## Chương 396: Cơ Hội Không Thể Bỏ Lỡ
Tối hôm đó, phu nhân của Cung Lương là Quách Minh Châu đã được ăn hoa quyển nhân thịt. Đối với chiếc hoa quyển nhân thịt có tạo hình hơi kỳ lạ này, Quách Minh Châu đã dành cho đánh giá cao, biểu thị đây là hoa quyển ngon nhất bà từng ăn, không hổ là Tiểu Tần sư phụ, ngay cả hoa quyển nhân thịt cũng có thể làm ngon như vậy.
Cung Lương như thực chuyển đạt lời khen ngợi của phu nhân, Tần Hoài xem mà trong lòng ấm áp đồng thời lại thấy ớn lạnh.
Quách Minh Châu lúc trẻ đại khái cũng từng ăn Tứ Hỷ Quyển, nhưng bà căn bản không nhận ra.
May mà cậu đã có chuẩn bị từ sớm, đừng hỏi, hỏi thì chính là hoa quyển.
Tối hôm đó, Tần Hoài trong mộng phục bàn cả một đêm Tứ Hỷ Quyển.
Phương thức phục bàn cụ thể là nằm mơ thấy mình đang làm Tứ Hỷ Quyển, làm đặc biệt trâu bò đặc biệt ngon, khiến Trịnh Đạt vừa ăn đã kinh vi thiên nhân, ăn đến mức khóc lóc thảm thiết, cảm thán năm đó mình nếu có thể làm Tứ Hỷ Quyển thành như vậy sẽ không bị hàng xóm láng giềng điên cuồng diss, danh tiếng làm điểm tâm những năm đầu của Trịnh Đạt ông cũng không đến mức tệ như vậy.
Tần Hoài cuối cùng là bị Trịnh Đạt trong mộng khóc tỉnh, đến mức lúc tỉnh lại, lời sám hối của Trịnh Đạt trong mộng vẫn còn văng vẳng bên tai.
_“Tôi thật ngốc, thật đấy, tôi chỉ biết làm Tứ Hỷ Quyển Vân văn rất quan trọng, tạo hình rất quan trọng, nhưng tôi không ngờ tạo hình lại quan trọng như vậy. Tôi từ 6 tháng trước tết đã bắt đầu lén lút luyện tập Tứ Hỷ Quyển, tiền lương hơn nửa năm đều đổ vào đó rồi, cuối cùng thành phẩm làm ra bị hàng xóm láng giềng từ năm thứ nhất mắng đến năm thứ 2, năm thứ 2 lại không làm tốt, lại từ năm thứ 2 mắng đến năm thứ 3.”_
Những lời trên đều là miêu tả của Cung Lương tối hôm qua, chỉ có thể nói Cung Lương miêu tả thực sự là quá mức sinh động như thật, đến mức Tần Hoài lúc nghe Cung Lương miêu tả trong đầu liền có hình ảnh, buổi tối lúc nằm mơ trực tiếp mơ thấy rồi.
Tần Hoài lúc đánh răng đều đang dư vị giấc mộng tối hôm qua.
Ồ, thực sự là quá đặc sắc, Trịnh sư phụ phá phòng khóc lóc thảm thiết.
Rửa mặt xong, Tần Hoài nhìn thoáng qua thời gian, 7 giờ 18 phút sáng, không sớm không muộn, từ nhà cậu đi bộ đến Hoàng Ký cần khoảng 58 phút, khoảng 25 phút đến Hoàng Ký vừa vặn có thể bắt kịp mẻ bữa sáng đầu tiên.
Hiện tại Hoàng Ký có Tô Càn vị phó đội trưởng vô cùng biết suy đoán suy nghĩ của đại sư phụ và quan sát thời gian biểu này ở đây, chỉ cần Tần Hoài không bởi vì tình huống ngoài ý muốn đến muộn hoặc đến sớm, cậu là có thể vào khoảnh khắc bước vào bếp sau uống được nước trà có nhiệt độ thích hợp nhất và ăn được bữa sáng cậu muốn ăn nhất.
Tần Hoài chép chép miệng, đang nghĩ hôm nay mình muốn ăn gì.
Miếng bữa sáng đầu tiên là ăn bánh cuốn, Quán Thang Tiểu Long Bao, bánh bao chiên hay là mì khô nóng đây?
Hình như hoành thánh cũng không tồi, mì mặn dầu đỏ cũng rất đáng ăn.
Bỏ đi, không nghĩ nữa, lúc bước vào phòng bếp rồi xem đi, Tô Càn khẳng định có thể sắp xếp ổn thỏa.
Tần Hoài có lòng tin với Tô Càn.
Trước khi đi, Tần Hoài ra tủ lạnh lấy một que phô mai, ra cửa đi làm.
Trên đường đến Hoàng Ký, Tần Hoài gặp được không ít khách quen của Hoàng Ký trong tiểu khu quen biết cậu. Có dân văn phòng vội vội vàng vàng vội đi làm, cũng có bà nội trợ toàn thời gian vừa mua thức ăn về, chuẩn bị về nhà làm việc nhà, đương nhiên nhiều nhất vẫn là các ông các bà đã nghỉ hưu.
Mọi người nhìn thấy Tần Hoài đều nhiệt tình chào hỏi.
Tin tức Tiểu Tần sư phụ giới hạn thời gian trở về có truyền khắp toàn bộ vòng tròn thực khách Hoàng Ký hay không Tần Hoài không biết, dù sao ít nhất là truyền khắp tiểu khu này, hơn nữa mọi người đều đã ăn được món mới của Tần Hoài.
So với Tửu Nương Man Đầu và Tam Đinh Bao tinh phẩm trước đó, lượng tiêu thụ của Song Giải Bao cũng không tốt bằng hai món này.
Cũng có thể hiểu được, giá của Song Giải Bao thực sự là quá đắt rồi. Bánh bao ba con số một cái cắn răng mua một cái nếm thử cho biết thì được, ngày nào cũng ăn, thật sự không phải là tầng lớp làm công ăn lương bình thường có thể gánh vác được.
Cộng thêm Trịnh Đạt hôm đó bị kích thích rồi, hung hăng làm một ngày Song Giải Bao, cơ bản thỏa mãn nhu cầu của thực khách cũ mới đối với Song Giải Bao. Do đó Song Giải Bao cũng không xuất hiện trào lưu tranh mua khiến quản lý Hoàng Ký lo lắng, việc kinh doanh của Hoàng Ký quả thực bởi vì Tần Hoài giới hạn thời gian trở về hai ngày nay có sự nâng cao trên cơ sở vốn có, nhưng cũng không rất khoa trương, càng không đạt đến mức độ bùng nổ lúc _"Tri Vị"_ phát hành vào tết Dương lịch.
Tần Hoài vừa ở trong đầu phục bàn cách cuộn Vân văn, vừa bước những bước chân nhẹ nhàng đi đến bếp sau Hoàng Ký, thay quần áo, bước vào bếp sau, nhìn thấy một màn cậu chưa từng thiết tưởng.
Cậu ở trong bếp sau nhìn thấy Trịnh Đạt.
Trịnh Đạt sống.
Đã thay đồng phục nhân viên bếp sau, vừa nhìn liền biết là Trịnh Đạt định làm việc trong phòng bếp.
Tần Hoài hoài nghi cậu mộng còn chưa tỉnh, cậu hiện tại vẫn đang nằm mơ, nếu không rất khó giải thích tại sao thời điểm 7 giờ 24 phút sáng này Trịnh Đạt lại xuất hiện trong bếp sau Hoàng Ký trước mình, còn đứng bên cạnh Cổ Lực, lầm bầm với Cổ Lực hình như đang chỉ điểm cái gì.
Tần Hoài quét mắt nhìn một vòng phòng bếp, phát hiện Đàm Duy An còn chưa tới.
Đúng vậy, giờ này Đàm Duy An đều còn chưa tới, Trịnh Đạt sao lại tới rồi?!
Điều này hợp lý sao?
Mình thật sự không phải đang nằm mơ sao?
_“Tần sư phụ, trà của ngài. Ly này là Phượng Hoàng Đơn Tùng, ngài nếu không thích còn có Lục An Qua Phiến và Long Tỉnh.”_
Tần Hoài nhận lấy ly trà gật gật đầu, biểu thị đều được, chỉ cần là trà học đồ Tri Vị Cư các cậu pha cậu đều rất hài lòng. Bởi vì cậu thực ra cũng không uống ra được cụ thể là trà gì, cậu chỉ có thể uống ra giữa các loại trà khác nhau hương vị hình như quả thực không quá giống nhau.
Tần Hoài bưng ly trà vươn dài cổ nhìn về phía Trịnh Đạt, Trịnh Đạt căn bản không chú ý tới Tần Hoài đến rồi, toàn bộ sự chú ý đều tập trung trên người Cổ Lực.
Điểm tâm Cổ Lực làm Tần Hoài cách một khoảng xa liền có thể nhìn ra, chính là Như Ý Quyển, Cổ Lực khoảng thời gian này mỗi sáng đều sẽ làm.
Tần Hoài bước chân rất nhẹ đi về phía Trịnh Đạt, một học đồ Tri Vị Cư rất không có mắt nhìn muốn bưng điểm tâm sáng mời Tần Hoài ăn thử, bị Tô Càn trực tiếp cản lại, dùng ánh mắt ra hiệu cậu ta hiện tại đừng lên tiếng, đừng làm lỡ chính sự của Tiểu Tần sư phụ.
Chính sự của Tần Hoài chính là nghe lén.
Cậu nhìn thấy Trịnh Đạt nhíu mày, trong cái nhíu mày có ba phần khó hiểu, năm phần khinh miệt và hai phần chỉ thế này?, toàn bộ tình cảm và sự biểu đạt của Trịnh Đạt cơ bản đều tập trung ở trong cái nhíu mày này.
Cổ Lực hoàn toàn không chú ý tới, bởi vì anh ta căn bản không ngẩng đầu nhìn Trịnh Đạt, anh ta đang toàn thần quán chú cúi đầu cuộn Vân văn của Như Ý Quyển.
Hôm qua lúc Cổ Lực dạy Tần Hoài cuộn Vân văn của Tứ Hỷ Quyển, đã từng nói với Tần Hoài Vân văn của Tứ Hỷ Quyển so với Vân văn bình thường phải hơi khó làm một chút, bởi vì nó cần Chính quyển và Phản quyển, nhưng so với Như Ý Quyển thì đơn giản hơn rất nhiều, bởi vì Như Ý Quyển là chiên, Tứ Hỷ Quyển là hấp.
Bất luận là điểm tâm gì, điểm tâm hấp tương đối mà nói đều sẽ đơn giản hơn một chút, bởi vì điểm tâm hấp đối với yêu cầu Hỏa Hầu không cao.
Với trình độ hiện tại của Cổ Lực, anh ta căn bản không làm ra được Như Ý Quyển chính tông, cũng không làm tốt được Vân văn của Như Ý Quyển. Do đó năm phần khinh miệt và hai phần chỉ thế này? trong ánh mắt của Trịnh Đạt Tần Hoài là có thể hiểu được, nhưng ba phần khó hiểu kia là từ đâu mà đến?
Khó hiểu Cổ Lực sao lại làm Như Ý Quyển thành như vậy?
Có thể hiểu được nha, Như Ý Quyển đều đã thất truyền rồi, với trình độ hiện tại của Cổ Lực có thể làm Như Ý Quyển thành như vậy đã tính là rất nỗ lực rồi.
Tần Hoài bưng ly trà chằm chằm nhìn Trịnh Đạt, cuối cùng, Trịnh Đạt sau khi nhíu mày mười bảy giây không nhịn được, nói: _“Cậu sao có thể cuộn như vậy?”_
_“Như Ý Quyển của Đàm sư phụ năm đó tôi cũng từng ăn, đó là phải chiên, Vân văn định hình ở nhiệt độ cao và Vân văn của điểm tâm hấp sao có thể là một cách cuộn?”_ Đây là lần Trịnh Đạt diễn đạt ngôn ngữ rõ ràng nhất.
Nhưng rất nhanh liền không rõ ràng nữa.
_“Cậu không thể cuộn như vậy, phải cuộn như thế kia. Độ cong này của cậu quá khoa trương rồi, còn có lớp vỏ trứng này, sao có thể trải giống như vừa nãy? Cuộn Vân văn cũng phải dùng xảo kình, xảo kình cậu có biết không? Với cách cuộn này của cậu, cuối cùng chiên xong định hình còn phải cắt một đao, sao có thể nhìn ra Vân văn?”_
Cổ Lực dừng động tác trong tay, khiêm tốn thỉnh giáo: _“Xin hỏi Trịnh sư phụ, tôi nên làm như thế nào? Tôi biết mình làm có vấn đề, nhưng…… tôi quả thực không biết vấn đề của tôi ở đâu.”_
_“Chính là… Tôi vừa nãy không phải đã nói với cậu rồi sao? Cậu chỗ nào cũng có vấn đề!”_
Cổ Lực tiếp tục khiêm tốn thỉnh giáo: _“Vấn đề ngài vừa nãy nói tôi đều nghe hiểu, vậy bước này là có vấn đề ở đâu?”_
_“Chính là chỗ tôi vừa nãy nói chuyện đó, động tác đó của cậu quá khoa trương rồi, làm điểm tâm phải linh hoạt không thể cứng nhắc, lúc cậu trải vỏ trứng phía trước cũng đã có vấn đề rồi. Ở bước đó có vấn đề, bước này phải sửa chữa đem vấn đề sửa lại, kết quả cậu không những không sửa, còn làm theo phương pháp cũ ban đầu, phương pháp cũ này vẫn là phương pháp sai, thành phẩm cuối cùng làm ra sao có thể không có vấn đề?”_ Trịnh Đạt gấp đến mức hận không thể trực tiếp tự mình giúp Cổ Lực làm, nhưng ông không biết làm Như Ý Quyển, cho nên không tự mình làm được.
_“Cậu cứ chút trình độ làm Vân văn này, hôm qua cậu dạy bọn Tần Hoài như thế nào?”_ Trịnh Đạt rốt cuộc hỏi ra lời kìm nén trong lòng, chỉ thiếu nước nói các cậu đúng là một người thật dám dạy, một người thật dám học, _“Giống như vừa nãy dạy sao?”_
_“Vậy đúng sao?”_
_“Vân văn là làm như vậy sao?”_
_“Cậu biết làm Tứ Hỷ Quyển không?”_
_“Tôi không biết.”_ Cổ Lực thành thành thật thật nói, vừa ngẩng đầu nhìn thấy Tần Hoài, vừa định nói chuyện, đã bị Tần Hoài dùng ánh mắt cản lại, ra hiệu Cổ Lực giả vờ không nhìn thấy mình tiếp tục nói.
Cổ Lực mặc dù kỹ năng diễn xuất không quá được, nhưng anh ta thắng ở chỗ không có biểu cảm gì, cho nên kỹ năng diễn xuất kém cũng nhìn không ra.
Cổ Lực tiếp tục nói: _“Tần sư phụ biết làm Tứ Hỷ Quyển, quá trình đại khái và công thức ngài ấy đều biết, chẳng qua không biết Vân văn.”_
_“Trình độ làm Vân văn của tôi quả thực không được, nhưng tôi biết Vân văn tốt là trông như thế nào. Dù sao mấy năm trước tôi cũng từng thấy sư phụ làm rất nhiều Như Ý Quyển, sư phụ tôi cũng từng cầm tay chỉ việc dạy tôi, cho nên hôm qua chính là dạy như vậy.”_
Trịnh Đạt nhỏ giọng lẩm bẩm: _“Đây không phải là làm bậy sao?”_
_“Vân văn đặt ở trong bất kỳ điểm tâm nào đều tính là kỹ pháp rất có độ khó rồi, luyện như vậy nếu luyện ra vấn đề dưỡng thành thói quen, sau này sửa đều sửa không được. Làm gì có kiểu làm bừa như vậy, đúng là làm bậy. Tư Nguyên cũng không cản các cậu, còn đi theo các cậu cùng nhau học, tôi sao lại sinh ra đứa con trai như thế này.”_
Nghe thấy tiếng lẩm bẩm của Trịnh Đạt Cổ Lực không dám nói lời nào, Tần Hoài biết nên đến lượt mình lóe sáng gặt hái rồi, chỉ có thể giả vờ như dáng vẻ vừa mới đi tới mở miệng hỏi: _“Trịnh sư phụ, hôm nay ngài đến sớm vậy nha!”_
_“Tôi vừa nãy nghe ngài nói Vân văn gì, làm bậy. Có phải ngài biết chuyện hôm qua chúng tôi cùng nhau nghiên cứu Vân văn không? Tôi vốn dĩ là muốn thỉnh giáo ngài, nhưng hôm qua ngài không phải phải chăm sóc chó ở nhà sao, tôi sợ làm phiền đến ngài, cho nên liền nghĩ để Cổ Lực trước tiên dẫn chúng tôi luyện tập đơn giản một chút, chúng tôi tự mình đánh nền tảng, tránh đến lúc đó ngài còn phải dạy lại từ đầu quá phiền phức.”_
Tần Hoài đột nhiên lên tiếng dọa Trịnh Đạt nhảy dựng, Trịnh Đạt giật thót mình, miệng nhanh hơn não: _“Không phải chó ở nhà, là của nhà hàng xóm, tôi hôm qua chính là không muốn đến.”_
Tần Hoài: ……
Trịnh Đạt: ……
Cổ Lực:?
Trong lúc nhất thời cục diện trở nên có chút xấu hổ.
Trịnh Đạt vội vàng giải thích: _“Cũng không phải không muốn đến, chủ yếu là hôm qua tôi thân thể không thoải mái. Đúng, thân thể không thoải mái! Ây dô, cái bả vai này đau, tuổi tác quá lớn đột nhiên làm điểm tâm thời gian dài như vậy, thân thể liền có chút không chịu nổi rồi, hôm qua ở nhà nằm một ngày mới nghỉ ngơi tốt.”_
_“Tôi đây nghĩ Tiểu Tần cậu còn đang đợi học Tứ Hỷ Quyển, hôm nay sáng sớm đã đến rồi, đến còn sớm hơn Tư Nguyên, đúng không Tư Nguyên?”_ Trịnh Đạt cao giọng nói.
Trịnh Tư Nguyên ném cho Trịnh Đạt một ánh mắt, rất là không tình nguyện gật gật đầu nói: _“Đúng, ba tôi sáng sớm đã đến rồi, kết quả không có chìa khóa, đợi ở cửa tôi qua mở cửa.”_
Trịnh Đạt kiêu ngạo ưỡn thẳng lưng.
Tần Hoài biết lúc này Trịnh Đạt muốn nghe cái gì nhất, rất phối hợp nói lời Trịnh Đạt muốn nghe nhất: _“Oa, Trịnh sư phụ, hôm nay ngài lại đến sớm như vậy, vậy thật sự là quá vất vả rồi!”_
_“Không ngờ ngài lại còn nhớ Tứ Hỷ Quyển, hôm nay ngài nếu có thời gian thì tốt quá rồi, mấy người chúng tôi cứ đợi ngài khi nào rảnh rỗi có thể qua đây chỉ điểm chúng tôi làm Tứ Hỷ Quyển.”_
Trịnh Đạt bị vài tiếng Trịnh sư phụ của Tần Hoài gọi cho thần thanh khí sảng, vừa định nói hôm nay vừa vặn có rảnh vậy thì tùy tiện chỉ điểm một chút, liền đột nhiên phản ứng lại: _“Mấy người các cậu?”_
_“Mấy người?”_
_“Đúng vậy, tôi, Tư Nguyên, Đàm Duy An còn có Cổ Lực, chúng tôi đều rất có hứng thú với Tứ Hỷ Quyển, đặc biệt là Cổ Lực, anh ta tính là người hiểu rõ Vân văn nhất trong mấy người chúng tôi, chúng tôi đều trông cậy vào anh ta học được trước rồi đến dạy chúng tôi đấy.”_
Cổ Lực:?
Có chuyện này? Sao anh ta không biết?
Trịnh Đạt không ngờ sự việc phát triển vượt ra khỏi dự liệu của ông, có chút hoảng loạn, nhưng vẫn cố làm ra vẻ trấn định nói: _“Chuyện nhỏ, thứ Vân văn này nói khó thì khó, nói đơn giản cũng đơn giản, Trịnh sư phụ cậu am hiểu nhất chính là Vân văn. Năm đó lúc học Tứ Hỷ Quyển, càng là vừa bắt tay vào làm liền có thể làm ra Tứ Hỷ Quyển vô cùng xinh đẹp, sư phụ tôi, cũng chính là sư công của Tư Nguyên đối với Tứ Hỷ Quyển của tôi đó gọi là khen không dứt miệng, không tin cậu hỏi Hoàng sư phụ của cậu xem.”_
Tần Hoài điên cuồng gật đầu phụ họa.
Trịnh Đạt ở trong lòng may mắn, may mà mình có chuẩn bị từ sớm, tối hôm qua chỉ ngủ ba tiếng, thời gian còn lại đều đang nước đến chân mới nhảy luyện Tứ Hỷ Quyển, tổng xem như làm ra một mẻ còn tính là có thể dọa người.
Ồ, cái Vân văn chết tiệt này, thật sự không phải người làm!
Nghĩ như vậy, Trịnh Đạt ngáp một cái.
Tần Hoài vội vàng ân cần hỏi: _“Trịnh sư phụ, là không nghỉ ngơi tốt sao? Hay là đói rồi?”_
Thoạt nhìn hai lựa chọn, thực tế chỉ có một câu trả lời, Trịnh Đạt không chút do dự nói: _“Đói rồi.”_
Tần Hoài bắt đầu tìm kiếm Tô Càn, bốn mắt nhìn nhau, dùng ánh mắt dò hỏi có bữa sáng không.
Tô Càn nháy mắt với mọi người, các học đồ Tri Vị Cư nhao nhao bưng các loại bữa sáng ùa lên, lời mỗi người nói trong miệng đều không giống nhau.
_“Tần sư phụ, đây là bánh bò táo đỏ, lần trước ngài từng khen.”_
_“Trịnh sư phụ, ăn miếng mì khô nóng lót dạ trước đi!”_
_“Trịnh sư phụ, hoành thánh tôm tươi có hứng thú không?”_
_“Tần sư phụ, tiểu long bao!”_
Trịnh Đạt bị bữa sáng nhấn chìm có chút không biết làm sao, Tần Hoài vô cùng thành thạo từng cái nếm thử, sau đó bưng đi Quán Thang Tiểu Long Bao sáng nay cậu muốn ăn nhất, đi đến trước bàn trù nghệ của mình bắt đầu làm Ngẫu Phấn Hoàn Tử.
Tứ Hỷ Quyển phải học, Ngẫu Phấn Hoàn Tử cũng không thể lơ là.
Trịnh Tư Nguyên bên kia đều đã giúp Tần Hoài nhào bột xong rồi, Tần Hoài nhìn ra được.
Quả nhiên, đợi Tần Hoài bắt đầu lắc viên, Trịnh Tư Nguyên trực tiếp ôm khối bột đi tới.
_“Trịnh sư phụ chịu kích thích gì rồi? Sao hôm nay lại đến rồi?”_ Tần Hoài hỏi thẳng.
_“Hình như là hôm qua sư bá nói với ba tôi Cổ Lực đang dạy chúng ta làm Vân văn, ba tôi phá phòng rồi.”_ Trịnh Tư Nguyên lời ít ý nhiều giải thích, _“Sáng nay 6 rưỡi ông ấy đã đến cửa Hoàng Ký rồi, vẫn luôn gọi điện thoại giục tôi qua mở cửa.”_
_“Cổ Lực là 6 giờ 47 phút đến, từ lúc Cổ Lực bắt đầu làm Như Ý Quyển, ba tôi liền đứng bên cạnh anh ta chằm chằm nhìn anh ta bới móc, nói cho anh ta biết chỗ này cũng không đúng, chỗ kia cũng không đúng, chỗ này cũng không được, chỗ kia cũng không được.”_
_“Dọa Cổ Lực nhân lúc ba tôi đi vệ sinh qua đây hỏi tôi, có phải bởi vì hôm qua anh ta dạy chúng ta làm Vân văn, hai người chúng ta muốn bày tỏ sự cảm ơn, cho nên hôm nay cố ý mời ba tôi qua đây chỉ điểm anh ta làm Như Ý Quyển.”_
Tần Hoài: ……
Khá tốt, Cổ Lực có tâm thái này làm gì cũng sẽ thành công.
_“Vậy anh cảm thấy sự phá phòng này của Trịnh sư phụ, trạng thái mỗi sáng hơn 6 giờ đến có thể kéo dài bao lâu?”_
_“Hôm nay.”_ Trịnh Tư Nguyên chém đinh chặt sắt nói, _“Cơ hội không thể bỏ lỡ, mất đi không trở lại, hôm nay nắm chặt thời gian.”_
_“Bắt đầu từ ngày mai, trước 12 giờ trưa có thể nhìn thấy ông ấy đã là không tồi rồi.”_