## Chương 425: Chỉ Nam Chốn Công Sở
Một bữa cơm ăn xong, Thạch Đại Đảm và Triệu Thành An ngay cả WeChat cũng kết bạn rồi, trên đường Tần Hoài trở về, Thạch Đại Đảm đã lướt xem toàn bộ vòng bạn bè trong ba tháng gần đây của Triệu Thành An lần lượt thả tim, có thể nói là lễ nghi xã giao kéo đầy.
Tần Hoài sau khi về đến nhà 5 phút thì nhận được điện thoại từ An Du Du, trong điện thoại, An Du Du dùng giọng điệu nơm nớp lo sợ bày tỏ lòng biết ơn của mình đối với Vân Trung Thực Đường, vô cùng cảm ơn công ty có thể cho mình cơ hội tu nghiệp quý báu này.
Sau đó trong lúc khách sáo giả tạo hai ba phút, đã hỏi cặn kẽ một lượt về trợ cấp đi công tác, có trợ cấp giao thông và trợ cấp ăn uống không, có yêu cầu tăng ca bắt buộc không, ví dụ như học đồ Triệu Vị Cư trong truyền thuyết mỗi ngày thời gian làm việc không dưới 12 tiếng đồng hồ.
Có thể nghe ra rất cẩn thận, rất coi trọng lần giao lưu này.
Sau khi biết được cường độ làm việc kéo đầy đồng thời tiền lương cũng kéo đầy, An Du Du vui vẻ nhảy nhót hỏi mình có thể xuất phát muộn vài ngày không, cô ấy bên này cần vài ngày thời gian để cho thuê lại căn nhà hiện tại đang ở.
Tần Hoài sảng khoái nhận lời, bảo An Du Du sắp xếp ổn thỏa mọi chuyện bên Sơn Thị rồi mới đến Hàng Thành. Cân nhắc đến việc An Du Du là một người chưa từng đi công tác, Tần Hoài còn đặc biệt dặn dò thêm vài câu, kể một số mẹo nhỏ khi đi công tác và chung sống với đồng nghiệp mới, An Du Du như bắt được vàng ghi chép lại toàn bộ quá trình, chỉ thiếu nước ghi âm.
Sau khi cúp điện thoại, Tần Hoài phát hiện Thạch Đại Đảm đang dùng một loại biểu cảm phức tạp nhìn mình.
_"Sao vậy? Có phải buổi tối ăn nhiều sủi cảo quá bây giờ dạ dày hơi khó chịu không, có cần tôi đưa anh đến bệnh viện không?"_ Tần Hoài quan tâm hỏi.
_"Không có."_ Thạch Đại Đảm biểu cảm không đổi, _"Mặc dù tôi chỉ ở kiếp đầu tiên mới đi làm đàng hoàng, nhưng tôi cảm thấy những mẹo nhỏ cậu vừa truyền thụ có thể không quá áp dụng cho Thiềm Thừ Ba Chân."_
_"Tiểu Tần, cậu có phải chưa từng đi làm không?"_
Tần Hoài vừa định một mực phủ nhận, biểu thị mình sao có thể chưa từng đi làm, cậu chính là từ nhỏ...
Ê, cậu hình như là chưa từng đi làm đàng hoàng.
Tần Hoài vừa tốt nghiệp đại học đã về Tần Gia Tảo Canh Điếm phụ giúp rồi, còn thiếu đông gia hơn cả thiếu đông gia, đại danh của Tiểu Tần sư phụ có thể nói là truyền khắp toàn bộ Tam Mã Lộ Tiểu Khu, không ai không biết không ai không hiểu.
Kế thừa gia nghiệp chưa được mấy năm, Tần Hoài đã kế thừa một phần gia nghiệp lớn hơn tự mình làm ông chủ rồi. Miễn cưỡng nói khoảng thời gian đi làm, có thể là lúc giao lưu ở Hoàng Ký coi như là đi làm, nhưng cái ban đó đi làm cũng rất tùy ý, Tần Hoài qua đó chính là đãi ngộ đại sư phụ, Vương Tuấn loại đệ tử chân truyền này đều bị Hoàng Thắng Lợi chỉ đích danh làm phụ bếp cho cậu.
Bây giờ ở Tri Vị Cư thì càng không cần phải nói, đại sư phụ của Tri Vị Cư có một tính một, đãi ngộ đều là kéo đầy, so với đi làm đàng hoàng có sự khác biệt một trời một vực.
Tần Hoài càng nghĩ càng kinh hãi, hỏng rồi, lần này liên quan đến vùng mù kiến thức của cậu rồi, cậu là thật sự chưa từng đi làm.
_"Vậy những gì tôi vừa nói với An Du Du, có rất nhiều đều không quá đúng phải không?"_ Tần Hoài khiêm tốn thỉnh giáo.
Thạch Đại Đảm cũng không quá chắc chắn: _"Tôi khó mà nói, suy cho cùng tôi cũng không quá am hiểu đi làm. Nhưng tôi có thể giúp An Du Du viết một bản những điều cần chú ý khi làm việc và chung sống với đồng nghiệp, đến lúc đó cậu cứ nói là cậu đặc biệt chuẩn bị cho con bé, hẳn là có thể phát huy tác dụng."_
_"Trước đây lúc tôi ăn cơm ở Vân Trung Thực Đường từng gặp nha đầu này vài lần trong hậu trù, hơi ngốc nghếch ngơ ngác, người khác dạy cái gì thì học cái đó, ngoại trừ đặc biệt có chủ kiến trong chuyện tiền bạc ra những chuyện khác đều không quá được. Nhưng Thiềm Thừ Ba Chân bọn họ đều như vậy, An Du Du đã coi là vô cùng thông minh rồi. Trước đây tôi quen một con Thiềm Thừ Ba Chân độ kiếp thành công, lúc độ kiếp đã đi ăn xin 30 năm, cuối cùng gặp phải năm mất mùa không xin được cơm chết đói độ kiếp liền thành công rồi."_
Tần Hoài:...?
Cho nên nội bộ Thiềm Thừ Ba Chân bọn họ có phải có một cuốn sách giáo khoa độ kiếp, tên là _"Bảo Điển Ăn Xin"_ , dạy mỗi một con Thiềm Thừ Ba Chân vẫn chưa độ kiếp làm thế nào để đi ăn xin.
Chẳng qua là chí hướng của An Du Du khá cao xa một chút, người khác đều là chỉ xin cơm của mình, An Du Du thích nhặt đàn em, cho nên độ kiếp thất bại rồi.
Tần Hoài biểu thị tâm ý của Thạch Đại Đảm cậu cảm nhận được rồi, chính là...
_"Lão Thạch, anh chắc chắn những điều cần chú ý khi làm việc anh viết có tác dụng?"_
Không phải Tần Hoài không tin tưởng Thạch Đại Đảm, mà là theo lời kể của Thạch Đại Đảm và những gì Tần Hoài nhìn thấy trong ký ức về đánh giá của Thạch Đại Đảm trong công việc... Tần Hoài cảm thấy Thạch Đại Đảm còn không am hiểu đi làm hơn cả mình.
_"Hẳn là có tác dụng đi."_ Thạch Đại Đảm nói, _"Tôi đem những việc tôi làm lúc đi làm ở kiếp thứ 1 liệt kê ra toàn bộ viết thành những hạng mục cấm, ít nhiều có thể khởi được một chút tác dụng cảnh cáo."_
Cân nhắc đến việc những điều cần chú ý trong công việc bên phía An Du Du khá gấp, Thạch Đại Đảm làm việc thâu đêm, chiều ngày thứ 2 cũng không ra ngoài kiếm ăn, cuối cùng trước giờ ăn tối đã viết xong những điều cần chú ý gửi cho Tần Hoài.
Tần Hoài liếc nhìn tài liệu Thạch Đại Đảm gửi tới, bình quân cứ 20 chữ thì có một chữ viết sai. Không biết là do chuyển giọng nói thành văn bản tỷ lệ sai chữ cao, hay là Thạch Đại Đảm đơn thuần không am hiểu gõ chữ, Tần Hoài nghiêng về vế trước hơn, bởi vì WeChat của Thạch Đại Đảm gần như không gõ chữ chỉ gửi tin nhắn thoại.
Ông nói mình bị dị ứng với việc đọc sách tuyệt đối không phải là lời nói dối, Tần Hoài từng nghi ngờ ông không chỉ dị ứng với việc đọc sách, ông đối với chữ cũng dị ứng.
Đương Khang quả thực rất chân thành, chính là trí nhớ không tốt. Rất nhiều chuyện nếu Tần Hoài không nghĩ đến không chủ động nhắc, Thạch Đại Đảm căn bản không nhớ ra để nói, ví dụ như ông từng chạy khắp các nước loại chuyện nhỏ mà người bình thường chắc chắn sẽ thổi phồng lên tận trời, nhưng Thạch Đại Đảm cảm thấy không có gì nên một chữ cũng không nhắc đến này.
.
_"Cho nên, hôm nay Tart trứng của Tô Càn làm vẫn không ra sao, dẫn đến Chu sư phụ tính khí nóng nảy, Tứ Hỷ Hoa Tiêu của Tiểu Đàm lại là hàng mã, lúc lười biếng trò chuyện với Triệu Thành An thì càng bị Chu sư phụ bắt quả tang tại trận."_
_"Điều này trực tiếp dẫn đến việc Tiểu Đàm hôm nay phải luyện thêm 3 tiếng không kịp bữa tối với chúng ta, Tiểu Triệu cũng vì lười biếng bị giữ lại mắng mỏ không đến."_
Cùng một quán sủi cảo, cùng một chiếc bàn, cùng 14 đĩa sủi cảo có hương vị khác nhau và ba đĩa kim chi, Tần Hoài và Thạch Đại Đảm ngồi đối diện nhau ăn bữa tối nhân tiện kể những chuyện xảy ra ở Tri Vị Cư hôm nay.
_"Triệu Thành An hẳn không phải vì lười biếng mà bị giữ lại mắng mỏ, Chu sư phụ trong chuyện giảng dạy này tính bao dung rất cao, đối với Triệu Thành An mà nói lúc làm điểm tâm trò chuyện căn bản không tính là lười biếng, không cho anh ta trò chuyện ngược lại sẽ ảnh hưởng đến việc anh ta làm điểm tâm."_ Tần Hoài giải thích nói, _"Tôi cảm thấy anh ta bị giữ lại mắng mỏ, nhiều hơn là bởi vì hôm nay anh ta để tôi bắt tay vào làm Cát Tường Vân Văn Tô bị Chu sư phụ phát hiện rồi."_
_"Vậy Cát Tường Vân Văn Tô của cậu làm thế nào?"_ Trọng điểm của Thạch Đại Đảm lập tức từ trên người Đàm Duy An chuyển sang điểm tâm.
_"Tôi cảm thấy cũng được."_ Tần Hoài nhếch khóe miệng, _"Hẳn không phải là tôi tự cảm thấy khá tốt, tôi trước đây cảm thấy điểm tâm loại Khai Tô đều khá khó, bao gồm cả bánh nướng xốp cũng rất có độ khó, cho nên tôi không quá bằng lòng làm, làm khá ít."_
_"Nhưng hôm nay vừa bắt tay vào, tôi phát hiện thực ra không khó như vậy, cảm thấy còn tốt hơn một chút so với lúc làm Tart trứng hai ngày trước."_
_"Còn nữa, hôm nay Triệu Thành An không phải lười biếng gói cho anh một mẻ sủi cảo sao? Tôi trước đây chưa từng thấy anh ta làm nhân sủi cảo, hôm nay tôi đột nhiên phát hiện anh ta làm nhân sủi cảo có một thói quen nhỏ rất giống tôi."_
_"Thói quen gì?"_ Thạch Đại Đảm hỏi.
_"Chúng tôi lúc làm sủi cảo nhân thịt, đều quen trước tiên trộn các nguyên liệu khác một lượt, nêm gia vị, lại thêm nhân thịt nêm gia vị trộn một lượt."_
Thạch Đại Đảm không hiểu lắm: _"Làm như vậy là sẽ ngon hơn sao? Giống như nuôi cá có loại cá phải ở trong nước lạnh, chất thịt của cá nước lạnh sẽ mềm hơn một chút."_
_"Hẳn là không có gì khác biệt, chỉ là phiền phức hơn một chút. Tôi có thói quen này, là bởi vì hồi nhỏ ở trong cô nhi viện, Tần viện trưởng bảo mọi người gói sủi cảo thông thường đều là nhân cải thảo trộn chút thịt băm, rất ít khi có sủi cảo nhân thịt đàng hoàng để ăn."_
_"Sủi cảo nhân thịt về cơ bản đều là ngày lễ tết hoặc lúc đón năm mới mới có thể thống khoái ăn vài bữa. Tôi nêm nhân sủi cảo ngon, từ lúc tôi học lớp hai tiểu học, nhân sủi cảo của cô nhi viện chính là do tôi nêm."_
_"Lúc đó tôi cảm thấy thịt đặc biệt đắt, sợ mặn làm hỏng nhân thịt, cho nên trước tiên nêm gia vị cho những nguyên liệu rẻ tiền như cải thảo, củ cải. Phải mời viện trưởng nếm thử cảm thấy mặn nhạt vừa phải, mới đổ nhân thịt vào nêm gia vị lại."_
_"Bây giờ nghĩ lại quả thực là vẽ rắn thêm chân, nhưng lúc đó tôi liền cảm thấy làm như vậy khá an toàn. Tần viện trưởng bởi vì căn bản không biết nấu cơm, tưởng rằng đây là công thức độc môn gì đó của tôi cho nên luôn không cản tôi, dẫn đến việc tôi sau này hình thành thói quen, chỉ cần là nhân sủi cảo thì đều làm như vậy, ngay cả nhân liệu của Tứ Hỷ Giảo cũng là làm như vậy."_
_"Vậy Triệu Thành An sao cũng là cách làm này?"_ Thạch Đại Đảm hỏi.
_"Hôm nay tôi hỏi anh ta, anh ta nói là lúc anh ta vừa bái Chu sư phụ làm thầy khá thích làm phát minh sáng tạo, lập dị, cảm thấy mình là kỳ tài ngút trời, nhất định có thể sáng tạo ra rất nhiều kỹ pháp làm điểm tâm mà người đi trước không có."_
_"Phương thức nêm nhân này cũng là một trong những kỹ pháp anh ta sáng tạo ra, lúc đầu anh ta cảm thấy phương thức nêm nhân vẽ vời thêm chuyện này nhất định có thể khiến nhân liệu càng thêm thơm ngon, sau này phát hiện cũng không có. Nhưng do những kỹ pháp khác sáng tạo ra sẽ khiến điểm tâm tồi tệ hơn, cái này ít nhất không có ảnh hưởng gì, cho nên anh ta liền luôn làm như vậy, bây giờ cũng hình thành thói quen không sửa được."_
Thạch Đại Đảm:...
Thạch Đại Đảm không hiểu, cũng không tôn trọng, chỉ đành lặng lẽ ăn hai miếng sủi cảo.
_"Ồ đúng rồi, hôm nay Triệu Thành An không đến được, bây giờ đang bị mắng cũng không chạm vào điện thoại được, anh ta bảo tôi nói với anh hai ngày nay anh ta sẽ gói thêm vài loại sủi cảo nhân khác nhau, anh xem xem thích những loại nào. Bốn ngày sau anh ta nghỉ phép, đến lúc đó tôi phải xem Chu sư phụ có rảnh không, nếu Chu sư phụ không rảnh thì tôi cũng phải nghỉ phép cùng, bây giờ công việc chính của tôi là xem Triệu Thành An làm điểm tâm."_
_"Đợi ngày nghỉ đó anh ta vào bếp, mời hai chúng ta đến nhà anh ta ăn cơm, món chính là sủi cảo, món ăn kèm là một số món điểm tâm nhỏ anh ta am hiểu."_
_"Lão Thạch anh nếu có món điểm tâm nào thích ăn bây giờ liền có thể nhắn tin WeChat cho anh ta, đến lúc đó anh ta sẽ làm ở nhà."_
_"Được a."_ Thạch Đại Đảm vui vẻ nói, _"Tôi về sẽ lên một danh sách gửi cho cậu ta."_
_"Đến lúc đó tôi lại xách chút hoa quả đến nhà, Tiểu Triệu thích ăn hoa quả gì? Thật sự không được thì tôi mua một giỏ hoa quả lớn, loại cái gì cũng có ấy."_
Tần Hoài:...
Trình độ tặng quà của hai chúng ta thật đúng là kẻ tám lạng người nửa cân, anh rõ ràng trong những điều cần chú ý viết cho An Du Du có đặc biệt chú thích tặng đồ cho lãnh đạo và đồng nghiệp đừng chỉ tặng hoa quả, đặc biệt đừng cầm hai quả táo liền đến nhà.
Kết quả đến lượt mình thực hành, vẫn là xách một giỏ hoa quả lớn là xong chuyện.
Không hổ là anh a, Đương Khang.