Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 393: Chương 393: Vân Văn

## Chương 393: Vân Văn

Sự xuất hiện của mọi người Tri Vị Cư, đã làm phong phú thêm rất nhiều chủng loại bữa sáng của Hoàng Ký.

Sáng sớm ngày thứ hai, lúc Tần Hoài bước vào bếp sau Hoàng Ký, liền ngửi thấy mùi thơm của các loại bữa sáng thơm nức mũi.

Thậm chí không cần nhìn, chỉ cần ngửi một cái, Tần Hoài liền biết nhất định có mì mặn thịt dê, bánh bao chiên và Kim Ti Thiêu Mại.

Được rồi, Kim Ti Thiêu Mại căn bản không phải ngửi ra, chủ yếu là Cổ Lực đến nhất định sẽ làm Kim Ti Thiêu Mại, cái này thuộc về điểm tâm bảo hiểm.

Tần Hoài vừa đến, tất cả đầu bếp của Tri Vị Cư đều vây quanh.

_“Tần sư phụ chào buổi sáng, ly trà này có thể hơi nguội rồi tôi rót lại cho ngài một ly khác nhé, xin hỏi sáng nay ngài muốn ăn gì trước? Quán Thang Tiểu Long Bao, mì mặn thịt dê, bánh cuốn thịt bò, bánh rán vừng hay là……”_

_“Tần sư phụ, lần trước ngài nói nhân đậu đỏ tôi làm quá ngọt, đây là bánh bao nhân đậu đỏ hôm nay tôi làm, ngài có khẩu vị nếm thử không?”_

_“Tần sư phụ, đây là tôi làm……”_

_“Tần sư phụ……”_

Tần Hoài bị bữa sáng vây quanh dồn dập tuân thủ nguyên tắc mưa móc đều dính, mỗi món nếm thử một miếng, từng cái nhận xét, cuối cùng đi đến bên cạnh Cổ Lực bắt đầu ăn Kim Ti Thiêu Mại.

Mọi người đều đã quen, bởi vì Tần Hoài đối với điểm tâm Cổ Lực làm luôn có sự ưu ái đặc biệt, bất luận là Kim Ti Thiêu Mại hay là Như Ý Quyển, đều thường xuyên chủ động đi ăn thử.

Cộng thêm Cổ Lực những năm nay mặc dù luôn nổi tiếng vì thiên phú không tốt, nhưng anh ta dù sao cũng là đệ tử chân truyền của danh sư, trình độ trù nghệ khẳng định là tốt hơn học đồ bình thường rất nhiều, điểm tâm anh ta làm so với những người khác cũng quả thực đáng ăn hơn, có thể nhận được sự ưu ái của Tần Hoài cũng là hợp tình hợp lý.

Ngay cả Tô Càn cũng không chú ý lắm.

Lúc Tần Hoài đi đến bên cạnh Cổ Lực ăn Kim Ti Thiêu Mại, Cổ Lực vẫn đang làm điểm tâm. Anh ta luôn như vậy, cho dù là lúc hóng hớt, Cổ Lực cũng đều là người lặng lẽ vểnh tai lên phía sau quần chúng hóng hớt, vừa làm điểm tâm vừa nghe.

_“Tần sư phụ chào buổi sáng.”_ Cổ Lực chào hỏi Tần Hoài, coi như là sự tôn trọng cao nhất của anh ta đối với Tần Hoài.

Tần Hoài đang nhai Kim Ti Thiêu Mại.

Đứng ở góc độ của Tần sư phụ, Tần Hoài thực ra vô cùng thích Cổ Lực.

Không có giáo viên nào lại không thích học sinh nỗ lực, cho dù học sinh này thiên phú quả thực không quá được, nhưng đủ nỗ lực. Tần Hoài có thể từ trong điểm tâm của Cổ Lực ăn ra được anh ta quả thực có đang nỗ lực theo hướng đi đúng đắn, có đang tiến bộ, chẳng qua tốc độ tiến bộ thực sự rất chậm, xa xa không sánh bằng vị sư huynh tương đối mà nói khá lười biếng kia của anh ta.

Cổ Lực đang làm Như Ý Quyển.

Tần Hoài đang xem anh ta làm Vân văn như thế nào.

Bình tâm mà luận, Vân văn của Cổ Lực làm thật sự không ra sao.

Như Ý Quyển quan trọng nhất chính là sau khi cắt ra có thể nhìn thấy Vân văn xinh đẹp, có Vân văn mới đại biểu cho món điểm tâm này thành công. Vân văn không chỉ đại biểu cho tạo hình của món điểm tâm này, càng đại biểu cho sự thành công về Hỏa Hầu và định hình, là điểm mấu chốt có thể nhìn ra trực quan nhất trình độ của đầu bếp làm món điểm tâm này có cao siêu hay không.

Trình độ của Cổ Lực thì không đủ cao siêu.

Vân văn của anh ta không thể nói là hoàn toàn không có, nhưng cũng rất khó nói là thực sự có, ở vào một loại trạng thái kỳ diệu hình như có nhưng cũng quả thực không có.

Giống như trình độ trù nghệ của anh ta và món điểm tâm tương đối mà nói độ khó khá cao anh ta làm ra ở giai đoạn hiện tại, cậu không thể nói anh ta không biết làm món điểm tâm này, nhưng cậu cũng rất khó nói anh ta biết làm món điểm tâm này, nhưng đồng thời hương vị món điểm tâm anh ta làm ra cũng không tính là tệ.

Tần Hoài cảm thấy Cổ Lực về mặt tư duy là biết Như Ý Quyển nên làm như thế nào, cũng biết phương pháp và kỹ xảo của Vân văn, nhưng điều kiện phần cứng của anh ta không theo kịp, nội công tâm pháp cũng còn kém một chút, cho nên thứ làm ra rất gượng gạo.

_“Vân văn của anh luyện bao lâu rồi?”_ Tần Hoài hỏi.

Cổ Lực không ngờ Tần Hoài không nhận xét Kim Ti Thiêu Mại, ngược lại hỏi Vân văn của Như Ý Quyển, sửng sốt một chút ăn ngay nói thật: _“Chưa tới ba năm.”_

Nghiên cứu ba năm còn có thể làm thành như vậy, thiên phú quả thực là không quá được.

_“Như Ý Quyển là món điểm tâm chiêu bài của sư phụ, lúc sư phụ còn sống trình độ trù nghệ của tôi xa xa không với tới mức độ làm Như Ý Quyển, do đó sư phụ cũng không dạy tôi một cách rất hệ thống, chỉ là dạy đại khái cách làm cho tôi, cũng không yêu cầu tôi khổ luyện Vân văn.”_

_“Bao gồm cả mấy vị sư huynh cũng như vậy.”_

_“Điều này trực tiếp dẫn đến việc sư phụ sức khỏe không tốt, cuối cùng sau khi qua đời vì bệnh, mấy người chúng tôi đều không làm ra được Như Ý Quyển chính tông.”_

_“Tôi biết tôi mỗi ngày thử làm Như Ý Quyển có chút viển vông, sư huynh cũng từng khuyên tôi, bảo tôi đừng cố sống cố chết với hai món điểm tâm Như Ý Quyển và Kim Ti Thiêu Mại này, với trình độ trù nghệ hiện tại của tôi căn bản không thể nào làm tốt hai món điểm tâm này.”_

_“Nhưng tôi cảm thấy hiện tại làm không tốt không có nghĩa là sau này làm không tốt, chim ngốc bay trước, thiên phú của tôi là không tốt cho nên phải dành nhiều thời gian hơn vào việc đánh nền tảng. Tôi trước tiên đánh nền tảng của hai món điểm tâm này cho tốt, như vậy đợi đến một ngày trù nghệ của tôi đủ thì có thể……”_

Những lời còn lại Cổ Lực không nói hết.

Tần Hoài vẫn là lần đầu tiên nghe Cổ Lực nói với mình nhiều lời như vậy, Cổ Lực bình thường chính là một người rất ít nói trầm mặc ít lời. Trước đó ở Hoàng Ký, bất luận chuyện hóng hớt Đổng Sĩ nói có chấn động cỡ nào, đặc sắc cỡ nào, Cổ Lực cũng sẽ không xen vào một câu.

Tần Hoài biết Cổ Lực đại khái là hiểu lầm rồi mới giải thích nhiều như vậy, vội vàng nói ra ý đồ thực sự của mình: _“Vân văn của Như Ý Quyển có phải tính là rất khó không?”_

Cổ Lực lại sửng sốt, động tác trên tay không dừng, khẳng định gật gật đầu: _“Tính là độ khó rất lớn.”_

_“Vậy Vân văn của điểm tâm bình thường, anh cảm thấy luyện bao lâu đại khái có thể bắt tay vào làm?”_ Tần Hoài lại hỏi.

Câu hỏi này làm khó Cổ Lực rồi, Cổ Lực trực tiếp dừng động tác trong tay suy nghĩ trọn vẹn hai phút: _“Tần sư phụ, tôi không biết điểm tâm bình thường ngài nói là chỉ cái gì, nhưng điểm tâm liên quan đến Vân văn thông thường đều khá có độ khó.”_

_“Lúc sư phụ tôi dạy tôi từng nói, Vân văn hình như ý bản thân nó chính là khoe kỹ năng. Loại điểm tâm này đa số là điểm tâm cung đình, mà điểm tâm cung đình liên quan đến rất nhiều thứ hoa mỹ nhưng không thực tế, món ăn cung đình cũng đều như vậy.”_

_“Bọn họ sẽ làm cho điểm tâm và món ăn trở nên rất phức tạp, nhưng trên thực tế đối với bản thân lại không có sự nâng cao quá nhiều, nhưng cố tình những thứ này lại là sự tồn tại mấu chốt nhất trong đó, đây là nguyên nhân căn bản dẫn đến rất nhiều điểm tâm trong cổ phương thất truyền.”_

_“Là nguyên nhân rất nhiều sư phụ điểm tâm không nguyện ý dành thời gian đi phục nguyên cổ phương, bởi vì điểm tâm phục nguyên ra chưa chắc đã ngon bao nhiêu kinh diễm bao nhiêu, nhưng nhất định rất phiền phức.”_

_“Cho nên nếu muốn bắt tay vào làm, học đồ bình thường…… ít nhất phải đánh nền tảng hai năm trước.”_

_“Vậy loại như tôi thì sao?”_ Tần Hoài hỏi thẳng.

Cổ Lực nhìn Tần Hoài, hiển nhiên rất rối rắm, lời đến khóe miệng vẫn luôn không dám nói, do dự rất lâu mới ấp úng thốt ra một câu hỏi: _“Một… mười… tám tháng?”_

Thấy Tần Hoài không nói lời nào, Cổ Lực lại rút ngắn thời gian một chút: _“Sáu tháng?”_

Tần Hoài có thể nghĩ đến Vân văn của Tứ Hỷ Quyển có thể rất phức tạp, nhưng cậu không ngờ lại có độ khó cao như vậy.

6 tháng, cậu mà ở Hoàng Ký 6 tháng thực khách cũ mới của Vân Trung Thực Đường chẳng phải là sẽ phát điên sao?

_“Anh biết Tứ Hỷ Quyển không?”_ Tần Hoài hỏi.

Cổ Lực vô cùng thành thật lắc đầu.

Nhìn ra được, Tứ Hỷ Quyển ước chừng là điểm tâm nhỏ hẹp giới hạn của tiệm cơm quốc doanh.

Tần Hoài không ngờ trù nghệ của Hứa Nặc lại cao hơn trong tưởng tượng của cậu, người anh em đúng là giấu tài, điểm tâm độ khó cao như vậy, bình thường ở nhà lại tùy tùy tiện tiện, lén lút làm ra rồi.

Tần Hoài đại khái miêu tả hình dáng và quy trình chế biến của Tứ Hỷ Quyển (Thạch Đại Đảm từng thấy Hứa Nặc làm Tứ Hỷ Quyển), hỏi Cổ Lực độ khó Vân văn của Tứ Hỷ Quyển so với Như Ý Quyển như thế nào.

Câu trả lời của Cổ Lực là đơn giản hơn Như Ý Quyển rất nhiều.

_“Cho nên… Tứ Hỷ Quyển là điểm tâm cung đình trên một cổ phương nào đó, Tần sư phụ ngài gần đây đang nghiên cứu cổ phương này muốn phục nguyên sao?”_ Cổ Lực mang tính thăm dò hỏi.

_“Cổ phương? Điểm tâm cung đình? Sao anh lại cảm thấy như vậy?”_ Tần Hoài rất tò mò.

Cổ Lực thành thành thật thật trả lời: _“Bởi vì đây chính là cách làm điểm tâm cung đình rất tiêu chuẩn, giống như tôi vừa nãy nói với ngài, làm cho điểm tâm vốn dĩ có thể đơn giản trở nên đặc biệt phức tạp, nhưng chỗ phức tạp đối với hương vị của điểm tâm lại không nâng cao quá nhiều, nhưng lại là quan trọng nhất.”_

_“Tứ Hỷ Quyển vừa nãy miêu tả thực ra chính là hoa quyển, nhưng cách làm vô cùng cung đình, tôi lại hoàn toàn chưa từng nghe nói qua, cho nên tôi tưởng là điểm tâm ngài nhìn thấy từ trên cổ phương nào đó muốn phục nguyên.”_

_“Sư phụ tôi rất thích nghiên cứu cổ phương, tôi trước đây tiếp xúc khá nhiều cho nên có cảm giác này.”_

Tần Hoài tin tưởng phán đoán của Cổ Lực, trước đó Đàm Duy An từng nói với Tần Hoài Cổ Lực đối với phương diện này vô cùng hứng thú, ở chuyện này Cổ Lực tuyệt đối chuyên nghiệp hơn Tần Hoài rất nhiều.

Cổ Lực ngược lại đã cung cấp cho Tứ Hỷ Quyển một phương hướng và mạch suy nghĩ hoàn toàn mới, mà Tần Hoài chưa từng nghĩ tới.

Tần Hoài quyết định qua đây hỏi Cổ Lực chuyện Vân văn, là bởi vì hôm qua Hoàng Thắng Lợi phân tích Trịnh Đạt bảo hiểm phải biến mất 6 ngày.

Thời gian 6 ngày này Tần Hoài rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, vốn dĩ cậu định làm Song Giải Bao nhân tiện luyện tập Ngẫu Phấn Hoàn Tử, nhưng đây không phải là kế hoạch không theo kịp sự thay đổi, mọi người Tri Vị Cư đã đến với tốc độ ánh sáng rồi sao.

Tần Hoài nghĩ Cổ Lực ngày nào cũng làm Như Ý Quyển, đối với Vân văn khẳng định là hiểu rõ hơn mình. Ba người đi tất có thầy ta, bình thường Tần sư phụ chỉ điểm trù nghệ của Tiểu Cổ, hiện tại đến lượt Cổ sư phụ đến chỉ điểm Vân văn của Tiểu Tần rồi.

Kết quả còn chưa nói đến chủ đề chính đã nói ra được chút đồ mới, đúng là niềm vui ngoài ý muốn.

Tần Hoài nhìn chằm chằm Cổ Lực, dùng ánh mắt mong đợi nhìn anh ta, hỏi: _“Tôi có một yêu cầu quá đáng.”_

_“Gần đây anh có thời gian chỉ điểm… Không, dạy tôi làm Vân văn cho Tứ Hỷ Quyển không?”_

Cổ Lực vốn dĩ đều tiếp tục làm điểm tâm rồi, bị câu nói này của Tần Hoài dọa cho đũa trộn nhân trên tay đều cầm không vững, trực tiếp cắm vào nhân trong chậu.

Cổ Lực đã đờ đẫn rồi, nửa ngày mới há miệng, phát ra âm thanh gần như hư vô mờ mịt: _“Tôi… Tôi sao?”_

_“Đúng!”_ Tần Hoài khẳng định gật đầu, _“Chính là anh!”_

.

Là một người phái hành động, Tần Hoài nói cậu muốn tìm Cổ Lực học Vân văn, thì hôm đó phải bắt đầu học.

Thời gian nghỉ trưa, Tần Hoài lần đầu tiên thử làm Tứ Hỷ Quyển.

Thành thật mà nói, Tần Hoài cũng không sờ ra được công thức của Tứ Hỷ Quyển, không xem được video hướng dẫn. Trịnh Đạt cũng không có ở đây, không có cách nào dạy Tần Hoài làm Tứ Hỷ Quyển, Trịnh Tư Nguyên càng là hoàn toàn không biết làm món điểm tâm này.

Nhưng không cản trở Tần Hoài lần đầu tiên thử nghiệm.

Bởi vì cách diễn đạt của Thạch Đại Đảm thực ra khá rõ ràng.

Thạch Đại Đảm là bạn tốt của Hứa Nặc, tận mắt nhìn thấy Hứa Nặc làm Tứ Hỷ Quyển rất nhiều lần, ông ấy lúc kể lại quá trình làm Tứ Hỷ Quyển cho Tần Hoài, là có thể đem những thứ mình nhìn thấy có thể hiểu được nói rõ ràng trọn vẹn.

Do đó Tần Hoài biết quy trình đại khái và hình dáng ban đầu của Tứ Hỷ Quyển, từ một mức độ nào đó mà nói cái này và phục nguyên cổ phương có chút giống nhau, biết quá trình đại khái nhưng cũng không biết kỹ xảo cụ thể, cần phải cân nhắc.

Tần Hoài làm theo miêu tả của Thạch Đại Đảm cố gắng phục khắc.

Làm hoa quyển rất đơn giản, làm hoa quyển có nhân cũng rất đơn giản, làm hoa quyển nhân chia làm hai lớp trên dưới cũng rất đơn giản, nhưng làm hoa quyển nhân chia làm hai lớp trên dưới mà một đao có thể cắt ra Vân văn thì rất khó rồi.

Vân văn này trực tiếp dẫn đến quá trình trải nhân, ấn chặt, cuộn, cuộn ngược trở nên vô cùng có độ khó.

Tần Hoài bảo Cổ Lực cứ đứng ở bên cạnh xem, Vân văn của cậu nếu xuất hiện vấn đề gì thì tùy thời chỉ ra.

Cổ Lực cực kỳ áp lực, bất quá anh ta vốn dĩ đã ít nói, lại bình thường không có biểu cảm gì, cho nên rất khó bị người ta nhìn ra.

Không sao, Đàm Duy An nhìn ra rồi.

Đàm Duy An không chỉ nhìn ra rồi, còn vô cùng kích động, còn trực tiếp đứng bên cạnh Cổ Lực kích động.

_“Oa, đây không phải là cảnh tượng trong mộng của tôi sao? Tôi nằm mơ cũng rất ít khi mơ thấy tôi có thể đứng bên cạnh Tần Hoài chỉ điểm cậu ấy làm điểm tâm, tôi nhiều nhất là mơ thấy Tần Hoài cung cung kính kính gọi tôi một tiếng Đàm sư phụ, sau đó thỉnh giáo tôi vấn đề, khen ngợi điểm tâm của tôi làm ngon cỡ nào, nói cậu ấy thật sự là quá sùng bái tôi rồi.”_

_“Sư đệ, lần này em trở về có cái để chém gió rồi, chuyện này đặt trên người anh, anh ít nhất phải chém gió 10 năm.”_

_“Nếu không phải Tần Hoài không cho, anh thật hận không thể cầm một cái máy quay phim ở bên cạnh quay hình, đem bài học mang tính lịch sử này quay lại.”_

Đối với lời nói của Đàm Duy An, Cổ Lực vô cùng hiếm thấy có chút lắp bắp nói một câu: _“Sư… Sư huynh, đừng nói nữa.”_

Lúc nói lời này Cổ Lực còn nắm lấy tay áo của Đàm Duy An một cái, ra hiệu anh ta đừng kích động đến mức múa tay múa chân.

Đàm Duy An căn bản không quan tâm sống chết của sư đệ, tiếp tục kích động: _“Sớm biết Tần Hoài có ngày muốn học điểm tâm Vân văn này, mấy năm trước anh đã khắc khổ luyện tập rồi. Không đúng, mấy năm trước anh căn bản không quen biết Tần Hoài, bỏ đi không quan trọng. Tiểu sư đệ em mau xem xem Tứ Hỷ Quyển này của Tần Hoài làm có vấn đề gì không, có vấn đề mau chóng chỉ ra, qua thôn này là không có tiệm này nữa đâu.”_

Cổ Lực đều có chút muốn đào một cái hố chôn mình đi, vừa chằm chằm nhìn Tần Hoài làm Tứ Hỷ Quyển vừa nói: _“Sư huynh, Tần sư phụ vẫn đang Điều Hãm em cũng không nhìn ra được nha, em căn bản không biết làm Tứ Hỷ Quyển này.”_

Đàm Duy An đã chìm đắm trong ảo tưởng của mình không thể tự thoát ra được, khóe miệng điên cuồng nhếch lên đè cũng không đè xuống được: _“Cái này nếu là anh, kiểu gì cũng phải gọi Tần Hoài vài câu Tiểu Tần cho sướng miệng trước đã.”_

Cổ Lực tuyệt vọng nhìn Đàm Duy An, cảm thấy sư huynh của anh ta đã điên rồi.

Muốn chỉ điểm Tần Hoài, soán ngôi làm giáo chủ cảm giác dạy học muốn điên rồi.

Cổ Lực chỉ có thể chằm chằm nhìn Tần Hoài làm điểm tâm, anh ta quả thực không hiểu rõ món điểm tâm Tứ Hỷ Quyển này, nhưng Cổ Lực nghiên cứu Như Ý Quyển nhiều năm như vậy, đối với Vân văn vẫn rất hiểu rõ.

Lúc Tần Hoài trải nhân từng lớp từng lớp lên khối bột, Cổ Lực lần đầu tiên mở miệng ngăn cản: _“Tần sư phụ, nhân của ngài trải có thể hơi quá dày rồi. Cách làm Tứ Hỷ Quyển này của ngài là trước Chính quyển sau Phản quyển, nếu nhân là độ dày hiện tại, đến lúc đó Vân văn nhất định không ra được.”_

Tần Hoài vội vàng sửa chữa.

Đợi đến lúc Chính quyển, Cổ Lực lại mở miệng: _“Tần sư phụ, độ cong của ngài quá rập khuôn rồi, phải hơi khoa trương một chút, nếu không đến lúc đó Phản quyển sẽ rất phiền phức.”_

Tần Hoài vội vàng sửa chữa.

Rất nhanh, Cổ Lực lại mở miệng: _“Tần sư phụ, của ngài……”_

Tần Hoài vội vàng sửa chữa.

……

Hoàng Thắng Lợi đứng ở đằng xa, lặng lẽ chụp một bức ảnh gửi cho Trịnh Đạt.

Hoàng Thắng Lợi: Chó nhà hàng xóm của cậu viêm dạ dày ruột khỏi chưa? Khỏi rồi có thời gian thì qua đây, cậu không dạy Tiểu Tần Tứ Hỷ Quyển có khối người dạy, Cổ Lực đều dạy rồi kìa.

Trịnh Đạt đang ở nhà suy ngẫm nhân sinh trốn tránh hiện thực:???

Ai?

Cổ Lực??

Cậu ta dạy Tần Hoài Tứ Hỷ Quyển rồi???

Viết được một nửa buồn ngủ quá nên ngủ một giấc trước, muộn hơn rồi ngại quá, hôm nay sẽ cập nhật bình thường

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!