## Chương 403: Mò Cá
Tứ Hỷ Hoa Quyển đã gây ra sự oanh động to lớn trong vòng tròn thực khách của Hoàng Ký, tạo hình xinh đẹp, hương vị cực giai, giá cả còn vô cùng phải chăng (bằng giá với Tửu Nương Man Đầu).
Khách hàng của Hoàng Ký đã rất lâu không nhìn thấy đồ ăn có tỷ lệ giá cả trên hiệu suất như vậy ở Hoàng Ký rồi, Hoàng Ký với tư cách là tửu lâu cao cấp nổi tiếng Cô Tô, đặc điểm lớn nhất chính là giá cả chênh lệch nghiêm trọng.
Vừa nghe nói Tứ Hỷ Hoa Quyển sớm lên kệ, tỷ lệ giá cả trên hiệu suất siêu tuyệt, siêu cấp ngon, thực khách toàn bộ đều ùa đến, xếp hàng tranh nhau mua, phải đi làm không có thời gian xếp hàng cũng khởi động chạy vặt, trong lúc nhất thời bên ngoài cửa lớn Hoàng Ký lại náo nhiệt giống như lúc tết Dương lịch vậy.
Lúc này có thể liền sẽ có người đưa ra nghi ngờ, sao có thể náo nhiệt giống như lúc tết Dương lịch được chứ? Tết Dương lịch nhưng là lúc lưu lượng khách của Hoàng Ký bùng nổ nhất, đó nhưng là có _"Tri Vị"_ gia trì. Mỗi ngày đều có vô số khách hàng ngoại địa mộ danh mà đến, nguyện ý xếp hàng mấy tiếng đồng hồ chỉ vì mua chút điểm tâm.
Tứ Hỷ Hoa Quyển của Tần Hoài tỷ lệ giá cả trên hiệu suất cao đến đâu, cũng không thể nào trong một ngày gây ra sự oanh động lớn như vậy nha.
Trên lý thuyết là như vậy.
Nhưng còn có một phương thức marketing là marketing đói khát.
Hoàng Ký ngược lại không muốn làm loại chuyện marketing đói khát này, chủ yếu là sản lượng không theo kịp, bị ép marketing đói khát.
_“Tiểu Tần sư phụ, vừa nãy chính là mẻ Tứ Hỷ Hoa Quyển cuối cùng làm hôm nay rồi đúng không? Bên phía ngài đại khái biết số lượng cụ thể không, quản lý bảo tôi qua đây hỏi ngài, cô ấy dễ khuyên lui khách hàng xếp hàng bên ngoài.”_
Khoảng 3 giờ chiều, một phục vụ mặt tròn lặng lẽ thò đầu đứng ở cửa phòng bếp lớn tiếng hỏi.
Tần Hoài chuẩn xác báo ra số liệu, tiếp tục mò cá ăn Ngẫu Phấn Hoàn Tử.
Phục vụ mặt tròn thống kê xong, gật gật đầu bước nhanh rời đi.
Từ sáng đã đang tò mò trên người Tần Hoài rốt cuộc xảy ra chuyện gì, Tứ Hỷ Quyển của cậu sao đột nhiên một chút làm đẹp rồi Đổng Sĩ nhân cơ hội tới gần, lúc tới gần trên tay còn cầm nửa quả dưa chuột chưa gặm xong, hạ thấp giọng hỏi: _“Tần Hoài, mới 3 giờ chiều cậu liền không làm Tứ Hỷ Quyển nữa rồi nha?”_
Tần Hoài vô cùng quả quyết gật đầu: _“Không làm nữa, Tứ Hỷ Quyển hôm nay liền làm đến đây.”_
_“Cậu có phải thân thể không quá thoải mái không?”_ Đổng Sĩ lại mang tính thăm dò hỏi, lặng lẽ đánh giá sắc mặt Tần Hoài, cảm thấy không giống.
Sắc mặt hồng hào, màu môi bình thường, quan trọng nhất là thần thái sáng láng, dung quang hoán phát, nhìn thế nào cũng là dáng vẻ thân thể khỏe mạnh.
_“Không có nha.”_ Tần Hoài vẫn đang bình tĩnh ăn viên nếp, không hiểu Đổng Sĩ sao đột nhiên hỏi cái này, _“Tôi không cảm thấy có chỗ nào không thoải mái. Sao, là sắc mặt của tôi không quá tốt?”_
Đổng Sĩ lắc lắc đầu, tiếp tục chằm chằm nhìn Tần Hoài: _“Vậy sao cậu giờ này liền tan làm rồi? Lát nữa có việc?”_
Tần Hoài đầy mặt mạc danh kỳ diệu, bỏ bát xuống cũng bắt đầu chằm chằm nhìn Đổng Sĩ, muốn xem xem người anh em có phải gần đây không ăn được chuyện hóng hớt đặc sắc cho nên đầu óc không quá bình thường không.
_“Ai nói cho cậu biết tôi tan làm rồi?”_ Tần Hoài hỏi, _“Thời gian tan làm bình thường của tôi không phải là 5 giờ 40 phút sao? Lát nữa tôi còn có điểm tâm khác phải làm đấy.”_
_“Điểm tâm gì?”_
_“Tứ Hỷ Thang Đoàn.”_
Đổng Sĩ:???
Tần Hoài nhìn sắc mặt của Đổng Sĩ từ khiếp sợ biến thành nghi hoặc, lại biến thành suy tư, sau đó bừng tỉnh lại nghi hoặc lại suy tư, căn bản đoán không ra cậu ta rốt cuộc đã não bổ những gì.
Tư duy của Đổng Sĩ quá nhảy vọt rồi, theo lẽ thường suy đoán cậu ta, cậu ta thông thường không ra bài theo lẽ thường. Nhưng không theo lẽ thường suy đoán cậu ta, cậu ta lại sẽ ra bài theo lẽ thường.
Tần Hoài lựa chọn hỏi thẳng: _“Cậu nghĩ gì vậy?”_
_“Tôi đang nghĩ sao cậu lại thay đổi rồi.”_ Đổng Sĩ nói ra một câu rất có triết lý, câu này Vương Tuấn và không chỉ một nhiệm kỳ bạn gái cũ của cậu ta từng nói qua.
Tần Hoài:?
_“Tôi sao lại thay đổi rồi?”_
Câu này Vương Tuấn cũng không chỉ một nhiệm kỳ bạn gái cũ từng nói với cậu ta qua.
_“Chính là……”_ Đổng Sĩ gãi gãi cổ, cố gắng tổ chức lại ngôn ngữ một chút, _“Đây không phải là phong cách làm việc của cậu.”_
_“Cậu có phải chơi với Đàm Duy An lâu rồi bị anh ta lây bệnh lười không?”_
Đang mò cá ở cách đó không xa, nhân tiện nghe lén Đổng Sĩ và Tần Hoài nói chuyện Đàm Duy An:?!!!
Đàm Duy An cầm quả cà chua gặm được một nửa, đùng đùng nổi giận đi về phía Đổng Sĩ, giận dữ nói: _“Đổng Sĩ cậu lời này có ý gì? Cái gì gọi là chơi với tôi lâu rồi lây bệnh lười? Cậu biết tôi mỗi ngày mấy giờ dậy không? Cậu biết tôi mỗi ngày mấy giờ ngủ không? Cậu biết tôi mỗi ngày phải làm bao nhiêu điểm tâm không? Cậu biết tôi mỗi ngày buổi tối về nhà đều phải điên cuồng lục công thức, tìm xem có điểm tâm phù hợp thẩm mỹ của Tần Hoài không? Những điểm tâm lộn xộn tương tự Tứ Hỷ Thang Đoàn, Ngẫu Phấn Hoàn Tử mà cậu ấy am hiểu đó, trong công thức gia truyền nhà tôi căn bản không có, ông nội và cụ nội tôi không am hiểu những thứ này!”_
Một trận điên cuồng phát ra của Đàm Duy An làm Tần Hoài chấn động, Tần Hoài không ngờ hôm đó cậu chỉ là thuận miệng nói một câu, Đàm Duy An thuận miệng đáp một câu, sau đó Đàm Duy An không nhắc tới cậu cũng quên rồi, kết quả Đàm Duy An lại vẫn luôn ghi nhớ trong lòng mỗi ngày buổi tối về nhà điên cuồng lục công thức trong túi bảo bối.
Tần Hoài đều có chút cảm động rồi.
Cậu bắt đầu tự kiểm điểm mình khoảng thời gian này có phải có chút bỏ qua Đàm Duy An không, dù sao Đàm Duy An thật sự khá thích mò cá, có lúc đều đem mình mò đến không có cảm giác tồn tại rồi.
Đàm Duy An mỗi ngày ngoại trừ miễn cưỡng theo kịp tiến độ của tiểu phân đội làm một chút điểm tâm liên quan, chính là tùy tiện luyện luyện điểm tâm anh ta am hiểu, khối lượng công việc có thể nói là ít làm việc nhất thoải mái nhất trong số sư phụ điểm tâm Bạch án cùng đợt.
Trên người Đàm Duy An thậm chí có một loại cảm giác buông lỏng, một loại cảm giác buông lỏng căn bản không thể nào có trên người đầu bếp xuất thân Tri Vị Cư.
Anh ta mỗi ngày đứng trong phòng bếp, trên mặt liền viết mấy chữ to: Có thể luyện thì luyện, không thể luyện thì thôi.
Tần Hoài sau khi cảm động xong, vội vàng ra hòa giải: _“Đổng Sĩ không phải ý này, ê, Đàm Duy An quả cà chua này của anh từ đâu ra vậy? Lấy cho tôi một quả đi.”_
Đàm Duy An nhanh chóng bị chuyển dời chủ đề, giơ tay chỉ chỉ kệ rau củ: _“Bên kia lấy, cà chua hôm nay còn khá ngon, nước dồi dào, chua chua ngọt ngọt.”_
Đàm Duy An bị Tần Hoài lừa đi giúp cậu lấy cà chua, Tần Hoài nắm chặt thời gian hỏi Đổng Sĩ: _“Cậu là cảm thấy với tính cách trước đây của tôi, không thể nào sau khi tạo hình của Tứ Hỷ Quyển có sự tiến bộ chỉ là tùy tiện luyện luyện. 3 giờ chiều liền không luyện nữa, ngược lại đi luyện điểm tâm khác.”_
Đổng Sĩ gật đầu, trên mặt tràn ngập sự khó hiểu: _“Cậu trước đây đều là luyện một món điểm tâm liền vẫn luôn luyện, các điểm tâm khác đều không làm, chỉ có lúc luyện mệt rồi mới sẽ làm vài món điểm tâm dễ để giải trí.”_
_“Lúc cậu không có ở đây, đại sư huynh thường xuyên lấy trạng thái cậu luyện Tứ Hỷ Thang Đoàn còn có Giải Hoàng Thiêu Mại làm ví dụ với tôi, bảo tôi lúc thái rau đừng phân tâm, bảo tôi đem tâm tư đặt trên bàn thớt, bảo tôi học tập trạng thái và sự chú ý của cậu.”_
Trên mặt Đổng Sĩ viết đầy: Người anh em, cậu nhưng là sách mẫu giảng dạy nha, hiện tại sao lại biến thành tập đề sai rồi?
Tần Hoài không ngờ khoảng thời gian cậu không ở Hoàng Ký, Hoàng Gia lại sẽ lấy mình làm án lệ ưu tú giáo dục Đổng Sĩ. Bất quá cẩn thận nghĩ lại cũng có đạo lý, Đổng Sĩ chỗ nào cũng tốt, thiên phú cực giai, chính là tính cách có chút quá mức nhảy nhót, và sự chú ý cực độ không tập trung.
Cũng liên quan đến sở thích của Đổng Sĩ, Đổng Sĩ bình thường chính là thích nghe một số chuyện hóng hớt, nói một số chuyện hóng hớt, muốn làm được không bỏ qua mỗi một chỗ hóng hớt bên cạnh, liền không thể nào đem sự chú ý tập trung vào một chuyện, nhất định là tai nghe sáu đường mắt nhìn tám hướng.
Tần Hoài giải thích: _“Đó là trước đây, hiện tại tình huống không giống.”_
_“Tình huống gì không giống?”_ Đàm Duy An chọn một quả cà chua vừa to vừa đỏ còn đẹp mắt đi trở lại, đem cà chua nhét cho Tần Hoài.
_“Tứ Hỷ Quyển và điểm tâm trước đây tôi luyện đều không giống nhau.”_ Tần Hoài tiếp tục nói, _“Tứ Hỷ Quyển quá khó rồi, tôi học không được.”_
Đổng Sĩ & Đàm Duy An:???
Hai người toàn bộ đều vô cùng khiếp sợ nhìn Tần Hoài, biểu cảm của Đàm Duy An đặc biệt khoa trương.
Đàm Duy An nhưng là tận mắt chứng kiến Tần Hoài là làm sao công khắc từng món điểm tâm.
Anh ta hết lần này đến lần khác gia nhập tiểu phân đội của Tần Hoài, hết lần này đến lần khác trong tiểu phân đội đội sổ, mò cá, không làm rõ được tình trạng, móc công thức, không có cảm giác tham gia gì. Cảm giác cảm giác tìm không thấy, điểm tâm điểm tâm học không được.
Bất quá Đàm Duy An cảm thấy không sao cả, nhìn thoáng ra rồi.
Anh ta đều có thể chấp nhận Tần Hoài đầu óc có chút vấn đề, và hệ thống trò chơi cậu tưởng tượng ra đó thật sự rất hữu dụng, chấp nhận Tần Hoài là một tên biến thái, chấp nhận Tần Hoài có thể canh Mạnh Bà uống không sạch, chấp nhận điểm tâm Tần Hoài làm có thể sẽ lần nữa vinh đăng trang bìa _"Tri Vị"_ , chấp nhận Tần Hoài có thể sẽ nhanh chóng chen vào Danh Trù Lục, chấp nhận Tần Hoài có thể sẽ làm mới thứ hạng cao nhất của đầu bếp Bạch án Danh Trù Lục……
Đàm Duy An cảm thấy có một ngày Tần Hoài nói cho anh ta biết, cậu thực ra là đứa trẻ lưu lạc bên ngoài của Đàm gia bọn họ anh ta đều có thể chấp nhận.
Nhưng anh ta không chấp nhận được Tần Hoài nói một món điểm tâm quá khó rồi cậu học không được.
Đàm Duy An rất muốn nắm lấy bả vai của Tần Hoài điên cuồng lắc lư, chất vấn cậu, lớn tiếng gầm thét, gầm rống.
Hỏi cậu sao cậu có thể nói ra lời như vậy, cậu nhưng là Tần sư phụ nha! Cậu nhưng là Tần Hoài không gì không làm được nha! Cậu nhưng là người có thể nghĩ ra cách giải quyết những món điểm tâm có độ khó cao đến biến thái nha! Cậu nhưng là với món điểm tâm khó như Song Giải Bao, mọi người chần chừ không có tiến triển, cậu đi công viên giải trí ngồi mấy chuyến tàu lượn siêu tốc là có thể nghĩ ra cách giải quyết nha!
Tần sư phụ sao có thể nói không được!
Tứ Hỷ Quyển có khó như vậy sao? Tứ Hỷ Quyển không phải chính là Vân văn……
Được rồi, Tứ Hỷ Quyển quả thực khá khó.
Nhưng… có khó như vậy sao?!
Lẽ nào đường đường Tần Hoài đều phải đánh trống lui quân, bày nát, học Đàm Duy An tôi?
Đàm Duy An tôi là thật sự không được, Tần Hoài cậu không phải, cậu là thiên tài thực sự, thiên phú cao đến mức đều sắp tràn ra từ trên người, để loại người bình thường như tôi hận không thể cầm một cái chậu ở bên cạnh nhặt một chút nhét vào trên người mình.
Cậu sao có thể nói không được chứ?
Đàm Duy An thậm chí bắt đầu hoài nghi có phải mình khiến Tần Hoài biến thành như vậy không, vừa nãy Đổng Sĩ nói thực ra là thật, khoảng thời gian này mình mò cá mò có chút quá trắng trợn, quá ngông cuồng, quá rõ ràng rồi, đem Tần Hoài đều làm hư rồi.
Đàm Duy An hung hăng vỗ đầu mình một cái, lộ ra biểu cảm ảo não, chỉ thiếu nước nói một câu tôi thật đáng chết.
Tần Hoài vừa nãy không đoán ra biểu cảm trên mặt Đổng Sĩ biểu đạt là ý gì, biểu cảm của Đàm Duy An cậu ngược lại đoán được tám chín phần mười.
Tần Hoài có chút dở khóc dở cười, lần nữa giải thích: _“Tôi không phải từ bỏ Tứ Hỷ Quyển.”_
_“Tôi là ý thức được với trình độ hiện tại của tôi là không thể nào làm ra món điểm tâm này.”_
_“Chỉ pháp rất khó cũng rất quan trọng, trước đây là tôi coi nhẹ nó. Tôi giống như ếch ngồi đáy giếng, ngồi trong giếng ngẩng đầu nhìn thấy một phương thiên địa đó, cảm thấy trời chính là như vậy. Nhưng sáng hôm nay tôi từ trong giếng bò ra rồi, tôi nhìn thấy thiên địa thực sự, phát hiện sự thật không phải như vậy, phát hiện tôi làm không được.”_
_“Tôi là một người rất có tự tri chi minh, thứ làm không được tôi sẽ không cưỡng ép làm khó mình.”_
_“Cho nên cậu không từ bỏ?”_ Đàm Duy An hỏi.
_“Đương nhiên không có, Tứ Hỷ Quyển là điểm tâm tôi nhất định phải làm ra.”_ Tần Hoài liếc nhìn Đổng Sĩ một cái, _“Tôi đã đáp ứng Thạch tiên sinh rồi, mặc dù lúc trước đáp ứng tôi không tìm hiểu đến độ khó của món điểm tâm này, nhưng đã đáp ứng rồi tôi liền phải làm được.”_
_“Lúc tôi ý thức được tôi ở giai đoạn hiện tại căn bản không thể nào làm ra Tứ Hỷ Quyển, tôi cảm thấy không cần thiết phải ép mình.”_
_“Giống như anh vậy thả lỏng tâm thái, nhẹ nhàng nhàn nhã một chút cũng rất tốt. Mỗi ngày theo lệ làm điểm tâm mình nên làm, làm thứ mình muốn làm, chứ không phải làm khó mình toàn tâm toàn ý đầu tư vào trong điểm tâm phải luyện, dùng lượng lớn luyện tập để ép buộc mình.”_
_“Buổi trưa tôi cẩn thận nghĩ nghĩ, cảm thấy trạng thái hai ngày nay của tôi có một chút vấn đề.”_
_“Tôi vô cùng gấp gáp muốn luyện tốt Tứ Hỷ Quyển, mỗi ngày làm lượng lớn Tứ Hỷ Quyển thất bại như vậy, nhưng lại ngay cả Chỉ pháp thực sự là cái gì đều không hiểu.”_
_“Đây có thể chính là nguyên nhân hai điểm độ thuần thục cuối cùng của Chỉ pháp cấp Trung của tôi kẹt trọn vẹn hơn hai ngày đều không cày lên được, làm điểm tâm không nên là như vậy, cho dù tôi không nóng vội cầu thành, tôi cũng có chút quá mức theo đuổi thông qua chất đống lượng mà dẫn phát sự biến hóa về chất, lại không nghĩ đến dừng lại đi suy nghĩ.”_
Tần Hoài nói rất nghiêm túc, lời cậu nói với Đàm Duy An thực ra là lời thật lòng, loại không có một câu nói dối nào đó.
Đàm Duy An đều nghe ngốc rồi.
_“Cho nên……”_ Đàm Duy An bắt đầu có chút hoài nghi nhân sinh, _“Thực ra trạng thái của tôi cũng khá tốt, tôi mỗi ngày liền rất thả lỏng, cũng không nghĩ đến phải thông qua lượng lớn luyện tập đi cày những cái gọi là kỹ năng gì đó cậu tưởng tượng ra đó.”_
_“Thảo nào Chu sư phụ có lúc sẽ khen tâm thái tôi rất tốt.”_
Tần Hoài: ……
Đó hẳn không phải là khen.
Theo Tần Hoài được biết, Chu sư phụ của Tri Vị Cư thỉnh thoảng sẽ âm dương người, có sở thích nhỏ về phương diện này.
Tần Hoài ăn xong Ngẫu Phấn Hoàn Tử, bỏ bát xuống, cảm thấy đồ ngọt ăn nhiều rồi có một chút xíu khát, muốn uống hai ngụm nước trà thấm giọng.
Ngay lúc Tần Hoài tìm kiếm bốn phía xem ấm trà ở đâu, Tô Càn bưng một ly trà nóng nhiệt độ thích hợp từ trong góc chui ra.
Tần Hoài một lần nữa ở trong lòng cảm thán một câu Tô Càn thật sự là quá toàn diện rồi, nhận lấy ly trà hung hăng uống hai ngụm lớn.
Tô Càn cũng không rời đi, cậu ta đứng bên cạnh Tần Hoài, giống như đang châm chước, đợi Tần Hoài uống xong trà mới chậm rãi mở miệng hỏi: _“Tần sư phụ, tôi vừa nãy không cẩn thận nghe được vài câu. Tôi muốn hỏi một chút, ngài lần này chuẩn bị ở Hoàng Ký giao lưu bao lâu?”_
Tần Hoài tưởng là bên phía Tri Vị Cư khá bận, giục bọn Tô Càn trở về rồi, nói: _“Tôi ở Hoàng Ký có thể còn phải ở thêm một khoảng thời gian, vừa nãy cậu cũng nghe thấy rồi, Tứ Hỷ Quyển tôi nhất thời nửa khắc luyện không ra.”_
_“Tôi định ở bên phía Hoàng Ký ít nhất củng cố thêm thời gian 20 ngày, sau đó lại về Vân Trung Thực Đường, tôi cũng không thể rời đi quá lâu.”_
_“Thời gian giao lưu của các cậu hẳn là cũng gần đến rồi nhỉ? Có định ngày trở về không?”_
_“Bên phía chúng tôi không vội, tối hôm qua nhị thúc tôi còn nói với tôi, bảo chúng tôi ở bên phía ngài học tập thêm một khoảng thời gian, bảo chúng tôi đừng vội trở về.”_ Tô Càn cười nói, _“Tôi thực ra là muốn nói với ngài một chuyện khác.”_
Tần Hoài lộ ra biểu cảm rửa tai lắng nghe.
_“Tôi mặc dù chưa từng học tập Vân văn, nhưng Chu sư phụ của Tri Vị Cư chúng tôi thực ra cũng biết làm điểm tâm Vân văn.”_
_“Ê?”_ Tần Hoài hình như hơi đoán ra ý của Tô Càn rồi.
_“Theo tôi được biết, điểm tâm loại Vân văn có rất nhiều, chúng có phương hướng khác nhau, lưu phái khác nhau, thậm chí là kỹ xảo độ khó khác nhau. Ngài nếu cảm thấy Chỉ pháp hiện tại của ngài không đủ để chế tác Tứ Hỷ Quyển mà nói, thực ra có thể thử các điểm tâm Vân văn đơn giản hơn khác, cũng có thể thử kỹ pháp Vân văn đơn giản hơn.”_
_“Không chừng sẽ có thu hoạch.”_
_“Ngài nếu có suy nghĩ về phương diện này mà nói, tối nay tôi có thể giúp ngài hỏi Chu sư phụ một chút, xem xem Chu sư phụ có nguyện ý giao lưu kỹ pháp về phương diện này với ngài không.”_
_“Bất quá Chu sư phụ khẳng định là không nguyện ý rời khỏi Tri Vị Cư, cho nên nếu muốn giao lưu mà nói, có thể cần phiền ngài chuyên môn đi một chuyến đến Tri Vị Cư.”_
Tần Hoài kinh hỉ cực kỳ: _“Có thể không? Có phải có chút quá mạo muội rồi không?”_
_“Đương nhiên có thể, Chu sư phụ chúng tôi bình thường cũng rất thích giao lưu với các đầu bếp khác, Tri Vị Cư chúng tôi mỗi năm đều có rất nhiều đầu bếp ngoại địa qua đây giao lưu.”_
_“Vậy thì phiền cậu giúp tôi hỏi một chút rồi.”_
_“Bất quá tháng sau đầu bếp đến giao lưu khá nhiều, Chu sư phụ có thể không có thời gian, tôi trước tiên giúp ngài hỏi giao lưu của tháng này thế nào?”_
_“Đương nhiên có thể!”_