## Chương 263: Trời Sinh
Tần Viện Trưởng dẫn mọi người đi về phía nhà bếp.
Bàn về quy mô, Tam Mã Lộ Nhi Đồng Phúc Lợi Viện chắc chắn không thể sánh bằng cô nhi viện nơi Khuất Tĩnh lớn lên từ nhỏ. Sơn Thị là thành phố, Cù Huyện chỉ là một huyện thành, vào thời điểm Tần Hoài chưa được nhận nuôi, trong phúc lợi viện vẫn còn một số đứa trẻ khỏe mạnh bình thường.
Lúc đó, Tần Viện Trưởng nói là viện trưởng của Tam Mã Lộ Nhi Đồng Phúc Lợi Viện, chi bằng nói là viện trưởng của nhà trẻ thì đúng hơn. Khi ấy điều kiện của các gia đình đều không tốt, điều kiện sống của trẻ em nhà bình thường chưa chắc đã tốt hơn trẻ em trong phúc lợi viện là bao, bọn trẻ chơi đùa cùng nhau, thoạt nhìn chưa chắc đã phân biệt được ai là trẻ của phúc lợi viện.
Tam Mã Lộ Tiểu Khu có rất nhiều cư dân vì công việc khá bận rộn, ban ngày liền gửi gắm con cái cho Tần Viện Trưởng trông nom, dăm ba bữa lại mang đến chút gạo mì đồ ăn để trợ cấp, Tần Viện Trưởng cứ coi như là làm thêm một công việc.
Tần Hoài vẫn còn nhớ lúc mình chưa được nhận nuôi, thường xuyên lừa gạt đám trẻ con trong khu tập thể cùng mình đi trồng trọt.
Trước khi bước vào nhà bếp, Tần Hoài nhìn lướt qua tòa nhà nhỏ cũ kỹ.
Bây giờ đám trẻ của Tam Mã Lộ Nhi Đồng Phúc Lợi Viện ước chừng không thể trải nghiệm được niềm vui lừa gạt người khác của anh năm xưa nữa rồi, phúc lợi viện đã chuyển đến vùng ngoại ô thì chớ, những đứa trẻ bình thường cũng cơ bản tuyệt tích. Năm đó Tần Hoài được vợ chồng Tần Tòng Văn đón đi, đại diện cho việc bé trai khỏe mạnh cuối cùng của Tam Mã Lộ Nhi Đồng Phúc Lợi Viện đã được nhận nuôi.
Nếu nói lúc Tần Hoài còn nhỏ, vì nguyên nhân thời đại mà trong phúc lợi viện vẫn còn không ít trẻ mồ côi khỏe mạnh, dễ được nhận nuôi, thì phúc lợi viện hiện tại, những đứa trẻ bình thường đã rất hiếm rồi.
Trẻ bị điếc trong phúc lợi viện đã được coi là có điều kiện bẩm sinh không tồi.
Bây giờ kỳ vọng của Tần Viện Trưởng đối với bọn trẻ đã từ việc tìm một gia đình tốt để được nhận nuôi, chăm chỉ học hành thi đỗ đại học, biến thành học một nghề thủ công để tự lo liệu cuộc sống, sau khi trưởng thành không bị chết đói.
Tương lai của bọn trẻ trong phúc lợi viện mờ mịt, số lượng tình nguyện viên giảm dần theo từng năm, ngay cả đầu bếp cũng vì bị cuốn vào vụ lừa đảo mà bị sa thải. Trong tình huống này, Tần Hoài giống như thiên thần giáng trần, vào nửa cuối năm đã giới thiệu cho phúc lợi viện hai nhà hảo tâm có thực lực hùng hậu, Tần Viện Trưởng không dẫn bọn trẻ tổ chức một buổi lễ chào mừng Tần Hoài, đã coi như là Tần Viện Trưởng buông tha cho Tần Hoài rồi.
Trong bếp có hai tình nguyện viên đang băm nhân thịt, nhìn độ nạc mỡ của thịt, vừa nhìn đã biết là nhân bánh bao.
_“Dì Lưu và dì Trần của cháu đang ở bên kia chăm sóc bọn trẻ không qua được, sắp đến Tết rồi nhân thủ ít, Hoài Hoài cháu cứ liệu mà làm, làm không hết chỗ nhân này thì cứ để lại, để Tần đại gia nấu canh nhân thịt cho bọn trẻ.”_ Tần Viện Trưởng an ủi.
Tần Hoài quét mắt một vòng các nguyên liệu bày trên bàn, cảm thấy vấn đề không lớn. Trải qua mấy tháng giao lưu học hỏi ở Thái Phong Lâu, Tần Hoài đã không còn là Tần Hoài của năm xưa nữa.
Anh bây giờ là Tần Hoài có hiệu suất làm việc tăng gấp đôi.
Mỗi ngày Tứ Hỷ Thang Đoàn và Quả Nhi đều làm xuể, tối nay chẳng qua chỉ là làm chút Tứ Hỷ Thang Đoàn và bánh bao, vấn đề nhỏ.
_“Không sao ạ, làm kịp mà.”_ Nói xong, Tần Hoài liền xắn tay áo bắt đầu Điều Hãm.
Vừa đến phúc lợi viện đã bắt đầu cày độ thục luyện Điều Hãm, Tần Hoài có lòng tin Tết năm nay nhất định sẽ cày Điều Hãm lên Đại Sư Cấp.
Sau đó vui vẻ rinh về Tứ Hỷ Thang Đoàn Cấp A!
Để sau Tết khiến Cung Lương sáng mắt lên, thuận lợi hoàn thành Chi Tuyến Nhậm Vụ của Trần Công.
Ồ, quả là một sự an bài hoàn mỹ.
Tần Hoài đang Điều Hãm, tình nguyện viên đang xử lý các nguyên liệu còn lại, Tần Viện Trưởng cố gắng giúp đỡ nhưng lại giống như đang làm vướng chân hơn, Tần Lạc khỏe mạnh, Tần Hoài chỉ huy Tần Lạc đem nhân thịt dùng để làm Tứ Hỷ Thang Đoàn đập thêm một lần nữa, Tần Tòng Văn và Triệu Dung coi như là phụ bếp cao cấp, Tần Hoài nhờ ba mẹ giúp nấu đường trước.
Đồng thời chỉ huy nhiều người như vậy, Tần Hoài có kinh nghiệm phong phú trong việc chỉ huy phụ bếp làm việc ở Thái Phong Lâu đã chỉ huy mọi người đâu ra đấy, không hề hoang mang luống cuống.
Tần Viện Trưởng không tìm được việc để làm đành bắt đầu quan tâm đến cuộc sống của Tần Hoài khi không ở Cù Huyện.
Tần Tòng Văn và Triệu Dung cũng rất tò mò, lúc Tần Hoài ở Thái Phong Lâu công việc bận rộn, bận đi làm, làm điểm tâm, hoàn thành nhiệm vụ, thời gian gọi điện thoại giao lưu với ba mẹ không nhiều.
Tần Tòng Văn và Triệu Dung ngoài việc biết Tần Hoài ở Thái Phong Lâu rất được coi trọng, đã lăn lộn thành đại sư phụ, dưới tay có rất nhiều phụ bếp, được lên tạp chí nổi tiếng, điểm tâm làm ra bán giá cực đắt thì những tình hình khác thực ra hoàn toàn không biết gì.
Hai vợ chồng lại sợ làm phiền con trai, làm lỡ thời gian nghỉ ngơi của Tần Hoài, rất ít khi chủ động gọi điện thoại, thấy Tần Viện Trưởng mở miệng hỏi liền vội vàng vểnh tai lên nghe.
Tần Hoài chọn những chuyện có thể nói đều nói ra.
Mãi cho đến khi toàn bộ nhân đã được xử lý xong, nhào xong hai mẻ bột cần thiết cho bánh bao, để bột yên tĩnh lên men, bắt đầu sản xuất hàng loạt vỏ gạo nếp, mới vừa vặn nói xong.
Tần Viện Trưởng tổng kết: _“Mấy tháng này của cháu, ngược lại còn trôi qua đặc sắc hơn cả mấy năm ở Cù Huyện.”_
Tần Hoài thầm nghĩ điều đó là tất nhiên rồi, đây chính là mấy tháng của nam chính truyện hệ thống, đặt trong tiểu thuyết cũng có thể viết được 90 vạn chữ, chắc chắn là đặc sắc.
_“Đúng là khá đặc sắc ạ, gặp được rất nhiều trưởng bối, cũng quen biết thêm một số người bạn mới.”_ Tần Hoài khiêm tốn tổng kết.
Tần Viện Trưởng cười khiến nếp nhăn nơi khóe mắt càng thêm rõ ràng: _“Vẫn là thành phố lớn tốt, thảo nào người ta đều nói người trẻ tuổi phải đến thành phố lớn xông pha. Cứ rúc ở cái huyện thành nhỏ bé này của chúng ta sống cả đời cũng chỉ đến thế, tay nghề của Hoài Hoài cháu vẫn là phải đến thành phố lớn mới có thể phát huy ánh sáng và sức nóng, ở lại cái nơi nhỏ bé này của chúng ta thì tiếc quá.”_
Tần Viện Trưởng vừa dứt lời, Tần Hoài theo bản năng liếc nhìn Tần Tòng Văn một cái, phát hiện Tần Tòng Văn quả nhiên lại bắt đầu _"yêu là thường cảm thấy mắc nợ"_ rồi.
Ngay lúc Tần Hoài muốn nói gì đó để chuyển chủ đề này đi, Tần Viện Trưởng hỏi: _“Hoài Hoài, nãy giờ cháu vẫn chưa nói, ba mẹ ruột của cháu mang họ gì?”_
Tần Hoài đáp: _“Cũng họ Tần ạ, khá là trùng hợp.”_
Tần Viện Trưởng quay đầu nói với Tần Tòng Văn: _“Lão Tần, tôi đã nói rồi mà, ông và Hoài Hoài trời sinh đã có duyên cha con, kiếp này định sẵn là phải làm cha con rồi. Đừng có vừa nghe thấy cái gì là lại bày ra vẻ mặt lại mắc nợ con trai nữa, ông lấy đâu ra nhiều cái mắc nợ thế?”_
_“Xem phim Quỳnh Dao nhiều quá rồi phải không?”_
Tần Lạc nghe hơi không hiểu, thuận miệng hỏi một câu: _“Tại sao ba ruột của anh con họ Tần, thì anh con và ba con lại là trời sinh có duyên cha con ạ?”_
Triệu Dung và Tần Viện Trưởng không hiểu sao lại bật cười, Tần Hoài đột nhiên có dự cảm chẳng lành.
Tần Viện Trưởng người này cái gì cũng tốt, chỉ có một vấn đề, lớn tuổi rồi mà trí nhớ không hề kém đi chút nào, lịch sử đen tối gì cũng nhớ rõ mồn một, lật lại chuyện cũ còn nhanh hơn bất cứ ai.
Tần Viện Trưởng cười híp mắt giải thích với Tần Lạc: _“Trước đây anh con họ Tần là vì viện trưởng họ Tần, anh con theo họ của viện trưởng. Ở Cù Huyện chúng ta họ Tần tuy là họ lớn, nhưng cũng không phải nhà nào cũng họ Tần. Theo lẽ thường mà nói, trẻ em trong phúc lợi viện được nhận nuôi ra ngoài thì phải theo họ của ba mẹ nuôi, đổi họ đổi tên đều là chuyện thường tình.”_
_“Nhưng cố tình anh con lại không chịu, hồi nhỏ anh con dù nói thế nào cũng coi như là một bé trai khỏe mạnh, người muốn nhận nuôi nhiều vô kể. Mỗi lần đến lúc nhận nuôi, phía trước đều đang yên đang lành, vừa nhắc đến chuyện phải đổi họ đổi tên, anh con liền khóc lóc ầm ĩ, khóc lóc không ngừng, không biết đã khóc đuổi đi bao nhiêu cặp vợ chồng muốn nhận nuôi nó rồi.”_
_“Về sau phúc lợi viện chúng ta hết cách, lúc chọn ba mẹ nuôi cho nó cố ý chọn người họ Tần. Cù Huyện chúng ta người họ Tần nhiều, cũng có thể tìm được người họ Tần nguyện ý nhận nuôi trẻ con.”_
_“Kết quả họ Tần cũng không được, đổi tên là không được.”_
_“Khóc đến mức, người không biết còn tưởng phúc lợi viện chúng ta ngược đãi trẻ em, suýt chút nữa cảnh sát cũng đến tận cửa rồi.”_
Tần Hoài có chút bối rối gãi gãi đầu: _“Không phải nói là vì hồi nhỏ cháu thường xuyên múa may quay cuồng bị tăng động, người ta nghi ngờ cháu có bệnh nên mới mãi không được nhận nuôi sao ạ?”_
_“Đúng vậy, những đứa trẻ khác đều có thể ngoan ngoãn ngồi yên, cố tình cháu vài phút cũng không ngồi yên được, nhìn đã thấy không được thông minh cho lắm. Vừa nói phải đổi họ đổi tên là gào khóc thảm thiết, mọi người đều nghi ngờ cháu là kẻ ngốc có vấn đề về trí tuệ. May mà ba mẹ cháu sống ngay gần đây, biết rõ gốc gác, nếu không danh tiếng của viện trưởng đều bị thằng nhóc cháu khóc cho hỏng bét rồi.”_
_“Viện trưởng nhớ lúc đó bọn họ đều nói thế nào nhỉ? Ồ đúng rồi, đều nói viện trưởng không phúc hậu, rõ ràng là một đứa trẻ ngốc nghếch cứ khăng khăng lừa người ta nói là đứa trẻ bình thường.”_
Tần Hoài: ……
Trời đất chứng giám, lúc đó anh chỉ là chịu thiệt thòi vì không có văn hóa không biết chữ thôi mà!
Đứa trẻ nhà ai không có văn hóa nhưng có hệ thống, trước khi đọc truyện hệ thống lại biết mình có một hệ thống chưa được kích hoạt chứ.
Tần Hoài bối rối đến mức đã muốn vùi đầu vào trong đống bột, Tần Lạc còn không quên chậm chạp bồi thêm một nhát dao.
_“Hóa ra hồi nhỏ anh mãi không có ai nhận nuôi là vì đầu óc anh không tốt ạ.”_
Tần Hoài: ……
Em gái tốt, lúc ăn thử Tứ Hỷ Thang Đoàn nhân bách quả em không theo kịp đúng không? Không sao, lúc ăn Tết anh sẽ cho em bù lại hết.
_“Nhưng điều này chẳng phải chứng minh không chỉ ba và anh là cha con trời sinh, mà con và anh cũng là anh em trời sinh sao?”_
_“Nếu anh bị nhà khác nhận nuôi rồi, thì không thể làm anh của con được nữa.”_
Tần Lạc cười hì hì lớn tiếng nói.
Tần Hoài cảm động một phen, buột miệng thốt ra: _“Lạc Lạc, Tết năm nay, anh nhất định sẽ cho em ăn được Tứ Hỷ Thang Đoàn Cấp A!”_
_“Anh, Tứ Hỷ Thang Đoàn Cấp A là gì? Hệ thống mà anh tưởng tượng ra lại ban bố nhiệm vụ gì rồi à?”_
_“Em đừng quan tâm, ăn rồi em sẽ biết. Nhiệm vụ Tết năm nay của em chính là ăn!”_
_“Vâng!”_