Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 426: Chương 426: Tụ Tập Ăn Uống

## Chương 426: Tụ Tập Ăn Uống

Do bị Chu sư phụ cảnh cáo và thi hành chính nghĩa, mấy ngày tiếp theo Triệu Thành An đều không dám để Tần Hoài làm điểm tâm nữa, thậm chí còn nhìn chằm chằm Tần Hoài không cho Tần Hoài làm điểm tâm.

Chỉ cần Tần Hoài biểu lộ ra một chút manh mối muốn làm điểm tâm, cho dù món điểm tâm này không phải là Cát Tường Vân Văn Tô, Triệu Thành An cũng sẽ liều chết ngăn cản, tuyệt đối không để tay Tần Hoài chạm vào khối bột một chút nào.

Mô hình giảng dạy này nhìn mà Đàm Duy An nước mắt sắp rơi xuống, chỉ hận không thể lấy thân thay thế.

Mô hình giảng dạy độc đáo như vậy, trực tiếp dẫn đến việc Tần Hoài mỗi ngày đều không có việc gì làm, ngoại trừ nhìn chằm chằm Triệu Thành An làm điểm tâm, chính là giám sát Đàm Duy An đừng lười biếng quá đáng, và chỉ điểm Cổ Lực nhân tiện đi dạo khắp nơi tìm chút đồ ăn.

Có một khoảnh khắc, Tần Hoài cảm thấy mình căn bản không phải đến giao lưu, mình là đến làm giám công, công việc chính là giám sát Triệu Thành An và Đàm Duy An hai ông hoàng trò chuyện này.

Đương nhiên, Tần Hoài người giám công này không xứng chức xứng trách, trong thời gian cậu làm giám công, Đàm Duy An nhiều lần lười biếng bị Chu sư phụ, Hoa sư phụ, Triệu sư phụ, Trương sư phụ và Vương sư phụ bắt quả tang tại trận. Hoa sư phụ càng cương trực công chính trực tiếp tố cáo hành vi này đến chỗ Tô lão bản, dẫn đến việc Đàm Duy An bị tước đoạt toàn bộ ngày nghỉ của tháng này, đau đớn mất đi cơ hội tụ tập ăn uống.

Nhưng không sao, cơm Đàm Duy An không ăn được có người giúp cậu ta ăn.

An Du Du ăn.

Dưới sự giúp đỡ của Hoàng Tịch, An Du Du đã thành công trong vài ngày cho thuê lại căn nhà còn nửa năm nữa mới hết hạn, nhân tiện bán sang tay chiếc xe đạp điện vốn dĩ đã là đồ cũ.

Khác với phương thức đi công tác xách theo một chiếc vali nhỏ đựng vài bộ quần áo thay giặt liền nhẹ nhàng ra trận của Tần Hoài, An Du Du lần này đến Hàng Thành mang theo đủ 4 chiếc vali cỡ siêu lớn, ba chiếc vali trong đó đều là mượn của đồng nghiệp.

Để không phải thêm tiền vận chuyển đường hàng không, An Du Du đặc biệt mua vé tàu cao tốc. Lúc Tần Hoài đến ga đón An Du Du, nhìn thấy cô ấy một mình lại có thể khuân nhiều vali như vậy ra khỏi ga, phản ứng đầu tiên không phải là suy nghĩ cô ấy làm thế nào khuân những vali này lên tàu, mà là cô ấy sao có thể có nhiều đồ đạc cần nhét vào trong vali như vậy.

Mọi đáp án trong khoảnh khắc Tần Hoài đưa An Du Du đến căn nhà trong khu dân cư cô ấy ở, vali mở ra đều có lời giải thích.

An Du Du với tư cách là nhân viên của Tần Hoài, chỗ ở tự nhiên do Tần Hoài sắp xếp. Nếu muốn tiện lợi, Tần Hoài có thể ủy thác chuyện này cho Tô lão bản, dù sao Tô lão bản ở khu dân cư gần Tri Vị Cư còn có mấy căn nhà.

Nhưng cân nhắc đến việc khu dân cư gần Tri Vị Cư đều có tiền thuê nhà không rẻ, An Du Du một học đồ đến giao lưu ở căn nhà tốt như vậy, quan hệ hộ có chút quá rõ ràng. Tần Hoài sau khi hỏi qua Đàm Duy An, đã tìm môi giới thuê cho An Du Du một căn hộ một phòng ngủ ở tầng 1, có thang máy, tiền thuê tương đối mà nói khá rẻ trong phạm vi khoảng 3 km cách Tri Vị Cư.

Các cơ sở vật chất xung quanh khu dân cư đầy đủ, siêu thị nhỏ, cửa hàng hoa quả, quán ăn nhỏ, cửa hàng tạp hóa đều có, rất tiện cho An Du Du mua sắm đồ dùng sinh hoạt khi vừa đến nơi, và bến xe buýt ngay gần khu dân cư, bất luận là đi xe buýt đi làm hay đi xe đạp điện đi làm đều rất tiện.

Lúc Tần Hoài thuê căn nhà ở khu dân cư này, cảm thấy mình quả thực là một ông chủ chu đáo đến cực điểm, ngay cả chuyện nhỏ nhặt như vậy cũng nghĩ đến rồi.

Kết quả trong khoảnh khắc An Du Du mở vali ra, Tần Hoài liền biết cậu nghĩ nhiều rồi.

Nhân viên của cậu chu đáo hơn, cái gì cũng mang theo, từ bộ chăn ga gối đệm đến bàn chải đánh răng kem đánh răng cốc súc miệng, hộp cơm bát đũa nước rửa bát, thậm chí ngay cả khăn giấy, nước giặt tích trữ từ trước Tết chưa dùng hết và máy lọc không khí Trần Huệ Hồng tặng cũng mang đến rồi.

Thậm chí mang theo hai cái máy lọc không khí, Trần Huệ Hồng dạo này mua đồ hơi nhiều, những máy lọc không khí tích trữ ở nhà đó quá chiếm chỗ, nghe nói trong vali của An Du Du có chỗ trống, liền nhờ An Du Du mang thêm một cái đến tặng cho Tần Hoài.

Tần Hoài thật sự không ngờ cậu ở Hàng Thành còn có thể nhìn thấy máy lọc không khí mà Trần Huệ Hồng đi tặng người khắp nơi.

4 chiếc vali của An Du Du đã gây ra sự chấn động cực lớn cho Tần Hoài, dẫn đến việc Tần Hoài ngày thứ 2 đi làm làm giám công đều có chút thất thần, bắt đầu suy nghĩ xem có phải mình thật sự chưa từng đi làm không. Rốt cuộc là An Du Du có vấn đề, hay là cậu có vấn đề, hay là hai người bọn họ đều có vấn đề.

Còn về An Du Du, cô ấy hòa nhập rất tốt, nói chính xác là Tri Vị Cư rất có thể bao dung học đồ.

Tri Vị Cư hai năm nay nới lỏng tiêu chuẩn tuyển nhận học đồ, nếu coi An Du Du như học đồ mới vào Tri Vị Cư, trình độ của cô ấy không tính là tệ, thậm chí có thể xưng được một câu nhanh nhẹn, sức lực lớn, là kiểu học đồ mà một bộ phận đại sư phụ sẽ thích.

Cộng thêm sự tuyên truyền mạnh mẽ của Đàm Duy An, trong số học đồ của Tri Vị Cư không ai không biết An Du Du là từ Vân Trung Thực Đường qua tu nghiệp.

An Du Du một không cạnh tranh với bọn họ, hai sẽ không ở lại Tri Vị Cư lâu dài, ba không gây rắc rối, lại là một cô gái tính cách tỳ khí còn khá tốt, các học đồ của Tri Vị Cư tự nhiên hoan nghênh cô ấy.

Đương nhiên, quan trọng nhất là các học đồ của Tri Vị Cư đều trông cậy vào việc sau này đến Vân Trung Thực Đường tu nghiệp, vô cùng cần thiết phải tạo quan hệ tốt với đầu sỏ phụ bếp có quan hệ rất tốt với Tiểu Tần sư phụ của Vân Trung Thực Đường.

An Du Du làm việc ở Tri Vị Cư như cá gặp nước, những điều cần chú ý chốn công sở mà Thạch Đại Đảm đặc biệt viết cho cô ấy một điều cũng không dùng đến.

Nhưng không sao, ngày ăn cơm này liền dùng đến rồi.

Đàm Duy An không đến được, Tần Hoài liền nhắc với Triệu Thành An một câu có thể gọi An Du Du đi cùng không, đều là 4 người tụ tập ăn uống, 4 người nào mà chẳng là tụ tập chứ?

Sau khi Triệu Thành An sảng khoái đồng ý An Du Du xin nghỉ phép, thuận lợi được phê duyệt, trong ánh mắt ngưỡng mộ của Đàm Duy An thay thế ra sân.

Khi Tần Hoài ở cổng khu dân cư nhà Triệu Thành An và An Du Du xách theo giỏ hoa quả gặp nhau, Tần Hoài liền biết An Du Du chắc chắn chưa xem cuốn sổ tay chốn công sở cậu gửi qua.

Thạch Đại Đảm xách giỏ hoa quả lớn, An Du Du xách giỏ hoa quả nhỏ, Tần Hoài ôm máy lọc không khí, bất cứ ai nhìn thấy tổ hợp ba người này đều phải cảm thán một câu thật đúng là quần anh hội tụ a.

Khác với phần lớn đệ tử chân truyền và đại sư phụ vì tiện đi làm mà sống ở gần Tri Vị Cư, Triệu Thành An đại khái là người sống xa Tri Vị Cư nhất trong lứa người này.

Nhà anh ta cách Tri Vị Cư đủ 20 km, sống trong một khu dân cư cao cấp giá nhà chỉ thấp hơn Vân Trung Tiểu Khu một chút, cơ sở vật chất môi trường xung quanh rất tốt, và là nhà khu học chánh (gần trường học tốt). Lúc nhóm ba người Tần Hoài ôm đồ định vào khu dân cư, bảo vệ trực tiếp bảo bọn họ đi đăng ký, đồ ăn ngoài để ở bốt bảo vệ là được, đến lúc đó sẽ có người của ban quản lý mang vào cho chủ nhà nhân viên giao đồ ăn ngoài không được vào khu dân cư.

Sau khi nhóm ba người Tần Hoài giải thích mình là khách đến thăm, bảo vệ bên đó không tra được thông tin hẹn trước, vô cùng cẩn thận tra hỏi đủ 5 phút mới cho ba người vào.

Trong 5 phút đó điện thoại của Triệu Thành An vẫn luôn không gọi được, cũng không biết đang bận gì, sau khi điện thoại gọi được chỉ vội vàng nói hai câu rồi cúp máy.

_"Du Du, giỏ hoa quả này của cô mua ở đâu vậy?"_ Tần Hoài đánh giá giỏ hoa quả của An Du Du, phát hiện giỏ hoa quả của An Du Du mua còn khá độc đáo, không giống với những giỏ bán trên thị trường, sự kết hợp hoa quả rất phong phú.

Chuối, lê, táo, đào, kiwi, nho, xoài đều có, thậm chí bên trong còn có một quả dưa chuột và hai quả cà chua, có một loại cảm giác chỉ là muốn nhét cứng hoa quả vào trong căn bản không quan tâm đến vẻ đẹp của tạo hình và sự kết hợp màu sắc.

_"Tiểu Tần sư phụ, đây là giỏ hoa quả tôi tự phối."_ An Du Du đắc ý nói, _"Giỏ hoa quả của cửa hàng hoa quả đắt quá, cái giỏ này là tôi mua trên nền tảng giao dịch đồ cũ cùng thành phố, tự đến lấy, chỉ tốn 5 tệ. Hoa quả là tôi mua ở cửa hàng hoa quả trước cổng khu dân cư, mỗi loại chọn vài quả, sáng nay lúc xếp vào, tôi phát hiện có hai quả táo và một quả chuối trên đó có quá nhiều đốm không đẹp, tạm thời nhét dưa chuột và cà chua ở nhà vào cho đủ số."_

_"Thế nào? Đẹp chứ!"_

Thạch Đại Đảm nghe mà hai mắt sáng rực, mở to mắt cẩn thận đánh giá giỏ hoa quả của An Du Du, cảm thán nói: _"Lại còn có thể DIY giỏ hoa quả, thật sự là thất sách rồi, sớm biết tôi cũng mua một cái giỏ to hơn làm một cái to hơn rồi."_

An Du Du vui vẻ cười cười, chuyển ánh mắt sang máy lọc không khí Tần Hoài đang ôm, hỏi: _"Tiểu Tần sư phụ, sao ngài lại mang máy lọc không khí Hồng tỷ bảo tôi mang cho ngài đến đây?"_

_"Căn nhà tôi đang ở bây giờ có máy lọc không khí, vừa hay bên Triệu Thành An còn thiếu một cái, tôi liền mang đến."_ Tần Hoài giải thích nói, _"Nhà Triệu Thành An ở tầng 6, anh ta nói anh ta xuống đón chúng ta, đợi một lát đi."_

Tần Hoài vừa dứt lời, cửa đơn nguyên liền mở ra. Triệu Thành An vẫn còn mặc tạp dề, trông có vài phần nhếch nhác, thậm chí có vài phần tiều tụy vội vàng chạy ra, liên tục xin lỗi.

_"Ngại quá ngại quá, vừa nãy đang bận không chú ý đến điện thoại, tối hôm qua xảy ra một chút tình huống ngoài ý muốn, tôi quên nói với người của ban quản lý hôm nay các cậu muốn đến, không đợi lâu chứ. Ây da Lão Thạch, anh đến thì đến còn mang giỏ hoa quả to thế này làm gì."_

_"Du Du sao cô cũng mang giỏ hoa quả, cô cái này mới vừa đến Tri Vị Cư hai ngày, bữa cơm này có thể coi là tôi đại diện Tri Vị Cư làm tiệc đón gió cho cô mang đồ gì chứ. Ê, bây giờ trong giỏ hoa quả còn có dưa chuột, cửa hàng hoa quả này khá sáng tạo đấy."_

_"Tần Hoài trên tay cậu ôm cái này là... máy lọc không khí? Khá tốt khá tốt."_

Triệu Thành An vừa xuống đã điên cuồng hàn huyên, từ đầu đến cuối miệng chưa từng dừng lại, hơn nữa anh ta hàn huyên chỉ lo mình căn bản không quan tâm đối diện có trả lời hay không, cũng không cho đối diện cơ hội trả lời.

Tần Hoài có chút nghi ngờ liếc nhìn Triệu Thành An một cái, với sự hiểu biết của cậu về Triệu Thành An mấy ngày nay, anh ta là một người nói rất nhiều, nhưng không phải là một người lúc nói chuyện bất chấp tất cả không quan tâm đến người khác. Hôm nay biểu hiện cấp bách như vậy, Tần Hoài sao lại cảm thấy người anh em hơi chột dạ a.

_"Đến đến đến, thang máy ở bên này."_ Triệu Thành An dẫn đường phía trước, người đầu tiên bước vào thang máy quẹt thẻ bấm tầng.

_"Tiểu Triệu, nhà cậu cách Tri Vị Cư xa như vậy, bình thường đi làm không tiện đi?"_ Thạch Đại Đảm hỏi.

_"Lái xe thì cũng được, dù sao Tô lão bản cũng thanh toán tiền xăng."_ Triệu Thành An nhìn chằm chằm nút bấm tầng có vẻ hơi mất tập trung, mắt thấy thang máy sắp đến tầng 6, cửa thang máy sắp mở ra, do dự hai giây mới mở miệng, _"Cái đó Tần Hoài... tôi muốn nói với cậu một chuyện."_

Cửa thang máy mở ra, Tần Hoài bước ra trước một bước, quay đầu hỏi: _"Chuyện gì?"_

Triệu Thành An giảm tốc độ bước chân, dường như muốn cho mình thêm chút thời gian suy nghĩ, nhưng ngặt nỗi thang máy cách cửa nhà thật sự là hơi gần, đi vài bước là đến rồi.

Triệu Thành An mở khóa bằng vân tay.

_"Chính là hôm nay ăn cơm có thể sẽ thêm một người, cậu không để ý chứ?"_

Cửa mở rồi.

Hương thơm của các loại điểm tâm hòa quyện, mặn, ngọt, hương thơm nức mũi tỏa ra sau khi bơ được nướng, hương lúa mì mang theo hơi nước độc quyền của điểm tâm hấp lập tức tuôn trào ra, thơm đến mức khiến người ta trực tiếp quên mất suy nghĩ và vừa nãy đã nghe thấy gì.

Tần Hoài quanh năm ở trong nhà bếp, vẫn còn một chút lý trí: _"Đương nhiên không để ý, anh vào bếp mời khách ăn cơm, có bao nhiêu người đến ăn đương nhiên là do anh quyết định. Hôm nay còn ai muốn đến? Ai có ngày nghỉ? Tô Càn sao? Tôi nghe nói Tô Càn hôm nay cũng xin nghỉ rồi, cậu ta khoảng thời gian này bị mắng khá thê thảm, Tô lão bản phê duyệt cho cậu ta nghỉ liền hai ngày để cậu ta điều chỉnh lại tâm trạng."_

Triệu Thành An mở toang cửa, bước vào trước một bước, cố ý không quay đầu lại chỉ để lại bóng lưng cho ba người, như vậy có thể không cần đối mặt với Tần Hoài.

_"Không phải Tô Càn."_

Tần Hoài theo sát phía sau bước vào cửa, cúi đầu tìm dép lê, hỏi: _"Vậy còn ai? Tôi nhớ Tô lão bản lúc họp sáng từng nói, tốt nhất đừng có quá nhiều người cùng lúc xin nghỉ, như vậy sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến công việc bình thường của Tri Vị Cư. Hôm nay chúng ta đều xin nghỉ rồi, còn có người xin nghỉ Tô lão bản hẳn là sẽ không phê duyệt đâu, người kia là bạn của anh sao?"_

_"Thực ra sẽ phê duyệt đấy."_ Triệu Thành An u ám nói.

Tần Hoài:?

Tần Hoài mờ mịt ngẩng đầu, phát hiện trong nhà bếp dường như có người.

Nhà của Triệu Thành An tuy là kiểu căn hộ hai phòng ngủ, nhưng diện tích rất lớn, đủ hai trăm mét vuông. Để tiện làm điểm tâm, lúc trang trí anh ta đã mở rộng diện tích nhà bếp, trực tiếp dẫn đến việc nhà bếp còn lớn hơn cả phòng khách, cửa nhà bếp đối diện với cửa ra vào.

Nếu trong nhà bếp có người đi tới đi lui, người vừa vào nhà rất dễ dàng nhìn ra qua cửa kính mờ.

Ngay lúc Tần Hoài đang mờ mịt, cửa nhà bếp bị đẩy ra, một người Tần Hoài coi như quen thuộc nhưng vạn vạn không ngờ tới đang đeo tạp dề, đeo ống tay áo từ trong nhà bếp bước ra.

Chu sư phụ vừa tháo ống tay áo, vừa cúi đầu nói: _"Sủi cảo đã cho vào nồi rồi, lão tam cậu vào nhà bếp canh chừng. Kiềm Hoa Cung Đăng Bao và Tứ Hỷ Quyển còn hai ba phút nữa là có thể ra lò rồi, cậu chú ý canh Hỏa Hầu."_

Tần Hoài trợn mắt há hốc mồm nhìn Chu sư phụ từ từ tháo ống tay áo xuống, cởi tạp dề ra, nửa ngày không nói ra được một câu nào.

Nếu người muốn xin nghỉ là Chu sư phụ, Tô lão bản quả thực sẽ phê duyệt ngày nghỉ.

_"Chu... Chu sư phụ, buổi trưa tốt lành a."_ Tần Hoài lắp bắp chào hỏi, _"Ngài... ngài hôm nay nghỉ ngơi a."_

Chu sư phụ mấy ngày nay đều tập trung vào việc mắng Tô Càn đến mức máu chó đầy đầu, mắng đến mức Tô Càn đều tự kỷ đến mức có thể khiến Tô lão bản phê duyệt cho cậu ta nghỉ hai ngày, cơ bản không mấy khi gặp Tần Hoài.

Tần Hoài bình quân mỗi ngày có thể gặp Chu sư phụ một tiếng đồng hồ, trong đó hơn nửa tiếng đồng hồ còn là trong buổi họp sáng ăn trưa.

_"Tôi nghe nói lão tam muốn làm tiệc đón gió cho cậu, đặc biệt đến xem thử."_ Chu sư phụ nhạt nhẽo nói, _"Vừa hay rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, liền làm chút điểm tâm luyện tay nghề."_

Tần Hoài:...

Kiềm Hoa Cung Đăng Bao và Tứ Hỷ Quyển, không giống như điểm tâm để luyện tay nghề.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!