## Chương 298: Đồng Sư Phụ Thị Dân Nhiệt Tình
Lúc Tần Hoài đã trò chuyện với Trần Công đến chiến tích huy hoàng của buổi giao lưu nội bộ lần thứ 2 của Hảo Vị Đạo, Trần Công đang lấy điện thoại ra tìm cho Tần Hoài xem bản ghi chép báo cáo giao lưu mà anh ta được Hàn tổng khen ngợi là viết rất tốt, thì mấy món ăn của Tang Mục cũng lần lượt ra lò.
Đều là những món chay hầm bằng nước dùng thượng hạng thơm nức mũi.
Hàn Quý Sơn đứng dậy, trao cho Tần Hoài một ánh mắt, Tần Hoài lập tức nghe tiếng đàn biết nhã ý bưng bát đi tới, Trần Công theo sát phía sau.
Ba người đứng thành một hàng bắt đầu thưởng thức.
Hàn Quý Sơn vừa ăn vừa có chút tiếc nuối nói những món chay này không hợp với man đầu lắm, nếu không thì có thể hấp thêm hai cái Tửu Nương Man Đầu ăn kèm.
Tần Hoài lập tức bày tỏ Tửu Nương Man Đầu có thể không hợp, nhưng Trường Thọ Diện chắc chắn rất hợp. Tang Mục là bậc thầy món Hoài Dương, tay nghề nấu nước dùng thượng hạng tuyệt đỉnh ngang ngửa với Hoàng Thắng Lợi, trong những món ăn trên bàn có món được hầm bằng nước dùng gà.
Đợi ngày mai khi khai tiệc, Tần Hoài sẽ bàn bạc với Tang Mục, bảo Tang Mục chia cho anh một ít nước dùng gà, anh dùng để nấu Trường Thọ Diện, dọn riêng một nồi cho bàn của Hàn Quý Sơn, những món ăn này ăn kèm với Trường Thọ Diện chắc chắn rất ngon.
Hàn Quý Sơn mừng rỡ, cảm thấy Tần Hoài quả nhiên là người sành ăn, không cần nếm, chỉ nghe Tần Hoài nói vậy ông đã cảm thấy chắc chắn rất ngon rồi.
Nhưng nấu riêng một nồi thì không cần, ảnh hưởng không tốt, ngày mai có rất nhiều bàn tiệc, còn có rất nhiều đối tác làm ăn, Hàn tổng với tư cách là một tổng tài bá đạo thành công, chút EQ và tố chất nghề nghiệp này vẫn phải có.
Tất nhiên, Hàn tổng cũng biết ngày mai Tần Hoài một mình phụ trách tất cả điểm tâm trong bữa tiệc, bảo anh làm thêm một món Trường Thọ Diện cũng không thực tế, quá mệt mỏi.
Vì vậy Hàn tổng bày tỏ không cần dọn lên, ngày mai sau khi tiệc kết thúc ông sẽ dẫn vợ vào bếp lén ăn riêng.
Tần Hoài cảm thấy Hàn tổng cũng là người hiểu cách ăn riêng này, đồ ăn riêng kiểu này ăn trong bếp bao giờ cũng ngon hơn ăn bên ngoài. Cũng không biết là nguyên lý gì, có thể là do gần nồi chăng.
Khi đĩa thức ăn cuối cùng bị Hàn Quý Sơn dọn sạch, hoạt động thử món ngày hôm đó đã kết thúc hoàn hảo.
Nhìn sức ăn của Hàn Quý Sơn, Tần Hoài quyết định ngày mai làm nhiều điểm tâm hơn một chút, làm nhiều phôi sống hơn, để dành cho Hàn tổng ăn dần.
Nếu không quá theo đuổi kết cấu và hương vị, phôi sống có thể để đông lạnh trong tủ lạnh khoảng 10 ngày, Tần Hoài tin rằng với sức ăn của Hàn tổng chắc chắn không để đông lạnh đến 10 ngày.
Thử món kết thúc, nhóm Tần Hoài lần lượt về khách sạn. Tần Hoài thử kết bạn WeChat với Đồng Đức Yến qua nhóm chat, đối phương gần như thông qua ngay lập tức, sau khi Tần Hoài gửi một biểu tượng cảm xúc chào hỏi, Đồng Đức Yến cũng trả lời một câu xin chào rất bình thường. Rất lịch sự, hoàn toàn khác với lời đồn đại trên giang hồ là tính tình nóng nảy, nhìn ai cũng thấy ngứa mắt.
Ngay khi Tần Hoài đang suy nghĩ nên gửi tin nhắn gì cho Đồng Đức Yến để tiện để lại ấn tượng tốt cho ông, sau này đến Bắc Bình dễ bề ăn uống, thì Tang Lương đến phòng Tần Hoài chơi.
Nói chính xác thì không phải đến chơi, mà là đến bàn bạc chuyện phụ việc ngày mai.
Tang Lương tuy tính cách bộp chộp, nhưng làm việc cũng vững vàng như sư phụ Tang Mục của cậu ta, kỹ thuật đạt chuẩn, Đao Công đúng như cậu ta nói có thể miễn cưỡng xưng là hoàng tử Đao Công.
Ngày mai Tần Hoài chỉ có một mình Tang Lương làm phụ bếp, tuy chỉ cần làm ba món điểm tâm, nhưng xét về khối lượng công việc thì không nhẹ hơn Tang Mục và Đồng Đức Yến. Hôm nay Tang Lương đã phụ việc cho Tần Hoài, nhưng cậu ta không chắc chắn lắm nội dung công việc ngày mai có hoàn toàn giống hôm nay hay không, việc kiểm soát thời gian khi ra hàng số lượng lớn và khi làm thử số lượng ít có giống nhau hay không, vì vậy đặc biệt đến hỏi cho rõ ràng.
Tần Hoài không ngờ Tang Lương với tư cách là phụ bếp lại chuyên nghiệp như vậy, nhất thời anh cũng không trả lời được. Bởi vì Tần Hoài cũng là lần đầu tiên nhận làm tiệc, lúc ra hàng số lượng lớn thì có, lúc kiểm soát thời gian nghiêm ngặt cũng có, nhưng thực sự phối hợp với người khác thì chưa từng.
Bị câu hỏi của Tang Lương làm khó hai giây, Tần Hoài quyết định cầu cứu Đồng Đức Yến.
Đồng Đức Yến nhìn là biết rất am hiểu làm tiệc, thời gian ra món canh chuẩn như vậy, chuyên nghiệp.
Hơn nữa khiêm tốn thỉnh giáo người bạn mới quen, cũng là một cách hay để kéo gần khoảng cách giữa hai người.
Tần Hoài không chút do dự, lấy điện thoại ra bắt đầu soạn tin nhắn.
Tần Hoài: Đồng sư phụ, tôi muốn thỉnh giáo ngài một chút về thời gian lên món của bữa tiệc ngày mai. Ba món điểm tâm của tôi đều lên cuối cùng, lên Tửu Nương Man Đầu trước, sau đó là Tam Đinh Bao, cuối cùng là Tứ Hỷ Thang Đoàn. Xin hỏi khoảng thời gian giãn cách tốt nhất giữa ba món này là bao lâu?
Đồng Đức Yến: Cậu ở phòng nào?
Tần Hoài: 513
Hai phút sau, ngoài cửa phòng Tần Hoài vang lên tiếng gõ cửa, mở cửa ra, Đồng Đức Yến mặc đồ gần giống buổi chiều, chỉ thay một chiếc áo khoác đang đứng ở cửa.
Tần Hoài vội vàng mời Đồng Đức Yến vào, rót nước cho ông, dưới ánh mắt kinh ngạc thậm chí có chút hoảng sợ của Tang Lương lên tiếng: _"Đồng sư phụ, sao ngài còn đặc biệt qua đây một chuyến, nói trên WeChat là được rồi."_
_"Nói chuyện trên WeChat có lịch sử trò chuyện, dễ bị chụp màn hình."_ Đồng Đức Yến nói.
Tần Hoài:? Rốt cuộc là bị chụp màn hình bao nhiêu lần mới có được kinh nghiệm như thế này.
Không đợi Tần Hoài mở miệng, Đồng Đức Yến đã tiếp tục nói: _"Cậu chưa từng làm tiệc."_
Giọng điệu là sự quả quyết không thể nghi ngờ.
Tần Hoài gật đầu: _"Trước đây quả thực chưa có kinh nghiệm về mặt này, lần này Hàn tổng tìm đến tôi, chủ yếu cũng là nhờ Hứa Thành tiên sinh giới thiệu."_
Đồng Đức Yến gật đầu, liếc nhìn Tang Lương đang đứng trong góc đã bắt đầu run lẩy bẩy: _"Nghe nói ngày mai cậu chỉ chốt một phụ bếp này."_
Tần Hoài lại gật đầu: _"Đao Công của Tang Lương rất tốt, có cậu ấy là đủ rồi. Điểm tâm ngày mai tôi làm đều không tính là đặc biệt phức tạp, số lượng cũng không lớn lắm. Tôi đã hỏi thăm Trần trợ lý, Bạch án của Ngự Thiện Phường chỉ là đồ đính kèm, không có đầu bếp Bạch án giỏi, ngày mai có Tang Lương là đủ rồi."_
_"Quả thực, với trình độ của đám đầu bếp Bạch án ngay cả nửa mùa cũng không tính là của Ngự Thiện Phường, phụ việc cho cậu cũng không xứng, để bọn họ nhào bột còn phải lo làm hỏng bột, thà không có còn hơn."_
_"Trình độ Hồng án cũng chẳng ra gì, sớm biết trình độ bên này kém như vậy, tôi đã dẫn vài người từ Bát Bảo Trai qua đây rồi."_
_"Trình độ của Tang Lương cũng tạm được, tuy nói là ỷ vào việc là cháu ruột của Tang Mục mới có thể bái Tang Mục làm sư phụ, nhưng thiên phú cũng được, cũng khá nỗ lực không làm mất mặt Tang Mục, mạnh hơn những kẻ đi cửa sau khác nhiều."_
Kẻ đi cửa sau Tang Lương:...
Tần Hoài:...
Tần Hoài coi như đã biết tại sao đánh giá về Đồng Đức Yến trên giang hồ lại tệ như vậy rồi, Đồng sư phụ nói chuyện đúng là không chừa lại chút đường lùi nào, muốn khó nghe bao nhiêu có khó nghe bấy nhiêu, xét theo một ý nghĩa nào đó, ông nói chuyện thậm chí còn khó nghe hơn cả La Quân.
La Quân nhiều lúc chỉ đơn thuần là tâm trạng không tốt nên chửi bới vô cớ, thích nói móc mỉa, nói chuyện khó nghe một chút, nhưng cũng không đến mức khiến người ta khó chịu ghim trong lòng.
Cái miệng này của Đồng Đức Yến, nói ra toàn là những sự thật tẩm độc.
Lời nói dối không làm tổn thương người khác, sự thật mới là con dao sắc.
_"Vậy xin hỏi Đồng sư phụ, quy trình ngày mai..."_
_"Bữa tiệc ngày mai có bốn món nguội, mười món nóng, một món canh ngọt, một món canh mặn, ba phần điểm tâm, một phần trái cây, tổng cộng 20 món."_
_"Thời gian và thứ tự lên món tôi đã bàn bạc trước với Tang Mục rồi, không bàn bạc với cậu là vì cậu là đầu bếp Bạch án, ba món điểm tâm cuối cùng của cậu lên liên tục cũng không ảnh hưởng đến tổng thể. Còn về việc cậu hỏi giãn cách bao lâu, có thể cách hai phút lên một món, cũng có thể lên ba món cùng lúc đều không ảnh hưởng."_
_"Lần này tôi qua đây chủ yếu là vì vừa rồi ở trong bếp thấy cậu và Hàn tổng nói ngày mai sẽ dọn thêm cho ông ấy một phần Trường Thọ Diện, tôi thấy ý tưởng này của cậu rất hay, nhưng không cần dọn thêm. Hoàn toàn có thể đổi phần canh ngọt của mỗi bàn thành Trường Thọ Diện, không ảnh hưởng đến tổng số món ăn cũng sẽ không ảnh hưởng đến quy trình lên món."_
_"Tôi cũng thấy cậu và Hàn tổng nói Trường Thọ Diện phải dùng nước dùng gà thượng hạng, nếu cậu tin tưởng trình độ của tôi và Tang Mục, có thể giao nước dùng thượng hạng cho chúng tôi. Không tin tôi cũng không sao, tin Tang Mục là được, ông ấy đến trước vài ngày chính là chuyên để nấu nước dùng thượng hạng."_
_"Tất nhiên, đây chỉ là đề nghị của tôi."_
_"Bữa tiệc lần này tôi nhận nhiều tiền nhất, người phụ trách chính cũng là tôi, nhận tiền thì phải làm việc. Ngày mai là tiệc sinh nhật của con trai Hàn tổng là Hàn Du Tín, không có món nào phù hợp với tiệc sinh nhật hơn Trường Thọ Diện. Nếu chỉ là mì sợi bình thường, tự nhiên không cần thiết phải đổi món. Nhưng cậu đã tự tiến cử với Hàn tổng, tôi tin với trình độ của cậu, món Trường Thọ Diện này chắc chắn rất không bình thường."_
_"Nếu cậu không muốn làm thêm thì coi như tôi chưa nói, dù sao trong hợp đồng của cậu cũng không ghi phải làm Trường Thọ Diện."_
Tần Hoài:?!
Trong hợp đồng phải ghi rõ làm những món nào sao?
Đồng sư phụ, hợp đồng của ngài ký chi tiết thế cơ à?
Tần Hoài gần như không chút do dự, nói: _"Tất nhiên là sẵn lòng, chỉ cần có thể làm cho tiệc mừng thọ ngày mai tốt hơn, làm thêm một phần Trường Thọ Diện không là gì cả. Chủ yếu vẫn là phải làm phiền ngài và Tang sư phụ, nấu thêm nhiều nước dùng gà thượng hạng như vậy công việc khá nặng nề, ước chừng từ hôm nay đã phải tăng ca rồi."_
_"Tôi không phiền, phiền là hai vị."_
_"Tôi cũng không phiền, phiền là Tang Mục, ông ấy bây giờ đang ở trong bếp nấu nước dùng."_
Tần Hoài nghĩ nghĩ, hỏi: _"Vậy tôi có cần nói với Trần trợ lý một tiếng bây giờ không? Đổi thực đơn là chuyện lớn như vậy, ít nhất phải để Trần trợ lý và Hàn tổng biết chứ?"_
Mặc dù khả năng cao là Hàn Quý Sơn sẽ không bận tâm đến những chuyện nhỏ nhặt này, Hàn tổng chỉ cần tổng thể bữa tiệc ngon là được.
_"Lát nữa tôi sẽ nói, cậu đừng nói."_ Nói xong, Đồng Đức Yến liền đứng dậy định rời đi, toàn bộ quá trình đều không đụng đến cốc nước Tần Hoài đặc biệt rót cho ông.
_"Hơn nữa, tôi khuyên cậu cũng nên nói ít thôi."_ Đồng Đức Yến nói, _"Đi nấu tiệc bên ngoài là một cách kiếm thêm thu nhập khá tốt, chúng ta là người nhận tiền, tốt nhất vẫn nên chú ý lời ăn tiếng nói một chút."_
_"Những vị khách như Hàn tổng rất hiếm, phải trân trọng cho tốt."_
Lần này Đồng Đức Yến thực sự nói xong là đi, lúc quay người cuối cùng, Đồng Đức Yến nhìn thấy cốc nước trên bàn, do dự hai giây, cầm cốc nước lên uống cạn một hơi, đi mất.
Đến cũng vội vàng, đi cũng vội vàng, chỉ để lại cho Tần Hoài và Tang Lương một bóng lưng rời đi đầy phong trần, rồi không chút do dự đóng cửa lại.
Mãi cho đến khi Đồng Đức Yến đóng cửa rời đi, Tang Lương mới dám thở hắt ra một hơi.
Tần Hoài mang cốc đi rửa ở bồn rửa tay, vừa rửa vừa cảm thán: _"Đồng sư phụ cũng khá nhiệt tình, người khá tốt, hoàn toàn không giống trong lời đồn."_
Tang Lương:?
Chúng ta vừa gặp cùng một Đồng Đức Yến sao?
_"Nhiệt tình"_
_"Người khá tốt"_
Hai từ này có thể dùng cho Đồng Đức Yến sao?
Tang Lương vốn luôn bộp chộp hiếm khi cân nhắc từ ngữ một chút, hỏi: _"Cụ... cụ thể, tốt ở chỗ nào?"_
_"Đồng sư phụ hoàn toàn không cần thiết phải đến tận cửa, ông ấy đặc biệt đến tận cửa nhắc nhở tôi chiều nay không nên ăn thức ăn cùng Hàn tổng."_ Tần Hoài nói.
Tang Lương kinh hãi: _"Cậu biết chiều nay không nên ăn thức ăn cùng Hàn tổng?!"_
Tần Hoài ngước mắt nhìn Tang Lương một cái, úp ngược cốc xuống cho ráo nước: _"Tôi tất nhiên là biết, tôi chỉ là chưa từng đi nấu tiệc bên ngoài, tôi đâu phải kẻ ngốc."_
_"Vậy cậu còn..."_
_"Hàn tổng không để ý những thứ này, hơn nữa cậu không thấy món ăn Đồng sư phụ làm chiều nay thực sự ngửi rất thơm sao? Đặc biệt là món Du bạo song thúy đó, lúc vừa ra lò vẻ ngoài, hương vị và mùi thơm quả thực tuyệt cú mèo, thực sự rất khó khiến người ta nhịn được không xông lên nếm thử một đũa."_
Tang Lương gật đầu thật mạnh tỏ vẻ tán thành.
Phụ bếp chuyên nghiệp như cậu ta, đều muốn xông lên nếm thử.
_"Vậy làm sao cậu biết Hàn tổng không để ý?"_ Tang Lương hỏi.
_"Trần trợ lý nói cho tôi biết mà."_ Tần Hoài nói, _"Hôm nay lúc Trần trợ lý đến sân bay đón tôi, trên đường đi lúc trò chuyện có nhắc tới, nói Hàn tổng rất dễ gần, không có thái độ trịch thượng, quá tôn kính ông ấy ông ấy ngược lại không thích, coi ông ấy như bạn bè bình thường cư xử ông ấy sẽ thoải mái hơn một chút."_
_"Hơn nữa tôi cũng không trực tiếp xông lên ăn, tôi không phải cũng đã hỏi Hàn tổng và Đồng sư phụ rồi sao."_
Tang Lương lại chấn động, vẫn luôn tưởng rằng chiều nay Tần Hoài làm như vậy là vì anh không hiểu luật trong nghề, nghé con mới sinh không sợ hổ, không ngờ là vì Tần Hoài quá hiểu kim chủ ba ba, đi trước mọi người một phiên bản.
Tang Lương chỉ có thể ảo não hét lớn: _"Đệt, tôi không được ăn, lỗ to rồi."_
Bên kia, Trần Công lái xe đưa Hàn Quý Sơn về nhà, xe vừa tiến vào khu dân cư, Hàn Quý Sơn ngồi ở ghế sau vừa nhắn tin xong với vợ, xác định tối nay vợ muốn giảm cân không ăn tinh bột mình có thể độc chiếm toàn bộ điểm tâm đột nhiên lên tiếng:
_"Trần Công, hôm nay sao cậu trò chuyện với Tần sư phụ nhiều thế, tôi cũng không thấy cậu trò chuyện với Tang sư phụ và Đồng sư phụ."_
_"Có phải là vừa gặp đã thân với Tần sư phụ rồi không? Tốt lắm, hai người tuổi tác chênh lệch cũng không nhiều, cậu cũng nên kết giao bạn mới đi. Đến lúc đó bảo Tần sư phụ giới thiệu cho cậu vài nữ đầu bếp phù hợp làm quen, lỡ đâu có người vừa mắt thì sao? Đầu bếp tốt lắm, nấu ăn ngon, có lộc ăn."_
_"Hôm nay Tứ Hỷ Thang Đoàn Tần sư phụ làm thật sự rất ngon, tôi chia làm hai túi, lát nữa cậu cầm một túi về, sáng tối luộc lên tự ăn đều rất ngon."_
Trần Công nói: _"Cảm ơn Hàn tổng."_
_"Tôi không phải vừa gặp đã thân với Tần sư phụ, nhưng Tần sư phụ người quả thực rất tốt, người hiền hòa, không cô độc, cổ quái, cũng không có thái độ trịch thượng."_
_"Hôm nay tôi trò chuyện với Tần sư phụ nhiều như vậy, là vì tôi biết Tần sư phụ bình thường rất thích buôn chuyện nghe hóng hớt. Chiều nay Tần sư phụ thử món kết thúc sớm như vậy, nếu tôi không trò chuyện với cậu ấy, cậu ấy cũng ngại một mình rời đi trước, cậu ấy ở trong bếp cũng không biết nên làm gì."_
_"Hơn nữa tôi cảm thấy Tần sư phụ dường như khá hứng thú với tôi, tôi coi như là tự giới thiệu bản thân, coi mình như chuyện phiếm kể cho Tần sư phụ nghe."_
_"Vậy à."_ Hàn Quý Sơn có chút thất vọng, _"Tần sư phụ người quả thực khá tốt, có thể tiếp xúc nhiều hơn, cậu cũng nên kết giao chút bạn mới đi. Những năm qua cậu ngoài công việc ra thì chỉ có công việc, còn tận tâm hơn cả ông chủ là tôi đây, nhiều lúc tôi đều đang nghĩ hay là tôi đừng làm ông chủ nữa, để cậu làm cho xong."_
_"Cảm ơn Hàn tổng đã đánh giá cao, cảm ơn Hàn tổng đã đề bạt."_ Trần Công cười nói.