## Chương 39: Thiếu Điểm Gì Đó
Cuối cùng, sau khi Tần Lạc nhanh chóng rửa xong ba cái nồi, chỉ thiếu điều dùng phương pháp rửa tay bảy bước để rửa tay chứng minh tay mình rất sạch có thể cầm bánh màn thầu, cô bé và Âu Dương đi đổ rác về căn bản không hiểu chờ đợi là một sự dày vò đến mức nào đã cùng nhau ăn Tửu Nương Man Đầu.
Hai người này ăn điểm tâm đều thuộc phái Trư Bát Giới ăn quả nhân sâm, chủ yếu là ăn nhanh, chạy số lượng.
Âu Dương ỷ vào miệng rộng, ba miếng một cái bánh màn thầu.
Tần Lạc chỉ có thể đọ tốc độ, chưa đến nửa phút nuốt một cái.
Tần Hoài ở bên cạnh lồng hấp từng miếng nhỏ từng miếng nhỏ hồi tưởng phản tỉnh, nhai kỹ nuốt chậm, tinh tế thưởng thức:...
Hai người các người ít nhiều cũng tôn trọng thành quả lao động của đầu bếp một chút có được không?
Triệu Dung và Tần Tòng Văn đã ngủ không kịp mẻ bánh màn thầu phiên bản lật xe đầu tiên, Tần Hoài chia số bánh màn thầu còn lại cho các nhân viên của thực đường, một lồng bánh màn thầu rất nhanh chỉ còn lại cái lồng.
_“Anh, sao anh ngủ một giấc trưa là biết làm Tửu Nương Man Đầu rồi a! Anh lợi hại quá, anh ngày mai anh còn làm không a? Vừa nãy em quên chụp ảnh gửi cho Hà Thành (em họ Tần Hoài) rồi, ngày mai nếu anh làm em chụp ảnh gửi cho nó, tốt nhất là tiện thể làm thêm bánh đậu xanh lạnh, bánh đậu đỏ lạnh và bánh hoa quế, mấy thứ này bày cùng nhau đẹp.”_ Tần Lạc vẻ mặt đầy mong đợi nói, cái đuôi vô hình phía sau vẫy vẫy bay nhanh.
Tần Hoài bày tỏ hạt bàn tính của Tần Lạc sắp văng cả vào mặt cậu rồi, nói: _“Tửu Nương Man Đầu có thể làm.”_
_“Những thứ khác không được.”_
Ba thứ bánh đậu xanh lạnh, bánh đậu đỏ lạnh và bánh hoa quế này cộng lại, không phải là chuyện 1 giờ tan làm có thể giải quyết được, quả thực chính là nhịp điệu tăng ca đến 3 giờ.
Tần Hoài bày tỏ tuyệt đối không được.
Âu Dương cuối cùng cũng thả chậm tốc độ vẫn đang gặm cái bánh màn thầu cuối cùng căn bản không quan tâm, dù sao anh cũng không kén ăn có gì ăn nấy, cho dù Tần Hoài làm bánh màn thầu vỏ cây du anh cũng ăn.
Quan trọng nhất là năm đó bố mẹ anh không nhận nuôi Tần Hoài, anh không có cách nào giống như Tần Lạc tự nhiên nói với Tần Hoài là em trai anh muốn ăn cái này.
Nghĩ đến đây, Âu Dương thở dài một tiếng thật sâu.
Sau đó ợ một cái.
Quả nhiên, bánh màn thầu vẫn là no bụng, 5 cái là no rồi, thảo nào Lạc Lạc hôm nay chỉ ăn 3 cái đã sớm kết thúc chiến đấu.
Khoan đã, 3 cái?
Tần Lạc không phải đã ăn tối rồi sao?
Âu Dương: (°A°)
Tần Lạc vẫn đang cố gắng mặc cả: _“Anh, ngày mai làm thêm một cái bánh hoa quế đi mà, anh đã một tuần không làm bánh hoa quế rồi. Dạo này em làm việc đặc biệt chăm chỉ, nhà vệ sinh hôm qua là em dọn đấy!”_
Tần Hoài trầm ngâm một lát: _“Anh cảm thấy trước khi anh ngủ trưa em muốn ám chỉ anh làm Tứ Hỷ Giảo, vốn dĩ định làm Tứ Hỷ Giảo. Nếu em không muốn ăn, vậy thì bánh hoa...”_
_“Hoàn toàn không có chuyện đó, anh trai anh muốn làm gì thì làm cái đó, em gái em toàn lực ủng hộ anh!”_ Tần Lạc dõng dạc bày tỏ, _“Nhà vệ sinh hình như chưa cọ sạch, em đi cọ lại một lần nữa!”_
Âu Dương nhìn bóng lưng rời đi của Tần Lạc: _“Con bé...”_
_“Từ nhỏ đã là một mầm non tốt để làm tạp vụ.”_ Tần Hoài nói, _“Hồi nhỏ ông nội trêu con bé và em họ tôi nói ai dọn dẹp vệ sinh thì nhường Ngũ Đinh Bao cho người đó, con bé và em họ tôi vì giành chổi và cây lau nhà mà đánh nhau từ mùng một Tết đến rằm tháng Giêng.”_
Âu Dương bày tỏ thực sự là không hiểu nổi người nhà họ Tần các người.
.
4 giờ sáng ngày hôm sau, Tần Hoài đúng giờ có mặt đi làm.
Tần Tòng Văn như thường lệ giúp Tần Hoài chuẩn bị tất cả những nguyên liệu có thể chuẩn bị, cùng Triệu Dung ngồi đối diện nhau hai bên bàn gói bánh bao.
Tần Hoài thay quần áo bước vào nhà bếp, không giống như mọi ngày nhào bột, làm nhân cho Ngũ Đinh Bao, mà tìm ra Tửu Nương, làm Tửu Nương Man Đầu trước.
Các bước giống như hôm qua.
Nhào bột, Phát Diện, nhào nặn, Phát Diện lần hai, nhào nặn, hấp chín.
Lật xe giống như hôm qua.
【Tửu Nương Man Đầu B-】
Nhìn chữ B- hiển thị trên bánh màn thầu, Tần Hoài nhìn thế nào cũng thấy cái dấu - kia vô cùng chói mắt.
Vẫn là chưa kiểm soát tốt nhiệt độ tối ưu sao?
Vậy rốt cuộc là nhiệt độ ở đâu chưa nắm vững?
Nhiệt độ nước nhào bột, hay là nhiệt độ phòng khi lên men, hay là Hỏa Hầu khi hấp chín.
Tần Hoài vừa khuấy nhân Ngũ Đinh Bao trong nồi, vừa lẩm bẩm tự ngữ.
_“Wendy? Hoài Hoài nhà chúng ta có người trong lòng rồi, còn là người nước ngoài?!”_ Tần Tòng Văn đang cố gắng đọc khẩu hình ở cách đó không xa kinh hãi.
Triệu Dung cạn lời lườm ông một cái: _“Là nhiệt độ, con trai ông đang suy nghĩ về bánh màn thầu đấy!”_
Tần Tòng Văn tỏ vẻ khó hiểu, toàn bộ quá trình Tần Hoài làm bánh màn thầu vừa nãy ông đều nhìn thấy hết.
Nhào bột hoàn hảo, nhào nặn hoàn hảo, lên men hoàn hảo, xả khí hoàn hảo, mặc dù bây giờ vẫn chưa hấp xong, nhưng không có gì bất ngờ thì lúc ra lò sẽ là một cái bánh màn thầu hoàn hảo.
Bánh màn thầu đã làm đến mức này rồi, còn có gì để suy nghĩ nữa?
_“Bánh màn thầu Hoài Hoài vừa làm không có vấn đề gì a.”_ Tần Tòng Văn nói, _“Nếu tôi có thể nhào ra được khối bột như vậy, nằm mơ cũng có thể cười tỉnh.”_
_“Cho nên ông bán bánh bao bao nhiêu năm nay cũng không bán ra khỏi Tam Mã Lộ.”_ Triệu Dung vô tình oán tháo, _“Chuyện của con trai ông bớt quản đi, tôi xem vòng bạn bè của Lạc Lạc, Hoài Hoài hôm qua làm bánh màn thầu đến 7 giờ, mới ngủ được bao lâu, đừng để mệt mỏi quá. Ông qua đó giúp trông chừng nhân trong nồi đi, đống bánh bao này để tôi gói.”_
Tần Tòng Văn vội vàng bỏ vỏ bánh xuống qua đó giúp đỡ.
Tần Hoài quả quyết giao nhân đang hầm lửa nhỏ trong nồi cho Tần Tòng Văn, tự mình đi đến bên lồng hấp canh chừng.
Cho dù không nhìn thấy tình hình bên trong, ngồi bên cạnh ngửi mùi cũng tốt.
Tần Tòng Văn cảm thấy con trai ông hình như có chút ma chướng rồi.
Lẽ nào Hoài Hoài nhà ông và Tửu Nương Man Đầu bát tự không hợp?
Tần Tòng Văn càng nghĩ càng thấy hợp lý, Tửu Nương Man Đầu vốn dĩ là một trong số ít những món điểm tâm lật xe của Tần Hoài, dạo trước nghiện làm bánh màn thầu kiều mạch, chắc chắn là làm làm rồi gợi lại ký ức bi thảm về việc lật xe, bây giờ quyết định khiêu chiến lại.
Haiz, con bé Lạc Lạc vẫn chưa dậy, nếu không còn có thể hỏi xem thành quả tối qua thế nào.
Nhưng nhìn bộ dạng hiện tại của Tần Hoài, ước chừng là bị đả kích rồi.
Tần Tòng Văn quyết định lát nữa phát huy sở trường của mình, an ủi con trai một chút.
Ông bị Tần Hoài đả kích bao nhiêu năm nay, vô cùng hiểu tâm trạng khi bị đả kích, chuyện an ủi này ông quá rành rồi!
Tần Tòng Văn khuấy nhân, trong lòng đắc ý khen ngợi bản thân: Mình quả thực là một người cha tốt a, ha ha ha ha ha!
6 giờ 07 phút, Tửu Nương Man Đầu ra lò.
Do làm Tửu Nương Man Đầu làm chậm trễ chút thời gian, Ngũ Đinh Bao và Tam Đinh Bao vẫn đang hấp trong lồng hấp. Giờ này Vân Trung Thực Đường vẫn chưa bắt đầu kinh doanh, nhưng đại sảnh tầng 1 đã ngồi kín các ông cụ chạy bộ buổi sáng.
Và một số ít các bà cụ không chạy bộ buổi sáng, nhưng đam mê dậy sớm ăn sáng.
Đối với việc bữa sáng đến muộn, các ông cụ bà cụ bày tỏ có thể chấp nhận.
Hứa Đồ Cường ở bàn số 9, Tào đại gia, Vương đại gia còn có Lưu đại gia thực sự đam mê chạy bộ buổi sáng đã uống canh đậu xanh đá rồi.
Buổi sáng không tính là nóng bức, sau khi trải qua một buổi chạy bộ buổi sáng đổ mồ hôi đầm đìa sảng khoái, ngồi trong Vân Trung Thực Đường có nhiệt độ điều hòa vừa phải, ngửi mùi thơm của bánh bao và rượu gạo yêu thích, uống một bát canh đậu xanh đá mát lạnh giải nhiệt mang theo chút vị ngọt thanh, các ông cụ bày tỏ một ngày tốt lành cứ như vậy bắt đầu rồi!
Vương đại gia bày tỏ nếu có thể thêm một đĩa Giải Xác Hoàng nữa thì càng tốt.
_“Tiểu Tần sư phụ sao lại không thích làm Giải Xác Hoàng như vậy chứ?”_ Vương đại gia vừa uống canh đậu xanh, vừa căm phẫn bất bình cho Giải Xác Hoàng yêu thích.
Vương đại gia giống như một fan sự nghiệp hâm mộ một idol mờ nhạt trong nhóm nhạc nam nữ, vừa mắng chửi công ty không có mắt, anh trai/chị gái nhà tôi xuất sắc như vậy tại sao không cho tài nguyên, vừa lại chỉ có thể mỗi ngày ngồi xổm đúng giờ tiêu dùng, mong đợi có thể nhìn thấy bóng dáng của anh trai/chị gái nhà mình.
Chỉ là Vương đại gia hâm mộ Giải Xác Hoàng.
Còn là Giải Xác Hoàng nhân tôm tươi.
Mà Vân Trung Thực Đường, do Tần Lạc không thích ăn tôm, Tần Hoài không có thói quen làm điểm tâm nhân tôm tươi. Cộng thêm Giải Xác Hoàng cần dùng lò nướng, Tần Hoài có làm cũng sẽ làm Giải Xác Hoàng cùng với những điểm tâm khác cũng cần lò nướng, cho nên tỷ lệ thực đơn Giải Xác Hoàng được treo lên thực sự rất ít.
Ít đến mức Vương đại gia đều muốn chất vấn Tần Hoài lương tâm của cậu không đau sao? 21 ngày a, tròn 21 ngày a! Điểm tâm nhân tôm tươi chỉ xuất hiện hai lần, cậu có biết 21 ngày này tôi đã sống thế nào không a?!
Cái món lừa lăn lộn đáng chết kia có gì tốt? Dựa vào đâu mà nó 21 ngày có thể xuất hiện 17 lần?!
Tiếng gầm thét của Vương đại gia không ai hay biết, ông chỉ có thể ừng ực uống cạn một bát canh đậu xanh, nhìn chằm chằm bóng dáng bận rộn của Tần Hoài ở hậu bếp: _“Có phải ra lò rồi không? Các ông có ngửi thấy mùi rượu không?”_
Các ông cụ thi nhau hưởng ứng: _“Ngửi thấy rồi, hình như là rượu gạo.”_
_“Chính là hơi nhạt.”_
_“Tiểu Tần sư phụ có phải làm trứng chần nước sôi không? Lát nữa tôi phải làm một bát!”_
_“Trứng chần nước sôi phải gọi món riêng làm tại chỗ chứ, tôi không thấy có thực đơn trứng chần nước sôi a, Tiểu Tần sư phụ tự làm bữa sáng cho mình à?”_
_“Hắc hắc, vậy tôi cũng phải làm một bát.”_
Trong nhà bếp, Tần Tòng Văn nhìn Tửu Nương Man Đầu tươi mới ra lò rơi vào trạng thái đờ đẫn.
Quá đẹp rồi.
Thực sự là quá đẹp rồi.
Tần Tòng Văn rất ít khi dùng từ đẹp để hình dung một cái bánh màn thầu, nhưng cái bánh màn thầu trước mặt thực sự quá phù hợp với thẩm mỹ của ông về bánh màn thầu rồi.
Bánh màn thầu bột mì trắng trắng trẻo mập mạp, nhẵn mịn, tròn trịa, đáng yêu, đây quả thực là bánh màn thầu trong mộng của mỗi người thích ăn bánh màn thầu bột mì trắng!
Con trai ông có kỹ thuật này từ khi nào vậy?
Có kỹ thuật này rồi còn không hài lòng?!
_“Ba, ba nếm thử xem.”_ Tần Hoài dùng kẹp gắp ra một cái bánh màn thầu, bẻ ra, đưa một nửa cho Tần Tòng Văn, _“Con luôn cảm thấy còn thiếu một chút gì đó, con nhớ hồi nhỏ phố bên cạnh nhà chúng ta cũng có bán Tửu Nương Man Đầu, nhưng nhà họ là mùi vị gì con đã không nhớ nữa rồi, ba xem bánh màn thầu này của con kém ở đâu.”_
Tần Tòng Văn nhận lấy bánh màn thầu, đội hơi nóng cắn mạnh một miếng.
Nhai một cái, nuốt một cái.
Trời ạ, hóa ra Tửu Nương Man Đầu là mùi vị này!
Cái người bán bánh màn thầu ở khu phố bên cạnh đã không nhớ tên kia quả thực chính là phí phạm của trời!
_“Hoài Hoài!”_ Tần Tòng Văn chân thành nói, _“Con thiếu tự tin!”_
Tần Hoài:...