Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 261: Chương 261: Hồng Bao

## Chương 261: Hồng Bao

Trên tàu cao tốc Tần Hoài và Tần Lạc ngồi cạnh nhau, với cùng một thần thái, động tác tương tự, tần suất gần giống nhau cùng bóc hồng bao, một xấp hồng bao, những hồng bao này có cái mỏng có cái dày, rất khó để không thu hút sự vây xem mạnh mẽ của những hành khách đang trên đường về quê ngồi ở ghế bên cạnh.

Tất nhiên, đều là lén lút vây xem.

Mọi người bèo nước gặp nhau trên tàu cao tốc, người bình thường sẽ không làm ra chuyện trực tiếp sán đến trước mặt Tần Hoài và Tần Lạc, chằm chằm nhìn họ bóc hồng bao.

Hai anh em bóc hồng bao vô cùng ăn ý, đều bắt đầu bóc từ cái nhận được đầu tiên.

Bóc của Hoàng Thắng Lợi cho trước.

Một xấp tiền đỏ chói lóa mắt, Tần Lạc ngay khoảnh khắc mở hồng bao ra đã kinh ngạc mừng rỡ đến mức òa lên một tiếng, sau đó cảnh giác nhìn xung quanh, quan sát xem có kẻ bất lương nào có thể sẽ cướp giật mình trên tàu cao tốc không, dọa cho những hành khách đang lén lút vây xem thi nhau thu hồi ánh mắt để khỏi bị coi là kẻ biến thái.

Tần Lạc lặng lẽ đếm đếm.

Hai anh em đếm tiền đều rất cẩn thận, không rút tiền ra, mà giống như làm trộm hé mở hồng bao, ghé mặt vào nhìn chằm chằm vào bên trong hồng bao mà đếm.

_“Anh, trong hồng bao Hoàng bá bá cho em có 1800!”_ Tần Lạc hạ thấp giọng nói với Tần Hoài, _“Em phát tài rồi! Trong hồng bao của anh có bao nhiêu?”_

_“6600.”_ Tần Hoài bình tĩnh nói ra con số khiến tròng mắt Tần Lạc sắp trố ra ngoài, đưa tay lấy hồng bao của Tần Lạc qua, _“Hồng bao của em cái gì, đây là hồng bao của anh, gán nợ rồi.”_

Nói xong, Tần Hoài lấy điện thoại ra xem ghi chú một chút: _“Em còn nợ anh 8617 đồng 2 hào, điểm tâm ăn trong kỳ nghỉ đông anh không tính tiền cho em, hai hào thì xóa đi, bây giờ nợ anh 6817 đồng.”_

Tần Lạc: Σ(°△°|||)︴

Nhìn ánh mắt không thể tin nổi của Tần Lạc, Tần Hoài trực tiếp nhét hồng bao vào túi: _“Có 600 đồng của Hồng Tỷ để tiêu là được rồi, năm mới năm me ở dưới quê em có tiền gì cần tiêu đâu, đếm cái tiếp theo đi.”_

Tần Lạc đột nhiên hơi không muốn đếm nữa, trực giác mách bảo cô bé những hồng bao nhận được hôm nay đều không thuộc về cô bé.

Những hồng bao đó chỉ nằm gọn trong lòng cô bé một lúc ngắn ngủi, sau đó liền mọc cánh bay vào túi của anh trai cô bé, không có một tia lưu luyến nào, đi một cách tuyệt tình, dứt khoát như vậy.

Hồng bao của Trịnh Đạt dày hơn hồng bao của Hoàng Thắng Lợi rất nhiều, bản thân cái hồng bao cũng lớn hơn rất nhiều.

Hồng bao Trịnh Đạt cho thoạt nhìn hơi giống một phong bì màu đỏ, nhìn là biết được đặt làm riêng.

Trong cái cho Tần Hoài nhét trọn vẹn 28888 tệ, của Tần Lạc ít hơn chút, 2888.

Thế này cũng đủ để Tần Lạc kinh ngạc mừng rỡ rồi.

_“Còn nợ anh 3929.”_ Tần Hoài vô tình báo số.

Bóc xong hai cái hồng bao này, chỉ còn lại một xấp hồng bao của Cung Lương.

Bàn về số lượng, Cung Lương không nghi ngờ gì là dẫn đầu xa tít tắp. Nhưng hồng bao Cung Lương cho đều là kích cỡ hồng bao bình thường, có cái dày có cái mỏng, Tần Hoài sờ sơ qua độ dày mỏng, cảm thấy hồng bao của Cung Lương chắc không lớn bằng của Trịnh Đạt.

Cái đầu tiên, 88.

Cái thứ hai, 188.

Cái thứ ba, 666.

Cái thứ tư, 888.

Cái thứ năm, 1888.

Cái thứ sáu, 6666.

Cái thứ bảy, 8888.

Cái thứ tám, một tờ giấy.

Tần Hoài: Giấy?

Tần Hoài rút tờ giấy ra, phát hiện là một tờ chi phiếu.

Một tờ chi phiếu 18888.

Tần Hoài cũng không sợ bị chê cười, anh lớn ngần này rồi lần thứ 1 nhìn thấy chi phiếu thật. Phản ứng đầu tiên khi nhìn thấy chi phiếu là, lấy điện thoại ra tìm kiếm xem người ta sau khi nhận được chi phiếu thì nên cầm chi phiếu đến ngân hàng đổi tiền như thế nào.

Điều này rất quan trọng.

Phía sau còn 4 cái hồng bao.

Tần Hoài đã bắt đầu chần chừ rồi, 4 cái hồng bao phía sau đều rất mỏng, theo phong cách của cái hồng bao thứ 8, 4 cái hồng bao còn lại bên trong lẽ nào toàn bộ đều là……

Tần Hoài từ từ bóc cái hồng bao thứ 9, rút ra.

Chi phiếu 28888.

Cái thứ mười, chi phiếu 66666.

Cái thứ mười một, chi phiếu 88888.

Cái thứ mười hai, chi phiếu 188888.

Tần Hoài: ……

Cung lão bản!

Giờ này khắc này, Tần Hoài chỉ có một suy nghĩ.

Anh vẫn là quá lười biếng rồi, vậy mà lại không luyện ra Tứ Hỷ Thang Đoàn cấp A trước khi rời khỏi Cô Tô để Cung lão bản phải chịu khổ rồi. Cung lão bản ngài yên tâm, sau khi về quê ăn Tết Tiểu Tần nhất định sẽ khắc khổ luyện tập, nỗ lực luyện tập, nộp cho ngài một bài thi hài lòng, nhất định để ngài sau năm mới được ăn Tứ Hỷ Thang Đoàn cấp A!

Tần Hoài liếc nhìn hồng bao của em gái bên cạnh, trực tiếp bắt đầu kiểm tra.

Hồng bao Cung Lương cho Tần Lạc tương đối mà nói thì tém tém lại rất nhiều, thứ tự sắp xếp lần lượt là: 6, 8, 66, 88, 188, 666, 888, 1666, 1888, 6666, 8888 và một tờ chi phiếu 18888.

Tần Lạc đã hoàn toàn ngây ngốc rồi, cả người đều đờ đẫn, điện thoại trên tay giống như vừa trúng số vậy, rơi vào sự trống rỗng và đờ đẫn sau niềm vui sướng tột độ.

Qua rất lâu, Tần Lạc mới phản ứng lại, phát hiện hồng bao của mình đã nằm hết trong tay Tần Hoài, nhỏ giọng nói: _“Anh, em không nợ anh nhiều tiền thế đâu!”_

_“Anh biết, anh chỉ là đếm giúp em thôi.”_ Tần Hoài trả lại hồng bao cho Tần Lạc, _“Cất kỹ đi.”_

Tần Lạc cẩn thận từng li từng tí nhét hồng bao vào ngăn kéo của ba lô, nhét vào rồi vẫn không yên tâm, lại nhét sâu thêm chút nữa, ôm ba lô trong tay, dự định đoạn đường này sẽ không buông tay nữa.

_“Anh, em cảm giác em hình như trở thành nữ chính truyện Thần Hào rồi.”_ Giọng nói của Tần Lạc đều trở nên hư ảo.

_“Tỉnh lại đi, nữ chính truyện Thần Hào nhiều tiền hơn em nhiều, người ta đều là một cái thẻ một ngày quẹt hai mươi vạn, quẹt không hết phải chịu phạt đấy.”_ Tần Hoài bảo em gái tỉnh táo lại một chút, _“Biết lát nữa phải làm thế nào không?”_

_“Biết ạ!”_ Tần Lạc gật đầu thật mạnh, _“Em đều tra cứu cả rồi, những tờ chi phiếu này là thật không có vấn đề gì, định dạng đúng, chữ ký không có vấn đề, còn có con dấu ngân hàng. Trên mạng nói chúng ta phải mang theo giấy tờ tùy thân, nếu số tiền lớn thì phải hẹn trước với ngân hàng.”_

_“Đợi hôm nay chúng ta đến Cù Huyện ngân hàng chắc chắn đã tan làm rồi, sáng sớm ngày mai chúng ta sẽ cầm chi phiếu đến ngân hàng đổi tiền, em sắp phát tài rồi!”_ Trong giọng nói của Tần Lạc là sự hưng phấn không kìm nén được và sự cuồng hỉ sau khi phất lên sau một đêm.

_“Đến lúc đó em gửi 1 vạn đồng ở chỗ anh trước, mười mấy ngày Tết này em chẳng phải là muốn ăn gì thì ăn nấy sao.”_

Tần Hoài: ……

_“Ý của anh là bảo em cất kỹ hồng bao đừng để rơi, bây giờ lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho Cung bá bá của em bày tỏ sự cảm ơn đi.”_

_“Ồ ồ ồ.”_ Tần Lạc vội vàng lấy điện thoại ra bắt đầu soạn tin nhắn WeChat hỏi thăm ấm áp, ngặt nỗi thành tích ngữ văn không tốt, vò đầu bứt tai nửa ngày cũng không nghĩ ra được câu văn nào có thể khiến người ta sáng mắt lên, cảm thấy như mộc xuân phong nhưng lại không quá gượng gạo, chỉ đành mở trình duyệt điên cuồng tìm kiếm.

Khoảnh khắc này, là khoảnh khắc Tần Lạc hối hận nhất trong đời vì điểm ngữ văn thi chuyển cấp của mình không đạt điểm chuẩn.

Thấy Tần Lạc đã bắt đầu viết bài văn nhỏ rồi, Tần Hoài gom gọn hồng bao của mình lại nhét hết vào ba lô của Tần Lạc. Lấy điện thoại ra gửi tin nhắn lần lượt cho mấy người Hoàng Thắng Lợi trước, thông báo mình đã bình an lên tàu cao tốc, cảm ơn hồng bao của các vị sư trưởng, sau đó báo bình an trong nhóm gia đình, lại gọi điện thoại riêng báo cho Tần Tòng Văn tối nay họ không về Tần Gia Thôn được, phải ở lại Cù Huyện một đêm.

Ngay sau đó Tần Hoài liếc nhìn nhóm chat gia đình yêu thương nhau, quan tâm động thái chung đụng của Khuất Tĩnh và Trần lão sư, Trần Huệ Hồng sau khi về quê đã ăn bao nhiêu cái màn thầu kiều mạch do mẹ ruột làm, cuộc sống ăn Tết cô đơn của con chim già neo đơn La Quân có vui vẻ không.

Quan tâm xong bạn bè trong nhóm, Tần Hoài lại bắt đầu lướt vòng bạn bè thả tim từng người một.

Cuối cùng, Tần Hoài gửi tin nhắn cho Tần Viện Trưởng, báo cho Tần Viện Trưởng biết học sinh xuất sắc nhất trong lịch sử của cô nhi viện Tam Mã Lộ đã về quê rồi, trong cô nhi viện có cần sắm sửa thêm gì thì mau chóng liệt kê danh sách ra, học sinh xuất sắc năm nay ăn Tết sẽ quyên góp lớn.

Tần Viện Trưởng không hề khách sáo gửi đến một tràng dài danh sách, cuối cùng còn ghi chú số tiền: 58w.

Tần Hoài:?

Tần Viện Trưởng đây là bị số tiền quyên góp của hai lần trước làm cho choáng váng đầu óc, quyết định làm lớn làm mạnh phúc lợi, mở chuỗi cô nhi viện sao?

Tần Hoài biểu thị học sinh xuất sắc là anh đây cũng không xuất sắc đến thế.

Thấy Tần Hoài trả lời bằng một dấu ba chấm, Tần Viện Trưởng lập tức gọi điện thoại tới, trong giọng nói là ý cười không kìm nén được: _“Hoài Hoài, cô nhi viện Tam Mã Lộ chúng ta năm nay không thiếu tiền, hai nhà hảo tâm mà con giới thiệu quyên góp tiền năm nay đều dùng không hết, cô nhi viện chúng ta bây giờ nhận thêm hai đứa trẻ khuyết tật nữa cũng dư dả.”_

_“Nếu hôm nay con về rồi mà còn rảnh, tối nay thì đến cô nhi viện xem thử, bọn trẻ đều rất nhớ con, từ lúc ông Công ông Táo đã đi khắp nơi hỏi Bao Bao ca ca sao vẫn chưa đến? Bao Bao ca ca năm nay không đến làm bánh bao nữa sao? Bao Bao ca ca có phải đã quên chúng rồi không?”_

Bao Bao ca ca ngồi trên ghế tàu cao tốc, nháy mắt thẳng lưng lên.

_“Tần ma ma người yên tâm, hôm nay con xuống tàu cao tốc về nhà cất đồ xong sẽ đến cô nhi viện. Buổi tối không chắc có thể đảm bảo được ăn bánh bao, bữa sáng ngày mai chắc chắn là bánh bao thịt do con làm!”_

_“Được, con đột nhiên xuất hiện di sản của cha mẹ ruột phải đến Sơn Thị thừa kế, cả nhà đi một mạch không về mọi người đều rất tò mò. Những ngày này Tần đại gia cứ nhớ mong con mãi, chỉ sợ con bị lừa đảo gì đó bị lừa ra nước ngoài cắt thận, sau đó nhà hảo tâm mà con giới thiệu đến cô nhi viện quyên tiền, Tần đại gia càng lo lắng hơn, lo lắng con lầm đường lạc lối, gia nhập tổ chức lừa đảo leo lên làm tầng lớp quản lý dùng cách này để rửa tiền.”_

_“Mấy đêm liền không ngủ được, nếu không phải tiếc hai ngàn tệ tiền lương, ông ấy đã mua vé tàu cao tốc đến Sơn Thị, xem thử xem con có phải mở nhà ăn khu phố ở đó không.”_

Tần đại gia là bảo vệ của cô nhi viện Tam Mã Lộ, đồng thời cũng là anh họ của Tần Viện Trưởng.

Tần Hoài cười gượng hai tiếng: _“…… Lại làm Tần đại gia phải bận tâm rồi. Viện trưởng ma ma, người nói với Tần đại gia một tiếng, bớt nghe mấy cuốn tiểu thuyết lộn xộn đó đi, thực sự không được thì xem chút phim tiên hiệp ấy.”_

_“Ông ấy cũng là một lần bị rắn cắn mười năm sợ dây thừng mà, sáu, bảy năm trước Tiểu Huy từ cô nhi viện chúng ta ra ngoài, chẳng phải cũng có một năm về nói là làm ăn bên ngoài kiếm được nhiều tiền, vung bút lớn quyên góp cho cô nhi viện 10 vạn, mọi người đều vui mừng khôn xiết. Kết quả Tết còn chưa qua hết cảnh sát đã tìm đến cửa, nói là tiền tang vật phải thu hồi.”_

_“May mà tiền ta vẫn chưa kịp tiêu, nếu không với kinh phí của cô nhi viện chúng ta, có đập nồi bán sắt, bữa nào cũng ăn rau dại cháo loãng cũng không gom đủ 10 vạn tệ đâu.”_

_“Càng không cần phải nói thời buổi này rau dại còn đắt.”_

_“Bây giờ Tiểu Huy vẫn còn đang ngồi tù đấy.”_

_“Có vết xe đổ này, Tần đại gia cũng là quan tâm con thôi.”_

_“Khoản tiền lớn mà nhà hảo tâm thứ 1 con giới thiệu quyên góp, tháng đầu tiên cô nhi viện chúng ta cũng không dám tiêu.”_

Tần Hoài: ……

Anh lại không biết một cô nhi viện Tam Mã Lộ nhỏ bé vậy mà lại nhân tài xuất lớp lớp, sáu, bảy năm trước còn xuất hiện một thần nhân như Tiểu Huy, đều vi phạm pháp luật phạm tội rồi mà vẫn không quên báo đáp cô nhi viện.

_“Tối nay con đưa Lạc Lạc đến cô nhi viện, Tần ma ma người chuẩn bị sẵn nguyên liệu, rau, thịt và bột mì đều chuẩn bị nhiều một chút, ồ đúng rồi, bột nếp cũng chuẩn bị nhiều một chút. Các loại hạt và mứt hoa quả lúc này chắc hẳn có thể mua được chứ, con gửi một danh sách cho người, người cứ theo nguyên liệu trên danh sách mà chuẩn bị.”_

_“Tối nay không biết có thể làm được bao nhiêu, ngày mai là ba mươi Tết rồi, sáng mai con nhất định phải về quê. Nếu làm không được nhiều, con sẽ mùng một, mùng hai lại bớt chút thời gian làm thêm nhiều điểm tâm, để Lạc Lạc ngồi xe buýt đưa đến cô nhi viện.”_

Tần Viện Trưởng nói: _“Không cần Lạc Lạc đưa, ta trực tiếp đi lấy, đưa đến phiền phức lắm.”_

_“Được, Hoài Hoài con gửi danh sách cho ta đi, ta đi mua bây giờ đây. Bột mì, thịt gì đó trong cô nhi viện đều có, người như ta còn phải tính toán sổ sách nữa, cúp máy trước đây.”_

_“Tối nay con qua đúng lúc giúp ta tham khảo một chút, chọn mấy bức tranh nào cho nhà hảo tâm. Cô nhi viện chúng ta mới mua một lô bút màu nước, màu sắc đều đầy đủ, bọn trẻ vẽ đẹp lắm, nhà hảo tâm chắc chắn sẽ thích.”_

Tần Viện Trưởng ngoài miệng nói muốn cúp điện thoại, kết quả lại lải nhải nói thêm vài câu về tranh, mới lưu luyến không rời cúp điện thoại.

Làm xong tất cả những việc này, Tần Hoài nhìn tiến độ viết bài văn nhỏ của Tần Lạc bên cạnh.

Viết được 11 chữ: Cung bá bá, thực sự rất cảm ơn bác hôm nay.

Một câu còn chưa viết xong.

Tần Hoài bắt đầu nghi ngờ đứa trẻ này điểm ngữ văn thi chuyển cấp không đạt điểm chuẩn, lẽ nào là vì bài tập làm văn chưa viết xong.

Tác giả truyện mạng có thời gian này đều đã câu chữ được một hai ngàn chữ rồi, đứa trẻ xui xẻo nhà anh vừa tra tài liệu, vừa sắp xếp ngôn từ, lề mề chậm chạp mới rặn ra được 11 chữ này.

Mãi cho đến khi tàu cao tốc đến ga, Tần Lạc vẫn chưa viết xong bài văn nhỏ cảm ơn.

Xem bộ dạng này, Tần Lạc tối nay về nhà là không chơi điện thoại được rồi, phải phấn đấu vươn lên luyện tập viết văn thôi.

Tần Hoài và Tần Lạc kéo vali, Tần Lạc đeo ba lô phía trước, cùng nhau ra khỏi ga.

_“Anh, em muốn ăn hamburger thịt bò ở ga tàu hỏa!”_ Vừa ra khỏi ga, Tần Lạc đã phát ra âm thanh muốn ăn cơm.

_“Trên tàu cao tốc, em không phải đã lấy tiền mừng tuổi của Cung bá mua hai suất cơm hộp và một túi cổ vịt sao? Một suất cơm thịt bò tiêu đen, một suất cơm gà Cung Bảo, thế mà vẫn chưa ăn no?”_ Tần Hoài phát ra câu hỏi từ linh hồn.

Tần Lạc giơ một ngón tay ra: _“Vẫn còn thiếu một cái hamburger thịt bò, loại thịt bò hai tầng ấy.”_

Tần Hoài bất đắc dĩ: _“Mua, mua cho anh một cái nữa.”_

Tần Lạc hoan hô một tiếng, xách vali chạy về phía cửa hàng hamburger thịt bò trước cửa ga tàu hỏa.

Trước cửa ga tàu hỏa Cù Huyện có một cửa hàng hamburger thịt bò ngon nhất toàn huyện, mệnh danh là bánh thịt bò làm thủ công, nhưng cũng chỉ là mệnh danh thôi. Kênh nhập hàng bánh thịt bò của cửa hàng này Tần Hoài biết, trong cùng loại sản phẩm thì tính là giá cao, cửa hàng nhỏ bình thường không nỡ nhập bánh thịt bò đắt thế này, bình thường Tần Lạc nghỉ lễ muốn ăn mấy cái người nhà họ Tần đều sẽ không cản.

Trong dịp Tết Nguyên Đán, việc buôn bán của cửa hàng hamburger thịt bò vẫn khá tốt, trong cửa hàng chật ních người.

Tần Hoài xách hai cái vali đứng đợi ở cửa, nhân tiện gửi WeChat cho Hoàng Thắng Lợi và mọi người báo bình an.

Đang gõ chữ, Tần Hoài nghe thấy giọng nói quen thuộc.

_“Hoài Hoài, sao con lại ở đây một mình? Lạc Lạc đâu, con bé này có phải lại vào mua hamburger thịt bò hai tầng rồi không? Mẹ vào gọi nó ra, ba nó đã mua sẵn cho nó rồi.”_ Triệu Dung mặc chiếc áo khoác phao dày cộp xuất hiện phía sau Tần Hoài, không cho Tần Hoài thời gian phản ứng, một bước dài lao vào cửa hàng hamburger thịt bò.

Phía sau Triệu Dung, là Tần Tòng Văn đang xách hai túi giấy.

_“Ba, ba và mẹ không phải đã về quê rồi sao? Sao lại quay lại huyện rồi.”_ Tần Hoài kinh ngạc vui mừng nói.

_“Còn không phải là con gọi điện thoại nói với mẹ con hôm nay không về quê phải ở lại huyện một ngày sao, mẹ con lo chăn trên giường trong phòng con và Lạc Lạc không đủ ấm, nghe điện thoại xong liền kéo ba ngồi xe buýt quay lại.”_

_“Vốn dĩ đã dọn dẹp một lượt rồi, bây giờ lại dọn dẹp thêm lượt nữa. Lúc con xuất phát chẳng phải đã gửi lịch trình tàu cao tốc vào nhóm rồi sao, ba và mẹ con liền trực tiếp đến ga tàu cao tốc đón con, còn mua hamburger thịt bò cho hai đứa, cả hai cái đều là hai tầng.”_

_“Trong túi này của con là khoai tây nghiền, trong túi của Lạc Lạc là bắp ngô.”_ Tần Tòng Văn đưa hamburger cho Tần Hoài, _“Đoạn đường này về chắc đói lả rồi nhỉ, Lạc Lạc thì ba không lo, đứa trẻ như con từ nhỏ ngồi phương tiện giao thông đường dài trên xe đã không thích ăn đồ ăn.”_

_“Hồi nhỏ ba và mẹ con đưa con đi tỉnh khác chơi, 11 tiếng đồng hồ trên tàu hỏa mà con nhất quyết không ăn một miếng đồ ăn nào. Làm ba và mẹ con sợ chết khiếp, còn tưởng con bị ốm, vừa xuống tàu hỏa đã đưa con đến bệnh viện đăng ký khám, kết quả vừa đến cửa bệnh viện, con liền chỉ vào người bán ngô luộc ở cửa nói muốn ăn ngô luộc.”_

Tần Hoài không ngờ năm nay vẫn chưa về cô nhi viện Tam Mã Lộ thưởng thức những bức tranh mình vẽ hồi nhỏ, vừa ra khỏi ga tàu hỏa đã phải bắt đầu nhớ lại lịch sử đen tối thời thơ ấu, chỉ đành ngượng ngùng gặm hamburger.

Cắn một miếng.

Hamburger thịt bò hai tầng nóng hổi, nhiều nước, ngon!

Nếu thêm một lát dứa, hai lát phô mai nữa thì càng ngon hơn.

Miếng thứ 1 còn chưa nuốt xuống, Tần Lạc và Triệu Dung đã từ trong cửa hàng hamburger đi ra.

Tần Lạc giống như một chú chó Samoyed vui vẻ cười nhào vào lòng Tần Tòng Văn, vui vẻ lớn tiếng nói: _“Ba, con thực sự quá yêu ba rồi! Ba vậy mà lại đặc biệt mua cho con chiếc hamburger thịt bò hai tầng mà con thích ăn nhất, hôm nay con nhận được rất nhiều hồng bao, lát nữa về con sẽ chia cho ba một phần mười.”_

Triệu Dung có chút kỳ lạ: _“Ai cho Lạc Lạc tiền mừng tuổi vậy?”_

_“Đầu bếp và thực khách bên Cô Tô.”_ Tần Hoài giải thích đơn giản, _“Đầu bếp của Hoàng Ký mỗi năm ăn Tết đều nhận được hồng bao ăn Tết, con nhận được mấy phần, Lạc Lạc cũng tiện thể nhận được mấy phần.”_

Triệu Dung gật đầu, không để ý, tưởng là hồng bao năm mới bình thường mấy trăm tệ, nói: _“Lạc Lạc, vậy con nhớ cảm ơn người ta nhé, người ta đều là nể mặt anh trai con mới tiện thể cho con đấy.”_

_“Nhận được hồng bao đừng tiêu lung tung.”_

_“Con biết rồi mẹ.”_ Tần Lạc không kịp chờ đợi mở giấy gói hamburger ra, cắn một miếng thật to vào chiếc hamburger, lúng búng nói.

_“Ăn Tết thực sự quá tuyệt vời, con thích ăn Tết nhất!”_

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!