## Chương 342: Kỳ Vọng
Đêm hôm đó, Tần Hoài đã lâu không gặp lại thái củ cải cả đêm trong giấc mơ.
Anh mơ thấy Trái Đất bị một bầy thỏ ngoài hành tinh thống trị, tất cả loài người đều bị bắt đi thái củ cải. Yêu cầu của lũ thỏ này đặc biệt nhiều, hoặc là phải thái ra những lát củ cải mỏng như cánh ve có thể xuyên sáng, hoặc là phải số lượng lớn, thái ra những sợi củ cải có độ dày đều nhau.
Củ cải thái không tốt, sẽ bị lôi ra ngoài ăn thịt. Để giữ lấy cái mạng nhỏ, Tần Hoài trong mơ ngày đêm thái củ cải, do kỹ thuật không tốt, không thái ra được những lát củ cải mỏng như cánh ve có thể xuyên sáng, nên chỉ có thể thái sợi củ cải số lượng lớn.
Thái đến mức Tần Hoài hận cắn nát cả răng, vô cùng ghen tị với những công nhân thái củ cải kỹ thuật cao siêu có thể thái ra những lát củ cải đạt tiêu chuẩn. Nhưng bất luận anh luyện tập thế nào, cũng không thể thái ra những lát củ cải đạt tiêu chuẩn, càng nỗ lực càng chua xót, càng nỗ lực càng bất lực.
Thái đến cuối cùng, Tần Hoài đối mặt với núi sợi củ cải, ngửa mặt lên trời gào thét, phát ra tiếng gầm rống:
_“Tôi muốn thái ra những lát củ cải mỏng như cánh ve có thể xuyên sáng!”_
Sau đó Tần Hoài liền tỉnh dậy.
Vào khoảnh khắc tỉnh táo đó, Tần Hoài cảm thấy tiếng gào thét trong mơ vẫn còn văng vẳng bên tai, lởn vởn bên tai, người đều ngơ ngác.
Tần Hoài sờ lấy điện thoại đầu giường, liếc nhìn thời gian.
11 giờ 42 phút!
Đệt, sắp 12 giờ trưa rồi.
Anh ngủ quên vào ngày đầu tiên về nhà Tào sư phụ học hỏi nâng cao tay nghề, một giấc ngủ đến 11 giờ 42 phút trưa. Hành vi này không nói là tội đáng muôn chết đi, thì cũng phải lấy cái chết để tạ tội.
Quá đáng sợ rồi, Tần Hoài không ngờ chuyện đường đột như vậy lại xảy ra với mình. Cho dù tối qua ngủ quả thực hơi muộn một chút, cũng không đến mức hôm nay ngủ đến hơn 11 giờ mới tỉnh chứ.
Tần Hoài tốc độ ánh sáng rời giường thay quần áo lao ra khỏi phòng, hồi học cấp ba không nghe thấy tiếng chuông báo thức ngủ quên, một giấc tỉnh dậy chỉ còn 10 phút nữa là vào học, tốc độ sinh tử, xe đạp sắp đạp ra tia lửa, tốc độ của Tần Hoài cũng chưa từng nhanh như vậy.
Tần Hoài trong lúc lao ra khỏi cửa phòng còn không quên vuốt lại tóc mình, để tóc không giống như tổ chim vừa mới ngủ dậy.
Trương Chử và Tào Quế Hương đều ở trong phòng khách, nghe thấy trong phòng có động tĩnh liền biết Tần Hoài đã tỉnh, đồng loạt thò đầu ra, chưa đợi Tần Hoài chạy đến phòng khách mở miệng xin lỗi, Tào Quế Hương đã híp mắt cười nói:
_“Tiểu Tần không cần vội, hôm nay chúng ta ăn cơm muộn một chút, tối qua ta và Trương gia gia cháu đều ngủ muộn sáng nay 10 giờ mới tỉnh, vừa mới ăn sáng xong.”_
_“Bây giờ mới chưa đến 12 giờ, thức ăn của ta còn chưa nấu đâu, cháu xem cháu giống chúng ta ăn chút bữa sáng lót dạ, trưa và chiều không ăn trực tiếp ăn bữa tối, hay là đợi đến hai ba giờ chúng ta cùng ăn bữa trưa?”_
_“Nước dùng thượng hạng đều nấu xong rồi, nguyên liệu cũng đều xử lý xong rồi, thực sự làm thì cũng rất nhanh.”_
_“Buổi trưa ta làm một món lớn xào hai món nhỏ cháu ăn tạm chút, buổi tối chúng ta lại ăn bữa lớn. Uẩn Uẩn và Thanh Thanh chúng đều phải tối mới đến, ban ngày hôm nay còn phải đi học mà.”_
Trương Chử trên tay vẫn còn bưng bát, trong bát có một viên Tứ Hỷ Thang Đoàn chưa ăn hết, hùa theo: _“Đúng vậy, Tiểu Tần cháu xem cháu ăn thế nào. Ta và Tào nãi nãi cháu là ăn không vô nữa rồi, Thang Đoàn này của cháu no bụng quá, ta chỉ ăn thêm hai cái bánh bao, bát Thang Đoàn này từ 11 giờ ăn đến bây giờ vẫn chưa ăn hết.”_
Tào Quế Hương bực tức lườm Trương Chử một cái: _“Còn tưởng mình là chàng trai mười mấy tuổi, sáng sớm ăn nhiều tinh bột thế làm gì? Cũng không xem xem mình bao nhiêu tuổi rồi, còn chỉ ăn thêm hai cái bánh bao, rõ ràng ông ăn một cái Tửu Nương Man Đầu, hai cái Tam Đinh Bao, sau đó còn muốn ăn Tứ Hỷ Thang Đoàn. Đã bảo ông đừng ăn đừng ăn, bát kia của tôi ăn không hết chừa lại hai cái cho ông ăn là được rồi, cứ đòi ăn, hại bát kia của tôi cũng chưa ăn hết.”_
Trương Chử tủi thân: _“Nhưng Quế Hương bà có chừa lại cũng là chừa lại nhân bách quả và nhân đường vừng cho tôi, hai loại nhân đó tôi cũng không thích ăn lắm.”_
Tần Hoài: ……
Đã đều không thích ăn, tại sao lúc luộc không chỉ luộc nhân thịt và nhân đậu đỏ chứ? Lần này anh gói Thang Đoàn bốn loại nhân gói thành bốn hình dạng, rất dễ phân biệt.
Vẫn là Tào sư phụ có chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế cơ bản của một đầu bếp, ăn Tứ Hỷ Thang Đoàn mỗi phần nhất định phải luộc 4 loại hương vị.
Tần Hoài vừa lộ ra vẻ mặt nghi hoặc liền phát hiện trọng tâm của mình sai rồi, anh lao ra là để lập tức xin lỗi, không phải bị hai câu nói của Tào Quế Hương và Trương Chử, liền biến chủ đề thành tại sao Tứ Hỷ Thang Đoàn nhất định phải luộc bốn loại hương vị cùng một lúc.
_“Tào sư phụ, Trương gia gia thực sự rất xin lỗi, cháu cũng không ngờ hôm nay mình lại ngủ quên ngủ đến giờ này mới tỉnh, tối qua muộn quá, cháu quên đặt báo thức. Cháu cũng không biết là tình huống gì, có thể là…”_ Tần Hoài lập tức bắt đầu xin lỗi, vẻ mặt chân thành, ngôn ngữ khẩn thiết.
Tào Quế Hương xua tay không bận tâm ngắt lời: _“Rất bình thường nha, tối qua luyện Đao Công luyện đến muộn như vậy, không ngủ đến giờ này tỉnh ta còn sợ tinh lực của cháu không theo kịp đấy.”_
_“Đúng vậy đúng vậy.”_ Trương Chử hùa theo, _“Hồi trẻ ta cùng sư phụ ra ngoài làm công, có lúc chủ nhà cần đồ gấp rút tiến độ. Thắp đèn dầu làm việc đến nửa đêm canh ba, ngày hôm sau đừng nói là ngủ đến mặt trời lên cao, có lúc còn phải ngủ đến chiều tà, bình thường.”_
_“Tiểu Tần cháu lát nữa ăn cơm hay là ăn chút bữa sáng lót dạ? Ăn bữa sáng thì ta đi luộc Thang Đoàn cho cháu.”_ Trương Chử hỏi.
_“Ăn tạm chút lót dạ là được rồi ạ, không cần phiền Tào sư phụ đặc biệt làm bữa trưa cho cháu đâu, vừa hay để bụng tối ăn.”_ Tào Quế Hương và Trương Chử đều đã nói đến mức này rồi, Tần Hoài cũng chỉ có thể tiếp lời, không nhắc đến chuyện xin lỗi nữa.
Trương Chử đặt bát xuống đi vào bếp luộc Tứ Hỷ Thang Đoàn cho Tần Hoài, Tần Hoài thì đi nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt, sau đó ăn sáng.
Tứ Hỷ Thang Đoàn Cấp A Tần Hoài ăn mà chẳng thấy mùi vị gì, lúc ăn trong lòng vẫn đang hối hận sao hôm nay mình lại dậy muộn thế này, quá đường đột rồi, đồng thời lại đang hồi tưởng lại giấc mơ hoang đường mà ly kỳ tối qua, cùng với việc thái rau hoang đường mà ly kỳ hôm qua.
Cả người ăn sáng ăn đến mức vô cùng mất hồn mất vía, ngay cả Tào Quế Hương đi đến bên cạnh anh lúc nào cũng không biết.
_“Lúc ăn đồ ăn thì đừng ngẩn người nữa, Thang Đoàn làm bằng gạo nếp, không tập trung chú ý dễ bị nghẹn đấy.”_ Tào Quế Hương nhẹ giọng nhắc nhở.
Tần Hoài vội vàng nhai nhai nuốt Thang Đoàn trong miệng xuống, sau đó ngại ngùng nói: _“Xin lỗi, Tào sư phụ sau này cháu sẽ không thế nữa.”_
_“Lại xin lỗi, câu đầu tiên sáng nay cháu nói là xin lỗi, bây giờ lại nói xin lỗi. Tiểu Tần, sao ta cứ cảm thấy lần này cháu về ngược lại xa lạ với chúng ta thế, có nhiều chuyện đáng để xin lỗi vậy sao?”_
Tần Hoài vội vàng giải thích: _“Cháu không phải, cháu chỉ là…”_
_“Chỉ là cái gì? Cảm thấy mình ăn của người ta thì miệng mềm, nhận của người ta thì tay ngắn, cháu vừa ăn vừa lấy thế này, trước mặt Tào sư phụ và Trương gia gia cháu tỏ ra rất là ngại ngùng.”_
_“Hay là cháu cảm thấy Đao Công của mình tiến bộ rất chậm, có lỗi với lớp học qua mạng ta dạy cháu mỗi ngày. Hay là cảm thấy khoảng thời gian này ta đột nhiên trở nên rất nhiệt tình, không biết ta đang nghĩ cái gì, lúc thì cho cháu bí phương lúc lại dạy cháu Câu Khiếm, nhất thời không đoán được ta muốn làm gì.”_
_“Cháu…”_ Tần Hoài há miệng không biết còn có thể nói thêm gì nữa, Tào Quế Hương đã khái quát rất chuẩn xác rồi, chỉ có thể gật đầu, _“Đều có ạ.”_
_“Cháu chỉ cảm thấy Tào sư phụ ngài và cháu không thân thích, ngài đối với cháu thực sự quá tốt rồi, khiến cháu không biết nên…”_
Nếu nói Trịnh Đạt chủ động là vì Trịnh Đạt muốn nhận Tần Hoài làm đồ đệ, Hoàng Thắng Lợi nhiệt tình là vì có tầng quan hệ của Trịnh Đạt này cùng với bản thân Hoàng Thắng Lợi chính là người có tính cách như vậy, thì Tào Quế Hương thực sự có chút quá chủ động cộng thêm nhiệt tình rồi.
Chủ động đến mức đặt trong tiểu thuyết hệ thống, rất khó khiến người ta không nghi ngờ bà có phải cũng có một hệ thống, đang ban bố nhiệm vụ hệ thống cày độ hảo cảm của Tần Hoài hay không.
_“Cho nên cháu liền dậy từ sáng sớm, làm trọn vẹn hai thùng lớn điểm tâm mang qua, thầu bữa sáng nửa tháng của nhà chúng ta.”_ Tào Quế Hương nói đùa một câu, xua tay, _“Không cần có gánh nặng tâm lý, càng không cần có suy nghĩ lung tung kiểu Tào sư phụ đối xử với cháu rất tốt, nếu cháu không học được, học không nhanh sẽ có lỗi với Tào sư phụ.”_
Tần Hoài gật đầu, ăn Thang Đoàn.
_“Tào sư phụ cháu cũng không phải hoàn toàn vô tư, thực ra ta cũng khá muốn nhận cháu làm đồ đệ.”_
Tần Hoài suýt chút nữa bị Thang Đoàn làm nghẹn chết.
_“Đừng kích động, ta cũng chỉ là khá muốn thôi.”_ Tào Quế Hương nói, _“Hôm đó cháu nói với ta cháu cảm thấy mình rất có thiên phú trong việc Câu Khiếm, sau khi xem xong Câu Khiếm của cháu, ta thừa nhận ta thực sự rất động lòng.”_
_“Tối qua cháu luyện Đao Công có thể duy trì trạng thái đó trong thời gian dài như vậy, khiến ta càng thêm động lòng.”_
_“Nhưng sáng nay lúc ta ăn Tứ Hỷ Thang Đoàn cháu làm đã cẩn thận suy nghĩ lại, phát hiện không cần thiết.”_
_“Tứ Hỷ Thang Đoàn của cháu làm rất ngon, cháu là một sư phụ điểm tâm Bạch án thuần túy, còn ta là một đầu bếp Hồng án thuần túy. Hơn nữa ta cảm thấy cháu và ta có chút giống nhau, hai chúng ta đều rất có thiên phú nhưng chí không ở đây.”_
_“Năm đó ta làm đầu bếp chỉ làm đến hơn 30 tuổi, cảm thấy kiếm đủ tiền rồi có thể dùng thời gian còn lại ở bên cạnh con cái nhiều hơn liền nghỉ hưu về nhà, cho dù ông chủ đưa ra cái giá cao đến đâu, hứa hẹn mua nhà cho ta, cho ta cửa hàng, cho ta cổ phần, ta đều không tiếp tục làm đầu bếp nữa.”_
_“Ta cảm thấy cháu có thể tốt hơn ta một chút, ít nhất có thể làm đến khoảng 50 tuổi nhỉ.”_
_“Nếu ta nhận cháu làm đồ đệ, ta sẽ có kỳ vọng đối với cháu. Ta sẽ mong đợi cháu đạt được thành tựu cao hơn trong ngành này, ta sẽ hy vọng cháu dồn toàn bộ thời gian và tinh lực vào công việc đầu bếp này, ta có thể sẽ hy vọng cháu trở thành đầu bếp hàng đầu, hy vọng cháu trở thành một đầu bếp thuần túy, hy vọng cháu bước lên đỉnh cao trong ngành này, hy vọng cháu tỏa sáng rực rỡ, giống như mọi bậc cha mẹ hy vọng con mình có thể thi đứng nhất khối mong con hóa rồng vậy.”_
_“Nhưng điều này không công bằng với cháu.”_
_“Bởi vì cháu có thể chí không ở đây, ta không thể vì sự yêu thích nhân tài của ta, mà áp đặt những thứ này lên người cháu.”_
_“Giống như lúc trước ta vì lão Trương khăng khăng từ bỏ công việc ở tiệm cơm quốc doanh về quê, sư phụ ta và các sư huynh thực ra rất không hiểu. Mọi người khuyên ta rất lâu, họ cảm thấy ta ở lại Bắc Bình ở lại tiệm cơm quốc doanh, chắc chắn sẽ trở thành một nữ đầu bếp xuất sắc, thậm chí sẽ trở thành nữ đầu bếp xuất sắc nhất trong nước, nhưng ta khăng khăng muốn đi, cuối cùng họ vẫn tôn trọng sự lựa chọn của ta.”_
_“Ta biết cháu chắc chắn không muốn bái sư, càng không thể từ bỏ Bạch án chuyển sang Hồng án, cũng không thể phớt lờ Bạch án trọng điểm luyện tập Hồng án. Cho nên ta cảm thấy ta nên giống như năm đó sư phụ ta còn có sư huynh ta tôn trọng sự lựa chọn của ta, tôn trọng sự lựa chọn của cháu như vậy, cho dù cháu thực ra căn bản không cần thiết phải đưa ra những sự lựa chọn này.”_
Tào Quế Hương nhìn vẻ mặt có chút đờ đẫn của Tần Hoài, phì cười thành tiếng: _“Có phải cảm thấy Tào sư phụ cháu đặc biệt kỳ lạ không, đột nhiên lại lải nhải nói với cháu nhiều như vậy, có khả năng là lạt mềm buộc chặt, lùi để tiến. Mục đích nói những lời này là để cháu chủ động đề nghị bái ta làm sư phụ, như vậy thì không phải ta chủ động đề nghị mà là cháu muốn bái sư.”_
Tần Hoài: ……
Tào Quế Hương đem đen trắng, tất cả các từ đều nói hết rồi anh nói gì đây?
Khoảnh khắc này, Tần Hoài cảm thấy Hoang Ngôn Đại Sư Cấp cũng không đủ dùng lắm, cấp bậc kỹ năng vẫn cần phải thăng lên thêm, không ngờ lại có lúc cạn lời.
_“Không phải không phải, cháu không có ý này.”_ Tần Hoài chỉ có thể nói như vậy.
_“Ta nói những lời này thực ra là trải đường, sẽ khiến việc ta sắp làm tiếp theo không có vẻ đường đột như vậy.”_
Tào Quế Hương móc điện thoại ra, gửi cho Tần Hoài một tệp tin.
Một tệp tin phiên bản thuần chữ vô cùng mộc mạc giản dị, thậm chí không có bảng biểu, bởi vì bà không biết làm bảng biểu.
Tần Hoài mở tệp tin ra, sau khi nhìn rõ dòng chữ đầu tiên liền mở to hai mắt.
Đây là… túi bảo bối cùng kiểu với Đàm Duy An.
Tất cả đều là công thức nấu ăn.
Đủ các loại, món lạnh, món nóng, đồ uống, điểm tâm, Tần Hoài nhìn thấy một số món anh biết, ví dụ như Hoàng Muộn Ngư Sí, Thanh Thang Quan Yến, Hào Du Bào Ngư. Còn có rất nhiều món anh không biết, giống như Ngân Nhĩ Hội Tố, Thanh Thang Liễu Diệp Yến Thái, Tam Ti Ngư Sí các loại.
Có món lớn nhìn một cái là biết rất đắt tiền, cũng có món nhỏ gia đình thường ăn, thậm chí ngay cả công thức cà chua xào trứng, rau muống xào tỏi cũng có bên trong.
_“Những công thức nấu ăn phía trước có rất nhiều là công thức Đàm Gia Thái của chúng ta, chỉ đưa công thức cho cháu xác suất lớn cháu cũng không biết làm, nhưng đây đều là những công thức rất tốt. Cháu không cần học được, cháu có thể học được rất nhiều kỹ xảo nấu nướng từ những công thức này, đặc biệt là kỹ xảo nấu nước dùng, ta nhớ cháu làm điểm tâm cũng rất cần nước dùng thượng hạng.”_
_“Những công thức nấu ăn phía sau có rất nhiều là tâm đắc nấu ăn của ta những năm nay, thực ra độ khó nấu nướng của món nhỏ gia đình không hề thấp hơn những món lớn đỉnh cấp này, những món lớn này chỉ là nguyên liệu đắt đỏ, rườm rà, có rất nhiều là dùng nguyên liệu hoa lệ đắp lên hương vị phong phú. Nhưng nhiều khi món nhỏ gia đình đơn giản mới là phương pháp tốt nhất thử thách trình độ của đầu bếp, rất nhiều kỹ xảo nấu nướng phải luyện từ những món ăn gia đình này.”_
_“Công thức Đàm Gia Thái phía trước, cháu không được truyền ra ngoài. Những công thức này không phải của ta, những công thức này là sư phụ ta, sư công ta còn có các tiền bối đời trước nữa đời này qua đời khác khổ tâm nghiên cứu để lại. Những công thức này không phải của ta, ta chỉ là tình cờ học được thôi.”_
_“Nhưng những công thức phía sau đó còn có một số kỹ xảo ta tổng kết cháu có thể dạy cho người khác, bất luận là nhân viên thực đường của các cháu hay là bạn bè có quan hệ tốt với cháu, ví dụ như Tiểu Đàm, Tiểu Trịnh, Tiểu Tang, đều có thể dạy. Giữa các đầu bếp cần phải giao lưu với nhau, nhưng nhiều khi cháu không thể đợi người khác chủ động, cháu phải chủ động mở đầu trước người khác mới có thể cảm nhận được thành ý của cháu.”_
_“Ta biết, theo như trong phim truyền hình viết và nhận thức truyền thống của mọi người, loại đồ vật có vẻ rất tuyệt mật này nên được viết trên giấy viết thư hoặc trong cuốn sổ nhỏ bí mật niêm phong lại. Nhưng với kinh nghiệm làm đầu bếp bao nhiêu năm nay của ta, những thứ bằng giấy này đều rất dễ hỏng, không bằng trực tiếp viết thành tài liệu gửi cho cháu, cháu lưu trên đám mây cho đáng tin cậy.”_
_“Thế nào, Tào sư phụ cháu vừa rồi trải đường cũng được chứ, bây giờ cháu có phải cảm thấy tài liệu Tào sư phụ gửi cho cháu, không đường đột như vậy nữa không.”_ Tào Quế Hương cười nói.
Tần Hoài nhất thời không biết nên nói gì.
Đây là túi bảo bối còn đáng giá hơn túi bảo bối của Đàm Duy An, nhưng túi bảo bối của Đàm Duy An là gia truyền, là gia gia cậu ta truyền cho cậu ta. Túi bảo bối của anh là từ trên trời rơi xuống, là Tào sư phụ mới quen biết anh vài tháng chủ động tặng cho anh.
Tần Hoài chỉ có thể nở một nụ cười bất đắc dĩ hơi giống ngoài cười nhưng trong không cười và cười khổ, môi mấp máy, nhất thời không sắp xếp được ngôn ngữ, nhìn chằm chằm vào tài liệu rất lâu mới chậm rãi nói:
_“Tào sư phụ, bây giờ cháu thực sự rất muốn bái ngài làm sư phụ.”_
Tào Quế Hương lắc đầu: _“Ngàn vạn lần đừng, ta không muốn biến thành sư phụ ép buộc đồ đệ làm chuyện nó không muốn làm mà ta căm ghét nhất đâu.”_
_“Tuy nhiên.”_ Giọng Tào Quế Hương khựng lại, _“Cháu có thể không bái sư trực tiếp gọi ta là sư phụ.”_
_“Đồ đệ có rất nhiều loại, sư phụ cũng có thể có rất nhiều loại, sư phụ trên miệng cũng là sư phụ.”_
_“Vâng thưa sư phụ.”_ Tần Hoài lớn tiếng nói, _“Sư phụ, không biết tại sao, bây giờ cháu đặc biệt muốn học Câu Khiếm!”_
_“Bình thường, ta biết cháu rất muốn học, nhưng cháu khoan hãy nghĩ, việc cấp bách hiện tại của cháu là thái thêm 200 cân củ cải củng cố lại trạng thái tối qua.”_
_“Củ cải trong bếp Trương gia gia cháu đều rửa sạch cho cháu rồi, ăn xong là có thể đi thái.”_
_“Vâng thưa sư phụ!”_