## Chương 392: Món Điểm Tâm Sở Trường
Hôm đó, rất nhiều đầu bếp của Hoàng Ký đều chú ý tới việc Tiểu Tần sư phụ làm điểm tâm cứ làm một lúc lại lấy ra một cái ống sắt nhỏ lắc lắc lắc, hình như đang lắc viên thịt gì đó. Thời gian lắc cũng không dài, cơ bản lắc vài phút là sẽ quay lại tiếp tục Phát Diện hoặc Điều Hãm.
Mọi người đều rất tò mò, nhưng lại không dám hỏi, bởi vì Tần Hoài kỳ kỳ quái quái cũng không phải là chuyện ngày một ngày hai. Tần Hoài trước đây ở Hoàng Ký một thời gian dài như vậy, đầu bếp trong bếp sau của Hoàng Ký đếm không xuể, bao gồm cả phụ bếp đều biết Tần Hoài từ nhỏ đã thích ảo tưởng, thường xuyên tưởng tượng mình có một hệ thống sẽ ban bố nhiệm vụ cho cậu, cho nên thỉnh thoảng cần phải kiểm tra hoàn thành một số nhiệm vụ mạc danh kỳ diệu.
Triệu chứng rất kỳ lạ, thoạt nhìn cần phải nhập viện điều trị, nhưng xét thấy Tần Hoài quả thực trù nghệ xuất chúng và tiến bộ thần tốc, cho nên loại triệu chứng kỳ lạ này có thể quy kết là căn bệnh chung của thiên tài.
Dù sao thì thiên tài bên trái, kẻ điên bên phải, tôi ở giữa ngốc nghếch đứng nhìn. Nhìn là được rồi, đừng nghĩ nhiều như vậy.
Đợi đến lúc nghỉ trưa ăn cơm, mọi người rốt cuộc cũng biết Tần Hoài đang lắc viên gì.
Ngẫu Phấn Hoàn Tử.
Một buổi sáng Tần Hoài lắc không ít Ngẫu Phấn Hoàn Tử, dù sao thì cách làm Ngẫu Phấn Hoàn Tử thực sự rất đơn giản. Từ phản ứng của mọi người Tần Hoài cũng có thể nhìn ra, cách chần này quả thực không phổ biến, bởi vì rất nhiều người mãi cho đến khoảnh khắc bưng bát Ngẫu Phấn Hoàn Tử lên mới biết Tần Hoài đang lắc cái gì.
Đổng Sĩ thì không biết.
Nhưng cậu ta khá thích ăn.
Trong thiết lập của thực đơn, một bát Ngẫu Phấn Hoàn Tử chỉ có 6 viên, nhưng do Tần Hoài hiện tại đang ở giai đoạn mới bắt đầu làm, mỗi lần thêm bột ngó sen đều vô cùng cẩn thận.
Ai bảo cậu hiện tại vẫn chưa nắm vững kỹ xảo lắc, thêm ít bột ngó sen một chút lắc lên sẽ đơn giản hơn một chút, Tần Hoài hiện tại đang ở giai đoạn vừa không dám thêm nhiều bột ngó sen, cũng không dám lắc thêm vài lần. Càng làm sai càng nhiều, thà rằng lắc Ngẫu Phấn Hoàn Tử nhỏ đi một chút, cũng không thể lật xe lớn hơn.
Do Ngẫu Phấn Hoàn Tử khá nhỏ, một bát không thể giới hạn ở 6 viên được. Tần Hoài trực tiếp luộc chín một nồi rồi pha sẵn nước dùng thêm đường trắng, mật ong, mọi người muốn ăn bao nhiêu tự mình múc, ăn Ngẫu Phấn Hoàn Tử kiểu buffet.
Đổng Sĩ ngay từ đầu sợ Ngẫu Phấn Hoàn Tử này của Tần Hoài giống như Tứ Hỷ Thang Đoàn lúc ban đầu, làm nhiều như vậy là bắt người nhà làm chuột bạch, rất cẩn thận chỉ múc ba bốn viên, phát hiện hương vị không tồi sau đó lại múc đầy một bát.
Đổng Sĩ bưng bát sáp lại gần Tần Hoài, vừa nhai nhóp nhép vừa lúng búng hỏi: _“Tần Hoài, sao cậu đột nhiên nghĩ đến việc làm Ngẫu Phấn Hoàn Tử này vậy? Tôi còn tưởng cậu muốn học Tứ Hỷ Quyển chứ, lần trước cậu còn nhờ tôi hỗ trợ nghe ngóng xem tại sao Trịnh sư thúc lại không làm Tứ Hỷ Quyển.”_
_“Cậu không thấy Ngẫu Phấn Hoàn Tử rất ngon sao?”_ Tần Hoài cũng bưng một bát Ngẫu Phấn Hoàn Tử, giương mắt nhìn Trịnh Tư Nguyên đang bưng Ngẫu Phấn Hoàn Tử nhai nhóp nhép ở cách đó không xa, _“Làm cũng rất đơn giản nhẹ nhàng, còn có thể luyện xảo kình, tôi thấy rất tốt mà.”_
Đổng Sĩ bị thuyết phục, tiếp tục nhai nhóp nhép: _“Đúng là khá ngon, chỉ là viên này hơi nhỏ một chút.”_
Nói xong, Đổng Sĩ đột nhiên hạ thấp giọng: _“Tối hôm qua tôi nghe được một chuyện hóng hớt.”_
Nhìn bộ dạng này của Đổng Sĩ, Tần Hoài liền biết Đổng Sĩ đại khái là nghe được một chuyện hóng hớt vô cùng đặc sắc, bởi vì những chuyện hóng hớt bình thường Đổng Sĩ đều sẽ nói thẳng, không có màn dạo đầu như thế này.
_“Chuyện gì?”_ Tần Hoài vô cùng phối hợp dò hỏi.
_“Phân Viên sắp đóng cửa một tháng.”_
_“Hả?”_ Tần Hoài thực sự có chút khiếp sợ, Cung Lương không phải vừa từ Phân Viên ăn xong trở về sao, Tần Hoài còn đang nghĩ hôm nào có cơ hội đi Bắc Bình chơi, nhân tiện đến Phân Viên ăn một bữa cơm, kiến thức một chút trình độ của đầu bếp top 10 Danh Trù Lục trong truyền thuyết.
_“Tại sao vậy?”_ Tần Hoài truy vấn.
_“Hình như là bởi vì đồ đệ của Hạ lão sư phụ từ Nhật Bản học nghệ trở về, Hạ lão sư phụ muốn cùng đồ đệ của ông ấy đóng cửa nghiên cứu món mới một tháng. Tin tức này vừa ra, các thực khách của Phân Viên đều oanh động, toàn bộ đều tranh nhau đặt bàn sau một tháng nữa, tôi nghe nói giá một bàn thức ăn đều bị xào lên đến mười mấy vạn rồi, còn chưa tính tiền rượu nước.”_
Tần Hoài đối với giá thức ăn của Phân Viên lại có một nhận thức hoàn toàn mới.
_“Tôi nhớ lần trước nghe cậu nói đồ đệ của Hạ lão sư phụ là con lai Trung - Pháp, sao lại đi Nhật Bản học nghệ rồi?”_ Tần Hoài hỏi.
_“Ai mà biết được, có thể anh ta biết tiếng Nhật chăng.”_ Đổng Sĩ còn hài hước nói đùa một câu, sau đó hơi lộ vẻ sầu não nói, _“Haiz, khi nào tôi mới có tiền đến Phân Viên ăn một bữa đây?”_
_“Sao, chê sư phụ bình thường nấu ăn không ngon, còn muốn đến Phân Viên ăn một bữa?”_ Giọng nói trêu chọc của Hoàng Thắng Lợi từ phía sau Đổng Sĩ truyền đến, dọa Đổng Sĩ giật thót mình, suýt chút nữa đánh rơi bát.
_“Sư phụ.”_ Đổng Sĩ chỉ có thể cười gượng, _“Con không phải… Ý con là… Con là……”_
_“Được rồi, ăn Ngẫu Phấn Hoàn Tử của con cho tử tế đi. Còn muốn đến Phân Viên ăn cơm, với trù nghệ hiện tại của con mà đến Phân Viên, Hạ lão sư phụ còn không mắng con té tát sao.”_ Hoàng Thắng Lợi cười nói.
_“Vậy sư phụ, Hạ lão sư phụ đã từng mắng người chưa?”_ Đổng Sĩ tò mò hỏi.
Hoàng Thắng Lợi: ……
_“Sư phụ con chưa từng đến Bắc Bình, Hạ lão sư phụ chưa từng đến Cô Tô, hai người chúng ta ngay cả mặt mũi còn chưa từng gặp ông ấy mắng ta thế nào được. Hạ lão sư phụ là đại sư Lỗ thái, sư phụ con là làm Hoài Dương thái, hai người chúng ta ngay cả WeChat còn không có.”_
Đổng Sĩ kinh hãi: _“Hạ lão tiên sinh lớn tuổi như vậy còn biết chơi WeChat sao?”_
Hoàng Thắng Lợi cười mắng: _“Hạ lão tiên sinh lớn tuổi như vậy còn biết ăn cơm đấy, Tiểu Cửu, ăn Ngẫu Phấn Hoàn Tử của con đi, ăn xong thì đem thịt thăn bên kia ướp một chút.”_
Đổng Sĩ vội vàng đẩy nhanh tốc độ ăn Ngẫu Phấn Hoàn Tử.
Hoàng Thắng Lợi cười híp mắt nhìn về phía Tần Hoài, Tần Hoài lần này đến Hoàng Ký còn chưa nói chuyện với Hoàng Thắng Lợi mấy, cơ bản đều là hàn huyên đơn giản vài câu.
Eo của Hoàng Thắng Lợi đã hoàn toàn hồi phục, cường độ làm việc rất lớn, ở trong bếp sau không chỉ phải phụ trách công việc của bếp trưởng, còn phải chỉ điểm đồ đệ và ổn định việc kinh doanh của Hoàng Ký, có thể nói Hoàng Thắng Lợi chính là một viên gạch của Hoàng Ký, nơi nào cần thì chuyển đến nơi đó.
_“Không cần để ý đến Trịnh sư phụ của cậu.”_ Hoàng Thắng Lợi cười híp mắt nói, _“Hôm qua cậu ấy chính là bị kích thích rồi. Cậu ấy tưởng Song Giải Bao cậu và Tiểu Trịnh bọn họ khẳng định không làm ra được đến lúc đó còn phải thỉnh giáo cậu ấy, kết quả các cậu tự mình làm ra được, làm cũng khá tốt, trong lòng cậu ấy nhất thời có chút không tiếp nhận được hôm qua mới như vậy.”_
_“Tính tình của cậu ấy tôi rõ lắm, siêng năng một ngày, hối hận một ngày, lười biếng một ngày, trì hoãn một ngày, ba ngày sau cậu là có thể nhìn thấy cậu ấy ở đây rồi.”_
Tần Hoài: ……
Trịnh Đạt đúng là bị Hoàng Thắng Lợi nắm thóp gắt gao, tính tình gì đều nắm rõ mồn một.
Tần Hoài ngộ ra rồi, mấy ngày nay trước tiên củng cố Song Giải Bao, ba ngày sau lại học Tứ Hỷ Quyển.
Như là nhìn ra trong lòng Tần Hoài đang nghĩ gì, Hoàng Thắng Lợi nói thẳng: _“Bất quá Tứ Hỷ Quyển Trịnh sư phụ của cậu là thực sự không am hiểu, cậu ấy đối với món điểm tâm đó có bóng ma tâm lý, mấy năm đầu tiên làm Tứ Hỷ Quyển đã bị hàng xóm láng giềng mắng thê thảm.”_
_“Trịnh sư phụ của cậu… Dùng lời của người trẻ tuổi các cậu mà nói thì chính là có chút thủy tinh tâm, cậu ấy không chịu nổi nhất là ở lĩnh vực mình am hiểu nhất bị người ta mắng, nếu không lúc trước cũng sẽ không bởi vì chuyện không được làm đại sư phụ của tiệm cơm quốc doanh mà trực tiếp không làm đầu bếp nữa xuống biển kinh doanh.”_
_“Có vết xe đổ của Song Giải Bao, tôi phỏng chừng cậu ấy sẽ biến mất thêm hai ba ngày, ở nhà khổ luyện Tứ Hỷ Quyển vài ngày.”_
Tần Hoài: ……
Đúng là một đời hiếu thắng, nhưng điểm hiếu thắng đều kỳ kỳ quái quái Trịnh sư phụ.
Hoàng Thắng Lợi lại cùng Tần Hoài nói chuyện phiếm vài câu, hỏi thăm một chút tình hình của Tần Hoài mấy tháng nay ở nhà, ở Vân Trung Thực Đường, sau đó đột nhiên hỏi:
_“Tiểu Tần, cậu hiện tại đã tìm được phương hướng mình am hiểu chưa?”_
Tần Hoài bị câu hỏi này hỏi cho có chút ngơ ngác.
Phương hướng am hiểu?
Tần Hoài cảm thấy chỉ cần là điểm tâm cậu có thể làm ra cậu đều rất am hiểu, chỉ có tương đối mà nói không quá am hiểu, ví dụ như điểm tâm loại Khai Tô. Những thứ khác, Tứ Hỷ Thang Đoàn, Quả Nhi, Kê Thang Diện, Song Giải Bao, Tửu Nương Man Đầu, bao gồm cả Lục Đậu Cao khá được hoan nghênh khoảng thời gian trước thực ra đều là những loại điểm tâm khác nhau.
Nếu nhìn từ bảng kỹ năng, Tần Hoài hiện tại độ thuần thục cao nhất là Điều Hãm, nhưng Điều Hãm có thể kéo dài ra rất nhiều loại điểm tâm.
Kỹ thuật Phát Diện của Tần Hoài cũng không tồi, nhưng định nghĩa về Phát Diện trong kỹ năng trò chơi vô cùng rộng, chỉ cần là liên quan đến nhào bột, bất luận là nhào bột hay ủ bột, thậm chí xoa sợi mì cơ bản đều tính vào trong kỹ năng Phát Diện này, rất khó nhìn ra kỹ xảo đơn lẻ.
Trước mắt điểm tâm Tần Hoài có thể làm ra có đánh giá cao nhất không thể nghi ngờ là Quả Nhi, nhưng Quả Nhi là ké Hồng án của Hoàng Thắng Lợi.
Trong số điểm tâm Tần Hoài độc lập làm ra, cấp bậc cao nhất, ổn định nhất là Tứ Hỷ Thang Đoàn.
Có thể hoàn toàn ổn định ở Cấp A.
Tần Hoài trước đây chưa từng nghĩ tới mình cần phải có phương hướng am hiểu, cậu làm điểm tâm trước nay đều không có phương hướng, luôn là mọi người muốn ăn cái gì thì làm cái đó.
_“Là… Tứ Hỷ Thang Đoàn sao?”_ Tần Hoài không quá chắc chắn hỏi, _“Gần đây tôi làm Tứ Hỷ Thang Đoàn khá tốt, làm cũng rất nhiều, nhưng tôi không rõ lắm Tứ Hỷ Thang Đoàn có tính là điểm tâm tôi am hiểu hay không.”_
_“Am hiểu……”_ Tần Hoài híp mắt, vô cùng hiếm thấy rơi vào trầm tư, _“Tôi cảm thấy tôi có rất nhiều điểm tâm đều rất am hiểu.”_
_“Có rất nhiều điểm tâm lần đầu tiên làm tôi đã làm rất không tồi, ví dụ như Bình Quả Diện Quả Nhi, Tửu Nương Man Đầu, Lục Đậu Cao còn có Ngẫu Phấn Hoàn Tử hiện tại. Mặc dù hiện tại Ngẫu Phấn Hoàn Tử của tôi còn chưa đủ tốt, nhưng bản thân tôi cảm thấy cũng được, thuận lợi hơn làm các điểm tâm khác nhiều.”_
_“Ít nhất là thuận lợi hơn Song Giải Bao nhiều.”_
_“Hoàng sư phụ, ngài là chỉ… sự am hiểu về phương diện này sao?”_ Tần Hoài không quá chắc chắn hỏi.
Hoàng Thắng Lợi khẳng định gật đầu: _“Lúc cậu làm Tứ Hỷ Thang Đoàn tôi đã phát hiện ra rồi, thực ra cậu rất am hiểu làm loại… Tôi không biết nha, nên hình dung điểm tâm loại thang đoàn viên thịt như thế nào nhỉ?”_
_“Tôi mặc dù không phải đầu bếp Bạch án, nhưng năm đó cũng từng thấy Trịnh Đạt học tay nghề như thế nào, loại điểm tâm thang đoàn viên thịt này không dễ làm như vẻ bề ngoài đâu.”_
_“Lúc cậu làm Tứ Hỷ Thang Đoàn tôi thực ra rất kinh ngạc, cậu chỉ là gặp vấn đề ở nhân bách quả, nhưng cậu ở bản thân món điểm tâm này không gặp bất kỳ vấn đề gì. Bao gồm cả hiện tại làm Ngẫu Phấn Hoàn Tử, tôi phát hiện cậu rất am hiểu làm loại điểm tâm này, cậu có thể đi sâu nghiên cứu học tập một chút.”_
_“Mỗi đầu bếp ở loại hình mình am hiểu đều sẽ tiến bộ nhanh hơn, đạt được thành tựu cao hơn.”_
Đối mặt với lời khuyên chân thành của Hoàng Thắng Lợi, Tần Hoài trịnh trọng gật đầu, nói: _“Cháu sẽ làm vậy, Hoàng sư phụ.”_
Sau đó đợi Hoàng Thắng Lợi vừa rời đi liền mau chóng hỏi Trịnh Tư Nguyên và Đàm Duy An: _“Các anh có biết điểm tâm loại thang đoàn viên thịt nào không?”_
Đối với chuyện này Trịnh Tư Nguyên lắc đầu, biểu thị cậu đột nhiên hỏi tôi như vậy tôi nhất thời nửa khắc cũng không nhớ ra được, dù sao loại điểm tâm này không phải là thứ Trịnh Tư Nguyên am hiểu, Trịnh Tư Nguyên thích nhất vẫn là Tiên Nhục Nguyệt Bính, loại điểm tâm cần nướng này.
Đàm Duy An thì thể hiện ra tố chất cơ bản của một đầu bếp thế hệ N, bình tĩnh nói: _“Cậu đợi chút, tối về tôi lục xem có công thức nào tương tự không, lát nữa gửi cho cậu.”_
Túi bảo bối của Đàm Duy An chính là toàn năng như vậy.
Còn về Tang Lương……
Anh ta đã hoàn toàn chìm đắm trong sự giao lưu thực sự thuộc về đầu bếp Hồng án không thể tự thoát ra được, chỉ thiếu nước nộp sơ yếu lý lịch vào làm việc ở Hoàng Ký.
Tần Hoài thậm chí cảm thấy nếu Hoàng An Nghiêu nguyện ý trả cho Tang Lương một mức lương khiến anh ta động lòng, Tang Lương có thể sẽ quay về thuyết phục Tang Mục, hai thầy trò cùng nhau nhảy việc đến Hoàng Ký.
Đương nhiên, kết quả cuối cùng đại khái là Tang Lương sẽ nhận được sự trừng phạt chính nghĩa từ sư phụ.
Tần Hoài cứ bình thản làm Song Giải Bao một ngày như vậy, thỉnh thoảng xen kẽ các điểm tâm khác và thỉnh thoảng lắc một ít Ngẫu Phấn Hoàn Tử.
Mọi người ở Hoàng Ký đều khá vui vẻ, Ngẫu Phấn Hoàn Tử đối với mọi người mà nói là món ăn nhẹ giữa giờ làm việc rất tốt, bất luận là thái rau hay xào rau xong đều có thể vớt một bát ăn thử.
Điểm tâm vị ngọt lại không quá ngọt, lúc nhai có thể ăn được mùi thơm ngát của bột ngó sen, vừa có hương vị lại vừa dai.
Tần Hoài 5 giờ 40 phút chiều, lắc xong mẻ Ngẫu Phấn Hoàn Tử cuối cùng đúng giờ tan làm.
Lúc đến phòng thay đồ lấy điện thoại, Tần Hoài mới nhìn thấy tin nhắn Tô Càn gửi cho cậu.
Mọi người của Tri Vị Cư ở Vân Trung Thực Đường đã xuất phát rồi, dự kiến hơn 9 giờ tối đến Cô Tô.
Tần Hoài nhìn thấy tin nhắn này đều kinh ngạc, không phải nói phải chừa lại một chút thời gian chuẩn bị sao, thế này là chuẩn bị xong rồi? Nhà đâu? Nhà gần Hoàng Ký cũng không dễ thuê, trước đó các ông các bà của Vân Trung Thực Đường xông tới đẩy giá nhà lên cao, nhà trong tiểu khu đối diện nguyện ý cho thuê nguyện ý bán cơ bản đều bị các ông các bà chia chác hết rồi, những ngôi nhà cũ khác lại quá cũ.
Nếu không phải rất khó tạm thời thuê được căn nhà thích hợp, Trịnh Tư Nguyên cũng sẽ không tìm các ông các bà mượn nhà ở.
Tần Hoài tính toán thời gian, cảm thấy giờ này bọn Tô Càn hẳn là còn chưa xuống máy bay, liền không gọi điện thoại chỉ gửi tin nhắn, xoay người đi sang tiệm nắn xương Đông y cách vách nắn xương thư giãn rồi.
Đợi đi xong một quy trình và ăn xong cả một đĩa trái cây, Tần Hoài nhận được tin nhắn trả lời của Tô Càn.
Tô Càn biểu thị nhà gần Hoàng Ký quả thực rất khó thuê, Tô lão bản ở trên mạng tìm mấy môi giới, bao gồm cả môi giới thuê nhà lần trước, trong tay đều không có đủ nguồn nhà thích hợp.
Cuối cùng là Tô Càn chủ động tìm Hứa Đồ Cường, nhờ Hứa Đồ Cường ra mặt hỗ trợ liên hệ các ông các bà trước đó đã mua nhà ở Cô Tô, hỏi bọn họ có thể tạm thời cho bọn họ thuê ngắn hạn một tháng hay không.
Các ông các bà rất sảng khoái liền đồng ý, mà Tô Càn vì để tạ ơn các ông các bà, đã đặt vé máy bay chuyến muộn nhất bay đến Ma Đô, toàn bộ buổi sáng và một nửa buổi chiều cơ bản đều đang làm điểm tâm các ông các bà muốn ăn, làm lượng của rất nhiều ngày.
Xem xong tin nhắn Tô Càn trả lời, Tần Hoài đột nhiên cảm thấy bắt mọi người của Tri Vị Cư đến Hoàng Ký khá tốt. Tô Càn nếu thực sự ở Vân Trung Thực Đường một tháng, các ông các bà chỉ sợ đã sớm quên mất Tiểu Tần sư phụ rồi.
Cái gì Tiểu Tần sư phụ, Tiểu Trịnh sư phụ, trong lòng các ông các bà chỉ có Tiểu Tô sư phụ.
Tô Càn ở cuối tin nhắn trả lời, cẩn thận từng li từng tí hỏi Tần Hoài một câu:
Tần sư phụ, ngài lần này phải ở Hoàng Ký thời gian lâu như vậy, là muốn nghiên cứu điểm tâm mới sao?
Tần Hoài vô cùng vui vẻ trả lời: Đúng vậy, hiện tại đang nghiên cứu Ngẫu Phấn Hoàn Tử.
Tô Càn nhìn thấy tin nhắn trên đường sắt cao tốc:?
Tô Càn có chút nghi hoặc nhìn thoáng qua tin nhắn, sau đó gọi điện thoại cho Tô lão bản.
_“Alo, nhị thúc, Tri Vị Cư chúng ta có sư phụ nào vô cùng am hiểu làm Ngẫu Phấn Hoàn Tử không?”_
_“Ngẫu Phấn Hoàn Tử?”_ Tô lão bản đều ngơ ngác.
_“Tần sư phụ sao lại nghiên cứu Ngẫu Phấn Hoàn Tử, loại điểm tâm này cần nghiên cứu sao?”_ Tô lão bản lẩm bẩm nói, rất là khó hiểu.
Cuối cùng, Tô lão bản chỉ có thể nói một câu:
_“Tiếp tục thăm dò báo lại.”_
_“Vâng nhị thúc.”_
Còn có