Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 35: Chương 35: Năm Hạn Đất Khô (6)

## Chương 35: Năm Hạn Đất Khô (6)

Dưới lầu, một tiểu ăn mày khoảng tám, chín tuổi mặc bộ đồ rách rưới giống hệt Trần Huệ Hồng nhưng sạch sẽ hơn bà rất nhiều đang linh hoạt né tránh sự đuổi đánh của tiểu nhị ở tầng 1.

Thấy người phụ nữ và Tần Diễn Hành đều đi xuống, tiểu nhị đang đuổi đánh tiểu ăn mày vội vàng dừng lại, ngay lập tức mách lẻo kiêm đùn đẩy trách nhiệm: _“Đông gia, tên tiểu ăn mày này lén lút không thành thật. Từ sáng sớm tôi đã thấy nó lảng vảng quanh tiệm Bột Bột Phô của chúng ta, vừa nãy trực tiếp lẻn vào, nhìn là biết muốn ăn trộm đồ bị tôi bắt quả tang!”_

Tần Diễn Hành đen mặt rống lên: _“Câm miệng cho ta!”_

Sau đó lập tức chuyển sang khuôn mặt tươi cười, nhìn người phụ nữ: _“Tỷ, tỷ xem...”_

Người phụ nữ không để ý đến hắn, đi thẳng xuống lầu, cúi người dắt tiểu ăn mày đang trốn dưới gầm bàn ra, dịu dàng nói: _“Có lẽ chỉ là đói bụng, ngửi thấy mùi thơm muốn vào xin miếng ăn thôi.”_

Nói xong, người phụ nữ cúi đầu nói: _“Nhưng lẻn vào tiệm của người khác là không đúng, người ta mở cửa làm ăn đón khách, cháu vào sẽ ảnh hưởng đến việc buôn bán của cửa tiệm.”_

Tiểu ăn mày không nói gì.

_“Theo tôi thấy nó chỉ là tuổi còn nhỏ không hiểu chuyện, đuổi ra ngoài là được rồi. Dạo này trong thành có nhiều dân tị nạn, chắc là cùng cha mẹ chạy nạn đến đây, đã rất đáng thương rồi.”_

Nói xong, người phụ nữ vỗ vỗ tiểu ăn mày, bảo nó ra ngoài.

Tiểu ăn mày không tình nguyện chạy chậm ra ngoài, sau khi ra ngoài, liếc nhìn Trần Huệ Hồng vẫn đang ngồi ở cửa chơi ngựa gỗ, dùng ánh mắt cảnh cáo trừng bà một cái.

Trần Huệ Hồng ném cho tiểu ăn mày một ánh mắt, không đánh trả, tiếp tục chơi ngựa gỗ.

Tần Diễn Hành thấy không chỉ trong tiệm có một tên ăn mày lẻn vào, ngoài tiệm còn có một người đang ngồi, lập tức nổi giận, quát tháo: _“Người bên ngoài kia còn không mau đuổi đi.”_

Tiểu nhị rõ ràng là một kẻ giỏi hóng hớt, đã nghe qua lời đồn về Trần Huệ Hồng lan truyền trên phố hôm nay, tiến lên phía trước nhỏ giọng nói vài câu. Tần Diễn Hành nhíu mày, rõ ràng cũng không dám chọc vào cô tiểu thư điên chạy ra từ gia đình đại hộ trong truyền thuyết, chỉ có thể chỉ vào Bột Bột bột đen trong quầy.

_“Lấy hai cái mời bà ta đi.”_

Tiểu nhị vội vàng đi lấy, chọn hai cái Bột Bột bột đen nhỏ nhất ra cửa nhét cho Trần Huệ Hồng: _“Ngài làm ơn làm phước, đi chỗ khác ngồi chơi được không?”_

Trần Huệ Hồng liếc nhìn một cái, phát hiện là màu đen, không nhận, nhưng vẫn tự giác đứng dậy, phủi phủi người định đổi một chỗ khác ngồi thẩm định mùi thơm.

Người phụ nữ xách hộp thức ăn bước ra, Trần Huệ Hồng nhất thời không nhìn đường, suýt nữa đâm sầm vào người phụ nữ.

Tiểu ăn mày đã chạy đến ven đường lại hung hăng trừng Trần Huệ Hồng một cái.

Trần Huệ Hồng tự biết đuối lý, vội vàng nói: _“Xin lỗi, cái này đền cho cô.”_

Nói xong liền giật lấy Bột Bột bột đen từ tay tiểu nhị, nhét cho người phụ nữ.

Tiểu nhị:?

Người phụ nữ thấy vậy mỉm cười, nhận lấy Bột Bột bột đen lấy khăn tay ra bọc lại, nhẹ giọng nói: _“Bột Bột em trai tôi làm mùi vị quả thực không ngon, tôi dùng cái tôi và chồng tôi làm đổi với bà.”_

Nói xong, người phụ nữ ngồi xổm xuống mở hộp thức ăn, từ tầng trên cùng lấy ra hai cái bánh màn thầu bột mì trắng to bằng nắm tay rõ ràng là làm bằng lương thực tinh, màu sắc hơi ngả xám đưa cho Trần Huệ Hồng.

Trần Huệ Hồng có chút mờ mịt nhận lấy bánh màn thầu, lần đầu tiên lộ ra vẻ mặt chần chừ, trên mặt viết đầy: Mình đây là xin ăn thành công rồi sao?

Tần Hoài giơ ngón cái khen ngợi thiên phú xin ăn bẩm sinh của Trần Huệ Hồng, một câu nói, bánh màn thầu đen biến thành bánh màn thầu trắng.

Tiểu ăn mày ven đường tức đến mức sắp cắn nát cả răng.

Người phụ nữ cũng nhìn thấy tiểu ăn mày ven đường, vẫy vẫy tay với nó, tiểu ăn mày chạy nhanh tới.

Người phụ nữ đưa Bột Bột bột đen bọc trong khăn tay cho nó, lại lấy từ trong hộp thức ăn ra một cái bánh màn thầu bột mì trắng, từ từ đậy nắp hộp thức ăn lại.

_“Sau này xin ăn nhớ xin ở cửa đừng đi vào, sẽ bị đánh đấy. Biết chưa?”_

Tiểu ăn mày gật đầu, nhỏ giọng nói: _“Cảm ơn.”_

Sau đó liền chạy đi.

Trần Huệ Hồng suy nghĩ một chút, cũng hùa theo một câu: _“Cảm ơn.”_

Sau đó cũng chạy đi.

Người phụ nữ nhìn bóng lưng hai người chạy về hai hướng, mỉm cười, có vẻ tâm trạng đã tốt hơn rất nhiều, xách hộp thức ăn rời đi.

Tần Hoài tất nhiên là đi theo Trần Huệ Hồng rời đi, cậu có muốn đi theo tiểu ăn mày chạy cũng không có điều kiện đó, mộng cảnh này là của Trần Huệ Hồng, cậu chỉ có thể đi theo chủ nhân mộng cảnh.

Từ lúc Tần Hoài bước vào mộng cảnh, cậu chưa từng thấy Trần Huệ Hồng ăn bất kỳ thức ăn nào khác ngoài vỏ cây. Sâu bọ, giun đất mà Huệ Nương đào được Trần Huệ Hồng luôn kính nhi viễn chi, trái cây không tên nhặt được thỉnh thoảng sẽ cắn một miếng, khoai lang Trương Bà cho ngay cả vỏ cũng chưa từng nếm thử.

Bây giờ người phụ nữ cho hai cái bánh màn thầu bột mì trắng rõ ràng bề ngoài không tồi, Trần Huệ Hồng cầm bánh màn thầu do dự một chút, cuối cùng vẫn không chịu nổi sự cám dỗ, cắn một miếng.

Chỉ một miếng, mắt Trần Huệ Hồng đã sáng lên.

Bánh màn thầu này ngon đến mức nào quả thực không cần phải nói.

Gần như không có bất kỳ sự do dự nào, Trần Huệ Hồng đứng bên đường ngấu nghiến ăn hết phần bánh màn thầu còn lại, ăn xong còn thòm thèm chép miệng. Liếc nhìn cái bánh màn thầu còn lại, do dự một chút, nhét vào trong ngực.

Người qua đường đi ngang qua nghe nói về tin đồn của Trần Huệ Hồng, thấy Trần Huệ Hồng ăn ngon lành như vậy, không khỏi cùng người đi cùng phát ra tiếng cảm thán: _“Tiểu thư điên đói rồi.”_

_“Cái Bột Bột đó nhìn quả thực không tồi, làm bằng bột mì trắng đấy.”_

_“Cũng chỉ là một cái Bột Bột bột mì trắng mà thôi.”_

Trần Huệ Hồng bỏ ngoài tai, tiếp tục đi trên phố. Chỉ là lần này dường như đã có phương hướng, không phải là đi dạo không mục đích trên phố, mà là quay lại đường cũ hướng về phía ngoại ô hẻo lánh.

Rời khỏi con phố sầm uất, ăn mày và dân tị nạn bắt đầu nhiều lên, Trần Huệ Hồng cũng hòa mình vào trong đó, không còn là cô tiểu thư điên nổi tiếng trên phố nữa, biến thành một trong những dân tị nạn bình thường không có gì nổi bật.

Trần Huệ Hồng nhìn quanh quất, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.

Đi được một lúc, Trần Huệ Hồng tóm lấy một dân tị nạn trông có vẻ khá cường tráng, hỏi: _“Chỗ phát cháo đi đường nào?”_

Dân tị nạn theo bản năng lộ ra vẻ mặt hung dữ, vừa nhìn thấy Trần Huệ Hồng còn tráng kiện hơn gã, lập tức chỉ đường.

_“Chỗ đó, nghe nói là vương gia nào đó bố thí, cháo ở đó là đặc nhất, nhiều đậu nát, ít cát.”_

Trần Huệ Hồng đi về hướng dân tị nạn chỉ.

Dân tị nạn không lừa Trần Huệ Hồng, lán cháo ở đó có lẽ quả thực được mọi người công nhận là tốt nhất toàn khu vực, số lượng dân tị nạn ở đây gần như gấp mấy lần những nơi khác, đội ngũ hỗn loạn, chen lấn, có người thậm chí bị giẫm dưới chân đè ở dưới không ngừng kêu la.

Tại lán cháo có mấy quản sự ăn mặc bảnh bao, không quản lý gì mấy, vắt chéo chân nhàn nhã uống trà, cùng lắm là liếc nhìn xem còn lại bao nhiêu đậu khi nào thì kết thúc công việc, thỉnh thoảng bốc vài nắm cát rắc vào trong nồi.

Trần Huệ Hồng chen lấn qua lại trong đám đông, dân tị nạn tưởng bà muốn chen ngang, thấy bà thân hình tráng kiện, sắc mặt hồng hào, nhìn là biết rất giỏi đánh nhau, cũng không ai dám chọc, tất cả đều lặng lẽ nuốt giận nhường đường cho bà chen.

Chen chen một hồi, Trần Huệ Hồng nghe thấy giọng nói quen thuộc.

_“Trần tỷ tỷ!”_

Đập vào mắt là khuôn mặt nhỏ nhắn đầy kinh ngạc vui mừng của Huệ Nương.

_“Ăn chưa?”_ Trần Huệ Hồng hỏi ngắn gọn súc tích.

Huệ Nương lắc đầu: _“Đông người quá, không xếp hàng được. Hơn nữa...”_

Huệ Nương chỉ vào mấy gã đại hán gần lán cháo: _“Xếp hàng đến lượt phải chia cho bọn họ nửa bát, không cho sẽ bị đánh, muội không dám chen lên trước.”_

Vóc dáng của Huệ Nương trong đám dân tị nạn được coi là không tồi, cố gắng chen lên phía trước biết đâu đã được uống rồi.

Trần Huệ Hồng thấy vậy, trực tiếp kéo tay Huệ Nương, dẫn cô bé chen ra khỏi đám đông đang tranh giành cháo, đến một góc không có người.

_“Ăn cái này.”_ Trần Huệ Hồng lấy cái bánh màn thầu đã bị ép thành bánh bột từ trong ngực ra, đưa cho Huệ Nương, trong ánh mắt khiếp sợ của Huệ Nương, bánh màn thầu từ từ đàn hồi lại, trở về hình dáng ban đầu.

_“Oa!”_ Huệ Nương kinh ngạc thốt lên.

_“Bánh màn thầu bột mì trắng, thực sự không phải màu trắng!”_

Tần Hoài:...

Huệ Nương, điểm cô cảm thán có chút kỳ lạ đấy.

Nhưng mà sư phụ làm bánh màn thầu này là ai vậy? Sao lại lợi hại như thế, kỹ thuật nhào bột cũng quá tốt rồi.

Bị ép thành thế này mà vẫn có thể đàn hồi lại, tuyệt kỹ độc môn a!

Huệ Nương không kịp chờ đợi cắn mạnh một miếng, lớn tiếng nói: _“Ngọt!”_

_“Còn ngọt hơn cả mía!”_

Huệ Nương ăn như gió cuốn mây tan hết cả cái bánh màn thầu, có chút mong đợi hỏi: _“Tỷ tỷ, tỷ đi vào nội thành rồi sao?”_

_“Đi rồi.”_

_“Có vui không?”_

_“Cũng được, khá náo nhiệt, đông người.”_

_“Muội không dám đi, bọn họ đều nói bộ dạng này của chúng ta đi vào nội thành sẽ bị đánh.”_

_“Cũng bình thường thôi, chỉ cần không vào cái gì mà...”_ Trần Huệ Hồng suy nghĩ một chút, _“Tiệm Bột Bột thì sẽ không bị đánh, ngồi ở cửa sẽ có người lấy đồ cho cô ăn bảo cô rời đi.”_

Huệ Nương khâm phục há hốc miệng, phát ra tiếng kinh ngạc không thành tiếng.

_“Cô tìm được cha mẹ cô chưa?”_

_“Chưa, có thể họ không đến Bắc Bình.”_ Huệ Nương vui vẻ nói, _“Tỷ tỷ, tỷ thích ở đây không? Tỷ muốn ở lại đây sao?”_

_“Chắc vậy.”_

_“Vậy muội có thể tiếp tục ở cùng tỷ tỷ không? 7 đồng tiền đồng tỷ tỷ cho muội muội không dám tiêu sợ bị người ta cướp, sau này tỷ tỷ cứ đi dạo khắp nơi, muội đi vào nội thành xin ăn thay tỷ.”_

Trần Huệ Hồng: _“... Cô vui là được.”_

Tần Hoài cảm thấy Trần Huệ Hồng có thể thực sự muốn nói là, bà không muốn xin ăn.

_“Tỷ tỷ, bây giờ chúng ta đi đâu?”_

_“Tôi đi tìm một bộ quần áo.”_

_“Tại sao lại tìm quần áo?”_

_“Bởi vì cô nói mặc bộ quần áo này vào nội thành sẽ bị đánh.”_

_“Tỷ tỷ...”_

Tần Hoài rời khỏi mộng cảnh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!