## Chương 336: Khuất Tĩnh Vẫn Luôn Âm Thầm Nỗ Lực
Hôm đó, Tang Lương tan làm trong trạng thái ngoài khiếp sợ ra thì có chút suy sụp.
Trịnh Tư Nguyên tan làm trong trạng thái ngoài khiếp sợ ra thì chìm vào trầm tư.
Đàm Duy An thì khiếp sợ... được rồi, cậu ta đã chẳng còn gì để khiếp sợ nữa, cậu ta bưng bát Giải Hoàng Bạn Diện tan làm.
Tần Hoài thì bình tĩnh đến mức như đang ra vẻ, thực tế cũng đúng là không bình tĩnh đến thế, mang theo sự khiếp sợ trong sự bình tĩnh mà tan làm.
Gần như ngay khi rời khỏi Vân Trung Thực Đường, Tần Hoài quay đầu nhìn lại một cái, xác định đám người Trịnh Tư Nguyên không nằm trong tầm mắt của mình, không ai có thể nhìn rõ biểu cảm trên mặt mình, liền không chút do dự móc điện thoại ra bấm vào nhóm chat [Gia đình yêu thương lẫn nhau].
Tần Hoài: Tôi bây giờ thật sự cảm thấy mình là nam chính truyện hệ thống.
Tần Hoài: Mọi người ơi, thật sự quá vô lý rồi, tôi vậy mà lại có thiên phú trong việc Câu Khiếm đến thế.
Tần Hoài: Tôi mà có thiên phú lên thì chính tôi cũng phải sợ hãi.
Đối mặt với sự khiếp sợ của Tần Hoài, La Quân vô cùng bình thản và khinh khỉnh đáp lại một câu:
So?
Trần Huệ Hồng thấy có dưa để hít liền lập tức bật cuộc gọi nhóm.
_“Trần Huệ Hồng ngươi có bệnh à? Ủy ban khu phố các người dạo này quá rảnh rỗi hay sao? Ngươi ngày nào cũng rảnh rỗi không có việc gì làm chỉ biết gọi video, có biết ta đang có việc bận không? Bộ phim truyền hình này của ta còn chưa xem xong đâu, Tiểu Trương, ra ngoài mua chút cây xanh đi!”_
_“Vâng thưa La tiên sinh.”_ Giọng nói vui vẻ của Trương Thục Mai truyền ra từ điện thoại, Tần Hoài thậm chí có thể tưởng tượng ra cảnh Trương Thục Mai vui vẻ xách túi ra ngoài trốn việc.
Trần Huệ Hồng căn bản không thèm để ý đến La Quân, thấy Tần Hoài tham gia cuộc gọi, không kịp chờ đợi hỏi: _“Tiểu Tần, cậu vừa nói cậu rất có thiên phú là có ý gì? Câu Khiếm gì cơ? Câu Khiếm là cái gì? Sao cậu lại có thiên phú rồi?”_
Tần Hoài: ……
Hồng Tỷ, trù nghệ của chị đúng là không làm người ta thất vọng.
Tần Hoài kể tóm tắt lại chuyện xảy ra buổi chiều, trong quá trình kể Khuất Tĩnh cũng tham gia vào nhóm chat. Tần Hoài tập trung nói về sự chênh lệch trong kỹ pháp Câu Khiếm, tránh cho ba vị tinh quái căn bản không hiểu độ khó của Câu Khiếm nằm ở đâu.
Tất nhiên, có rất nhiều thứ Tần Hoài trực tiếp thuật lại lời của Tang Lương chiều nay, bởi vì trước chiều hôm nay Tần Hoài thực ra cũng không biết độ khó nằm ở đâu.
Trần Huệ Hồng nghe xong không có phản ứng gì lớn, chỉ tỏ ra vẻ chợt hiểu ra rồi gật gật đầu, nhưng rất rõ ràng kỹ năng diễn xuất không được tốt lắm, diễn không đủ giống.
_“Ồ”_
Giọng nói chợt hiểu ra của Trần Huệ Hồng diễn cũng không giống.
_“Cho nên ý của Tiểu Tần cậu là cái Song Giải Bao gì đó sắp làm xong rồi đúng không? Vân Trung Thực Đường sau này cũng không bán Giải Hoàng Bạn Diện nữa, chúng ta không được ăn nữa, sau này chỉ bán cái bánh bao đó thôi.”_
_“La Quân nghe thấy chưa? Sắp không được ăn Giải Hoàng Bạn Diện nữa rồi, không phải ông thích ăn Giải Hoàng Bạn Diện sao? Mấy buổi chiều nay tôi gọi ông đến thực đường ăn mì ông đều không đến, bộ phim điệp chiến mới đó hay đến thế cơ à? Trước đây không phải ông chỉ xem tiên hiệp thôi sao?”_
_“Ra ngoài không mất nhiều thời gian đâu, ông cũng chẳng còn sống được mấy năm nữa sao không mau ra ngoài nhiều một chút, đợi ông đầu thai rồi lại phải làm từ một đứa trẻ, đến lúc đó muốn làm gì cũng không do ông quyết định được đâu.”_
Khuất Tĩnh nghe Trần Huệ Hồng nói vậy, vội vàng hùa theo: _“Đúng vậy, La tiên sinh, nếu ngài có thể ra ngoài thì vẫn nên ra ngoài nhiều hơn. Cơ thể ngài bây giờ ra ngoài hít thở không khí trong lành, phơi nắng cũng có lợi cho ngài.”_
_“Nếu ngài có thời gian đến bệnh viện chúng tôi làm nốt các liệu trình vật lý trị liệu còn lại thì càng tốt, hôm nay Chu y sinh của khoa phục hồi chức năng còn hỏi tôi khi nào ngài đến, tháng này ngài chưa đến lần nào.”_
_“Làm vật lý trị liệu là một quá trình kiên trì bền bỉ, ngài không thể vì trước đây muốn để tôi Thức tỉnh, để Tần Hoài làm thân với tôi mới đến làm vật lý trị liệu, bây giờ tôi tỉnh rồi ngài liền không làm nữa. Nếu là như vậy, tôi cảm thấy thà tôi tỉnh muộn một chút còn hơn.”_
Đối mặt với sự bao vây tấn công của Trần Huệ Hồng và Khuất Tĩnh, La Quân chỉ cười lạnh một tiếng: _“Hừ, còn tỉnh muộn một chút. Tỉnh muộn một chút để Tần Hoài đi làm thân với cô, bây giờ cỏ trên mộ cô đã cao hai thước rồi, trong số chúng ta người đầu thai sớm nhất đã không phải là ta, mà là con chim khác rồi.”_
Tần Hoài: ……
La Quân dạo này rốt cuộc là bị kích thích gì vậy?
Mặc dù trước đây ông ấy đã là một kẻ độc miệng, nhưng bây giờ còn chửi hăng hơn, chửi cả chính mình. Hơn nữa còn rất thích hừ lạnh một tiếng, tiện thể cười lạnh, dạo này ông ấy ngoài xem phim điệp chiến ra, có phải còn lén lút xem phim ngôn tình tổng tài bá đạo sau lưng mọi người không?
Đổi khẩu vị rồi.
Cảm thấy mình không còn sống được bao lâu, sợ sau khi đầu thai không được xem phim truyền hình cho đã, nên bắt đầu phim gì cũng xem?
Vừa nghĩ đến đây, Tần Hoài chợt thấy hơi hổ thẹn, dạo này anh luôn bận rộn làm điểm tâm cũng không có thời gian đi thăm La Quân, mọi người càng là đã lâu không tụ tập lại mở tiệc trà.
Tất nhiên, nhà Tần Hoài cũng không thiếu trái cây. Cho dù không mở tiệc trà, Trần Huệ Hồng cũng sẽ định kỳ đến nhà La Quân _"tiện tay"_ lấy, còn rất chu đáo _"tiện tay"_ lấy luôn cả phần của Tần Hoài và Khuất Tĩnh, mang đến cho hai người.
Tần Hoài hơi lo lắng hỏi: _“La tiên sinh, dạo này cơ thể ngài vẫn ổn chứ? Có phải đã xảy ra vấn đề gì không? Nếu thật sự có vấn đề thì tốt nhất vẫn nên đến bệnh viện khám một chút, đừng giấu bệnh sợ thầy, cho dù ngài rất muốn đầu thai cũng không cần vội vàng nhất thời.”_
_“Hồng Tỷ vừa nãy nói không sai, đầu thai lại thì ngài ít nhất một hai năm không xem được tivi đâu.”_
La Quân: ……
La Quân vô cùng may mắn vì ông đã bảo Trương Thục Mai ra ngoài đi dạo, bởi vì bây giờ ông thật sự rất muốn men theo điện thoại phun một ngụm lửa thiêu chết cả ba người này.
La Quân tức giận nhảy dựng lên: _“Tần Hoài, có phải cậu cũng bị Trần Huệ Hồng lây bệnh não có vấn đề rồi không?”_
_“Cậu đừng tưởng cậu làm điểm tâm ngon thì ta không chửi cậu, còn tưởng mình trở thành nam chính truyện hệ thống, cậu đã đọc tiểu thuyết chưa? Có mấy nam chính truyện hệ thống giống như cậu?”_
_“Cậu ngày nào cũng làm việc chính đáng chưa? Làm nhiệm vụ chưa? Kích hoạt nhiệm vụ chưa? Liên lạc với Cung Lương chưa? Làm thân với Vương Căn Sinh chưa? Cày độ hảo cảm với An Du Du chưa?”_
_“Ba người họ không phải là Kiếp cuối cùng thì có thể mặc kệ không quan tâm sao? Cậu tưởng có nhiều tinh quái giống như Khuất Tĩnh, từ kiếp đầu tiên não đã không tốt, ngốc nghếch tự biến mình thành ra như vậy à.”_
_“Chỉ dựa vào cậu mà còn đòi làm nam chính truyện hệ thống, cậu ngay cả một đối tượng cũng không có mà còn muốn làm nam chính truyện hệ thống?”_
Tần Hoài: ……
Trước đây ngài ngược lại là có đối tượng, nhưng đối tượng của ngài...
Thôi bỏ đi, nhưng dạo này rốt cuộc ai đã chọc giận La Quân vậy?
Tần Hoài biểu thị trước đây La Quân không chửi anh, sao dạo này ngay cả anh cũng chửi.
Tần Hoài đành phải chuyển chủ đề: _“Nói mới nhớ, tôi quả thực đã một thời gian không liên lạc với Cung tiên sinh rồi. Nhưng chuyện này quả thực cũng rất khó giải quyết, tôi không ở Cô Tô thì việc liên lạc giao lưu với Cung tiên sinh tất nhiên sẽ rất ít, đồng thời cũng rất khó kích hoạt nhiệm vụ.”_
_“An Du Du lại rõ ràng không có Chi Tuyến Nhậm Vụ, ký ức của cô ấy toàn bộ là do nhiệm vụ chính tuyến cung cấp, yêu cầu và độ khó của nhiệm vụ chính tuyến mọi người cũng biết rồi đấy, nhất thời nửa khắc căn bản không thể hoàn thành.”_
_“Cho nên bây giờ tôi hoặc là nỗ lực đi hoàn thành nhiệm vụ của Vương đại gia, hoặc là cày bảng kỹ năng của mình. Hai việc này dạo này tôi đều đang làm, chỉ là độ khó của hai nhiệm vụ này đều khá cao, nhất thời nửa khắc rất khó hoàn thành.”_
Khuất Tĩnh rất tò mò hỏi: _“Vậy dạo này cậu có trò chuyện với Du Du không?”_
_“Lần trước tôi đã kết bạn WeChat với cô ấy, dạo này trò chuyện với cô ấy khá nhiều.”_
Ba người:!
Cái gì, Khuất Tĩnh vậy mà lại đang âm thầm nỗ lực cày độ hảo cảm của An Du Du.
Khuất Tĩnh vẫn đang ở trong khoa, đeo tai nghe, mặc dù thời điểm này trong văn phòng của họ hình như chỉ có một mình cô, cô vẫn rất cẩn thận dùng giọng nói cực nhỏ để nói chuyện.
_“Tĩnh Tĩnh cô và An Du Du đã nói chuyện gì vậy?”_ Trần Huệ Hồng rất tò mò, _“Tiểu Tần dạo này ngày nào cũng bảo An Du Du mang Lục Đậu Cao và bánh củ cải đến ủy ban khu phố của chúng tôi, tôi ngày nào cũng gặp con bé, nhưng cũng không nói được mấy câu.”_
_“Con bé này bận rộn lắm, ngày nào Lục Đậu Cao và bánh củ cải giao đến là co cẳng chạy, tôi muốn chào hỏi con bé ngồi xuống nghỉ ngơi uống ngụm nước cũng không chịu.”_
_“Cô làm sao nói chuyện được với con bé vậy?”_
Khuất Tĩnh nói: _“Thì là trò chuyện trên WeChat thôi.”_
_“Trong giờ làm việc Du Du chắc chắn là rất bận, cô ấy nói với tôi Tần Hoài dạo trước có tìm cô ấy nói chuyện, tháng sau sẽ thăng chức tăng lương cho cô ấy, cô ấy nói tháng này cô ấy nhất định phải làm việc thật tốt, nghiêm túc tăng ca, tuyệt đối không để xảy ra sai sót. Cô ấy còn bỏ ra mấy chục tệ mua mấy cuốn sách lậu trên mạng, kiểu như _"Làm thế nào để trở thành một người làm thuê tốt"_ , _"Sổ tay sinh tồn nơi công sở"_ , _"20 kỹ năng giao tiếp với lãnh đạo"_ gì đó, cảm nhận được cô ấy quả thực rất yêu công việc, rất trân trọng cơ hội thăng chức tăng lương lần này, rất muốn thông qua việc nỗ lực làm việc để kiếm tiền.”_
Lời của Khuất Tĩnh khiến La Quân cũng phải im lặng, La Quân cũng không làm kẻ độc miệng nữa, trong một khoảnh khắc thậm chí còn lộ ra biểu cảm đờ đẫn, dùng giọng điệu hơi khó tin cảm thán: _“Thiềm Thừ Ba Chân rất muốn thông qua việc nỗ lực làm việc để kiếm tiền.”_
_“Cô ta thật sự là Thiềm Thừ Ba Chân sao?”_
Khuất Tĩnh chỉ đành cười cười, nói tiếp: _“Tôi và Du Du thân thiết với nhau, là vì lần trước Tần Hoài bảo tôi đưa Du Du đến bệnh viện chúng tôi khám sức khỏe.”_
_“Trước đây Du Du chưa từng khám sức khỏe bao giờ, cho nên toàn bộ quá trình đều là tôi đi cùng, tôi còn đưa cô ấy đến thực đường của chúng tôi ăn cơm, nói với cô ấy bữa cơm đó nằm trong gói khám sức khỏe không cần trả tiền.”_
_“Sau đó chúng tôi liền thân thiết với nhau, có lẽ là vì hôm đó lúc ăn cơm tôi nói với Du Du nhà của tôi cũng là nhà thuê, cô ấy hỏi tôi tiền thuê bao nhiêu.”_
_“Cô ấy cũng muốn thuê nhà ở Vân Trung Tiểu Khu, nhưng tiền thuê quá đắt, tiền lương của cô ấy không có cách nào gánh vác được. Cô ấy thực ra khá thú vị, cô ấy thích đồ công nghệ, thích quần áo đẹp, thích trang sức đá quý, thích đi du lịch, thích ra quán ăn cơm, thích đi công viên giải trí, nhưng vì không có tiền nên những việc cô ấy thích đều không làm được.”_
_“Cô ấy cũng thích đi làm, bởi vì tiền lương đi làm có thể giúp cô ấy đi làm những việc mình thích.”_
_“Thực ra nếu không phải Tần Hoài nói cho tôi biết Du Du là Thiềm Thừ Ba Chân, tôi cảm thấy cô ấy một chút cũng không giống tinh quái, càng không giống Thiềm Thừ Ba Chân, cô ấy là người giống con người nhất trong số các tinh quái chúng ta.”_
_“Tôi cảm thấy cô ấy mỗi ngày cũng khá vui vẻ, không có phiền não gì, phiền não duy nhất chính là không có tiền và tiền không đủ tiêu, nhưng phiền não này cũng rất giống con người.”_
_“Chấp niệm của Thiềm Thừ Ba Chân thường liên quan đến tiền tôi có thể hiểu được, nhưng chấp niệm của cô ấy... tôi cảm thấy không có chấp niệm gì.”_ Khuất Tĩnh lộ ra sự nghi hoặc đến từ một chú chim nhỏ.
_“Bây giờ tôi ngược lại cảm thấy đề nghị lần trước của La tiên sinh có lẽ quả thực có chút vấn đề, cho dù Du Du có chấp niệm về tiền bạc, tôi cảm thấy cô ấy càng muốn thông qua sự nỗ lực của bản thân để kiếm được tiền, chứ không phải là tiền từ trên trời rơi xuống không làm mà hưởng. Đột nhiên có một món tiền bất ngờ từ trên trời rơi xuống cô ấy chắc chắn sẽ vui mừng, nhưng chưa chắc đã có ích cho sự Thức tỉnh của cô ấy.”_
Tần Hoài coi như đã nghe hiểu rồi, trong khoảng thời gian anh vẽ bánh cho An Du Du, An Du Du bắt đầu nỗ lực đi làm, Khuất Tĩnh đã âm thầm trở thành bạn thân với An Du Du.
Quan hệ tốt đến mức đã có thể phân tích thế giới nội tâm của An Du Du rồi.
Đã bắt đầu nói chuyện chính sự, La Quân cũng không làm kẻ độc miệng nữa. La Quân nhíu mày nghe xong lời của Khuất Tĩnh, suy nghĩ một lúc lâu, mới miễn cưỡng gật đầu tỏ vẻ tán thành.
_“Được rồi, là lần trước ta sai.”_
Một câu nói này, ba người Tần Hoài lại khiếp sợ rồi.
La Quân vậy mà lại mở miệng thừa nhận mình sai.
Tần Hoài cảm thấy La Quân là loại Tất Phương cho dù nhảy từ trên lầu xuống lập tức đầu thai, cũng sẽ không thừa nhận mình sai. Vịt chết cứng mỏ và chết không nhận sai quả thực là từ đồng nghĩa với ông ấy, cho dù là đối mặt với những ký ức liên quan đến Liễu Đào, La Quân cũng chỉ xuất hiện sự dao động về mặt cảm xúc, tuyệt đối không đích thân nhận sai.
Ba chữ ta sai rồi nói ra từ miệng La Quân, quả thực giống như phim khoa học viễn tưởng.
_“La tiên sinh ngài...”_ Tần Hoài nhất thời không biết nói gì, suy nghĩ hai giây, quả quyết bấm vào bảng trò chơi, xem trạng thái hiện tại của La Quân.
Vẫn đang trong quá trình mất trí nhớ.
Được rồi, trạng thái không thay đổi.
_“Nhìn cái gì mà nhìn? Ta là loại người có vấn đề đánh chết không thừa nhận sao?”_ La Quân bực bội nói, _“Ta là người không biết xin lỗi sao?”_
Trần Huệ Hồng u ám nói: _“Ông vốn đâu phải là người.”_
_“Trần Huệ Hồng dạo này ngươi bớt trò chuyện với cái tên Trần Công gì đó đi, có phải dạo này ngươi trò chuyện với cậu ta nhiều quá rồi không? Ta cảm thấy ngươi nói chuyện ngày càng khó nghe rồi đấy.”_
Trần Huệ Hồng nói: _“Cũng bình thường thôi, Tiểu Trần dạo này không biết tại sao đặc biệt bận, luôn không có thời gian trò chuyện với tôi.”_
_“Đừng nói chứ, trò chuyện với Tiểu Trần quả thực khá thú vị. Cậu ấy làm trợ lý bao nhiêu năm nay đi nhiều nơi, đã giới thiệu cho tôi mấy chỗ thích hợp để kỳ nghỉ đông nghỉ hè đưa Tuệ Tuệ đi chơi.”_
_“Tĩnh Tĩnh, đến lúc đó cô có thời gian thì đi chơi cùng chúng tôi nhé, tôi nhớ bệnh viện các cô chắc cũng có phép năm.”_
Khuất Tĩnh gật gật đầu: _“Vâng Hồng Tỷ, nếu có thể xin nghỉ phép năm tôi sẽ đi cùng mọi người.”_
Nhắc đến Trần Công, Khuất Tĩnh cũng có chuyện muốn nói: _“Thực ra việc để tôi và Du Du trò chuyện trên WeChat, là do Trần trợ lý đề nghị. Trần trợ lý nói Du Du với tư cách là một người làm thuê bình thường, thời gian làm việc chắc chắn không có tinh lực để xã giao, sau khi tan làm về nhà, xác suất lớn cũng không muốn ra ngoài. Cộng thêm kinh tế của cô ấy khá khó khăn, lúc nghỉ ngơi chắc cũng là ở nhà.”_
_“Muốn giao lưu trực tiếp với cô ấy có độ khó nhất định, nhưng trực tuyến là một điểm đột phá rất tốt. Tôi làm theo lời Trần trợ lý thử xem sao, quả nhiên Du Du rất sẵn lòng trò chuyện với tôi trên WeChat.”_
_“Nhưng Trần trợ lý dạo này hình như rất bận, không có thời gian gì để trò chuyện với tôi. Có lúc tôi và Du Du trò chuyện không biết nên xử lý thế nào, anh ấy cũng không thể trả lời tôi ngay lập tức.”_
Tần Hoài nói: _“Có lẽ là vì công việc của Trần trợ lý dạo này khá bận, anh ấy là trợ lý của Hàn tổng, nếu Hàn tổng bận thì anh ấy chỉ có bận hơn Hàn tổng thôi.”_
_“Mọi người xem, chúng ta gọi video lâu như vậy Trần trợ lý cũng không tham gia, lần trước lúc gọi video, anh ấy vẫn là vừa làm bảng biểu vừa nghe đấy.”_
Khuất Tĩnh gật gật đầu: _“Cũng đúng, công việc của anh ấy bận hơn bác sĩ chúng tôi nhiều.”_
Mọi người lại tán gẫu vài câu, lúc này mới cúp điện thoại.
Tại nhà La Quân, La Quân trong lúc cúp điện thoại đồng thời liếc nhìn chiếc máy tính bảng đặt trên bàn trà, giao diện trên máy tính bảng rõ ràng là cuộc gọi video giữa tài khoản WeChat phụ của La Quân và Trần Công.
Trần Công đang đối diện với máy tính viết báo cáo.
_“La tiên sinh, ngài thực sự có thể nghe thử đề nghị của tôi.”_ Trần Công nhìn chằm chằm vào máy tính, ngón tay gõ bàn phím, _“Mọi người đều rất quan tâm đến cơ thể của ngài, bao gồm cả Tần sư phụ.”_
_“Tôi biết trong khoảng thời gian này ngài không có bất kỳ trận cãi vã nào thắng được tôi, cho nên tính tình không được tốt lắm, nhưng ngài cũng phải học cách kiểm soát tính tình của mình.”_
_“Cho dù ngài là Tất Phương, tính tình quá lớn cũng hại cơ thể.”_
_“Vừa nãy ngài nổi nóng lên ngay cả Tần sư phụ cũng chửi, tôi nghe giọng của Tần sư phụ cậu ấy chắc cũng khá ngạc nhiên.”_
_“Hừ.”_ La Quân hừ lạnh một tiếng, cúp điện thoại.