## Chương 404: Không Gian Hoán Đổi
Hiệu suất câu thông của Tô Càn vô cùng nhanh, tối hôm đó Tần Hoài liền nhận được tin nhắn đến từ Tô Càn, nói cho Tần Hoài biết bên phía Tri Vị Cư nhanh nhất có thể sắp xếp giao lưu vào ngày mốt.
Ngày mốt.
Lúc nghe thấy thời gian cụ thể này Tần Hoài đều ngây người.
Phải biết rằng, loại giao lưu này cũng không phải là giao lưu đi ngoại địa tùy tiện đào tạo hai ba tháng phổ thông bình thường.
Tần Hoài không phải học đồ bình thường, cậu là đại sư phụ, cậu đến Tri Vị Cư khẳng định sẽ nhận được đãi ngộ của đại sư phụ. Bên phía Tri Vị Cư phải sắp xếp bàn trù nghệ chuyên môn cho cậu, phải liên hệ nhà cung cấp cho điểm tâm cậu am hiểu, đồng thời còn phải giải quyết một loạt vấn đề và rắc rối nhỏ tạp nham Tần Hoài không tưởng tượng ra được.
Quan trọng nhất là bên phía Tri Vị Cư vô cùng chu đáo sắp xếp chỗ ở, không cần thuê nhà, Tô lão bản ở gần Tri Vị Cư có mấy căn nhà bỏ trống có thể cung cấp cho Tần Hoài chọn lựa.
Muốn ở căn nào ở căn đó, hình ảnh Tô Càn đều gửi cho Tần Hoài rồi. Tuyệt đối là ảnh gốc xuất thẳng, một chút dấu vết photoshop đều không có loại đó.
Hiệu suất làm việc cao đến mức ngay cả Hoàng Ký đều theo không kịp.
Phải biết rằng lúc Tần Hoài nhận được tin nhắn là buổi tối, ngày mốt cũng có nghĩa là Tri Vị Cư có thể là chừa cho Tần Hoài một ngày thời gian thu dọn hành lý và xuất phát. Nếu lúc Tần Hoài nhận được tin nhắn là buổi sáng, cậu hoài nghi Tri Vị Cư có thể sẽ nói với cậu ngày mai là có thể sắp xếp.
Tần Hoài không ngay lập tức cho Tô Càn câu trả lời khẳng định, chỉ là dò hỏi Tô Càn cậu nếu ngày mốt không có thời gian đi Hàng Thành phải hoãn vài ngày, bên phía Tri Vị Cư có thể chấp nhận không. Dù sao từ trong lời nói của Tô Càn Tần Hoài có thể nghe ra, nghiệp vụ giao lưu của bên phía Tri Vị Cư rất bận.
Bên phía Tô Càn sau khi qua 20 phút thông báo cho Tần Hoài có thể, bên phía lão bản hy vọng Tần Hoài có thể mau chóng đến Tri Vị Cư. Tháng sau sự vụ giao lưu của Tri Vị Cư vô cùng bận rộn, Tô lão bản cũng hy vọng chừa ra nhiều thời gian giao lưu cho Tần Hoài hơn.
Tần Hoài vô cùng cảm động, nói cho Tô Càn cậu ngày mai thương lượng với mọi người một chút là có thể đưa ra đáp án.
Thế là, ngày thứ 2 Tần Hoài sớm đến phòng bếp, trước tiên làm một mẻ Tứ Hỷ Quyển đẹp mắt nhưng hoàn toàn không có Vân văn, lại lắc một ít Ngẫu Phấn Hoàn Tử, lại theo đầu người xoa xong Kê Thang Diện, giữa chừng còn bớt chút thời gian ăn một bữa sáng đến từ sự đút ăn của mọi người Tri Vị Cư từng cái nhận xét, cuối cùng lúc bọn Đàm Duy An xì xụp ăn Kê Thang Diện tuyên bố tin tức nặng ký này.
_“Ngày mốt?!”_ Giọng nói khiếp sợ của Đàm Duy An gần như vạch phá chân trời, sợi mì ăn vào trong miệng đều suýt chút nữa nhổ ra, _“Ý của cậu là tôi ngày mốt liền phải trở về rồi?”_
Tần Hoài chu đáo sửa lại lỗ hổng trên ngôn ngữ của Đàm Duy An: _“Nói chính xác là ngày mai, bởi vì tôi là tối hôm qua nhận được tin nhắn.”_
Đàm Duy An sợ tới mức vội vàng đem sợi mì vừa nhét vào trong miệng nuốt xuống, sợ không cẩn thận nhổ ra, kết quả nuốt quá gấp suýt chút nữa nghẹn chết, vội vàng uống ừng ực mấy ngụm nước lèo, một trận ho khụ khụ khụ mới hoãn lại được.
Một người diễn xong một màn kịch một vai đặc sắc.
_“Tôi nhanh như vậy liền phải trở về làm việc rồi?!”_ Trên mặt Đàm Duy An viết đầy sự tuyệt vọng, dưới sự bi phẫn lại ăn một miếng lớn Kê Thang Diện, ừng ực ừng ực uống ừng ực mấy ngụm nước lèo.
Không có sự vui sướng sắp trở về nơi quen thuộc, chỉ có sự tuyệt vọng đối với công việc cường độ cao sắp đến.
Có thể nhìn ra Đàm Duy An ở Tri Vị Cư không thể giống như ở bên ngoài tùy tâm sở dục mò cá như vậy.
Tần Hoài: ……
Tần Hoài đều phải tự kiểm điểm mình lần này điểm danh muốn Đàm Duy An và Cổ Lực đến Vân Trung Thực Đường giao lưu, có phải hại Đàm Duy An rồi không. Mặc dù Tần Hoài hiện tại hiểu được có lúc người không thể căng quá chặt, không thể mù quáng theo đuổi chất đống lượng mù quáng luyện điểm tâm cày độ thuần thục, có lúc thả lỏng một chút cũng khá tốt, nhưng người cũng không thể quá thả lỏng.
Là để anh có cảm giác buông lỏng, không phải để anh thuần túy bày nát.
Đàm Duy An khoảng thời gian này là có chút quá mức phóng bay tự ngã rồi.
Tần Hoài vẫn là suy nghĩ tính khả thi của việc ngày mai liền đi Tri Vị Cư giao lưu, sớm một ngày trở về, Đàm Duy An liền sớm một ngày kết thúc kỳ nghỉ quay về chính đồ.
Bất quá giờ phút này, người Tần Hoài thực sự muốn hỏi không phải Đàm Duy An, là Trịnh Tư Nguyên.
Tần Hoài nhìn về phía thần sắc thản nhiên, bình tĩnh ăn mì Trịnh Tư Nguyên: _“Tư Nguyên, anh có dự định gì? Là định cùng chúng tôi cùng nhau đi Tri Vị Cư, hay là ở lại Hoàng Ký, hoặc là lại về tiệm bánh ngọt của anh.”_
Trịnh Tư Nguyên ở giữa A, B, C lựa chọn D.
_“Tôi muốn về Vân Trung Thực Đường.”_ Trịnh Tư Nguyên nói.
Tần Hoài & Đàm Duy An & hóng hớt Tang Lương & sáp lại gần ăn dưa Đổng Sĩ: _“Hả?”_
_“Vậy tôi làm sao bây giờ?”_ Tang Lương ngơ ngác, _“Tần Hoài phải đi Tri Vị Cư, Đàm Duy An khẳng định cũng phải trở về, Trịnh Tư Nguyên đi Vân Trung Thực Đường, sư phụ tôi còn chưa trở lại, tôi… tôi ở lại Hoàng Ký?”_
Nói đến cuối cùng bản thân Tang Lương đều chần chừ rồi.
Tang Lương vừa nói ra lời này, Đổng Sĩ hoàn toàn ngơ ngác rồi, cậu ta hoài nghi mình chưa ngủ tỉnh, nếu không sao có thể nghe thấy lời hoang đường như vậy.
Tần Hoài đi Tri Vị Cư, Tang Lương ở lại Hoàng Ký, Trịnh Tư Nguyên đi Vân Trung Thực Đường, đây là không gian hoán đổi gì.
Ồ không đúng, có một người vị trí là đúng, Đàm Duy An sắp trở về Tri Vị Cư trung thành của anh ta, bất quá người duy nhất đi đúng chỗ này thoạt nhìn là muốn chết nhất.
Đại não của Đổng Sĩ đứng máy rồi.
Trong sự hỗn loạn bình tĩnh như vậy, chỉ có Tần Hoài miễn cưỡng duy trì lý trí.
Tần Hoài trước tiên liếc nhìn Đổng Sĩ một cái, phát hiện cậu ta không quan trọng, sau đó lại nhìn về phía Đàm Duy An, phát hiện anh ta cũng không quan trọng.
Tiếp đó đem ánh mắt hướng về phía hiển nhiên đã đang nói năng lộn xộn Tang Lương, hỏi: _“Tại sao Tang sư phụ còn chưa trở lại?”_
Tang Lương lúc ban đầu đến Vân Trung Thực Đường, nói là Tang Mục phải ra nước ngoài giao lưu một tháng, cho nên anh ta mới sẽ đến Vân Trung Thực Đường giao lưu hỗ trợ. Hiện tại thời gian một tháng đã sớm qua rồi, Vương Căn Sinh đều về Sơn Thị rồi, Tang Lương vẫn ở Hoàng Ký mỗi ngày chìm đắm Hồng án, sống thành dáng vẻ sư đệ của Hoàng Ký, Tần Hoài vẫn luôn tưởng là Tang Lương cảm thấy mình ở Hoàng Ký chưa học đủ cho nên chần chừ không chịu trở về.
Cộng thêm Tang Lương một khi chìm đắm Hồng án liền hai tai không nghe chuyện ngoài cửa sổ, khoảng thời gian này vẫn luôn đang rớt mạng mang tính bền vững, và bọn Tần Hoài cơ bản không giao lưu, Tần Hoài vẫn luôn không quá rõ ràng bên phía anh ta rốt cuộc là tình huống gì.
_“Ê, tôi chưa nói với cậu sao?”_ Tang Lương có chút ngơ ngác, nhớ lại một chút phát hiện căn bản không nhớ ra được, _“Chính là sư phụ tôi lần này lúc ra nước ngoài giao lưu gặp được Tôn Mậu Tài đại sư, Tôn đại sư Tần Hoài cậu biết không? Ông ấy là đầu bếp Việt thái, danh trù của Cảng Thành, ông ấy mời sư phụ tôi đến Cảng Thành tham gia một hội giao lưu, sư phụ tôi phải tuần sau mới trở lại.”_
Tần Hoài bừng tỉnh: _“Đầu bếp Hồng án các anh nhiều hội giao lưu như vậy nha.”_
_“Những hội giao lưu này chủ yếu đều ở nước ngoài, hoặc là ở Cảng Thành, rất nhiều đại sư phụ không nguyện ý qua lại dằn vặt bôn ba, sư phụ tôi tương đối mà nói khá dễ nói chuyện, cho nên loại hội giao lưu này nếu thực sự không ai đi đều là sư phụ tôi đi.”_
Nói xong, Tang Lương còn chỉ chỉ hướng của Hoàng Thắng Lợi: _“Hoàng sư phụ chính là nổi tiếng không thích đi hội giao lưu, trừ phi hội giao lưu mở ở gần Cô Tô.”_
Tần Hoài đến biểu thị hiểu được: _“Nếu là như vậy, anh ngược lại có thể ở Hoàng Ký đợi đến khi sư phụ anh trở lại, các anh đều là đầu bếp Hoài Dương thái chuyên môn cũng đúng chuyên ngành.”_
Nói xong Tần Hoài lại đem ánh mắt hướng về phía Trịnh Tư Nguyên, Trịnh Tư Nguyên lúc này đã ăn xong Kê Thang Diện, bỏ bát xuống bắt đầu ăn Ngẫu Phấn Hoàn Tử. Tần Hoài lắc Ngẫu Phấn Hoàn Tử thời gian dài như vậy, đã sẽ không giống như lúc ban đầu, bởi vì sợ xuất hiện vấn đề đem lượng khống chế đặc biệt ít, dẫn đến kích cỡ của Ngẫu Phấn Hoàn Tử đặc biệt nhỏ.
Bất quá Trịnh Tư Nguyên dường như đã quen một miếng hai viên Ngẫu Phấn Hoàn Tử, thà rằng đem miệng há to một chút cũng phải một thìa múc hai viên cùng nhau đưa vào trong miệng, lúc ăn nhai rất kỹ, quai hàm phồng lên, thoạt nhìn giống như một con sóc chuột đang nghiêm túc ăn cơm.
_“Vậy Tư Nguyên anh tại sao lại nghĩ đến về Vân Trung Thực Đường?”_ Tần Hoài hỏi Trịnh Tư Nguyên.
Tần Hoài là thực sự không hiểu nổi mạch não của Trịnh Tư Nguyên, về Vân Trung Thực Đường là thao tác gì? Vân Trung Thực Đường rốt cuộc là cậu mở hay là Trịnh Tư Nguyên mở? Cậu người lão bản này đều chưa nghĩ đến phải trở về, Tiểu Trịnh sư phụ lại nghĩ đến trở về rồi.
_“Trở về luyện Tứ Hỷ Quyển nha.”_ Trịnh Tư Nguyên bình tĩnh nói, _“Lưu lượng khách của tiệm bánh ngọt của tôi không lớn bằng Vân Trung Thực Đường các cậu, phản hồi thực khách đưa ra cũng không tốt bằng Vân Trung Thực Đường.”_
_“Nếu ở lại Hoàng Ký, Tứ Hỷ Quyển của tôi cũng phải đổi tên Tứ Hỷ Hoa Quyển, nhưng tạo hình Tứ Hỷ Quyển tôi làm và của cậu không quá giống nhau, dễ bị khách hàng nhìn ra manh mối.”_
_“Còn về Tri Vị Cư, Tri Vị Cư đối với kiểm soát chất lượng điểm tâm bán ra yêu cầu rất nghiêm ngặt, Tứ Hỷ Quyển là tuyệt đối không thể nào bán ra bình thường. Hơn nữa tôi mấy năm trước từng đến Tri Vị Cư giao lưu, thời gian rất ngắn chỉ có hai ba ngày thời gian, theo tôi được biết Tri Vị Cư không có sư phụ điểm tâm đặc biệt am hiểu Vân văn, Chu sư phụ cũng chỉ là tình cờ biết vài loại điểm tâm Vân văn tương đối mà nói khá đơn giản.”_
_“Bất quá cậu đến Tri Vị Cư giao lưu ngược lại rất thích hợp, chủng loại điểm tâm Chu sư phụ am hiểu rất nhiều, Khai Tô, điểm tâm hấp, điểm tâm cung đình và điểm tâm nam bắc phương đều có thiệp liệp. Bất quá Chu sư phụ am hiểu nhất thực ra vẫn là thuyền điểm, Diện Quả Nhi chính là một loại trong thuyền điểm, thuyền điểm lấy độ khó Chỉ pháp cực cao mà nổi tiếng, bản thân Chu sư phụ vô cùng am hiểu Chỉ pháp. Nếu cậu muốn đến Tri Vị Cư tu nghiệp Chỉ pháp, Chu sư phụ lại nguyện ý dạy mà nói, là một lựa chọn không tồi.”_
Tần Hoài nhìn Trịnh Tư Nguyên, cảm thấy cậu ta cũng không nói ra toàn bộ nguyên nhân, không nói lời nào liền chằm chằm nhìn cậu ta xem.
Trịnh Tư Nguyên lại chậm rãi nói ra câu cuối cùng: _“Quan trọng nhất là ba tôi gần đây và Tô lão bản quan hệ không quá tốt, nếu tôi đi Tri Vị Cư giao lưu mà nói, ba tôi có thể sẽ…… cố tình gây sự.”_
Tần Hoài: 6
Tần Hoài đã rất rõ ràng suy nghĩ của mọi người rồi, mỗi người đều có suy tính của mình, lý do mỗi người đưa ra cũng đều rất hợp lý. Đã như vậy, vậy tiểu phân đội nghiên cứu Tứ Hỷ Quyển không bằng tạm thời tách ra, tự mình tác chiến, đợi đến khi có duyên lại tụ họp, cùng nhau giao lưu một chút tiến độ Tứ Hỷ Quyển của mình cụ thể đến đâu rồi.
Tần Hoài tin tưởng đợi đến lúc đó, cậu nhất định không phải là đội sổ của tiểu phân đội nghiên cứu Tứ Hỷ Quyển.
Nhất định không phải!
Tần Hoài là một người làm việc rất quả quyết, sau khi thương lượng đơn giản hoàn tất xác định xong hành trình của mọi người, Tần Hoài liền trực tiếp tìm đến Tô Càn, nói cho cậu ta dự định của mình.
Ngày mai liền đi Tri Vị Cư có chút quá vội vàng, bên phía Hoàng Ký Tứ Hỷ Hoa Quyển mới vừa lên kệ hai ngày liền phải xuống kệ, bất luận là đối với Hoàng Ký hay là khách hàng của Hoàng Ký đều rất không chịu trách nhiệm.
Nhưng bên phía Tri Vị Cư tháng sau không có lịch trống, hiển nhiên không thể kéo dài quá lâu, cho nên bên phía Tần Hoài tạm định ngày mốt hoặc ngày kìa qua đó, thời gian cụ thể Tần Hoài chậm nhất buổi tối sẽ thông báo cho Tô Càn.
Tần Hoài cần chừa thêm hai ngày thời gian xử lý chuyện bên phía Hoàng Ký, nhân tiện thuyết phục Trịnh sư phụ thân yêu của cậu giúp cậu làm Tứ Hỷ Hoa Quyển.
Bất quá hôm nay Trịnh sư phụ thân yêu của cậu hôm nay hình như không có ý định đến Hoàng Ký chỉ đạo.
Tần Hoài buổi sáng theo lệ làm một buổi sáng điểm tâm, Tứ Hỷ Hoa Quyển xen kẽ Tam Đinh Bao, Ngũ Đinh Bao, Lục Đậu Cao, Phù Dung Cao, Quế Hoa Cao và Ngẫu Phấn Hoàn Tử. Không có lượng đặc biệt nhiều, cho dù là Tứ Hỷ Hoa Quyển làm chính cũng chỉ là làm lượng sư phụ điểm tâm bình thường trong thời gian kinh doanh sẽ làm.
Sau khi thời gian kinh doanh kết thúc, Tần Hoài cũng không tăng ca, mà là học tập Đàm Duy An nhàn nhã mò cá, chơi điện thoại, nói chuyện hóng hớt, ăn điểm tâm, chạy lung tung bốn phía, do Tần Hoài đã rất lâu không mò cá rồi, đột nhiên mò cá còn có chút trách không quen thậm chí không biết nên mò cá như thế nào, cho nên cậu cơ bản là học theo trạng thái của Đàm Duy An mò.
Trực tiếp dẫn đến ánh mắt Cổ Lực nhìn Đàm Duy An biến thành: Sư huynh, anh tự mình mò cá thì thôi, sao ngay cả Tần sư phụ cũng bị anh làm hư rồi? Mặc dù anh là sư huynh của em, nhưng em vẫn là muốn dùng ánh mắt nói với anh một câu
Anh thật đáng chết nha.
Đối với chuyện này Đàm Duy An chỉ muốn hô to ba tiếng oan uổng.
Đương nhiên, nỗi oan khuất của Đàm Duy An không ai hay biết, sự mò cá của Tiểu Tần sư phụ cũng bị ép chấm dứt.
Vào lúc 1 giờ 54 phút chiều vẫn chưa nhìn thấy bóng dáng của Trịnh Đạt trong bếp sau, Tần Hoài cơ bản xác nhận Trịnh Đạt hôm nay đại khái suất cũng là trực tiếp cúp cua rồi.
Tần Hoài lựa chọn trực tiếp gọi điện thoại cho Trịnh Đạt.
Điện thoại là bắt máy trong giây lát.
_“Alo, Tiểu Tần nha, có phải Tứ Hỷ Hoa Quyển gặp phải vấn đề gì không? Là lúc Chính quyển có vấn đề, hay là lúc Phản quyển có vấn đề, hay là đều có vấn đề? Là không tìm được cảm giác, hay là cảm giác thủ pháp kỳ kỳ, hay là tạo hình làm ra không hài lòng?”_ Giọng nói vui vẻ của Trịnh Đạt từ đầu dây bên kia truyền đến.
_“Trịnh sư phụ, Tứ Hỷ Hoa Quyển hôm nay rất thuận lợi, tạm thời không gặp phải quá nhiều vấn đề. Tôi gọi điện thoại cho ngài là muốn dò hỏi ngài chó nhà hàng xóm của ngài sức khỏe thế nào rồi? Tình hình tái khám ra sao? Viêm dạ dày ruột hoàn toàn khỏi chưa?”_ Tần Hoài học theo giọng điệu lúc Tô Càn báo cáo công việc cung cung kính kính hỏi.
_“Hả, chó gì? Ồ, khỏi rồi khỏi rồi khỏi rồi, hiện tại sức khỏe đặc biệt tốt, ăn được ngủ được, vừa nãy còn đang chạy trong sân đấy.”_
_“Tôi vừa… vừa đưa nó từ bệnh viện thú cưng về, hiện tại bệnh viện thú cưng kiểm tra cho chó quá phiền phức, làm cái tái khám đều phải hai ngày, cho nên tôi buổi sáng không đến Hoàng Ký.”_
_“Buổi chiều… bên phía cậu cần tôi qua đó không? Nếu không cần mà nói tôi buổi chiều có thể còn có chút việc, hôm nay liền không qua nữa, ngày mai lại qua.”_
Từ trong lời nói của Trịnh Đạt không khó nghe ra, bệnh lười của ông lại tái phát rồi.
Cái này rất bình thường, đây mới là Trịnh sư phụ thực sự.
Tần Hoài tiếp tục cung kính nói: _“Ngài nếu có việc mà nói hôm nay không cần qua đây, tôi hôm nay gọi điện thoại cho ngài chủ yếu là muốn nói với ngài một chuyện khác, hôm qua Tô Càn nói với tôi……”_
Tần Hoài lời ít ý nhiều đem chuyện cậu phải đi Tri Vị Cư và dự định của mọi người nói với Trịnh Đạt một lần, cuối cùng dò hỏi Trịnh Đạt có thể giúp cậu ở Hoàng Ký ít nhất làm một tuần Tứ Hỷ Hoa Quyển không. Với trình độ của Trịnh Đạt mô phỏng hình dáng Tứ Hỷ Hoa Quyển Tần Hoài làm ra, làm một mẻ Tứ Hỷ Quyển phiên bản cấu hình thấp khẳng định là không có vấn đề.
Trả lời Tần Hoài là sự trầm mặc của Trịnh Đạt.
Tần Hoài tưởng Trịnh Đạt không nguyện ý, cậu cũng có thể hiểu được.
Trịnh sư phụ người lười như vậy, bảo ông ở Hoàng Ký làm một tuần việc còn đau khổ hơn đòi mạng của ông, chỉ có thể ở trong đầu suy nghĩ plan B, xem có thể để Trịnh Tư Nguyên ở lại Hoàng Ký thêm một tuần mô phỏng Tứ Hỷ Hoa Quyển của cậu không.
Chính là không biết Trịnh Tư Nguyên mô phỏng có giống hay không.
Ngay lúc Tần Hoài muốn cúp điện thoại, Trịnh Đạt ở đầu dây bên kia dùng giọng nói gần như vỡ giọng hét lên: _“Cái gì, kẻ họ Tô của Tri Vị Cư không biết xấu hổ như vậy, giục cậu nhanh như vậy đi Tri Vị Cư liền bảo cậu ngày mốt liền đi!”_
_“Tri Vị Cư hiện tại lấy đâu ra sư phụ điểm tâm am hiểu Vân văn, Như Ý Quyển chiêu bài của bọn họ đều thất truyền rồi! Trong số đại sư phụ của Tri Vị Cư chỉ cần có một người tinh thông Vân văn, Vân văn của Cổ Lực cũng sẽ không làm thành như vậy, kỹ thuật của Chu sư phụ là tốt hơn tôi, nhưng luận Vân văn ông ta chưa chắc đã làm tốt hơn tôi.”_
_“Mấy chục năm nay năm nào tôi không phải cứ đến trước tết liền ở nhà lặng lẽ luyện Vân văn, ông ta có số năm tôi luyện Vân văn dài sao?”_
_“Tôi thấy kẻ họ Tô đó mày rậm mắt to tưởng ông ta là một người đứng đắn, không ngờ cũng làm loại chuyện lén lút đào góc tường này.”_
_“Tiểu Tần, cậu đừng vội, tôi bây giờ liền phải gọi điện thoại hỏi kẻ họ Tô đó, ông ta rốt cuộc đánh chủ ý gì!”_
_“Tít tít tít tít tít……”_
Tần Hoài: ……
Trịnh sư phụ, điểm ngài quan tâm quả nhiên phi đồng tầm thường.