## Chương 344: Thạch Lão Bản
Tào Quế Hương vẫn đang làm Quán Thang Hoàng Ngư, cá đù vàng phơi sẵn từ trước, vây cá cũng ngâm nở xử lý sẵn từ trước, nhưng giăm bông, hải sâm và bào ngư đều là thái tươi xử lý tươi.
Tần Hoài cảm thấy Tào Quế Hương là cố ý, cố ý không chuẩn bị sẵn những nguyên liệu này gọi anh đến trước mặt thái sợi thái hạt lựu, để anh xem Đao Công cấp bậc cao hơn là như thế nào.
Nói thế nào nhỉ, mộc mạc giản dị nhưng rất có độ khó.
Lúc thái sợi củ cải, lát củ cải loại nguyên liệu tương đối mà nói khá đơn giản, thích hợp dùng để luyện tập hơn này, Đao Công có thể rất ngầu.
Có thể tốc độ rất nhanh, nhanh đến mức thái ra tàn ảnh. Cũng có thể động tác khoa trương, dường như giây tiếp theo sẽ có một ống kính cắt đặc tả cắt đến lưỡi dao.
Nhưng Tào Quế Hương lúc xử lý hải sâm, bào ngư và giăm bông lại không như vậy. Bà hạ dao không nhanh, thậm chí còn hơi chậm rãi có trật tự. Hạ dao cũng không mạnh, mang lại cảm giác rất chậm rất nhẹ nhàng, giống như người mới học, vừa mới học thái rau không dám hạ dao cho lắm, nên động tác vừa nhẹ nhàng vừa chậm chạp lại có vẻ hơi cẩn thận từng li từng tí.
Tất nhiên, trên người Tào Quế Hương không có sự cẩn thận từng li từng tí đó. Bà nhẹ nhàng chậm chạp xử lý tốt tất cả nguyên liệu, gom lại với nhau, nhìn kỹ sẽ phát hiện, sợi bà thái ra độ dày đều nhau độ to bằng nhau, hạt lựu thái ra gần như đúc ra từ một khuôn.
Đao Công nhuận vật tế vô thanh (thấm thoắt không tiếng động).
Sau khi xử lý xong những nguyên liệu này, Tào Quế Hương bắt đầu băm tôm thành bùn. Động tác vẫn rất chậm, trông vẫn rất nhẹ nhàng chậm chạp, chỉ là sức lực hạ dao khá mạnh, dao băm trên thớt phát ra tiếng băm thịt có nhịp điệu.
Tào Quế Hương đúng lúc lên tiếng giảng giải: _“Thái rau phải theo đuổi tốc độ, nhưng không thể chỉ theo đuổi tốc độ.”_
_“Lúc cháu thái củ cải ta sẽ bảo cháu thái nhanh lên một chút còn rất nhiều chưa thái xong, là vì trước đây cháu đang ở giai đoạn chưa nhập môn. Vào lúc này điều cháu cần làm là nhanh chuẩn xác, cháu cần thông qua luyện tập số lượng lớn để bản thân thành thạo, cháu phải luyện tốc độ lên, phải thuận buồm xuôi gió phải quen tay hay việc.”_
_“Tất nhiên, cháu bây giờ đã nhập môn rồi, nhưng vẫn cần luyện nhanh, bởi vì nhập môn không có nghĩa là hiểu. Nhập môn chỉ đại diện cho việc cháu có thể bắt đầu xây dựng nền tảng rồi, còn nền tảng này phải xây dựng bao lâu ta cũng không rõ lắm.”_
_“Đợi đến khi cơ bản công của cháu vững chắc, các loại nguyên liệu đều đã qua xử lý, có thể bắt đầu khiêu chiến những thứ có độ khó cao hơn. Ví dụ như rút xương gà nguyên con, điêu khắc dưa, thậm chí đậu phụ Văn Tư loại món ăn thuần túy khoe kỹ năng Đao Công này, cháu sẽ phải bắt đầu học cách chậm lại.”_
_“Trong việc xử lý những món lớn này nhất định phải chậm, không chỉ là chậm về động tác, mà còn là chậm về tâm lý. Nóng vội không ăn được đậu phụ nóng, nóng vội cũng không nấu được món ngon. Chậm không có nghĩa là không thành thạo, nhiều khi chậm đại diện cho sự tỉ mỉ.”_
_“Đây cũng là lý do tại sao có rất nhiều sư phụ lúc nhận đồ đệ, không thích đồ đệ có tính cách nóng nảy. Không phải nói tính cách nóng nảy không tốt, mà là một khi hình thành thói quen này làm việc rất dễ xảy ra vấn đề. Những người làm việc chậm chạp, trông rất ôn hòa không có nghĩa là họ ngốc, có lúc có thể chỉ là họ khá cẩn thận, khá tỉ mỉ.”_
Nghe Tào Quế Hương nói vậy, Tần Hoài đột nhiên nghĩ đến Cổ Lực.
Tốc độ nấu ăn của Cổ Lực rất chậm, có lúc chậm đến mức người bên cạnh đều nhìn không nổi, ngay cả Đàm Duy An cũng nhìn không nổi. Nhưng bất luận có người giục hay không, Cổ Lực luôn luôn nấu ăn với trạng thái chậm chạp đó, cậu ta nấu ăn cũng là vấn đề nhỏ không có, vấn đề lớn không ngừng.
Đây không phải là mắng cậu ta, nhiều khi vấn đề lớn là vì học nghệ không tinh không làm được, là không thể tránh khỏi. Nhưng rất nhiều vấn đề nhỏ là có thể tránh khỏi, Cổ Lực trong phạm vi năng lực của cậu ta, đã tránh được tất cả những vấn đề cậu ta có thể tránh, phần còn lại là thực lực thuần túy không đủ.
Tần Hoài như có điều suy nghĩ hỏi: _“Vậy sư phụ, sau này lúc cháu thái rau và làm điểm tâm, có phải nên giảm tốc độ xuống một chút không?”_
Tào Quế Hương lắc đầu, nêm nếm gia vị cho bùn tôm đã băm xong rồi khuấy đều: _“Cháu không phải là người có tính cách rất nóng nảy, cháu cũng không cần vì cái gọi là tốt hơn mà thay đổi thói quen bình thường của mình. Mỗi người đều có đặc điểm tính cách và thói quen của mỗi người, không ai có thể làm được hoàn hảo, khi trình độ của cháu đủ cao thì cháu chính là hoàn hảo.”_
_“Bây giờ Đao Công của cháu vừa mới nhập môn, tự nhiên có thể bới ra rất nhiều khuyết điểm. Nhưng nếu Đao Công của cháu đã đạt đến đỉnh cao, cho dù cháu có quá nhiều thói quen và khuyết điểm nhỏ không hợp lý, người khác cũng chỉ nói một câu đây là phong thái của đại sư.”_
_“Dù sao lúc trước ta làm đầu bếp ở Cù Huyện, ông chủ của ta mỗi ngày đều khen ta như vậy.”_ Tào Quế Hương nói, bắc chảo đun nóng dầu, bắt đầu chiên đầu tôm, lửa nhỏ từ từ ninh, vừa rưới dầu vừa ép đầu tôm, _“Cho dù có lúc ta nấu ăn thất bại tâm không ở đây, cho thiếu một loại nguyên liệu, ông chủ cũng sẽ hỏi ta có phải là nghiên cứu ra công thức mới không.”_
Tần Hoài nghe xong đều kinh ngạc: _“Còn có thể như vậy?”_
Tào Quế Hương một lòng hai việc, vừa nói chuyện phiếm, vừa động tác trên tay không lơi lỏng, chiên xong đoạn hành và đầu tôm xào nguyên liệu phụ, không ngừng đảo muôi, thần thái và biểu cảm trên mặt vẫn là trạng thái lúc nói chuyện phiếm.
_“Đó là tất nhiên, ta làm đầu bếp là khi nào? Cù Huyện nói trắng ra chính là một huyện thành, có thể có vật tư phong phú đến mức nào? Dựa núi ăn núi, dựa biển ăn biển, hải sản không thiếu, nhưng rất nhiều rau củ, gia vị chưa chắc trong ngày đã mua được. Ta đều không nói nhân sâm, nhung hươu, tay gấu… những năm đầu tiên ta làm đầu bếp ở Cù Huyện vẫn có thể làm món tay gấu, có lúc muốn mua chút hạt kê chất lượng cao cũng chưa chắc đã có.”_
_“Ông chủ lúc đó của ta người rất tốt, ra tay hào phóng, ta không chỉ lương cao mà tiền hoa hồng cũng cao. Lúc đó Xích Viễn, chính là con trai ta. Mỗi ngày tan học liền đến tiệm cơm, nằm bò trên quầy làm bài tập ông chủ cũng không quản, ông chủ mỗi lần đến còn mang cho Xích Viễn chút hạt dưa, ô mai, kẹo các loại, sau này ta và lão Trương mua nhà trên thành phố ông chủ cũng giúp chúng ta ra rất nhiều tiền, con người thì không chê vào đâu được.”_
_“Chỉ là thủ đoạn không được, lúc đó có mấy tiệm cơm muốn đào góc tường ta qua đó, phong bao đỏ đều nhét vào tay ta và lão Trương rồi, ông chủ lại sững sờ không biết chút gì.”_
_“Các tiệm cơm khác ngáng chân ông ấy, chặn nguồn cung cấp nguyên liệu của ông ấy ông ấy cũng giải quyết không được tốt lắm. Tiệm cơm nổi tiếng nhất Cù Huyện, dăm ba bữa lại thiếu nguyên liệu, thực sự là ép ta đến mức hết cách, có lúc nấu ăn đều là nấu bừa, chỉ thiếu nước Gà Cung Bảo không có thịt gà thái lựu thôi.”_
Tào Quế Hương dùng ngôn ngữ đơn giản kể lại một cuộc thương chiến hiểm ác, Tần Hoài nghe say sưa ngon lành, thời gian đầu thậm chí không phát hiện Tào Quế Hương đã xào xong bào ngư, hải sâm các nguyên liệu phụ cho ra chảo.
Nói là xào xong cho ra chảo thực ra hơi không chính xác, những nguyên liệu phụ này chính là nước dùng mà Quán Thang Hoàng Ngư phải rót vào, sau khi đảo đều là phải rưới nước dùng trong, nước cồi sò điệp và dầu tôm vừa mới ninh ra Câu Khiếm đơn giản thu nước cốt. Đến cuối cùng một nồi nấu xuống chỉ còn lại một bát nhỏ, mùi thơm nức mũi, nước cốt đặc sánh vàng óng, từng hạt hải sâm, bào ngư, cồi sò điệp, tôm tươi nhìn thấy rõ, thoạt nhìn còn tưởng là Phật Nhảy Tường.
Nước dùng giải quyết xong rồi, phần còn lại là cá đù vàng.
Tào Quế Hương lại đun một nồi dầu nóng chiên đoạn hành, vớt đoạn hành ra, bắt đầu dùng dầu nóng rưới lên cá đù vàng để da cá săn chắc hơn, vừa rưới vừa tiếp tục nói:
_“Bây giờ nghĩ lại lúc đó quả thực cũng khá hoang đường, ở thời bình làm đầu bếp mà làm như thời nạn đói vậy, cái này cũng không có cái kia cũng không có. Lúc thì dùng nguyên liệu này cho đủ số, lúc thì lấy nguyên liệu kia thay thế, nếu không phải tiền đã đến nơi ta đã sớm không làm rồi.”_
_“Tuy nhiên quả thực cũng rất rèn luyện trù nghệ, trước khi làm đầu bếp ở Cù Huyện ta vẫn luôn làm thanh niên trí thức ở nông thôn, tay nghề đã mai một đi rất nhiều. Nếu không phải năng lực của ông chủ không được tăng thêm độ khó cho ta, tay nghề của ta cũng không thể nhặt lại nhanh như vậy. Dùng lời của thanh niên các cháu mà nói, thực sự là tăng cường độ cho ta rồi.”_
Đang nói, dầu đã rưới xong.
Tào Quế Hương rót ‘nước dùng’ vừa mới làm xong vào trong bụng cá đù vàng, dùng nhân tôm bịt miệng, rải vây cá, sợi giăm bông và tôm khô lên trên cá đù vàng, nêm nếm đơn giản, cho vào nồi hấp.
_“Được rồi, Quán Thang Hoàng Ngư đến bước này cơ bản đã giải quyết xong, chỉ cần dùng lửa vừa lớn hấp một khắc đồng hồ là có thể ra lò.”_ Tào Quế Hương nói, _“Có lúc cũng không thể trách ta không muốn làm những món lớn này, những món này thực sự nói ra, quá trình nấu nướng cuối cùng rất đơn giản, nhưng công tác chuẩn bị giai đoạn đầu quá phức tạp rồi.”_
_“Vì 15 phút hấp này, phải mất 15 tiếng đồng hồ để chuẩn bị.”_
Tần Hoài cười nói: _“Sư phụ, chúng ta làm điểm tâm Bạch án cũng giống vậy nha, cuối cùng hấp bánh bao chỉ cần vài phút, thời gian cần thiết phía trước có thể dài lắm.”_
_“Lúc ba mẹ cháu mở tiệm ăn sáng, mỗi ngày hơn hai giờ đã phải thức dậy rồi.”_
_“Cũng phải, có giác ngộ này rất tốt, không sợ phiền phức.”_ Tào Quế Hương theo thói quen câu cá chấp pháp cười gật đầu, tiếp tục làm món tiếp theo.
Tần Hoài: …… Trương Chử nếu luyện tập kỹ xảo câu cá nhiều hơn với Tào Quế Hương, đã sớm câu được cá lớn rồi.
Những món còn lại Tào Quế Hương đã làm trước mặt Tần Hoài, sẽ không giải thích nữa. Nói chính xác là giải thích cũng chẳng có tác dụng gì, bởi vì Tần Hoài căn bản xem không hiểu.
_“Sư phụ, vậy sau khi ngài từ chức không làm nữa, ông chủ của ngài vẫn còn mở tiệm cơm sao?”_ Tần Hoài có chút tò mò hỏi.
Từ miêu tả vừa rồi của Tào Quế Hương, Tần Hoài nghe ra được ông chủ của Tào Quế Hương số rất tốt.
Ông chủ là thẻ N phế vật không sao, nhân viên SSR hơn nữa độ trung thành max, toàn bộ quá trình được gánh còng lưng.
_“Tất nhiên là không, lão Thạch ngay từ đầu đã không phải là mở tiệm cơm. Ngay từ đầu ông ấy là ngư dân, ngày nào cũng ra khơi đánh cá. Lúc đó nghèo, nấu ăn thiếu gia vị còn không nỡ cho dầu. Những ngư dân như lão Thạch ăn cá và hải sản đều là hấp cách thủy, dầu đều không nỡ cho loại đó.”_
_“Cách làm này nói là ăn hương vị nguyên bản của hải sản, ăn một hai lần nếm thử sự tươi mới thì còn được, ăn năm này qua tháng nọ ai mà chịu nổi, ngửi thấy mùi đã muốn nôn rồi.”_
_“Nhà lão Thạch mấy đời đều là ngư dân, từ nhỏ đều ăn như vậy, nằm mơ cũng muốn ăn cơm trắng ăn đến no. Sau này chính sách mở cửa ông ấy liền không muốn làm ngư dân nữa, theo người khác làm ăn buôn bán hàng biển, ông ấy làm ăn không được nhưng vận khí lại không tồi, kiếm được không ít tiền, ngay từ đầu ông ấy là bán hải sản.”_
_“Thạch lão bản vốn dĩ là bán hải sản, sau khi mở tiệm cơm còn có thể bị người ta chặn nguồn hàng?”_ Tần Hoài đều kinh ngạc đến ngây người.
So với Thạch lão bản, Hoàng An Nghiêu vẫn có chỗ đáng khen, ít nhất thiếu đông gia sẽ không bị người ta chặn nguồn hàng bằng cách này.
_“Nếu không sao nói lão Thạch không biết làm ăn, con người ông ấy chính là như vậy, thật thà. Ngay từ đầu người khác nói gì cũng tin, bị chặn mấy lần sau đó mới dần dần học được cách làm ăn. Tuy nhiên cũng chính vì ông ấy thật thà, ta mới sẵn lòng làm đầu bếp ở tiệm cơm của ông ấy.”_
_“Lúc đó ta và lão Trương đều không có suất về thành phố, lãng phí mấy năm ở nông thôn, mắt thấy hai đứa trẻ đều lớn rồi phải đi học. Bí thư chi bộ thôn chúng ta nhờ quan hệ tìm cho lão Trương công việc làm công nhân tạm thời ở xưởng gỗ Cù Huyện, tiền lương công nhân tạm thời đó cũng không đủ cho nhà bốn người chúng ta sống, lúc đó ta đều định vay tiền dựng một cái sạp bán thức ăn nồi lớn ở Cù Huyện rồi, Thạch lão bản liền tìm đến.”_
_“Tay nghề của ta là rất tốt, nhưng tình huống lúc đó cháu nói cháu tay nghề tốt không có tác dụng. Chúng ta ở nơi nông thôn, chỉ nổi tiếng ở mấy thôn, Trương gia gia cháu tay nghề thợ mộc cũng là đỉnh của đỉnh, không có tiền, không có quan hệ, không có đường lối, bí thư chi bộ thôn chúng ta nói rát cả họng, khắp nơi nhờ người tìm quan hệ cũng không phải chỉ có thể tìm được công việc làm công nhân tạm thời sao, lão Thạch lúc đó cũng là bị người ta xúi giục muốn mở một tiệm cơm ở Cù Huyện, cảm thấy mình vốn dĩ là làm ăn hải sản, có nguồn hàng sẽ không bị người ta lừa. Kết quả cửa hàng của ông ấy đều sang nhượng xong rồi, đầu bếp đã hẹn trước tạm thời không làm nữa, lão Tần bí thư thôn các cháu biết được tin này đặc biệt qua báo cho bí thư chi bộ thôn chúng ta, bí thư chi bộ thôn chúng ta liền đi tìm lão Thạch, ta lúc này mới có công việc.”_
_“Kết quả không ngờ làm một cái là bao nhiêu năm như vậy, tiệm cơm buôn bán tốt đến mức việc buôn bán hải sản của bản thân lão Thạch đều không làm nữa, ngày nào cũng ở lỳ trong tiệm cơm đợi ăn cơm.”_
Tần Hoài: ……
Vị Thạch lão bản này có phải là họ hàng với Hàn Quý Sơn không? Sao hai người này số đều tốt như vậy?
Ông ấy có phải cũng có một trợ lý cá Văn Dao không?
Trương Chử vốn luôn ngồi trên sô pha lướt điện thoại, nghe Tào Quế Hương nhắc đến Thạch lão bản cũng qua góp vui, hùa theo: _“Lão Thạch con người quả thực là không chê vào đâu được.”_
_“Nhờ người tìm quan hệ giúp tôi từ công nhân tạm thời chuyển thành chính thức ở xưởng gỗ không nói, còn giúp tôi giới thiệu không ít việc làm thêm. Sau này chúng tôi chuyển trường cho Xích Viễn và Tư Vũ lên thành phố, học bạ cũng là ông ấy giúp giải quyết, nghe nói tốn không ít tiền, nhưng lão Thạch đánh chết cũng không thừa nhận mình tiêu tiền, khăng khăng nói là ông ấy có quan hệ.”_
Tào Quế Hương cười lắc đầu: _“Ông ấy có thể có quan hệ gì chứ? Chính là vịt chết cứng mỏ, bây giờ đều là như vậy.”_
_“Lữ Tống Hoàng lần này rõ ràng không phải là hàng của ông ấy, chắc chắn là ông ấy mua loại chất lượng cao hơn từ chỗ người khác, khăng khăng nói là hàng tốt ông ấy mới về, còn phải bán cho chúng ta với giá bên ông ấy.”_
Tần Hoài khiếp sợ: _“Hả? Lữ Tống Hoàng là mua từ chỗ Thạch lão bản?”_
_“Đúng vậy.”_ Tào Quế Hương gật đầu, _“Sau khi ta từ chức tiệm cơm liền đóng cửa, lão Thạch cũng chẳng có thiên phú mở tiệm cơm gì liền làm lại việc buôn bán hải sản của ông ấy. Những năm nay làm ăn cũng tạm được, không nói là đại phú đại quý, kiếm được cũng không ít.”_
_“Ngày thường ta muốn làm món lớn món ngon, nguyên liệu đều là lấy từ chỗ ông ấy, nếu không ta đây cũng không mở tiệm cơm, bình thường lấy hàng cũng không lớn, từ nhà cung cấp bình thường sao có thể lấy được hàng tốt chất lượng cao.”_
_“À đúng rồi Quế Hương, hai ngày trước lúc tôi đi lấy hàng lão Thạch còn hỏi tôi sao đột nhiên lại mua nhiều như vậy, tôi đoán chừng là ông ấy muốn đến nhà ăn chực rồi.”_ Trương Chử nói.
Tào Quế Hương nói: _“Bảo ông ấy muộn hai ngày, đợi ngày Tiểu Tần đi hẵng đến, mấy ngày nay Tiểu Tần phải luyện Đao Công còn có Câu Khiếm, không có thời gian làm Tam Ti Ngư Sí cho ông ấy.”_
Trương Chử gãi đầu: _“Tôi thực sự là nghĩ không ra, Hoàng Muộn Ngư Sí ngon biết bao nha, sao ông ấy cứ thích ăn Tam Ti Ngư Sí chứ?”_
_“À đúng rồi lão Trương, đợi lúc lão Thạch đến ăn cơm ông nhớ bù tiền cá đù vàng cho ông ấy. Chúng ta trả là tiền cá đù vàng bình thường, ông ấy đưa hai con cá đù vàng hoang dã nặng 4 cân, giá cả chênh lệch quá nhiều rồi, số tiền này phải bù cho ông ấy.”_
Tần Hoài: ……
Ai nói Thạch lão bản không hiểu nhân tình thế cố, đây không phải là rất hiểu sao?
Thợ săn cao cấp thường xuất hiện dưới hình thức con mồi.