## Chương 424: Mộng
Du lịch vòng quanh thế giới?
Tần Hoài rất rõ ràng, cho dù Triệu Thành An là tinh quái tương tự như Trần Tuệ Tuệ hoặc cực kỳ đặc biệt, anh ta cũng phải phù hợp với quy luật cơ bản của tinh quái, những thứ kỳ lạ cổ quái nhiều lần lặp lại trong mơ phần lớn không phải là giấc mơ bình thường, là sự cụ thể hóa ký ức hoặc chấp niệm của mấy kiếp trước.
Cho nên chấp niệm của Triệu Thành An là du lịch vòng quanh thế giới?
Kiếp đầu tiên bị người ta nhốt lại rồi, hay là chết quá nhanh chưa chơi đủ ở nhân gian, muốn thống khoái đi chơi khắp nơi một vòng?
_"Tần Hoài còn cậu thì sao? Cậu có làm giấc mơ kỳ lạ cổ quái nào không?"_ Triệu Thành An trò chuyện là tuân theo nguyên tắc có qua có lại, sẽ không tự mình nói mãi, sẽ thường xuyên ném chủ đề cho người khác để mỗi người đều có cảm giác tham gia.
Tần Hoài cũng đoán được Triệu Thành An sẽ ném câu hỏi lại, thuận theo tự nhiên đáp: _"Tôi bình thường ngủ rất ít khi nằm mơ, trừ phi là luyện điểm tâm luyện đến tẩu hỏa nhập ma rồi. Trước đây lúc ngày nào cũng luyện cùng một món điểm tâm, có đôi khi buổi tối nằm mơ cũng đang làm điểm tâm."_
_"Vậy hồi nhỏ thì sao? Hồi nhỏ cậu cũng không nằm mơ sao?"_ Đàm Duy An cách Triệu Thành An một bàn bếp cố tình vươn dài cổ tham gia chủ đề, cứng cổ hỏi.
Tần Hoài có chút cạn lời liếc nhìn Đàm Duy An một cái, phát hiện cậu ta vẫn đang nhào bột, bột nhào không ra sao, chắc hẳn là phân tâm rồi.
_"Cậu muốn làm gì?"_ Tần Hoài hỏi.
_"Tứ Hỷ Hoa Tiêu a, tôi mấy ngày nay đều đang làm Tứ Hỷ Hoa Tiêu cậu sẽ không không biết chứ? Tôi làm điểm tâm rất nghiêm túc a, học món nào làm món đó a. Tần Hoài cậu vẫn chưa trả lời tôi đâu, hồi nhỏ cậu không nằm mơ sao?"_
Tần Hoài nhạt nhẽo nói: _"Nằm mơ a, hồi nhỏ tôi ở trong cô nhi viện, có đôi khi buổi tối sẽ mơ thấy tôi gọi một người phụ nữ trẻ tuổi là mẹ, sau đó tỉnh giấc phát hiện căn bản không có mẹ, chỉ có thể gọi Tần viện trưởng là Tần mụ mụ, trẻ con trong cô nhi viện chúng tôi về cơ bản đều như vậy."_
Đàm Duy An:...
Đàm Duy An ngoan ngoãn ngậm miệng lại, cúi đầu nghiêm túc nhào bột, trên mặt viết đầy tôi thật đáng chết a, sao tôi lại nghĩ quẩn đi hỏi Tần Hoài câu hỏi này, lát nữa Chu sư phụ sẽ không đánh chết tôi chứ?
Triệu Thành An cũng trầm mặc rồi, cắm cúi làm việc một lúc, mới bất an nhỏ giọng hỏi: _"Tần Hoài, vừa nãy cậu nói là thật hay là để Đàm Duy An ngậm miệng..."_
_"Nửa thật nửa giả đi."_ Tần Hoài rất thẳng thắn nói, _"Đó đều là chuyện lúc còn rất nhỏ, Tần viện trưởng nói với tôi tôi là vừa mới sinh ra không lâu đã bị vứt bỏ ở cổng cô nhi viện. Trên người có một tờ giấy, trong giấy viết năm tháng sinh của tôi, giống như trong phim truyền hình diễn vậy."_
_"Nhưng hồi nhỏ, trong cô nhi viện những đứa trẻ khỏe mạnh vừa sinh ra đã bị vứt bỏ giống như tôi vẫn khá ít. Nhiều hơn là bố mẹ gặp tai nạn, trong nhà không có họ hàng bằng lòng nuôi dưỡng đưa đến cô nhi viện, hoặc là nuôi đến một độ tuổi nhất định kiểm tra ra có bệnh bị vứt bỏ."_
_"Cho nên hồi nhỏ tôi cũng sẽ không ngưỡng mộ những đứa trẻ khác có bố có mẹ, suy cho cùng tôi từ lúc có ý thức đã không có khái niệm về mặt đó. Ngược lại là những đứa trẻ có ký ức về bố mẹ khá đáng thương, bọn chúng là thật sự sẽ thường xuyên buổi tối nằm mơ thấy bố mẹ của mình, sau đó khóc tỉnh, lúc ăn sáng Tần viện trưởng sẽ không ngừng an ủi bọn chúng, kể chuyện dỗ bọn chúng vui, hoặc là vung tiền mua kẹo hoa quả cho mọi người."_
_"Tôi sẽ nằm mơ thấy, có thể là bởi vì lúc đó mọi người đều mơ thấy, tôi không mơ thấy có chút không hòa đồng, nghe bọn chúng nói cho nên có đôi khi buổi tối sẽ mơ thấy."_
_"Đàm Duy An hẳn là từng nói với anh, tôi từ lúc còn rất nhỏ đã tưởng tượng mình có một hệ thống trò chơi. Lúc ở cô nhi viện, tôi liền tưởng tượng góc trên bên phải tầm nhìn của mình có một dấu chấm than, lúc đó tôi đều là tự mình chơi với mình, nếu không phải thành tích học tập của tôi cũng được cũng có thể nói chuyện bình thường, rất nhiều người đều nghi ngờ tôi là một kẻ ngốc."_
Triệu Thành An không hiểu, Triệu Thành An vô cùng chấn động.
Mặc dù Triệu Thành An luôn nghe Đàm Duy An nói tinh thần Tần Hoài không được bình thường lắm, tưởng tượng mình có một hệ thống trò chơi còn ban bố nhiệm vụ cho mình. Nhưng khi anh ta tận tai nghe được lời này từ miệng Tần Hoài, Triệu Thành An vẫn không khỏi cảm thán trong lòng hóa ra căn bệnh này của Tần Hoài là có từ nhỏ a.
Thảo nào Đàm Duy An luôn muốn mắc mà mắc không được, hóa ra là muộn rồi.
Chủ đề trò chuyện đến chỗ mấu chốt, Cát Tường Vân Văn Tô trên tay Triệu Thành An cũng làm đến chỗ mấu chốt.
Triệu Thành An giảm tốc độ, lo lắng cánh tay mình che khuất tầm nhìn của Tần Hoài còn nghiêng sang bên cạnh một chút, lấy ra trạng thái đang bị 8 máy quay đồng thời quay phim, chỉ thiếu nước nói một câu: Thưa quý vị khán giả buổi sáng tốt lành, hôm nay tôi muốn giới thiệu với mọi người là phần Vân văn của Cát Tường Vân Văn Tô.
_"May mà hồi nhỏ tôi chỉ đơn thuần là không thích đi học ngày nào cũng nghĩ làm sao để đến tiệm game chơi game, nếu không năm đó bố mẹ tôi đã không phải đưa tôi đến Tri Vị Cư làm điểm tâm, mà là đưa tôi đến bệnh viện rồi."_ Triệu Thành An cầm Cát Tường Vân Văn Tô vừa cuộn xong cuộn thuận lên cho Tần Hoài xem, _"Vừa nãy nhìn rõ chưa? Vân văn thực ra rất đơn giản, theo tôi thấy bản chất của việc làm Vân văn chính là học thuộc công thức, chỉ cần học thuộc rõ ràng công thức, mỗi bước đều học thuộc làu làu, luyện đến mức hình thành ký ức cơ bắp cậu nhắm mắt lại đều có thể cuộn ra Vân văn đẹp mắt."_
_"Nhưng cái này chỉ áp dụng cho loại điểm tâm Vân văn tương đối đơn giản như Cát Tường Vân Văn Tô, Tứ Hỷ Quyển đó của cậu quá biến thái rồi, cuộn thuận một lần, cuộn ngược một lần, lại còn là điểm tâm hấp không thể dùng phương thức chiên rán và nướng để định hình. Sao cậu vừa lên đã thử thách món điểm tâm có độ khó cao như vậy? Trước đây lúc tôi luyện Chỉ Pháp những món có độ khó cao chưa bao giờ luyện, học cũng không thèm học một chút, sư phụ tôi đánh chết tôi tôi cũng không luyện."_
Tần Hoài:... Giọng điệu ngược lại cũng không cần tự hào như vậy.
_"Tại sao?"_ Tần Hoài có chút tò mò hỏi, cảm thấy miệng hơi trống không ăn chút đồ xem Triệu Thành An làm điểm tâm không quen, nhìn xung quanh, nhìn thấy hai quả táo tàu trên bàn bếp của Đàm Duy An, tiện tay lấy đi, vừa ăn vừa hỏi.
_"Thứ không làm được có sự cần thiết gì phải luyện?"_ Triệu Thành An hỏi ngược lại, _"Tôi chưa bao giờ làm thứ mình không làm được, giống như hồi đi học học không hiểu thì tôi không học, bố mẹ tôi đánh chết tôi tôi cũng không học."_
Tần Hoài:...?
Đây rốt cuộc là tinh quái giống loài gì vậy? Có thể nuôi dưỡng ra cá tính như vậy, người anh em anh cũng quá phóng khoáng rồi đi.
Xem ra, tính khí của Chu sư phụ thật đúng là không tồi, có thể làm sư phụ của Triệu Thành An bao nhiêu năm như vậy còn có thể nhịn được không đánh chết anh ta. Triệu Thành An thiên phú tốt là một phương diện, Chu sư phụ độ bao dung cao lại là một phương diện khác.
Tần Hoài thật sự là không nhịn được, quay đầu hỏi Đàm Duy An rất muốn tham gia chủ đề, nhưng không dám mở miệng, chỉ đành vểnh tai lên giả vờ mình đang nghiêm túc nhào bột, thực tế bột lại nhào thành một đống lộn xộn: _"Anh ta nói chuyện luôn như vậy sao?"_
Tần Hoài lờ mờ nhớ Triệu Thành An mấy ngày trước không phải nói chuyện như vậy, lúc 4 người trò chuyện Triệu Thành An chỉ là hơi bộp chộp, nhưng không buông thả bản thân đến mức độ này.
Chỉ có thể nói sư huynh sư tỷ vẫn là có một chút uy áp, có thể tạm thời áp chế Triệu Thành An để anh ta không đến mức chuyện gì cũng nói ra ngoài.
Đàm Duy An cảm động ngẩng đầu, dùng giọng điệu cuối cùng cũng có người có thể hiểu được cảm nhận của tôi lớn tiếng nói: _"Anh ta lúc ở cùng chúng tôi luôn như vậy, tôi đã sớm muốn cho anh ta hai đấm rồi!"_
Sự thổ lộ chân tình của Đàm Duy An không nhận được sự phản hồi mà cậu ta mong muốn, Tần Hoài chỉ gật gật đầu, sau đó nhìn chằm chằm vào bột của Đàm Duy An nói: _"Nếu cậu muốn làm Tứ Hỷ Hoa Tiêu thì bột không thể nhào cứng như vậy, đến lúc đó cậu còn phải cuộn thuận và cuộn ngược nữa."_
_"Nhưng bột này của cậu cũng không còn dư địa cứu vãn gì nữa rồi, thật sự không được thì nhào thêm vài cái dùng để làm bánh nướng đi. Phun nhiều dầu một chút, rắc chút hành lá và vừng, ăn vào hẳn là cũng rất thơm."_
Đàm Duy An: (-_-)
Họ Tần kia, cậu cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì, cậu bây giờ nói chuyện sao lại trở nên khó nghe như vậy rồi?.
Tần Hoài cứ đứt quãng trò chuyện với Triệu Thành An cả một ngày như vậy, trong lúc đó Đàm Duy An vài lần cố gắng tham gia chủ đề đều bị Tần Hoài và Triệu Thành An vô tình đuổi ra ngoài. Tiểu Đàm ở giai đoạn hiện tại là thật sự không thể lười biếng nữa rồi, lười biếng nữa bột của cậu ta sẽ thật sự không thể nhìn được nữa.
Mặc dù bột hiện tại của cậu ta đã có chút không thể nhìn được nữa rồi.
Tần Hoài thậm chí có một khoảnh khắc cảm thấy, Đàm Duy An nên từ đệ tử chân truyền giáng cấp thành học đồ bình thường, lại quay về cuộn một chút, người anh em quả thực là hơi quá buông lỏng rồi.
_"Đàm Duy An chính là cái đức hạnh này, cũng không biết có phải là bởi vì lúc đầu tôi là do Đàm sư phụ dẫn dắt hay không, hồi nhỏ tôi tiếp xúc với Đàm Duy An khá nhiều, cậu ta liền đặc biệt thích học tôi, cái tốt không học chuyên học cái xấu. Cái gì mà lười động tay, chỉ thích làm cái dễ bắt nhịp không thích thử thách độ khó cao, đến giờ là phải tan làm một khắc cũng không luyện thêm, học hết đi rồi."_
_"Cũng không biết học chút cái tốt, trên người tôi nhiều ưu điểm như vậy, cậu ta cứ khăng khăng là một cái cũng không học được."_
Trong quán sủi cảo mà Đàm Duy An cực lực đề cử, Tần Hoài, Triệu Thành An và Thạch Đại Đảm chiếm cứ một chiếc bàn lớn 6 người, trên bàn bày đủ 14 đĩa sủi cảo.
Sở dĩ trên bàn có 14 đĩa sủi cảo, là bởi vì quán sủi cảo này quy mô khá nhỏ, trong quán chỉ cung cấp 14 loại sủi cảo có hương vị khác nhau. Nếu ông chủ có một chút tinh thần đổi mới, bằng lòng tung ra sủi cảo nhân dâu tây socola, sầu riêng socola, dâu tây xoài, Dương Chi Cam Lộ (chè xoài bưởi bột báng), Tần Hoài tin rằng Thạch Đại Đảm cũng sẽ ôm thái độ không tin tà mà gọi mỗi loại một đĩa.
Còn về tại sao Tần Hoài lại biết có những hương vị sủi cảo này.
Hồi học đại học, cậu từng ăn ở một quán sủi cảo sáng tạo ở cửa sau trường, quán sủi cảo đó mở được ba tháng thì sập tiệm rồi.
Triệu Thành An nhai củ cải muối rôm rốp, cảm thán: _"Đừng nói, kim chi của quán sủi cảo này thật sự khá ngon. Tần Hoài cậu phát hiện ra từ đâu vậy? Sao tôi không biết gần Tri Vị Cư còn có một quán sủi cảo như vậy."_
_"Trước đây Đàm Duy An đề cử cho tôi."_ Tần Hoài cũng đang ăn kim chi, _"Vốn dĩ định sau khi tan làm hẹn Đàm Duy An cùng đến, nhưng Tứ Hỷ Hoa Tiêu hôm nay của cậu ta làm quá tệ, bị Chu sư phụ giữ lại luyện thêm ba tiếng. Lão Thạch đã sớm giữ chỗ ăn một vòng rồi, tôi cũng không tiện để Lão Thạch đợi quá lâu, chỉ đành lần sau lại hẹn cậu ta vậy."_
Nghe Tần Hoài cue đến mình, Thạch Đại Đảm vẫn luôn lặng lẽ ăn sủi cảo ngẩng đầu lên, cho Tần Hoài một ánh mắt bây giờ liền đến lượt tôi người hỗ trợ vàng (support) này lấp lánh đăng tràng rồi sao, sau khi nhận được cái lắc đầu đáp lại của Tần Hoài lại cúi đầu tiếp tục ăn.
Ăn được hai cái sủi cảo, Thạch Đại Đảm cảm thấy mình nên nói chút gì đó, lại mở miệng nói: _"Sủi cảo nhân thịt bò hành lá của quán này khá ngon."_
Triệu Thành An là một người rất sẵn lòng nhận an lợi (đề cử), nghe Thạch Đại Đảm nói như vậy, lập tức vươn đũa gắp một cái sủi cảo thịt bò hành lá nhét vào miệng, tùy tiện nhai vài cái nuốt chửng.
_"Lão Thạch anh thích ăn sủi cảo hương vị này a, nhân thịt bò hành lá tôi cũng biết làm, ngày mai lúc đi làm lười biếng tôi gói cho anh một ít tan làm rồi mang cho anh."_
Nói xong Triệu Thành An còn không quên dặn dò Tần Hoài: _"Hôm nay tôi xem trạng thái cuối cùng sư phụ mắng Đàm Duy An, ước chừng Tart trứng hôm nay của Tô Càn làm lại không ra sao, sư phụ ngày mai còn phải nhìn chằm chằm cậu ta luyện cả ngày không có thời gian quản chúng ta."_
_"Lời dặn dò sáng nay sư phụ dành cho tôi là bảo cậu trong vòng ba ngày ngàn vạn lần đừng động tay làm Cát Tường Vân Văn Tô, nhất định phải nhìn đủ ba ngày mới cho cậu bắt tay vào làm. Cậu càng cấp bách, càng muốn động tay làm, tôi càng không cho, lúc cậu nhìn sẽ càng tập trung chú ý học được càng nhanh."_
_"Hồi đó lúc tôi học điểm tâm, sư phụ toàn dùng phương pháp này chỉnh tôi. Nhưng tôi cảm thấy cậu không cần thiết bắt buộc phải như vậy, ngày mai tôi dành chút thời gian lười biếng gói cho Lão Thạch chút sủi cảo, Tần Hoài cậu liền nhân cơ hội làm chút Cát Tường Vân Văn Tô, Cổ Lực và Đàm Duy An sẽ không mách lẻo đâu."_
Nghe Triệu Thành An nói như vậy, Thạch Đại Đảm lập tức cảm động rồi. Mặc dù ông không hiểu tại sao đi làm gói sủi cảo là lười biếng, nhưng điều này không cản trở việc ông cảm động.
Thạch Đại Đảm cảm động ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Triệu Thành An, không đợi Tần Hoài cho ông một ánh mắt ám thị, trực tiếp lên acc hỗ trợ.
_"Tiểu Triệu, tôi nghe Tiểu Tần nói cậu thích đi du lịch khắp nơi trên thế giới."_ Thạch Đại Đảm mạnh dạn mở mic.
Triệu Thành An ném cho Tần Hoài một ánh mắt nghi hoặc, trong ánh mắt viết đầy sao cậu lại biến thành Đàm Duy An số hai rồi, đều có người mở miệng là nghe Tiểu Tần nói rồi.
_"Chỉ có thể nói là có hứng thú về mặt này, nhưng không có thời gian gì, một năm chỉ có thể ra ngoài chơi một chuyến. Đầu năm nay đi Đông Nam Á, năm sau nếu không có gì bất ngờ xảy ra có thể sẽ đi bên Trung Đông."_
_"Những năm đầu tôi cũng thường xuyên ra nước ngoài, Đông Á, Nam Á, Đông Nam Á, Trung Đông, Châu Âu, bờ bên kia đại dương đều từng đi. Thế này đi, chúng ta kết bạn WeChat, tôi người này cũng không có sở thích gì khác, chính là thích ăn chút đồ, cậu nếu hỏi tôi điểm tham quan nào vui có thể không nhớ nữa, nhưng nếu hỏi tôi có món ăn vặt nào ngon tôi vẫn nhớ không ít đâu."_
Tần Hoài nghe Thạch Đại Đảm nói như vậy có chút kinh ngạc, tối nay cậu hẹn Triệu Thành An ra ngoài ăn cơm, chủ yếu là muốn giới thiệu Triệu Thành An và Thạch Đại Đảm làm quen, tiện cho sau này lúc dò hỏi Triệu Thành An để Thạch Đại Đảm giúp đỡ đánh hỗ trợ.
Không ngờ lời của Triệu Thành An chưa dò ra được, ngược lại dò ra được trải nghiệm phong phú của Thạch Đại Đảm, những chuyện này Thạch Đại Đảm trước đây nhưng là một chữ cũng chưa từng nói với cậu.
_"Lão Thạch anh những năm đầu còn từng đi nhiều quốc gia như vậy a?"_ Tần Hoài hỏi.
Thạch Đại Đảm cười hiền lành: _"Làm ăn buôn bán mà, lúc đó tôi không biết phải làm ăn buôn bán gì, nghĩ đến việc đi các nơi khác dạo thêm. Trong nước dạo xong rồi thì đi nước ngoài dạo, dạo tới dạo lui cuối cùng phát hiện những việc buôn bán đó đều không hợp với tôi, vẫn là nuôi trồng hải sản khá đơn giản."_
Tần Hoài bừng tỉnh.
_"Nuôi trồng hải sản đơn giản sao? Bố tôi có người bạn là làm nuôi trồng hải sản, tôi nghe nói là nhiệt độ thấp đi 0.5 độ hay là hàm lượng oxy không đủ, mẻ hải sản nuôi đó chết sạch đền mất mấy chục vạn."_
_"Bây giờ chuyển nghề nuôi gà, không biết là tiêu độc diệt khuẩn không đến nơi đến chốn hay là mật độ quá cao, gà lại chết hơn một nửa, lại đền mất mấy chục vạn."_
_"Tôi còn tưởng nuôi trồng rất khó chứ."_
Thạch Đại Đảm liên tục xua tay: _"Không khó đâu, chỉ cần nắm vững phương pháp kỹ xảo thì rất đơn giản. Không tin cậu hỏi Tiểu Tần, tôi chưa bao giờ quản chuyện trong xưởng nuôi trồng của tôi, bình thường lúc ở tỉnh Quảng Đông tôi cũng thường xuyên ra biển câu cá hoặc tụ tập ăn uống với bạn bè."_
_"Tôi cái này đều ra ngoài một hai tháng rồi, trong xưởng nuôi trồng một chút chuyện cũng không có, hai ngày trước còn xuất một mẻ hàng đấy."_