## Chương 265: Ba Mươi Tết
_“Lại đây chú Mã, đây là Tứ Hỷ Thang Đoàn của chú.”_
_“Nhà chú sáu người một túi không đủ ăn? Không sao, túi này có 8 viên đủ đấy.”_
_“Lại đây dì Lưu, đây là Tứ Hỷ Thang Đoàn của dì.”_
_“Em gái dì hôm nay muốn cùng ăn Tết, có 12 người 8 viên không đủ ăn?”_
Đứng bên cạnh, Triệu Dung lập tức chống nạnh bước vào trạng thái chiến đấu: _“Lưu Tiểu Quyên bà có thể ăn thì ăn, không thể ăn thì đi, Hoài Hoài nhà tôi hơn 5 giờ xuống tàu cao tốc, vừa mới gói xong thang đoàn, vốn dĩ đều là gói cho Tần Viện Trưởng của phúc lợi viện, đây là nể mặt mọi người là bà con lối xóm mới chia cho mọi người một túi, còn chê ít.”_
_“Chỉ một túi, có lấy không? Không lấy túi này của bà cho Tần đầu gỗ.”_
Người hàng xóm họ Tần xếp sau Lưu Tiểu Quyên mừng rỡ như điên.
Lưu Tiểu Quyên vội vàng nhận lấy thang đoàn, vẻ mặt tươi cười bồi tội: _“Lấy lấy lấy đương nhiên là lấy, Hoài Hoài thật là vất vả, Tết rảnh rỗi đến nhà dì Lưu ăn đậu phộng nhé.”_
Người hàng xóm họ Tần thất vọng.
Việc phân phát Tứ Hỷ Thang Đoàn kéo dài mãi đến 11 giờ 31 phút, phần đầu tiên của Kiều đại gia đã lấy đi lúc phân phát bình thường, phần thứ hai là lén lút lẻn về lấy lúc 11 giờ 48 phút.
Giao dịch trước cửa, lén lút, Tần Lạc áp sát vào cửa nhìn chằm chằm qua lỗ mắt mèo xác định là Kiều đại gia đội mũ lấy đi Tứ Hỷ Thang Đoàn mới yên tâm.
Tần Lạc hoàn thành nhiệm vụ vẫn còn chìm đắm trong niềm vui hôm nay phát tài rồi, nhảy nhót tung tăng chạy đến cửa phòng ngủ hỏi Triệu Dung: _“Mẹ, chúng ta sáng mai đi ngân hàng đổi chi phiếu ạ?”_
_“Đúng.”_
_“Vậy đổi chi phiếu xong, chúng ta ngồi chiếc xe bánh mì của nhà mình về nhà ông bà nội, hay là ngồi xe khách về nhà ông bà nội?”_
_“Ra bến xe khách ngồi xe khách, đường về nhà ông bà nội con con còn không biết sao, đến lúc đó chiếc xe bánh mì rách nát của ba con xóc cho rã rời mất.”_
_“Vậy tối mai lì xì con cho ông bà nội mẹ không được nói trước với ông bà đâu nhé, con muốn lấy ra trên bàn cơm tất niên để cho ông bà một bất ngờ!”_
_“Được được được, đều theo ý con. Mau ngủ đi, anh con đã ngủ từ lâu rồi, ngày mai còn phải về nhà ông bà nội làm điểm tâm, con còn phải phụ việc cho anh con nữa đấy.”_ Buồn ngủ chết đi được, Triệu Dung đang trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, con gái đưa ra yêu cầu gì cũng sẽ chiều theo.
Tần Lạc vui vẻ về phòng ngủ.
.
Ba mươi Tết, trời nắng.
Phát xong Tứ Hỷ Thang Đoàn, rửa mặt xong liền lên giường đi ngủ, Tần Hoài có một đêm mộng đẹp. Sau khi thức dậy liếc nhìn hai chiếc vali đã thu dọn xong trong phòng khách, ôm bộ quần áo đỏ mặc Tết mà Triệu Dung đã mua sẵn cho anh ngồi trong phòng khách xếp hàng tắm rửa.
Tết là như vậy đấy, cái gì cũng phải giặt rửa, quần áo ga trải giường trong nhà phải giặt, rèm cửa vỏ chăn phải giặt, nếu nuôi chó mèo, chó mèo cũng phải ném ra tiệm thú cưng tắm rửa.
Ba mươi Tết càng phải tắm rửa từ đầu đến chân một lượt trước khi ăn bữa cơm tất niên, nhà cũ ở quê độ kín gió không tốt, tắm rất lạnh, nhà Tần Hoài cơ bản đều là sáng ba mươi Tết tắm rửa thay quần áo mới rồi mới về quê.
Còn về việc Tần Hoài tắm xong còn phải về quê làm điểm tâm, trong bếp hấp bánh bao hấp đến mức hơi nước lượn lờ, tựa như tiên cảnh thiên đình, cái việc tắm rửa này có ý nghĩa gì...
Đừng quan tâm, sáng sớm tắm rửa là đúng rồi.
Tần Hoài ôm quần áo mới mặc Tết ngồi trong phòng khách, bắt đầu hồi tưởng lại giấc mơ đêm qua.
Đêm qua anh đã có một giấc mơ rất ly kỳ.
Anh mơ thấy mình từ Tần sư phụ biến thành Tiểu Tần, trong mơ làm điểm tâm cả một đêm, không chỉ phải làm điểm tâm, còn phải bưng trà rót nước cho đại sư phụ, bận rộn trước sau, chẻ củi nhóm lửa, dọn dẹp vệ sinh nhà bếp.
Ồ, đại sư phụ trong mơ đó thật sự là quá sướng rồi.
Mỗi năm lúc Tần Hoài làm điểm tâm dịp Tết, cũng chỉ có em gái ở bên cạnh chẻ củi nhóm lửa, ba mẹ dọn dẹp vệ sinh nhà bếp, không có ai bưng trà rót nước, bận rộn trước sau.
Tần Hoài đang hồi tưởng, Tần Lạc đã hoàn thành nhiệm vụ tắm rửa ba mươi Tết, mặc một bộ áo bông đỏ từ đầu đến chân hớn hở từ phòng tắm chạy ra.
Tần Hoài liếc nhìn một cái, tất cũng là màu đỏ, cùng kiểu tất đỏ với mình.
Chắc là Triệu Dung dạo trước mua ở cửa hàng quần áo trên huyện 10 tệ ba đôi cùng nhau.
Tần Lạc đã mặc đến mức tròn vo, lông xù, đỏ rực vui vẻ nói: _“Anh, chúc mừng năm mới!”_
_“Em và mẹ đi ngân hàng đây, chi phiếu của anh có đổi không?”_
_“Của anh không vội, em đổi đi.”_ Tần Hoài vào tắm.
Mười lăm phút sau, bốn người nhà họ Tần đỏ rực, tròn vo, lông xù tề tựu tại bến xe khách duy nhất của Cù Huyện, ngồi lên chiếc xe buýt nhỏ xám xịt, không có điều hòa, bước lên con đường về quê.
Đường ở quê khó đi, lúc Tần Tòng Văn ra khỏi nhà lề mề một chút, lúc mua vé xe chỉ mua được chỗ ngồi hàng ghế sau.
Hai anh em Tần Hoài và Tần Lạc đỏ rực ngồi ở hàng ghế cuối cùng, mặc áo bông hỉ khánh, lông xù, tròn vo nhưng không giữ ấm cho lắm, tựa như hai chiếc đèn lồng đỏ nằm ườn trên ghế, xóc nảy theo nhịp xe.
Trong đó có một chiếc đèn lồng đỏ còn đang gặm ngô.
Mua ở trước cửa bến xe khách, Tết tăng giá sư tử ngoạm tám tệ một bắp, Tần Lạc đã ăn hai phần cơm hộp trên tàu cao tốc vô cùng hào phóng mua một bắp ngô và một quả trứng luộc nước trà, trở thành đứa trẻ ăn khỏe nhất trên toàn bộ chuyến xe.
_“Anh, anh ăn trứng luộc nước trà không?”_ Tần Lạc hỏi.
Tần Hoài xua tay tỏ ý xe xóc thế này anh sợ ăn một nửa lại nôn ra, Tần Lạc thấy Tần Hoài không ăn, hớn hở một miếng trứng luộc nước trà một miếng ngô.
_“Anh, tối nay chúng ta ăn điểm tâm gì vậy?”_
Trẻ con nhà họ Tần là như vậy đấy, ba mươi Tết không quan tâm tối nay bữa cơm tất niên ăn món chính gì. Cái đó không quan trọng, chân giò lợn, cá mú, tôm hùm lớn, bào ngư, sò điệp những món nóng này bưng lên bàn cũng chẳng có mấy người ăn, đều là để chụp ảnh.
Chủ yếu vẫn là ăn điểm tâm.
Chỉ thích ăn điểm tâm.
_“Đều đã là Tết rồi, đương nhiên là ăn Tứ Hỷ Thang Đoàn, Kê Thang Diện, Viên Mộng Thiêu Bính, Tam Đinh Bao, Ngũ Đinh Bao, Tửu Nương Man Đầu, Quả Nhi, Bình Quả Diện Quả Nhi và các loại bánh bao xíu mại khác nhau rồi.”_
_“Nói trước nhé, hôm nay không có thời gian làm bánh cuốn, muốn ăn bánh cuốn tự ra trấn mua hoặc sang nhà hàng xóm ăn chực.”_
Tần Lạc nghe mà ngô sắp gặm ra mùi thịt rồi, ra ngoài mở mang tầm mắt hơn nửa năm, lúc này trong lòng Tần Lạc làm gì còn vị trí của bánh cuốn nữa, vội vàng nói: _“Không ăn không ăn, chỉ thích ăn đồ anh làm.”_
_“Nhưng mà anh, tối qua anh không phải nói nguyên nhân Tứ Hỷ Thang Đoàn hôm qua làm mùi vị bình thường là vì nhân đậu đỏ và nhân đường mè không phải do tự anh làm sao? Hai loại nhân đó nếu em nhớ không nhầm thì phải làm trước, hôm nay làm Tứ Hỷ Thang Đoàn có kịp không?”_
Tần Hoài cười bí hiểm: _“Đến nhà ông bà nội em sẽ biết.”_
Tần Gia Thôn coi như là thôn lớn, tài xế xe buýt vô cùng chu đáo đưa đến tận đầu làng. Năm mới năm me, rất nhiều người về làng đều tay xách nách mang, không đưa đến đầu làng đi thêm một hai dặm đường nữa, xách đồ có thể đi mất hai tiếng đồng hồ.
Vừa xuống xe, Tần Hoài đã nhìn thấy Tần lão gia tử, Tần nãi nãi, cô Tần Tú Lệ, dượng Hà Hoa và em họ Hà Thành cũng đỏ rực, lông xù và tròn vo cùng kiểu.
Có thể nhìn ra, quần áo mới mặc Tết năm nay là mua cùng nhau.
Vừa nhìn thấy Tần Hoài, Hà Thành đã hai mắt rưng rưng nhào tới, giọng điệu thê lương, tình cảm dạt dào, biểu cảm phong phú, hận không thể ôm chặt đùi Tần Hoài ngay tại chỗ để than khổ.
_“Anh, cuối cùng anh cũng về rồi! Anh có biết hơn nửa năm nay em sống thế nào không?!”_
Lạc Lạc nó quả thực không phải là người, đăng vòng bạn bè thì thôi đi, còn đăng ảnh cận cảnh, lại còn toàn đăng vào buổi tối.
_“Anh, sao đột nhiên anh lại học được nhiều điểm tâm mới như vậy?”_
Có thể nhìn ra, trong hơn nửa năm nay Hà Thành vẫn luôn vô cùng quan tâm đến vòng bạn bè của Tần Lạc.
Tần Hoài cũng đúng lúc gửi gắm sự quan tâm của anh họ: _“Tiểu Thành, thi cuối kỳ thi thế nào? Toán có qua môn không? Chỗ anh có nguồn giáo viên dạy kèm vô cùng tốt, Lạc Lạc học bổ túc ở Cô Tô mười mấy ngày, thành tích đó gọi là tiến bộ vượt bậc, lần này về đều là mang theo đề thi về đấy, em có muốn học bổ túc một chút không?”_
Thành tích của Hà Thành và Tần Lạc bao năm nay vẫn luôn ngang ngửa nhau, chỉ là tốt hơn một chút.
Hà Thành vừa nãy là giả vờ khóc nức nở, bây giờ là thực sự hơi muốn khóc.
Tần Lạc vừa nghe còn có chuyện tốt như vậy, em họ cùng mình học bổ túc, lập tức hăng hái, ra sức thúc đẩy: _“Đúng vậy, các thầy cô người đều đặc biệt tốt, em thích học bổ túc lắm!”_
Mọi người:?!
Hà Thành:!!!
Tần Tú Lệ vốn dĩ đã xông lên muốn ân cần hỏi han cháu trai lớn rồi, vừa nghe Tần Hoài và Tần Lạc nói như vậy, lời đến khóe miệng lập tức biến thành: _“Có hiệu quả như vậy sao? Hoài Hoài, những giáo viên đó là chỉ có thể học bổ túc ở Cô Tô thôi sao?”_
_“Giá cả khoảng bao nhiêu? Hai ngày trước cô nghe mẹ cháu nói rồi, hình như là 1 kèm 1, 1 kèm 1 khá đắt phải không?”_
_“Cô, không đắt đâu ạ. Khóa học bổ túc kỳ nghỉ này đã kết thúc rồi, đợi nghỉ hè cô đưa Hà Thành đến Sơn Thị, để em ấy và Lạc Lạc cùng nhau học bổ túc, một tiếng trước dạy bổ túc cho Lạc Lạc, một tiếng sau dạy bổ túc cho Tiểu Thành, không bao nhiêu tiền đâu, cứ coi như là quà năm mới cháu tặng cho Tiểu Thành.”_ Tần Hoài nói.
Giá cả của giáo viên dạy kèm do Cung Lương giới thiệu, với thu nhập của vợ chồng Tần Tú Lệ chắc chắn là không gánh vác nổi. Tần Hoài bây giờ là đại gia, dứt khoát không nói giá tiền, dạy bổ túc cho em gái cũng là dạy bổ túc, dạy bổ túc cho em trai cũng là dạy bổ túc, không thiếu tiền.
Tần Tú Lệ với tư cách là một trong hai người hưởng lợi duy nhất từ bàn tay vàng chữa vô sinh của Tần Hoài, những năm nay đối với đứa cháu trai lớn Tần Hoài này tự nhiên là không có gì để nói. Tiền mừng tuổi dịp Tết, tiền tiêu vặt ngày thường, quần áo, đồ ăn vặt, đồ chơi hàng ngày không thiếu thứ gì.
Tần Tòng Văn và Triệu Dung vì phải kinh doanh quán ăn sáng không có thời gian đưa trẻ con đi chơi, trước đây lúc Tần Hoài vẫn còn thích đọc sách, mỗi dịp nghỉ đông nghỉ hè đều là Tần Tú Lệ dẫn Tần Hoài đứa cháu trai lớn này và Tần Lạc, Hà Thành hai củ cải nhỏ đi du lịch, tâm huyết bỏ ra tự nhiên không cần phải nói nhiều.
_“Được, vậy cô thay Tiểu Thành cảm ơn cháu, nghỉ hè năm sau sẽ dẫn nó đến Sơn Thị.”_ Tần Hoài nói như vậy, Tần Tú Lệ liền tin, gật đầu đồng ý.
Dượng Hà Hoa âm thầm xách vali làm phông nền.
Hà Thành biết đại cục đã định, cậu phản kháng cũng vô dụng, hơn nữa đến Sơn Thị cũng khá tốt, nghỉ hè đến Sơn Thị thì không cần phải nhìn vòng bạn bè của Tần Lạc chảy nước miếng nữa mà có thể ăn vào miệng rồi.
Hà Thành lặng lẽ hỏi Tần Lạc: _“Giáo viên dạy kèm đó thực sự có ích sao? Có nghiêm không? Có dữ không? Bài tập giao có nhiều không?”_
Tần Lạc nói: _“Làm xong đề thi có thể ăn điểm tâm.”_
Hà Thành cảm thấy mình lại có thể rồi.
Cả nhà hớn hở đi về phía trong làng, nhà Tần lão gia tử nằm ở khu vực trung tâm của làng, bao năm nay người trong làng đều nhất trí cảm thấy ngôi nhà này xây đặc biệt tốt, thuận tiện cho cả làng đi chúc Tết lúc năm mới.
Nhân tiện nhắc tới, Tần lão gia tử tên là Tần Hùng, Tần nãi nãi cũng họ Tần, tên là Tần Nhã.
Tần nãi nãi vội dẫn bọn trẻ về, đi đầu mở đường, Tần lão gia tử theo sát phía sau. Tần Hoài và Tần Tú Lệ đi ở giữa, Tần Tú Lệ hỏi ý kiến Tần Hoài xem giáo viên dạy kèm của Tần Lạc có thể áp dụng cho Hà Thành không, Hà Thành học đâu phải là trường quốc tế.
Hà Thành và Tần Lạc hai người tách khỏi đội ngũ lầm bầm lầu bầu, Triệu Dung tuột dây giày, buộc lại dây giày nên tụt lại phía sau rất nhiều, Tần Tòng Văn và dượng Hà Hoa ở cuối đội ngũ âm thầm làm phông nền phu khuân vác.
Tần Lạc vừa mới phát một món tài lộc nhỏ, căn bản không che giấu nổi sự đắc ý của mình, hỏi Hà Thành: _“Em đã trả hết tiền cho anh chưa?”_
Ở nhà họ Tần, không chỉ anh em ruột tính toán rõ ràng, anh em họ cũng phải tính toán rõ ràng, Hà Thành thèm ăn ăn vượt quá định mức điểm tâm của mình cũng phải nộp tiền.
Vợ chồng Tần Tú Lệ những năm nay đối với tiền mừng tuổi, tiền tiêu vặt của con trai vẫn luôn đặc biệt yên tâm, chưa bao giờ tịch thu, bởi vì con trai họ chưa bao giờ trả hết tiền cho Tần Hoài.
_“Em đã tiết kiệm được rất nhiều!”_ Hà Thành biểu thị cậu đã hơn nửa năm không được ăn điểm tâm rồi, Tết năm nay chủ yếu là trả nợ, _“Đợi lấy xong tiền mừng tuổi sẽ trả lại cho anh, nhiều nhất chỉ nợ 2000 nữa thôi!”_
_“Chị trả hết rồi!”_ Tần Lạc đắc ý khoe khoang.
Hà Thành kinh hãi, vẻ mặt sao chị lại phản bội tổ chức.
Hai chị em chúng ta không phải cùng nhau nợ tiền, năm nay vẫn luôn là tổ hợp hai kẻ nghèo hèn sao? Sao chị lại lén lút làm giàu sau lưng em trai em?
Thiên lý ở đâu? Công bằng ở đâu? Phương pháp làm giàu ở đâu?
_“Vậy chị...”_
_“Không sai, Tết năm nay chị phải ăn uống thỏa thuê, ha ha ha ha ha!”_
Tiếng cười ngông cuồng của Tần Lạc vang vọng trong làng.
Tần Lạc cười ở phía sau, nhóm người Tần nãi nãi đi đầu đội ngũ đã vào nhà.
Nếu là người chưa từng đến nhà Tần lão gia tử, lúc vừa bước vào cổng sân chắc chắn sẽ đặc biệt kinh ngạc, bởi vì ngôi nhà cấp bốn mới nhất, thoạt nhìn tốn nhiều tiền nhất, xây đẹp nhất trong ngôi nhà này, thực ra là nhà bếp.
Đúng vậy, nhà bếp.
Tần lão gia tử vĩnh viễn tin tưởng một câu nói, tướng quân ra chiến trường không thể không có súng, học sinh vào phòng thi không thể không có bút, cháu trai bảo bối Tần Hoài của ông làm điểm tâm không thể không có một nhà bếp lớn.
Ban đầu, nhà bếp của nhà họ Tần không lớn như vậy.
Nhà bếp ở quê hiểu thì đều hiểu, cơ bản đều là một căn phòng nhỏ bên cạnh nhà chính. Bàn về diện tích chắc chắn sẽ không nhỏ, nhưng cũng không lớn đến đâu.
Ngoài bếp lò đất và tủ lạnh ra không có đồ đạc gì khác, nhà bếp cầu kỳ một chút thì đặt hai cái kệ dùng để để nguyên liệu, không cầu kỳ thì rau vứt trên mặt đất, món thịt để trong tủ lạnh. Phần lớn khoảng trống đều dùng để để đống củi và rơm khô nhóm lửa đống củi, chủ yếu là thoạt nhìn bẩn thỉu lộn xộn kém cỏi, nhìn kỹ cũng không sạch sẽ.
Nhưng nhà bếp của nhà họ Tần không giống vậy.
Nhà bếp của nhà họ Tần đặc biệt lớn!
Chỉ tính riêng diện tích, ngang ngửa với hậu trù của Thái Phong Lâu. Không chỉ lớn, mà còn sạch sẽ, thậm chí còn chia khu vực.
Người hiểu Bạch án đều biết, nhiệt độ lúc bột lên men không được quá cao, nếu quá gần nguồn lửa bột lên men chắc chắn sẽ không tốt.
Vì vậy nhà bếp của nhà họ Tần, khu nhào bột và khu hấp điểm tâm là tách biệt, khu nhào bột còn có điều hòa, khu hấp điểm tâm vẫn là bếp lò đất.
Khoảng đất trống lớn ở giữa cũng không để trống lãng phí, là để thuận tiện cho họ hàng bạn bè đến nhà họ Tần chúc Tết vào bếp ân cần hỏi han Tần Hoài, đồng thời lại không làm phiền đến Tần Hoài làm điểm tâm.
Một nhà bếp lớn như vậy, mỗi năm Tần Hoài ở quê hấp điểm tâm có thể hấp nhà bếp thành một tiên cảnh trong mây, thực lực gì thì không cần nói nhiều nữa.
Nói thêm một câu ngoài lề, nhà bếp mới này là năm Tần Hoài học năm nhất đại học Tần lão gia tử quyết định, chi số tiền lớn xây dựng. Trước đây Tần Hoài mặc dù về quê ăn Tết cũng phải làm điểm tâm, nhưng lúc đó anh là học sinh, nhiệm vụ chính là học tập và chơi, người nhà sẽ không để anh làm quá nhiều quá mệt, đủ mình ăn là được.
Năm nhất đại học năm đó, Tần Hoài lần đầu tiên thể hiện thực lực thực sự của mình.
Nói không ngoa, năm đó cả làng đều chấn động. Phụ lão hương thân cả làng đều hận không thể bưng bát ngồi xổm trong sân nhà họ Tần, từ mùng một đến rằm.
Cũng từ năm đó Tần lão gia tử nhận thức sâu sắc được nhà bếp nhà mình quá nhỏ, ảnh hưởng đến cháu trai lớn phát huy, môi trường nhà bếp không tốt càng khiến cháu trai lớn không có một môi trường làm điểm tâm tốt.
Chi số tiền lớn xây thêm một nhà bếp chuyên dụng.
Do diện tích nhà mình không đủ, còn mượn sân của nhà hàng xóm, hàng xóm vì thế mà phá cả tường bao.
Xung quanh nhà họ Tần có ba người hàng xóm, ba người hàng xóm vì tranh giành phá tường bao nhà ai mà suýt chút nữa đánh nhau.
Cuối cùng người giành chiến thắng là gia đình em họ của Tần lão gia tử, ỷ vào việc có quan hệ họ hàng nên đã phá tường bao nhà mình trước, ra tay trước chiếm ưu thế.
_“Hoài Hoài về rồi à!”_
Gần như vào khoảnh khắc Tần Hoài bước vào sân, người hàng xóm cách vách, em họ thứ hai của Tần lão gia tử, theo vai vế Tần Hoài nên gọi là Lục gia gia, vì năm đó tường bao phá đủ sớm, mỗi năm đều có thể bộc lộ tài năng trong số đông đảo họ hàng, ba mươi Tết đã có thể được chia điểm tâm, người đã qua tuổi sáu mươi nhưng thân thủ vẫn nhanh nhẹn Tần Thiên Hà từ trong nhà lóe lên xuất hiện.
_“Lục gia gia chúc mừng năm mới.”_ Tần Hoài cười nói.
_“Chúc mừng năm mới, lại đây, đây là nấm bụng dê chú Đại Tráng của cháu nhờ người mang về, Lục gia gia không nỡ ăn, đều cho Hoài Hoài của chúng ta.”_ Tần Thiên Hà cười híp mắt đưa ra hai hộp quà nấm bụng dê.
Tần Đại Tráng là con trai út của Tần Thiên Hà, định cư ở nơi khác, mỗi năm Tết đều sẽ kéo theo gia đình về.
_“Chú Đại Tráng Tết năm nay không về ạ?”_ Tần Hoài hỏi.
_“Không giành được vé, phải mùng ba mới đến.”_ Tần Thiên Hà nói.
Rõ ràng là gần quan được lộc, mình lại mùng ba mới có thể về nhà ăn điểm tâm, Tần Đại Tráng ở nơi khác bình đẳng căm hận mỗi một người giành được vé xe về nhà ăn Tết.
Hàn huyên với Tần Thiên Hà vài câu, Tần Hoài bắt đầu nói chuyện chính.
_“Bà nội, những bưu kiện cháu gọi điện thoại bảo bà chú ý ký nhận hai ngày trước đều đến cả rồi chứ ạ?”_ Tần Hoài hỏi.
_“Đều đến rồi, đứa trẻ này cháu làm một đống nhân mang về thì thôi đi, sao còn mua nhiều điểm tâm mang về như vậy? Đều đang để trong tủ lạnh, tủ lạnh trong nhà không để vừa, bà còn sang nhà Lục gia gia của cháu mượn một cái tủ lạnh.”_
Tần Thiên Hà cười ha hả nói: _“Tủ lạnh trong nhà quản đủ!”_
Nhân tiện nhắc tới, con trai cả của Tần Thiên Hà là người bán tủ lạnh.
_“Đó đều là điểm tâm năm nay phải ăn, có cái là phôi sống có thể trực tiếp cho lên nồi hấp. Năm nay cháu không phải về muộn sao? Rất nhiều nguyên liệu nhân không kịp làm trước, chỉ có thể gửi về.”_
_“Chỗ trái cây đó đều đến rồi chứ ạ?”_
_“Đến rồi, nhiều đến mức trong nhà đều không để vừa.”_ Tần nãi nãi nói.
_“Nhiều là đúng rồi, đây là bạn cháu cố ý gửi đến nhà chúng ta, để ông bà nội dùng đi chúc Tết.”_
_“Vậy người bạn này của cháu cũng chu đáo thật đấy.”_ Tần nãi nãi cảm thán nói, _“Trong bưu kiện đó còn có rất nhiều bánh xốp, có cái đều vỡ rồi. Những thứ này trên trấn đều có thể mua được mà, cất công gửi đến lãng phí tiền quá.”_
_“Bánh xốp đó ăn ngon lắm, bà nội, cháu vào bếp làm điểm tâm trước đây, bánh xốp bà và ông nội sẽ không phải là chưa ăn chứ? Bà ăn rồi sẽ biết, cái này cũng là bạn cháu làm.”_
Tần nãi nãi gật gật đầu, phát hiện người phía sau vẫn chưa theo kịp, từ trong sân thò đầu ra gọi với ra phía sau: _“Tú Lệ à, mọi người nhanh lên một chút, Hoài Hoài sắp bắt đầu làm việc rồi!”_
_“Chỉ chờ mọi người giúp thái rau thôi đấy!”_