Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 328: Chương 328: Tô Càn

## Chương 328: Tô Càn

Nếu nói tình yêu không đổi của Hứa Đồ Cường đối với Giang Mễ Niên Cao, khiến Tần Hoài nhận ra dạo này anh vì hoàn thành Chi Tuyến Nhậm Vụ và nhiệm vụ chính tuyến mà có chút ma chướng, quên mất bổn phận của mình với tư cách là một sư phụ điểm tâm, bị nhiệm vụ do trò chơi ban bố thao túng. Vậy thì nhóm phụ bếp mới đến của Tri Vị Cư, đã cung cấp cơ sở vật chất vững chắc cho Tần Hoài trở về với bổn phận của sư phụ điểm tâm.

Khi Tần Hoài và Tô lão bản trò chuyện, Tần Hoài không chủ động mở miệng nói mình cần bao nhiêu người, chỉ vô cùng ẩn ý tiết lộ nhà bếp của Vân Trung Thực Đường rất lớn, không sợ đông người.

Tô lão bản không phải là thiếu đông gia không nên hồn như Hoàng An Nghiêu, lập tức hiểu được ám chỉ của Tần Hoài, lần này cử trọn vẹn 9 người qua đây.

Đàm Duy An và ký danh đệ tử của người đứng đầu Tri Vị Cư Chu sư phụ là Tô Càn dẫn đội, Cổ Lực vì có sự đích danh của Tần Hoài nên bị Đàm Duy An nhét mạnh vào đội ngũ. Ba vị này coi như xuất thân đích hệ, 6 người còn lại đều là không có sư phụ, nhưng vô cùng cầu tiến và có thiên phú nhất định, có hy vọng được đại sư phụ coi trọng nhận làm đệ tử là học đồ tinh anh.

Mấy học đồ bình thường lần trước đi Hoàng Ký giao lưu không trúng tuyển, có thể thấy công việc ở Hoàng Ký đó trong mắt người Tri Vị Cư lúc bấy giờ không phải là công việc tốt gì, tinh anh đều không đăng ký.

Do Tô Càn có tên tuổi và là ký danh đệ tử của Chu sư phụ, Đàm Duy An sau khi đến Vân Trung Thực Đường đã dùng ngôn ngữ vô cùng ngắn gọn giới thiệu một chút về vị phó đội trưởng này.

Nói đơn giản thì là, một người có quan hệ có thiên phú không tồi.

Từ họ không khó đoán ra, Tô Càn là họ hàng của Tô lão bản, là con trai của anh họ thứ hai của Tô lão bản, quan hệ coi như khá gần gũi, có quan hệ hơn một chút so với nửa người có quan hệ như Bùi Hành.

Với tư cách là họ hàng của Tô lão bản, Tô Càn gần như là thân truyền đệ tử chắc như đinh đóng cột trong tương lai của Chu sư phụ. Sở dĩ bây giờ vẫn là ký danh đệ tử, là bởi vì yêu cầu nhận đồ đệ của Chu sư phụ rất cao, không chỉ yêu cầu thiên phú, còn cần phẩm hạnh.

Với tư cách là đệ nhất nhân Bạch án được công nhận trong nước, đầu bếp Bạch án có thứ hạng cao nhất của Tri Vị Cư, Chu sư phụ coi như rất thích nhận đồ đệ. Bản thân ông có 5 thân truyền đệ tử, cùng với vô số ký danh đệ tử, trở thành ký danh đệ tử là một ngưỡng cửa, đại diện cho việc Chu sư phụ đã khẳng định thiên phú cũng như thực lực hiện tại của bạn, có tư cách nhập học.

Còn về việc tiếp theo có thể đào tạo sâu trở thành thân truyền đệ tử hay không, thì phải xem sự nỗ lực sau này và liệu có thể làm ra thành tích dưới sự dạy dỗ của Chu sư phụ hay không.

Tô Càn là người có hy vọng trở thành thân truyền đệ tử thứ 6 nhất trong số rất nhiều ký danh đệ tử hiện tại của Chu sư phụ, đồng thời cũng là vua cuốn đếm trên đầu ngón tay của Tri Vị Cư.

Chu sư phụ là một đại sư Bạch án vô cùng truyền thống và kiểu cũ, ông nhận đồ đệ ngoài thiên phú ra coi trọng nhất chính là sự cần cù. Bởi vì liên quan đến trải nghiệm những năm đầu của bản thân, cho đến nay Chu sư phụ vẫn luôn kiên trì cho rằng cần cù bù thông minh.

Có lẽ các ngành nghề khác thiên phú có thể đóng vai trò quyết định, nhưng Chu sư phụ cảm thấy trong ngành đầu bếp này, ít nhất là đầu bếp Bạch án, một phần nỗ lực, một phần mồ hôi, một phần thu hoạch. Thiên phú là tỷ lệ chuyển đổi biến nỗ lực thành mồ hôi, nhưng không có điều kiện tiên quyết thì tỷ lệ chuyển đổi có cao đến mấy cũng vô dụng.

Ông không chỉ một lần khen ngợi sự cần cù của Cổ Lực trong Tri Vị Cư, đồng thời cũng tiếc nuối cho thiên phú của Cổ Lực.

Trước đây khi ở Hoàng Ký Đàm Duy An từng nhắc với Tần Hoài, ông nội cậu ta là Đàm đại sư lúc sinh thời có quan hệ tốt nhất với Chu sư phụ, sau khi Đàm đại sư qua đời Chu sư phụ cũng chăm sóc rất nhiều cho cậu ta và Cổ Lực, đây cũng là lý do tại sao Đàm Duy An có công thức nhân bách quả của Chu sư phụ.

Ngày thường cũng là Chu sư phụ chỉ điểm Cổ Lực nhiều nhất, chỉ có điều bản thân Chu sư phụ dưới danh nghĩa đã có không ít thân truyền đệ tử, còn có rất nhiều ký danh đệ tử đang gào khóc đòi ăn, điên cuồng cạnh tranh nội bộ, cạnh tranh lên chức, không có thời gian gì để chỉ điểm Cổ Lực.

Dưới sự tóm tắt bối cảnh như vậy, Đàm Duy An vừa giới thiệu Tô Càn, Tần Hoài đã biết cậu ta nhất định là siêu vua cuốn chỉ đứng sau Cổ Lực trong nhóm người này.

Hơn nữa Tần Hoài có thể nhìn ra từ giọng điệu nói chuyện và thần thái nhìn người của mọi người, mặc dù Tô Càn là phó đội trưởng, nhưng cậu ta rất rõ ràng có uy vọng hơn Đàm Duy An, cũng có tiếng nói hơn, xác suất lớn trình độ Bạch án cũng cao hơn Đàm Duy An.

Ngành đầu bếp này, gà là nguyên tội.

_“Tần sư phụ, đây là danh sách 9 người chúng tôi lần này. Tô lão bản đã sắp xếp chỗ ở cho chúng tôi, do nhà ở Vân Trung Tiểu Khu thực sự không thuê được, chúng tôi ở khu dân cư bên cạnh quãng đường đi lại khoảng 8 phút.”_

_“Trước khi đến Đàm Duy An đã nói với chúng tôi rồi, Vân Trung Thực Đường của ngài không giống với tửu lâu bình thường, kinh doanh cả ba bữa và bữa sáng là trọng điểm.”_

_“Đây là bảng phân ca do tôi lập, ngài xem có được không. Điểm tâm của Tri Vị Cư chúng tôi thường là sau 10 giờ sáng mới bắt đầu bán, điểm tâm đặc biệt càng phải đợi đến 12 giờ trưa mới mở bán, vì vậy tôi không hiểu rõ lắm về thời gian làm bữa sáng.”_

_“Trên bảng phân ca tạm định là 3 giờ 40 phút sáng đến quán, ngài xem thời gian này có được không?”_

Tô Càn vừa mở miệng, đã thể hiện trọn vẹn phong thái của vua cuốn.

Tần Hoài nhìn lướt qua bảng phân ca, phát hiện trong một tuần Tô Càn có 3 ca sáng, 4 ca sáng còn lại là của Cổ Lực, rất rõ ràng hai người này là nhân vật dẫn đầu của ca sáng, Đàm Duy An thì một ca cũng không có.

Tần Hoài liếc nhìn Đàm Duy An, trong lòng cảm thán thảo nào đội trưởng như cậu không phục chúng bằng phó đội trưởng, hóa ra là thực lực không bằng, cuốn cũng cuốn không lại.

Chỉ ít hơn Cổ Lực một ca sáng, là một vua cuốn.

_“Không cần sớm như vậy đâu.”_ Tần Hoài sau khi xem sơ qua bảng phân ca trực tiếp nói, _“Các cậu đều là sư phụ điểm tâm, không cần phụ trách bữa sáng. Nhà ăn chúng tôi cho dù là sư phụ bữa sáng cũng 4 giờ mới đến làm việc, phụ bếp cần chuẩn bị nguyên liệu có thể sẽ đến sớm hơn một chút.”_

_“Đương nhiên nếu trong số các cậu có người vô cùng giỏi bữa sáng, ví dụ như bánh bao, màn thầu, há cảo hấp, bún phở các loại, có thể cân nhắc đến sớm hơn một chút, ví dụ như 6 giờ.”_

_“Bây giờ tôi thường là 7 giờ 7 giờ 15 phút đến nhà ăn, làm mì trộn gạch cua. Khoảng thời gian buổi sáng này không bận lắm, nếu các cậu sẵn lòng 6 giờ qua đây làm bữa sáng hoặc điểm tâm mà mình khá sở trường, tôi cũng khá có thời gian ăn thử và đưa ra một chút ý kiến.”_

_“Nếu là khoảng thời gian buổi trưa hoặc buổi chiều tôi có thể sẽ không rảnh như vậy nữa, Đàm Duy An chắc đã nói với các cậu rồi, tôi thường là buổi chiều luyện tập và nghiên cứu điểm tâm. Cộng thêm việc dạo này tôi luyện Đao Công không thể phân tâm, nếu là buổi sáng bảo tôi giúp xem đồ thì thời gian sẽ dư dả hơn.”_

Những lời Tần Hoài nói tuyệt đối là lời khuyên chân thành.

Anh biết nhóm người Tri Vị Cư này lặn lội đường xa qua đây làm không công là vì cái gì. Người ta ngàn dặm xa xôi tự mang theo lương khô qua đây rồi, thái độ lại tốt như vậy, vừa lên đã chủ động biểu thị có thể hơn 3 giờ đến làm việc, bảng phân ca cũng lôi ra rồi. Thái độ của Tần sư phụ anh đương nhiên cũng phải bày ra, nói cho đối phương biết mình có thể cho họ thứ họ muốn.

Nghe Tần Hoài nói như vậy, trên khuôn mặt bình thường của Tô Càn lóe lên ánh sáng của vua cuốn, suy nghĩ vài giây rồi trực tiếp mở miệng: _“Tôi biết rồi Tần sư phụ, lát nữa tôi sẽ đi tìm những người khác tìm hiểu một chút về các loại bữa sáng mà Vân Trung Thực Đường thường bán, lập lại một bảng phân ca mới.”_

_“Hôm nay mọi người đi tàu cao tốc chuyển máy bay, đi đường qua đây đều khá mệt mỏi, có thể không thể lập tức bắt đầu làm việc. Ngài xem chiều nay ngài có thể bớt chút thời gian, tôi bảo mỗi người làm vài món điểm tâm sở trường có thể làm cho ngài nếm thử mùi vị. Như vậy ngài đối với trình độ của mọi người chúng tôi cũng ít nhiều nắm được, sau này khi sai bảo chúng tôi làm việc cũng khá tiện.”_

Tần Hoài nghe Tô Càn nói như vậy cảm thấy cũng rất có lý, với trình độ hiện tại của anh, trình độ của học đồ Tri Vị Cư bình thường như thế nào anh nếm một miếng điểm tâm là biết ngay, quả thực tiện.

_“Được, làm xong điểm tâm các cậu về nghỉ ngơi sớm đi, đi đường bôn ba quả thực vất vả rồi.”_

Tô Càn gật đầu, bắt đầu phân phó dặn dò mọi người Tri Vị Cư làm món điểm tâm sở trường của mình. Nghe nói hôm nay Tần Hoài có thời gian ăn thử điểm tâm của mỗi người tất cả học đồ đều rất hưng phấn. Đối với những học đồ này mà nói, đại sư phụ có thể ăn một miếng điểm tâm họ làm đã là chuyện vô cùng may mắn rồi, nếu có thể đưa ra thêm một hai câu nhận xét, thì tối nay có thể vui đến mức không ngủ được.

Gần như chỉ trong khoảnh khắc, tất cả mọi người ùa vào phòng thay đồ bắt đầu thay quần áo, chuyển sang chế độ làm việc.

Ở nơi Tần Hoài không nhìn thấy, Bùi Hành lộ ra biểu cảm gần như tuyệt vọng.

_“Là tôi điên rồi hay là thế giới này điên rồi, Tô Càn không phải đã là thân truyền đệ tử chắc như đinh đóng cột của Chu sư phụ rồi sao? Sao cậu ta lại dẫn đội a!”_

_“Tên này quả thực không phải là người nha, cậu ta chỉ vào Tri Vị Cư muộn hơn tôi ba năm, chỉ dùng chưa đến một năm đã vượt qua tôi. Mỗi sáng khi tôi đến nhà bếp làm việc cậu ta đã sắp hấp xong một lồng điểm tâm rồi, khi tôi chuẩn bị tan làm về nhà cậu ta vẫn đang nhào bột trước bàn bếp.”_

_“Chu sư phụ liếc mắt một cái cậu ta đã biết Chu sư phụ muốn uống trà gì, Chu sư phụ nhíu mày một cái cậu ta đã biết điểm tâm của mình có vấn đề gì, ngay cả Chu sư phụ nhìn về hướng nào nhiều hơn một cái cậu ta đều có thể đoán được giây tiếp theo Chu sư phụ muốn nói gì.”_

_“Đàm Duy An đến thì thôi đi, cậu ta mỗi ngày ở lại Tri Vị Cư thời gian cũng kẻ tám lạng người nửa cân với tôi, sao Tô Càn cũng đến a?”_

_“Cậu ta pha trà còn ngon hơn tôi!”_

Lý Hoa lặng lẽ nhìn Bùi Hành đang tuyệt vọng, hỏi: _“Trước đây mỗi ngày cậu tan làm sớm như vậy?”_

Bùi Hành: _“? Đây là trọng điểm sao?”_

Lý Hoa không để ý đến cậu ta: _“Thảo nào cậu là họ hàng của Bùi sư phụ, cũng không có đại sư phụ nào nhận cậu làm đồ đệ.”_

Bùi Hành:...

Bùi Hành bây giờ chỉ muốn phun một ngụm máu vào mặt Lý Hoa, sau đó khản giọng chất vấn cậu ta tại sao đã đến lúc này rồi cậu còn nói những lời xát muối vào tim như vậy.

Nếu không phải cuốn không nổi, nửa người có quan hệ như cậu ta cũng không đến mức chạy khỏi Tri Vị Cư sớm như vậy.

_“Tôi cảm thấy cậu lo lắng quá nhiều rồi.”_ Lý Hoa nói, _“Cho dù là Tô Càn dẫn đội, cậu ta cũng là ký danh đệ tử của Chu sư phụ không thể ở chỗ chúng ta lâu được, sớm muộn gì cũng phải về.”_

_“Chúng ta mới là nhân viên chính thức, loại mà Tần sư phụ phát lương cho chúng ta ấy, cậu lo lắng cái gì?”_

Bùi Hành bừng tỉnh đại ngộ, máu đã lên đến tận cổ họng lại nuốt trở về.

_“Vậy bây giờ chúng ta phải làm sao?”_ Bùi Hành đã hoàn toàn quên mất chuyện tối hôm qua cậu ta muốn lén cuốn Lý Hoa, kết quả Lý Hoa cũng cuốn cậu ta, suýt nữa cuốn chết cậu ta.

_“Cậu vừa nãy không nghe thấy từ khóa sao?”_ Lý Hoa hỏi, _“Họ phải phụ trách bữa sáng.”_

_“Chúng ta cũng phụ trách, bây giờ trong quán không thiếu nhất chính là sư phụ điểm tâm, lát nữa tôi sẽ đi xin Tần sư phụ, sau này mỗi ngày tôi 5 giờ sáng đi làm.”_

_“Tần sư phụ thích ăn bữa sáng nóng hổi, dạo này tôi khá có tâm đắc trong việc chiên quẩy.”_

Bùi Hành:???

Không phải người anh em, chúng ta không phải là nhân viên chính thức sao? Tại sao cũng phải cuốn?

6 giờ đi làm đã đủ sớm rồi, đều đã cuốn đến mức 5 giờ đi làm rồi sao?

Nhận ra ý đồ không muốn cuốn lắm của Bùi Hành, Lý Hoa nhạt nhẽo nhắc nhở: _“Học đồ bình thường của Tri Vị Cư nếu không thể bái đại sư phụ làm thầy, sớm muộn gì cũng có một ngày sẽ rời khỏi Tri Vị Cư.”_

_“Cậu đoán xem nếu họ có kinh nghiệm giao lưu, và nộp hồ sơ cho Tần sư phụ, Tần sư phụ có nhận họ không?”_

Bùi Hành:!!!!

SOS!!!

_“Lát nữa tôi cũng phải xin Tần sư phụ!”_

_“Giống như cậu, bắt đầu từ ngày mai tôi 5 giờ sáng sẽ đi làm! Nói thật không giấu gì, tôi cũng biết một chút về bữa sáng, tôi làm xíu mại siêu ngon!”_

.

Bên kia, Đàm Duy An không tham gia vào việc làm điểm tâm của mọi người Tri Vị Cư, dù sao Đàm Duy An sở trường cái gì Tần Hoài quả thực không thể rõ hơn.

Đàm Duy An trực tiếp bị Tần Hoài bắt đi nghiên cứu sốt gạch cua, cách nghiên cứu chính là lần lượt ăn mì trộn gạch cua.

Trịnh Tư Nguyên chiều nay xào 5 loại sốt gạch cua mà cậu ta và Tần Hoài đều cảm thấy coi như đạt tiêu chuẩn, mỗi loại sốt gạch cua trộn một phần, để Đàm Duy An lần lượt ăn thử, ăn không nổi thì mỗi phần ăn một miếng, ăn nổi thì chọn loại mình thích ăn ăn sạch đĩa.

Kết quả Đàm Duy An phát huy siêu đẳng, ăn hết trọn vẹn ba đĩa lớn.

Ăn ngấu nghiến, xì xụp xì xụp, sốt gạch cua dính đầy miệng, dùng khăn giấy lau cũng không sạch phải dùng khăn ướt lau. Người biết thì biết cậu ta cùng mọi người Tri Vị Cư đến giao lưu, người không biết còn tưởng cậu ta tự lén chạy qua đây ăn mì.

_“Ợ.”_

Ba phần mì trộn gạch cua xuống bụng, Đàm Duy An ợ một cái rõ to.

_“Sao các cậu biết tôi thích ăn mì trộn gạch cua? Tôi nói cho các cậu biết, sốt gạch cua không chỉ trộn mì ngon, trộn cơm càng là tuyệt phẩm. Lần sau các cậu có thể thử trộn cơm, thực sự siêu ngon, hồi nhỏ tôi ăn cơm trộn sốt gạch cua có thể ăn một chậu lớn.”_

_“Khi ông nội tôi còn sống, tháng 11 năm nào cũng phải làm rất nhiều sốt gạch cua. Làm hai loại, một loại là chỉ có thể bảo quản hai ba tháng, ăn đến khoảng trước sau Tết là không thể ăn được nữa.”_

_“Một loại khác là có thể bảo quản đến tháng 8 năm sau, nhưng thường là không để được đến lúc đó, cơ bản khoảng tháng 4 là tôi ăn hết rồi.”_

Đàm Duy An tinh thông mì trộn gạch cua trộn cơm nói như vậy.

Sau đó Đàm Duy An liền nhìn thấy Tần Hoài và Trịnh Tư Nguyên ánh mắt rực lửa nhìn cậu ta.

Đều đã cùng hai người nghiên cứu công thức Tứ Hỷ Thang Đoàn rồi, Đàm Duy An còn có thể không biết trong lòng hai người đang nghĩ gì sao, lập tức lục lọi trong túi bảo bối của mình, nhớ lại vài chục giây.

_“Công thức tôi nhớ, chỉ là nhớ không rõ lắm, tối về tôi lục lại trong ghi chú điện thoại, tối gửi cho các cậu.”_

Tần Hoài và Trịnh Tư Nguyên đồng loạt gật đầu: _“Được.”_

Không nói gì khác, công thức trong túi bảo bối của Đàm Duy An thực sự nhiều a, đợi đến một ngày nào đó cậu ta nghèo túng không sống nổi nữa, muốn làm một quyết định vi phạm tổ tông, còn có thể dựa vào việc bán công thức để sống qua ngày. Chỉ có điều xác suất lớn sẽ bị chửi là siêu phá gia chi tử, phá gia chi tử còn đáng phẫn nộ hơn cả Hoàng An Nghiêu.

Lại chép miệng, dư vị lại món mì trộn gạch cua thơm ngon vừa ăn, Đàm Duy An vẫn chưa thoát khỏi cảm giác say tinh bột, rất mờ mịt hỏi một câu: _“Các cậu không phải muốn nghiên cứu Song Giải Bao sao? Sao lại làm mì trộn gạch cua rồi?”_

Tần Hoài liền đem mớ ngụy biện mà anh và Trịnh Tư Nguyên nói lại nói với Đàm Duy An một lần nữa.

Đàm Duy An:?

Đàm Duy An khiếp sợ nhìn Trịnh Tư Nguyên, trên mặt viết đầy người anh em cậu không phải cũng xuất thân chính quy giống tôi sao? Lý thuyết này cậu cũng có thể chấp nhận sao? Điều này đúng sao? Điều này hợp lý sao? Điều này bình thường sao?

Trịnh Tư Nguyên cậu bị sao vậy?!

Trịnh Tư Nguyên nhìn Đàm Duy An: _“Nghĩ đến Tứ Hỷ Thang Đoàn đi.”_

_“Ồ đúng rồi, cậu vẫn chưa ăn Tứ Hỷ Thang Đoàn Tần Hoài làm bây giờ, bây giờ cậu chắc cũng không ăn nổi nữa.”_

_“Sáng mai cậu ăn một bát, cậu sẽ biết ý tưởng này thực ra khá tốt.”_

_“Mấy ngày nay tôi cũng có không ít thu hoạch, Tứ Hỷ Thang Đoàn của cậu làm thế nào rồi?”_

Đàm Duy An:...

Đừng chửi nữa, đừng chửi nữa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!