## Chương 272: Hồng Môn Yến?!
Dưới sự đào tạo chuyên nghiệp của Tần Hoài, kỹ năng phụ bếp của dân làng ngày càng thành thạo, đội ngũ phụ bếp cũng ngày càng lớn mạnh.
Nói thế nào nhỉ, họ hàng vẫn là người thân cận dùng tốt hơn.
Mỗi khi có thêm vài người họ hàng gọi được tên đến chúc Tết, trong bếp sẽ có thêm vài phụ bếp xuất sắc gọi được tên. Người phụ bếp đông rồi, cũng liền bão hòa rồi, không chỉ chấp nhận các loại xin nghỉ phép đổi ca, còn phải xếp lịch lên ca.
Nhất thời sự cạnh tranh giữa các họ hàng đều trở nên kịch liệt, những anh họ chị họ ngày thường giao tình không quá sâu của Tần Hoài, nhao nhao như khổng tước xòe đuôi thể hiện các kỹ năng của mình, tự mang bát đũa đến tận cửa phụ bếp.
Người sống gần, đi về trong ngày người sống xa tìm chỗ ở nhờ.
Cậu cả và cậu ba của Tần Hoài từ lúc mùng hai chúc Tết bắt đầu, đã luôn ở lại nhà họ Tần không về.
Đừng hỏi, hỏi chính là tình cảm sâu đậm với em gái út, đã lâu không gặp có nói không hết chuyện.
Lúc này có thể có người sẽ hỏi: Phụ giúp trong bếp rất mệt a, những người từng phụ giúp làm cỗ ở quê hoặc đêm ba mươi Tết phụ giúp trưởng bối làm bữa cơm tất niên đều biết, đây tuyệt đối không phải là một công việc nhẹ nhàng, cho dù chẻ củi nhóm lửa cũng không nhẹ nhàng. Tứ Hỷ Thang Đoàn cố nhiên là ngon, nhưng bản chất của nó là thang viên lớn, ăn vài ngày sự mới mẻ qua đi cũng không còn thích ăn như vậy nữa, dân làng sao lại yêu thích phụ bếp như vậy?
Đáp án là cơm của phụ bếp không giống nhau.
Từ việc năm xưa thầy bói đến Tần Gia Thôn tính ra trong mệnh Tần Hoài có một em trai một em gái, Tần lão gia tử mừng rỡ cho 5 tệ còn bao một bữa cơm, liền có thể nhìn ra, nhà họ Tần có truyền thống bao cơm cho người khác vô cùng mộc mạc.
Những phụ bếp cạnh tranh lên ca thành công là ăn cùng với người nhà họ Tần.
Tần Hoài là phải cày độ thục luyện của Tứ Hỷ Thang Đoàn không sai, trước đây anh ở Thái Phong Lâu cũng cày không ít độ thục luyện của Tứ Hỷ Thang Đoàn, nhưng Tứ Hỷ Thang Đoàn là làm cho người khác ăn, bản thân anh sao có thể vì cày độ thục luyện mà ngày nào cũng ăn Tứ Hỷ Thang Đoàn.
Một ngày ba bữa Tứ Hỷ Thang Đoàn ai mà chịu nổi?
Hàng xóm cách vách đó đều là mỗi tối ăn, thời gian còn lại ăn cơm bình thường.
Với tư cách là một Bạch án sư phụ tinh thông nhiều loại điểm tâm Bạch án, Tần Hoài ngày thường vẫn là thích ăn chút đồ không giống nhau.
Nào là Tam Đinh Bao, Ngũ Đinh Bao, Tứ Hỷ Giảo, Tửu Nương Man Đầu, Giải Xác Hoàng, Giang Mễ Niên Cao, Phù Dung Cao, Lục Đậu Cao, thịt khâu nhục nhà trưởng thôn, chân giò kho tàu nhà lão chi thư, thịt viên nếp hấp nhà cậu cả, gà luộc và ngỗng quay trên trấn, rau cải thìa tươi xào nhổ ở ruộng nhà hàng xóm.
Ba bữa một ngày của Tần Hoài vẫn rất phong phú, ở nhà họ Tần ăn chực mấy ngày, cậu cả vui vẻ đến mức suýt chút nữa quên mất nhà mình không ở đây rồi.
Phong phú đến mức Hà Thành và Tần Lạc hai ngày nay đều không ôm bát biển lớn ăn Tứ Hỷ Thang Đoàn nữa, thuần chẻ củi.
Đúng vậy, Tần Lạc đã dạy tay nghề chẻ củi cho Hà Thành, hai chị em cùng nhau chẻ củi.
Trong chuyện kể bát quái này, Tần Lạc căn bản cạnh tranh không lại lão chi thư, lão chi thư mỗi ngày tự mang cốc trà và ghế đẩu vào bếp ngồi một cái là kể. Hơn nữa lão chi thư còn tinh thông pha trà, trà pha tương đối không tồi, là trụ cột vững vàng không thể thiếu trong toàn bộ nhà bếp.
Lão chi thư không thể thiếu mùng sáu phải vắng mặt.
Đã báo cáo trước rồi, có người chúc Tết, lão chi thư phải dẫn gia đình Trương thợ mộc qua ăn Tứ Hỷ Thang Đoàn.
Ăn đến mùng sáu, nhà họ Tần vẫn khách khứa tấp nập.
Sẽ không có ai mãi mãi thích ăn Tứ Hỷ Thang Đoàn, nhưng mãi mãi có người nguyện ý đến tận cửa chúc Tết ăn Tứ Hỷ Thang Đoàn.
Tần Hoài ngay từ mùng một đã tung ra lời nói, trong toàn bộ thời gian Tết chỉ cần là đến tận cửa chúc Tết thì nhất định sẽ không để đối phương tay không mà về, đứng ngoài sân bưng bát ăn cũng ít nhất có thể ăn được một bát Tứ Hỷ Thang Đoàn tươi mới nóng hổi.
Bên phía Tần lão gia tử, Tần nãi nãi, Tần Hoài cũng đã giải thích qua, nói mình tháng 3 có một mối làm ăn lớn, liên quan đến danh tiếng, nhiều tiền, hoành tráng có thể mở mang tầm mắt, rất quan trọng. Vì mối làm ăn lớn tháng 3 này, nhất định phải khắc khổ huấn luyện Tứ Hỷ Thang Đoàn, bảo ông bà nội đừng xót chút tiền nguyên liệu làm thang đoàn đó, mọi người chúc Tết cũng đâu phải đi tay không đến, vậy cháu trai ông bà có tiền đồ rồi, tiền mừng tuổi dịp Tết đều là nhận bằng chi phiếu, món Tứ Hỷ Thang Đoàn làm trong thời gian Tết này cứ coi như là báo đáp làng xóm rồi.
Tần Hoài đều đã giải thích đến mức này rồi, Tần lão gia tử và Tần nãi nãi đương nhiên sẽ không phản đối, sợ làm mệt cháu trai lớn của bọn họ đi khắp nơi tìm kiếm phụ bếp dễ dùng.
Vì phụ bếp, Tần nãi nãi suýt chút nữa đã xóa bỏ hiềm khích trước đây với các em trai em gái, chọn lựa trong số cháu trai ngoại, cháu gái ngoại nhà mình.
Sau đó một người cũng không chọn trúng.
Nhìn thế nào cũng cảm thấy không bằng nhà họ Triệu.
Tần nãi nãi lo lắng lão Nhị nhớ nhầm ngày chúc Tết, trong nhà tình hình này cậu cũng nhìn thấy rồi, người thực sự là nhiều tiếp đãi không xuể. Đồ đạc? Đồ đạc cũng mang về đi, chúng ta phải làm theo quy trình, không đến chúc Tết theo thời gian đã hẹn, nhiều họ hàng trong nhà như vậy chẳng phải sẽ loạn cào cào sao làm lời lẽ, đuổi người về.
Tần Lạc chứng kiến toàn bộ quá trình trong lúc chẻ củi chạy về bếp nhỏ tiếng lầm bầm với Tần Hoài, nói bao năm nay rồi, bà nội vẫn hẹp hòi thù dai như vậy, lời lẽ không hề thay đổi chút nào.
Kết quả lời này liền bị Hà Thành mách lẻo truyền đến tai Tần nãi nãi, Tần Lạc vui vẻ rinh về Tứ Hỷ Thang Đoàn quản no nhưng những thứ khác đều không có mà ăn.
Sáng mùng sáu, Tần Lạc đã ăn một ngày rưỡi cơm canh Tứ Hỷ Thang Đoàn, bưng một cái bát biển lớn ngồi xổm ở cửa bếp, khổ sở ăn Tứ Hỷ Thang Đoàn.
Tứ Hỷ Thang Đoàn cố nhiên là ngon.
Nhưng.
Tam Đinh Bao, Ngũ Đinh Bao, Tứ Hỷ Giảo, Giải Xác Hoàng nhân thịt tươi cũng rất ngon.
Bà nội, cháu sai rồi! Cháu không bao giờ nói bà hẹp hòi thù dai nữa, cháu gái bà thực sự rất muốn ăn điểm tâm nhân thịt!!
Tứ Hỷ Thang Đoàn có ba loại nhân ngọt thực sự quá ngọt rồi!!!
Lão chi thư dẫn gia đình Trương thợ mộc đến nhà họ Tần từ sớm, thấy Tần Lạc bưng bát biển lớn ngồi ở cửa bếp, vui vẻ: _“Lạc Lạc, sáng sớm đã ăn thang đoàn rồi à!”_
_“Mẻ thang đoàn trước ra lò bao lâu rồi? Mẻ thang đoàn tiếp theo khi nào ra lò? Sao lại nhăn nhó mặt mày thế ai chọc cháu không vui rồi? Ông biết rồi, có phải anh cháu bắt cháu đi làm bài tập không, bài tập này phải tranh thủ thời gian làm. Mấy thằng nhóc nhà ông mỗi năm đến mấy ngày cuối kỳ nghỉ đều chạy bài tập, đồ viết ra rối tinh rối mù, vừa lãng phí thời gian vừa vô dụng.”_
Nói xong, lão chi thư lén lút thò đầu vào trước, thấy trong bếp trật tự rõ ràng liền biết không có sai sót, yên tâm lớn tiếng nói: _“Hoài Hoài, Tiểu Trương... Trương thợ mộc bọn họ đến rồi.”_
Tần Lạc nghe lão chi thư nói như vậy, liền nghĩ đến mình còn có rất nhiều đề thi chưa làm xong, càng buồn hơn, sụt sịt mũi, nước mắt suýt chút nữa rơi vào trong bát canh.
Lão chi thư phát hiện Tần Lạc đang sụt sịt mũi, còn rất quan tâm hỏi: _“Có phải bị cảm rồi không? Đứa trẻ này cũng thật là, làm gì mà ngồi ở đầu gió, cho dù trời này không lạnh cũng không thể ngồi ở đây.”_
Ngay lúc Tần Lạc sắp cảm động mở miệng, lão chi thư lại tiếp tục nói: _“Vào trong nhà ngồi cho ấm, còn có thể làm bài tập.”_
Tần Lạc: ……
Tần Lạc cúi đầu ăn một ngụm thang đoàn.
Sự đã đến nước này, ăn chút thang đoàn đi.
Lão chi thư đứng ngoài cửa bếp đợi Tần Hoài ra, trong thời gian Tết nhà bếp là nơi trọng yếu, người không phận sự cấm vào, đạo lý này lão chi thư hiểu.
Gia đình Trương thợ mộc cũng không hiểu nguyên do đứng ngoài bếp đợi.
Tình hình của gia đình Trương thợ mộc lão chi thư từ sớm lúc kể bát quái đã giới thiệu rõ ràng rồi, Trương thợ mộc tên là Trương Chử, người Bắc Bình, lúc thanh niên trí thức xuống nông thôn đến Cù Huyện, làm thanh niên trí thức ở mấy làng gần Tần Gia Thôn. Về sau vì tình báo của lão chi thư mà làm thợ mộc mấy năm trong xưởng gỗ ở Cù Huyện, sau đó cả nhà chuyển đến thành phố.
Vợ của Trương thợ mộc tên là Tào Quế Hương, nấu ăn là một tuyệt kỹ, năm xưa cũng là Tiểu Tào rất có tiếng tăm khắp mười dặm tám làng, nghe nói những năm đầu từng làm đầu bếp ở Cù Huyện. Lão chi thư tiết kiệm tiền rất lâu chỉ chờ ngày nào đó xa xỉ một phen đến tiệm cơm nơi Tào Quế Hương làm việc ăn một bữa, kết quả tiền vẫn chưa tiết kiệm đủ Tào Quế Hương đã nghỉ làm trước rồi, tức đến mức lão chi thư ba ngày ăn không vô cơm.
Hôm nay Trương thợ mộc dẫn cả nhà già trẻ đến duy chỉ thiếu Tào Quế Hương, ước chừng Tào Quế Hương đang trổ tài ở nhà trưởng thôn làng bọn họ.
Lúc lão chi thư nói chuyện bên ngoài, Tần Hoài đang Điều Hãm nhất thời không dứt ra được, chỉ có thể bảo Hà Thành ra ngoài bê ghế cho gia đình Trương Chử, đừng để khách đứng.
Tần Lạc thấy Hà Thành có nhiệm vụ, cảm thấy mình cũng không thể thua. Nếu không biểu hiện tốt kỳ nghỉ Tết này liền chỉ có thể ăn Tứ Hỷ Thang Đoàn rồi, vội vàng đặt bát xuống cũng đi bê ghế.
_“Ngồi!”_ Tần Lạc đặt ghế trước mặt cháu trai Trương Chi Uẩn của Trương Chử, siêu lớn tiếng nói.
Trương Chi Uẩn bị Tần Lạc làm cho giật mình.
Bàn về tuổi tác, Trương Chi Uẩn xấp xỉ Tần Lạc, lão chi thư từng nhắc qua một câu cháu trai của Trương Chử năm nay học lớp 8.
Tần Lạc căn bản không biết mình đã làm vị khách mới đến giật mình, không ngừng nghỉ đi khắp nơi tìm ghế, một tay một cái chạy bay nhanh. Khiến Trương Chử nhìn mà không khỏi cảm thán:
_“Cô bé này thực sự là một thân sức trâu.”_
Sau khi người nhà họ Trương toàn bộ an tọa, Tần Lạc lại vô cùng có mắt nhìn pha trà đưa trà, khiến Hà Thành nhìn mà trợn mắt há hốc mồm, không hiểu sao chị họ nhà mình đột nhiên lại cuốn lên rồi.
Hình như cuốn còn là mình.
Đợi người nhà họ Trương đều uống được trà rồi, bên phía Tần Hoài cũng rảnh tay, ra cửa đón khách.
_“Trương gia gia, ngưỡng mộ đại danh đã lâu. Cháu từ sớm đã nghe nói tay nghề thợ mộc của ông đặc biệt tốt, vẫn luôn muốn nhờ quan hệ tìm đến ông đặt làm một bộ khuôn đúc, đáng tiếc ông chuyển khỏi Cù Huyện nhiều năm, bên cháu không có phương thức liên lạc của ông, vốn dĩ tưởng rằng không có duyên phận này.”_
_“Không ngờ lại trùng hợp như vậy, hai ngày trước lão chi thư nói với cháu ông ấy quen biết ông, hơn nữa ông mỗi năm đều sẽ đến làng chúng cháu chúc Tết. Cháu cố ý nhờ lão chi thư, bảo ông ấy lúc ông hôm nay đến nhất định phải giúp tiến cử.”_
_“Ăn sáng chưa ạ? Ăn rồi cũng không sao, cái này sắp đến giờ cơm trưa rồi ở lại ăn tùy tiện một chút đi. Chỗ cháu cũng không có gì khác, bây giờ trong nồi có Tứ Hỷ Thang Đoàn, đã múc ra rồi đang để nguội sắp có thể ăn rồi. Lạc Lạc, em đi xem bánh bao, màn thầu, sủi cảo trong nồi hấp đã được chưa? Được rồi thì múc ra.”_
_“Lát nữa cháu lại làm mấy phần mì cán tay, lấy nước luộc gà nấu, cho chút rau xanh nấm hương cũng ngon như vậy.”_
Sự nhiệt tình của Tần Hoài đều làm cho Trương Chử không biết làm sao rồi, Trương Chử suy nghĩ trong đầu hồi lâu cũng không nghĩ ra Tần Hoài rốt cuộc là ai.
Trương Chử đánh giá một chút tuổi tác của Tần Hoài, cảm thấy với tuổi tác của vị Tiểu Tần sư phụ trước mặt này hẳn là chưa từng đặt khuôn đúc trong tay ông a.
Nhiệt tình như vậy, chẳng lẽ là Hồng Môn Yến?
Trương Chử do dự mở miệng hỏi: _“Tần... Tần...”_
_“Ông gọi cháu là Tiểu Tần là được rồi.”_
_“Nhà cháu trước đây từng đặt khuôn đúc ở chỗ ông?”_ Trương Chử cẩn thận hỏi.
Tần Hoài gật đầu: _“Ba cháu năm xưa từng đặt, lúc đó cháu chắc là vẫn chưa ra đời đâu. Ba cháu nói khoảng thời gian đó Cù Huyện rất thịnh hành dùng khuôn đúc làm điểm tâm, ba cháu cũng muốn mở tiệm điểm tâm, đặt 4 bộ khuôn đúc ở chỗ ông, có loại bình thường cũng có loại phức tạp, có một bộ là series Tây Du Ký.”_
_“Khuôn đúc là rất tốt, chỉ tiếc ba cháu tay nghề chưa tới nơi tới chốn đặt xong căn bản không biết dùng. Cho nên về sau những khuôn đúc đó cũng không dùng đến, ba cháu cũng không mở tiệm điểm tâm, mở quán ăn sáng rồi.”_
Trong lòng Trương Chử _"thịch"_ một tiếng.
Xong rồi, quả nhiên là Hồng Môn Yến.
Ông cả đời này liền vì mua nhà ở thành phố mà kiếm số tiền đen tối của khoảng thời gian đó, 20 năm nay đều không có chuyện gì bại lộ, 20 năm sau bị khổ chủ tìm đến tận cửa rồi.
_“Tiểu Tần.”_ Trương Chử tại chỗ bắt đầu sám hối, _“Năm xưa chuyện khuôn đúc đó quả thực là Trương gia gia ông vì thiếu tiền mà ma xui quỷ khiến, cái này cũng hết cách rồi, nhà ở thành phố thực sự là quá đắt rồi. Chỉ một mình vợ ông kiếm tiền trong lòng ông cũng không dễ chịu, xưởng gỗ lại là chút tiền lương chết đó, ông lúc này mới nhất thời nghĩ quẩn dùng chút tà môn ngoại đạo...”_
Tần Hoài cũng đang nói: _“Những khuôn đúc đó mặc dù ba cháu cơ bản không biết dùng, nhưng sau khi cháu bắt đầu dùng khuôn đúc làm điểm tâm phát hiện bộ khuôn đúc đó chất lượng thực sự rất không tồi, chẳng qua đối với điểm tâm sư phụ bình thường mà nói độ khó hơi cao. Cháu lần này đến chính là muốn mời ông đánh vài bộ thích hợp với hiện tại...”_
Hai người đồng loạt sững sờ, nhìn đối phương.
Trương Chử: _“Cháu muốn mời ông đánh vài bộ khuôn đúc?”_
Tần Hoài: _“Tà môn ngoại đạo, ma xui quỷ khiến?”_
Sau vài lần nhìn nhau, Trương Chử khai hết rồi.
Tìm một góc khai rồi.
Năm xưa việc kinh doanh điểm tâm ở Cù Huyện nóng hổi, thịnh hành một thời không giả, nhưng việc kinh doanh điểm tâm đó là do vợ của Trương Chử Tào Quế Hương dẫn dắt lên. Những hộp quà điểm tâm cao cấp thực sự khiến các thương nhân qua lại đổ xô vào, không tiếc giá cao mua sắm đặt làm đó, toàn bộ đều là do Tào Quế Hương làm.
Cái gọi là bộ khuôn đúc làm điểm tâm của Tào Quế Hương, cũng là Trương Chử vì kiếm chút tiền khuôn đúc mà tung tin đồn ra ngoài.
Mục đích hai vợ chồng làm tất cả những điều này chỉ có một - tiết kiệm tiền mua nhà.
Mua nhà ở thành phố, lúc đó Trương Chử và Tào Quế Hương cảm thấy giáo dục ở huyện vẫn là không đủ tốt, muốn chuyển đến thành phố để con trai con gái tiếp nhận nền giáo dục tốt hơn, lúc này mới có cơn sốt điểm tâm về sau.
Còn về giá cả của khuôn đúc theo đó mà nước lên thì thuyền lên, Trương thợ mộc vì tay nghề đặc biệt cao siêu, cho nên giá cả đặc biệt cao, đó đều là xào nấu lên.
Tất nhiên tay nghề của Trương thợ mộc tốt là sự thật.
Khuôn đúc ông chế tạo không có vấn đề, có thể dùng cũng là sự thật.
Nhưng khuôn đúc bình thường có thể dùng, khuôn đúc của series Tây Du Ký, series mười hai con giáp đầu bếp bình thường căn bản không dùng được. Cố tình những khuôn đúc này mới có giá trị, Trương Chử vì kiếm tiền nhanh, cũng coi như là muội lương tâm che giấu sự thật những khuôn đúc này mua về rồi nhưng có ngưỡng cửa, chỉ sẽ lúc kẻ ngốc thực sự quá mức oan uổng khuyên vài câu, sau đó tiếp tục kiếm số tiền này.
Tần Tòng Văn, không nghi ngờ gì nữa chính là người xuất sắc trong số những kẻ ngốc năm xưa.
_“Tiểu Tần a, năm xưa chuyện này quả thực là ông làm không tử tế. Không liên quan gì đến vợ ông, chủ yếu là ông làm không tử tế.”_
_“Cháu bây giờ là Bạch án điểm tâm sư phụ, cháu nếu có nhu cầu này, khuôn đúc đơn giản ông có thể đánh miễn phí cho cháu vài mẻ.”_
_“Bây giờ kiểu dáng trẻ con thích đều có thể làm, cái gì Peppa Pig, Pikachu, Doraemon, Hello Kitty, Teletubbies, đó đều không thành vấn đề.”_
_“Thực sự không được, hôm nào nhà cháu có thời gian đến nhà ông ăn một bữa, vợ ông đích thân xuống bếp làm cho cháu một bữa ngon, cứ coi như là bồi tội với nhà cháu rồi.”_
Trương Chử âm thầm sám hối.
Tần Hoài nghe mà hai mắt phát sáng: _“Cho nên, năm xưa dùng mẻ khuôn đúc của series mười hai con giáp và series Tây Du Ký đó làm điểm tâm là Tào nãi nãi.”_
Trương Chử gật đầu: _“Đúng vậy, những điểm tâm đó giá cả cao, nếu thực sự nặn hoàn toàn bằng tay thì phiền phức. Dùng khuôn đúc mặc dù không thể một bước đến nơi, nhưng có thể đảm bảo chất lượng, cũng có thể đẩy nhanh tốc độ.”_
_“Cho nên những khuôn đúc đó là có thể dùng được, ít nhất Tào nãi nãi biết.”_ Mắt Tần Hoài càng sáng hơn rồi.
Những năm nay khuôn đúc series Tây Du Ký của Tần Tòng Văn có thể nói là mới 99%, cơ bản chưa từng dùng qua. Tần Hoài cũng chưa từng dùng qua, bởi vì Tần Hoài thực ra không biết những khuôn đúc phức tạp đó nên dùng như thế nào.
_“Đương nhiên có thể dùng, ông cũng không đến mức vì tiền mà bán khuôn đúc không thể dùng. Nhưng những khuôn đúc này đối với đầu bếp bình thường mà nói độ khó quá cao rồi, không giống khuôn đúc bình thường ấn xong là được, những khuôn đúc này sau khi ấn xong còn phải tạo hình riêng.”_
_“Ông còn biết cái khác không?”_
Trương Chử:?
Trọng điểm của vị Tần sư phụ này sao lại kỳ lạ như vậy?
_“Biết... biết một chút.”_ Tần Hoài làm cho Trương Chử không biết làm sao rồi.
_“Vậy thì tốt quá rồi!”_ Tần Hoài cực kỳ vui vẻ, _“Trương gia gia, chúng ta kết bạn WeChat trước đi.”_
_“Đến lúc đó còn phải phiền Tào nãi nãi trên WeChat nói cho cháu biết khuôn đúc của series Tây Du Ký nên dùng như thế nào, ông lại đánh cho cháu vài mẻ có độ khó tương đương, cháu bây giờ vô cùng cần dùng những khuôn đúc này để luyện Chỉ Pháp.”_
Những khuôn đúc này chính là đạo cụ tốt để luyện Chỉ Pháp.
Chúng có thể khiến điểm tâm vô cùng phức tạp trở nên đơn giản hóa, nhưng đồng thời lại không đơn giản như vậy, rất thích hợp với Tần Hoài ở giai đoạn hiện tại.
Trương Chử:?
Ông vừa nãy sám hối vô ích rồi?
Tiểu Tần này sao lại bướng bỉnh như vậy chứ? Giống hệt như ba cậu ta năm xưa bướng bỉnh.
Trương Chử biểu thị ông vừa nãy lúc sám hối đã nhớ ra Tần Tòng Văn là ai rồi.
Năm xưa ông cũng là khuyên Tần Tòng Văn, rất ẩn ý nói qua series Tây Du Ký quá khó, hơn nữa chi phí cao không có lợi, kết quả Tần Tòng Văn không nghe, cứ đòi cái đắt nhất.
_“Tiểu Tần, khuôn đúc này đối với yêu cầu của bản thân đầu bếp...”_
_“Trương gia gia, vẫn chưa ăn cơm trưa phải không?”_ Tần Hoài ngắt lời Trương Chử.
Trương Chử:? Cậu ta mất trí nhớ rồi? Lúc đầu Tần Hoài có phải từng nói câu này không?
_“Chưa.”_ Trương Chử nói.
_“Vậy thì ăn chút điểm tâm lót dạ trước.”_ Tần Hoài dẫn Trương Chử trở lại cửa bếp, người nhà họ Trương đã ăn rồi.
Ăn như hổ đói rồi.
Trương Chử khiếp sợ rồi, không phải ông tự khen, người nhà bọn họ rất ít khi ăn cơm ở bên ngoài như vậy.
Cơm trong nhà đã đủ ngon rồi, thường đều là ở nhà ăn như vậy.
Cháu trai Trương Chi Uẩn của Trương Chử ăn khoa trương nhất, bưng bát biển, ngồi bên cạnh Tần Lạc, mặt đều sắp vùi vào trong bát rồi, còn không quên siêu lớn tiếng nói:
_“Thang viên lớn anh cậu làm thật ngon, chỉ kém bà nội tôi làm một chút xíu thôi!”_
_“Nói bậy, anh tôi làm chắc chắn ngon hơn bà nội cậu làm!”_ Tần Lạc dùng giọng lớn hơn phản kích.
_“Bà nội tôi làm ngon!”_
_“Anh tôi làm ngon!”_
_“Bà nội tôi làm ngon hơn tất cả các nhà hàng bên ngoài làm!”_
_“Anh tôi làm cũng ngon hơn tất cả các nhà hàng bên ngoài làm!”_
_“Dù sao bà nội tôi làm ngon nhất!”_
_“Chắc chắn là anh tôi làm ngon nhất!!!”_