## Chương 380: Song Giải Bao Thật Sự Làm Ra Rồi?!
Tần Hoài tuyệt đối không khoác lác, anh có một trăm phần trăm tự tin làm ra Song Giải Bao.
Bởi vì anh biết mình đã hoàn toàn nắm vững món điểm tâm này, dù là sự kết hợp kỳ diệu giữa hồng án và bạch án, hay việc điều vị có độ khó cao, hay là bước xuống bột năng được coi là linh hồn trong quá trình làm nhân, Tần Hoài đều đã nắm vững.
Vấn đề bây giờ chỉ là Tần Hoài có nhiều kỹ năng chưa đạt tiêu chuẩn, ví dụ như trình độ hồng án, ví dụ như xuống bột năng, ví dụ như việc điều vị và xử lý hải sâm.
Bây giờ Tần Hoài có thể nói là tâm pháp đã đại thành, chỉ thiếu huấn luyện về kỹ thuật. Về điểm này, Tần Hoài rất giống với Hứa Nặc mà Thạch Đại Đảm miêu tả, Hứa Nặc là đầu bếp cấp A, ý thức cấp S, Tần Hoài về món Song Giải Bao thì khoảng là đầu bếp cấp B+, ý thức cấp A+.
Có ý thức như vậy và những người bạn trong đội nghiên cứu Song Giải Bao đủ để bù đắp cho những thiếu sót về kỹ thuật của anh, Tần Hoài rất tự tin vào việc làm Song Giải Bao.
Tần Hoài trực tiếp bắt đầu xào nhân và điều vị, đây là bước quan trọng nhất, là bước quyết định linh hồn của Song Giải Bao.
Hoàng An Nghiêu bị Cung Lương lừa đi đã nhận ra và quay lại, trên tay còn xách một túi chuối, vẻ mặt đầy oán trách nhìn Cung Lương, trên mặt viết đầy dòng chữ _“Chú Cung, cháu tin chú như vậy, mà chú lại lừa cháu”_.
Hoàng An Nghiêu đầy phẫn uất trở lại vị trí làm việc, tiếp tục chặn Cung Lương, quyết không cho ông ta vào bếp một bước.
Hoàng Thắng Lợi thì tiện tay lấy một quả chuối từ tay con trai, đứng bên cạnh Tần Hoài vừa ăn vừa xem, chăm chú quan sát động tác của Tần Hoài.
Tần Hoài tuy học làm Song Giải Bao chưa được bao lâu, nhưng động tác đã khá thành thạo.
Lật xào.
Hỏa hầu cao cấp đặt trong việc chế biến bạch án thông thường đã đủ dùng, dù sao thời nay có rất nhiều quán xào nhỏ có đầu bếp tay nghề khá cũng có thể chỉ có hỏa hầu cao cấp.
Nhưng giữa cao cấp và cao cấp vẫn có sự khác biệt, dù sao kỹ năng cao cấp này có đến 10 vạn điểm thành thạo. Hỏa hầu của Tang Lương chắc chắn tốt hơn Tần Hoài rất nhiều, nhưng nếu nói hỏa hầu của Tang Lương đã đạt đến cấp đại sư, Tần Hoài cảm thấy cũng chưa chắc.
Tần Hoài dùng động tác lật xào kiểu Tần tiêu chuẩn, khoa trương, có vẻ rất vô lý của mình.
Người nhìn chằm chằm Tần Hoài không chỉ có một mình Hoàng Thắng Lợi, nói chính xác, gần như toàn bộ những người trong bếp sau của Hoàng Ký có tư cách đường đường chính chính nhìn Tần Hoài, không cần làm việc lúc này đều đang nhìn Tần Hoài.
Đổng Sĩ vì vai vế không đủ và nói quá nhiều, mọi người đều chê cậu ta ồn ào nên bị đẩy ra sau cùng.
Đổng Sĩ lẩm bẩm: _“Là ảo giác của tôi sao? Sao tôi cứ cảm thấy hỏa hầu của Tần Hoài mạnh hơn trước nhiều vậy, tuy lúc anh ấy xào rau vẫn có vẻ như sắp xào rau bay ra khỏi chảo, nhưng sao tôi lại thấy động tác này khá có bài bản.”_
_“Rất giống tuyệt học.”_
_“Đây chẳng lẽ là trong truyền thuyết tự có đại nho vì ta biện kinh?”_
Không ai để ý đến Đổng Sĩ, mọi người đều đang xem động tác và thời điểm Tần Hoài vung xẻng, động tác của anh có bao nhiêu vô lý thì thời điểm nắm bắt lại tốt bấy nhiêu.
Khi nào nên lật xào, khi nào nên đè một chút, khi nào nên di chuyển chảo, khi nào nên điều chỉnh hỏa hầu, Tần Hoài giống như một lão sư phụ đã làm việc trong bếp hơn mười năm, rất có kinh nghiệm, gần như nắm rõ món ăn trong chảo như lòng bàn tay.
Ngoài động tác có chút vô lý, có những chỗ có thể thấy rõ ý thức của anh đã đến nhưng tay chưa theo kịp ra, gần như không thể tìm ra bất kỳ khuyết điểm nào.
Gần như trong lòng mọi người đều hiện lên cùng một thành ngữ.
Thay da đổi thịt.
Ngay cả Vương Tuấn, người thường ngày trầm lặng nhất, ít tham gia vào chuyện phiếm nhất, thường một mình lặng lẽ bắt đầu một mối tình, rồi lại lặng lẽ kết thúc, cũng không nhịn được quay đầu hỏi Đổng Sĩ:
_“Tiểu Cửu, lần trước cậu nói Tần Hoài hình như đã bái một sư phụ.”_
_“Vị sư phụ đó rốt cuộc là thần thánh phương nào?”_
Về việc này, Đổng Sĩ chỉ có thể ngây ngốc nói: _“Tôi không biết.”_
_“Tôi cũng chỉ nghe nói Tần Hoài hình như đã bái một sư phụ, tôi cũng không biết sao anh ấy có thể làm được việc trước khi bái sư đã rất vô lý, sau khi bái sư lại càng vô lý hơn.”_
_“Điều này có hợp lý không?”_
Nếu Tần Hoài có thể nghe được lời cảm thán của Đổng Sĩ, anh nhất định sẽ trả lời một câu: Hợp lý đấy anh bạn, rất hợp lý.
Sau đó lấy điện thoại ra, cho Đổng Sĩ xem qua tài liệu bí phương bên trong, nói cho cậu ta biết thứ không hợp lý ở đây này.
Tần Hoài cảm thấy hôm nay mình thể hiện khá ổn, không có gì vượt trội, cũng không xảy ra bất kỳ sai sót nào. Giống như trước đây mỗi sáng làm bánh bao ở Tần Gia Tảo Canh Điếm, đây chính là công việc hàng ngày của mình, bạn phải hoàn thành mỗi ngày, chỉ cần bạn làm được thì khách hàng sẽ hài lòng.
Tần Hoài đã làm được, chỉ còn chờ khách hàng hài lòng.
Chiếc bánh bao cuối cùng được nặn xong nếp gấp, Tần Hoài xoay xoay cổ tay, đang định tìm xửng hấp, vừa quay đầu lại đã thấy mấy người phụ bếp của Hoàng Ký trước đây hay phụ việc cho anh đã tự giác bắt tay vào làm.
Chỉ còn bước cuối cùng là cho vào xửng hấp, Tần sư phụ cũng cảm thấy không cần thiết phải tự mình làm, chỉ nhắc nhở: _“Trước tiên hấp lửa lớn 8 phút, sau đó chuyển sang lửa nhỏ, nhất định phải đặt giờ.”_
Hoàng Thắng Lợi đứng bên cạnh Tần Hoài xem hết toàn bộ quá trình Tần Hoài làm Song Giải Bao, không nói gì, chỉ đợi Tần Hoài đến bên nồi hấp canh chừng bánh bao rồi mới lấy điện thoại ra nhắn tin cho Trịnh Đạt.
Hoàng Thắng Lợi: Xuất phát chưa?
Hoàng Thắng Lợi: Nếu chưa xuất phát thì không cần vội qua, sáng đến hay chiều đến cũng như nhau. Tôi thấy Song Giải Bao của Tiểu Tần làm rất tốt, không cần bất kỳ sự chỉ điểm và giúp đỡ nào của ông, cậu ấy thật sự đã làm ra Song Giải Bao rồi.
Trịnh Đạt gần như trả lời ngay lập tức:??? Tôi đến cửa rồi!
Giây tiếp theo, Trịnh Đạt gần như xông vào, lao thẳng vào bếp, khiến Hoàng An Nghiêu cũng ngơ ngác, Cung Lương nhân lúc hỗn loạn chen lên trước hai bước định lẻn vào tìm Tang Lương làm quen, bị Hoàng An Nghiêu cảnh giác chặn lại lần nữa.
Cung Lương: Đứa trẻ An Nghiêu này sao lại cứng nhắc thế nhỉ?
Trịnh Đạt hoàn toàn không để ý đến mọi thứ ở cửa bếp, ông ta xông vào bếp, dùng giọng nói đầy kinh ngạc hét lớn:
_“Song Giải Bao thật sự làm ra rồi?”_
Hai mươi phút sau
_“Song Giải Bao thật sự làm ra rồi.”_
Cảnh tượng tương tự, cùng một người, cùng một câu nói, ngữ khí khác nhau.
Trịnh Đạt gặm Song Giải Bao, chỉ cảm thấy nỗi buồn lại bao trùm lấy mình, tuy hôm qua ông đã đoán hôm nay có thể sẽ như vậy, nhưng trong lòng ông thực ra vẫn còn một chút mong đợi.
Biết đâu Tần Hoài và mọi người chưa thực sự giải quyết được, cần lão Trịnh sư phụ của ông tỏa sáng ra mắt thì sao?
Đây chính là cơ hội tốt để ông Trịnh sư phụ lấy lại danh tiếng, xoay chuyển tình thế, giành được lời khen của mọi người.
Tiếc là, hoàn toàn không có cơ hội này.
Mẻ này Tần Hoài làm đủ sáu xửng bánh bao, số lượng đủ cho toàn thể nhân viên Hoàng Ký mỗi người hai cái. Để bù đắp cho việc sáng nay không dậy nổi, khiến mọi người không được ăn mì gà, Tần Hoài trực tiếp chia sáu xửng bánh bao này cho mọi người, không cần bán, phần để bán lát nữa sẽ làm.
Hiệu suất hợp tác của đội nghiên cứu Song Giải Bao vẫn rất cao, hiệu suất làm Song Giải Bao của Tần Hoài cao hơn nhiều so với làm Tứ Hỷ Thang Đoàn.
Cung Lương và Hoàng An Nghiêu ngồi ở cửa nhìn nhau ăn Song Giải Bao, để đề phòng Cung Lương nhân cơ hội lẻn vào, Hoàng An Nghiêu ngay cả ăn bánh bao cũng phải nhìn chằm chằm đối phương.
Cung Lương coi như đã phát hiện ra, đứa trẻ xui xẻo này tuy rất dễ bị lừa, nhưng chính vì những năm nay bị quá nhiều người lừa quá nhiều, nên có phản ứng kích động bị lừa rất nghiêm trọng.
Haiz, sớm biết không lừa đứa trẻ xui xẻo này rồi, Cung Lương gặm bánh bao, trong lòng dâng lên một tia áy náy.
Tần Hoài cũng đang gặm bánh bao, thấy hai người ở cửa vẫn đang giằng co cảm thấy có chút kỳ lạ, liền đi thẳng qua hỏi: _“Hai người đang làm gì vậy? Hoàng An Nghiêu, sao trên tay cậu còn xách chuối?”_
_“Ê, chuối này trông ngon đấy, tôi lấy một quả trước.”_ Tần Hoài sáng nay chỉ ăn một bát hoành thánh, căn bản chưa ăn no, bây giờ bánh bao cũng mới gặm được hai miếng, thấy chuối anh muốn ăn thêm một quả.
Nói xong, Tần Hoài liền đưa tay nhận lấy túi, bẻ một quả chuối ăn.
Hoàng An Nghiêu kinh ngạc, quay đầu nhìn Cung Lương.
_“Thì ra chú Cung không lừa cháu, thật sự là Tần Hoài muốn ăn chuối.”_
Tần Hoài:?
Cung Lương mỉm cười, ra vẻ chuyện này cũng không có gì to tát, chú Cung của cháu sao có thể lừa cháu được: _“An Nghiêu à, cháu chính là có hiểu lầm với chú Cung, chú Cung tuy làm sale thích nói lời hay ý đẹp, nhưng chú Cung chưa bao giờ lừa người.”_
Tần Hoài lặng lẽ gặm chuối, thưởng thức màn trình diễn của Cung Lương.
Giây tiếp theo, tiếng thông báo của game vang lên trong đầu Tần Hoài.
_“Ting, phát hiện một nhiệm vụ chi tuyến mới, vui lòng xem trong bảng điều khiển game.”_
Ê, lại kích hoạt một nhiệm vụ chi tuyến mới.
Theo tình hình hiện tại, rất có thể là kích hoạt nhiệm vụ chi tuyến của Cung Lương. Không ngờ chuyến đi Cô Tô này lại có thu hoạch như vậy, trước là kích hoạt nhiệm vụ chi tuyến của Thạch Đại Đảm, giờ lại là của Cung Lương.
Xem ra 10 ngày sau thật sự không về Sơn Thị được rồi.
Không biết 30 ngày sau có về được không.