## Chương 284: Tiểu Tần Sư Phụ Sẽ Trở Lại Như Tia Chớp
Ngày 8 tháng 3, Tần Hoài xách hành lý lớn nhỏ bước lên máy bay đi Sơn Thị.
6 cái thớt và 3 bộ khuôn đúc đã làm xong mà Trương Chử làm cho anh toàn bộ đều gửi bưu điện, sáng sớm đã gửi đi rồi.
Để tiện cho Tần Hoài lúc thái thớt có thể gọi video với Tào Quế Hương học qua mạng tốt hơn, Trương Chử dùng gỗ vụn làm cho Tần Hoài một chiếc giá đỡ điện thoại bằng gỗ, sơn phết còn chạm khắc hoa văn, mặt sau giá đỡ thậm chí còn có một chữ Tần nhỏ.
Tần Hoài cũng không biết Trương Chử làm thế nào, chiếc giá đỡ điện thoại này khá linh hoạt, khuyết điểm duy nhất là hơi nặng. Nhưng nặng thực ra cũng là ưu điểm, không dễ bị ngoại lực va đập làm đổ.
Tào Quế Hương và Trương Chử tiễn Tần Hoài đến sân bay.
_“Tào sư phụ, cháu vào kiểm tra an ninh đây, đợi hạ cánh cháu sẽ nhắn tin báo bình an cho ngài. Tứ Hỷ Thang Đoàn trong tủ lạnh đừng để đông lạnh quá lâu, quá một tuần mùi vị sẽ kém xa trước đây, Tứ Hỷ Giảo cũng vậy, ăn tươi mới ngon.”_ Tần Hoài vẫy tay chào tạm biệt Tào Quế Hương và Trương Chử.
Từ khi chuyển đến nhà Tào Quế Hương học nghề Tần Hoài cơ bản chưa từng dậy sớm, nhưng sáng nay Tần Hoài lại đặc biệt dậy từ rất sớm lúc hơn 4 giờ, gói Tứ Hỷ Thang Đoàn và Tứ Hỷ Giảo cả buổi sáng, làm cho Tào Quế Hương và Trương Chử một bữa sáng thịnh soạn.
_“Yên tâm, không để lâu được đâu. Với sức ăn của Uẩn Uẩn và Thanh Thanh, hai ba ngày là có thể ăn hết sạch, Tứ Hỷ Thang Đoàn mùng sáu mang từ chỗ cháu về, Uẩn Uẩn và Thanh Thanh một bữa đã ăn hết rồi.”_ Tào Quế Hương cười híp mắt vẫy tay, _“Hôm nay về đến nhà thì đừng luyện thái thớt nữa, nghỉ ngơi cho tốt.”_
_“Cháu biết rồi Tào sư phụ.”_ Tần Hoài lại vẫy vẫy tay, qua cửa kiểm tra an ninh lên máy bay.
Lần này trên máy bay, Tần Hoài không gặp Trần Công ở ghế bên cạnh, ghế bên cạnh anh thậm chí còn không có người.
Có thể nhìn ra việc kinh doanh của hãng hàng không hôm nay không được khả quan cho lắm.
Không có người, Tần Hoài liền thả bay bản thân, mở bảng hệ thống trò chơi ra là xem video giảng dạy. Những video giảng dạy trong bảng hệ thống trò chơi này, có cái Tần Hoài đã xem rất nhiều lần, có cái cơ bản chưa từng xem qua.
Giống như video hướng dẫn của quả nhi, Tứ Hỷ Thang Đoàn, Tam Đinh Bao, Tần Hoài đều sắp xem nát rồi.
Đương nhiên cũng có cái không dám xem lắm, ví dụ như canh bánh gạo, chỉ có thể xem một lần, xem hai lần sẽ nhớ.
Nhưng có những công thức nấu ăn, Tần Hoài thực sự chưa từng xem qua, chỉ thỉnh thoảng xem một hai lần, xem xong cũng không biết làm.
Ví dụ như Giang Mễ Niên Cao và Kiềm Hoa Cung Đăng Bao.
Nói một câu có lỗi với Giang Mễ Niên Cao và Kiềm Hoa Cung Đăng Bao, số lần Tần Hoài xem thịt xào bắp cải còn nhiều hơn hai công thức nấu ăn này. Có đôi khi trước khi đi ngủ Tần Hoài không biết làm gì, sẽ mở video hướng dẫn thịt xào bắp cải ra xem một lần.
Video hướng dẫn thịt xào bắp cải rất ngắn, chỉ vài phút, nhưng lại chứa đầy kiến thức thực tế, quan trọng là Tần Hoài thực sự có thể xem hiểu. Trong lúc không có thời gian cày độ thành thạo Hỏa Hầu theo nghĩa vật lý, thì chỉ có thể xem video hướng dẫn để cày độ thành thạo Hỏa Hầu trên mạng thôi.
Còn Giang Mễ Niên Cao và Kiềm Hoa Cung Đăng Bao, không thuộc loại hướng dẫn phải xem trước khi đi ngủ. Cái sau độ khó quá cao, xem cũng không biết làm, chỉ pháp của Tần Hoài chỉ có Trung cấp, Kiềm Hoa Cung Đăng Bao cấp S Tần Hoài cảm thấy chỉ pháp cấp Đại sư cũng chưa chắc đã làm ra được, nếu muốn xem chút tác phẩm nghệ thuật thì ngược lại có thể mở ra xem thử.
Về phần Giang Mễ Niên Cao, thuần túy là vẫn chưa làm đến nó.
Lúc Tần Hoài cày độ hảo cảm của Khuất Tĩnh, cũng từng khổ luyện Giang Mễ Niên Cao một thời gian. Sau đó đi Hoàng Ký giao lưu thì làm rất ít, thỉnh thoảng tặng điểm tâm bánh gạo cho Khuất Tĩnh cũng là Trịnh Tư Nguyên làm thay (Bánh gạo Trịnh Tư Nguyên làm ngon hơn Tần Hoài).
Buff của Giang Mễ Niên Cao phải đến cấp A mới có hiệu lực, Tần Hoài vô cùng rõ ràng thực lực của mình, anh căn bản không làm ra được Giang Mễ Niên Cao cấp A, cho nên dứt khoát ngay cả video hướng dẫn cũng chưa từng xem qua.
Haiz, là anh đã lạnh nhạt với Giang Mễ Niên Cao nha.
Tần Hoài rất áy náy, quyết định trên máy bay xem thêm vài lần.
Sau đó vừa xem đã không dừng lại được.
Động tác này, thủ pháp này, sự kiểm soát Hỏa Hầu hấp này, cái này…
Cao thủ, tuyệt đối là cao thủ.
Ơ, Giang Mễ Niên Cao này là đầu bếp nào làm ấy nhỉ?
Tần Hoài liếc nhìn công thức nấu ăn,?.
Ồ, tinh quái bèo nước gặp nhau đó.
Thật không ngờ, trong số tinh quái lại có cao thủ trù nghệ như vậy, quả nhiên là cao thủ trong dân gian a.
Cả chuyến bay, Tần Hoài đều đang xem video hướng dẫn, xem đến mức vui vẻ quên cả trời đất ngay cả suất ăn trên máy bay cũng không ăn. Lúc xuống máy bay, Tần Hoài vẫn còn đang dư vị cách làm Giang Mễ Niên Cao trong video hướng dẫn, cảm thấy có chút ngứa nghề, muốn làm.
Tần Hoài quyết định rồi, hôm nay về nhà nằm một ngày trước, chiều mai sẽ làm Giang Mễ Niên Cao. Anh đã làm Tứ Hỷ Thang Đoàn lâu như vậy, không ít lần tiếp xúc với gạo nếp, Tần Hoài có lòng tin làm ra Giang Mễ Niên Cao cấp B+!
Cái gì, bạn hỏi anh tại sao không có lòng tin làm ra cấp A?
Bởi vì anh thực sự không có lòng tin.
.
_“Tần Hoài! Lão Tần! Nghĩa phụ! Ba!”_
Cửa sân bay, Âu Dương hưng phấn lao về phía Tần Hoài, cùng với khoảng cách xích lại gần, xưng hô thốt ra cũng càng thêm thân mật.
Tần Hoài: _“…… Tôi phát hiện cậu đúng là ngày càng không biết xấu hổ rồi.”_
Ở nơi đông người mà cũng có thể hét ra hai cách xưng hô phía sau, Âu Dương ngày càng có tố chất làm gian thương rồi, da mặt đủ dày.
_“Cứu mạng a! Lúc đầu cậu không phải nói cậu hai ngày nữa sẽ về sao? Cái hai ngày này vừa qua đã là hơn một tuần, người anh em của cậu suýt chút nữa chết ở đây rồi!”_ Âu Dương khóc lóc kể lể bằng giọng điệu bi thương, sấm chớp ầm ầm nhưng không có mưa, trong giọng nói tràn ngập tiếng khóc nức nở, trong mắt một giọt nước mắt cũng không có.
_“Tình hình gì vậy? Gia gia cậu không phải đã xuất viện rồi sao? Tôi thấy cậu không thiếu tay thiếu chân, ba cậu cũng không đánh cậu chết đi sống lại, bác cả và bác gái cậu không phải cũng không trách cậu sao, cậu chính là người đàn ông đêm giao thừa đưa cả nhà vào bệnh viện đấy.”_ Tần Hoài cười nói.
_“Là không đánh tôi chết đi sống lại, nhưng người anh em này đã sắp nghèo chết rồi.”_ Âu Dương bướng bỉnh nhìn lên bầu trời, bởi vì chỉ có như vậy nước mắt mới không rơi xuống, _“Lần này đến đón cậu đều là mượn xe của Hồng Tỷ, còn chưa có tiền đổ xăng.”_
_“Đúng rồi Hồng Tỷ bảo tôi nói với cậu, 4 giờ chiều gặp ở nhà La tiên sinh, có việc tìm cậu.”_
Tần Hoài hiểu ngay, tiệc trà.
Mở tiệc trà trực tuyến mấy tháng, cuối cùng cũng có thể mở tiệc trà trực tiếp rồi. Trái cây này chỉ có ăn ở nhà La Quân mới ngọt, trái cây La Quân đặc biệt gửi đến Tần Gia Thôn Tần Hoài ăn luôn cảm thấy thiếu chút mùi vị.
Tần Hoài đi theo Âu Dương về phía bãi đỗ xe, vừa đi vừa hỏi: _“Cậu nghèo chết hẳn là không có quan hệ gì với tôi chứ? Cậu nghèo không phải vì cậu đã từ chức công việc ở ủy ban khu phố không có tiền lương, ba mẹ cậu lại khóa thẻ của cậu, còn không cho cậu thêm tiền tiêu vặt sao?”_
_“Đúng vậy, người anh em bây giờ chỉ trông cậy vào quán trà chanh giã tay khai trương để hồi máu cho tôi thôi. Ba tôi nói rồi, nếu quán không khai trương thì một xu cũng không cho tôi.”_
_“Vậy khai trương cho cậu bao nhiêu tiền?”_
_“Hai mươi vạn quỹ lỗ vốn.”_
Tần Hoài: …… Có đôi khi thật muốn liều mạng với đám phú nhị đại các người.
Có một khoảnh khắc, Tần Hoài đột nhiên không muốn đưa công thức trà trái cây mà Tào Quế Hương viết cho anh cho Âu Dương nữa.
_“Nhân viên quán trà chanh giã tay của cậu đã đủ chưa?”_ Tần Hoài hỏi.
_“Đủ rồi, một nhân viên chính thức, 4 sinh viên đại học, đủ dùng.”_
_“Tôi có một câu hỏi, cậu có ngại đi theo con đường cao cấp không?”_ Tần Hoài hỏi.
Âu Dương:?
Trà chanh giã tay còn có thể đi theo con đường cao cấp?
Hai người đi đến trước chiếc Bentley của Trần Huệ Hồng, cất hành lý, lên xe, Âu Dương cài đặt xong lộ trình điều hướng, mới không hiểu lắm hỏi: _“Tại sao phải đi theo con đường cao cấp?”_
_“Là thế này, tôi không phải mấy ngày nay đang học nghề sao? Sư phụ dạy tôi nghe nói cậu muốn mở quán trà chanh giã tay, rất nhiệt tình, đã cho tôi vài công thức trà trái cây mà bà tự nghiên cứu. Công thức tôi xem rồi, vô cùng đơn giản dễ làm, chỉ là chi phí rất cao, yêu cầu về chất lượng đường, trà, trái cây và nước ép trái cây đều rất cao, tuyệt đối không thể lấy thứ kém chất lượng thay thế thứ tốt.”_
_“Phương pháp dùng đường hóa học rẻ tiền pha hai thìa, trái cây thối gọt bỏ phần thối xay thành nước ép trái cây tuyệt đối không thể dùng cho công thức này.”_
_“Dựa theo công thức này mà xem, chi phí mỗi ly trà trái cây khoảng 8-15 tệ.”_
_“Cậu muốn bán, có thể phải bán với giá trên 30 tệ một ly, hơn nữa khẩu phần còn không thể đặc biệt nhiều.”_
_“Bỏ đi, nói với cậu như vậy cậu cũng không hiểu rõ được. Quán của cậu hẳn là đã trang trí xong rồi, máy móc gì đều ở đó, nguyên liệu hẳn là cũng đã mua một ít. Lát nữa tôi đến nhà La tiên sinh tiện tay lấy chút trái cây trước, làm hai ly cho cậu nếm thử mùi vị theo công thức là cậu sẽ biết.”_
.
Vì sự nghiệp trà chanh giã tay của Âu Dương, việc đầu tiên Tần Hoài vào Vân Trung Tiểu Khu không phải là xách hành lý về nhà, mà là bảo Âu Dương đi cất hành lý giúp anh, bản thân đi thẳng đến nhà La Quân tiện tay lấy trái cây theo công thức Tào Quế Hương viết.
Tào Quế Hương đã đặc biệt chú thích trên công thức, có thể dùng trái cây tươi thì đừng dùng nước ép trái cây, trà trái cây của bà quan trọng nhất chính là sự tươi mới của nguyên liệu.
Dưới cái nhìn trắng dã của La Quân, Tần Hoài xách hai túi trái cây lớn mãn tải mà về.
Khoảnh khắc Tần Hoài đóng cửa rời đi, La Quân từ đầu đến cuối luôn ngồi trên ghế sofa xem tivi, mông cũng không nhúc nhích một cái gân cổ lên hét lớn: _“Tiểu Trương, kiểm tra lại trái cây Tần Hoài vừa chọn một chút, mỗi loại mua hai thùng!”_
.
Tần Hoài xách hai túi trái cây lớn, đi thẳng đến quán trà chanh giã tay của Âu Dương.
Chỉ có thể nói chuyến khảo sát ở Cô Tô trước đó của Âu Dương cũng không phải là không có giá trị, cậu ta đã học được tinh túy trong việc trang trí quán trà chanh giã tay - sơn mặt tiền màu xanh lá cây.
Nếu màu xanh lá cây này không phải là xanh ngọc lục bảo mà là xanh đậm thì càng tốt, cũng không biết Âu Dương nghĩ thế nào, mặt tiền quán xanh đến mức có chút quá tươi tắn rồi.
Quán trà chanh giã tay của Âu Dương nằm ngay đối diện Vân Trung Thực Đường, tên là Tiểu Âu Thủ Đả Nịnh Mông Trà, một cái tên quán vô cùng mộc mạc giản dị.
Mặt tiền quán không lớn, Tần Hoài lờ mờ nhớ lại quán này trước đây hình như là một quán cà phê, bán cà phê rẻ tiền, cà phê từ 9.9-29.9 đều có. Trần Huệ Hồng từng phàn nàn với Tần Hoài, cà phê 9.9 của quán cà phê này chính là dùng một loại cà phê cô đặc mua trên Taobao tính ra chưa đến hai tệ pha ra, tuyệt đối là thương gia hắc tâm, bảo Tần Hoài tránh mìn ngàn vạn lần đừng mua.
Nhân tiện nhắc tới, La Quân cũng từng đánh giá kém cho đơn giao hàng của quán cà phê này, nghe nói chửi rất bẩn, đánh giá kém đó chỉ tính lượt thích đã hơn 700, toàn là do các thương gia bấm thích.
Những thương gia từng bị La Quân chửi, việc thích làm nhất chính là bấm thích cho những đánh giá kém của các thương gia khác bị La Quân chửi.
Tần Hoài nghĩ không ra, La Quân đã 92 tuổi rồi, bình thường giờ giấc sinh hoạt cũng không bình thường, muốn uống cà phê gì, còn uống cà phê 9 tệ 9.
Chỉ có thể nói gọi đủ loại đồ ăn ngoài, sau đó đánh giá kém là sở thích của La đại gia.
Trong quán trà chanh giã tay không có nhân viên, chưa khai trương Âu Dương cũng không muốn trả thêm lương, đào tạo cơ bản xong Âu Dương liền bảo nhân viên ở nhà/trường đợi thông báo.
Có thể nhìn ra, lần khởi nghiệp này của Âu Dương vì để không lỗ vốn nên vô cùng cẩn thận.
Tần Hoài đánh giá sơ qua việc trang trí, phát hiện trang trí cũng tạm được. Mặt tiền quán này vốn dĩ đã không lớn, ngoại trừ quầy pha chế ra trong quán chỉ đặt hai chiếc bàn nhỏ và bốn chiếc ghế.
Thoạt nhìn quầy pha chế rất sạch sẽ, máy móc gì đều nhìn thấy rõ ràng, là cấu hình của một quán trà sữa vô cùng bình thường.
Âu Dương đã chuẩn bị xong rồi.
Tào Quế Hương viết cho Tần Hoài 4 công thức trà trái cây, đặt tên theo nguyên liệu lần lượt là: Trà trái cây dâu tây, trà trái cây việt quất, trà trái cây xoài và thức uống dừa.
Trong đó nguyên liệu chính của thức uống dừa là nước cốt dừa và nước dừa thương hiệu nổi tiếng, theo lời Tào Quế Hương nói là vì Trương Chi Uẩn có một thời gian rất thích uống nước dừa của thương hiệu này, Tào Quế Hương vì muốn cháu trai uống ngon hơn, đã nghiên cứu ra thức uống dừa này.
Âu Dương nhìn công thức người đều ngây ngốc, chỉ vào công thức thức uống dừa hỏi: _“Cái này… thực sự… có thể bán sao?”_
Sao cậu ta có cảm giác chính là đồ uống pha với đồ uống vậy?
_“Cậu đừng quan tâm, cứ làm là được.”_ Tần Hoài bình thản nói, bắt đầu làm trà trái cây dâu tây.
Dâu tây tươi nghiền nát, thêm đá xay thành đá bào, thêm đường, thêm nước, lại đổ trà xanh thương hiệu nổi tiếng nào đó vào.
Bên phía Âu Dương thì là pha cái này, pha cái kia, pha cái này lại pha cái kia.
Làm thức uống dừa, làm ra cảm giác chơi đồ hàng nấu ăn hồi nhỏ.
Âu Dương lại cẩn thận nghiên cứu công thức Tào Quế Hương đưa, phát hiện ngoại trừ trà trái cây xoài vô cùng bình thường, là thực sự dùng nguyên liệu tốt, cần thịt quả tươi, cần nước ép trái cây tươi, cần đường chất lượng tốt, cần nước trà pha từ loại lá trà chỉ định, ba công thức còn lại đều không bình thường lắm.
Đều là cái này pha cái kia, pha cái kia lại pha cái này.
Trông không giống một công thức do một đại sư trù nghệ viết ra, mà giống một công thức do một chuyên gia uống đồ uống tinh thông việc uống đồ uống viết ra.
_“Tần Hoài, công thức này thực sự là công thức sao?”_ Âu Dương mờ mịt rồi.
Âu Dương cảm thấy nếu những công thức trà trái cây này là công thức tốt, vậy những công thức sáng tạo trà chanh giã tay của cậu ta cũng rất tốt a.
Nguyên liệu cũng rất phong phú, cũng là cái này pha cái kia, quan trọng nhất là, cậu ta còn có chanh giã tay nữa!
_“Cậu đừng quan tâm, cứ làm là được rồi.”_ Tần Hoài không ngẩng đầu lên nói, _“Cậu cứ nói chi phí có cao hay không đi.”_
Thịt quả tươi cộng thêm đủ loại đồ uống đắt tiền pha trộn điên cuồng, chi phí này sao có thể thấp được.
Lúc Tần Hoài và Âu Dương làm trà trái cây cửa quán đang mở toang, ngồi bên cửa sổ Vân Trung Thực Đường, nhìn ra con phố bên ngoài, cầm điện thoại đang do dự có nên nhắn tin cho Tần Hoài hay không Hứa Đồ Cường vô cùng ưu thương nhìn sang đối diện.
Tiểu Tần sư phụ sao còn chưa về?
Trước đó không phải nói ra Giêng sẽ về sao? Bây giờ đã là tháng 3 rồi, người đâu?
Cô Tô cũng không đi, điều này làm cho đoàn mua nhà Cô Tô bọn họ biết phải làm sao a.
Hứa Đồ Cường ưu thương nhìn sang đối diện, cảm thấy mình có thể là ưu thương sinh ra ảo giác rồi, sao ông cứ thấy trong quán trà chanh giã tay chưa khai trương của Âu Dương đối diện, người thanh niên trong quầy pha chế hình như là Tiểu Tần sư phụ.
Khoan đã, Tiểu Tần sư phụ!
Hứa Đồ Cường bất động thanh sắc nhìn ngó xung quanh, phát hiện không có ai để ý ông lặng lẽ đứng dậy, nhỏ giọng lẩm bẩm: _“Thuốc lá của tôi đâu rồi?”_
Rời đi với kỹ năng diễn xuất cao siêu.
Trong quán trà chanh giã tay, ba loại trà trái cây tinh phẩm đã được pha ra rồi.
Âu Dương bưng thức uống dừa, chuẩn bị uống, nhưng trước khi uống cậu ta phải hỏi thứ này tên là gì trước.
Âu Dương còn chưa kịp mở miệng, Hứa Đồ Cường đã lóe lên trong quán.
_“Tiểu Tần sư phụ!”_ Giọng nói đầy kinh hỉ của Hứa Đồ Cường xé toạc bầu trời, _“Cậu về rồi sao cũng không nói một tiếng trong nhóm, tôi bên này đã viết rất nhiều tâm đắc khi ăn Tứ Hỷ Thang Đoàn, chỉ đợi cậu về lấy cho cậu xem thôi!”_
_“Hứa đại gia, buổi chiều tốt lành a.”_ Tần Hoài cười đưa ly trà trái cây dâu tây trong tay cho Hứa Đồ Cường, _“Vừa xuống máy bay, quán trà chanh giã tay của Âu Dương ngày mai sẽ khai trương rồi, cháu qua đây giúp cậu ấy thử công thức.”_
_“Ngài cũng giúp nếm thử xem.”_
Hứa Đồ Cường nhận lấy trà trái cây dâu tây lạnh, trong cái mùa tháng ba vẫn phải mặc áo bông này, vô cùng quả quyết uống một ngụm lớn.
_“Ngon… ơ, thực sự ngon.”_ Hứa Đồ Cường kinh ngạc, ông đều đã chuẩn bị sẵn sàng để khen ngợi vô não vì muốn ủng hộ rồi, nhận lấy ly trà trái cây này không cần khen ngợi vô não, là thực sự ngon.
Hứa Đồ Cường chép miệng, tạm thời thu lại những từ ngữ ca ngợi đã luyện tập trong suốt dịp Tết, lại uống một ngụm nhỏ: _“Tiểu Âu, khá lắm, ở Cô Tô đã học được tay nghề thực sự rồi.”_
Âu Dương:?
Hứa đại gia rốt cuộc ông đang diễn hay là thật vậy, ông diễn cũng thật quá rồi đấy.
Âu Dương uống một ngụm thức uống dừa.
_“Đệt.”_
_“Tôi sắp phát tài rồi?!”_
Năm phút sau, tin tức Tiểu Tần sư phụ đã trở lại như tia chớp, đang ở trong quán Tiểu Âu Thủ Đả Nịnh Mông Trà của Âu Dương cùng Âu Dương thử làm sản phẩm mới, hoan nghênh khách hàng cũ và mới đến thưởng thức đã lan truyền khắp vòng tròn thực khách của Vân Trung Thực Đường.
Dân văn phòng đều chấn động, cảm thấy cuộc sống cuối cùng cũng có hy vọng.
La Quân nhìn thấy tin tức Tần Hoài trở về:?
Họ Tần kia, 4 giờ chiều cậu còn đến nhà tôi mở tiệc trà không?
Tiện tay lấy trái cây rồi thì không đến nữa đúng không? Vậy đĩa trái cây của Trương Thục Mai chẳng phải cắt vô ích rồi sao.