## Chương 389: Đạn Bọc Đường
Sau khi ăn xong bữa tối Tần Hoài chuồn vào nhà bếp xem thử, phát hiện Trịnh Đạt vẫn đang làm Song Giải Bao.
Tần Hoài cảm thấy Trịnh sư phụ thân yêu của anh ước chừng là điên rồi.
Hoàng An Nghiêu ngồi ở cửa nhà bếp, đồng hồ bấm giờ vẫn chưa dừng lại, thời gian đã từ 6 tiếng 39 phút 41 giây. Biến thành 7 tiếng 39 phút 11 giây, cách chế độ làm việc 8 tiếng trong truyền thuyết chỉ còn chưa đầy 21 phút.
Mặc dù hôm nay Tần Hoài đã khiếp sợ không chỉ một lần, nhưng anh cảm thấy vẫn đáng để nhỏ bé khiếp sợ thêm một lần nữa.
_“Trịnh sư phụ vẫn luôn không dừng lại sao? Cơm đều không ăn?”_ Tần Hoài nhỏ giọng hỏi Hoàng An Nghiêu.
Hoàng An Nghiêu gật đầu: _“Vẫn luôn không dừng lại, nhưng đã ăn cơm rồi, ăn hai cái bánh bao.”_
_“Trịnh sư phụ rốt cuộc là chịu kích thích gì rồi? Chú ấy thích làm Song Giải Bao đến vậy sao? Lẽ nào là 4 năm trước làm Song Giải Bao làm nhiều làm tổn thương sau đó vẫn luôn không làm, cho đến hôm nay mới phát hiện điểm tâm chú ấy yêu thích nhất vẫn là Song Giải Bao, cho nên vừa làm là căn bản không dừng lại được?”_ Tần Hoài bất giác nói ra suy đoán trong lòng.
Hoàng An Nghiêu tràn ngập vẻ mặt hóa ra là vì nguyên nhân này sao, sao cậu ta lại không nghĩ tới.
Thấy Trịnh Đạt thích làm Song Giải Bao như vậy, Tần Hoài có chút do dự có nên tiến lên một bước, hỏi Trịnh Đạt khi nào có thể dạy anh làm Tứ Hỷ Quyển.
Hiếm khi thấy Trịnh sư phụ có nhiệt huyết chế tác đối với một loại điểm tâm như vậy, nếu phá hỏng Tần Hoài thực sự thành tội nhân thiên cổ rồi.
Tần Hoài hiểu rõ để Trịnh Đạt kẻ lười biếng này bùng cháy nhiệt huyết đối với điểm tâm không dễ dàng, do dự hai phút sau đó quyết định vẫn là đừng tiến lên quấy rầy, lặng lẽ tan làm về nhà.
Tần Hoài lát nữa về còn có việc chính phải làm, anh phải gọi điện thoại cho Tô Càn, bàn bạc hướng đi sau này của đám người Tri Vị Cư.
Tần Hoài trong thời gian ngắn chắc chắn sẽ không bị trả về Vân Trung Thực Đường, Tứ Hỷ Quyển Tần Hoài mặc dù đã nắm rõ đáp án phiên bản, sẽ không xuất hiện tình trạng giống như Song Giải Bao biết công thức, nhưng làm thế nào cũng không đúng.
Nhưng hiện tại người có thể dạy Tần Hoài làm Tứ Hỷ Quyển chỉ có Trịnh Đạt, Thạch Đại Đảm chỉ có thể ăn, miêu tả nguyên liệu là giới hạn rồi, thực sự bảo ông kể lại hoàn chỉnh một lượt quá trình làm Tứ Hỷ Quyển như thế nào thì hơi làm khó ông rồi.
Hơn nữa Thạch Đại Đảm có thể kể ra Tần Hoài cũng chưa chắc đã nghe hiểu, cùng một quá trình làm điểm tâm, người ngoài nghề và người trong nghề nhìn thấy những thứ hoàn toàn khác nhau. Tứ Hỷ Quyển Tần Hoài thực sự chỉ có thể học với Trịnh Đạt, loại không học được ở nơi khác.
Chỉ riêng học Tứ Hỷ Quyển Tần Hoài đã cảm thấy ít nhất phải mất một tháng thời gian, càng không cần phải nói bây giờ còn mới sờ ra được một phần Ngẫu Phấn Hoàn Tử Cấp A.
Đương nhiên, Ngẫu Phấn Hoàn Tử có video hướng dẫn, học tập sẽ nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Nhưng tự học và có danh sư ở bên cạnh phụ đạo hiệu quả chắc chắn là không giống nhau, mặc dù Trịnh Đạt là một danh sư vụng mép, nhưng Trịnh Đạt và Tần Hoài ước chừng là người vụng mép hiểu đối phương nhất trên thế giới này rồi.
_“Hoàng An Nghiêu, Hoàng Ký có bột ngó sen thượng hạng không? Phải là bột ngó sen nguyên chất.”_ Tần Hoài hỏi.
_“Bột ngó sen?”_ Hoàng An Nghiêu suy nghĩ một chút, không chắc chắn lắm, _“Hình như có bột ngó sen, tôi nhớ năm ngoái từng bán đồ ngọt loại bột ngó sen, nhưng không biết trong nhà kho còn thừa không.”_
_“Tần Hoài cậu cần bột ngó sen đúng không?”_
_“Đúng.”_ Tần Hoài khẳng định gật đầu, _“Cần bột ngó sen nguyên chất chất lượng tốt nhất, nhất định phải là nguyên chất.”_
_“Lát nữa tôi liên hệ nhà cung cấp, bảo bọn họ trước sáng mai giao đến, giao nhiều loại một chút, cứ nói tôi muốn chọn hàng.”_
Tần Hoài rất là vui mừng nhìn Hoàng An Nghiêu, cảm thấy thiếu đông gia vẫn có sự trưởng thành.
Tần Hoài liếc nhìn Trịnh Tư Nguyên vẫn đang làm điểm tâm và Tang Lương đang vui vẻ đi làm, điên cuồng xào rau, hỏi: _“Đàm Duy An đâu?”_
_“Tan làm về nhà rồi, đi nửa tiếng trước rồi.”_
_“Vậy tôi cũng về trước đây, lát nữa tôi còn có việc. Nếu Trịnh Tư Nguyên và Tang Lương hỏi đến, cậu cứ nói với bọn họ tôi về nhà rồi, có việc trực tiếp đến nhà tìm tôi.”_
_“À, còn một chuyện nữa. Hôm nay cậu chẳng phải đã đưa toàn bộ sổ sách từ năm ngoái đến tháng trước cho Vương đại gia rồi sao? Ông ấy nói cách ghi chép sổ sách của Hoàng Ký các cậu quá lộn xộn rồi, rất dễ xảy ra vấn đề, hỏi các cậu có cần ông ấy giúp các cậu làm lại sổ sách một lượt không, làm lại thì thời gian cần có thể hơi lâu phải hơn một tuần.”_
Hoàng An Nghiêu không ngờ còn có niềm vui bất ngờ này.
_“Có thể giúp làm lại một lượt sao? Như vậy quá vất vả rồi chứ? Thực sự có thể sao? Một tuần là có thể giải quyết xong toàn bộ sao?”_
_“Có thể.”_
_“Vậy thực sự quá cảm ơn Vương đại gia rồi, ông ấy thích ăn trái cây gì? Ngày mai tôi đi mua cho ông ấy!”_
_“Đừng mua trái cây nữa, qua hai ngày nữa lại phiền ba cậu làm một bữa ngon khao Vương đại gia một chút đi.”_ Tần Hoài nói, _“À đúng rồi, ngày mai tốt nhất chuẩn bị vài phần nguyên liệu Thiên Ma Đôn Cáp Tử, tôi muốn làm Thiên Ma Đôn Cáp Tử.”_
Thiên Ma Đôn Cáp Tử do Tần Hoài làm có buff sáng mắt, anh sợ Vương Căn Sinh nhìn máy tính thêm vài ngày nữa sẽ nhìn mù mắt.
Hoàng An Nghiêu biểu thị những lời Tần Hoài nói cậu ta đều ghi nhớ rồi, Tần Hoài lúc này mới yên tâm rời đi, bước ra khỏi Hoàng Ký mới phát hiện Cung Lương lại đang đứng ở cổng đợi mình, Tần Hoài vội vàng cười đón tiếp.
_“Cung tiên sinh, sao lại đứng ở cổng đợi, là có chuyện gì sao?”_
Cung Lương nhíu mày, rất hiển nhiên là đang suy nghĩ chuyện gì đó, biểu cảm này không hay thấy trên người ông, bởi vì Cung Lương là một người rất ít khi bộc lộ cảm xúc ra ngoài.
_“Tiểu Tần sư phụ, tôi biết truy hỏi như vậy có thể không lịch sự lắm, nhưng cậu là nghe từ đâu nói tôi thích ăn Ngẫu Phấn Hoàn Tử vậy?”_ Cung Lương có chút rối rắm mở miệng hỏi.
Thời điểm này trời bên ngoài đã tối đen rồi, ánh đèn đường vàng vọt chiếu lên mặt Cung Lương, khiến khuôn mặt ông lúc sáng lúc tối, làm Tần Hoài hơi nhìn không rõ biểu cảm của Cung Lương.
Tần Hoài không ngờ Cung Lương lại rối rắm chuyện này.
Nghe nói Cung Lương thích ăn Ngẫu Phấn Hoàn Tử, chỉ là một lời nói dối mà Tần Hoài thuận miệng bịa ra để hoàn thành Chi Tuyến Nhậm Vụ của Cung Lương mà thôi. Chi Tuyến Nhậm Vụ của Cung Lương không chỉ định rõ ràng một loại điểm tâm nào đó, nhưng quy định rõ ràng phải là điểm tâm đặc biệt học tập chế tác cho ông, hai chữ đặc biệt vô cùng quan trọng.
Cung lão bản ăn chính là tâm ý.
Điểm tâm mà Tần Hoài bây giờ phải làm chỉ có Tứ Hỷ Quyển và Ngẫu Phấn Hoàn Tử, Tứ Hỷ Quyển trước khi kích hoạt nhiệm vụ của Cung Lương đã nói rồi, chỉ có thể lấy Ngẫu Phấn Hoàn Tử ra mượn hoa hiến Phật.
Hơn nữa so với Tứ Hỷ Quyển, độ khó của Ngẫu Phấn Hoàn Tử chắc chắn sẽ thấp hơn một chút, ít nhất Tần Hoài cảm thấy như vậy, mặc dù anh vẫn chưa xem video hướng dẫn của Ngẫu Phấn Hoàn Tử, nhưng anh tin chắc Ngẫu Phấn Hoàn Tử chắc là sẽ đơn giản hơn một chút.
Do đó trong hoàn cảnh vừa nãy, Tần Hoài cảm thấy lấy Ngẫu Phấn Hoàn Tử ra diễn một vở kịch, là thích hợp nhất.
Tần Hoài rất rõ ràng, trong hoàn cảnh này anh nhìn không rõ biểu cảm của Cung Lương, Cung Lương đại khái tỷ lệ cao cũng nhìn không rõ biểu cảm của anh. Thế là anh diễn xuất khoa trương cố làm ra vẻ suy nghĩ một lát, mãi cho đến khi sắp đi đến cổng tiểu khu mới dùng giọng điệu không chắc chắn lắm nói:
_“Có thể là nghe một vị khách quen nào đó của Hoàng Ký nói.”_
_“Cũng có khả năng là Đổng Sĩ thuận miệng nhắc với tôi.”_
_“Thật ngại quá nha Cung tiên sinh, thời gian cách hơi lâu tôi không nhớ rõ lắm, dù sao tôi chính là nhớ có người từng nói với tôi ngài thích ăn Ngẫu Phấn Hoàn Tử. Lúc đó tôi nghe nói liền nghĩ hay là tìm thời gian học làm cho ngài ăn, bởi vì tôi cảm thấy độ khó của Ngẫu Phấn Hoàn Tử chắc là cũng không đặc biệt lớn, sẽ không phức tạp hơn Tứ Hỷ Thang Đoàn.”_
_“Sau đó vẫn luôn bận rộn nên quên mất, vừa nãy lúc ăn cơm đột nhiên lại nhớ ra tôi mới nói như vậy, sao vậy, ngài không thích ăn Ngẫu Phấn Hoàn Tử sao?”_ Tần Hoài đi đến dưới ánh đèn đường, tràn ngập vẻ mặt chân thành nhìn Cung Lương.
Ánh đèn chiếu lên mặt Tần Hoài, khiến ánh mắt anh đặc biệt chân thành.
Nhưng màn biểu diễn của Tần Hoài hiển nhiên có chút thừa thãi, bởi vì Cung Lương căn bản không nhìn anh, Cung Lương đang cúi đầu nhìn điện thoại hình như đang trả lời tin nhắn công việc quan trọng nào đó.
_“Không có không có, tôi chỉ là có chút tò mò là ai nói, tôi sợ là vợ tôi nói với cậu.”_ Cung Lương có chút ngại ngùng, _“Tôi không thích ăn Ngẫu Phấn Hoàn Tử, về cơ bản loại điểm tâm thuần vị ngọt này tôi đều không thích ăn, nhưng vợ tôi thích ăn.”_
_“Lúc tôi mới tham gia công tác hẹn hò với vợ tôi, thường xuyên đến quán cơm quốc doanh mua một phần Ngẫu Phấn Hoàn Tử cho vào trong hộp cơm, mang đến rạp chiếu phim để bà ấy lúc xem phim thì ăn.”_
_“Lúc đó trong rạp chiếu phim tối đen như mực, lúc chiếu phim ngoại trừ màn hình ra cái gì cũng không nhìn thấy, vợ tôi thường xuyên ăn ăn rồi nước súp ngọt liền nhỏ lên người.”_
_“Nghĩ lại đúng là hoài niệm nha.”_
Tần Hoài:...
Cho nên ngài đặc biệt đợi tôi ở cổng Hoàng Ký, hỏi tôi chuyện này chính là để lừa chó vào giết?
Được rồi được rồi, biết Cung Lương ngài và Quách Minh Châu tình yêu chung thủy, trải qua thử thách rồi, sự tích huy hoàng của hai người tôi không chỉ từng nghe qua, còn từng tận mắt nhìn thấy trong ký ức của ngài. Quách Minh Châu lúc còn trẻ tuyệt đối là một đại mỹ nhân, Cung Lương ngài có thể cưới được bà ấy coi như tiểu tử ngài số tốt, được chưa?
_“Cho nên, ý của Cung tiên sinh ngài là...”_ Tần Hoài là thực sự có chút không hiểu Cung Lương muốn làm gì rồi, đơn thuần khoe ân ái sao? Không đến mức chứ.
_“Tôi là chủ yếu cảm thấy Tiểu Tần sư phụ ngài còn đặc biệt nhớ thương tôi thích ăn món gì, muốn đặc biệt làm điểm tâm cho tôi, thực sự là quá vất vả rồi.”_ Cung Lương giơ điện thoại lên, hướng màn hình điện thoại về phía Tần Hoài, ra hiệu Tần Hoài xem.
Tần Hoài nhìn kỹ, phát hiện là lịch sử trò chuyện với nhân viên chăm sóc khách hàng của một thương hiệu đồ gia dụng thông minh nổi tiếng nào đó, Cung Lương hình như đã đặt một bộ đồ gia dụng thông minh hoàn toàn mới.
_“Đây là...”_
_“Đây là trọn bộ đồ gia dụng thông minh mới ra mắt đầu năm nay, tôi đã tìm hiểu một chút, lắp đặt tận nhà chỉ cần 6 tiếng đồng hồ. Nhân lúc Tiểu Tần sư phụ ngài đi làm bảo bên bọn họ sắp xếp thợ đến lắp đặt, thời gian dư dả.”_
Tần Hoài:?
_“Tiểu Tần sư phụ cậu ngàn vạn lần đừng cảm thấy ngại, cậu đều có thể nhớ thương tôi thích ăn điểm tâm gì, tôi bên này giúp cậu cập nhật một chút đồ gia dụng thông minh trong nhà cũng là việc nên làm. Đã đặt hàng rồi, ngày mai là có thể đến tận nhà lắp đặt, cùng một thương hiệu với loại nhà cậu đang dùng hiện tại, tuyệt đối sẽ không không quen.”_
_“Lão Trịnh con người này hành động quá chậm, lúc ông ấy mua lại căn nhà này tôi đã nói với ông ấy, nhân lúc Tiểu Tần sư phụ cậu không ở Cô Tô mau chóng bảo người của công ty trang trí qua đây lát hệ thống sưởi sàn, vừa vặn còn có thể trang hoàng lại căn nhà một lượt.”_
_“Căn nhà trên lầu tôi đã mua lại rồi, đến lúc đó đập thông trên dưới diện tích lớn hơn. Chỉ là đáng tiếc chủ hộ dưới lầu không bán, nếu không mua lại dưới lầu đập thông tiện hơn một chút, đỡ phải leo một tầng lầu.”_
Tần Hoài:??
_“Đợi đến lúc trang hoàng, tôi bảo Lão Trịnh gửi bản vẽ trang trí cho cậu, Tiểu Tần sư phụ cậu xem xem có hài lòng không, không hài lòng thì sửa.”_
Tần Hoài:???
Không biết tại sao, Tần Hoài bây giờ đặc biệt muốn quay về xem video hướng dẫn của Ngẫu Phấn Hoàn Tử, có một loại xúc động hận không thể ngày mai liền làm ra Ngẫu Phấn Hoàn Tử Cấp A để Cung Lương ăn được.
Tần Hoài lập tức hiểu được ý nghĩa biểu cảm của Vương Căn Sinh vào khoảnh khắc ăn được Ngẫu Phấn Hoàn Tử trong ký ức.
Ồ, đây chính là đạn bọc đường sao? Đúng là khiến người ta...
Khó có thể từ chối.
Tần Hoài bị đạn bọc đường của Cung Lương oanh tạc suốt dọc đường đầu váng mắt hoa về đến nhà, phát hiện Thạch Đại Đảm cũng ở đó, đang ở một bên ăn chuối vừa vây xem Vương Căn Sinh tính toán sổ sách.
Rất hiển nhiên Thạch Đại Đảm căn bản xem không hiểu, nhưng không cản trở việc ông thích xem.
Tần Hoài chào hỏi một tiếng, biểu thị anh có việc về phòng trước, liền vào phòng gọi điện thoại cho Tô Càn, hỏi thăm Tô Càn bên đó Tri Vị Cư định sắp xếp như thế nào, đám người Tri Vị Cư là kết thúc giao lưu sớm quay về Tri Vị Cư, hay là chuyển hướng đến Hoàng Ký.
Tần Hoài biết vấn đề lần này xuất phát từ bản thân mình, thái độ cũng rất tốt, biểu thị nếu như đám người Tri Vị Cư muốn quay về, mọi tổn thất về tiền bồi thường vi phạm hợp đồng thuê nhà liên quan anh có thể phụ trách bồi thường.
Nếu như muốn đến Hoàng Ký, tiền thuê nhà và chi phí sinh hoạt phát sinh thêm anh cũng có thể phụ trách cung cấp.
Kết quả Tô Càn biểu thị hoàn toàn không cần, Tô lão bản bên đó nghe nói Tần Hoài lại chạy đến Hoàng Ký rồi, biểu thị Tri Vị Cư bọn họ và Hoàng Ký là cửa hàng hữu nghị, mặc dù Tô lão bản và Trịnh Đạt có một số ân oán cá nhân không thể nói rõ, nhưng Tô lão bản vẫn rất khâm phục Hoàng Thắng Lợi.
Hoàng Ký với tư cách là một tửu lâu cao cấp nổi tiếng, hiển nhiên cũng thích hợp để học tập chính quy hơn.
Thế là Tô lão bản vung bút lên biểu thị học sinh trao đổi phái đi trước đây không đủ đúng không? Nếu đến Hoàng Ký thì có phải nên phái thêm vài người nữa không? Tri Vị Cư chúng tôi bên này có sẵn học sinh trao đổi đang gào thét đòi ăn, Tần sư phụ ngài xem chúng tôi là phái thêm 3 người qua đó hay là phái 5 người qua đó?
Đối với chuyện này Tần Hoài:...
Cốt truyện này lại phát triển như vậy sao?
Hoàng Ký chứa được nhiều đầu bếp Bạch án như vậy sao?
Được rồi chứa được, nhà bếp của Hoàng Ký thực sự rất lớn.
Câu hỏi này của Tô Càn trực tiếp làm khó Tần Hoài, khiến Tần Hoài bất giác hỏi ngược lại cậu ta: _“Cậu cảm thấy là 3 người tốt hay là 5 người tốt?”_
_“Tần sư phụ, ngài không cần quá để ý đến suy nghĩ của Tô lão bản chúng tôi. Tô lão bản chúng tôi là nghe nói học đồ lần này của chúng tôi đến Vân Trung Thực Đường tiến bộ đều rất lớn, có chút động lòng mới nghĩ đến việc tạm thời phái thêm vài hạt giống tốt qua đây. Nếu ngài bên này có ý định tiếp nhận, tôi cảm thấy thêm 2 người nữa là được rồi, người quá nhiều, ngài chỉ đạo cũng có gánh nặng, sẽ ảnh hưởng đến việc chế tác điểm tâm bình thường của ngài.”_
_“Ngài xem xem ngài thích học đồ loại hình nào, tôi xem danh sách có một người khá giỏi làm dimsum Quảng Đông, tôi nhớ ngài buổi sáng có lúc thích ăn há cảo tôm, nhưng trong số những người chúng tôi lần này thực tế không có ai thực sự giỏi làm há cảo tôm, hay là để cậu ấy qua đây?”_
Tần Hoài lập tức động lòng: _“Có thể.”_
_“Còn có một người trình độ nhào bột cũng không tồi, chắc là có thể phụ việc cho ngài, một suất khác cứ cho cậu ấy, ngài thấy thế nào?”_
_“Đều được, Tô Càn cậu cứ quyết định là được rồi, cậu làm việc tôi yên tâm.”_ Tần Hoài nói.
_“Vâng, vậy cứ tạm định như vậy, lát nữa tôi gửi danh sách cho ngài, ngài nếu có người khác coi trọng ngài lại nhắn tin báo cho tôi. Bên chúng tôi có thể phải muộn hai ngày nữa mới xuất phát, có một số công việc cần bàn giao, còn phiền ngài giao tiếp với bên Hoàng Ký sắp xếp vị trí cho chúng tôi.”_
_“Tôi không làm phiền ngài nghỉ ngơi nữa cúp máy trước đây.”_
Tần Hoài cúp điện thoại, trong lòng cảm thán không hổ là đệ tử chân truyền ván đã đóng thuyền của Chu sư phụ, chính là chu đáo.
Bên kia, Tô Càn cũng đang gọi điện thoại cho Tô lão bản.
_“Hai người? Tần Hoài đồng ý phái thêm hai học đồ qua đó?! Tốt quá rồi, tôi lúc đầu cảm thấy có thể thêm một người qua đó đã là không tồi rồi, lại còn có thể phái thêm hai người.”_ Giọng nói kinh hỉ của Tô lão bản gần như xé toạc bầu trời.
_“Tiểu Càn à, cháu có nghe ngóng Tần Hoài từ Tần Hoài xem cậu ấy định khi nào đến Tri Vị Cư chúng ta không? Chu sư phụ của cháu đều sắp đợi không kịp rồi, Tứ Hỷ Thang Đoàn mà Tần Hoài làm ở thành phố A, ngon đến mức Hứa tiên sinh đều muốn viết thêm một bài chuyên mục cho cậu ấy chuyện này đã truyền khắp rồi, Tần Hoài mà không đến Tri Vị Cư chúng ta nữa, chú đều sợ Chu sư phụ của cháu chạy đến Hoàng Ký tìm cậu ấy.”_
_“Chu sư phụ dịp Tết chẳng phải đã lén đến Hoàng Ký mua Quả Nhi rồi sao?”_ Tô Càn hỏi.
_“... Cái đó không giống.”_
_“Cháu biết rồi đường thúc, chú khoan hãy gấp, Tần sư phụ có quy hoạch của riêng mình.”_
_“Cháu đến Hoàng Ký rồi sẽ bóng gió hỏi thử, tranh thủ trước tháng 6 để Tần sư phụ đến Tri Vị Cư chúng ta.”_