Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 409: Chương 409: Lời Khen Ngợi Cao Nhất

## Chương 409: Lời Khen Ngợi Cao Nhất

Phản ứng đầu tiên của Tần Hoài là làm Tứ Hỷ Thang Đoàn, dù sao đây cũng là món điểm tâm hắn làm tốt nhất hiện tại. Nhưng khi bắt đầu chuẩn bị nguyên liệu, hắn đột nhiên nhận ra bây giờ không làm được, Tứ Hỷ Thang Đoàn trông có vẻ nhanh gọn, nhưng thực tế là vì nhân đậu đỏ và nhân đường mè đều cần phải chuẩn bị trước.

Chỉ riêng hai loại nhân này đã cần ít nhất một ngày để chuẩn bị.

Lần này các học việc đến Vân Trung Thực Đường giao lưu vẫn chưa đến Tri Vị Cư, Tần Hoài là vì có Tô Càn giúp hắn cất hành lý không cần dọn dẹp, nên mới có thể nhanh chóng đi dạo đến cửa Tri Vị Cư.

Tần Hoài theo nguyên tắc quen thuộc là tốt nhất, gọi hai học việc đã không nhớ tên nhưng nhớ mặt, lần trước đến Hoàng Ký giao lưu, để họ phụ giúp mình.

Kết quả vừa băm xong nhân thịt, Tần Hoài mới nhận ra, đây không phải Hoàng Ký cũng không phải Vân Trung Thực Đường, trước khi đến Tri Vị Cư hắn chưa từng nghĩ đến việc gửi nhân đậu đỏ và nhân đường mè đến đây.

_“Chu… Chu sư phụ.”_ Tần Hoài có chút ngại ngùng nhìn Chu sư phụ vẫn luôn đứng bên cạnh, cúi đầu xem hắn băm thịt, _“Cháu vừa rồi theo thói quen nghĩ đây là quán của mình, quên mất nhân đường mè và nhân đậu đỏ phải chuẩn bị trước, Tứ Hỷ Thang Đoàn yêu cầu độ ngọt của hai loại nhân này khá đặc biệt, không thể dùng các loại nhân có sẵn khác, hôm nay có lẽ không làm được phiên bản hoàn chỉnh của Tứ Hỷ Thang Đoàn.”_

_“Ngài xem cháu chỉ làm nhân thịt và nhân bách quả có được không ạ? Lúc ăn có thể sẽ kém hương vị một chút, vì chỉ có một viên ngọt và một viên mặn, đợi chiều nay hoặc ngày mai cháu chuẩn bị xong hai loại nhân đó, ngày kia sẽ làm cho ngài phiên bản hoàn chỉnh của Tứ Hỷ Thang Đoàn.”_

Chu sư phụ khẽ gật đầu, trên mặt ông không hề có chút bất mãn nào, Tần Hoài tuy mới tiếp xúc với Chu sư phụ mười mấy phút, nhưng hắn có thể nhận ra Chu sư phụ không phải là người sẽ che giấu sự yêu ghét và biểu cảm của mình.

Lúc ông nói móc người khác, chỉ muốn viết mấy chữ _“tôi đang nói móc cậu đấy”_ lên mặt.

Thấy Chu sư phụ không có ý kiến, Tần Hoài mới yên tâm làm tiếp, tiện thể quay đầu dặn dò người phụ việc bên cạnh: _“Mứt quả và các loại hạt phải thái nhỏ hơn nữa, hôm nay chỉ làm hai loại bánh trôi, nhân bách quả so với trước đây độ ngọt phải cao hơn một chút, ăn vào nhất định không được có cảm giác lợn cợn.”_

Người phụ việc không dám ngẩng đầu, liên tục gật đầu, lực xuống dao càng mạnh hơn, nhìn tư thế của hắn chỉ muốn dùng dao nghiền nát các loại hạt.

Chu sư phụ chỉ liếc nhìn một cái đã nhíu mày ghét bỏ, nhỏ giọng nói: _“Là thái nhỏ chứ không phải nghiền nát, nếu nghiền nát thì máy xay là đủ rồi, điện công nghiệp một đồng một kWh còn hiệu quả hơn cậu nhiều.”_

Tần Hoài: …

Chu sư phụ bình thường chắc không có thói quen liếm môi, nếu không hắn thật sự sợ Chu sư phụ một ngày nào đó không cẩn thận liếm môi một cái tự độc chết mình.

Tần Hoài tiếp tục băm nhân thịt.

Tần Hoài tin rằng trong Tri Vị Cư chắc chắn có học việc hoặc dự bị đệ tử thân truyền có đao công tốt hơn hắn một chút, tuy đao công của hắn đã ở mức trung cấp, nhưng đao công trung cấp trong giới đầu bếp nhiều nhất cũng chỉ được coi là mới chính thức nhập môn.

Trong các tửu lâu Hồng án, dự bị đệ tử thân truyền có đao công cao cấp nhiều vô số kể, trình độ đao công của Tần Hoài đặt ở một tửu lâu chuyên về Bạch án như Tri Vị Cư cũng không đáng kể. Tần Hoài nghe Tô Càn nói, có một số rất ít đầu bếp Bạch án rất giỏi đao công, có chút giống như cộng nhầm điểm tài năng.

Tần Hoài chọn tự mình băm thịt, chủ yếu là vì Tứ Hỷ Thang Đoàn cũng có yêu cầu khá đặc biệt đối với nhân thịt, điều này Tần Hoài phát hiện ra khi xem Tào Quế Hương băm thịt. Hắn không có kỹ thuật của Tào Quế Hương, cũng không học được tinh túy trong cách băm thịt của Tào Quế Hương, nhưng hắn có thể sao chép đại khái hình thức, được chút nào hay chút đó.

Tần Hoài là người tin tưởng vững chắc rằng, một món điểm tâm cần phải do người đầu bếp làm từ đầu đến cuối mới được coi là một món điểm tâm ngon, thuộc phe bảo thủ. Dù là có người phụ giúp, hay hợp tác với những sư phụ có kỹ thuật tốt hơn, chỉ cần trong món điểm tâm đó có sự tham gia của người khác, món điểm tâm sẽ không còn hoàn chỉnh, không còn mang đặc trưng cá nhân của người đầu bếp nữa.

Dĩ nhiên, Tần Hoài cũng chỉ tin tưởng như vậy, bản thân hắn vẫn rất yêu quý những người phụ việc. Dù sao nếu không có người phụ việc giúp đỡ, một mình hắn thật sự không thể làm xuể.

Tần sư phụ đang cố gắng thể hiện đao công vụng về của mình trước mặt Chu sư phụ, học việc không tên tuổi bên cạnh Tần sư phụ, thể hiện đao công vốn không vụng về đến thế, nhưng vì một số lý do, ví dụ như quá căng thẳng mà trở nên rất vụng về.

Trong tình huống này, Chu sư phụ đã phát huy hết mức sự tiêu chuẩn kép của mình.

Sự vụng về của học việc, là sự lãng phí có hiệu suất thấp hơn cả máy xay.

Sự vụng về của Tần sư phụ, là do nền tảng đao công của Tần Hoài không tốt, làm được đến bước này đã là rất tốt rồi.

_“Trình độ đao công của cậu tốt hơn tôi tưởng tượng rất nhiều.”_ Chu sư phụ nói thẳng, _“Tôi nghe Tiểu Đàm nói cậu từ nhỏ đã phụ giúp ở tiệm ăn sáng của nhà, cơ bản không thái rau cũng không mấy khi cầm dao, trước Tết ở Hoàng Ký thái củ cải còn không xong, mãi đến gần đây mới nhận một sư phụ, trình độ mới tiến bộ vượt bậc.”_

_“Sư phụ mà cậu nhận trình độ khá cao đấy.”_

Tần Hoài: Đàm Duy An, trên tàu cao tốc cậu còn chối là bình thường không hóng chuyện!

Nói Tào Tháo, Tào Tháo đến, Chu sư phụ vừa nói xong Tiểu Đàm, Tần Hoài vừa mắng thầm Đàm Duy An xong, Đàm Duy An đã mặc đồng phục nhân viên xuất hiện lộng lẫy.

Nhân tiện, có lẽ Đàm Duy An ở Vân Trung Thực Đường và Hoàng Ký hơi quá thả lỏng bản thân + ăn uống quá đà nên béo lên, đồng phục nhân viên mặc trên người có chút chật chội.

_“Tần Hoài, tôi vừa nghe ở phòng thay đồ nói cậu đến Tri Vị Cư tôi còn không tin. 20 phút trước Tô Càn nói với tôi cậu bị say xe, còn bảo tôi đi mua thuốc say xe cho cậu, kết quả hắn chê tôi dọn dẹp chậm quá tự đi mua rồi, cậu say xe mà còn đến Tri Vị Cư làm gì? Sao cậu lại làm điểm tâm rồi?”_

_“Không phải chứ anh bạn, cậu không phải vừa đến Hàng Thành đã bị lây bệnh rồi chứ? Lần trước tôi say xe nôn đến trời đất tối sầm, chỉ muốn nôn cả mật ra, cậu đừng giống tôi hôm trước say xe, hôm sau ăn nhiều quá vào bệnh viện. Tôi nói cho cậu biết, điểm tâm ở Tri Vị Cư chúng ta nhiều lắm, cậu bắt đầu ăn từ 10 giờ sáng, mỗi loại điểm tâm ăn một miếng cũng đủ no căng bụng. Cậu không phải thích ăn há cảo sao? Há cảo của Trương sư phụ làm ngon lắm, còn có…”_

_“Chu… Chu… Chu sư phụ, ngài… ngài cũng ở đây ạ.”_ Đàm Duy An xông lên nói một tràng, mới để ý thấy Chu sư phụ đang đứng bên cạnh.

Chu sư phụ liếc nhìn Đàm Duy An, giọng điệu không mỉa mai nhưng lời nói lại rất mỉa mai: _“Ra là có thể nhìn thấy tôi à, tôi còn tưởng hôm nay màu áo của tôi trắng quá, hòa làm một với gạch lát nền giống như tắc kè hoa nên không nhìn thấy.”_

Đàm Duy An sợ đến mức nói lắp, yếu ớt giơ tay phải lên, khoe cái túi nhỏ trên tay: _“Tôi… tôi… tôi vội tìm Tần Hoài, tôi… tôi vừa rồi là muốn nói Tô Càn tuy đã đi mua thuốc say xe, nhưng hắn không say xe không có kinh nghiệm, loại thuốc đó không có tác dụng. Nên tôi lại đi mua một loại tôi lần trước đã uống cảm thấy khá hiệu quả, gọi điện cho Tần Hoài không được, vừa rồi ở phòng thay đồ nghe nói Tần Hoài ở trong bếp nên chạy thẳng đến tìm người.”_

_“Tôi… tôi chỉ đến đưa thuốc.”_

Chu sư phụ thản nhiên nói: _“Tiểu Tần say xe không nghiêm trọng, không cần uống thuốc, loại thuốc này uống nhiều không tốt, uống chút nước nóng là được.”_

Lời này vừa nói ra, học việc đang thái rau lập tức hành động, lóe lên đến góc phòng rót một cốc nước nóng mang đến cho Tần Hoài.

Chu sư phụ rõ ràng rất hài lòng với loại học việc có mắt nhìn này, cho hắn một ánh mắt tán thưởng, rồi lại rất ghét bỏ liếc nhìn học việc không hiểu ý của Tần Hoài, lúc xuống dao dùng lực rất lớn, nhưng mứt quả và các loại hạt lại không được thái nhỏ.

_“Tiểu Đàm, cậu tiếp xúc với Tiểu Tần nhiều hơn, hiểu ý của nó, cậu phụ giúp nó một tay trước đi.”_ Chu sư phụ liếc mắt ra hiệu cho Đàm Duy An, Đàm Duy An lập tức hiểu ý, vỗ vỗ vai học việc đang thái mứt quả, xua tay ra hiệu cho hắn mau lui xuống, nếu không Chu sư phụ có thể sẽ chém cậu ta.

Đàm Duy An bắt đầu phụ giúp Tần Hoài chuẩn bị nguyên liệu.

Đàm Duy An đến, lời nói của Chu sư phụ cũng nhiều hơn một chút, vừa xem vừa hỏi: _“Cậu đến rồi sao Tô Càn vẫn chưa đến?”_

_“Những người khác cũng chưa đến, tôi là vì phải mua thuốc đưa cho Tần Hoài, nên cất vali xong là đến thẳng đây. Sư đệ của tôi cũng chưa đến, cậu ấy đang dọn dẹp nhà cửa, nhà lâu rồi không ở, trên bàn toàn bụi.”_

_“Tô Càn còn phải từ chỗ ở của Tần Hoài về nhà, giữa đường lại đến tiệm thuốc mua thuốc, chắc phải 20 phút nữa mới đến được.”_

_“Cổ Lực lần này thu hoạch thế nào?”_ Chu sư phụ hỏi.

Chu sư phụ nói vậy, Tần Hoài có chút kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Chu sư phụ, hắn không ngờ Chu sư phụ lại quan tâm đến Cổ Lực như vậy. Từ lúc tiếp xúc với Chu sư phụ, Chu sư phụ ngoài nhắc đến tên Tô Càn ra thì không nhắc đến ai khác. Đàm Duy An vừa đến, Chu sư phụ không quan tâm đến Đàm Duy An trước, mà lại hỏi tiến độ của Cổ Lực thế nào.

Đàm Duy An không thấy ngạc nhiên, thậm chí có thể đã chuẩn bị sẵn lời, rất tự nhiên nói: _“Tôi cảm thấy sư đệ lần này đã thay đổi rất nhiều.”_

_“Ừm?”_ Chu sư phụ khẽ nhướng mày, lắng nghe.

_“Nói về trình độ… quả thực không có tiến bộ gì, Chu sư phụ ngài biết đấy, sư đệ của tôi chỉ có chút tài năng đó, ngài mong nó trong vài tháng có thể tiến bộ vượt bậc, thà mong nó bị ai đó đập một gậy vào sau gáy đột nhiên khai khiếu còn hơn.”_

_“Nhưng tôi thực sự cảm thấy nó đã khác trước. Trước đây lúc ông nội tôi còn sống, thường nói với sư đệ rằng trước khi làm điểm tâm hãy suy nghĩ nhiều hơn, nó cũng thực sự suy nghĩ nhiều hơn, nhưng tôi không biết nó đang nghĩ gì, có thể chỉ đơn thuần là trong lòng xem lại những thứ sắp làm hoặc là đang ngẩn người.”_

_“Nhưng thời gian này, đặc biệt là ở Hoàng Ký lúc Trịnh sư phụ dạy chúng tôi làm vân mây, tôi rõ ràng cảm nhận được sư đệ thực sự đang suy nghĩ. Sự im lặng của nó trước khi làm điểm tâm, đặc biệt là làm Như Ý Quyển, tôi có thể cảm nhận được nó thực sự đang suy nghĩ một số thứ, nhưng tôi không biết rốt cuộc nó đang suy nghĩ gì.”_

Đàm Duy An suy nghĩ một chút: _“Có lẽ, sư đệ của tôi cuối cùng cũng có chút khai khiếu rồi.”_

Chu sư phụ không đưa ra bất kỳ bình luận nào về lời nói của Đàm Duy An, chỉ khẽ nhếch miệng cười một cái, nói: _“Xem ra Trịnh Đạt cũng khá biết dạy người.”_

Tần Hoài:!!!

Trời ơi, hắn vừa rồi nên ghi âm lại đoạn này cho Trịnh Đạt nghe, để Trịnh Đạt biết thế nào là người ghét cậu nhất đồng thời cũng là người thích cậu nhất.

Tần Hoài nằm mơ cũng không ngờ, lời khen ngợi mang tính cột mốc như vậy đối với Trịnh Đạt, lại được nói ra từ miệng của Chu sư phụ trong truyền thuyết.

Chu sư phụ hỏi xong tình hình của Cổ Lực thì không hỏi ai khác nữa, có lẽ đối với ông, Tô Càn là đệ tử thân truyền chắc như đinh đóng cột của ông, không cần phải hỏi tình hình của cậu ta từ miệng người khác, còn những người khác Chu sư phụ thật sự không quan tâm.

Chu sư phụ đứng bên cạnh nhìn Tần Hoài làm điểm tâm một lúc, có lẽ cảm thấy hơi nhàm chán, cũng có thể là người đứng đầu Tri Vị Cư bận trăm công nghìn việc, không có nhiều thời gian dành cho Tần Hoài, xem một lúc đại khái hiểu được các kỹ năng cơ bản của Tần Hoài rồi đi nơi khác.

Chu sư phụ vừa đi, Đàm Duy An liền thở phào một hơi, có cảm giác như học sinh kém bị giám thị theo dõi mười mấy phút mà không bị mắng, cảm giác sống sót sau tai nạn.

_“Oa, Tần Hoài hôm nay cậu cố ý phải không? Say xe mà còn đến Tri Vị Cư làm điểm tâm, Tô Càn còn nói với tôi hôm nay cậu có thể sẽ không đến Tri Vị Cư mà ở nhà nghỉ ngơi, sao cậu biết Chu sư phụ thích nhất loại đầu bếp điểm tâm như vậy? Trên tàu cao tốc tôi có nói không? Hay là Tô Càn lén nói cho cậu biết, cậu cũng quá biết lấy lòng người khác rồi đấy!”_

_“Đây chỉ là một tai nạn.”_ Tần Hoài chân thành nói, _“Tôi nói là trước khi ăn cái bánh tart trứng đó, tôi cũng không ngờ bây giờ mình lại đang làm bánh trôi ở Tri Vị Cư, cậu tin không?”_

Đàm Duy An:?

Tần Hoài dùng vài lời ngắn gọn giải thích cho Đàm Duy An tình hình vừa rồi, nghe mà Đàm Duy An há hốc mồm, cuối cùng lộ ra vẻ mặt tán thưởng.

_“Quá đỉnh.”_ Đàm Duy An khẽ cảm thán, _“Cả đời này tôi cũng không ngờ có thể nịnh bợ Chu sư phụ như vậy.”_

Tần Hoài: _“…Tôi thật sự không có ý đó.”_

_“Chính vì không có ý đó mới đỉnh chứ!”_ Đàm Duy An hơi cao giọng, nhận ra mình có chút kích động lại hạ thấp giọng, _“Cậu có biết vừa rồi Chu sư phụ nhìn cậu với ánh mắt ôn hòa đến mức nào không, lúc nói chuyện với cậu hòa nhã đến mức nào, không hề có chút mỉa mai.”_

_“Nếu là bình thường, Chu sư phụ có hứng thú xem người khác làm điểm tâm lâu như vậy mà nhân thịt băm thành thế này, đã sớm đề nghị hắn đến đoàn phim làm diễn viên quần chúng băm thịt rồi.”_

_“Hả? Tại sao lại là diễn viên quần chúng?”_

_“Vì rất nhiều nguyên liệu của đoàn phim sẽ để đến mức bốc mùi không ăn được, tay nghề này băm thịt tươi thì lãng phí, cứ băm những thứ vứt thẳng vào thùng rác là được.”_

Không đợi Tần Hoài lộ ra vẻ kinh ngạc _“còn có thể mỉa mai như vậy”_ , Đàm Duy An tiếp tục nói: _“Chu sư phụ ghét nhất là những người giả tạo trước mặt ông. Tri Vị Cư chúng ta mỗi năm đều tuyển học việc mới phải không? Có học việc tự cho mình thông minh, thích giở trò ma mãnh.”_

_“Như là bị bệnh nhưng vẫn giả vờ mình yêu nghề, nhất quyết kéo lê thân bệnh sốt đến 38, 39 độ cũng phải đến bếp sau làm việc bình thường, loại người này Chu sư phụ ghét nhất.”_

_“Nhưng Chu sư phụ vừa ghét loại người giả tạo này, vừa rất thích loại người như cậu, rõ ràng cơ thể không khỏe, cũng không phải cố ý đến làm việc. Chỉ là bất giác đã đến Tri Vị Cư, là bị thu hút, là trong lòng cậu thực sự thích điểm tâm, cậu chỉ muốn đến, dù say xe buồn nôn cũng phải đi dạo đến cửa Tri Vị Cư xếp hàng nếm thử điểm tâm của Tri Vị Cư.”_

Nói rồi, Đàm Duy An lại trở nên bực bội: _“Chết tiệt, tuyệt kỹ này sao tôi không nghĩ ra.”_

Tần Hoài: …Nghe có vẻ như Đàm Duy An bình thường rất thích giở trò ma mãnh nhỉ.

Đàm Duy An tiếp tục nói: _“Chu sư phụ thích nhất hai loại người, một là cực kỳ có tài năng, một là cực kỳ chăm chỉ, bây giờ trong mắt Chu sư phụ, cậu chính là người vừa cực kỳ có tài năng vừa cực kỳ chăm chỉ, quả thực là bộ lọc kéo căng hết cỡ.”_

_“Thật đấy, dù là Tô Càn ở đây Tô Càn cũng sẽ kinh ngạc, tôi đã nhiều năm không thấy Chu sư phụ hòa nhã như vậy.”_

_“Hơn nữa Chu sư phụ là người rất coi trọng ấn tượng đầu tiên, tại sao Chu sư phụ không thích Trịnh sư phụ? Chính là vì ấn tượng đầu tiên của Chu sư phụ đối với Trịnh sư phụ rất tệ, dù sau này Trịnh sư phụ dùng hành động thực tế để ông thay đổi quan điểm, nhưng Chu sư phụ bẩm sinh đã có thành kiến với Trịnh sư phụ, nên ông nhìn Trịnh sư phụ vẫn thấy chỗ này không vừa mắt, chỗ kia cũng không vừa mắt.”_

_“Cậu thì khác, cậu quả thực là từ trái nghĩa của Trịnh sư phụ!”_

_“Sớm biết xây dựng hình tượng quan trọng như vậy, lúc nhỏ lần đầu tiên gặp Chu sư phụ tôi đã nên nhanh chóng bắt đầu nhào bột, chứ không phải tìm ông nội đòi 10 đồng mua đồ ăn vặt.”_

Tần Hoài gật đầu như suy tư gì đó.

Vậy là… hắn đã vô tình cày đầy độ hảo cảm của Chu sư phụ?

_“Chu sư phụ bây giờ giỏi nhất làm món điểm tâm gì?”_ Tần Hoài hỏi.

_“Chắc chắn là các loại điểm tâm khai tô rồi, tuy Chu sư phụ nổi tiếng nhất là thuyền điểm, nhưng thuyền điểm quá phiền phức, giá cũng cao đến kinh người. Thường chỉ có những dịp trọng đại mới có khách trả giá cao mời Chu sư phụ làm thuyền điểm, Chu sư phụ bình thường rất ít khi làm.”_

_“Chu sư phụ bây giờ làm nhiều hơn chắc là bánh sư tử tỉnh.”_

_“Sao vậy?”_

_“Không có gì, tôi chỉ là vừa rồi ăn bánh tart trứng của Chu sư phụ làm thực ra không cảm nhận được tay nghề lắm, có chút muốn nếm thử món điểm tâm sở trường thực sự của Chu sư phụ.”_

Đàm Duy An: 6

Đây là thiên tài cày hảo cảm sao? Hắn tưởng hắn vừa nói nhiều như vậy, suy nghĩ đầu tiên của Tần Hoài là nhanh chóng đi thỉnh giáo Chu sư phụ về kỹ xảo chỉ pháp, tốt nhất là lừa

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!