Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 412: Chương 412: Duyên Phận

## Chương 412: Duyên Phận

Chu sư phụ là một đại sư phụ vô cùng chu đáo, đương nhiên, sự chu đáo này có lẽ chỉ dành cho Tần Hoài.

Theo Tần Hoài thấy, Chu sư phụ khá là chu đáo.

Tần Hoài xách hộp đồ ăn tan làm lúc 3 giờ chiều.

Theo lời Chu sư phụ, Tần Hoài mới đến, hôm nay vốn không cần phải làm quá nhiều việc. Trong tình hình bình thường, người đến giao lưu như Tần Hoài, ngày đầu tiên nên được Tô lão bản dẫn đi giới thiệu môi trường, đồng thời Tô lão bản sẽ sắp xếp đối tượng và phương thức giao lưu cho Tần Hoài.

Nhưng trời không chiều lòng người, Tô lão bản đi họp bên ngoài, sớm nhất cũng phải 7 giờ tối mới về được. Chu sư phụ cảm thấy Tô lão bản không có vị thế lớn đến mức để Tần Hoài phải đợi ông ta ở Tri Vị Cư đến 7 giờ, hôm nay Tần Hoài vốn đã không khỏe, say xe đến đây, người say xe càng cần về nhà nằm nghỉ.

Vì vậy, mới 3 giờ 19 phút chiều, Tần Hoài đã xách hai hộp đồ ăn tan làm.

Một hộp là bánh tart trứng do Chu sư phụ lại tự mình xuống bếp, dùng kỹ thuật khai tô điêu luyện làm ra, ăn đứt 100% các loại bánh vỏ ngàn lớp trên thị trường, và mẻ há cảo tôm cuối cùng mà Trương sư phụ làm trước khi tan làm.

Có thể nói, những vị khách đến Tri Vị Cư mua điểm tâm chiều nay xem như có phúc, nếu may mắn có thể mua được cả bánh tart trứng của Chu sư phụ và há cảo tôm của Trương sư phụ, tất cả đều được làm tỉ mỉ, thuộc loại xuất thần.

Hoa sư phụ thì muốn làm cho Tần Hoài một bát mì râu rồng 14 lần kéo, nhưng bị Chu sư phụ bác bỏ thẳng thừng. Theo lời Chu sư phụ, Hoa sư phụ kéo mì thì không tệ, nhưng kỹ thuật nêm nước dùng còn kém một chút, điểm kỹ năng cộng quá chuyên biệt.

Mì râu rồng 14 lần kéo mà không có một nồi nước dùng ngon thì cũng chỉ là ăn cho có lệ. Dù sao mì quá nhỏ, nếu nấu không khéo sẽ bị nát ngay, nấu nhiều cũng dễ nát, bình thường chỉ là một bát nước dùng với một miếng mì nhỏ, nếm thử hương vị cho biết.

Bây giờ trong Tri Vị Cư không có nước dùng ngon, nước dùng ngon vẫn đang hầm, phải sau 5 giờ tối mới xong, nếu Hoa sư phụ thật sự muốn thể hiện kỹ thuật kéo mì xuất sắc của mình thì ngày mai hãy thể hiện, nếu thật sự có thời gian như vậy thì không bằng dành thêm chút thời gian cho mấy đứa đệ tử xui xẻo của ông ta.

Lời này vừa nói ra, Hoa sư phụ không muốn kéo mì nữa, ông ta có chút muốn đánh nhau với Chu sư phụ, nhưng lại không dám, vì ông ta đánh không lại.

Tóm lại, Tần Hoài thay xong quần áo trong phòng thay đồ lúc 3 giờ 22 phút, chuẩn bị ra cửa sau ăn bánh tart trứng.

Bánh tart trứng phải ăn nóng, phải ăn lúc vừa ra lò thơm phức, vỏ bánh giòn rụm, nhân bánh tốt nhất là hơi nóng một chút nhưng rất mềm, hương thơm nồng nàn, ăn thì nóng miệng nhưng vị lại ấm lòng, đó mới là bánh tart trứng ngon nhất.

Tần Hoài mở hộp bánh tart trứng, đi về phía lối ra cửa hông.

Đàm Duy An đột nhiên xuất hiện trong phòng nghỉ, đồng phục nhân viên trên người đã thay ra, nhìn thấy bánh tart trứng trên tay Tần Hoài, trong mắt lóe lên ánh sáng kỳ dị.

Tần Hoài đưa hộp bánh về phía Đàm Duy An: _“Vừa hay có hai cái bánh tart trứng, cậu một cái tôi một cái?”_

Đàm Duy An lập tức cười không khép được miệng, khóe miệng sắp nhếch đến tận mang tai, nhưng vẫn giả vờ khách sáo nói: _“Ôi, ngại quá, đây là bánh tart trứng Chu sư phụ đặc biệt nướng cho cậu. Nhưng sao cậu biết tôi đang đói lại còn đặc biệt muốn ăn bánh tart trứng, thật là trùng hợp, tôi tiện miệng ăn một cái vậy.”_

Trong lúc nói, Đàm Duy An sợ Tần Hoài đổi ý, tay nhanh chóng đưa vào hộp bánh lấy ra một cái bánh tart trứng một cách chính xác, không hề run rẩy. Cũng may là chưa ra khỏi Tri Vị Cư, điều kiện không cho phép, nếu không Đàm Duy An đã há to miệng cắn một miếng thật mạnh để ghi tên mình lên cái bánh tart trứng này rồi.

_“Ngày nào cậu cũng tan làm sớm thế à?”_ Tần Hoài có chút ngạc nhiên hỏi.

Đàm Duy An đến muộn hơn Tần Hoài, nhưng lại tan làm gần như cùng lúc với Tần Hoài, ba giờ chiều đã tan làm, trừ khi là đầu bếp điểm tâm ca sáng phải đi làm từ 6, 7 giờ sáng, nếu không thì thời gian tan làm này dù ở bất kỳ tửu lâu cao cấp nào cũng là cực sớm, huống chi đây còn là nơi tập trung của các _“cuốn vương”_ nổi tiếng.

Theo sự hiểu biết của Tần Hoài về Đàm Duy An, Đàm Duy An không thể nào đi làm lúc 7 giờ sáng, cậu ta chưa từng làm đầu bếp quán ăn sáng, cậu ta thật sự không dậy nổi.

Lúc ở Vân Trung Thực Đường, giới hạn của Đàm Duy An cũng là 7 rưỡi đi làm.

_“Sao có thể chứ, bình thường tôi 7 giờ tối tan làm đã là may rồi. Tô lão bản cái gì cũng tốt, chỉ là thích họp, buổi sáng họp với các đại sư phụ để giải quyết mâu thuẫn, buổi tối họp với chúng tôi để quy phạm hành vi, có lúc nói thêm vài câu, 8 giờ chưa chắc đã được tan làm.”_ Đàm Duy An hạ thấp giọng bắt đầu điên cuồng nói xấu ông chủ.

_“Tại sao các đại sư phụ lại họp buổi sáng?”_ Tần Hoài tò mò hỏi.

Đàm Duy An nghẹn lời: _“... Bởi vì Chu sư phụ họ không muốn tan làm muộn.”_

Tần Hoài lại có thêm nhận thức về sự thong dong của các đại sư phụ Tri Vị Cư.

Tần Hoài và Đàm Duy An sóng vai đi về phía cửa hông, gần như ngay khoảnh khắc đẩy cửa ra, Đàm Duy An đã nhét bánh tart trứng vào miệng cắn một miếng lớn, vỏ bánh rơi đầy đất, đồng thời phát ra âm thanh giòn tan của vỏ bánh được nhai, âm lượng nhỏ nhưng rõ ràng.

Đàm Duy An đã chìm đắm trong niềm vui ăn bánh tart trứng.

Tần Hoài vẫn bưng bánh tart trứng, nhìn về phía cửa sổ bán mang về, muốn xem bây giờ đang bán điểm tâm gì, có nên mua thêm chút mang về ăn không.

_“Cậu vẫn chưa nói sao hôm nay cậu tan làm sớm thế.”_ Tần Hoài nhắc nhở, mắt nhìn chằm chằm vào cửa sổ, phát hiện có thêm khá nhiều món điểm tâm, nhiều hơn lúc anh xếp hàng buổi trưa.

Nào là bánh bách hoa, bánh tơ rồng, bánh hoa tươi, bánh bao sữa trứng, bánh khoai mỡ phù dung đều đã lên kệ, khách xếp hàng cũng đông hơn buổi trưa, ước chừng ít nhất cũng hơn 50 người, xếp thành hàng dài, trông rất đáng để tranh mua.

Xem ra việc bán điểm tâm ở Tri Vị Cư thật sự là mở hộp mù, bạn vĩnh viễn không biết giây tiếp theo sẽ có bất ngờ gì mới.

Tần Hoài đi thẳng về phía cuối hàng, bắt đầu xếp hàng.

Đàm Duy An vẫn đang chìm đắm trong việc ăn bánh tart trứng:?

Này anh bạn, chúng ta đều là nhân viên rồi, muốn ăn gì bây giờ quay lại gói mang đi là được mà. Đàm Duy An tôi có thể không có mặt mũi lớn như vậy, nhưng Tần Hoài cậu có thể khiến Chu sư phụ tự mình nướng thêm một mẻ bánh tart trứng, cậu muốn gói gì mà không được?

Yêu thích mua sắm tiêu dùng đến thế sao?

Đây là cách khoe giàu kiểu mới gì vậy?

Đàm Duy An chỉ có thể đi theo Tần Hoài xếp hàng, tiếp tục ăn bánh tart trứng, ăn xong mới rảnh miệng giải thích: _“Đều là nhờ phúc của cậu cả.”_

_“Phúc của tôi?”_

_“Chu sư phụ nói cậu mới đến, chắc chắn không quen thuộc khu vực xung quanh, tôi lại ở ngay bên cạnh, lại thích lười biếng, các cửa hàng xung quanh tôi còn rành hơn cả Tô Càn. Bảo tôi tối nay đi dạo cùng cậu, tiện thể dẫn cậu đến mấy tiệm trái cây gần đây chọn trái cây, xem cậu thích ăn của nhà nào. Chu sư phụ bảo Tô lão bản nói chuyện với tiệm trái cây, sau này trái cây sẽ mua từ nhà đó.”_

_“À còn nữa, Chu sư phụ bảo tôi giúp cậu tìm mấy tiệm nắn xương y học cổ truyền gần đây, tuy Tô lão bản không có đầu tư vào lĩnh vực này, nhưng Tri Vị Cư chúng tôi cũng có thể giúp cậu nạp thẻ. Cậu yên tâm, những gì cậu có ở Hoàng Ký, ở Tri Vị Cư chúng tôi nhất định cũng sẽ có!”_

_“Kỹ thuật nắn xương y học cổ truyền bên này của chúng tôi cũng rất tốt.”_

Tần Hoài:...

Tần Hoài mặt không biểu cảm cắn một miếng bánh tart trứng, ừm, thật sự là ngoài giòn trong mềm. Kỹ thuật khai tô điêu luyện của Chu sư phụ dùng trên bánh tart trứng quả thực là đòn hạ gục, Tần Hoài có thể cảm nhận được vỏ bánh tart trứng từng lớp từng lớp bong ra, nở rộ trên đầu lưỡi, cảm giác kỳ diệu khi nhai trong miệng.

Thật khó tin đây lại là bánh tart trứng.

_“Vậy nên.”_ Tần Hoài nhìn Đàm Duy An, _“Cậu rốt cuộc đã nói bao nhiêu? Có gì chưa nói không?”_

Đàm Duy An:...

Đàm Duy An lén liếc nhìn hộp đồ ăn còn lại trên tay Tần Hoài, bên trong là há cảo tôm của Trương sư phụ.

_“Có lẽ... không có.”_ Đàm Duy An cười gượng, _“Tần Hoài cậu biết tôi mà, những đại sư phụ này của Tri Vị Cư đều là nhìn tôi lớn lên từ nhỏ, không khác gì trưởng bối người thân của tôi, mọi người đều rất hứng thú với cậu.”_

_“Đây là nhiệm vụ tổ chức giao cho tôi, tôi không dám trái lệnh!”_

_“Thế này đi, lát nữa tôi mua cho cậu cả một quả sầu riêng Musang King, coi như là tôi tạ lỗi với cậu!”_

_“Cút, tôi không thích ăn sầu riêng.”_

_“Vậy mua một nải chuối?”_

_“Được.”_

.

Cuối cùng, Đàm Duy An vẫn thành công ăn được một cái há cảo tôm ở nhà Tần Hoài, còn Tần Hoài sau khi đến Hàng Thành, và làm xong phiên bản cắt gọt của Tứ Hỷ Thang Đoàn, Tam Đinh Bao và Kê Thang Diện ở Tri Vị Cư, đã đến nơi ở mà Tô lão bản sắp xếp cho anh.

Nhà của Tô lão bản là nhà cũ, nhưng trang trí rất mới, còn lắp đặt hệ thống nhà thông minh mà Tần Hoài thích nhất. Mức độ thông minh đến mức có thể khiến Âu Dương vui vẻ chơi cả một buổi tối, sau đó bị hàng xóm tố cáo phải lên đồn nói chuyện.

Nhân tiện, Đàm Duy An cũng không mua chuối cho Tần Hoài, vì Tô Càn đã chuẩn bị sẵn rồi.

Tô Càn đến muộn như vậy là có lý do, trong nhà Tần Hoài không chỉ có chuối và xoài anh thích, trong tủ lạnh còn có thanh phô mai mà anh yêu thích nhất.

Đàm Duy An thảnh thơi nằm liệt trên chiếc sofa mới mà Tô lão bản mới mua, vừa ăn thanh phô mai vừa lướt video, thốt lên: _“Vãi, Tần Hoài, mạng nhà cậu còn nhanh hơn nhà tôi nhiều, tôi có thể xin chuyển đến ở cùng cậu không? Dù sao nhà cậu cũng là hai phòng ngủ, so với nhà tôi còn gần Tri Vị Cư hơn một chút, như vậy buổi sáng tôi còn có thể dậy muộn hơn hai phút.”_

_“Đừng có mơ.”_ Tần Hoài quả quyết từ chối, nếu là trước hôm nay Đàm Duy An đưa ra yêu cầu này Tần Hoài có thể sẽ đồng ý, nhưng sau khi chứng kiến những gì Đàm Duy An đã nói hôm nay thì...

Tần Hoài không muốn hai ngày nữa lại nghe từ miệng đại sư phụ của Tri Vị Cư: Tiểu Tần, tôi nghe Tiểu Đàm nói cậu thấy gối ngủ không thoải mái, tôi bên này có...

Đàm Duy An chỉ có thể tiếp tục lướt video: _“Tối nay cậu muốn ăn gì? Gần đây không có nhà hàng nào ngon, nhưng có một quán cơm giò heo bán mang về cũng không tệ, nếu cậu muốn ra ngoài ăn, bên này có chợ đêm, đồ ăn tuy không ra gì nhưng miễn cưỡng cũng ăn được.”_

_“Muốn ăn được đến trình độ của Hoàng Ký thì chắc chắn không có hy vọng, trình độ món ăn của Hoàng Ký đặt ở cả Hàng Thành cũng rất đáng gờm, cậu có thích ăn sủi cảo không? Gần đây có một quán sủi cảo vị cũng được, món dưa muối của họ đặc biệt ngon, cực kỳ đề cử củ cải muối.”_

Tần Hoài cảm thấy Đàm Duy An có chút chơi điện thoại đến mức thần trí không rõ ràng rồi.

_“Tôi không đói lắm, ăn gì cũng được.”_ Tần Hoài nói, _“Bình thường các cậu ăn gì?”_

_“Bình thường đều ăn ở quán, à đúng rồi, cậu có WeChat của Tô lão bản không. Ngày mai muốn ăn món gì thì mau nói cho Tô lão bản, Tô lão bản sẽ đặt cơm cho cậu. Nếu cậu không có món gì muốn ăn thì phiền cậu gửi giúp tôi, tôi muốn ăn thịt kho Đông Pha và thịt heo xào chua ngọt, còn có canh cá Tống Tẩu, nhà hàng mà Tô lão bản đặt cơm có mấy món này đặc biệt ngon!”_

Tần Hoài tạm thời tin vào lời giới thiệu của Đàm Duy An, gửi tin nhắn cho Tô lão bản. Tô lão bản không trả lời ngay, chắc là vẫn đang họp.

_“Đàm Duy An, tôi có chuyện muốn hỏi cậu.”_ Tần Hoài nói.

_“Cậu nói đi.”_ Đàm Duy An vẫn đang chơi điện thoại.

_“Hôm nay Chu sư phụ bảo tôi ngày mai cứ theo ông ấy, lúc đó tôi không nghĩ nhiều nên gật đầu đồng ý, bây giờ nghĩ lại thấy có chút kỳ lạ. Cậu nói xem, ý của Chu sư phụ là muốn tôi theo ông ấy học hỏi giao lưu, hay là muốn tôi giúp ông ấy làm phụ bếp? Làm phụ bếp ở Tri Vị Cư các cậu có quy tắc đặc biệt gì không, ví dụ như nhất định phải pha trà chẳng hạn, tôi đây còn không nhận biết được mấy loại trà, pha trà không ngon Chu sư phụ có giận không.”_

_“Đương nhiên là không, Chu sư phụ đều...”_ Sự chú ý của Đàm Duy An ít nhất đã bị điện thoại chiếm mất một nửa, suýt nữa buột miệng nói ra Chu sư phụ vì tranh giành đứa đệ tử quý báu là cậu mà sắp đánh nhau với Hoa sư phụ rồi, lời vừa đến miệng, sự cảnh giác nhiều năm buôn chuyện đã khiến cậu ta suy nghĩ thêm hai giây và kịp thời ngậm miệng, ngước mắt nhìn Tần Hoài.

Tần Hoài đang nhìn cậu ta.

Ánh mắt rất nghiêm túc, rõ ràng là đang xem biểu cảm của cậu ta.

Đàm Duy An lập tức cảnh giác cao độ.

_“Cậu không phải đang moi lời tôi đấy chứ?”_ Đàm Duy An kinh ngạc.

_“Đúng vậy.”_ Tần Hoài cười gật đầu, trong lòng thầm khinh bỉ hệ thống game nói anh là Đại Sư Cấp Hoang Ngôn quả là vu khống, anh siêu thành thật được không, nói gì cũng là nói thật.

_“Thấy cậu chơi điện thoại, nên muốn moi chút lời.”_

_“Hôm nay tôi cứ thấy Chu sư phụ kỳ lạ, tôi có thể nhận ra Chu sư phụ không phải là người có tính cách như vậy, và thái độ của ông ấy đối với tôi quả thực rất khác với người khác.”_

_“Chu sư phụ có phải muốn nhận tôi làm đệ tử không?”_

Đàm Duy An: Không chỉ Chu sư phụ, mỗi một vị đại sư phụ của Tri Vị Cư bây giờ chắc đều muốn, chỉ là trừ Hoa sư phụ ra thì các đại sư phụ khác không dám tranh với Chu sư phụ mà thôi.

_“Có lẽ... có chút... có thể... chắc là... có lẽ... được rồi, đúng là như vậy, cảm giác của cậu không sai.”_ Đàm Duy An sau vài giây giãy giụa, đã chọn khai ra.

Nói về việc lén lút buôn chuyện, Tần Hoài không bằng cậu ta. Nhưng nói về việc quan sát sắc mặt và moi lời, mười Đàm Duy An cũng không bằng Tần Hoài.

Tần Hoài gật đầu.

Đàm Duy An có chút kinh ngạc: _“Cậu không ngạc nhiên? Cậu không... nói thế nào nhỉ, bối rối? Do dự? Suy tư rồi tối về trằn trọc?”_

Tần Hoài:... Anh biết ngay, không cho Đàm Duy An ở lại là đúng.

_“Có gì mà phải bối rối.”_ Tần Hoài bẻ một quả chuối, _“Trịnh sư phụ cũng rất muốn nhận tôi làm đệ tử, thực ra trước đây tôi cũng có chút muốn bái Trịnh sư phụ làm thầy, chỉ là sau đó tôi phát hiện có lẽ không hợp lắm, cộng thêm tính cách Trịnh sư phụ... có chút ba ngày đánh cá hai ngày phơi lưới, cũng không hợp làm sư phụ lắm, nên tôi mới luôn giả ngốc.”_

_“Cái gì?! Cậu từng nghĩ đến việc bái Trịnh Đạt làm thầy!”_ Trên mặt Đàm Duy An viết đầy dòng chữ chuyện quan trọng như vậy mà cậu ta lại không biết, thật là thất sách.

_“Chắc chắn là từng nghĩ rồi, tay nghề của Trịnh sư phụ cao như vậy, khó mà không động lòng chứ.”_ Tần Hoài nói.

Đàm Duy An: Hoàn toàn không nhìn ra.

_“Vậy còn Chu sư phụ thì sao? Nếu Chu sư phụ muốn nhận cậu làm đệ tử, cậu có bái ông ấy làm thầy không?”_ Đàm Duy An vội vàng hỏi.

_“Tôi không biết.”_ Tần Hoài nửa thật nửa giả nói, _“Dù sao hôm nay tôi mới tiếp xúc với Chu sư phụ ngày đầu tiên, tôi biết tay nghề của Chu sư phụ tốt hơn, lý niệm cũng tốt hơn, nhưng bái sư là phải nói đến duyên phận.”_

_“Nếu có duyên phận, tôi sẽ bái sư. Giống như Tào sư phụ vậy, tuy tôi không thật sự bái Tào sư phụ làm thầy, nhưng Tào sư phụ quả thực là sư phụ của tôi.”_

Đàm Duy An cảm thấy cậu ta đã hiểu.

Đàm Duy An tha thiết nhìn Tần Hoài: _“Nếu giữa cậu và Chu sư phụ có duyên phận này, cậu có thể giúp tôi một việc không?”_

Tần Hoài:?

_“Có thể để Chu sư phụ làm một lần thuyền điểm hoàn chỉnh cho tôi ăn một lần không, lần trước Chu sư phụ làm thuyền điểm hoàn chỉnh là hơn một năm trước, là nhiệm vụ cấp trên giao xuống, chiêu đãi ngoại khách.”_

_“Lần đó tôi ngay cả cơ hội làm phụ bếp cũng không có, ảnh cũng không chụp được, không đăng được lên vòng bạn bè.”_

_“Tôi muốn ăn một lần, đường đường chính chính, thỏa thích đăng một lần lên vòng bạn bè!”_

Tần Hoài:...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!