Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 262: Chương 262: Bao Bao Ca Ca

## Chương 262: Bao Bao Ca Ca

Tần Tòng Văn và Triệu Dung lái xe đến đón Tần Hoài và Tần Lạc.

Chiếc xe bánh mì cũ nát chuyên dùng để nhập hàng của Tần Gia Tảo Canh Điếm, cửa xe từng bị Triệu Dung kéo rụng hai lần, cả chiếc xe thoạt nhìn rách rưới tơi tả nhưng vô cùng thiết thực, điều hòa vẫn hoạt động tốt.

Nhưng với nhiệt độ hiện tại của Cù Huyện thì cũng chẳng có sự cần thiết gì phải bật điều hòa, hơi ấm thổi không lên, hơi lạnh không cần thiết.

Tần Lạc gặm xong hamburger, cất vali lên xe bánh mì, nhảy nhót ngồi lên hàng ghế sau, như khoe khoang lấy từ trong ba lô ra một cái hồng bao lớn, nhét cho Triệu Dung ở ghế phụ.

_“Mẹ nhìn này, hôm nay con nhận được rất nhiều hồng bao, trả xong tiền nợ anh rồi vẫn còn thừa rất nhiều! Bên trong còn có một tờ chi phiếu nữa, con phát tài rồi!”_

Triệu Dung bị hai chữ chi phiếu làm cho chấn động.

Sững sờ hai giây, Triệu Dung mới nhận lấy hồng bao, đếm sơ qua, lập tức nảy ra kế trong đầu.

_“Lạc Lạc.”_ Giọng điệu của Triệu Dung trở nên vô cùng dịu dàng, Tần Hoài ngồi ở hàng ghế sau cho dù không nhìn thấy biểu cảm của bà, cũng biết hồng bao của Tần Lạc xác suất cao là không giữ được.

Tần Hoài cũng không nói nhiều, Triệu Dung và Tần Tòng Văn không phải kiểu cha mẹ sẽ thu tiền hồng bao của con cái lại rồi nói với con là số tiền này cất đi sau này cho con dùng, tiền mừng tuổi bao nhiêu năm nay của Tần Lạc, tiền tiêu vặt ông bà nội cho, Triệu Dung và Tần Tòng Văn chưa bao giờ hỏi đến, muốn tiêu thế nào thì tiêu.

Dù sao thì cuối cùng xác suất cao cũng sẽ chui vào túi của Tần Hoài.

_“Nhiều tiền thế này, con có dự định gì không a?”_ Triệu Dung hỏi.

Tần Lạc không hề hay biết vui vẻ nói: _“Chia cho ba cũ 1/10, lại chia cho mẹ cũ 1/10, gửi trước ở chỗ anh 1 vạn đồng để ăn điểm tâm, số còn lại tiêu sạch sành sanh!”_

Triệu Dung tính toán sơ qua trong lòng, số tiền còn lại quá nhiều, liền tuần tự thiện dụ: _“Vậy ông bà nội thì sao? Ông bà nội bình thường cho con nhiều tiền tiêu vặt như vậy, ông bà nội không có sao?”_

Tần Lạc nghĩ nghĩ: _“Vậy thì ông nội 1/10, bà nội cũng 1/10.”_

Triệu Dung lại tính toán, phát hiện vẫn còn thừa không ít: _“Tần Viện Trưởng những năm nay đối xử với con cũng rất tốt, hồi nhỏ ba mẹ có việc không chăm sóc được con, đều là đưa con đến cô nhi viện nhờ Tần Viện Trưởng giúp trông nom cùng, cô nhi viện bao nhiêu năm nay vẫn luôn khó khăn về vốn, Tần Viện Trưởng không có sao?”_

Tần Lạc sảng khoái nói: _“Vậy Tần Viện Trưởng cũng 1/10.”_

Tần Hoài ngồi bên cạnh nháy mắt phát hiện ra ưu điểm toán học không tốt của Tần Lạc, trình độ tính nhẩm không tốt, cũng có thể là lúc nói không qua não.

Vừa mở miệng này, một nửa hồng bao đã bay đi rồi.

_“Nhưng Lạc Lạc này, con gửi 1 vạn đồng ở chỗ anh con có đủ ăn không? Mẹ và ba con đều nghe nói rồi, điểm tâm của anh con bây giờ bán đắt lắm, con tổng không thể để anh trai con chịu lỗ làm điểm tâm cho con chứ?”_

Tần Lạc sững người, nghĩ nghĩ, có chút xoắn xuýt: _“Vậy gửi ở chỗ anh 1w5?”_

Triệu Dung lúc này mới hài lòng, theo ước tính của bà, cứ như vậy cuối cùng số tiền rơi vào tay Tần Lạc ước chừng cũng chỉ hai ba ngàn, đứa trẻ ăn uống rồi lại bị anh trai nó lừa thêm chút, sẽ không hình thành thói quen tiêu xài hoang phí.

_“Vậy hồng bao này cứ để ở chỗ mẹ trước, sáng mai mẹ đi cùng con đến ngân hàng đổi chi phiếu, lại chuẩn bị cho con mấy cái hồng bao mới, năm nay ăn Tết con phát hồng bao cho ba mẹ và ông bà nội.”_

_“Tuyệt quá!”_ Tần Lạc vừa nghĩ đến việc năm nay ăn Tết mình có thể phát hồng bao, còn có chút kích động nhỏ.

Thấy Triệu Dung đã lừa xong, Tần Hoài cảm thấy nên nói chuyện chính rồi: _“Ba, mẹ, con và Lạc Lạc không biết hôm nay hai người từ quê lên, trên tàu cao tốc con đã nói với Tần Viện Trưởng rồi, tối nay đưa Lạc Lạc đến cô nhi viện thăm bà ấy.”_

_“Con tiện thể đến cô nhi viện làm chút điểm tâm, năm nay về muộn, hôm nay mà không làm điểm tâm nữa, ba mươi Tết bọn trẻ trong cô nhi viện sẽ không có gì ăn.”_

Nghe Tần Hoài nói vậy, Tần Tòng Văn vẫn luôn lái xe im lặng không nói gì vội vàng hùa theo: _“Là nên đến cô nhi viện, lúc ba và mẹ con vừa về đã làm chút bánh bao mang đến cô nhi viện rồi, Tần Viện Trưởng vẫn luôn nhớ mong con đấy.”_

_“Về nhà cất đồ xong ba sẽ lái xe đưa con và Lạc Lạc đến cô nhi viện, bếp ở nhà vẫn dùng được, ba và mẹ con sang nhà hàng xóm mượn chút mì sợi, nấu mì sợi ăn là được.”_

_“Ba, mẹ, hai người cùng chúng con đến cô nhi viện đi, con mới học được một món điểm tâm tên là Tứ Hỷ Thang Đoàn ba mẹ vẫn chưa nếm thử đâu. Đúng lúc ba còn có thể giúp con phụ việc, con một mình làm nhiều Thang Đoàn như vậy cũng làm không xuể a.”_ Tần Hoài nói.

Nghe thấy con trai tìm kiếm sự giúp đỡ từ mình, cần mình giúp phụ việc, trái tim Tần Tòng Văn lập tức cảm thấy ấm áp vô cùng, giống hệt như lúc nãy nghe con gái nói muốn chia cho mình 1/10 hồng bao vậy.

Quả nhiên, bất luận điểm tâm của con trai có ngon đến đâu, bán đắt đến đâu, vẫn cần người làm ba này giúp phụ việc a!

_“Được!”_ Tần Tòng Văn trung khí mười phần nhận lời.

.

18 giờ 17 phút, chiếc xe bánh mì của Tần Tòng Văn từ từ tiến vào tiểu khu Tam Mã Lộ.

Các bà con lối xóm:!

Tần Tòng Văn và Triệu Dung không biết là, lúc họ lái xe bánh mì đến ga tàu hỏa đón Tần Hoài, đã bị bà con lối xóm trong tiểu khu Tam Mã Lộ nhìn thấy. Sau đó liền truyền ra lời đồn, sáng ba mươi Tết Tần Gia Tảo Canh Điếm sẽ mở cửa trở lại, Tần Hoài cũng sẽ tái xuất trong thời gian giới hạn.

Lời đồn này rất ly kỳ, bà con lối xóm ở lại Cù Huyện ăn Tết cũng không tính là nhiều, nhưng mọi người lựa chọn tin tưởng.

Mặc kệ nó, dù sao thì nếu lời đồn là giả thì cùng lắm cũng giống như trước đây không được ăn bánh bao thôi, tin một chút cũng được.

Bây giờ

18 giờ 18 phút, chủ nhà 301 đơn nguyên 1 tòa nhà số 3 chụp được bức ảnh quý giá Tần Hoài xuống xe.

Các bà con lối xóm: Trời ơi, lời đồn ly kỳ này vậy mà lại là sự thật!

2 phút sau, bức ảnh này được lan truyền điên cuồng trong nhóm tiểu khu lân cận, Tần Hoài trong lúc trả lời tin nhắn của Âu Dương cũng tiện thể nhìn thấy ảnh của mình trong nhóm tiểu khu.

Ba phút sau, Tần Tòng Văn nhận được điện thoại của thực khách trung thành của Tần Gia Tảo Canh Điếm, hỏi thăm sáng mai Tần Gia Tảo Canh Điếm có mở cửa đúng giờ không, họ cần sắp xếp thời gian xem 5 giờ cử đại diện xếp hàng trong nhà xuống lầu xếp hàng.

Tần Hoài: ……

Ngay lúc Tần Tòng Văn đang vẻ mặt ngơ ngác trả lời điện thoại, Tần Hoài nhịn không được cười hỏi: _“Ba, điện thoại của ai vậy?”_

_“Kiều đại gia.”_ Tần Tòng Văn nói, _“Lão Kiều, ông nghe được tin đồn này từ đâu vậy? Tôi đều cùng con trai đến Sơn Thị bán bữa sáng rồi, Tần Gia Tảo Canh Điếm đóng cửa từ lâu rồi, cửa hàng này vẫn luôn không cho thuê được là vì không có ai thuê.”_

_“Tôi còn định qua Tết tìm môi giới cho thuê cửa hàng rẻ đi một chút đây, hơn nữa, nhà ai tiệm ăn sáng hơn nửa năm không mở cửa, lại cứ nhắm đúng ngày ba mươi Tết này mở cửa được, Cù Huyện chúng ta sáng ba mươi Tết còn mở cửa tiệm ăn sáng cũng chẳng có mấy nhà.”_

Kiều đại gia là chủ nhà 301 đơn nguyên 1 tòa nhà số 3, đồng thời cũng là thực khách trung thành của Tần Gia Tảo Canh Điếm, đã ăn bánh bao Tần Tòng Văn bán mười một năm.

Kiều đại gia có thói quen chạy bộ buổi sáng, mỗi sáng phải ăn hai lần bữa sáng, trước khi chạy bộ ăn một cái bánh bao Tần Tòng Văn gói để khích lệ bản thân chạy bộ, kết thúc thì ăn một bữa bánh bao Tần Hoài làm để tự thưởng cho bản thân chạy bộ, gặp ngày mưa thì chỉ ăn của Tần Hoài, mặc kệ mưa gió.

Với mối quan hệ giữa Kiều đại gia và nhà họ Tần, quả thực có thể trực tiếp gọi điện thoại hỏi.

_“Ba, ba nói với mọi người trong nhóm chủ nhà một tiếng. Ngày mai Tần Gia Tảo Canh Điếm sẽ không mở cửa, nhưng 11 giờ tối nay nếu mọi người rảnh, có thể đến nhà chúng ta lấy một túi Tứ Hỷ Thang Đoàn, coi như là quà năm mới con tặng mọi người.”_ Tần Hoài nói.

Tần Tòng Văn vội vàng gân cổ lên nói: _“Lão Kiều nghe thấy rồi chứ? 11 giờ tối đến nhà tôi lấy Thang Đoàn, bánh bao không có chỉ có Thang Đoàn, con trai tôi làm gì cũng ngon, ông cứ yên tâm mà ăn đi!”_

_“Ông giúp tôi thống kê số lượng người trong nhóm chủ nhà nhé. Cái gì? Nhà ông đông người, cho ông hai túi?”_ Tần Tòng Văn liếc nhìn Tần Hoài một cái, thấy Tần Hoài gật đầu, mới nói, _“Được được được, cho ông hai túi. Đừng nói ra ngoài nhé, Hoài Hoài nhà tôi vừa mới xuống tàu cao tốc, mệt cả ngày rồi không làm được quá nhiều đâu, ngày mai còn phải về quê nữa.”_

Tần Tòng Văn cúp điện thoại.

Ở nhà, Triệu Dung và Tần Lạc đã cất xong hành lý, Tần Hoài và Tần Tòng Văn đứng ngoài cửa căn bản không đi vào luôn chuẩn bị sẵn sàng đi đến cô nhi viện Tam Mã Lộ.

Lúc đó có thể có người sẽ hỏi: Đoạn trước không phải đã viết rồi sao? Cô nhi viện Tam Mã Lộ ngay cạnh Tần Gia Tảo Canh Điếm, khoảng cách gần như vậy có cần thiết phải lái xe bánh mì đi không?

Đó là trước đây, lúc Tần Hoài học cấp ba cô nhi viện Tam Mã Lộ đã chuyển đến vùng ngoại ô xa hơn, lái xe qua đó phải mất mười mấy phút, quãng đường này đặt ở huyện thành nhỏ đã tính là rất lâu rồi.

Địa chỉ thay đổi, nhưng tên không đổi, dẫn đến việc không ít người vẫn luôn rất thắc mắc, ngoại ô lấy đâu ra đường Tam Mã Lộ.

Lúc xe lái đến cổng cô nhi viện Tam Mã Lộ, trời đã tối mịt.

Đa số cô nhi viện trong phim truyền hình, hoặc là ấm áp xinh đẹp, hoặc là lâu năm thiếu tu sửa, không phải phim tình cảm ấm áp thì là phim kinh dị. Nhưng cô nhi viện Tam Mã Lộ trong hiện thực, chỉ là một tòa nhà nhỏ ba tầng cũ kỹ bình thường có sân, xám xịt, lớp bả trên tường không biết đã rụng bao nhiêu lớp, những bức tường xi măng loang lổ từng lớp phô bày sự lâu đời của nó.

Trong sân có thiết bị vui chơi trẻ em do các nhà hảo tâm xã hội quyên tặng vài năm trước, không biết là đèn hỏng hay đơn thuần là để tiết kiệm điện, đèn trong sân không bật. Tần Hoài cách cánh cửa sắt lờ mờ nhìn thấy thiết bị vui chơi hình như đã được thay một loạt mới, hoàn toàn mới, chắc chắn không phải là hàng cũ thu mua giá rẻ, có thể thấy số tiền La Quân và Khuất Tĩnh quyên góp quả thực tiêu không hết, Tần Viện Trưởng đều có tiền đến mức thay thiết bị vui chơi rồi.

_“Bíp bíp.”_ Tần Tòng Văn bấm còi.

Bấm liên tiếp mấy tiếng, cuối cùng cũng thu hút được sự chú ý của người gác cổng Tần đại gia.

Tần đại gia lãng tai mười mấy năm rồi, hai năm nay càng ngày càng nặng, nói chuyện đều phải dựa vào gào thét, lúc gác cổng toàn là lười biếng, không lướt điện thoại thì là ngủ nướng. Nếu không phải vì Tần đại gia là anh họ của Tần Viện Trưởng, Tần Hoài cảm thấy Tần đại gia căn bản không thể nào đánh bại được những ông bác khác thính lực còn tạm được để có được công việc bảo vệ lương tháng 3k không có biên chế này.

Những ông bác khác có thể cũng lười biếng, nhưng ít nhất người ta không lãng tai a!

Tần đại gia nhận ra chiếc xe bánh mì của nhà họ Tần chậm rãi đi đến cổng, nheo đôi mắt lão thị tìm chìa khóa, tay hơi run rẩy mở cửa.

Trong cô nhi viện không có chỗ đỗ xe, xe lái vào tìm một bãi đất trống đỗ lại là được. Đỗ xe xong Tần Hoài và mọi người xuống xe, lúc xuống xe đèn trong sân đã sáng, có thể nhìn rõ thiết bị vui chơi quả thực là mới mua, hoàn toàn mới, chắc chắn không phải là hàng cũ thu mua giá rẻ.

Thấy Tần Hoài đến, Tần đại gia cười híp mắt đóng cửa trước, rồi mới sán lại gần: _“Hoài Hoài, cuối cùng con cũng đến rồi, mấy ngày nay bọn trẻ trong cô nhi viện ngày nào cũng vây quanh ta hỏi Bao Bao ca ca sao vẫn chưa đến, người biết thì bảo là nhớ con, người không biết còn tưởng là chê mì sợi ta nấu đấy.”_

_“Đại gia tối nay cơm cũng chưa ăn, chỉ đợi con qua làm cái gì mà, Tứ gì Đoàn ấy.”_

_“Tứ Hỷ Thang Đoàn.”_ Tần Hoài lớn tiếng nói.

_“Đúng, Tứ Hỷ Thang Đoàn. Đồ đạc đều chuẩn bị xong rồi, theo như con gửi trên WeChat, nhân thịt gì đó đều băm xong cả rồi.”_

Nghe Tần đại gia nói vậy, Tần Hoài yên tâm gật đầu.

Bản thân việc làm Tứ Hỷ Thang Đoàn không phiền phức, độ khó chuẩn bị nguyên liệu cũng không tính là cao. Nhân đậu đỏ và nhân đường vừng không thể làm ngay được, chỉ có thể đi mua thành phẩm có sẵn, nhân bách quả chuẩn bị nguyên liệu giai đoạn đầu đem mứt hoa quả và các loại hạt thái vụn là được.

Độ khó chuẩn bị nguyên liệu nhân thịt tương đối lớn hơn một chút, cần phải băm cẩn thận. Nhân viên trong cô nhi viện đều là những người băm nhân thịt chuyên nghiệp (trước đây Tần Hoài thường xuyên qua làm bánh bao), năng lực nghiệp vụ Tần Hoài rất rõ, cũng đáng để tin cậy.

Tần Hoài cười nói: _“Tần đại gia, cô nhi viện bây giờ vẫn cần ngài nấu mì sợi a? Vẫn chưa có đầu bếp sao?”_

Trước khi Tần Hoài thừa kế di sản, cô nhi viện tạm thời không có đầu bếp.

Cô nhi viện Tam Mã Lộ là đơn vị sự nghiệp, đầu bếp đều có biên chế. Đầu bếp trước đây đem thẻ ngân hàng cho tập đoàn lừa đảo nước ngoài thuê, bị tình nghi lừa đảo nên đã bị sa thải, đầu bếp mới hiện tại vẫn chưa có tung tích. Bây giờ ba bữa một ngày của cô nhi viện do Tần Viện Trưởng, Tần đại gia và mấy vị nhân viên công tác xã hội luân phiên phụ trách, do tay nghề nấu nướng thực sự không ra sao, Tần Viện Trưởng còn đặt mấy ngàn cái bánh bao chay ở chỗ Tần Hoài, để bọn trẻ ăn thêm mấy bữa bánh bao cùng vượt qua khó khăn.

Nhưng bánh bao chay có ngon đến đâu cũng không thể ngày nào cũng ăn, đa số thời gian là Tần đại gia kiêm chức đầu bếp, nấu cho bọn trẻ bát mì sợi, xào chút rau.

Tần đại gia cũng rất sẵn lòng, kiêm chức đầu bếp còn có thể thỉnh thoảng tiện tay xách nửa thùng dầu nhỏ về nhà, nể tình ông ấy là anh họ ruột, Tần Viện Trưởng đa số thời gian đều sẽ nhắm mắt làm ngơ.

Tần đại gia sống ở quê, Tần Viện Trưởng sẽ lén ghi nhớ Tần đại gia đã tiện tay xách bao nhiêu dầu về nhà, sau đó đến ruộng rau nhà Tần đại gia nhổ rau.

_“Chưa đâu, cô nhi viện chúng ta một tháng chỉ có ngần ấy tiền lương ai muốn đến chứ.”_ Tần đại gia xua xua tay, _“Đại gia bây giờ tay nghề nấu nướng tốt lắm rồi, đều có thể xào món mặn rồi, không cần đầu bếp.”_

_“Thôi đi, ông còn không biết xấu hổ mà nói, trưa nay xào món ăn mặn chát, nếu không bọn trẻ buổi chiều cũng sẽ không gào khóc hỏi tại sao Bao Bao ca ca vẫn chưa đến, có phải không cần chúng nữa không, năm nay ăn Tết có phải không có bánh bao ăn không.”_ Tần Viện Trưởng người chưa đến, tiếng đã đến trước.

Nhìn theo hướng âm thanh, khoác một chiếc áo khoác, trên áo khoác có chút nếp nhăn, rõ ràng là Tần Viện Trưởng vừa mới bế trẻ con xong đang cười đi về phía mấy người Tần Hoài.

_“Đứng trong sân nói chuyện làm gì? Vào bếp đi, sao, Hoài Hoài lâu rồi không về cô nhi viện, ngay cả bếp ở đâu cũng không nhớ nữa rồi?”_ Tần Viện Trưởng cười nói.

_“Chẳng phải là lâu rồi không gặp Tần đại gia, muốn trò chuyện với đại gia một lát sao.”_ Tần Hoài cười nói.

Tần Viện Trưởng nhìn về phía Tần Lạc: _“Lạc Lạc lại cao lên rồi, học cấp ba rồi nhỉ. Chớp mắt một cái bao nhiêu năm đã trôi qua rồi, ta nhớ hồi nhỏ ba mẹ con đưa con đến cô nhi viện, nhờ ta giúp trông nom cùng, vẫn còn là một đứa bé tí xíu đấy.”_

Tần Lạc ngượng ngùng cười cười.

_“Đi thôi, vào bếp rồi nói chuyện tiếp.”_ Tần Viện Trưởng dẫn đường phía trước, _“Đèn trong sân này hỏng một cái vẫn chưa kịp thay bóng, phía trước hơi tối có bậc thềm mọi người cẩn thận chút.”_

_“Bọn trẻ đều không trụ được, đã ăn tối xong rồi. Hoài Hoài con làm cái gì mà Tứ gì Đoàn ấy đừng có áp lực, ngồi xe cả ngày mệt rồi nhỉ, làm đại chút gì đó để bọn trẻ ngày mai có cái ăn là được.”_

_“Thực sự là quá ầm ĩ rồi, ngày nào cũng vậy, buổi tối lúc ta ngủ đều có thể nghe thấy có đứa trong mơ gọi Bao Bao ca ca.”_

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!