Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 278: Chương 278: Dạ Dày Sắt

## Chương 278: Dạ Dày Sắt

Đổng Sĩ là người cuối cùng trả lời tin nhắn của Tần Hoài.

Là một đầu bếp thái thớt ở Hoàng Ký, Đổng Sĩ không được dùng điện thoại trong giờ làm việc, vừa tan làm là tranh thủ chia sẻ hóng hớt.

Tin nhắn đầu tiên anh gửi cho Tần Hoài thậm chí không phải là _"vãi chưởng, nhân thịt của cậu sao mà đỉnh thế"_ , mà là _"Trịnh sư thúc lại lười biếng rồi, đặt vé đi Tam Á chơi rồi"_.

Đổng Sĩ hoàn toàn không quan tâm đến nhân thịt, mấy tháng Tần Hoài ở Hoàng Ký đã đủ gây chấn động cho anh, một tấm ảnh nhân thịt cỏn con sẽ không làm anh kinh ngạc, cho dù Tần Hoài có đứng đầu trong lần bình chọn Danh Trù Lục tiếp theo, Đổng Sĩ cũng sẽ không...

Thôi được, anh sẽ sốc rớt cằm.

Lúc Đổng Sĩ chia sẻ hóng hớt với Tần Hoài, Tần Hoài đã gói xong số Tứ Hỷ Thang Đoàn còn lại trong bếp, đang ngồi ở phòng khách xem TV cùng gia đình.

Xem bộ phim thần tượng chống Nhật mà Tần lão gia tử thích nhất.

Không khí ấm cúng cả gia đình ngồi cùng nhau, vừa xem TV vừa ăn vặt, ăn trái cây, kể từ Tết đến nay mới xuất hiện lần đầu tiên ở nhà họ Tần.

Trước đó Tần Hoài gần như sống trong bếp, hoàn toàn không ngồi được trước TV.

_"Anh, anh ăn cherry đi!"_ Tần Lạc đưa cherry cho Tần Hoài, nhìn đĩa trái cây trên bàn trà rồi lại nhét kiwi, xoài, vải, nhãn đã cắt sẵn cho Tần Hoài, nhét đến mức Tần Hoài suýt nữa không ôm nổi.

Những loại trái cây Tần Lạc nhét cho Tần Hoài, Tần Hoài đều không mấy hứng thú, tiện tay cầm hai quả cherry, đặt đĩa trái cây còn lại về bàn trà, rồi cầm một quả chuối, rất bình tĩnh nhìn Tần Lạc.

Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo.

Tần Lạc nở nụ cười lấy lòng.

_"Anh, mai là Tết Nguyên Tiêu rồi. Hà Thành cũng đi học rồi, mấy ngày nữa em cũng đi học, mai chúng ta ăn gì ạ?"_

Trường tư thục mà Tần Lạc theo học khai giảng muộn, nghe nói là vì nhiều học sinh dịp Tết sẽ đi du lịch nước ngoài cùng bố mẹ, khai giảng sớm quá không về kịp, nên Tần Lạc có thể vui vẻ nghỉ lễ đến sau Nguyên Tiêu.

Hà Thành thì không được, mười hai đã đeo cặp sách về trường rồi.

_"Mai là Tết Nguyên Tiêu, đương nhiên là ăn bánh trôi rồi."_ Tần Hoài nói, _"Tứ Hỷ Thang Đoàn, trong bếp có đầy, ăn no luôn."_

Mặt Tần Lạc tái mét.

Không phải Tứ Hỷ Thang Đoàn không ngon, cả kỳ nghỉ Tết năm nay, dân làng Tần Gia Thôn gần như ngày nào cũng được ăn Tứ Hỷ Thang Đoàn, không có đứa trẻ không biết điều nào lại la hét ngày nào cũng ăn bánh trôi lớn ngán quá không muốn ăn.

Không muốn ăn thì có đầy người ăn.

Nhưng Tần Lạc ăn nhiều hơn tất cả mọi người.

Trong lòng Tần Lạc vẫn thích ăn thịt, Tứ Hỷ Thang Đoàn chỉ có 1/4 là nhân thịt, Tần Lạc thà ngày nào cũng ăn bánh trôi nhân thịt thuần túy, chứ không muốn ngày nào cũng ăn Tứ Hỷ Thang Đoàn kết hợp hợp lý.

Đương nhiên, nếu trên cơ sở ăn bánh trôi nhân thịt mà còn kết hợp thêm Tam Đinh Bao, Ngũ Đinh Bao, Giải Xác Hoàng, Viên Mộng Thiêu Bính, bánh bò, bánh cừu, bánh heo, lừa nướng lửa, mì gà, quả nhi thì càng tốt.

Cái gì, ngươi nói Tần Hoài không biết làm lừa nướng lửa?

Tần Lạc tỏ vẻ không sao, trên thị trấn có bán. Mùng ba mươi Tết cô đến nhà bạn thân chơi, bạn thân liền chia sẻ ngay tin vui về một quán lừa nướng lửa mới mở ở thị trấn, Tần Lạc mùng một Tết đã lẻn ra thị trấn ăn thử.

Những ngày Tần Lạc bị Tần nãi nãi trừng phạt chỉ được ăn Tứ Hỷ Thang Đoàn và cơm bình thường, Tần Lạc không ít lần lẻn ra thị trấn mua lừa nướng lửa và canh lòng lừa, số tiền lì xì nhận được trong dịp Tết đều dâng hết cho quán lừa nướng lửa.

_"Anh, Tết nhất không ăn món khác sao ạ?"_ Giọng Tần Lạc mang theo sự khẩn cầu.

_"Không muốn làm."_ Tần Hoài nói rất thành thật.

Tết nhất nên ăn món ngon, nhưng Tần Hoài tỏ vẻ dạo trước làm điểm tâm bị tổn thương, cần nghỉ ngơi, phơi nắng trong sân, chơi điện thoại, hóng hớt là tốt rồi.

Làm điểm tâm...

Giao cho bản thân trong tương lai.

Tần Lạc:...

_"Lạc Lạc, đừng làm phiền anh con. Anh con dạo này luyện tập Tứ... Tứ Hỷ Thang Đoàn vất vả thế nào con không biết sao, con ngày nào cũng làm một tờ đề mà còn phải mẹ ngồi bên cạnh trông, anh con một ngày ở trong bếp bao nhiêu tiếng?"_ Triệu Dung bật chế độ bà mẹ nghiêm khắc, Tần Lạc lập tức im bặt, sợ mẹ ruột ngày mai lại bắt làm thêm một tờ đề.

_"Hoài Hoài, nghỉ ngơi cho tốt. Mẹ và bà nội lo cơm ngày mai, Lão Tần, mai ra thị trấn mua một con ngỗng quay, một con vịt quay, một con gà luộc!"_

Tần nãi nãi cũng thấy có lý, phụ họa: _"Mẹ con nói đúng, Hoài Hoài nhà ta đã vất vả mười mấy ngày rồi, mai nghỉ ngơi."_

_"Con trai, mai con đến nhà chú Phúc Thuận đặt một đĩa cá mú, nhà chú Quải Tử đặt một đĩa tôm, nhà thím Hồng Bình đặt một đĩa bào ngư, loại tỏi băm miến, sò điệp của cô ấy làm cũng ngon, đặt thêm một đĩa sò điệp."_

_"Còn lại để ta đi Thuận... đặt."_

Tần Hoài nghe bên cạnh, thầm cảm thán đây mới là bữa cơm góp thực sự.

Nhà này góp một đĩa, nhà kia góp một đĩa, bếp nhà chưa nổi lửa mà món ăn ngày Tết Nguyên Tiêu đã đủ cả.

Tần Hoài không nói gì, vì những năm trước cũng gần như vậy, chỉ là những năm trước đều dùng điểm tâm để đổi món ăn, năm nay nhà nào cũng ăn không ít điểm tâm, Tần nãi nãi có thể đường hoàng đặt món.

Tần Hoài nhìn Tần Lạc: _"Lạc Lạc, bài tập thầy cô giao làm xong chưa?"_

Tần Hoài đã mấy ngày không quan tâm đến tình hình học tập của em gái.

_"Xong rồi ạ."_ Tần Lạc cao giọng, đối diện với ánh mắt của Tần Hoài, mặt đầy kiên định, _"Thật đấy, tất cả đều làm rất nghiêm túc, đã gửi cho thầy cô kiểm tra rồi, thầy cô cũng giảng xong rồi!"_

_"Vậy mười sáu tháng Giêng em đi thành phố với anh."_ Tần Hoài quả quyết nói, _"Không phải em vẫn luôn muốn đến quán hải sản ở cửa thủy cung thành phố ăn cơm sao? Trưa chúng ta đến nhà Tào sư phụ ăn bữa cơm thân mật, ăn xong anh phải bàn bạc với Trương sư phụ về chuyện khuôn, bàn xong chiều chúng ta đi thủy cung, dạo xong đến quán hải sản ăn cơm."_

_"Anh nhớ em mười chín tháng Giêng mới khai giảng, không có gì bất ngờ thì chúng ta mười bảy tháng Giêng sẽ về Sơn Thị, mấy ngày nghỉ cuối cùng rồi, chơi cho đã."_

Tần Lạc không ngờ mấy ngày nghỉ cuối cùng của mình lại hạnh phúc đến vậy, có ăn có chơi, lập tức quên đi nỗi khổ học tập và làm bài tập trước đó, cảm thấy kỳ nghỉ đông này thật tuyệt vời.

_"Tuyệt vời!"_ Tần Lạc reo hò.

Triệu Dung nhìn con gái thay đổi sắc mặt còn nhanh hơn lật sách, bất lực lắc đầu, tiếp tục xem TV.

Chỉ có Tần Tòng Văn tò mò nhỏ giọng hỏi một câu: _"Hoài Hoài, Tào sư phụ là ai?"_

_"Là phu nhân của Trương thợ mộc, phu nhân của vị Trương thợ mộc mà mấy chục năm trước ba đặt khuôn ấy ạ."_ Tần Hoài giải thích.

Lời giải thích của Tần Hoài làm Tần Tòng Văn chấn động sâu sắc.

Phu nhân, Tần Tòng Văn tỏ vẻ lần cuối cùng ông nghe có người gọi vợ của ai đó như vậy là trong phim truyền hình.

_"Vậy Hoài Hoài con đến nhà Tào sư phụ ăn cơm, có dẫn Lạc Lạc đi không?"_ Tần Tòng Văn hỏi.

_"Là cháu trai của Tào sư phụ chủ động đề nghị, mùng sáu hôm đó nhà Tào sư phụ đến nhà mình ăn bánh trôi, Lạc Lạc và cháu trai bà ấy là Trương Chi Uẩn đã cãi nhau một trận. Nghe nói con mười sáu tháng Giêng đến nhà họ ăn cơm, Trương Chi Uẩn nhất quyết đòi Lạc Lạc đi cùng, để chứng minh cho Lạc Lạc thấy cơm bà nội nó nấu ngon hơn điểm tâm con làm."_

Nghe Tần Hoài nói vậy, Tần Tòng Văn lập tức có ấn tượng, bừng tỉnh ngộ: _"Ra là đứa trẻ cãi nhau với Lạc Lạc hôm đó là cháu trai của Trương thợ mộc à, vậy người đứng bên cạnh chẳng phải là Trương thợ mộc sao."_

_"Thật không ngờ Trương thợ mộc bây giờ lại trông như thế này, năm đó ông ấy là chàng trai đẹp nổi tiếng ở Cù Huyện, nam chính phim truyền hình cũng không đẹp bằng."_

Tần Hoài không hiểu sự kinh ngạc của Tần Tòng Văn, đúng lúc này Đổng Sĩ lại gửi tin nhắn chia sẻ hóng hớt mới nhất. Theo nguồn tin đáng tin cậy, Vương Tuấn ngày mai xin nghỉ một ngày để đến nhà bạn gái ra mắt, tiến triển tốt đẹp, có hy vọng năm nay đính hôn, năm sau kết hôn.

Tần Hoài vội vàng cầm điện thoại, đắm mình trong biển hóng hớt.

.

Tết Nguyên Tiêu mười lăm tháng Giêng của nhà họ Tần cứ thế trôi qua một cách bình thường.

Nhờ sự góp sức của dân làng, Tần Hoài đã được ăn một bữa tiệc Nguyên Tiêu thịnh soạn. Số Tứ Hỷ Thang Đoàn còn lại trong nhà không chia cho họ hàng đều được Tần Hoài đông lạnh, để Tần Tòng Văn và Triệu Dung ngày thứ hai về Cù Huyện mang cho Tần viện trưởng, chia cho bọn trẻ trong viện phúc lợi ăn.

Mùng hai hôm đó Tần Tòng Văn đã về Cù Huyện một chuyến, mang một lô Tứ Hỷ Thang Đoàn đến viện phúc lợi, chỉ là hôm đó số lượng không nhiều, chỉ miễn cưỡng đủ ăn vài ngày.

Trước Tết ăn phiên bản thấp, trong Tết ăn phiên bản trung, sau Tết ăn phiên bản cao, bọn trẻ ở Viện Phúc Lợi Nhi Đồng Tam Mã Lộ cũng coi như đã có một cái Tết trọn vẹn và nâng cấp. Mười sáu tháng Giêng, tức ngày 26 tháng 2, lúc 6 giờ 17 phút sáng, gia đình họ Tần dậy sớm trở về.

Tần Tòng Văn và Triệu Dung mang theo vali đi nhờ xe của người trong làng về Cù Huyện, Tần Hoài và Tần Lạc đi nhờ xe của người làng bên cạnh đến thành phố. Tần lão gia tử và Tần nãi nãi tiễn mọi người ra đầu làng, nghĩ đến cái Tết náo nhiệt đã qua nhanh như vậy, Tần nãi nãi có chút buồn bã, đứng ở đầu làng tiễn người, cảm thấy mình như đang đứng ở ga tàu tiễn người thân đi xa, mũi cay cay, nước mắt suýt rơi.

Tần Tòng Văn cũng đã thử thuyết phục Tần lão gia tử và Tần nãi nãi sau Tết đến Sơn Thị ở một thời gian, nhưng hai ông bà không chịu đi.

Sơn Thị quá xa, hai ông bà đã ở làng cả đời, lúc trẻ không mấy khi ra ngoài, về già càng không muốn đi.

_"Hoài Hoài, Lạc Lạc, đây là lì xì thêm của bà nội cho các cháu năm nay, giữ cho cẩn thận. Lạc Lạc, tiền này không được tiêu lung tung, cháu bây giờ cũng là đứa trẻ lớn rồi, hiểu chuyện rồi, năm nay cháu cho bà nội một bao lì xì lớn, bà nội cũng cho cháu một bao lì xì lớn."_

Nhân lúc Tần Tòng Văn và Triệu Dung đang chuyển hành lý, Tần nãi nãi lén nhét cho Tần Lạc và Tần Hoài mỗi người một bao lì xì lớn.

_"Uống ít trà sữa thôi, bà nội xem trên mạng nói uống trà sữa không tốt cho sức khỏe, uống trà chanh giã tay là được rồi."_ Tần nãi nãi dặn dò.

Tần Hoài:...?

Trà sữa không tốt cho sức khỏe, trà chanh giã tay thì tốt sao?

Tài khoản marketing nào quảng cáo cho trà chanh giã tay vậy? Âu Dương chạy quảng cáo à?

Đúng rồi, Âu Dương tuyên bố quán trà chanh giã tay của cậu ta mùng một Tết khai trương. Kết quả bây giờ đã là 26 tháng 2, Tần Hoài vừa không thấy Âu Dương đăng bài trên vòng bạn bè, vừa không thấy bất kỳ tin tức nào liên quan trong nhóm Vân Trung Tiểu Khu.

Cả dịp Tết Âu Dương cũng bốc hơi khỏi nhân gian, ngoài việc gửi một tin nhắn chúc mừng năm mới cho Tần Hoài vào lúc không giờ mùng một thì không còn tin tức gì.

Đương nhiên, Tần Hoài cũng không mấy liên lạc với người anh em tốt này. Bận mà, gần như sống trong bếp, không có thời gian xem điện thoại.

Nghĩ đến đây, Tần Hoài cảm thấy mình thật sự đã lơ là người anh em tốt Âu Dương này. Bây giờ Tứ Hỷ Thang Đoàn đã luyện xong, còn rất nhiều món ăn cần luyện tập, Tần Lạc sắp khai giảng không có nhiều thời gian thử món, muốn thử món với số lượng lớn vẫn phải nhờ Âu Dương.

Tần Hoài nhận lì xì, nhắc nhở bà nội xem ít tài khoản marketing không đáng tin cậy, cũng đừng nửa đêm tỉnh dậy chơi điện thoại rồi chuyển tiếp video của tài khoản marketing vào nhóm gia đình.

Tắt đèn chơi điện thoại không tốt cho mắt.

Tần Lạc cũng nhắc nhở bà nội làm vậy dễ bị lộ chuyện bà chơi điện thoại lúc ba giờ sáng.

Tần nãi nãi rất cảm động, cảm thấy quả nhiên vẫn là cháu trai cháu gái quan tâm mình, dõi mắt tiễn xe rời đi.

Trên xe, Tần Lạc hào hứng mở lì xì, Tần Hoài mở WeChat gửi tin nhắn cho Âu Dương.

Suy nghĩ một lúc, Tần Hoài rất thận trọng gửi hai chữ: Có đó không?

Hơn 10 phút sau Âu Dương mới trả lời bằng ba biểu cảm khóc lớn.

Tần Hoài:?

Có dưa à?

Không chút do dự, Tần Hoài gọi điện ngay.

Âu Dương bắt máy ngay lập tức.

_"Tần Hoài, anh, Tần ca, nghĩa phụ! Khi nào cậu về? Hôm nay cậu về không? Cậu mau về đi, cậu mà không về làm ít điểm tâm cho tôi mang về cho họ hàng, tôi thật sự sẽ bị đuổi ra khỏi nhà mất."_ Đầu dây bên kia truyền đến tiếng khóc lóc thảm thiết của Âu Dương.

Tần Hoài rất thận trọng hỏi: _"Tết cậu nghịch lửa đốt nhà à?"_

Tiếng gào khóc của Âu Dương ngừng lại: _"Tôi... tôi đưa cả nhà vào bệnh viện rồi."_

Tần Hoài:?

Sau đó Âu Dương mất 5 phút, kể lại một cách ngắn gọn, súc tích cuộc sống phong phú đa dạng của mình trong mười mấy ngày Tết.

Âu Dương tuy về nhà ăn Tết muộn một chút, nhưng mang về rất nhiều điểm tâm, nên không bị trách mắng nhiều, cũng không bị cha đánh gãy chân.

Mùng ba mươi Tết, bác gái của Âu Dương nghe nói Âu Dương định khởi nghiệp lần nữa, mở quán trà chanh giã tay, rất ủng hộ. Cảm thấy Âu Dương tuy lần đầu khởi nghiệp thất bại, nhưng đó là vì tuổi trẻ không có kinh nghiệm, lại làm lớn quá nên lỗ nhiều.

Lần này rút kinh nghiệm, mở một quán trà chanh giã tay đơn giản chắc chắn sẽ tốt hơn lần trước.

Bác gái của Âu Dương lại nghe nói cậu đã học hỏi kinh nghiệm tiên tiến về trà chanh giã tay ở Cô Tô hai tháng, và đề nghị tối ba mươi Tết mọi người uống gì cũng là uống, chi bằng để Âu Dương làm ít trà chanh giã tay mới nghiên cứu cho cả nhà nếm thử.

Đề nghị này được cả nhà nhất trí đồng tình, Âu Dương cũng rất vui, không chỉ làm trà chanh giã tay truyền thống, mà còn làm rất nhiều sản phẩm mới.

Chỉ có thể nói họ hàng của Âu Dương rất ủng hộ cậu.

Để không làm đứa trẻ thất vọng, mọi người đều cố gắng uống hết trà chanh, ông nội của Âu Dương còn uống ba ly trà chanh khác vị để ủng hộ sự nghiệp của cháu trai.

Sau đó...

Cả nhà Âu Dương, trừ Âu Dương, thậm chí không trụ được đến mùng một Tết, tối ba mươi đã nhập viện vì viêm dạ dày ruột cấp.

Kế hoạch khai trương mùng một Tết của Âu Dương cũng vì cả nhà đột ngột nhập viện mà tạm dừng.

Nhân tiện, hôm đó Âu Dương cũng uống rất nhiều, nhưng cậu không sao.

Kết quả chẩn đoán của bác sĩ là trà chanh giã tay lạnh, bữa cơm tất niên có nhiều món nóng, nóng lạnh trộn lẫn cộng với các loại thực phẩm quá phong phú, người có dạ dày yếu và dạ dày bình thường không chịu nổi, thực phẩm kỵ nhau, nên mới bị viêm dạ dày ruột cấp.

Còn Âu Dương, cậu cũng là dạ dày sắt.

Cả dịp Tết Âu Dương đều ở nhà chăm sóc họ hàng, từ ông nội bảy mươi tuổi đến cháu trai bảy tuổi, Âu Dương đều bận rộn chăm sóc, xin lỗi.

Bác gái của Âu Dương khuyên Âu Dương thay đổi công thức, làm cho người nhà nhập viện thì thôi, đừng làm cho khách hàng cũng nhập viện, sẽ bị kiện đấy.

Về việc này Tần Hoài tỏ vẻ: 6.

Âu Dương không hổ là người thử món trời chọn mà anh để mắt, không chỉ ăn nhiều, mà dạ dày cũng tốt.

_"Hai ngày nữa tôi về."_ Tần Hoài nói, _"Cậu cố gắng thêm hai ngày nữa."_

Hơn nữa tôi thấy bác gái cậu nói đúng, mấy công thức linh tinh của cậu đừng thử nữa. Nếu thực sự không được thì cậu bán trà chanh giã tay cùng với trà thảo mộc đi, tớ dạy thêm cho cậu vài công thức trà trái cây nữa, Trà Thất Vị Khử Thấp của mẹ tớ tuy khó uống nhưng lại tốt cho sức khỏe.

_"Quán trà chanh giã tay của cậu còn khai trương không?"_

_"Khai trương!"_ Âu Dương dứt khoát nói, _"Nhất định phải khai trương, đợi ông nội tôi khỏe lại là khai trương ngay!"_

Tần Hoài: _"... Ông nội cậu vẫn chưa khỏe à? Viêm dạ dày ruột cấp nghiêm trọng thế sao?"_

_"Viêm dạ dày ruột cấp khỏi rồi, lúc đến bệnh viện tiện thể phát hiện ra viêm túi mật. Trước đây ông nội tôi đã bị đau bụng, nhưng ông già bướng bỉnh nhất quyết không chịu đến bệnh viện, may mà tối hôm đó bị viêm dạ dày ruột cấp đưa vào bệnh viện mới tiện thể chữa luôn."_

_"Ba tôi tính là công tội ngang nhau, trừ hết tiền sinh hoạt của tôi, thẻ cũng bị khóa rồi."_

_"Nghĩa phụ, cho con trai mượn 1000 tệ đi!"_

Tần Hoài:...

Tần Lạc đã đếm xong tiền, nghe thấy tiếng Âu Dương trong điện thoại hét lớn mượn 1000 tệ, tò mò ghé lại: _"Là anh Dương muốn mượn tiền ạ? Em có thể cho anh ấy mượn 1000 tệ."_

_"Anh, vừa rồi bà nội cho em bao lì xì có 2000 tệ đấy!"_

Tần Lạc cũng hét lớn hỏi: _"Anh Dương, mượn anh tiền mặt được không? Em về rồi đưa cho anh, mẹ em không cho em có quá 500 tệ trong WeChat, bà sợ em mua đồ linh tinh trên mạng."_

Âu Dương rất cảm động: _"Không cần đâu Lạc Lạc, anh Dương mượn tiền anh trai em là được rồi. Lạc Lạc, quán trà chanh giã tay của anh Dương sắp khai trương rồi, khai trương xong em cứ uống thoải mái, không lấy tiền!"_

_"Anh Dương bên này có một sản phẩm mới là trà chanh giã tay dâu tây đào..."_

Tần Hoài cúp máy.

_"Không cần nghe cậu ta."_ Tần Hoài bình tĩnh nói, _"Trong quán của họ không có sản phẩm mới này."_

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!