## Chương 285: Chim Nhỏ Chính Là Nhiều Chuyện
Trong lòng Tiểu Tần sư phụ còn nhớ tiệc trà của La Quân không?
Đương nhiên là nhớ.
Tần Hoài không chỉ nhớ tiệc trà lúc 4 giờ chiều, còn nhớ rõ các loại trái cây nhà La Quân, dự định đi cửa hàng tiện lợi mua hai chai sữa chua, từ quán của Âu Dương tiện tay lấy chút đá viên mang qua làm trái cây dầm cho mọi người.
Về phần khách hàng trong quán Tiểu Âu Thủ Đả Nịnh Mông Trà...
Không sao, có Âu Dương mà.
Công thức Tào Quế Hương đưa thoạt nhìn không đáng tin cậy, thực tế thao tác lại rất dễ dàng, uống vào lại thực sự ngon.
Đặc biệt là thức uống dừa được pha chế từ vài loại đồ uống, mùi vị quả thực tuyệt cú mèo, vừa uống đã biết là nước dừa của thương hiệu nước dừa nổi tiếng nào đó, về mùi vị lại có một số khác biệt nhỏ, uống vào thanh mát hơn, mùi vị phong phú hơn một chút.
Khiến người ta uống rồi lại muốn uống, quả thực là muốn ngừng mà không được.
Bản thân Âu Dương đều uống liền ba ly, uống no căng rồi mới làm món khác.
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, Tiểu Âu Thủ Đả Nịnh Mông Trà hẳn là sẽ không lỗ vốn rồi.
Nhưng xét đến việc ông chủ của quán này là Âu Dương, vẫn có 0.1% khả năng xảy ra bất ngờ.
4 giờ, Tần Hoài xách một thùng đá viên (thùng trà sữa), 6 túi sữa chua nguyên vị mua ở cửa hàng tiện lợi, bốn thùng lớn trà trái cây xuất hiện đúng giờ trước cửa nhà La Quân.
Bấm chuông cửa.
Trương Thục Mai ra mở cửa.
Trương Thục Mai thấy Tần Hoài đến, tỏ ra rất nhiệt tình, xách chiếc túi vải bạt trên tủ giày, nói lớn với La Quân vẫn đang ngồi trên ghế sofa xem tivi một câu: _“La tiên sinh, Tiểu Tần sư phụ đến rồi, tôi đi cửa hàng trái cây mua trái cây đây.”_
La Quân khẽ gật đầu.
Trương Thục Mai vui vẻ xách túi vải bạt ra ngoài dạo phố.
Sau khi cửa đóng lại, La Quân mới hơi xoay người, ném cho Tần Hoài một ánh mắt, trong ánh mắt ba phần khinh miệt, năm phần soi mói còn có hai phần cay nghiệt, còn phản diện hơn cả phản diện.
_“Dô, Tiểu Tần sư phụ trăm công nghìn việc còn có thời gian quang lâm hàn xá của tôi a. Tôi còn tưởng cậu coi chỗ tôi là chợ bán buôn trái cây, qua đây lấy chút hàng không trả tiền rồi đi thẳng luôn chứ.”_
Tần Hoài lập tức hiểu ra, trọng điểm của câu nói này nằm ở chỗ có thời gian, làm nổi bật sự phẫn nộ của La Quân đối với việc Tần Hoài về muộn rất nhiều ngày, dẫn đến việc ông vừa không có Trần Bì Trà uống, cũng không có điểm tâm ăn.
Tần Hoài vội vàng dâng lên 4 ly trà trái cây, đặt thùng đá và sữa chua lên bàn ăn, cười nói: _“Đâu có a, cháu đây là đặc biệt đi làm trà trái cây cho ngài mà.”_
La Quân trực tiếp chuyển tiếp tin nhắn trong nhóm cho Tần Hoài.
Tần Hoài mặt không biến sắc tim không đập thình thịch, tiếp tục bịa: _“Chính là đi đến quán của Âu Dương đặc biệt làm cho ngài, ngài không biết đêm giao thừa Âu Dương làm trà chanh giã tay cho người nhà cậu ta, đưa cả nhà vào bệnh viện uống trà đâu.”_
_“Ngài mặc dù là Tất Phương thân thể cốt cách tốt hơn người bình thường, nhưng bây giờ không phải độ kiếp thất bại rồi sao? Từ góc độ sinh học mà nói... ít nhất từ bệnh án của bệnh viện mà xem, ngài bây giờ là một ông lão 92 tuổi, cháu mà đưa một ly trà trái cây đưa ngài vào bệnh viện, tình hình tệ hơn một chút trực tiếp đưa ngài sang kiếp thứ 2, cháu đây chẳng phải tội lỗi lớn rồi sao.”_
Tần Hoài vừa dứt lời, cửa liền mở, Trần Huệ Hồng và Khuất Tĩnh trước sau bước vào. Có thể nhìn ra khoảng thời gian này quan hệ của Trần Huệ Hồng và La Quân tiến triển vượt bậc, Tất Phương và thảo mộc tinh quái đã kết nên tình hữu nghị sâu đậm bà đều có chìa khóa nhà La Quân rồi.
_“Tội lỗi lớn gì chứ, tôi hình như còn nghe thấy kiếp thứ hai. Tiểu Tần có phải cậu ở bên đó lại gặp tinh quái mới rồi không, tôi đã nói sao cậu lại về muộn như vậy, Tĩnh Tĩnh giao lưu bên ngoài kết thúc rồi cậu đều chưa về.”_ Trần Huệ Hồng lớn giọng ríu rít hỏi.
Khuất Tĩnh đi theo sau Trần Huệ Hồng bước vào, trên tay còn bưng một chiếc nồi nhỏ nấu đồ ăn, nghe Trần Huệ Hồng nói vậy vội vàng giải thích: _“Thực ra theo quy trình của bệnh viện cháu hẳn là cuối tháng 3 mới về, đầu năm khoa chúng cháu có hai bác sĩ từ chức, nhất thời chưa tuyển được người mới. Cháu lại chủ động xin kết thúc giao lưu sớm, lúc này mới về sớm.”_
_“Trần Huệ Hồng, bà có thể nói nhỏ tiếng một chút không, gào thêm hai câu nữa tầng trên đều biết trong căn nhà này không phải là người rồi.”_ La Quân vẻ mặt ghét bỏ nói, chỉ chỉ vào bếp, _“Đĩa trái cây ở bên trong.”_
Tần Hoài vội vàng đi lấy.
Nhân tiện tự phục vụ thái chút trái cây, dùng sữa chua trộn một phần trái cây dầm.
Khuất Tĩnh đi theo sau Tần Hoài vào bếp, trong chiếc nồi nhỏ cô bưng trên tay là canh bánh gạo vừa nấu xong, chưa nấu xong, bắt buộc phải mau chóng múc ra, ủ thêm một lát bánh gạo sẽ nát thành hồ mất.
Tần Hoài đánh giá sắc mặt của Khuất Tĩnh một chút.
Cô hơi đen đi rồi.
Khuất Tĩnh trước đây vì muốn ngụy trang mình bị dị ứng tia cực tím nặng, quanh năm không thấy ánh nắng mặt trời, ra cửa cũng phải trùm kín mít, da trắng bệch đáng sợ.
Cộng thêm việc tự hành hạ bản thân luôn chảy máu, từ sắc môi đến sắc mặt đều không có chút máu nào, có đôi khi trắng bệch như tờ giấy, người ngoài nhìn một cái là biết cô gái này cơ thể ước chừng không được tốt.
Sau này tình trạng tâm lý của Khuất Tĩnh tốt lên, hành vi tự hành hạ bản thân dần giảm bớt, liền rất ít xuất hiện sự trắng bệch thê thảm do thiếu máu dẫn đến. Sau khi thức tỉnh càng là nuôi ra không ít huyết sắc, môi đều hồng hào hơn rất nhiều.
Bây giờ càng là trực tiếp đen đi rồi.
Tần Hoài biết có rất nhiều cô gái đều theo đuổi việc làm trắng da, làm thẩm mỹ y khoa, bôi kem chống nắng, che ô che nắng. Ngay cả Tần Lạc sau khi lên lớp 8, mùa hè đi chơi đều biết bôi chút kem chống nắng, tránh cho một kỳ nghỉ hè phơi nắng đen nhẻm như hòn than nhỏ.
Nhưng Tần Hoài cảm thấy Khuất Tĩnh đen một chút đẹp hơn.
Màu da trước đây của cô quá trắng rồi, trắng đến mức không có nhân khí. Lúc đeo khẩu trang thì còn đỡ, vừa tháo khẩu trang ra trong đám đông quả thực là hạc trong bầy gà, độc đáo đến mức liếc mắt một cái là có thể nhìn thấy.
Khuất Tĩnh bây giờ, đã hoàn toàn là bộ dạng của người bình thường.
Trên tay không còn đeo găng tay nữa, vẫn mặc áo dài tay, giơ tay nhấc chân đều là một người rất bình thường.
_“Năm nay ăn Tết tôi đã gặp bác cả và chú ba của tôi rồi.”_ Khuất Tĩnh đột nhiên mở miệng.
Động tác trộn trái cây dầm của Tần Hoài khựng lại, hỏi: _“Lúc ăn Tết cô đi viện dưỡng lão làm tình nguyện viên sao?”_
_“Ừm.”_ Khuất Tĩnh gật đầu, _“Ba mẹ tôi mời tôi cùng đi, đúng lúc bệnh viện chúng tôi cũng có nhiệm vụ về mặt này, tôi liền chủ động xin đi.”_
_“Chú ba nói, tôi rất giống một người cháu gái đã qua đời nhiều năm của chú ấy.”_ Khuất Tĩnh cười nói, _“Chú ba kể cho tôi nghe rất nhiều chuyện trước đây của tôi.”_
_“Kiếp trước tôi luôn sống mơ mơ màng màng, rất nhiều chuyện tôi đều không biết. Tôi đều không biết trong mắt chú ba tôi lại lợi hại như vậy, chú ấy nói trước đây lúc tôi đi học lần nào thi cũng đứng nhất lớp, lúc thi chuyển cấp lên cấp ba đứng nhất thành phố, thi đại học cũng nằm trong top 10 thành phố.”_
_“Tôi rõ ràng nhớ tôi thi chuyển cấp lên cấp ba là đứng nhất trường, top 10 thành phố, chú ba còn mỹ hóa cho tôi trong ký ức của chú ấy.”_
_“Chú ấy nhớ tôi thích mặc váy, thích vẽ tranh, hồi cấp hai vì muốn làm nữ thanh niên văn nghệ nên hùa theo viết thơ, hồi cấp ba cùng bạn học học thổi sáo kết quả học hai tháng cũng không thổi ra được một khúc nhạc hoàn chỉnh.”_
_“Chú ba còn nhớ ngày tôi thi đỗ Học viện Y khoa Kinh Đô, ba tôi vui mừng uống nửa chai rượu trắng, say một đêm ngủ một mạch đến chiều ngày thứ 2 mới tỉnh.”_
_“Ngay cả lúc tôi nhập học năm nhất, muốn xin vào câu lạc bộ văn học, nhưng vì làm thơ quá tệ câu lạc bộ văn học không nhận tôi, rất buồn bã viết một bức thư than khổ với ba mẹ tôi chú ấy đều nhớ.”_
Khuất Tĩnh tĩnh lặng nói, từng chút từng chút múc canh bánh gạo ra.
_“Chú ba nói với tôi, cháu gái của chú ấy rất xuất sắc, nhưng chính vì quá xuất sắc rồi cho nên trời cao đố kỵ anh tài, không biết tại sao đột nhiên lại phát điên.”_
_“Chú ấy, bác cả tôi còn có ba mẹ tôi đã nghĩ qua rất nhiều cách, tìm qua rất nhiều bác sĩ, nhưng đều không chữa khỏi cho tôi. Đến phía sau, ba mẹ tôi cùng đường bắt đầu cầu thần bái Phật, mẹ tôi lén lút thắp rất nhiều hương, xin rất nhiều bùa.”_
_“Những chuyện này tôi đều không biết, mẹ tôi chưa bao giờ tin những thuyết quái lực loạn thần đó, bình thường ở nhà bà nói nhiều nhất chính là bệnh nhân nào bệnh nhân nào mắc bệnh không đến bệnh viện khám, ngược lại đi tin bà đồng ở quê uống nước bùa.”_
_“Sau khi tôi tự sát, có rất nhiều người khuyên ba mẹ tôi nhân lúc còn có thể sinh thì sinh thêm một đứa. Ba mẹ tôi khăng khăng muốn nhận nuôi một đứa trẻ trong số con cái của họ hàng, còn nhất định phải nhận nuôi một đứa con gái.”_
_“Chú ba nói nguyên văn lời của ba tôi lúc đó là: Tôi đã từng có một đứa con gái tốt nhất rồi, sinh thêm một đứa nữa, vị trí của đứa trẻ đó trong lòng tôi cũng không sánh bằng Thần Ái, điều này không công bằng với đứa trẻ đó, cũng không công bằng với Thần Ái.”_
_“Cho nên ông thà nhận nuôi một đứa, bởi vì như vậy Thần Ái mới là đứa con duy nhất của họ.”_
_“Cho nên tôi đã làm một chuyện tôi không nên làm.”_ Khuất Tĩnh cúi đầu, _“Tần Hoài tôi chỉ nói với anh, anh ngàn vạn lần đừng nói với Hồng Tỷ và La tiên sinh, họ mà biết nhất định sẽ mắng tôi.”_
_“Cô làm gì rồi?”_ Tần Hoài hỏi.
_“Tôi nói với ba mẹ tôi tôi từng có một giấc mơ, trong mơ tôi nghe bạn học của tôi nói cậu ấy và ba mẹ cậu ấy đi vườn bách thú thủ đô nhìn thấy sư tử lớn và hổ lớn, tôi nói chuyện này với ba mẹ trong mơ của tôi, ba mẹ tôi đồng ý với tôi đợi tôi thi đỗ đại học ở thủ đô sẽ đưa tôi cùng đi vườn bách thú, nhưng sau đó vì lịch trình bị chậm trễ nên không đi.”_
Tần Hoài đều kinh ngạc, thầm nghĩ Khuất Tĩnh quả nhiên là im hơi lặng tiếng làm chuyện lớn, lại giấu mọi người làm một chuyện lớn như vậy.
_“Vậy... vậy ba mẹ cô có phản ứng gì?”_
_“Mẹ tôi nói với tôi, bà thường xuyên có một giấc mơ, mơ thấy con gái bà lớn lên làm bác sĩ, bây giờ giấc mơ của bà đã thành hiện thực rồi.”_
_“Tôi và ba mẹ tôi còn có Trần lão sư đã hẹn nhau rồi, kỳ nghỉ hè năm nay tôi sẽ xin nghỉ phép năm, cùng họ đi Bắc Bình, đi vườn bách thú.”_
Tần Hoài nhất thời không biết nên nói gì, nghe có vẻ là một cái kết câu chuyện vô cùng tốt đẹp, nhưng đồng thời lại tràn ngập ẩn họa.
Trần Huệ Hồng mặc dù thường xuyên nói một số lời bạo lực, nhưng đa số thời gian bà nói đều là lời nói thật.
Ví dụ như tinh quái độ kiếp thành công thì nên lập tức đi chết, bởi vì sống thì có rủi ro độ kiếp thất bại.
Tình huống này mặc dù rất ít, nhưng không phải là không có. Trong mục đồ giám của Tần Hoài liền nằm một người, vị này bây giờ vẫn đang học tiểu học, thời điểm này đang học lớp học thêm ngoại khóa.
_“Cô làm như vậy thực sự sẽ không... cô không lo lắng... rủi ro này... cô vui là được.”_ Tần Hoài chỉ có thể nói như vậy.
_“Tôi biết làm như vậy có rủi ro, nhưng tôi cảm thấy làm như vậy mới là đúng.”_ Khuất Tĩnh nói, _“Sinh mệnh của tinh quái dài đằng đẵng và vô vị, nếu không phải mỗi tinh quái đều cần độ kiếp, có thể phần lớn tinh quái đều sẽ thọ cùng trời đất, sống mãi đến ngày không muốn sống quyết định đi chết.”_
_“Trước khi độ kiếp tôi luôn không biết tinh quái độ kiếp là vì cái gì, thực ra bây giờ tôi cũng không rõ lắm. Nhưng tôi nghĩ, độ kiếp hẳn là để cho chúng tôi biết nên sống như thế nào, nên sở hữu tình cảm như thế nào, nên nhập thế như thế nào, nên thực sự trở thành một con người như thế nào.”_
_“Con người đều có thất tình lục dục, tôi với tư cách là một tinh quái không nên làm chuyện này, nhưng tôi với tư cách là một người con gái, tôi không muốn để ba mẹ tôi nuối tiếc.”_
_“Tôi cảm thấy La tiên sinh có thể là đúng, anh không phải là cọng rơm cứu mạng của tôi.”_
_“Cọng rơm cứu mạng của tôi luôn ở bên cạnh tôi, cho dù tôi không gặp anh, có lẽ trong một khoảnh khắc nào đó tôi sụp đổ vì tự hành hạ bản thân gặp được chú ba tôi, hoặc gặp được người thân khác ở kiếp trước của tôi, tôi cũng có thể tỉnh lại.”_
Khuất Tĩnh vừa dứt lời, Trần Huệ Hồng liền đi đến cửa bếp: _“Tĩnh Tĩnh, Tiểu Tần, cần giúp đỡ không? Tiểu Tần, có phải cậu đang làm điểm tâm không, có thể hấp chút màn thầu không? Tôi lâu lắm không ăn Tửu Nương Man Đầu đặc biệt muốn ăn!”_
_“Được, nhưng làm Tửu Nương Man Đầu nhào bột cần một khoảng thời gian, Hồng Tỷ ngài có thể phải đợi đến chập tối mới được ăn.”_ Tần Hoài cao giọng đáp lại, _“Tôi đang trộn trái cây dầm, ngài và La tiên sinh có thể ăn chút trái cây dầm trước.”_
_“Bưng đồ ra ngoài đi.”_ Tần Hoài nói với Khuất Tĩnh.
_“Ừm.”_ Khuất Tĩnh gật đầu, dặn dò lần nữa, _“Anh ngàn vạn lần đừng nói với Hồng Tỷ và La tiên sinh.”_
_“Biết rồi.”_
Tần Hoài và Khuất Tĩnh bưng trái cây dầm còn có canh bánh gạo ra ngoài, La Quân lúc này mới từ trên ghế sofa đứng dậy đi về phía bàn ăn, trên tay ông cầm điện thoại, phim truyền hình đã tạm dừng từ lâu.
_“Tôi muốn uống Trần Bì Trà.”_ La Quân mặt không cảm xúc gọi món, _“Nguyên liệu tôi đều bảo Trương Thục Mai chuẩn bị xong rồi.”_
_“Lát nữa sẽ nấu cho ngài.”_ Tần Hoài một ngụm nhận lời, _“Hôm nay điểm tâm bao no.”_
_“Nhưng Hồng Tỷ ngài hôm nay có thể không có bụng để ăn Tửu Nương Man Đầu đâu, hôm nay tôi muốn làm Tứ Hỷ Thang Đoàn. Nguyên liệu tôi đều gửi qua trước rồi, tôi gọi điện thoại hỏi xem đã giao đến chưa.”_
_“Hôm qua đã giao đến rồi, ở trong tủ lạnh.”_ La Quân nói.
Trần Huệ Hồng vẻ mặt tôi hiểu: _“Yên tâm, nhất định cho cậu đánh giá. Tôi bảo ba tôi, mẹ tôi, em trai tôi còn có em dâu tôi đều viết đánh giá Tứ Hỷ Thang Đoàn rồi, cậu đợi chút nha, tôi tìm trong điện thoại gửi cho cậu.”_
Tần Hoài: ……?
Không phải, sao mỗi người nhìn thấy anh câu đầu tiên đều là đã viết đánh giá Tứ Hỷ Thang Đoàn, anh có theo đuổi đánh giá Tứ Hỷ Thang Đoàn đến vậy sao?
Được rồi, trước khi Tứ Hỷ Thang Đoàn thăng lên cấp A thì là có.
Thấy Khuất Tĩnh đều bắt đầu lật điện thoại, Tần Hoài liên tục xua tay.
_“Không cần không cần.”_
_“Bây giờ không cần đánh giá nữa, Tứ Hỷ Thang Đoàn của tôi đã luyện xong rồi. Cấp A rồi! Tứ Hỷ Thang Đoàn của tôi thăng cấp A rồi, điều vị của tôi cũng là cấp Đại sư rồi, tôi chưa nói với mọi người sao? Ồ đúng rồi, trong dịp Tết hình như tôi đều không tham gia tiệc trà video.”_
_“Tóm lại, Tứ Hỷ Thang Đoàn bây giờ đã không thể so sánh với ngày xưa nữa rồi, Tứ Hỷ Thang Đoàn cấp A thực sự khác xa cấp B.”_
Ba người cứ thế bình thản nhìn Tần Hoài.
Biểu cảm trên mặt La Quân là: so? Cấp A, thì sao? Cũng chỉ đến thế thôi, tôi từng ăn thứ ngon hơn.
Biểu cảm trên mặt Khuất Tĩnh là: Vậy đánh giá của tôi chẳng phải viết vô ích rồi sao.
Biểu cảm trên mặt Trần Huệ Hồng là: Chưa ăn cấp A tưởng tượng không ra, cậu phải để tôi ăn rồi tôi mới có thể khen.
Ba tinh quái mỗi người có một tiếng lòng riêng, toàn bộ đều viết trên mặt.
Tần Hoài: ……
Không biết tại sao, khung cảnh này vốn dĩ nên là một màn ra vẻ sảng khoái đầm đìa, nhưng mỗi lần ra vẻ gần đây của anh dường như đều không thành công lắm.
Chẳng lẽ anh trời sinh không thích hợp ra vẻ?
Không được, ngày mai thử lại xem.
_“Tôi đi làm thang đoàn.”_ Tần Hoài giết về bếp, quyết định dùng hành động thực tế để chứng minh thực lực của mình với mọi người.
Trần Huệ Hồng lặng lẽ cất điện thoại.
Nếu Tần Hoài vừa rồi có thể nhìn thấy giao diện WeChat của Trần Huệ Hồng, sẽ phát hiện bà thực ra vài phút trước đã trò chuyện với La Quân trên WeChat.
Cô quả lão điểu: Tôi là già rồi chứ không phải chết rồi, cửa bếp của họ đóng không chặt họ không biết sao?
Trần Huệ Hồng: Có thể không biết.
Cô quả lão điểu: Chim nhỏ chính là nhiều chuyện.
Trần Huệ Hồng: Đúng vậy, theo tôi thấy độ kiếp thành công xong thì nên trực tiếp đi chết, không có ẩn họa.
Cô quả lão điểu: Sao bà còn sống?
Trần Huệ Hồng: Tôi không giống.
Trần Huệ Hồng: Nếu Tĩnh Tĩnh lại thất bại thì làm sao bây giờ?
Cô quả lão điểu: Có thể làm sao bây giờ? Lại kéo một cái thôi, nếu lúc đó tôi còn sống.
Cô quả lão điểu: Chim nhỏ chính là nhiều chuyện.