## Chương 381: Giao Lưu Ngược
_“Tôi đi vệ sinh một lát.”_
Tần Hoài nói xong liền chuồn mất, ngoại trừ Tang Lương có chút kinh ngạc ra những người khác đều thấy nhưng không thể trách.
Tang Lương nhỏ giọng hỏi Đàm Duy An: _“Sáng nay Tần Hoài uống nhiều nước lắm sao? Sao cậu ấy lần này chạy đi vệ sinh gấp gáp vậy.”_
Đàm Duy An bình tĩnh nói: _“Bình thường, lúc cậu ấy ra vẻ thường xuyên như vậy, quen là được.”_
Bên kia, lúc Tần Hoài đi đến nhà vệ sinh nhân viên của Hoàng Ký phát hiện nhà vệ sinh nhân viên lại còn được trang hoàng lại, dán giấy dán tường mới, chỉ là không biết giấy dán tường màu xanh nhạt và nhà vệ sinh là sự kết hợp kiểu gì.
Tần Hoài quả quyết bước vào buồng thứ 1, đóng cửa, khóa lại, mở bảng hệ thống.
Chi Tuyến Nhậm Vụ được kích hoạt quả nhiên là của Cung Lương.
【Cung Lương Đích Khát Vọng 2】: Trong sự nghiệp làm nhân viên sale xuất sắc ngắn ngủi của Cung Lương, đã từng được ăn vô số món ngon vật lạ, những mỹ vị bình thường không thể làm ông cảm động, nhưng tâm ý ẩn chứa đằng sau điểm tâm mỹ vị, đặc biệt là tâm ý độc nhất vô nhị được làm riêng cho một người sẽ khiến ông càng thêm cảm động. Kể từ khi Tỉnh sư phụ qua đời, Cung Lương rất ít khi nhìn thấy tâm ý này trên điểm tâm, cho đến hôm nay. Vào khoảnh khắc ăn được Song Giải Bao, Cung Lương đột nhiên rất khao khát được trải nghiệm lại sự cảm động lúc ăn Tứ Hỷ Thang Đoàn trước đây, muốn cảm nhận lại tâm ý độc nhất vô nhị này một lần nữa.
Phần thưởng nhiệm vụ: 【Cung Lương Đích Nhất Đoạn Ký Ức】
Tần Hoài sau khi xem xong chi tiết nhiệm vụ chỉ cảm thấy, không ngờ Cung Lương lại khá quan tâm đến loại nghi thức độc nhất vô nhị này.
Tứ Hỷ Thang Đoàn trước đây cũng là một nhiệm vụ cảm động liền hoàn thành, bây giờ trực tiếp một sự cảm động cộng thêm ngưỡng mộ đã kích hoạt một nhiệm vụ mới. Tần Hoài sâu sắc cảm thấy rất nhiều lúc Cung Lương ăn không phải là điểm tâm, thứ ăn vào là giá trị cảm xúc ẩn chứa trong điểm tâm.
Thứ ăn vào là sư phụ điểm tâm quan tâm ông, trong lòng có ông.
Tần Hoài biểu thị cái này anh giỏi nhất, đợi anh về bàn bạc với Thạch Đại Đảm một chút, lục lọi trong ký ức của Thạch Đại Đảm xem năm xưa Tỉnh sư phụ có loại điểm tâm nổi tiếng nào ít người biết đến và tương đối đơn giản không. Tần Hoài treo tóc lên xà nhà lấy dùi đâm vào đùi đặc biệt nghiên cứu vài tháng cho Cung Lương, đến lúc đó Cung Lương vừa cảm động, Chi Tuyến Nhậm Vụ chẳng phải sẽ hoàn thành sao.
Đơn giản.
Chỉ là như vậy, Tần Hoài phải ở lại Cô Tô thêm một khoảng thời gian nữa.
Thời gian ngắn rất khó làm nổi bật sự coi trọng của anh đối với điểm tâm mới.
Nghĩ đến đây, Tần Hoài đóng bảng hệ thống, quay lại nhà bếp.
Hoàng An Nghiêu đã không còn chặn Cung Lương ở cửa nữa, Cung Lương cũng không cố chấp chui vào trong, ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ ở cửa gặm Song Giải Bao. Trịnh Đạt đứng bên cạnh Trịnh Tư Nguyên, chỉ trỏ vào con hải sâm mà Trịnh Tư Nguyên đã xử lý xong, Trịnh Tư Nguyên hiển nhiên là bất mãn với sự chỉ trỏ khó hiểu của cha ruột, đang tranh luận lý lẽ với cha ruột. Nhìn biểu cảm cãi nhau rất kịch liệt, nhưng hai người âm thanh không lớn, không thu hút sự chú ý của những người khác lắm.
Đàm Duy An không ở vị trí làm việc của mình, chạy đến bên cạnh Tang Lương vừa gặm bánh bao vừa lầm bầm, Tần Hoài nhanh chóng khóa mục tiêu Đàm Duy An đi về phía cậu ta.
_“Tần Hoài, cậu về rồi à. Vừa nãy tôi nghe thấy Hoàng sư phụ đang bàn bạc định giá với lĩnh ban, tôi biết Song Giải Bao định giá ở Hoàng Ký chắc chắn sẽ rất đắt, nhưng tôi không ngờ lại đắt như vậy, 108 một cái, cho dù đây là bánh bao hải sâm mức giá này cũng quá đáng rồi chứ.”_
_“Nếu ở Tri Vị Cư các cậu định giá bao nhiêu?”_ Tần Hoài hỏi.
Đàm Duy An nghĩ nghĩ: _“98 đi.”_
Tần Hoài:... Chỉ chênh lệch 10 tệ, giá cả đã đến mức này rồi, có sự khác biệt lớn lắm sao?
_“Tôi còn chưa hỏi cậu đâu, ở Vân Trung Thực Đường cậu định định...”_
Tần Hoài trực tiếp ngắt lời Đàm Duy An: _“Tôi có một chuyện muốn hỏi cậu.”_
_“Tri Vị Cư các cậu nhiều người như vậy lần này đến Vân Trung Thực Đường giao lưu, Tô lão bản có định địa điểm giao lưu và thời gian giao lưu cụ thể cho các cậu không?”_
Đàm Duy An mặc dù hơi không hiểu lắm Tần Hoài hỏi câu này là có ý gì, nhưng vẫn thành thật trả lời: _“Không có đâu, cái này tôi không rõ lắm cậu phải hỏi Tô Càn. Nếu bên cậu muốn chúng tôi kéo dài thời gian, tôi cảm thấy Tô lão bản chắc là khá sẵn lòng, suy cho cùng khoảng thời gian này mọi người tiến bộ đều khá lớn. Tri Vị Cư không thiếu nhất chính là học đồ, trong số những người chúng tôi có lẽ cũng chỉ có Tô Càn có giới hạn thời gian, cậu ấy ở bên ngoài thời gian dài sẽ làm lỡ dở việc cậu ấy học nghề với Chu sư phụ.”_
Tần Hoài hiểu rõ.
Đàm Duy An hỏi: _“Cho nên... cậu cần chúng tôi ở lại thêm một khoảng thời gian nữa sao?”_
Tần Hoài lắc đầu: _“Cái này tôi không chắc chắn, nhưng bọn họ có thể cần đổi một địa điểm.”_
Đàm Duy An:?
_“Trước khi đến tôi chẳng phải đã nói dự định ban đầu là ở Hoàng Ký khoảng 10 ngày sao? Bây giờ tôi phát hiện tình hình có biến, có thể không chỉ 10 ngày, phải ở lại một tháng rưỡi thậm chí hai tháng.”_
_“Cứ để bọn họ ở lại Vân Trung Thực Đường làm không công cho tôi cũng không phải là cách, chi bằng bàn bạc một chút xem có thể trả nhà thuê bên đó chuyển đến bên Hoàng Ký này không. Bây giờ tôi nhắn tin nói với Tô Càn một tiếng, lúc nghỉ trưa sẽ gọi điện thoại nói chuyện chi tiết với cậu ấy.”_
Nói xong, Tần Hoài liếc nhìn tương gạch cua do Tang Lương làm: _“Tang Lương, bây giờ lượng tương gạch cua cậu làm mỗi nồi quá ít rồi, lượng phải lớn hơn một chút. Lượng khách bên Hoàng Ký này lớn hơn Vân Trung Thực Đường rất nhiều, khách hàng bên này đặc biệt thích gọi shipper mua hộ, hơn nữa Hoàng Ký không giống Vân Trung Thực Đường điểm tâm được cung cấp cả ngày, đều là bán tập trung vào một khoảng thời gian. Bây giờ cậu không làm lượng lớn, đợi đến thời gian kinh doanh buổi trưa căn bản cung cấp không kịp.”_
Tang Lương nghe Tần Hoài nói như vậy đều kinh ngạc, có chút mờ mịt hỏi: _“Một mình cậu làm kịp không?”_
Theo Tang Lương thấy Song Giải Bao chủ yếu vẫn là dựa vào một mình Tần Hoài làm, các công đoạn chính đều do anh phụ trách.
_“Cậu ấy làm kịp.”_ Đàm Duy An giành trả lời, nói xong chỉ chỉ Vương Tuấn, hạ thấp giọng, _“Người tóc đặc biệt thưa thớt kia nhìn thấy chưa? Anh ấy là đệ tử thứ sáu của Hoàng sư phụ, chuyên môn phụ việc cho Tần Hoài, hiệu suất làm việc đặc biệt cao, một người bằng ba người tôi.”_
_“Cậu đừng thấy anh ấy là đầu bếp Hồng án, anh ấy bây giờ gói bánh bao gói rất đẹp, nếp gấp đó nặn còn chuyên nghiệp hơn cả đầu bếp Bạch án.”_
Tang Lương hít sâu một ngụm khí lạnh, thầm nghĩ Hoàng Ký quả nhiên khủng bố như vậy, đệ tử của Hoàng Thắng Lợi đúng là ngọa hổ tàng long, lại còn có kỹ năng này.
Thời gian tiếp theo, Tần Hoài đều đang làm Song Giải Bao với cường độ cao.
Anh lựa chọn vừa luyện được Song Giải Bao liền dẫn đám người Trịnh Tư Nguyên đến Hoàng Ký, không chỉ là để hoàn thành nhiệm vụ của Vương Căn Sinh tốt hơn, chủ yếu cũng là để cày độ thuần thục của Song Giải Bao.
4 chữ quen tay hay việc, được thể hiện vô cùng nhuần nhuyễn trên Bạch án.
Luyện được rồi và luyện quen rồi là hai khái niệm khác nhau.
Đến Hoàng Ký, Tần Hoài có thể cày độ thuần thục của Song Giải Bao tốt hơn, bởi vì phụ bếp bên Hoàng Ký này chuyên nghiệp hơn, hợp ý anh hơn.
Sự hợp ý này không chỉ là biết nhìn sắc mặt người khác và pha trà ngon, nhiều hơn nữa còn là sự ăn ý và phối hợp, về phương diện này Vương Tuấn gần như là không ai sánh kịp.
Vương Tuấn với tư cách là đệ tử chân truyền của Hoàng Thắng Lợi, mặc dù là người có thiên phú kém nổi bật nhất trong số các đệ tử của Hoàng Thắng Lợi, nhưng cũng là danh sư chân truyền, danh hiệu này mang ra giới đầu bếp ít nhất cũng là vang dội.
Trong tình huống bình thường, Vương Tuấn chắc chắn là không sẵn lòng làm phụ bếp cho Tần Hoài, anh ấy là danh sư chân truyền, hơn nữa còn là đầu bếp Hồng án, làm gì có đạo lý đi làm phụ bếp cho một đầu bếp Bạch án. Cho dù điểm tâm của đầu bếp Bạch án này khoảng thời gian trước vừa mới lên _"Tri Vị"_ , danh tiếng nổi lên, có thể được người khác gọi một tiếng Tần sư phụ, điều này cũng không hợp lý.
Nhưng Vương Tuấn hiển nhiên là vui vẻ chịu đựng.
Vương Tuấn vô cùng tận hưởng quá trình làm phụ bếp cho Tần Hoài, bất luận là thái đồ, xào nhân, luộc nhân, thậm chí là gói bánh bao, Vương Tuấn đều rất sẵn lòng đi làm.
Sự sẵn lòng này rất nhiều người ở Hoàng Ký thực ra đều không phát hiện ra, chỉ cảm thấy Vương Tuấn thực sự rất nghe lời Hoàng Thắng Lợi, sư phụ bảo anh ấy làm gì anh ấy liền làm nấy. Nhưng Tần Hoài với tư cách là người trước đây mỗi ngày tiếp xúc với Vương Tuấn nhiều nhất ở Hoàng Ký, anh có thể cảm nhận rất rõ ràng cảm xúc của Vương Tuấn, đồng thời có thể đoán được một chút nguyên nhân.
Vương Tuấn chính là thích phụ việc cho người khác.
Gần như toàn bộ sự nghiệp đầu bếp của anh ấy cho đến nay đều là phụ việc cho người khác, bao gồm cả đến bây giờ cũng chỉ là phụ trách công việc thái đồ trong nhà bếp. Cộng thêm tính cách bản thân Vương Tuấn khá trầm mặc ít nói, không phải là loại người rất có chủ kiến, Tần Hoài có thể cảm nhận được Vương Tuấn thực ra có chút sợ hãi việc trở thành đầu bếp đứng bếp độc đương nhất diện.
Nếu nói Đổng Sĩ là nằm mơ cũng muốn từ đầu bếp thái đồ thăng cấp thành đầu bếp đứng bếp cầm muôi, Vương Tuấn chính là nằm mơ cũng đang trốn tránh. Anh ấy mỗi ngày lúc thái đồ đều nghiêm túc làm xong việc của mình, đồng thời không đi chủ động hỏi han việc của người khác, một là vì tính cách của anh ấy vốn dĩ đã như vậy, hai là vì anh ấy không dám hỏi han.
Anh ấy tự biết năng lực không đủ, cho nên luôn có một loại sợ hãi khó hiểu đối với những thứ chưa biết. Bình thường Hoàng Thắng Lợi tiến hành khảo hạch anh ấy, bảo anh ấy xào hai món nhỏ thì còn đỡ, nếu thực sự bảo anh ấy đi làm đầu bếp đứng bếp, e rằng phản ứng đầu tiên của Vương Tuấn là từ chối, bởi vì anh ấy sợ làm hỏng tất cả những thứ này.
Mà làm phụ bếp cho Tần Hoài, thực ra là vùng an toàn của Vương Tuấn.
Có Vương Tuấn người phụ bếp cấu hình đỉnh cao làm trái ngành này ở đây, đồng thời lại chọn hai người từ trong số những phụ bếp xuất sắc của Hoàng Ký đến phụ việc cho Tần Hoài, hiệu suất làm Song Giải Bao của Tần Hoài có thể nói là được nâng cao đáng kể.
Nâng cao đến mức Tần Hoài trong lúc làm Song Giải Bao, đều có nhã hứng trò chuyện với Vương Tuấn một lát.
_“Tuấn ca.”_ Tần Hoài vừa trộn nhân, vừa dùng giọng điệu nửa đùa nửa thật hỏi Vương Tuấn đang đứng bên cạnh gói bánh bao thành thạo, _“Tôi nghe Đổng Sĩ nói Hoàng sư phụ có ý định thăng chức tăng lương cho anh, để anh làm đầu bếp đứng bếp.”_
Nghe Tần Hoài nói như vậy, Vương Tuấn sợ đến mức nếp gấp bánh bao suýt chút nữa nặn sai, vội vàng nói nhỏ: _“Không có, làm gì có chuyện đó, trình độ hiện tại của tôi sao có thể làm đầu bếp đứng bếp ở Hoàng Ký được, còn sớm lắm.”_
Hoàng Thắng Lợi ở cách đó không xa nghe thấy Vương Tuấn nói như vậy bất đắc dĩ lắc lắc đầu, tiếp tục chỉ điểm Hoàng Gia.
_“Tôi cảm thấy trình độ của Tuấn ca anh rất tốt mà, câu đó nói thế nào nhỉ? Cơ bản vững chắc, anh làm việc lại nghiêm túc có trách nhiệm, làm đầu bếp đứng bếp chắc chắn không có vấn đề gì, đầu bếp đứng bếp lại không nhất định phải làm món lớn, món ăn gia đình cũng được mà.”_
_“Không được đâu không được đâu.”_ Vương Tuấn liên tục lắc đầu, _“Tôi không có thực lực này, sư phụ nói rồi, khách hàng đến Hoàng Ký chúng ta sẵn sàng bỏ ra mức giá cao như vậy để ăn thức ăn, chính là tin tưởng thực lực của Hoàng Ký chúng ta. Bất luận món lớn món nhỏ đều không thể qua loa, món ăn gia đình cũng phải dụng tâm, món ăn gia đình thường càng thử thách trình độ hơn, nếu tôi không làm tốt sẽ đập vỡ biển hiệu của Hoàng Ký mất.”_
_“Vậy cũng không thể mãi làm đầu bếp thái đồ được.”_ Tần Hoài nói, _“Cái này không luyện tập từ món ăn gia đình, sao có thể từng bước trở thành đầu bếp đứng bếp được. Ngay cả học đồ của Tri Vị Cư đều phải đến Vân Trung Thực Đường của tôi làm sư phụ điểm tâm vài tháng, để tiện sau này quay về độc đương nhất diện đấy.”_
_“Ây... hay là khi nào Hoàng Ký và Vân Trung Thực Đường chúng tôi tổ chức một buổi giao lưu đào tạo, tôi giao lưu qua, các anh giao lưu lại, giúp tôi nâng cao trình độ Hồng án của Vân Trung Thực Đường một chút?”_ Tần Hoài nói đùa.
Anh đây là nói đùa thật.
Mấy tháng nay Đổng Sĩ không chỉ một lần phàn nàn với Tần Hoài trên Wechat, không biết có phải Vương Tuấn vì thất tình nên tâm trạng vô cùng sa sút hay không, cho nên không có nhiệt huyết và ý chí chiến đấu trong công việc, Hoàng Thắng Lợi sau Tết từng nhắc với Vương Tuấn một lần anh ấy nâng cao thêm một chút nữa là có thể làm đầu bếp đứng bếp rồi, Vương Tuấn tỏ ra vô cùng kháng cự, thậm chí vì chuyện này mà có chút mất hồn mất vía.
Đổng Sĩ không biết trong lòng Vương Tuấn nghĩ gì, Tần Hoài biết. Tần Hoài tốt xấu gì cũng lén lút ăn nhiều dưa của Tuấn ca như vậy sau lưng, anh cảm thấy mình có cần thiết phải đẩy Tuấn ca một cái lúc anh ấy đang mờ mịt.
Dùng Hoang Ngôn cấp Đại sư của anh lừa gạt Tuấn ca một chút.
_“Cái này...”_ Vương Tuấn hiển nhiên đã coi lời nói đùa của Tần Hoài là thật, trong lúc nhất thời không biết nên trả lời như thế nào.
Tần Hoài vừa định cười hai tiếng để cho qua chuyện này tiếp tục triển khai chủ đề sâu sắc hơn, thảo luận sâu sắc tại sao Vương Tuấn lại trốn tránh việc làm đầu bếp đứng bếp, Hoàng Thắng Lợi đã không biết từ lúc nào đi đến phía sau Tần Hoài và Vương Tuấn, cười ha hả lên tiếng:
_“Tôi cảm thấy rất tốt.”_
Tần Hoài:?!
_“Tiểu Tần, cậu mỗi lần đến Hoàng Ký chúng tôi giao lưu đều mang lại sự nâng cao lượng khách hàng và việc làm ăn lớn như vậy cho Hoàng Ký. Giao lưu vốn dĩ là có qua có lại, cậu đều đến Hoàng Ký giao lưu hai lần rồi, Hoàng Ký cũng không cử người đến Vân Trung Thực Đường các cậu quả thực là có chút không nói được.”_
_“Hoàng sư phụ, tôi không phải có ý này.”_ Tần Hoài vội vàng giải thích.
Hoàng Thắng Lợi xua xua tay, ra hiệu Tần Hoài khoan hãy nói: _“Tiểu Tần cậu đến Hoàng Ký chúng tôi nâng cao trình độ Bạch án, Hoàng Ký chúng tôi quả thực nên cử vài đại diện qua đó giúp Vân Trung Thực Đường nâng cao trình độ Hồng án. Hai đầu bếp Hồng án của nhà ăn các cậu trù nghệ bình thường, thịt khâu nhục nấu không ngon tôi nghe Tiểu Cửu nhắc đến rồi. Thế này đi, chúng tôi sẽ cử một người làm thịt khâu nhục ngon nhất dẫn đội, cứ... Tiểu Lục cậu đi.”_
Hoàng Thắng Lợi tùy tiện chỉ một cái, trực tiếp chỉ vào Vương Tuấn: _“Đợi Tiểu Tần lần giao lưu này kết thúc quay về, cậu liền chọn hai người có quan hệ tốt với cậu cùng qua đó với Tiểu Tần, giao lưu thêm vài tháng, nhớ quay về trước Tết là được.”_
Vương Tuấn đều kinh ngạc đến ngây người rồi, sợ đến mức nói chuyện cũng lắp bắp: _“Tôi... tôi đại diện cho Hoàng Ký? Sư phụ, chuyện... chuyện... chuyện này không quá...”_
_“Cứ cậu đại diện cho Hoàng Ký, qua đó làm thịt khâu nhục cho tốt.”_
_“Sư phụ thịt khâu nhục của con làm không...”_
Không cho Vương Tuấn cơ hội từ chối, Hoàng Thắng Lợi trực tiếp quay đầu bỏ đi, đi chỉ điểm đệ tử tiếp theo rồi.
Trước khi đi còn không quên ném cho Tần Hoài một ánh mắt, Tần Hoài lập tức hiểu rõ.
Hoàng Ký với tư cách là tửu lâu cao cấp sẽ mang lại áp lực tâm lý rất lớn cho Vương Tuấn, nhưng Vân Trung Thực Đường nói trắng ra chính là một nhà ăn khu phố, hơn nữa là nhà ăn khu phố có trình độ Hồng án rất bình thường. Vương Tuấn qua đó độc đương nhất diện sẽ không có bất kỳ gánh nặng tâm lý nào, còn có thể để anh ấy nhận được một thẻ trải nghiệm bếp trưởng, tận hưởng niềm vui khi làm đại sư phụ.
Quả nhiên, danh sư kim bài chính là không giống nhau.
Không chỉ truyền thụ kỹ thuật, còn chu đáo giải quyết vấn đề tâm lý của các đệ tử.
Tần Hoài tiếp tục trộn nhân, liếc nhìn phôi bánh bao đã làm xong, phát hiện bột dường như không đủ lắm rồi, vội vàng quay đầu nhìn về phía Trịnh Tư Nguyên cao giọng hỏi: _“Tư Nguyên, mẻ bột tiếp theo bao lâu nữa mới ủ xong?”_
_“Ba phút.”_ Trịnh Tư Nguyên nói, nói xong quay đầu liếc nhìn Trịnh Đạt, thúc giục, _“Ba, nghe thấy rồi chứ? Bột không đủ dùng, đừng lười biếng nữa, mau nhào bột đi.”_
Trịnh Đạt: Nghịch tử!
Đường đường là Trịnh Đạt ta, 7 tuổi bái đại sư phụ nổi tiếng của quán cơm quốc doanh Tỉnh Ly Hương làm thầy, mười mấy năm nay khắc khổ học nghề, 22 tuổi đã được chuyển chính thức ở quán cơm quốc doanh, 35 tuổi xuống biển kinh doanh, tích cóp được gia nghiệp to lớn như vậy.
Cho dù Trịnh Đạt ta bây giờ là một thương nhân, nhưng trong giới đầu bếp, có người nào không phải gọi ta một tiếng Trịnh sư phụ, ngay cả Chu sư phụ của Tri Vị Cư cũng gọi ta là Trịnh sư phụ.
Ngày thường đều là người khác cầu xin ta làm điểm tâm, bây giờ lại bị con trai sai bảo làm phụ bếp chỉ phụ trách nhào bột.
Làm phụ bếp, mày lại để cha mày đường đường là Trịnh sư phụ làm phụ bếp cho mày!
Nghịch tử!
Song Giải Bao của cha mày làm còn lợi hại hơn Tần Hoài, ta biết làm Song Giải Bao mà! Tại sao không cho ta làm Song Giải Bao? Ta muốn làm Song Giải Bao!
Trịnh Đạt gào thét trong lòng, gào thét một lát sau đó đột nhiên phản ứng lại, ây, hôm nay ông vội vã chạy đến Hoàng Ký là vì cái gì nhỉ?
Thôi bỏ đi không quan trọng.
Nghịch tử!
Ta muốn làm Song Giải Bao!