## Chương 411: Cái Bóng Của Người Khác
Đợi đến khi Chu sư phụ kiểm tra xong tiến độ của Tô Càn trong thời gian qua, quay lại xem món điểm tâm mới của Tần Hoài làm thế nào, thì Tần Hoài đã gần như nhận biết hết các đại sư phụ của Tri Vị Cư.
Khi Chu sư phụ thấy bên cạnh Tần Hoài vây quanh nhiều người quen cũ như vậy cũng sững sờ một lúc, vẻ mặt nhanh chóng từ bậc trưởng bối ôn hòa chuyển sang vẻ mặt nghiêm nghị của lãnh đạo, cố gắng chen một con đường vào trong cùng.
Thành công khiến cho khu vực quầy bếp vốn đã chật như nêm càng trở nên đông đúc hơn.
Chu sư phụ tuy trước đó không có mặt, nhưng Tứ Hỷ Thang Đoàn thì đã được ăn. Lúc Tần Hoài nấu mẻ thứ hai, anh đã đặc biệt múc một bát nhờ Đàm Duy An mang qua, kẻo Chu sư phụ không được ăn, hoặc lúc ăn thì bánh đã không còn ở trạng thái ngon nhất.
Chu sư phụ rất hài lòng với món Tứ Hỷ Thang Đoàn của Tần Hoài, đặc biệt là nhân bách quả.
Tin rằng những người bạn có trí nhớ tốt vẫn còn nhớ, lúc Tần Hoài mới bắt đầu nghiên cứu nhân bách quả, Đàm Duy An đã cung cấp công thức nhân bách quả mà Chu sư phụ dạy anh.
Công thức này là của Chu sư phụ, chứng tỏ bản thân Chu sư phụ rất giỏi làm điểm tâm nhân bách quả, chỉ có điều Chu sư phụ giỏi làm bánh trung thu nhân bách quả chứ không phải bánh trôi. Mà phiên bản nhân bách quả Tần Hoài đang làm bây giờ, Chu sư phụ không hiểu, không tôn trọng, nhưng cũng không thể làm gì Tần Hoài.
Theo Chu sư phụ, với trình độ của Tần Hoài, anh có thể làm ra nhân bách quả tốt hơn, hợp lý hơn, tinh giản hơn, không cần thiết phải làm nguyên liệu phức tạp như vậy, thêm một đống thứ vô dụng, khiến độ khó của nhân tăng lên mà hương vị lại giảm đi.
Nhưng Chu sư phụ có thể miễn cưỡng hiểu được, vì Chu sư phụ nhớ Đàm Duy An từng nói, Tần Hoài đầu óc có chút vấn đề, thích tưởng tượng mình có một hệ thống game còn tự giao nhiệm vụ cho mình.
Đối mặt với thiên tài, đặc biệt là thiên tài chăm chỉ, Chu sư phụ có thể dung thứ và chấp nhận vô số những thói quen kỳ quặc của họ, chỉ cần thói quen đó không phải là từ bỏ nghề bếp đi kinh doanh, thì mọi chuyện đều có thể thương lượng.
Chu sư phụ đã chuẩn bị sẵn lời trong lòng, vốn định giả vờ như vô tình đi qua xem, tiện thể khen ngợi vài câu về khả năng trộn nhân xuất sắc mà Tần Hoài thể hiện trong món Tứ Hỷ Thang Đoàn, rồi lại thấy cảnh tượng người đông như biển này.
Chu sư phụ:?
Hôm nay được nghỉ lễ à? Từng người một không đi làm, Tiểu Đàm vừa về đã bị nó lây bệnh, bắt đầu lười biếng trong giờ làm việc rồi sao?
Chu sư phụ nghiêm mặt chen đến bên cạnh Tần Hoài, phát hiện Tần Hoài đang làm mì, người đứng gần Tần Hoài hơn cả ông là Hoa sư phụ đầu trọc. Hoa sư phụ đang dùng ánh mắt còn trìu mến hơn cả Chu sư phụ trước đó, thậm chí còn trìu mến hơn gấp 5 lần để nhìn Tần Hoài.
Người biết thì nghĩ là đang xem một đầu bếp điểm tâm đến giao lưu, người không biết còn tưởng là đang xem một danh y có thể chữa khỏi bệnh rụng tóc cho con trai ông ta.
Trong mắt Hoa sư phụ hoàn toàn không có Chu sư phụ.
_“Tiểu Tần, cậu thật sự chưa từng học làm mì với ai sao? Kỹ thuật vò mì bằng tay này của cậu là nghĩ ra thế nào? Tự mày mò, hay trong nhà có người đặc biệt thích ăn mì, hoặc có trưởng bối rất giỏi làm mì vò tay?”_ Hoa sư phụ hỏi.
Tần Hoài thì thấy Chu sư phụ đến, liền mỉm cười gật đầu chào, động tác trên tay không dừng lại, cân nhắc từ ngữ rồi nói: _“Em gái tôi khá thích ăn loại mì này, nhưng con bé cũng thích ăn mì trứng, em gái tôi không kén ăn.”_
_“Mì này tôi học theo video hướng dẫn trên mạng, trước đây tôi cũng từng nghĩ đến việc học kéo mì, ở huyện chúng tôi có một quán mì ramen khá ngon, nhưng sư phụ mì đó khá bận không có thời gian dạy tôi, tôi học theo ông ấy vài lần không hiểu lắm nên thôi.”_
_“Mì ramen ở quán đó cũng khá rẻ, mì bò chỉ 6 đồng một bát, tuy chỉ có hai lát thịt bò, bình thường muốn ăn mì ramen thì đến đó ăn là được.”_
Hoa sư phụ nghe mà hai mắt sáng rực, những lời trong lòng gần như muốn khắc lên mặt, trên mặt viết đầy dòng chữ: đây chẳng phải là người mà Hoa Trung Hưng ta ngày đêm mong nhớ, định mệnh sắp đặt, sở hữu thánh thể mì bẩm sinh, đồ đệ tốt tương lai sao?
Chu sư phụ:???
_“Vậy Tiểu Tần cậu rất thích hợp phát triển theo hướng mì đấy!”_ Hoa sư phụ tha thiết nói, _“Cậu có thể không hiểu rõ về các loại mì, các loại mì sợi nếu phân loại kỹ ra cũng không ít hơn các loại bánh ngàn lớp, bánh hấp đâu, mì bản rộng, mì sợi nhỏ, mì cán tay, mì vò tay đều có bí quyết riêng. Những năm đầu, tuyệt kỹ của nhiều đại sư bạch án chính là mì, một bát mì sợi vàng, mì sợi bạc đã có thể khiến vô số thực khách đổ xô đến, cậu chỉ cần chịu bỏ thời gian nghiên cứu kỹ lưỡng về phương diện này, thành tựu của cậu về mì sợi sẽ không thua kém những đại sư đó đâu.”_
_“Hoa Trung Hưng.”_ Chu sư phụ không nhịn được lên tiếng, các đại sư phụ bên cạnh lập tức nháy mắt ra hiệu, dùng ánh mắt truyền đi thông điệp: Mau xem, đánh nhau rồi, đánh nhau rồi!
_“Mấy đứa đồ đệ của ông mì đã nhào thành cái dạng gì rồi, biết là làm mì râu rồng, không biết còn tưởng làm râu cá trê, mì đã đứt thành cái dạng gì rồi? Học dưới tay ông bao nhiêu năm, mì 14 lần kéo mà kéo thành ra như vậy, ông còn có thời gian rảnh rỗi ở đây nói chuyện với Tiểu Tần.”_
Hoa sư phụ:?
Hoa sư phụ đầu tiên là kinh ngạc ngẩng đầu, dùng ánh mắt _“họ Chu kia tôi với ông có thù oán gì, ông lại mỉa mai tôi như vậy, tôi cũng đâu có lật trời… thôi được rồi”_.
Hoa sư phụ có chút không phục nói: _“Mì râu rồng 14 lần kéo vốn dĩ không dễ làm như vậy, Tiểu Tần tôi nói cho cậu biết, đầu bếp điểm tâm bình thường muốn làm ra mì râu rồng mà không có mười năm công phu thì căn bản không thể.”_
_“Nhưng tôi thấy cậu không cần nhiều thời gian như vậy, cậu nhiều nhất chỉ cần một nửa thời gian là được. Cậu thực sự có thiên phú về phương diện này, tuy bây giờ cậu chưa biết kéo mì, nhưng tôi tin chỉ cần cậu bắt tay vào làm sẽ phát hiện thiên phú của mình vượt xa người khác, tôi đã cảm nhận được điều đó từ món mì vò tay của cậu rồi!”_
_“Ông…”_
Chu sư phụ ra hiệu cho Lưu sư phụ, Lưu sư phụ giả vờ không đứng vững chen lên phía trước, trực tiếp đẩy Hoa sư phụ sang một bên.
Hoa sư phụ:!!!
_“Họ Lưu kia ông có phải là…”_
Chu sư phụ nhân cơ hội mượn gió bẻ măng: _“Muốn cãi nhau thì vào phòng nghỉ mà cãi, đây là nhà bếp không phải nơi các ông cãi nhau. Từng người một vây ở đây làm gì? Đồ đệ của mình không dạy à? Điểm tâm của mình làm xong chưa? Đến giờ tan làm chưa? Lát nữa Tiểu Tô thấy, lần sau họp lại phải lải nhải thêm mười mấy phút. Tiểu Tô nói rồi, sáng mai họp sẽ dành thời gian giới thiệu Tiểu Tần với mọi người, làm quen với nhau, không cần vội vàng lúc này.”_
_“Đi làm việc của mình đi, Tiểu Tần, món Tứ Hỷ Thang Đoàn cậu vừa làm, tôi có vài điểm muốn nói với cậu.”_
Lời của Chu sư phụ đã nói đến mức này, những đại sư phụ xem náo nhiệt khác cũng biết không thể tiếp tục vây xem nữa. Hơn nữa, lời Chu sư phụ nói cũng có lý, trong số những đại sư phụ vây xem, ngoài một số ít sắp đến giờ tan làm có thể lười biếng một chút, những người khác đều là công việc chưa hoàn thành, đồ đệ chưa dạy xong mà qua đây lười biếng.
Hoa sư phụ thì muốn ở lại tiếp tục giao lưu kinh nghiệm làm mì với Tần Hoài, nhưng Lưu sư phụ hành động quá nhanh, trực tiếp khoác vai Hoa sư phụ tỏ ý muốn vào phòng nghỉ cãi nhau một trận.
Hoa sư phụ vốn không định cãi nhau với Lưu sư phụ, bây giờ thật sự có chút muốn cãi nhau với ông ta, ông ta có chút hận đến nghiến răng.
Hoa sư phụ và Lưu sư phụ vào phòng nghỉ 1v1 PK, các sư phụ khác cũng lần lượt giải tán, lúc giải tán còn không quên thì thầm:
_“Hoa Trung Hưng này gan cũng lớn thật, dám giành đồ đệ với Lão Chu.”_
_“Yêu tài tha thiết thôi, ông không thấy vẻ mặt của Hoa Trung Hưng lúc nãy à? Hai con mắt đó sắp dính vào cục bột trên tay Tiểu Tần rồi, cũng có thể hiểu được, mấy đứa đồ đệ của ông ta ông không phải không biết tình hình, có đứa có thiên phú không tệ nhưng thật sự không có đứa nào có thiên phú đặc biệt tốt.”_
_“Lão Hoa về cơ bản là chuyên công mì kéo, những người đến Tri Vị Cư làm học đồ rất ít người chỉ phát triển theo hướng này. Những người có thiên phú đặc biệt tốt về phương diện này thì các thiên phú khác thường cũng không kém, Lão Hoa giành đệ tử căn bản không giành lại người khác.”_
_“Nhưng tôi không phải nghe Tiểu Đàm nói, Tần Hoài cách đây không lâu đã bái một sư phụ sao? Tần Hoài đã có sư phụ rồi, Lão Chu và Lão Hoa làm sao thu nhận cậu ta làm đệ tử, cướp từ người khác à? Cướp trắng trợn?”_
_“Bái sư phụ gì chứ, tin tức của ông cũng không đủ nhanh nhạy, không phải nghe Tiểu Đàm nói trực tiếp chứ? Nhiều nhất chỉ là đệ tử ký danh, chỉ là gọi sư phụ trên danh nghĩa, còn chưa làm lễ bái sư. Hơn nữa, sư phụ mà Tần Hoài bái là một đầu bếp hồng án, cũng không xung đột với chúng ta. Nhưng tôi thấy Lão Hoa có lẽ không giành lại Lão Chu, món Tứ Hỷ Thang Đoàn đó tôi chỉ được một viên, không ăn ra được trình độ, nhưng Tam Đinh Bao thì tôi ăn rất rõ ràng, công phu cơ bản và tay nghề không chê vào đâu được.”_
_“Đặt ở Tri Vị Cư chúng ta, cũng tuyệt đối là trình độ đại sư phụ. Chỉ là Tiểu Tần tuổi còn nhỏ, trông không giống đại sư phụ, Lão Hoa và Lão Chu mới nghĩ đến việc có thể thu nhận đệ tử. Nếu Tiểu Tần bây giờ 30, 40 tuổi, Lão Hoa và Lão Chu căn bản sẽ không có ý nghĩ này, trực tiếp giao lưu ngang hàng.”_
_“Tam Đinh Bao quả thực không tệ, nhân của Tiểu Tần nấu thành như vậy mà vẫn có hương vị này, thật sự là có một cái lưỡi tốt. Trước đây tôi vẫn tưởng Tiểu Đàm nói quá, tưởng nó ra ngoài lại gặp một đầu bếp mới trẻ hơn, lợi hại hơn, có thiên phú hơn nó nhiều, thua người ta quá nhiều nên mất mặt, về mới nói quá đủ thứ khoe khoang thiên phú của cậu ta.”_
_“Không ngờ những gì nói ra đều là thật.”_
_“Vậy ông có nhớ Tiểu Đàm còn kể một chuyện phiếm không?”_
_“Chuyện phiếm gì?”_
_“Lúc Tiểu Tần mười mấy tuổi, có một người họ hàng của cậu ta muốn nhờ bạn bè gửi cậu ta đến Tri Vị Cư chúng ta làm học đồ. Nhưng ba mẹ cậu ta thấy đọc sách quan trọng hơn, làm học đồ quá khổ, nên đã trì hoãn nhiều năm cho đến hôm nay mới đến Tri Vị Cư, nếu không đã đến sớm hơn 10 năm rồi.”_
_“Ôi chao.”_ Mấy vị đại sư phụ đang tụ tập nói chuyện đồng thời phát ra tiếng thở dài hối hận.
_“Sao không đến sớm hơn? Lẽ ra phải đến sớm hơn!”_
_“Đúng vậy, đúng vậy!”_
_“Mầm non tốt như Tiểu Tần, chúng ta sao có thể nỡ để cậu ấy vất vả!”_
_“Đúng vậy, đúng vậy!”_
_“Nếu đến sớm 10 năm, tôi cũng mặt dày đòi nhận cậu ấy làm đồ đệ!”_
_“Đúng vậy, đúng vậy!”_
Lời này vừa nói ra, mấy vị đại sư phụ đang tụ tập nói chuyện nhìn nhau, đều thấy trong mắt đối phương ba chữ _“đối thủ cạnh tranh”_.
Im lặng một lát, không nói gì, rồi giải tán.
Đàm Duy An ở một góc lặng lẽ ăn hết tất cả những quả dưa này: … Chết tiệt, sao anh ta lại cảm thấy Tri Vị Cư của họ sắp vì Tần Hoài mà nổi lên một trận gió tanh mưa máu vậy?
Bên kia, Tần Hoài vừa làm mì vò tay, vừa nghe Chu sư phụ nhận xét về món Tứ Hỷ Thang Đoàn của mình.
Trước khi Chu sư phụ nhận xét, một học đồ không có tên tuổi nhưng rất có mắt nhìn đã bưng lên một chiếc Tam Đinh Bao vừa ra lò, Chu sư phụ thuận tay nhận lấy, cắn một miếng trước.
_“Công phu cơ bản của cậu rất tốt.”_ Chu sư phụ vừa nhai kỹ, vừa chậm rãi nói, khiến Tần Hoài nhất thời không phân biệt được Chu sư phụ đang nhận xét về Tứ Hỷ Thang Đoàn hay Tam Đinh Bao.
_“Trước đây Tiểu Đàm đã dùng những lời lẽ rất khoa trương để nói với chúng tôi nhiều lần về thiên phú của cậu tốt đến mức nào, thiên phú của cậu quả thực xứng đáng với lời khen của Tiểu Đàm. Tôi đã đến Hoàng Ký ăn quả nhi của cậu, cũng đã ăn Tam Đinh Bao cậu làm lúc đó, sự tiến bộ của cậu quả thực rất đáng kinh ngạc.”_
_“Ngài vậy mà đã đến Hoàng Ký ăn quả nhi của con!”_ Tần Hoài có chút kinh ngạc.
_“Không có gì đáng ngạc nhiên, các đại sư phụ của Tri Vị Cư về cơ bản đều đã đeo khẩu trang đến đó. Bìa số báo đầu năm của “Tri Vị”_ lại là một món điểm tâm bạch án, tôi tin rằng trong nước, chỉ cần có thời gian, không một đầu bếp điểm tâm bạch án nào có thể nhịn được mà không đến nếm thử xem rốt cuộc là hương vị gì.”
_“Nói thật, tôi thấy quả nhi cậu làm không đủ tư cách lên bìa số báo đầu năm. Nhưng cậu còn trẻ, Hứa Thành lại là một nhà phê bình ẩm thực rất thích nâng đỡ các đầu bếp trẻ, có lẽ vì yếu tố này nên quả nhi mới được lên bìa.”_
_“Trịnh Đạt đã dạy cậu lâu như vậy, anh ta có nói vấn đề lớn nhất của cậu là gì không?”_ Chu sư phụ nhìn Tần Hoài.
Thấy Chu sư phụ nói đến vấn đề sâu sắc như vậy, Tần Hoài không làm việc nữa, dừng lại suy nghĩ kỹ: _“Con là dân tay ngang, đã hình thành nhiều thói quen xấu, nhất thời không sửa được?”_
Chu sư phụ lắc đầu: _“Đây có phải là vấn đề gì đâu, trước đây cậu chưa từng bái sư chính thức, có nhiều lỗi vặt và thói quen xấu là chuyện bình thường. Thực ra đến bây giờ tôi vẫn chưa hiểu cái mà Tiểu Đàm nói, cậu học làm điểm tâm từ Điểm Tâm Đại Toàn là có ý gì.”_
_“Nhưng cậu không phải là người không sửa được, đao công của cậu luyện như thế nào Tiểu Đàm cũng đã nói với chúng tôi. Có gì mà không sửa được? Nhận một sư phụ tốt, dạy cậu từng li từng tí, chẳng phải là sửa được ngay sao?”_
Tần Hoài: … Đàm Duy An rốt cuộc có gì là chưa nói?
_“Vấn đề lớn nhất của cậu là luôn bắt chước.”_ Chu sư phụ nói, _“Cậu không phải đang làm điểm tâm của mình, cậu đang làm của người khác.”_
Tần Hoài hơi sững người, anh lờ mờ nhớ rằng hình như có người đã nói với anh câu này, nhưng anh không nhớ cụ thể là ai, lúc đó anh cũng không quá để tâm. Bởi vì anh làm điểm tâm rất giỏi bắt chước, và giỏi bắt chước tất cả mọi người, dù là Điểm Tâm Đại Toàn, video hướng dẫn trên mạng, hay những kỹ thuật kỳ lạ xuất hiện trong phim truyền hình, hay là thực sự học từ người khác, đối với Tần Hoài, bắt chước là phương pháp tiến bộ nhanh nhất.
_“Con có vấn đề này, nhưng đây có thể là thói quen của con, con…”_
Chu sư phụ ngắt lời Tần Hoài: _“Tôi nói không phải là loại bắt chước này, tôi nói là sự bắt chước của đồ đệ đối với sư phụ.”_
Tần Hoài:?
_“Điểm tâm của cậu luôn có bóng dáng của người khác, trước đây khi tôi ăn quả nhi và Tam Đinh Bao ở Hoàng Ký đã có cảm giác này, hôm nay ăn Tứ Hỷ Thang Đoàn và Tam Đinh Bao vừa rồi cảm giác này càng mạnh mẽ hơn.”_
_“Nhưng tôi lại thấy rất kỳ lạ, Tiểu Đàm đã nói rõ ràng là cậu không có sư phụ. Một đệ tử không có sư phụ, từ đâu mà bắt chước sư phụ, để rồi mỗi món điểm tâm đều có bóng dáng của sư phụ?”_
_“Vấn đề này rất phổ biến ở các đệ tử chính quy, nhưng cậu lại không phải. Cho nên tôi có chút muốn biết cái Điểm Tâm Đại Toàn mà cậu nói, có phải là lúc nhỏ có người dựa theo công thức trong sách đó dạy cậu từng món một không.”_
_“Hay là thiên phú của cậu khác thường, cậu chỉ cần xem công thức là có thể nhìn ra được kỹ thuật và thói quen của người viết công thức, từ nhỏ đã học theo một cuốn công thức, nên đã học thành đệ tử thân truyền của người viết công thức đó.”_ Chu sư phụ tự nói xong cũng cảm thấy vô lý.
Tần Hoài càng nghe càng ngơ ngác, bất giác suy nghĩ theo lời Chu sư phụ, suy nghĩ xem mình có thật sự giỏi như vậy không.
_“Nhưng những điều đó không quan trọng.”_ Chu sư phụ nói, _“Cậu đã đến Tri Vị Cư chúng tôi giao lưu, Tri Vị Cư chúng tôi phải có trách nhiệm với cậu, nhất định phải để cậu học được gì đó rồi mới về.”_
_“Chỉ pháp, mì điểm, bánh hấp, khai tô những thứ này đều là hư ảo, từ ngày mai cậu cứ theo tôi học, cái tật làm điểm tâm có bóng dáng người khác của cậu nhất định phải sửa.”_
_“Dùng công thức của người khác, làm điểm tâm của người khác, cả đời cũng không thể trở thành đại sư hàng đầu.”_
_“Muốn làm tốt nhất, thì nhất định phải làm ra thứ của riêng mình.”_
_“Tôi nghe Tiểu Đàm nói cậu buổi sáng hơi khó dậy, có thể hiểu được, tôi cũng không dậy nổi. Chúng ta tạm thời định mỗi ngày 9 giờ sáng đến Tri Vị Cư, từ ngày mai cậu cứ theo tôi, tôi phải xem kỹ các công phu cơ bản và điểm tâm của cậu rốt cuộc là thế nào.”_
Chu sư phụ nói vài câu, tuy không nói muốn nhận Tần Hoài làm đồ đệ, nhưng đã trực tiếp định tính Tần Hoài là đồ đệ của mình, từ ngày mai sẽ theo ông, tách biệt với các đại sư phụ khác.
_“Vâng, thưa Chu sư phụ.”_ Tần Hoài cung kính nói.