Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 395: Chương 395: Có Thể Là Tứ Hỷ Quyển Cũng Có Thể Là Hoa Quyển

## Chương 395: Có Thể Là Tứ Hỷ Quyển Cũng Có Thể Là Hoa Quyển

_“Tần sư phụ, sai rồi, lúc Chính quyển độ cong phải lớn hơn nhưng không thể đè lên khối bột, nếu không lúc Phản quyển sẽ bị biến dạng.”_

_“Trịnh sư phụ, anh cũng sai rồi, lúc Chính quyển phải trước bằng sau cuộn, phía trước của anh không đủ bằng.”_

_“Sư huynh, anh là đúng, nhưng sao em vẫn cảm thấy Chính quyển này của anh cuộn có chút kỳ lạ?”_

Tiểu phân đội nghiên cứu Tứ Hỷ Quyển đã nghiễm nhiên xuất hiện xu thế 1 kéo 3, Cổ Lực người kỹ thuật không quá được, nhưng có kinh nghiệm làm Vân văn phong phú, và kinh nghiệm thất bại cực kỳ phong phú lão sư phụ này kéo hai người mới tinh và một người nửa mới.

Hai người mới tinh tự nhiên là Tần Hoài và Trịnh Tư Nguyên, Trịnh Tư Nguyên thân là chiến binh lục giác, cũng không phải tất cả điểm tâm tất cả kỹ pháp đều biết. Giống như Trịnh Đạt vô cùng không am hiểu, ví dụ như Tứ Hỷ Quyển loại điểm tâm bình thường đều không làm, chỉ có lúc ăn tết mới lén lút làm ở nhà này, Trịnh Tư Nguyên là không biết.

Tần Hoài càng không cần phải nói, điểm tâm không có trên Điểm Tâm Đại Toàn cậu cơ bản đều không biết.

Đàm Duy An với tư cách là cháu ruột của Đàm đại sư, mặc dù năm đó cũng bởi vì vấn đề kỹ thuật không luyện tập Như Ý Quyển, nhưng ít nhiều vẫn học được một chút kiến thức lý thuyết, nền tảng tốt hơn Tần Hoài và Trịnh Tư Nguyên.

Nhưng không nhiều.

Đàm Duy An luôn làm đúng, nhưng lại không hoàn toàn làm đúng, luôn có một số chỗ khiến người ta cảm thấy kỳ kỳ có vấn đề, đồng thời lại bởi vì Cổ sư phụ năng lực có hạn nhìn không ra vấn đề ở đâu.

Một ngày làm Tứ Hỷ Quyển xuống, Đàm Duy An là người mờ mịt nhất.

Một nửa thời gian buổi chiều, tiểu phân đội nghiên cứu Tứ Hỷ Quyển đã làm rất nhiều Tứ Hỷ Quyển tạo hình khó nói hết, nhưng hương vị quả thực khá không tồi. Những Tứ Hỷ Quyển này tự nhiên là không thể đem ra ngoài bán, nếu không đợi đến khi Tứ Hỷ Quyển thực sự làm ra, rất khó ăn nói với khách hàng trước đó bán rốt cuộc là thứ gì.

Không thể bán, thì chỉ có thể tiêu hóa nội bộ.

Lúc Tần Hoài tan làm về nhà, đóng gói trọn vẹn ba hộp lớn Tứ Hỷ Quyển, mang về cho Thạch Đại Đảm ăn.

Thạch Đại Đảm trưa và tối hôm nay lần lượt chạy đến Hoàng Ký tự bỏ tiền túi ăn một bữa cơm, Tần Hoài mở bếp nhỏ bảo phục vụ mang cho Thạch Đại Đảm một ít điểm tâm, không gặp mặt.

Vương Căn Sinh thì từ sau khi chạy bộ buổi sáng trở về liền không ra khỏi cửa nhà nữa, cả một ngày đều ở nhà chốt sổ, bữa trưa và bữa tối đều là Thạch Đại Đảm ăn xong rồi đóng gói mang về cho ông.

Do Thạch Đại Đảm buổi tối là ăn ở đại sảnh, Tần Hoài cũng không tiện mở bếp nhỏ cho ông, bưng Tứ Hỷ Quyển xấu như vậy lên, tránh bị những khách hàng khác chú ý tới, chỉ có thể sau khi tan làm đóng gói mang về nhà mở bếp nhỏ riêng.

Lúc Tần Hoài vào cửa Thạch Đại Đảm đang ở phòng khách tán gẫu với Cung Lương, Vương Căn Sinh vẫn ngồi bên bàn ăn đối mặt với máy tính chốt sổ, trên bàn ăn có một đĩa trái cây, bên trong có nho đã rửa sạch, táo, lê và thanh long đã cắt sẵn, đều là có thể trực tiếp ăn.

Tần Hoài thấy Cung Lương ở nhà, vội vàng cười chào hỏi: _“Cung tiên sinh, ngài đến rồi nha. Trên đường về tôi còn đang nghĩ buổi tối qua chỗ ngài mang cho ngài chút điểm tâm mới làm, điểm tâm mới tạo hình không quá đẹp nhưng hương vị khá không tồi.”_

_“Về Ngẫu Phấn Hoàn Tử tôi còn phải nói với ngài một tiếng, hôm nay tôi làm một ít Ngẫu Phấn Hoàn Tử, nhưng thành phẩm đều không quá như ý, cho nên không mang về cho ngài cũng không chuyên môn gọi ngài qua ăn thử. Gần đây Ngẫu Phấn Hoàn Tử có thể làm đều không quá tốt, ngài nếu có rảnh muốn ăn, có thể đến Hoàng Ký ăn một chút, hoặc bảo trợ lý của ngài qua đóng gói một phần, không cần thiết chuyên môn qua ăn Ngẫu Phấn Hoàn Tử.”_

_“Bất quá ngài yên tâm, tiến độ của Ngẫu Phấn Hoàn Tử tuyệt đối sẽ không quá chậm, trong vòng một tháng tuyệt đối có thể làm ra Ngẫu Phấn Hoàn Tử khiến ngài và phu nhân ngài hài lòng.”_

Nghe xong lời của Tần Hoài, Cung Lương cảm thấy mình còn chưa ăn được Ngẫu Phấn Hoàn Tử đã nếm được vị ngọt của Ngẫu Phấn Hoàn Tử rồi, thật sự là ngọt đến tận trong tim, nước mắt cảm động thực sự sắp chảy ra từ khóe mắt.

Cung Lương cười nói: _“Tiểu Tần sư phụ cậu chính là quá khiêm tốn, với tay nghề của cậu sao có thể có Ngẫu Phấn Hoàn Tử không quá như ý chứ? Thứ chưa làm tốt đó đặt ở tiệm bên ngoài đều là ăn ngon nhất nhất, bất quá ngày mai tôi ngược lại thật sự có chút việc, thế này đi, trưa mai tôi bảo trợ lý của tôi đến Hoàng Ký đóng gói.”_

_“Tôi thực ra cũng là vừa mới đến, Minh Châu ở nhà ép nước trái cây đồng thời nhân tiện cắt chút trái cây, bảo tôi mang qua cho cậu. Không ngờ Thạch huynh đệ cũng ở đây, tôi nghĩ giờ này Tiểu Tần sư phụ cậu hẳn là sắp về rồi, liền ngồi xuống nói chuyện phiếm với Thạch huynh đệ một lát.”_

Thạch Đại Đảm cười ha hả gật đầu: _“Tiểu Tần, trên tay cậu xách cái gì vậy?”_

Không quan tâm hàn huyên, chỉ quan tâm điểm tâm.

Tần Hoài đặt túi lên bàn trà cởi ra, đem ba hộp đóng gói lớn lần lượt xếp thành hàng từng cái mở ra, lộ ra Tứ Hỷ Quyển bên trong bị ép đến xiêu vẹo, thoạt nhìn tạo hình càng không đẹp.

Không đợi Tần Hoài mở miệng, Cung Lương liền nhận ra trước đây là điểm tâm gì.

_“Tứ Hỷ Quyển!”_

Là cảm thán khẳng định không phải nghi vấn.

Tần Hoài không ngờ Tứ Hỷ Quyển làm thành như vậy, lại nhét vào trong hộp đóng gói trên đường đi ép lâu như vậy Cung Lương đều có thể nhận ra, hỏi: _“Cung tiên sinh ngài làm sao nhận ra được vậy?”_

_“Tứ Hỷ Quyển này làm… Tôi đều không quá tiện nói là Tứ Hỷ Quyển.”_

Trên đường Tần Hoài trở về đều đã tính toán kỹ trong lòng rồi, nếu Vương Căn Sinh hỏi cậu đây là cái gì, Tần Hoài sẽ nói cho ông biết đây là hoa quyển có nhân.

_“Cái này đương nhiên nhận ra được.”_ Cung Lương chằm chằm nhìn Tứ Hỷ Quyển, trên mặt tràn đầy hoài niệm và cảm thán, _“Món điểm tâm này tôi thực sự là rất nhiều năm không thấy rồi. Trước đó nói có điểm tâm rất nhiều năm chưa từng ăn, đó đều là giả, đều là lời thoái thác, thực tế đều ăn qua rồi, chỉ có cái này……”_

_“Sau khi Trịnh Đạt xuống biển làm ăn tôi liền không còn thấy món điểm tâm này nữa, tôi còn chuyên môn nhờ người đến Tri Vị Cư hỏi, Tri Vị Cư không có một sư phụ nào biết làm Tứ Hỷ Quyển.”_

_“Sau đó tôi còn nhờ người đi khắp nơi trên cả nước tìm kiếm, ngoài quan ngược lại có mấy tiệm điểm tâm lâu đời sẽ mua kiểu dáng gần giống, cũng gọi là Tứ Hỷ Quyển, nhưng hương vị và tạo hình đều kém quá xa so với Tỉnh sư phụ làm trước đây.”_

Nghe Cung Lương nói như vậy, Vương Căn Sinh vốn dĩ còn đang chốt sổ không khỏi tháo kính xuống, lưu bảng biểu, sau đó gập máy tính lại đứng dậy đi về phía bàn ăn bên này, chằm chằm nhìn Tứ Hỷ Quyển một lúc, lộ ra biểu cảm nghi hoặc: _“Đây là…… Tứ Hỷ Quyển?”_

_“Sao tôi nhớ Tứ Hỷ Quyển Tỉnh sư phụ làm không trông như thế này?”_

Vương Căn Sinh nói như vậy Tần Hoài mới phản ứng lại, 4 người trong phòng hôm nay, ngoại trừ cậu ra ba người còn lại đều từng ăn Tứ Hỷ Quyển phiên bản Tỉnh sư phụ. Tần Hoài mặc dù rất rõ ràng trải nghiệm của Vương Căn Sinh, nhưng luôn sẽ bất tri bất giác bỏ qua ông, quên mất Vương đại gia năm đó ở xưởng dệt bông cũng là từng ăn đồ ngon.

Lúc Vương Căn Sinh và Cung Lương cảm thán, Thạch Đại Đảm đã ăn rồi, có thể là thói quen đánh hỗ trợ hai ngày trước còn chưa sửa, Thạch Đại Đảm bất tri bất giác làm hỗ trợ vàng, vừa ăn vừa hỏi: _“Tứ Hỷ Quyển là cái gì? Trước đây trông như thế nào?”_

_“Cũng là điểm tâm vị Tỉnh sư phụ của tiệm cơm quốc doanh mà các ông nói làm sao? Khá ngon nha.”_

Trong lúc nói chuyện Thạch Đại Đảm đã ăn xong 1 cái Tứ Hỷ Quyển, bắt đầu ăn cái thứ 2, có thể nhìn ra nói chuyện cũng không ảnh hưởng đến tốc độ ăn uống của ông.

_“Cung tiên sinh, ngài làm sao nhận ra đây là Tứ Hỷ Quyển vậy?”_ Tần Hoài cũng có nghi vấn của mình.

Vấn đề quá nhiều Cung Lương không có cách nào từng cái trả lời, chỉ có thể trước tiên ủy khuất Thạch Đại Đảm: _“Thạch huynh đệ, lát nữa có thời gian tôi lại kể cho ông về Tứ Hỷ Quyển.”_

Sau đó Cung Lương nói với Tần Hoài: _“Tiểu Tần sư phụ, Tứ Hỷ Quyển này của cậu làm quả thực không quá giống Tứ Hỷ Quyển, nhưng…… và Tứ Hỷ Quyển Trịnh Đạt làm lúc ban đầu làm đặc biệt giống.”_

_“Tôi nhớ năm đó Tỉnh sư phụ bởi vì nguyên nhân sức khỏe không thể không nghỉ hưu non trước thời hạn, Trịnh Đạt trở thành nhân viên chính thức duy nhất làm điểm tâm trong tiệm cơm quốc doanh, tất cả điểm tâm làm ra đều bị đánh giá tồi tệ như thủy triều, cái gì Tửu Nương Man Đầu, bánh bao chay, bánh bao thịt, thiêu mại, thanh đoàn, so với Tỉnh sư phụ đều kém quá xa.”_

_“Có lúc tôi đều ghét bỏ, cậu ta phát huy thật sự là không ổn định.”_

_“Bất quá những thứ này đều không tính là gì, Tứ Hỷ Quyển là lúc nào bán Tiểu Tần sư phụ cậu hẳn là biết chứ?”_

Tần Hoài gật đầu: _“Biết, câu chuyện của Tứ Hỷ Quyển tôi cơ bản đều biết.”_

_“Trịnh Đạt lúc đó áp lực lớn nhất chính là Tứ Hỷ Quyển ăn tết phải làm sao, bình thường làm điểm tâm bình thường bị mắng thì thôi, Tứ Hỷ Quyển nếu làm hỏng, thì thật sự…… tết cũng qua hỏng rồi.”_

_“Khoảng thời gian đó Trịnh Đạt chỉ cần vừa tan làm về nhà liền lén lút luyện Tứ Hỷ Quyển, tiền lương nhân viên chính thức của tiệm cơm quốc doanh không thấp, hơn nửa năm tiền lương của cậu ta cơ bản đều đổ vào Tứ Hỷ Quyển rồi.”_

_“Mặc dù Tứ Hỷ Quyển làm năm đó cũng không ra sao, nhưng lúc cậu ta lén lút luyện còn tệ hơn. Cơ bản chính là bộ dạng này không sai được, tôi ấn tượng đặc biệt sâu sắc, lần đầu tiên tôi nhìn thấy Tứ Hỷ Quyển cậu ta làm đều ngây người, hỏi cậu ta tại sao đột nhiên muốn làm hoa quyển có nhân.”_

_“Sau đó thì sao?”_

_“Sau đó Trịnh Đạt nói đây chính là hoa quyển có nhân, tôi ăn một thời gian, đợi cậu ta hơi làm ra chút hình dáng mới phản ứng lại cậu ta làm lại là Tứ Hỷ Quyển.”_

Tần Hoài: ……

Cậu đột nhiên muốn có chút hiểu tại sao Trịnh Đạt lại không thích làm Tứ Hỷ Quyển như vậy rồi, trong lúc tất cả điểm tâm đều bị mắng điên cuồng Tứ Hỷ Quyển bị mắng đặc biệt lợi hại, quả thực là bóng ma tâm lý khó có thể phai mờ.

Ồ, Trịnh sư phụ đáng thương.

Tần Hoài vẻ mặt nghiêm túc nói: _“Cung tiên sinh, ngài muốn mang mấy cái về cho phu nhân ngài ăn?”_

_“Nếu bà ấy hỏi đây là cái gì, ngài cứ nói cho bà ấy biết đây là hoa quyển nhân thịt.”_

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!