Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 299: Chương 299: Quả Không Hổ Là Vợ Chồng

## Chương 299: Quả Không Hổ Là Vợ Chồng

Ngày 19 tháng 3, sinh nhật tròn hai tuổi của bạn nhỏ Hàn Du Tín.

Nói ra cũng thật xấu hổ, rõ ràng bạn nhỏ Hàn Du Tín mới là nhân vật chính thực sự của bữa tiệc sinh nhật này, là thọ tinh duy nhất, nhưng sự tồn tại của vị nhân vật chính này lại luôn rất mờ nhạt, mờ nhạt đến mức Tần Hoài phải đợi đến đúng ngày sinh nhật mới được gặp vị tiểu thọ tinh này.

Một tiểu thọ tinh mập mạp.

Hàn Du Tín được vợ chồng Hàn tổng nuôi dưỡng rất tốt, trắng trẻo mũm mĩm, cánh tay béo múp míp từng ngấn từng ngấn như củ sen.

Trời tháng ba vẫn còn chút se lạnh, khi Tần Hoài nhìn thấy Hàn Du Tín, cậu nhóc mập mạp đang được mẹ ôm chặt trong lòng, bọc kín mít trong chiếc áo bông dày cộp hình gấu nâu, vươn ngón tay nhỏ xíu chỉ lên ngọn đèn trên trần nhà cười ngây ngô.

Có thể thấy, lực cánh tay của Vương Tĩnh rất tốt.

Trẻ con hai tuổi cân nặng đã không hề nhẹ, huống hồ Hàn Du Tín còn là một cậu nhóc mập mạp với cánh tay như củ sen, lại mặc dày như vậy, thế mà Vương Tĩnh một mình vẫn có thể dễ dàng bế con bằng một tay, thậm chí tay kia còn cầm điện thoại nhắn tin, nhìn là biết đã từng rèn luyện.

_“Tiểu Tần sư phụ, ngại quá giờ này còn đặc biệt gọi cậu ra đây, không làm lỡ việc làm điểm tâm của cậu chứ?”_ Trên mặt Vương Tĩnh tràn đầy nụ cười áy náy, vỗ vỗ con trai trong lòng ra hiệu Hàn Du Tín yên lặng chút đừng có la hét om sòm.

_“Không lỡ việc đâu.”_ Tần Hoài nói.

Là thực sự không lỡ việc, bây giờ mới 9 giờ sáng, Tần Hoài lo lắng anh và Tang Lương hai người làm không xuể, sáng nay hơn 5 giờ đã đến nhà bếp rồi.

Nhưng Tần Hoài không phải là người đến sớm nhất, Tang Mục hơn 4 giờ đã đến, Đồng Đức Yến muộn hơn một chút khoảng 7 giờ cũng tới, những người phụ bếp khác thì khỏi phải nói, cơ bản đều đến trước 6 giờ.

Những thứ như tiệc tùng thế này, nhân viên nhà bếp đến sớm một chút luôn không bao giờ thừa, thà rảnh rỗi còn hơn đến cuối cùng lại bận tối mắt tối mũi.

Đều đã ký hợp đồng cả rồi, xảy ra vấn đề là phải đền tiền.

Kết quả của việc đến sớm là Tần Hoài và Tang Lương rất nhanh đã làm xong những việc cần làm, mẻ Tam Đinh Bao, Tửu Nương Man Đầu và Tứ Hỷ Thang Đoàn đầu tiên dùng để thử mùi vị đều đã ra lò, ngay cả Trường Thọ Diện Tần Hoài, Tang Lương, Tang Mục và Đồng Đức Yến cũng mỗi người ăn một bát, nếu không phải lo lắng nước dùng không đủ, Tần Hoài còn có thể ăn thêm vài bát nữa.

Trước kia ở Thái Phong Lâu thì Trường Thọ Diện ăn bao no, chỉ cần bản thân Tần Hoài muốn ăn, bất cứ lúc nào bất cứ nơi đâu cũng có nước dùng để nấu mì.

Về lại Vân Trung Thực Đường thì khác rồi, trong Vân Trung Thực Đường không có nhân tài Hồng án cao cấp như vậy.

Trường Thọ Diện 50 điểm là do sợi mì cung cấp, 50 điểm là do nước dùng cung cấp.

Trường Thọ Diện nấu bằng nước luộc gà bình thường thì chỉ là mì gà vô cùng bình thường, chỉ có dùng nước dùng hầm ra mới là Trường Thọ Diện Cấp B thậm chí Cấp B+ lấp lánh ánh vàng.

Trường Thọ Diện nấu bằng nước dùng do Tang Mục ninh là Cấp B+, bản thân Tần Hoài cũng đã rất lâu rồi chưa được ăn Trường Thọ Diện Cấp B+, vừa ăn một miếng, hận không thể liếm sạch cả bát.

_“Xin hỏi Vương tổng bên cô có yêu cầu gì thêm không?”_ Tần Hoài hỏi.

Trần Công từng nói với Tần Hoài, Vương Tĩnh và Hàn Quý Sơn là cặp vợ chồng cùng nhau tay trắng lập nghiệp, mấy năm trước Vương Tĩnh cũng là quản lý cấp cao của công ty, hai năm nay tự do tài chính cộng thêm sinh con mới hoàn toàn nghỉ hưu không quản lý công việc công ty nữa, gọi một tiếng Vương tổng không có gì sai.

_“Cũng không phải yêu cầu, chỉ là hôm qua Đồng sư phụ và Lão Hàn nhà tôi nói thực đơn có chút thay đổi, đổi canh ngọt thành Trường Thọ Diện, tôi thấy rất tốt. Tôi chỉ muốn hỏi xem Trường Thọ Diện này có dùng nguyên liệu gì trẻ con không ăn được không, hôm nay là sinh nhật của Du Tín, đến lúc đó trong bữa tiệc Trường Thọ Diện kiểu gì cũng phải cho nó nếm thử hai miếng. Thằng bé không bị dị ứng gì cả, tôi chỉ lo có những thứ trẻ con bây giờ chưa ăn được.”_

Trong lúc Vương Tĩnh nói chuyện, Hàn Du Tín bắt đầu mút ngón tay, Vương Tĩnh vỗ nhẹ hai cái lên bàn tay nhỏ của Hàn Du Tín, Hàn Du Tín đành phải miễn cưỡng rút ngón tay từ trong miệng ra.

Vừa nghe thấy Vương Tĩnh lo lắng điều này, trong lòng Tần Hoài liền yên tâm. Đồng Đức Yến với tư cách là một đầu bếp Hồng án giàu kinh nghiệm, tối hôm qua đã trò chuyện với Tần Hoài trên WeChat hơn 20 phút, nội dung trò chuyện luôn là những nguyên liệu cần thiết cho Trường Thọ Diện, xác nhận đi xác nhận lại, chính là để phòng ngừa trong thức ăn có đồ kiêng kỵ của khách.

_“Điều này cô không cần lo lắng, tối hôm qua Đồng sư phụ đã xác nhận qua rồi, nguyên liệu không có bất kỳ vấn đề gì, bạn nhỏ hoàn toàn có thể ăn.”_ Tần Hoài cười giải thích, _“Hàn tổng cũng đã đặc biệt dặn dò, đến lúc đó phải đặc biệt dọn cho Hàn Du Tín một bát Trường Thọ Diện nhỏ, sợi mì phải nhỏ phải mỏng, khẩu phần phải ít nhưng độ dài thì cần giống hệt Trường Thọ Diện bình thường.”_

Vương Tĩnh lúc này mới yên tâm, đưa mắt ra hiệu cho bảo mẫu ở cách đó không xa, bảo mẫu lập tức bước tới đón lấy Hàn Du Tín từ trong lòng Vương Tĩnh.

_“Vậy thì tốt quá rồi, Tiểu Tần sư phụ bây giờ cậu có bận không? Vừa nãy tôi nghe Trần Công nói nhà bếp các cậu đang ăn mì.”_

Tần Hoài:?

_“Không… không bận.”_

Nụ cười của Vương Tĩnh càng thêm chân thành: _“Vậy thì tốt quá rồi, dạo này tôi giảm cân buổi tối không ăn tinh bột, tối hôm qua bảo Lão Hàn để lại cho tôi chút Tửu Nương Man Đầu, Tam Đinh Bao và Tứ Hỷ Thang Đoàn, kết quả ông ấy ăn sạch sành sanh chỉ để lại cho tôi một cái Tửu Nương Man Đầu. Sáng nay ăn cái màn thầu đó xong, những bữa sáng khác tôi cũng nuốt không trôi, trong bếp còn mì không? Cho tôi một bát lót dạ với.”_

Tần Hoài: ……

Vương tổng, cô và Hàn tổng quả không hổ là vợ chồng cùng nhau tay trắng lập nghiệp!

_“Có.”_ Tần Hoài nói, _“Nếu cô không chê, có mẻ Tam Đinh Bao, Tửu Nương Man Đầu và Tứ Hỷ Thang Đoàn đầu tiên làm ra để thử. Tứ Hỷ Thang Đoàn là phôi sống cần phải luộc, Tửu Nương Man Đầu có thể hơi nguội một chút, Tam Đinh Bao… hình như còn vài cái phôi sống cô có thể phải đợi vài phút tôi hấp cho cô.”_

Tam Đinh Bao hấp chín vừa nãy đã bị Tang Lương ăn hết rồi.

Vương Tĩnh nghe mà hai mắt sáng rực, nhưng vẫn phải hỏi: _“Có mì không?”_

_“Mì phải đợi lâu hơn một chút, mì nhào tay phải làm tại chỗ.”_

Nụ cười của Vương Tĩnh càng thêm hài lòng: _“Không vội, vừa hay nếm thử xem Tam Đinh Bao và Tứ Hỷ Thang Đoàn mùi vị thế nào. Haiz, con người giảm cân rồi ăn uống đúng là có gánh nặng, lát nữa trong bữa tiệc tôi cũng không dám ăn mấy thứ tinh bột này.”_

Tần Hoài: 6

Trong bữa tiệc không dám ăn trong bếp thì dám ăn đúng không? Vương tổng thật sự rất hiểu cách giảm cân.

_“Vậy xin hỏi Vương tổng cô muốn ăn mì hay là?”_

_“Ăn hết, Lão Hàn nhà tôi lát nữa sẽ tới, tôi ăn không hết ông ấy ăn.”_

Tần Hoài hiểu ngay trong giây lát: _“Được, tôi nấu nhiều một chút.”_

Vương Tĩnh vui mừng gật đầu, cảm thấy Trần Công quả nhiên không lừa mình, vị Tiểu Tần sư phụ này đúng là một người tinh tế có thể hiểu được ẩn ý của người khác.

10 phút sau, Vương Tĩnh mặc váy LV, áo khoác Burberry, quàng khăn Gucci, đi giày Valentino, đeo vòng tay Cartier, dây chuyền Tiffany, đeo túi Hermes, vô cùng thành thạo ngồi xổm ở cửa nhà bếp, một chân trước, một chân sau, nửa người hơi chúi về phía trước như vậy có thể tiện cho cô nhìn thấy người ở cửa nhà bếp.

Một tay bưng mì, một tay cầm đũa, vững vàng chắc chắn, hút mì như vũ bão.

Tần Hoài ngồi xổm bên cạnh cô, hòa mình vào trong đó, lại ăn thêm một bát Trường Thọ Diện.

Tang Mục đang chuẩn bị thức ăn vô cùng nghi hoặc nhìn cảnh tượng trước mắt, ném cho Đồng Đức Yến một ánh mắt _"hôm qua ông thực sự có đi nhắc nhở Tần Hoài không vậy"_ , đổi lại chỉ là động tác nhắm nghiền hai mắt đầy tuyệt vọng của Đồng Đức Yến.

Tang Lương rục rịch muốn thử hỏi Tang Mục: _“Sư phụ, con có thể…”_

_“Nghĩ cũng đừng nghĩ!”_

Ở cửa nhà bếp, Vương Tĩnh hút mì như vũ bão ăn xong một bát mì vô cùng sảng khoái, sau đó đứng dậy húp nước dùng, còn không quên chia sẻ kinh nghiệm với Tần Hoài: _“Lúc ăn có thể ngồi xổm ăn, nhưng đến cuối cùng lúc húp nước dùng nhất định phải đứng lên, nếu không nước dùng không trôi xuống được.”_

_“Trước khi quen Lão Hàn tôi từng làm phục vụ ở tiệm cơm quốc doanh, lúc đó nhà bếp của tiệm cơm quốc doanh không lớn như nhà bếp của mấy tửu lâu bây giờ, nhưng bố cục thì gần giống nhau. Có lúc chúng tôi tự lén lút nấu ăn riêng, không thể ăn ở bên ngoài, lại không thể vào trong nhà bếp làm lỡ việc nấu nướng của các sư phụ, quan trọng nhất là quần áo trên người không sạch sẽ, sợ làm bẩn nhà bếp, nên cứ ngồi xổm ở cửa ăn như vậy.”_

_“Vị trí này động tác này đặc biệt tốt, là kinh nghiệm tôi ngồi xổm mấy năm trời mới rút ra được đấy. Ngồi xổm ở đây người ta có thể nhìn thấy tình hình bên ngoài, nếu có người đến thì lập tức đứng dậy đặt bát xuống là có thể đi ra ngoài. Với góc mở của cánh cửa, người bên ngoài lại rất khó chú ý đến chỗ này sẽ không bị người khác nhìn thấy đang ăn vụng bên trong, đặc biệt an toàn.”_

_“Quả thực là vậy.”_ Tần Hoài bày ra vẻ mặt khiêm tốn thụ giáo, _“Quá thiết thực, sau này lúc tôi nấu ăn riêng cho em gái tôi có thể bảo con bé cũng thử tìm góc độ xem sao.”_

_“Nhưng mà nhà ăn cộng đồng của tôi là kính trong suốt, bên ngoài vốn dĩ đã có thể thông qua cửa sổ nhìn thấy bên trong nhà bếp, góc độ này có phải là…”_

_“Đều có thể tìm được góc chết cả.”_ Vương Tĩnh rất có kinh nghiệm nói, _“Cứ làm theo cách này, chắc chắn có thể tìm được góc chết.”_

_“Cảm ơn Vương tổng nhiều.”_

_“Chuyện nhỏ chuyện nhỏ.”_

Húp xong nước mì, Vương Tĩnh liền từ nữ phục vụ tiệm cơm quốc doanh biến thành Vương tổng đã nghỉ hưu, chỉnh lại quần áo trên người, bình thản đi đến cửa nhà bếp trêu chọc con trai, sau đó giao lại vị trí cho Hàn Quý Sơn.

_“Lúc ăn thì từ từ thôi, kẻo trưa lại ăn không vào.”_ Vương Tĩnh nhắc nhở.

_“Biết rồi biết rồi.”_ Hàn Quý Sơn gật đầu, sau đó bắt đầu hút mì như vũ bão.

Tần Hoài nở nụ cười thân thiện với Trần Công: _“Trần trợ lý, làm một bát mì không?”_

Trần Công trước tiên nhìn thoáng qua Hàn Quý Sơn, thấy ông chủ đang ăn lấy ăn để suy nghĩ hai giây rồi gật đầu.

Thấy Hàn Quý Sơn và Trần Công đều đã ăn rồi, Tần Hoài liền quay lại bàn bếp tiếp tục làm điểm tâm. Cậu đến sớm rất rảnh rỗi là thật, nhưng hôm nay là tiệc sinh nhật là ngày làm việc, Tần Hoài không thể giống như hôm qua kéo Trần Công dò hỏi vấn đề buôn chuyện bát quái được.

Còn về việc tại sao vừa nãy lại cùng Vương Tĩnh ngồi xổm ở cửa ăn mì…

Tiểu Tần sư phụ chưa ăn no cảm thấy ăn cùng Vương tổng một bát sẽ ăn ngon miệng hơn.

Tang Lương thấy Tần Hoài quay lại làm việc rồi, bản thân cũng quay lại làm việc.

Hiệu suất làm việc của Tang Lương rất cao, nguyên liệu cần thái cắt đã thái cắt xong từ lâu rồi, bây giờ thái cắt là nguyên liệu vượt quá khẩu phần của tiệc sinh nhật.

Làm nhiều một chút chắc chắn không sai, Hàn tổng ăn được.

Tần Hoài đang Điều Hãm cho Tứ Hỷ Thang Đoàn, với trình độ Điều Hãm Đại Sư Cấp hiện tại của cậu, đừng nói là vừa Điều Hãm vừa nói chuyện, cho dù là vừa Điều Hãm vừa nói chuyện đồng thời còn nhắm mắt lại, nhân bánh cũng sẽ không xảy ra vấn đề gì.

_“Tang Lương, cậu nói xem người như thế nào sẽ một lòng một dạ cống hiến cho công ty?”_ Tần Hoài hỏi.

Tang Lương đang băm thịt, không dám phân tâm, mắt chằm chằm nhìn vào thịt suy nghĩ chậm hơn bình thường nửa nhịp, nghĩ nghĩ rồi nói: _“Lương cao?”_

_“Lúc tôi mới bắt đầu theo sư phụ học bếp là học việc không có lương, lúc đó tôi ngưỡng mộ người rửa bát trong bếp lắm. Người rửa bát một tháng hơn 2000, lúc đó tôi cảm thấy một tháng 2000 tệ căn bản tiêu không hết, nếu cho tôi một tháng 2000 tôi có thể làm trong bếp đến chết!”_

_“Vậy tôi đổi cách hỏi khác, giả sử thế giới này có tinh quái, tinh quái sẽ vì chấp niệm mà thay đổi hướng đi và thói quen cuộc đời mình. Vậy tinh quái sẽ vì chấp niệm như thế nào, mà một lòng một dạ đi theo ông chủ cúc cung tận tụy đến chết mới thôi?”_

Đối mặt với câu hỏi vô cùng kỳ quái này của Tần Hoài, Tang Lương tiếp nhận rất tốt. Cậu ta là bạn tốt của Đàm Duy An, Đàm Duy An từng nói với Tang Lương, Tần Hoài có cái tật tưởng tượng mình có một Game Hệ Thống, ban bố nhiệm vụ đánh giá cấp độ cho món ăn.

Sau khi nhìn thấy trình độ Điều Hãm của Tần Hoài, Tang Lương cảm thấy Tần Hoài có tật gì cũng có thể chấp nhận được.

Cổ Lực của Tri Vị Cư còn có cái tật mỗi ngày làm việc 14 tiếng cơ mà.

Tần Hoài ở độ tuổi này có trù nghệ như vậy, nếu đầu óc lại không có chút bệnh nào, thì thật là không có thiên lý.

Tang Lương bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ.

Vấn đề này, thực ra tối hôm qua Tần Hoài đã gọi video thảo luận trong nhóm _"Gia đình yêu thương nhau"_ rồi.

Trải qua một ngày trò chuyện hôm qua, Tần Hoài cơ bản có thể khẳng định chấp niệm của Trần Công có liên quan đến công việc, có thể là muốn làm một nhân viên tốt chẳng hạn.

Chấp niệm của tinh quái kỳ kỳ quái quái, muôn hình vạn trạng, có chấp niệm như thế nào cũng không lạ. Trạng thái hiện tại của Trần Công là đang trong quá trình thức tỉnh, chứng tỏ anh ta bây giờ đã gặp được cơ hội thức tỉnh, dựa theo biểu hiện của anh ta mà xem, cơ hội thức tỉnh này đại khái là Hàn Quý Sơn.

Những điều này là chiều hôm qua Tần Hoài đã phân tích ra rồi, trải qua một đêm thảo luận, cũng chỉ thu được những kết luận này.

Nhà phân tích tinh quái số một La Quân, khi đối mặt với loại biến thái đam mê đi làm, chấp niệm thậm chí còn liên quan đến đi làm như Trần Công thì gặp phải Waterloo, bất lực phân tích, tỏ vẻ vừa không hiểu vừa không tôn trọng.

Trần Huệ Hồng đoán Trần Công có thể là thiếu tiền, chấp niệm chưa chắc đã liên quan đến công việc có thể liên quan đến tiền, Hàn Quý Sơn trả cho anh ta mức lương năm 7 triệu tệ nên Trần Công mới một lòng một dạ với ông ấy.

Khuất Tĩnh cảm thấy sự một lòng một dạ của Trần Công và tiền không có quan hệ quá lớn, chủ yếu vẫn là vì Hàn Quý Sơn, chấp niệm của Trần Công có thể là người, mà Hàn Quý Sơn tình cờ lại rất giống với người mà anh ta có chấp niệm.

Tần Hoài cảm thấy bọn họ đoán đều không đáng tin, dự định tìm một con người thuần túy không phải tinh quái để phân tích lý trí một chút.

Tang Lương suy nghĩ rất lâu.

_“Vậy có thể là vì… cảm thấy ông chủ là người rất tốt?”_

_“Thực ra hồi nhỏ tôi không muốn học bếp đâu, lúc đó nhà tôi nghèo không có tiền, bố mẹ tôi cảm thấy tôi có thiên phú về mặt này, tình cờ bác họ lại là đầu bếp, bố mẹ tôi cảm thấy làm đầu bếp có thể kiếm tiền, tôi mới từ nhỏ theo sư phụ học bếp.”_

_“Lúc đó ngày nào tôi cũng khóc lóc om sòm, không muốn ở nhà sư phụ muốn về nhà, không muốn luyện thái rau muốn xem tivi, lăn lộn ăn vạ cách gì cũng dùng hết rồi.”_

_“Sư phụ tôi hết cách đành đưa tôi về, bố mẹ lừa tôi làm đầu bếp lúc nhỏ khổ, lớn lên có thể kiếm được rất nhiều tiền, muốn đi đâu chơi thì đi, muốn ăn gì thì ăn, ăn một viên kẹo vứt một viên kẹo, uống một chai cola đổ một chai cola.”_

_“Thế là tôi lại bị lừa quay lại.”_

_“Lúc mới bắt đầu học bếp tôi chỉ một lòng muốn mau chóng học xong rồi kiếm tiền, lúc đó tôi ngưỡng mộ người rửa bát, ngưỡng mộ người làm thủy đài, ngưỡng mộ người thái rau, ngưỡng mộ người đánh hà, cảm thấy bọn họ đều có lương lại không mệt bằng tôi, quả thực quá sướng.”_

_“Nhưng lâu dần tôi không ngưỡng mộ nữa, bởi vì tôi có một người sư phụ đặc biệt tốt, đến lượt bọn họ ngưỡng mộ tôi rồi.”_

_“Đặt bản thân tôi vào đó, nếu tôi vì nguyên nhân gì đó mà một lòng một dạ cúc cung tận tụy, đến chết mới thôi với ông chủ, với sư phụ, thì xác suất lớn không phải vì tiền, tất nhiên tốt nhất là tiền nhiều một chút, nếu rất nhiều thì lại là chuyện khác. Nhưng tôi vẫn cảm thấy con người rất quan trọng, trước tiên người đó phải là một người xứng đáng để tôi làm như vậy.”_

Tần Hoài lập tức nhìn Tang Lương bằng con mắt khác, đừng thấy cậu ta là con ông cháu cha, cậu ta thực chất là một con ông cháu cha có tư tưởng, có theo đuổi, có chiều sâu.

Tần Hoài cảm thấy góc độ mà Tang Lương cung cấp rất tốt, là giống đáp án nhất.

Tiền phải đủ, người cũng phải tốt.

Nếu là như vậy, điểm đột phá để mò Chi Tuyến Nhậm Vụ của Trần Công có thể nằm trên người Hàn Quý Sơn rồi.

Công lược những tinh quái khác đều là phải tạo quan hệ tốt với tinh quái, công lược Trần Công là phải tạo quan hệ tốt với ông chủ của anh ta.

_“Cậu mệt không?”_ Tần Hoài hỏi.

_“Không mệt a, hôm nay lượng thức ăn chuẩn bị khá ít, chưa bằng 1/3 bình thường của tôi, tôi phát hiện Bạch án các cậu sướng hơn Hồng án chúng tôi nhiều, các cậu chuẩn bị thức ăn một chút cũng không phức tạp, lại còn số lượng lớn.”_

Tần Hoài nở một nụ cười: _“Vậy cậu có phiền, làm thêm chút việc không?”_

Tang Lương:? Cậu ta không phải đang làm việc sao?

_“Tôi dự định làm thêm 30 cân Tam Đinh Bao và 50 cân Tứ Hỷ Thang Đoàn, vất vả một chút, nhờ cậu rồi, lát nữa nấu Trường Thọ Diện cho cậu ăn.”_

_“Nếu nước dùng đủ thì nấu cho cậu một nồi!”_

_“Nguyên liệu của 30 cân Tam Đinh Bao và 50 cân Tứ Hỷ Thang Đoàn đúng không? Yên tâm, cứ giao cho tôi!”_

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!