## Chương 410: Màn Vây Xem Hùng Hậu
Có Đàm Duy An, một người thợ lành nghề ở đây, việc chuẩn bị nguyên liệu bỗng trở nên nhanh chóng lạ thường. Cốt lõi của món Tứ Hỷ Thang Đoàn nhân thịt tươi là khâu trộn nhân, còn việc làm nhân bách quả thì tương đối phức tạp hơn một chút, nhưng chỉ hơn bốn mươi phút sau, bánh đã ra khỏi nồi.
Bắt đầu làm điểm tâm từ con số không mà hoàn thành trong khoảng thời gian này, dù chỉ là phiên bản rút gọn của Tứ Hỷ Thang Đoàn, tốc độ này cũng được coi là rất nhanh.
Chu sư phụ vẫn đang chỉ điểm cho các đệ tử ở khu vực khác, Tần Hoài và Đàm Duy An quyết định nếm thử trước.
_“Này Tần Hoài, cậu nói xem sao trước đây chúng ta không nghĩ ra Tứ Hỷ Thang Đoàn thực ra có thể làm hai vị nhỉ, một vị ngọt một vị mặn kết hợp cũng rất tuyệt mà, tôi thấy cũng ngon lắm.”_ Đàm Duy An ăn ngon lành, hoàn toàn không giống bộ dạng vừa ăn sáng của Trịnh Đạt trên tàu cao tốc đến mức muốn nôn cách đây không lâu.
Chỉ có thể nói rằng không một cân thịt nào trên người Đàm Duy An là mọc vô ích.
Tần Hoài liếc nhìn Đàm Duy An, phát hiện anh chàng này cũng khá thú vị, có vẻ như khi ra ngoài sẽ hơi kiềm chế một chút, nhưng về đến nhà là hoàn toàn bung xõa.
Đàm Duy An của mấy ngày trước sẽ không nói những lời như vậy, anh ta sẽ chỉ bưng bát ăn một cách lặng lẽ, tiện thể lười biếng một cách quang minh chính đại.
_“Có khả năng nào là, bánh trôi chỉ có hai vị thì không gọi là Tứ Hỷ Thang Đoàn không?”_ Tần Hoài vừa nói, vừa cắn một miếng lớn bánh nhân thịt tươi, nhai kỹ cảm thấy không có vấn đề gì mới thầm thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ cần phát huy bình thường là được, dù sao Tần Hoài cũng là người mới đến, nếu món điểm tâm đầu tiên làm đã thất bại thì có phần hơi mất mặt Vân Trung Thực Đường.
Còn về việc Vân Trung Thực Đường, một nhà ăn cộng đồng, thì có mặt mũi gì…
Tần Hoài tỏ vẻ bạn đừng quan tâm, với tư cách là ông chủ của Vân Trung Thực Đường, khi ra ngoài anh nhất định sẽ thề chết bảo vệ danh tiếng của Vân Trung Thực Đường, tiện thể không để danh tiếng này lan xa, kẻo việc kinh doanh vốn đã tốt của Vân Trung Thực Đường lại càng thêm phát đạt.
_“Lát nữa cậu định làm gì?”_ Đàm Duy An hỏi.
_“Tam Đinh Bao.”_ Tần Hoài nói rất chắc chắn.
Ban đầu anh định làm món Tứ Hỷ Thang Đoàn xuất sắc nhất hiện tại, có thể ổn định ở cấp A để trổ tài, cho Chu sư phụ xem tay nghề của mình. Kết quả là do suy nghĩ không chu toàn, làm ra một phiên bản rút gọn, món điểm tâm thứ hai tự nhiên phải cẩn thận hơn một chút, làm một món tuyệt đối không thể thất bại đồng thời có thể thể hiện được trình độ.
Tam Đinh Bao chính là một lựa chọn rất tốt.
Tần Hoài vừa nhai Tứ Hỷ Thang Đoàn, vừa suy nghĩ trong đầu xem Tam Đinh Bao cần chuẩn bị những gì, liên tục xác nhận xem có xảy ra tình huống khó xử như với Tứ Hỷ Thang Đoàn vừa rồi không. Mải suy nghĩ đến mức có chút xuất thần, không để ý bên cạnh mình đã có thêm một người từ lúc nào.
_“Đây là món Tứ Hỷ Thang Đoàn mà Tiểu Đàm lần trước về cứ khen mãi đấy à?”_ Một người đàn ông trung niên đầu trọc, mập mạp xuất hiện bên cạnh Tần Hoài, cười tủm tỉm nhìn anh, trông có vài phần giống Phật Di Lặc trong phim hoạt hình, rất có duyên, tạo cho người ta cảm giác rất thân thiện.
Lời này của ông ta có vẻ như là nói với Đàm Duy An, nhưng thực chất là nói với Tần Hoài.
Tần Hoài có chút ngơ ngác, anh đột nhiên nhận ra, vừa rồi trên tàu cao tốc, Tô Càn và Đàm Duy An đã kể cho anh nghe rất nhiều chuyện phiếm của Tri Vị Cư, dùng A B C D để chỉ gần như tất cả các đại sư phụ và phần lớn đệ tử thân truyền trong Tri Vị Cư, nhưng hai người này chỉ kể chuyện phiếm, không hề miêu tả ngoại hình.
Tần Hoài có vẻ biết rất nhiều, nhưng thực chất vẫn chẳng biết gì, anh ngay cả các đại sư phụ trông như thế nào cũng không biết!
Ngay cả Chu sư phụ, người đứng đầu, cũng là do Tần Hoài nhận ra khi đang ngồi xổm ăn bánh tart trứng ở cửa Tri Vị Cư.
Tần Hoài ném cho Đàm Duy An một ánh mắt _“đây là đại sư phụ nào, mau giới thiệu giúp tôi”_.
Đàm Duy An còn chưa kịp mở miệng, vị sư phụ béo đầu trọc đã chủ động nói: _“Tôi họ Hoa, Hoa Trung Hưng, Tiểu Tần cậu cứ gọi tôi là Hoa sư phụ là được.”_
Tần Hoài lập tức hiểu ra, à, thì ra là vị Hoa sư phụ vì chuyện xem mắt của con cái mà gây gổ với Lưu sư phụ.
_“Chào Hoa sư phụ, đã ngưỡng mộ đại danh từ lâu, sớm đã nghe nói… điểm tâm của ngài làm rất ngon, tôi là Tần Hoài, hôm nay là ngày đầu tiên đến Tri Vị Cư giao lưu, còn chưa quen biết mọi người nên vừa rồi không nhận ra ngài, thật là ngại quá.”_ Tần Hoài vội vàng đặt bát xuống, vừa nói vừa bắt tay với Hoa sư phụ.
Hoa sư phụ cười tủm tỉm nói: _“Tiểu Đàm nói gì với cậu rồi? Nói tôi vì chuyện của con trai mà đánh nhau với Lão Lưu, Lão Lưu ở phòng nghỉ giới thiệu cho tôi bác sĩ chữa rụng tóc, bảo tôi sớm đưa con trai đi khám kẻo người chưa đến 30 mà đỉnh đầu đã như 50 tuổi.”_
Tần Hoài: … Tình tiết đặc sắc như vậy sao vừa rồi Đàm Duy An không kể? Phòng nghỉ của các vị cũng quá đặc sắc rồi, thảo nào diện tích lớn như vậy.
Quả nhiên, màn đấu khẩu thực sự chỉ cần diễn ra trong một phòng nghỉ đơn giản.
_“Không có, cái này thật sự không nói.”_
_“Vậy là đã nói chuyện khác.”_ Hoa sư phụ liếc nhìn Đàm Duy An, Đàm Duy An có chút chột dạ nhìn xuống đất, giả vờ rất quan tâm đến đôi giày của mình.
Tần Hoài cúi đầu nhìn giày của Đàm Duy An, phát hiện dây giày của anh ta bị tuột, nhưng Đàm Duy An nhìn chằm chằm vào giày của mình nửa ngày cũng không nhận ra.
_“Không biết Tiểu Đàm có nói với cậu không, với tính cách của nó tôi đoán cũng sẽ không nói chuyện gì đứng đắn. Tôi không phải người vùng Giang Nam, tôi là người miền Bắc, sở trường nhất là các loại mì, đặc biệt là mì kéo.”_
_“Mì râu rồng không biết Tiểu Tần cậu đã ăn qua chưa, tiêu chuẩn là 14 lần kéo ra 16384 sợi, kỷ lục của tôi là 19 lần, 20 lần chỉ có thể coi là tạm được, nhưng có nhiều sợi đứt nên không tính là thành công.”_
_“Tiểu Đàm nói cậu rất giỏi làm mì gà, nhưng không phải mì kéo mà là mì vò tay, có thời gian chúng ta có thể giao lưu với nhau. Mì vò tay tôi cũng rất giỏi, mì dầu chan, mì cắt dao, mì hầm gì đó, không dám nói là số một Tri Vị Cư, nhưng cũng thuộc hàng nhất nhì.”_
Lời này vừa nói ra, Tần Hoài lập tức cảm thấy trên người Hoa sư phụ tỏa ra ánh sáng vàng. Độ khó của mỗi lần kéo mì đều tăng theo cấp số nhân, mì râu rồng kéo đến 19 lần đã được coi là trình độ đỉnh cao, Hoa sư phụ nói ông 20 lần có thể kéo được nhưng có nhiều sợi đứt, chứng tỏ 19 lần của ông có thể làm rất tốt.
Với trình độ đỉnh cao như vậy, một bát mì tùy tiện bán vài trăm, thậm chí cả nghìn, thực khách đều phải giơ ngón tay cái khen vị sư phụ này thật có lương tâm.
Làm mì đến trình độ này đã không còn đơn thuần là làm mì nữa, đã đến mức độ phô diễn kỹ thuật thuần túy như thuyền điểm. Tần Hoài tuy vẫn luôn nghe mọi người nói Tri Vị Cư là tửu lâu bạch án số một không thể tranh cãi, quy tụ những đầu bếp bạch án hàng đầu từ khắp nơi trên đất nước, nhưng trong lòng anh thực sự vẫn chưa có khái niệm gì.
Trong lòng Tần Hoài, Tri Vị Cư là một Chu sư phụ siêu phàm và một nhóm các sư phụ lợi hại khác không có khái niệm.
Bây giờ, lời tự giới thiệu ngắn gọn của Hoa sư phụ đã khiến Tần Hoài lập tức có khái niệm.
Tri Vị Cư chính là một trường đại học hàng đầu, quy tụ các thủ khoa xuất sắc qua các thời kỳ. Một số thủ khoa này sẽ ở lại Tri Vị Cư, trở thành giáo sư tiếp tục dạy dỗ, một số sẽ đến những nơi khác để tỏa sáng. Tri Vị Cư với tư cách là một học phủ hàng đầu, hàng năm đều tuyển mộ vô số đệ tử ưu tú từ khắp nơi, những đệ tử này qua các vòng sàng lọc trở thành thủ khoa, sau đó lại cạnh tranh với nhau để chọn ra người chiến thắng cuối cùng ở lại.
Cứ đặt mình vào hoàn cảnh đó, Tần Hoài lập tức hiểu tại sao các học đồ ở Tri Vị Cư lại cạnh tranh khốc liệt như vậy, các đệ tử thân truyền tương đối ổn hơn, còn các đại sư phụ lại có vẻ thảnh thơi tự tại.
Các đại sư phụ đã sớm trải qua giai đoạn cạnh tranh rồi.
Lúc này, Hoa sư phụ trước mặt Tần Hoài không chỉ còn là Hoa sư phụ nữa, mà là một đại sư mì kéo.
Ánh hào quang của đại sư mì kéo chói đến mức Tần Hoài có chút không mở nổi mắt.
Toàn bộ tâm tư của Tần Hoài gần như đều viết hết lên mặt, khiến nụ cười của Hoa sư phụ càng thêm rạng rỡ, hỏi: _“Tôi có thể nếm thử Tứ Hỷ Thang Đoàn của Tiểu Tần cậu làm không?”_
_“Tất nhiên rồi!”_ Tần Hoài vội vàng đi múc cho Hoa sư phụ, anh vừa làm một mẻ khá nhiều, trong nồi vẫn còn một ít Tứ Hỷ Thang Đoàn chưa vớt ra.
Tần Hoài múc cho Hoa sư phụ hai viên, giải thích với ông đây là phiên bản rút gọn của Tứ Hỷ Thang Đoàn, có chút mong đợi nhìn chằm chằm Hoa sư phụ xem ông ăn. Kết quả còn chưa đợi Hoa sư phụ nhai hai miếng nuốt xuống đưa ra bình luận, lại có một vị sư phụ gầy gò chen vào.
Vị sư phụ gầy gò này vừa xuất hiện đã tự giới thiệu: _“Lão Hoa ông thật không tử tế, dạy đồ đệ được nửa chừng lại lẻn ra đây ăn vụng. Chào Tiểu Tần, tôi họ Trương, Trương Đống Lương, không biết Tiểu Đàm có nhắc đến tôi với cậu không, tôi thường phụ trách điểm tâm ca sáng và ca trưa, tan làm khá sớm, còn hai tiếng nữa là tôi tan làm rồi.”_
_“Tôi nghe Tiểu Đàm nói cậu rất thích ăn há cảo tôm, muốn ăn lúc nào cứ tìm tôi, sở trường của tôi là điểm tâm kiểu Quảng Đông. Nói ra chúng ta còn là đồng hương, tôi cũng là người tỉnh Quảng Đông, cậu là người Cù Huyện, Tiểu Đàm có nhắc qua, tôi biết Cù Huyện của các cậu.”_
Trương sư phụ vừa nói vậy, Tần Hoài lập tức biết ông là ai, mắt sáng lên: _“Trương sư phụ, tôi có nghe Đàm Duy An nhắc đến ngài, cậu ấy cũng nói với tôi há cảo tôm của ngài làm rất ngon, không biết ngày mai tôi có cơ hội được nếm thử không.”_
_“Cần gì đến ngày mai, lát nữa tôi làm cho cậu một mẻ, một tiếng sau là có thể nếm thử.”_
_“Cảm ơn Trương sư phụ, Trương sư phụ ngài ăn chút bánh trôi đi.”_ Tần Hoài vội vàng đi múc bánh.
Một bát bánh còn chưa múc xong, lại có một vị sư phụ khác chen vào.
_“Là Tiểu Tần phải không, tôi họ Trần, Trần Hâm, không biết Tiểu Đàm có nhắc đến tôi với cậu không, tôi…”_
Lại một người nữa.
_“Là Tiểu Tần phải không, tôi họ Lương, Lương An, bình thường làm các loại bánh ngàn lớp khá nhiều, tôi nghe Tiểu Đàm nói cậu…”_
_“Yo, sao các ông lại chạy hết cả sang đây. Là Tiểu Tần phải không, tôi họ Lưu, Lưu Hải Kiều, họ Hoa kia ông đừng chen lên trước nữa, ông ăn rồi còn chen cái gì? Tôi nghe Tiểu Đàm nói cậu rất hứng thú với điểm tâm cung đình, thật trùng hợp, sở trường của tôi chính là các loại điểm tâm cung đình, có cơ hội chúng ta giao lưu nhiều hơn… họ Hoa kia ông đừng chen lên trước!”_
_“Là Tiểu Tần phải không, tôi…”_
_“Tôi…”_
Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, quầy bếp của Tần Hoài đã bị các đại sư phụ của Tri Vị Cư vây kín như nêm.
Đúng vậy, kín như nêm.
Không chỉ không chen thêm được bất kỳ ai, mà Đàm Duy An muốn chen ra ngoài cũng không được. Nồi Tứ Hỷ Thang Đoàn mà Tần Hoài nấu đã sớm không đủ chia, nồi thứ hai Tần Hoài vốn định đợi Chu sư phụ bận xong quay lại mới nấu, bây giờ xem ra cũng không kịp nữa rồi.
Các đại sư phụ người một viên, kẻ một viên, đều bưng bát đứng quanh quầy bếp nhai nhai, ăn xong cũng không đi, bát cũng không đặt xuống, cứ đứng nguyên tại chỗ thảo luận.
_“Trình độ trộn nhân của Tiểu Tần này không tệ, nhân thịt băm thành như vậy, rõ ràng là chưa xử lý tốt, mà vị vẫn tươi ngon thế này, Tiểu Đàm không hề nói quá.”_
_“Ông không thấy việc trộn nhân bách quả còn lợi hại hơn sao? Tuy hương vị khá bình thường, nhưng nhiều nguyên liệu phức tạp như vậy, cuối cùng có thể tổng hợp thống nhất, công phu cơ bản và độ nhạy cảm vị giác này không phải dạng vừa đâu. Trong số chúng ta chắc chỉ có Lão Chu, Lão Hoa, Lão Lưu và Tiểu Lưu làm được thôi nhỉ?”_
_“Tiểu Đổng chắc cũng có thể.”_
_“Thảo nào Lão Chu cứ canh cánh trong lòng, cả buổi sáng nay đứng ngồi không yên, không có việc gì làm liền đi nướng một mẻ bánh tart trứng rồi ngồi xổm ở cửa đợi. Lão Chu đây đâu phải là đợi sư phụ đến giao lưu, quả thực là đợi đứa đồ đệ cưng tương lai của mình.”_
_“Suỵt, nói nhỏ thôi, Tiểu Tần… ủa, Tiểu Tần đâu rồi?”_
_“Chen ra ngoài lấy bột nếp rồi, ông tưởng tôi ngốc à, tôi thấy nó đi rồi mới nói. Tôi nói cho ông biết, Lão Chu chắc chắn đã có ý định thu đồ đệ, lúc nãy ông không thấy vẻ mặt Lão Chu lúc dẫn Tiểu Tần vào đâu. Suốt cả đường đi, cái vẻ mặt hòa nhã vui vẻ đó, trời ơi, tôi quen Lão Chu 20 năm nay chưa từng thấy ông ấy đối xử với ai tốt như vậy.”_
_“Đến mức đó sao?”_
_“Trước khi ông nói câu đó, hay là nếm thử thêm một viên bánh trôi nữa đi?”_
_“Tôi vừa rồi chỉ được một viên, cái nhân thịt tươi ông nói tôi không ăn được, chỉ ăn được nhân bách quả. Món điểm tâm tiếp theo Tiểu Tần làm là gì?”_
_“Tôi vừa hỏi Tiểu Đàm, hình như là Tam Đinh Bao.”_
_“Tam Đinh Bao hay đấy, Tam Đinh Bao càng thể hiện được công phu cơ bản.”_
_“…”_
Đến khi Tần Hoài từ bên ngoài chen vào, anh phát hiện hình như số lượng đại sư phụ vây quanh quầy bếp còn đông hơn.
Nếu cảm giác của anh không sai, anh cảm thấy hình như hôm nay những đại sư phụ nào đi làm, có thể vây quanh đều đã vây quanh hết rồi.
Không biết tại sao, Tần Hoài đột nhiên có cảm giác như đang thi cử, đến cuối cùng trong phòng thi chỉ còn lại một mình mình, tất cả các giám thị trong tòa nhà đều rảnh rỗi vây lại xem náo nhiệt, đứng bên cạnh xem anh làm bài.
Anh cảm thấy những vị đại sư phụ này đến để xem náo nhiệt, nhưng anh không biết họ đang xem náo nhiệt cái gì, vây xem người mới à?
Nhưng về lý thuyết, Tri Vị Cư không thiếu người mới đến giao lưu chứ.
Tần Hoài không hiểu, Tần Hoài lặng lẽ làm Tam Đinh Bao.
So với phiên bản rút gọn của Tứ Hỷ Thang Đoàn, Tam Đinh Bao cần nhiều thời gian hơn. Nhào bột, chuẩn bị nguyên liệu, nấu nhân, trộn nhân đều cần thời gian, do vị trí bên quầy bếp quá khan hiếm, người học đồ không có tên tuổi trước đó đã bị chen ra ngoài, chỉ còn lại Đàm Duy An giúp Tần Hoài làm phụ bếp.
Thậm chí khi Đàm Duy An đang làm phụ bếp được nửa chừng, hai vị sư phụ nhiệt tình là Hoa sư phụ và Lưu sư phụ cảm thấy kỹ thuật của Đàm Duy An không tốt sẽ làm chậm tiến độ của Tần Hoài, liền trực tiếp ra tay giúp thái rau chuẩn bị nguyên liệu.
Sau đó, hai vị đại sư phụ vốn là oan gia ngõ hẹp vì mâu thuẫn con cái, lại hiếm hoi xuất hiện trên cùng một quầy bếp, đứng hai bên trái phải của Tần Hoài thái rau, thái ra một cảm giác đối đầu gay gắt, tranh đấu ngầm, khói lửa mịt mù, đao quang kiếm ảnh, lừa lọc dối trá.
Đến cuối khâu chuẩn bị nguyên liệu, Đàm Duy An cũng bị chen ra ngoài.
Quá gà, nơi này bây giờ là địa bàn của các đại sư phụ, đệ tử thân truyền như Đàm Duy An không có tư cách chen vào.
Đàm Duy An: …
Tần Hoài làm xong Tam Đinh Bao trong áp lực, nhìn một học đồ không rõ tên tuổi mang những chiếc bánh này đến khu hấp, lấy cớ đi vệ sinh, kéo Đàm Duy An rời khỏi nơi thị phi này.
Trong suốt thời gian đó, Chu sư phụ vẫn chưa quay lại, nghe nói là đang kiểm tra tiến độ và trạng thái của Tô Càn trong thời gian qua.
Tần Hoài kéo Đàm Duy An ra hành lang, nhìn anh ta: _“Nói đi.”_
Đàm Duy An: _“? Nói gì?”_
_“Trong lúc tôi không ở Tri Vị Cư, cậu đã quảng cáo tôi với các đại sư phụ như thế nào.”_
_“Tại sao ai cũng biết tôi, biết tình hình của tôi, biết tôi là người ở đâu, câu đầu tiên gặp tôi đều là, Tiểu Đàm đã nói.”_
Đàm Duy An: …
Tính sai rồi, lần đầu tiên đi Hoàng Ký giao lưu về, lúc đi khắp nơi buôn chuyện, căn bản không ngờ có ngày Tần Hoài sẽ đến Tri Vị Cư!
Tần Hoài mỉm cười nhìn Đàm Duy An.
Đàm Duy An: _“Anh, Tần ca, Tần sư phụ, Tiểu Đàm bây giờ quỳ xuống cho anh còn kịp không?”_
_“Không phải tôi không nói, mà là tôi nói nhiều quá, tôi đã quên mất mình đã nói những gì rồi.”_