## Chương 271: Trương Thợ Mộc
_“Tứ Hỷ Thang Đoàn lại ra lò rồi, bát, còn bát không? Trong bếp hết bát rồi.”_
_“Thêm hai người múc thang đoàn nữa.”_
_“Nhà lão Tam, bảo con gái con trai nhà bà rửa bát nhanh lên một chút, đang chờ dùng đấy!”_
_“Lạc Lạc, cháu cũng đừng rảnh rỗi, đừng nghe bát quái nữa. Cháu ra nhà Cửu thúc công của cháu ở cuối làng hỏi xem còn bát không, có thì lấy hết đến đây, bảo bọn họ tối qua đây ăn.”_
_“Cậu cả của Lạc Lạc, cậu không vội đi chứ? Không vội thì vào bếp giúp đỡ, thiếu người, có ai biết thái rau không? Không cần người chuyên môn băm thịt, biết dùng dao có thể băm nhỏ các loại hạt và mứt hoa quả là được, thêm mấy người khỏe mạnh chẻ củi nữa. Đều có phải không, mau vào bếp!”_
_“Tôi nhớ hai ngày trước không phải có một cô bé nhóm lửa rất giỏi sao? Còn từng giúp Hoài Hoài nhóm lửa trong bếp, hôm nay sao không đến? Là Tết không về sao? Về rồi, ở nhà không qua đây. Bây giờ gọi cô bé qua đây, quá phiền phức rồi sao. Không phiền phức? Không phiền phức thì mau gọi qua đây, thiếu người, thực sự rất thiếu người.”_
Mùng một Tết mới chỉ là cầm cuốn sổ nhỏ kiểm kê các lộ họ hàng xa đến tận cửa tặng đồ Tết Tần nãi nãi, mùng hai Tết đã biến thành quản lý, gân cổ lên khắp nơi bắt họ hàng thật làm việc.
Không phải họ hàng không quen biết không yên tâm, mà là họ hàng thật dùng thuận tay, có bảo đảm, không tồn tại tình trạng làm một lúc liền lười biếng trốn việc sờ cá ăn vụng.
Cái này nếu bị bắt tại trận, năm sau còn làm sao đến tận cửa chúc Tết trà trộn điểm tâm được nữa.
Cậu cả của Tần Hoài đều kinh ngạc đến ngây người.
Với tư cách là cậu cả ruột đàng hoàng của Tần Hoài, chắc chắn là có tên tuổi. Cậu cả tên là Triệu Tứ Cường, bàn về tuổi tác còn lớn hơn Tần nãi nãi hai tuổi. Bên nhà họ Triệu đặt tên là theo chữ lót mà đặt, cậu và dì của Tần Hoài toàn bộ đều là Triệu Tứ x, duy chỉ có Triệu Dung là ngoại lệ.
Nghe nói là vì Triệu Dung là con ruột thịt sinh ra sau khi cha mất, lúc sinh ra trong nhà nghèo rớt mùng tơi, cô con gái út này có nuôi hay không đều không chắc chắn cho nên dứt khoát ngay cả tên cũng không đặt. Về sau quyết định nuôi rồi lúc đặt tên cũng rất tùy ý, thuận miệng lấy một chữ Dung.
Tất nhiên, đây là phiên bản của Triệu Dung.
Cậu cả Triệu Tứ Cường là tuyệt đối không nhận, dùng lời của Triệu Tứ Cường mà nói, nhà họ Triệu bọn họ đây là coi trọng cô con gái út, con gái trong tên có chữ Tứ khó đặt tên biết bao, chi bằng chỉ lấy một chữ Dung nghe hay hơn.
Đúng vậy, nhà họ Triệu bọn họ bao năm nay chính là xót em gái út, cho nên lúc Tết đều không nỡ để cả nhà em gái út qua chúc Tết, đều là chủ động đi về phía nhà em gái út.
Đừng thấy Triệu Tứ Cường ông đã bảy mươi rồi, tóc hoa râm, đi lại chống gậy, tứ đại đồng đường, trong nhà ăn một bữa cơm tất niên đều phải mở mấy bàn.
Nhưng tình yêu của ông đối với em gái út bao năm nay là không thay đổi! Mỗi năm Tết, người làm anh cả như ông đều phải tự mang theo bát đũa đích thân đến nhà em gái út, dẫn theo con trai, con gái, cháu trai, cháu gái năm xưa cạnh tranh thành công đến chúc Tết.
Cô cháu gái ngoại thứ ba của Triệu Tứ Cường mà Tần nãi nãi vừa nói tinh thông nhóm lửa, năm nay không thể cạnh tranh thành công, nhưng không sao, làng của Triệu Tứ Cường và Tần Gia Thôn là cùng huyện, bảo con gái con rể lái xe đưa cô cháu gái ngoại thứ ba qua là được.
Ba mẹ nó cũng có thể thơm lây con gái, qua ăn ngụm thang đoàn.
Triệu Tứ Cường trước khi vào bếp nói: _“Tôi còn có hai cô con dâu đặc biệt biết rửa bát, bát rửa vừa sạch vừa nhanh.”_
_“Gọi qua đây, cùng nhau gọi qua đây!”_ Tần nãi nãi biểu thị hôm nay thiếu người, có kỹ năng đều đến.
Triệu Tứ Cường hớn hở gọi người.
So với sự hỗn loạn ngoài bếp, trong bếp liền vô cùng đâu ra đấy rồi.
Chỉ cần vào bếp, thì đó đều là binh lính của Tần Hoài.
Trải qua thực hành vào mùng một Tết, Tần Hoài phát hiện anh đã đánh giá thấp dân làng, cũng đánh giá thấp bản thân.
Số lượng họ hàng xa của nhà bọn họ xa xa không ít như biểu hiện của mấy năm trước, chỉ cần muốn, cùng trấn, cùng xã, cùng huyện, cùng thành phố, đều có thể là họ hàng xa.
Thực ra mấy năm trước họ hàng xa cũng không nhiệt tình như năm nay, không phải nói tay nghề mấy năm trước của Tần Hoài không được, mặc dù lúc đó hệ thống trò chơi vẫn chưa được kích hoạt, nhưng trình độ Bạch án của Tần Hoài đã là nổi tiếng khắp mười dặm tám làng.
Tam Đinh Bao, Ngũ Đinh Bao, Tứ Hỷ Giảo đều là món tủ chống đỡ thể diện lúc Tết của Tần Hoài, loại điểm tâm ngon này thường chỉ có họ hàng có quan hệ thân cận mới có thể ăn được, họ hàng bình thường ăn chút bánh bao thịt là được rồi, quan hệ xa hơn một chút nữa ngay cả bánh bao thịt cũng không ăn được chỉ có thể ăn bánh bao rau.
Có thể nói như vậy lúc đó mọi người đều biết tay nghề của Tần Hoài tốt, nhưng bọn họ không ăn được đồ thực sự tốt.
Mùng một Tết qua chúc Tết, chủ yếu là vì nhà Tần Hoài náo nhiệt, đông người. Mùng một Tết rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, nhà Tần Hoài còn có thể nói là hội tụ bát quái của toàn làng Tần Gia Thôn, đi đâu chúc Tết mà chẳng là chúc chứ?
Chi bằng xách hai cân táo đến nhà Tần Hoài chúc Tết, nghe chút bát quái, vận khí tốt không chừng còn có thể trà trộn được hai cái bánh bao.
Có thể nói như vậy, những năm trước nhà Tần Hoài mặc dù đông người náo nhiệt, có lúc cũng sẽ xuất hiện tình huống bát không đủ tìm nhà khác mượn, nhưng sẽ không khoa trương như năm nay.
Năm nay người hiểu nội tình biết nhiều người như vậy là đến nhà Tần Hoài chúc Tết, người không rõ còn tưởng đây là một hang ổ tội phạm lừa đảo hoàn toàn mới, lấy việc phát miễn phí trứng gà gạo mì dầu ăn các loại làm nhiều thủ đoạn, lừa gạt dân làng mười dặm tám làng qua nghe tọa đàm.
Chiều mùng một các chú cảnh sát đều xuất động rồi, mặc thường phục qua tìm hiểu một chút tình hình, ăn một bát Tứ Hỷ Thang Đoàn sau đó lập tức liền hiểu rồi, lại về nhà lấy hai túi đồ khô làm quà chúc Tết, kết quả lại tiện tay lấy một túi nhỏ Tứ Hỷ Thang Đoàn.
Sau đó vị cảnh sát mặc thường phục này liền trở thành họ hàng xa của nhà họ Tần, vì sống gần ngay làng bên cạnh, con gái chú ấy bây giờ vẫn đang rửa bát ở nhà hàng xóm của Tần Hoài.
Sức hấp dẫn của Tứ Hỷ Thang Đoàn, và bánh bao rau, bánh bao thịt bình thường không cùng một đẳng cấp.
Tết đến nhà họ Tần chúc Tết ăn được một miếng bánh bao thịt thơm ngon, người đến chỉ sẽ cảm thán đệt, bánh bao thịt này ngon thật, nếu có thể thêm một cái nữa thì tốt rồi.
Nhưng nếu Tết nhất đến nhà họ Tần chúc Tết, ăn được một bát Tứ Hỷ Thang Đoàn...
Đệt đệt đệt đệt đệt!
Tết đến rồi!
Nhưng niềm vui của ngày Tết này, có thể chỉ có người ngoài bếp mới có thể cảm nhận được.
Bọn trẻ đều chạy nhảy tung tăng, trong túi là thoạt nhìn rất nhiều, dường như tiêu thế nào cũng tiêu không hết tiền lẻ và đầy túi kẹo, chỉ cần không ầm ĩ làm loạn cứ khăng khăng đòi chơi điện thoại chơi máy tính bảng, người lớn trong thời gian Tết sẽ không dễ dàng đánh mắng trẻ con.
Trẻ con vui vẻ, người lớn hưng phấn, mọi người không phải là đang bưng bát ăn thang đoàn, thì là đang đi lại khắp nơi trò chuyện nghe bát quái, để tỏ ra mình không phải là thuần túy đến tận cửa ăn cơm, nhìn thấy việc có thể làm thì làm.
Trong sân nhà họ Tần người qua lại nhiều như vậy, trên mặt đất ngay cả vỏ kẹo rơi vãi cũng rất khó nhìn thấy, chổi ngay ở góc tường, người nhìn thấy tiện tay quét một cái, sân liền có thể làm được sạch sẽ như mới.
Đây là việc nhìn thấy được, việc ẩn giấu không nhìn thấy được thì càng nhiều.
Bát không đủ, về nhà lấy bát.
Người rửa bát không đủ, tích cực chủ động đăng ký đi rửa bát.
Người đến quá nhiều cần uống trà nước nóng không đủ, trong nhà bếp nhỏ có chính là bếp lò đun nước nóng, cứ tùy tiện vào.
Còn về nhà bếp lớn, thì không phải ai ai cũng có thể vào được rồi, phải có chút quan hệ mới có thể vào.
Triệu Tứ Cường không nghi ngờ gì nữa chính là người có quan hệ đó.
Với tư cách là cậu cả ruột của Tần Hoài, Triệu Tứ Cường vào lúc Tần Hoài vẫn chưa bộc lộ thiên phú Bạch án xuất sắc của mình trước mặt họ hàng, đối với đứa cháu ngoại này đã rất tốt. Triệu Tứ Cường có một câu nói với bên ngoài không nói sai, ông quả thực rất thương em gái út.
Triệu Dung sau khi kết hôn nhiều năm không có con đã nhận nuôi một bé trai ở phúc lợi viện, Triệu Tứ Cường để ngăn em gái bị người ta nói ra nói vào, mỗi năm lì xì cho Tần Hoài đều là dày nhất. Trong môi trường lớn lì xì cho trẻ con đều là 5 tệ, 10 tệ, Triệu Tứ Cường đã đưa ra một quyết định đi ngược lại tổ tông
Lì xì cho Tần Hoài 200.
Tần Lạc cũng như vậy.
Cũng chính vì tình nghĩa sâu đậm những năm nay, Triệu Tứ Cường mới có thể bộc lộ tài năng trong việc chúc Tết hàng năm, cùng với cậu ba Triệu Tứ Tráng của Tần Hoài cùng nhau xếp vào mùng hai chúc Tết, giành ăn trước.
Thậm chí ăn xong còn có thể về tiện tay lấy, vẫn luôn ăn.
Nhân tiện nhắc tới, cậu ba của Tần Hoài chính là người lúc Tần Hoài học cấp ba đã chủ động đề xuất mình có đường dây, có thể đưa Tần Hoài đến Tri Vị Cư làm học việc. Cậu ba mặc dù không có năng lực gì và khá thích chém gió, nhưng tâm ý vẫn là có.
Triệu Tứ Cường vào khoảnh khắc bước vào nhà bếp lớn đã kinh ngạc đến ngây người.
Trong bếp và ngoài bếp quả thực là hai thế giới.
Không phải nói trong bếp sương trắng lượn lờ, tựa như tiên cảnh là hai thế giới, mà là cảm giác tổng thể hoàn toàn khác biệt.
Trong bếp không tính là yên tĩnh, cũng không tính là náo nhiệt, Triệu Tứ Cường cảm thấy mình không phải là bước vào nhà bếp ở quê, mà là đi nhầm vào hậu trù của khách sạn lớn.
Mỗi một người ở đây đều đang cẩn trọng hoàn thành công việc của mình, mọi người đều trật tự rõ ràng, phối hợp thỏa đáng, vả lại chỉ xoay quanh một người.
Người đó chính là đứa cháu ngoại tốt của ông, Tần sư phụ!
Tần Hoài đang làm nhân đậu đỏ.
Nhân đậu đỏ và nhân đường mè anh gửi từ Cô Tô về đã sắp dùng hết rồi, vốn dĩ Tần Hoài là dự tính dự định dùng 3-5 ngày, kết quả những nhân này vừa vặn kiên trì được hai ngày thì không kiên trì nổi nữa.
Bà con thực sự quá nhiệt tình rồi!
Và cày độ thục luyện thực sự rất vui vẻ.
Lúc đầu Tần Hoài còn lo lắng phụ bếp không đủ chuyên nghiệp, phụ bếp không thành thạo, độ phối hợp không cao có ảnh hưởng đến độ thục luyện cày Tứ Hỷ Thang Đoàn của mình hay không, bây giờ Tần Hoài phát hiện là anh lo xa rồi.
Bà con bàn về kỹ thuật chắc chắn không bằng mọi người ở hậu trù Thái Phong Lâu, bàn về phối hợp cũng không bằng đầu bếp chuyên nghiệp, nhưng bà con có một trái tim muốn làm phụ bếp!
Quan trọng nhất là, đông người.
Giống như nhân tài chuyên nghiệp như Vương thẩm quả thực ít, nhưng người biết nhóm lửa, biết chẻ củi, biết băm nhân thịt, biết nấu cơm quả thực đừng quá nhiều.
Mà đặc điểm lớn nhất của nhà bếp nhà Tần lão gia tử chính là, đủ lớn.
Có thể nhét vào rất nhiều người.
Hậu trù Thái Phong Lâu, đó là vì duy trì hoạt động bình thường của tửu lâu mà xây dựng. Chia rất nhiều khu vực, đồng thời cũng có rất nhiều đầu bếp chuyên nghiệp, phần thực sự chia cho Bạch án thực ra không tính là đặc biệt nhiều.
Nhà bếp của nhà họ Tần, về diện tích ngang ngửa với hậu trù Thái Phong Lâu, vả lại chỉ phụ trách Bạch án, chỉ cần muốn nhét người vào trong, nhét hai ba mươi phụ bếp vào tuyệt đối không thành vấn đề.
Nếu là Tết năm ngoái, Tần Hoài có thể không có cách nào chỉ huy nhiều phụ bếp kỹ thuật chưa tới nơi tới chốn, phối hợp cũng thành vấn đề như vậy, người càng đông càng loạn, càng giúp càng bận.
Nhưng năm nay, Tần Hoài đi tu nghiệp về rồi.
Đại sư phụ chuyên nghiệp, mỗi khi có một người mới vừa vào bếp, Tần sư phụ liền biết nên sắp xếp công việc gì cho người mới này.
Tần Hoài trong lúc nấu nhân đậu đỏ, ngẩng đầu nhìn một cái, phát hiện cậu cả đến rồi, mừng rỡ.
_“Cậu cả, cậu đến đúng lúc lắm. Bây giờ đông người, rất nhiều việc xử lý nguyên liệu không khớp nhau, cậu có mang sổ không? Không mang thì tìm bà nội cháu bảo bà đưa cho cậu một quyển.”_
_“Lát nữa mẻ Tứ Hỷ Thang Đoàn mới gói ra rồi, cậu liền ở bên cạnh giúp đếm số lượng, tính xem cần bao nhiêu cái bát. Bảo bên rửa bát đó kiểm soát tốt thời gian rửa bát và đưa bát, đừng làm loạn lên, vừa nãy liền loạn rồi, có một cô bé lúc đưa bát vừa vội vàng ngã một cái, làm vỡ hết bát rồi.”_
Triệu Tứ Cường những năm đầu là thống kê số lượng nông cụ ở đội sản xuất, làm cái này rất chuyên nghiệp.
Nghe Tần Hoài nói như vậy, Triệu Tứ Cường lập tức tìm lại được cảm giác lúc còn trẻ, lập tức nói: _“Hoài Hoài cháu yên tâm, chuyện này cứ giao cho cậu cả, tuyệt đối sẽ không xuất hiện tình huống đưa sai, đưa loạn, làm vỡ bát nữa.”_
_“Cậu cả, Trừng Trừng đến chưa?”_ Tần Hoài lại hỏi.
Trừng Trừng chính là người nhóm lửa đặc biệt lợi hại đó.
_“Vừa xuất phát, bây giờ vẫn đang trên đường.”_
_“Trừng Trừng đến rồi cậu báo cho cháu một tiếng, vốn dĩ là có người nhóm lửa, chị Hà hôm qua lửa nhóm không tồi. Kết quả vừa nãy không phải loạn một chút bát vỡ rồi sao? Chị Hà nghe nói bát vỡ rồi vừa vội vàng, lúc ra ngoài xem vấp ngã một cái làm chân bị thương rồi, bây giờ đi trạm xá băng bó rồi.”_
_“Hà Thành, em giúp anh ghi nhớ, lát nữa muộn chút để lại cho chị Hà mười túi thang đoàn. Đợi tối có thời gian anh lại làm chút Tam Đinh Bao và Tứ Hỷ Giảo, đến lúc đó em và Lạc Lạc giúp anh đưa qua.”_ Tần Hoài nói.
Cuốn sổ nhỏ trên tay Hà Thành đã ghi đầy đồ, nghe Tần Hoài nói như vậy vội vàng lại ghi vào, viết xong mới không hiểu lặng lẽ hỏi người bên cạnh:
_“Tại sao chị Hà nghe thấy bát vỡ lại vội như vậy a?”_
Thím bên cạnh nhỏ tiếng đáp lại: _“Vậy chắc chắn vội rồi, vỡ đều là bát nhà chị ấy.”_
Triệu Tứ Cường lập tức ý thức được tính quan trọng của công việc của mình, ra cửa tìm Tần nãi nãi đòi sổ.
Tần Hoài tiếp tục nấu nhân đậu đỏ.
Lão chi thư thấy Tần Hoài bắt đầu làm việc rồi, không nhanh không chậm uống một ngụm trà, ngồi trên ghế tiếp tục kể:
_“Vừa nãy kể đến đâu rồi?”_
_“Thanh niên trí thức về thành phố, rất nhiều thanh niên trí thức có quan hệ đều về thành phố rồi, Trương thợ mộc và vợ ông ấy không tìm được quan hệ, vẫn luôn ở lại trong làng.”_ Hà Thành giành đáp.
_“Ồ đúng, thực ra Tiểu Trương người này quả thực khá không tồi. Tay nghề thợ mộc của cậu ấy tốt, tay nghề nấu ăn của vợ cậu ấy càng tốt hơn, ở lại cái nơi nông thôn này của chúng ta thì tiếc quá. Lúc đó cậu ấy và vợ cậu ấy không về thành phố được, hai vợ chồng bọn họ không vội, nhưng làm đội trưởng và chi thư đội sản xuất của bọn họ gấp hỏng rồi.”_
_“Là đi khắp nơi nghe ngóng nhờ vả quan hệ, sau đó vẫn là tôi có một đứa cháu trai làm việc ở xưởng gỗ trên huyện, tôi nghe từ miệng nó nói xưởng gỗ trên huyện muốn tuyển thợ mộc có kinh nghiệm. Tôi liền đem tin tức này nói với đội trưởng đội sản xuất của Tiểu Trương bọn họ, sau đó Tiểu Trương liền đi tham gia tuyển dụng, được chọn rồi, cả nhà lúc này mới chuyển đến Cù Huyện.”_
_“Tại sao tôi nói Tiểu Trương người không tồi, thực ra chuyện tuyển dụng lúc đó tôi cũng chỉ là giúp nghe ngóng một chút không ra bao nhiêu sức lực, chủ yếu bận rộn trước sau vẫn là đội trưởng và chi thư đội sản xuất của bọn họ.”_
_“Nhưng mỗi năm Tết a, Tiểu Trương đều sẽ dẫn con trai cậu ấy chuyên môn đến nhà tôi chúc Tết tôi. Mỗi năm mùng sáu đều đến, năm nay đã gọi điện thoại cho tôi rồi, mùng sáu trước 11 giờ sáng đến.”_
_“Đúng rồi Hoài Hoài, sáng mùng sáu này tôi...”_
_“Có việc không đến được.”_ Tần Hoài cười nói, _“Nửa ngày không đến được không sao.”_
Lão chi thư vốn dĩ cũng không phải đến nhà họ Tần làm phụ bếp toàn thời gian, mặc dù lão chi thư chuyên môn đối khẩu lúc còn trẻ từng làm người bán thịt lợn, nhưng dù sao tuổi đã cao không bằng người trẻ tuổi, băm thịt băm vài cái là mệt rồi.
Chủ yếu vẫn là đóng vai trò chỉ đạo.
Và kể bát quái.
Bàn về dự trữ bát quái, toàn bộ Tần Gia Thôn không có ai có thể sánh bằng lão chi thư.
Ông không chỉ tinh thông bát quái trong làng Tần Gia Thôn, còn tinh thông bát quái của mấy làng lân cận, thậm chí ngay cả bát quái của xã của huyện cũng đều có dính dáng. Quan trọng nhất là ông có tài ăn nói, kể chuyện thì kể chuyện hấp dẫn, lôi cuốn, nguyên nhân kết quả rõ ràng rành mạch, không giống như một số người lúc kể bát quái nói nhảm liên miên, nghe một cái bát quái còn phải trích xuất thông tin quan trọng.
Lão chi thư sáng mùng hai 7 giờ đã đến nhà họ Tần rồi, trước trước sau sau cộng lại băm được 10 phút thịt, thời gian còn lại đều đang kể bát quái.
Đều làm cho Tần Lạc thất nghiệp rồi, chỉ có thể ở bên ngoài chẻ củi.
Tần Hoài thích nghe.
_“Không phải cái này.”_ Lão chi thư xua xua tay, _“Là thế này, tôi vừa nãy không phải đã nói rồi sao? Tiểu Trương tay nghề thợ mộc lợi hại, vợ cậu ấy Tiểu Tào làm món ăn càng lợi hại hơn, mỗi năm Tết lúc vợ cậu ấy về chúc Tết đều sẽ đến nhà trưởng thôn làng bọn họ làm một bữa cơm, mùi vị đó, xì xụp.”_
_“Tôi cũng chỉ được ăn qua một lần, lần thứ 2 liền không cho tôi vào cửa nữa rồi.”_
_“Tết năm nay lúc Tiểu Trương gọi điện thoại chúc Tết tôi, tôi vừa vặn đang ăn Tứ Hỷ Thang Đoàn cháu tặng tôi, một lúc không nhịn được, liền chém gió với cậu ấy vài câu.”_
_“Quan trọng là tôi còn đảm bảo với cậu ấy, đợi lúc cậu ấy đến nhất định cho cậu ấy ăn được.”_
_“Năm nay không chỉ cậu ấy đến, con trai con dâu cậu ấy còn có cháu trai cháu gái cậu ấy đều đến.”_
_“Tiểu Tào có đến hay không tôi không biết, cô ấy mỗi năm vừa về quê là phải trổ tài hai chiêu, không phải ở nhà trưởng thôn làng bọn họ thì là nhà chi thư.”_
_“Tôi một ngày này liền hai túi thang đoàn, người nhà mình đều không đủ ăn, cháu xem cái này...”_
Tần Hoài: ……
Lão chi thư, ông giỏi thật đấy.
_“Cùng nhau dẫn qua đây đi.”_ Tần Hoài nói, _“Thực ra Trương thợ mộc ông vừa nãy nói cháu đại khái biết là ai, ba cháu trước khi mở quán ăn sáng còn từng mua khuôn đúc ở chỗ Trương thợ mộc đấy.”_
_“Chẳng qua ba cháu từ lâu đã mất phương thức liên lạc rồi, thực ra cháu cũng muốn nhờ Trương thợ mộc giúp cháu đánh một bộ khuôn đúc.”_
_“Ăn, thang đoàn quản no, đến lúc đó cháu lại làm chút điểm tâm khác.”_