## Chương 361: Sự Ban Tặng Của Đương Khang
Khu vui chơi mà Tần Hoài mời mọi người đến, là một khu vui chơi mới mở ở Sơn Thị hai năm trước.
Không phải là công viên chủ đề như Universal Studios hay Disney, mà là một khu vui chơi kiểu phổ thông rất truyền thống, có tàu lượn siêu tốc, vòng đu quay, nhà ma và một loạt các trò chơi truyền thống khác, không bán các sản phẩm phụ trợ, chỉ là giá đồ ăn và nước uống trong khu vui chơi đắt hơn bên ngoài, không tìm ra được đặc sắc gì, cũng không nói ra được khuyết điểm gì rõ ràng.
Nếu cứ phải nói khu vui chơi này có đặc sắc gì, thì đó là khu vui chơi này có 4 loại tàu lượn siêu tốc, 2 loại tháp rơi tự do, chủ yếu mang tính mạo hiểm kích thích, vô cùng không dành cho trẻ em, sinh viên đại học mang thẻ sinh viên mua vé có thể được giảm giá 50%, rất được nhóm sinh viên đại học yêu thích.
Tần Hoài vốn dĩ định lái xe của La Quân chở mọi người cùng đi, cộng thêm Âu Dương vừa vặn một nhóm năm người, một chiếc xe vừa vặn ngồi đủ.
Sau đó kế hoạch không theo kịp sự thay đổi đã xảy ra một chút vấn đề, liền biến thành mọi người tự đi, gặp nhau ở cổng khu vui chơi lúc 11 giờ.
Thậm chí Tần Hoài và Tần Lạc cũng không xuất phát cùng nhau, bên Âu Dương lái riêng một chiếc xe chở Tần Lạc, bên Tần Hoài lại lái một chiếc xe.
Cái một chút vấn đề này cụ thể là……
Trong lúc chờ đèn đỏ, Tần Hoài liếc nhìn Trần Huệ Hồng ở ghế phụ, lại quay đầu nhìn Khuất Tĩnh, Thạch Đại Đảm và La Quân ngồi ở hàng ghế sau, thấy Tần Hoài nhìn mình một cái Thạch Đại Đảm còn cười tươi rói với Tần Hoài.
Cười xong Thạch Đại Đảm còn nhích mông, có thể là hơi chèn ép La Quân rồi, La Quân vô cùng ghét bỏ liếc ông một cái, không trợn trắng mắt, hừ lạnh một tiếng quay đầu tiếp tục nhìn ra ngoài cửa sổ xe.
Tần Hoài đặc biệt muốn ném dấu chấm hỏi trên đầu mình vào 4 người này, nhưng lại không dám, chỉ có thể muốn nói lại thôi.
Mãi cho đến khi đèn đỏ kết thúc, đèn xanh bật sáng, đi theo bản đồ chỉ đường một đoạn, Tần Hoài mới không nhịn được nói:
_“Đạo lý tôi đều hiểu, Lão Thạch ông xem chúng tôi trò chuyện trong nhóm, phát hiện dạo này tiến độ Song Giải Bao của tôi không tốt, rất quan tâm tôi, đúng lúc mấy ngày trước ra biển lại câu được một ít hàng ngon, cho nên đặc biệt từ xa ngồi máy bay vận chuyển hải sản bằng đường hàng không mang đến cho tôi, đúng lúc bắt kịp chuyến đi khu vui chơi hôm nay, tôi có thể hiểu.”_
_“Hồng Tỷ chị… tóm lại muốn không đi làm thì không đi làm, muốn đến khu vui chơi tôi cũng có thể hiểu.”_
_“Khuất Tĩnh cô hiếm khi được nghỉ, nghe nói có lịch trình đi khu vui chơi này, đặc biệt xin nghỉ phép năm để đi khu vui chơi cùng chúng tôi, tôi cũng coi như có thể hiểu đi.”_
_“Nhưng ngài, La tiên sinh! Ngài bất kể là tuổi thực tế hay tuổi cơ thể ít nhất cũng hơn 90 rồi chứ, ngài ngày nào cũng không ra khỏi cửa, hiếm khi ra khỏi cửa đến Vân Trung Thực Đường một chuyến, Trương Thục Mai đều phải đẩy xe lăn chuẩn bị sẵn bên cạnh. Khuất Tĩnh bảo ngài đến khoa Phục hồi chức năng làm vật lý trị liệu ngài cũng không làm, sao ngài cũng đến khu vui chơi?”_
_“Vòng quay ngựa gỗ nhẹ nhàng nhất trong khu vui chơi này ngài cũng không trèo lên nổi chứ?”_
Tại sao Tần Hoài nhất định phải chọn lúc lái xe để nói đoạn này? Bởi vì La Quân chỉ cần suy nghĩ một chút cho sự an toàn tính mạng của mọi người trên xe, đều sẽ không nổi trận lôi đình lúc Tần Hoài đang lái xe, tấn công anh hoặc mắng mỏ anh.
Tần Hoài chính là muốn đánh cược một phen.
Anh cược đúng rồi!
La Quân quả nhiên không nổi trận lôi đình, cũng không mắng mỏ, ông chỉ càng ghét bỏ nhìn ra ngoài cửa sổ xe, mông cố gắng nhích sang một bên không muốn ngồi sát Thạch Đại Đảm, hừ lạnh một tiếng nói:
_“Đây là xe của tôi, tôi muốn đi đâu thì đi đó.”_
Tần Hoài: ……
_“Tôi sắp chết rồi, trước khi chết muốn đi khu vui chơi một lần có vấn đề gì sao? Tôi lại chưa từng đi khu vui chơi.”_
Tần Hoài cảm thấy La Quân ít nhiều hơi vỡ bình cứ vỡ.
Lần trước Khuất Tĩnh mở tiệc trà ở nhà La Quân, phát hiện La Quân hình như sức khỏe thực sự không ổn, có thể không còn nhiều thời gian, La Quân còn thẹn quá hóa giận đuổi ba người ra ngoài. Đợi Khuất Tĩnh và Trần Huệ Hồng bắt đầu liên hệ nhà tang lễ, hỏi La Quân thích bia mộ chất liệu gì, có cần chuyên môn đặt làm hay không, La Quân biết không giấu được nữa, liền không giấu nữa.
Ngay cả câu trước khi chết muốn đi khu vui chơi một lần cũng nói ra được.
_“Xe lăn ở trong cốp xe, đến lúc đó là Khuất Tĩnh đẩy chứ có phải cậu đẩy đâu, cậu lo lắng cái gì?”_ La Quân bực bội trợn trắng mắt, _“Không phải cậu nói với Khuất Tĩnh là cậu phải làm tốt việc chăm sóc cuối đời sao? Chính là làm chăm sóc cuối đời như vậy sao?”_
Tần Hoài: Dẫn lão Tất Phương hơn 90 tuổi đến khu vui chơi chủ yếu mang tính mạo hiểm kích thích, lấy tháp rơi tự do và tàu lượn siêu tốc làm đặc sắc để chơi, điều này đúng sao?
Tần Hoài chỉ có thể ngậm miệng lái xe.
Thạch Đại Đảm mặc dù vào nhóm đã được một thời gian, nhưng ông suy cho cùng là lần đầu tiên tiếp xúc với nhiều tinh quái như vậy, đối với tính khí của La Quân không hiểu rõ lắm.
Thấy Tần Hoài không nói gì, Thạch Đại Đảm còn tưởng Tần Hoài tức giận rồi, vội vàng cười tươi rói hòa giải: _“Ây da, chuyện hôm nay thực ra là tôi lén lút đề nghị với mọi người, không thể trách họ, chủ yếu trách tôi.”_
_“Tôi đây không phải đúng lúc qua đây bắt kịp sao, nghĩ Tiểu Tần cậu muốn đi khu vui chơi giải sầu, đúng lúc tôi cũng khá thích đi khu vui chơi. Tối qua tôi đã lặng lẽ nhắn tin riêng hỏi mọi người có muốn đi không, thấy mọi người đều có hứng thú này mới đề cập trong nhóm, trách tôi, đều trách tôi.”_
La Quân hơi nghiêng đầu liếc nhìn Thạch Đại Đảm một cái: _“Thật không hổ là Đương Khang, người tốt đều để ông làm hết rồi.”_
Thạch Đại Đảm gãi đầu: _“Tôi không có ý này, ý của tôi là……”_
Thấy Thạch Đại Đảm sắp giải thích càng giải thích càng rối, Khuất Tĩnh vội vàng lên tiếng ôn tồn an ủi ông, giải thích: _“Thạch tiên sinh, ngài đừng hiểu lầm. La tiên sinh không hề tức giận, Tần sư phụ cũng không tức giận, La tiên sinh bình thường đều nói chuyện như vậy, hôm nay tính khí của ngài ấy đã coi như rất tốt rồi. Chỉ là âm dương quái khí, không có công kích cá nhân, cũng không có nhục mạ thuần túy, càng không có mắng chửi vô cớ.”_
_“Tất cả chúng tôi đều quen rồi, La tiên sinh bình thường chính là nói chuyện như vậy, vừa rồi là giao tiếp bình thường không tính là cãi nhau.”_
La Quân: ……
Thạch Đại Đảm rất kinh ngạc: _“Tất Phương tính khí kém vậy sao?”_
La Quân nhịn không được xoay người một cái, nhìn chằm chằm Thạch Đại Đảm: _“Đương Khang họ Thạch tôi nhịn ông lâu lắm rồi, thụy thú thì giỏi lắm sao, dựa vào bản thân độ kiếp thành công thì giỏi lắm sao, thụy thú các người sao lại đứa này đáng ghét hơn đứa kia.”_
_“Từ tối qua ông ở nhà tôi bắt đầu, trước tiên là dùng nhà bếp nhà tôi hầm canh, lại lấy tivi của tôi xem loại phim truyền hình cười ngốc nghếch vô lý không có não. Quan trọng nhất là, tôi buổi tối không ngủ là thói quen của tôi, tôi phải thức đêm xem tivi, chứ không phải đặc biệt không ngủ để nói chuyện với ông.”_
_“Cứ kéo tôi nói chuyện nói chuyện nói chuyện, hai chúng ta trước đây quen biết sao? Có gì hay mà nói, chúng ta trong nhóm đã nói chuyện nhiều ngày chưa?”_
_“Quan trọng nhất là, tôi căn bản không cần ông nói cho tôi biết kỹ xảo độ kiếp gì. Ông tưởng việc độ kiếp của ông rất có giá trị tham khảo sao? Tôi ghét nhất là đám Đương Khang các người suốt ngày giả vờ ra vẻ thật thà chất phác, trước đây cách vách nhà tôi cũng có một con Đương Khang, bản thân không nuôi đồ, ngày nào cũng nhặt lông tôi rụng đi đổi đồ với Tỳ Hưu cách vách, Đương Khang các người không có đứa nào tốt cả!”_
Nghe đến câu cuối cùng, Trần Huệ Hồng vốn đang nghịch điện thoại lập tức tỉnh táo lại, xoay người một cái, người suýt nữa rướn cả ra hàng ghế sau: _“Còn có chuyện này nữa sao, tôi cứ thấy kỳ lạ sao La Quân ngài lại ghét Đương Khang như vậy, trước đây ngài hay rụng lông sao?”_
La Quân: ……
Thạch Đại Đảm chỉ có thể nở một nụ cười thật thà: _“Vậy cũng không thể hoàn toàn trách cậu ấy, lông của Tất Phương các người quả thực rất đẹp, rất nhiều tinh quái đều thích, nếu tôi ở cách vách nhà ngài tôi cũng nhặt.”_
La Quân:???
Tần Hoài lặng lẽ lái xe cảm thấy La Quân có thể sắp bị tức chết rồi, để xoa dịu bầu không khí, Tần Hoài chủ động chuyển chủ đề: _“Được rồi, La tiên sinh chúng ta đừng để ý đến loại chi tiết này, chúng ta nói chuyện gì đó cần thảo luận trước mắt đi, chất liệu bia mộ của ngài đã chọn xong chưa?”_
La Quân mặt không cảm xúc nói: _“Chọn xong rồi, tôi đã chuyển tiền cho Trần Huệ Hồng để cô ta đi đặt cọc. Bia mộ đặt làm đại khái cần 10 tháng thời gian, tôi cố gắng 10 tháng sau mới chết.”_
_“Đặt làm bia mộ phải lâu vậy sao?”_ Tần Hoài kinh hãi, điều này thực sự liên quan đến điểm mù kiến thức của anh.
_“Chất liệu và kiểu dáng mà La tiên sinh ưng ý phải đặt làm ở nước ngoài, vận chuyển về khá phiền phức nên cần một chút thời gian.”_ Khuất Tĩnh giải thích, _“Kiểu dáng vẫn khá đẹp, chỉ là không biết La tiên sinh trước khi chết có thể nhìn thấy thành phẩm không. Nếu ngài ấy qua đời trong vòng 10 tháng, e là phải đợi rất nhiều năm mới có thể nhìn thấy thành phẩm rồi.”_
Trọng điểm quan tâm của Thạch Đại Đảm hoàn toàn khác: _“Lão La ngài chỉ còn chưa đến 10 tháng nữa thôi sao, vậy những điều cần lưu ý tối qua tôi nói với ngài ngài phải nhớ nghe. Kiếp thứ hai thực sự không giống kiếp thứ nhất, ngài cảm thấy rất nhiều thứ ngài đều nhớ, thực tế có những thứ ngài mơ hồ, những phần mơ hồ đó sẽ làm tăng độ khó độ kiếp của ngài.”_
_“Quan trọng nhất là nhất định đừng đắm chìm vào những ký ức quá khứ, cũng không thể quá khác người dễ bị đổ nước bùa. Cái tính khí nóng nảy này của ngài cũng phải sửa đi, làm gì có đứa trẻ nào tính khí nóng nảy như ngài.”_
_“Đầu thai loại chuyện này rất khó nói, đầu thai vào gia đình tốt thì còn đỡ, nếu thai đầu thai không tốt, ngài cũng phải nhịn vài năm mới có thể liên lạc với chúng tôi a.”_
Có thể nhìn ra, Thạch Đại Đảm đã dốc hết ruột gan với La Quân rồi. Ông vô cùng quan tâm vị Tất Phương có tình trạng cơ bản giống hệt ông, kiếp thứ nhất độ kiếp thất bại sắp làm lại từ đầu, mở ra kiếp thứ hai này.
La Quân ngay cả trợn trắng mắt cũng lười trợn, lặng lẽ quay đầu đi không nhìn Thạch Đại Đảm, tiếp tục nhìn ra ngoài cửa sổ giả vờ không nghe thấy.
Tần Hoài suýt nữa không nhịn được cười, phát hiện La Quân mặc dù tính khí nóng nảy, nhưng đối mặt với Đương Khang quả thực là hơi hết cách, bởi vì Đương Khang thực sự là có một chút xíu không được thông minh cho lắm.
Tần Hoài nhỏ giọng hỏi Trần Huệ Hồng: _“Hồng Tỷ, chị nói thật với tôi đi, sao mọi người lại nghĩ đến việc hôm nay cùng tôi đến khu vui chơi?”_
_“Xây dựng đội ngũ a.”_ Trần Huệ Hồng buột miệng nói ra, _“Chúng ta quen biết lâu như vậy rồi, chưa từng cùng nhau ra ngoài chơi. Tiểu Tần cậu mỗi ngày không phải làm điểm tâm, thì là làm điểm tâm, thì là nằm nghỉ ngơi ở nhà, còn không giống người hơn cả chúng tôi.”_
_“Hiếm khi thấy cậu ra ngoài chơi một lần, chúng tôi đương nhiên cũng phải góp vui, cùng cậu ra ngoài chơi cứ coi như là xây dựng đội ngũ rồi.”_
_“Đi đâu chơi không quan trọng, chủ yếu là mọi người rất ít khi cùng nhau ra khỏi cửa, cùng lắm thì coi như đi dã ngoại cũng được. Dù sao chúng tôi đối với khu vui chơi cũng không có hứng thú gì, tôi đều ở cái tuổi này rồi, tôi đến khu vui chơi chơi cái gì a?”_
Khuất Tĩnh ở hàng ghế sau lặng lẽ giơ tay: _“Nhưng tôi thực sự muốn đi khu vui chơi chơi, tôi chưa từng đi khu vui chơi, tôi rất muốn chơi tàu lượn siêu tốc.”_
Thạch Đại Đảm cũng vui vẻ nói: _“Tôi cũng khá thích chơi tàu lượn siêu tốc, kích thích.”_
Tần Hoài cười cười không nói gì, tiếp tục lái xe.
Mặc dù hôm nay không hiểu sao từ hoạt động thư giãn của tiểu đội nghiên cứu Song Giải Bao, biến thành lần xây dựng đội ngũ đầu tiên của nhóm trò chuyện [Gia đình yêu thương nhau], rất đột ngột, nhưng cũng khá tốt.
Suy cho cùng theo một ý nghĩa nào đó La Quân nói cũng không sai, ông đều không còn nhiều thời gian nữa, nếu không ra ngoài xây dựng đội ngũ cùng mọi người La Quân chỉ có thể đợi kiếp sau rồi.
11 giờ trưa, Tần Hoài dẫn mọi người đến cổng khu vui chơi đúng giờ.
Người của Âu Dương đến sớm hơn Tần Hoài vài phút, so với hai bàn tay trắng bên phía Tần Hoài, sự chuẩn bị của mấy người Âu Dương tương đối đầy đủ hơn rất nhiều, cơ bản mỗi người đều đeo ba lô hoặc xách túi, Tần Lạc càng xách một túi lớn đồ ăn vặt cũng không chê mệt.
Tang Lương là lần đầu tiên gặp La Quân và Thạch Đại Đảm, hơi tò mò liếc nhìn hai người thêm vài cái, sau đó xán đến bên cạnh Tần Hoài che miệng nhỏ giọng hỏi: _“Tần Hoài, hoạt động quan tâm người già neo đơn của ủy ban khu phố bên các cậu sao lại là dẫn người già neo đơn đến khu vui chơi a? Cái này cũng quá kỳ lạ rồi, vị ông nội này nhìn ít nhất cũng hơn tám mươi rồi chứ, bác sĩ Khuất còn đẩy xe lăn, cái này có thể chơi gì a?”_
Đối với sự không mời mà đến của mấy người Trần Huệ Hồng, lời giải thích của Tần Hoài là hôm nay là hoạt động quan tâm người già neo đơn do ủy ban khu phố đặc biệt tổ chức cho La Quân vị người già neo đơn hộ đinh dĩ này. La Quân với tư cách là siêu VIP của bệnh viện Khuất Tĩnh, Khuất Tĩnh đi cùng chăm sóc toàn bộ quá trình, Thạch Đại Đảm là bạn của Trần Huệ Hồng được gọi đến giúp đỡ.
Âu Dương nghe thấy tiếng lầm bầm của Tang Lương, trực tiếp giúp Tần Hoài giải thích: _“Anh không hiểu La tiên sinh, loại hoạt động này nghe có vẻ ly kỳ, nhưng đặt lên người ngài ấy một chút cũng không ly kỳ, chỉ cần ngài ấy chịu đến thì tốt hơn bất cứ thứ gì.”_
Tang Lương cái hiểu cái không gật đầu, Đàm Duy An vẫn luôn gặm Tiên Nhục Nguyệt Bính không nói gì, Trịnh Tư Nguyên đeo ba lô hai quai im lặng dùng điện thoại trò chuyện, ước chừng là đang trò chuyện với Trịnh Đạt.
Chỉ có Tần Lạc hơi sốt ruột, người đều đến đông đủ rồi sao còn chưa vào, đều 11 giờ rồi, trì hoãn thêm nữa thì không chơi được bao lâu nữa.
Tần Lạc xách túi đồ ăn vặt, lớn tiếng thúc giục: _“Anh, chúng ta bây giờ có thể vào được chưa? Em nghe nói tàu lượn siêu tốc mạo hiểm kích thích nhất bên trong không cần xếp hàng, lát nữa chúng ta đi chơi cái đó trước nhé, em muốn chơi thêm vài lần!”_
_“Tiên Nhục Nguyệt Bính Tư Nguyên ca làm em đều không dám ăn, chỉ sợ chơi xong rồi nôn, chúng ta phải tranh thủ thời gian chơi, ngồi xong tàu lượn siêu tốc em còn phải ăn đồ ăn nữa!”_
Thấy Tần Lạc sốt ruột rồi, Tần Hoài cũng không trì hoãn, liên tục gật đầu: _“Được, thẻ và vé đều mang rồi chứ? Chúng ta vào thôi.”_
Tần Lạc phát ra tiếng reo hò, nhấc chân định chạy về phía ngã tư.
_“Đợi đã.”_ Thạch Đại Đảm gọi Tần Lạc lại, lấy điện thoại ra, _“Tôi chụp cho mọi người một bức ảnh chung trước nhé, chụp ngay ở cổng khu vui chơi.”_
Âu Dương lập tức hiểu ra, nhỏ giọng nói với Tần Lạc: _“Lạc Lạc, phối hợp một chút, ảnh chụp hoạt động loại này rất quan trọng, đông người trông có vẻ long trọng.”_
Tần Lạc cái hiểu cái không gật đầu, tích cực hưởng ứng, khi chụp ảnh trực tiếp đứng bên cạnh La Quân, cười vô cùng rạng rỡ.
Thạch Đại Đảm còn khá biết cách chụp ảnh cho người khác, mặc dù là cầm điện thoại, nhưng động tác tạo dáng rất chuyên nghiệp ngay ngắn, tay rất vững.
_“Nào, ba, hai…… La tiên sinh, cười một chút đi, biểu cảm nghiêm túc quá, đúng, cười một chút.”_
La Quân bị ép nặn ra một nụ cười công nghiệp.
Tần Hoài đứng ngay bên cạnh La Quân, nhìn thấy nụ cười này của La Quân lập tức không nhịn được, phì một tiếng bật cười thành tiếng.
Thạch Đại Đảm chụp nhanh với tốc độ ánh sáng.
La Quân thấy Tần Hoài lại dám cười ông, phẫn nộ quay đầu, trừng mắt nhìn Tần Hoài, cảnh này lại bị Thạch Đại Đảm tách một tiếng chụp lại. Cảm giác được Thạch Đại Đảm hình như đang chụp khoảnh khắc phẫn nộ của mình, La Quân lại trừng mắt nhìn Thạch Đại Đảm, sau đó cảnh này lại bị Thạch Đại Đảm chụp lại.
La Quân:???
_“Phụt.”_ Tần Hoài nhịn cười suốt dọc đường cuối cùng vẫn không nhịn được, trực tiếp bật cười thành tiếng.
Tần Hoài thực sự rất ít khi nhìn thấy dáng vẻ chịu ấm ức như vậy của La Quân, cũng khó trách La Quân ghét Thạch Đại Đảm như vậy, Tất Phương và Đương Khang có thể quả thực là hơi bát tự không hợp.
Tần Lạc căn bản không biết đã xảy ra chuyện gì, nắm lấy liền chạy về phía lối vào, vừa chạy vừa nói: _“Anh, em đã tra xong cẩm nang rồi! Lát nữa chúng ta đi ngồi 3 lần cái tàu lượn siêu tốc đặc biệt kích thích đó trước, người bình thường ngồi 3 lần là nôn rồi, chúng ta ngồi xong 3 lần nghỉ ngơi một chút lại đi ngồi tàu lượn siêu tốc khác!”_
_“Vừa rồi em hỏi Dương ca, Tư Nguyên ca bọn họ, hỏi một vòng họ đều không muốn ngồi, một mình em cũng không dám ngồi, anh anh đi cùng em ngồi nhé!”_
_“Hả??!”_
_“Ngồi xong tàu lượn siêu tốc lại ngồi tháp rơi tự do, Dương ca nói rồi anh ấy sẽ ở dưới quay video giúp chúng ta.”_
_“Hả???!”_
_“Ha ha ha ha ha ha.”_ Âu Dương ở phía sau cười lớn.
Ngay khi Tần Hoài định mở miệng bày tỏ, người anh trai thân yêu của em hôm nay đột nhiên cảm thấy cơ thể hơi khó chịu, có thể không có cách nào đi cùng em gái ngồi tháp rơi tự do và tàu lượn siêu tốc, âm báo hệ thống trò chơi vang lên trong đầu Tần Hoài.
_“Đinh, chúc mừng người chơi kích hoạt phần thưởng đặc biệt [Sự ban tặng của Đương Khang], nhận được 【Một Đoạn Ký Ức của Thạch Đại Đảm】.”_
Tần Hoài:?
Hả?
Tác giả không bịa ra được ký ức sao? Lại bịa ra được rồi?
Nhưng phần thưởng đặc biệt là thứ gì? Cái thứ này dựa vào kích hoạt? Kích hoạt như thế nào? Đi cùng em gái ngồi tháp rơi tự do và tàu lượn siêu tốc thì kích hoạt?
Lời đến khóe miệng của Tần Hoài lập tức biến thành:
_“Yên tâm đi Lạc Lạc, hôm nay em muốn chơi bao nhiêu lần thì chơi bấy nhiêu lần, người anh trai này nhất định đi cùng em chơi đến cùng!”_
Tất nhiên, nếu chơi xong về nhà người anh trai thân yêu của em phát hiện bài tập của em chưa làm xong, anh trai cũng sẽ đi cùng em làm bài tập đến cùng.
Tần Hoài cười nhìn Tần Lạc.
Ai bảo anh là một người anh trai chu đáo chứ?