## Chương 427: Bữa Tiệc Carbonhydrate
Tần Hoài thật sự là vắt óc suy nghĩ cũng không ngờ tới, vốn dĩ chỉ là một buổi tụ tập ăn uống ngày nghỉ thường ngày vì ăn sủi cảo mà ra, lại có thể diễn biến thành bộ dạng này.
Chu sư phụ ngồi trong phòng khách đợi món điểm tâm cuối cùng ra lò.
Triệu Thành An giống như người đàn ông trung niên sau khi tan làm không muốn về nhà, chỉ muốn trốn trong gara hút một điếu thuốc trốn trong nhà bếp không biết đang lề mề cái gì.
An Du Du đang nỗ lực phát huy mẹo nhỏ chung sống chốn công sở của cô ấy, đem toàn bộ hoa quả trong giỏ hoa quả mà cô ấy và Thạch Đại Đảm mang đến tháo ra rửa sạch thái thành đĩa hoa quả.
Nhân tiện nhắc tới, do Đao Công của An Du Du quả thực là không được tốt lắm, đĩa hoa quả thái ra hơi khó coi, và lãng phí rất nhiều phần thừa. An Du Du lại không nỡ lãng phí, vừa thái vừa ăn, Tần Hoài ở bên cạnh nhìn đều sợ cô ấy ăn hoa quả no trước mất.
Thạch Đại Đảm là người buông lỏng nhất trong tất cả mọi người, ngồi bên bàn ăn trò chuyện với Chu sư phụ, điên cuồng khen ngợi Tart trứng của Chu sư phụ, nói mình mỗi buổi chiều đều sẽ đến Tri Vị Cư xếp hàng tranh mua, nỗ lực bày tỏ trái tim mộc mạc của một thực khách bình thường muốn ăn nhiều điểm tâm hơn với Chu sư phụ.
Chu sư phụ tuy bình thường khá thích nói móc người khác, nhưng đối với khách hàng, đặc biệt là khách hàng thích điểm tâm của ông vẫn vô cùng hòa thiện hòa ái. Ngôn ngữ mộc mạc của Thạch Đại Đảm phối hợp với nụ cười hiền lành của ông khiến Chu sư phụ cảm thấy như mộc xuân phong (như tắm gió xuân), lúc trò chuyện với Thạch Đại Đảm nụ cười thân thiết đều sắp đuổi kịp lúc nói chuyện với Tần Hoài rồi.
Còn về Tần Hoài, cậu và Triệu Thành An cùng nhau rúc trong nhà bếp trốn tránh hiện thực, nhân tiện dò hỏi rốt cuộc là tình huống gì.
Không phải tụ tập ăn uống bình thường sao? Sao lại tụ tập cả người đứng đầu Tri Vị Cư đến rồi?
Tần Hoài có lý do để nghi ngờ cậu bị Triệu Thành An gài bẫy rồi.
_"Oan uổng a, tôi bây giờ thật sự là còn oan hơn cả Đậu Nga a!"_ Đối mặt với sự chỉ trích của Tần Hoài, Triệu Thành An chỉ có thể dùng giọng điệu nhỏ như muỗi kêu nhưng cao vút để kêu oan, _"Trước khi sư phụ gọi điện thoại cho tôi vào tối hôm qua, tôi cũng không biết hôm nay là như thế này."_
Tần Hoài nhướng mày, nhân tiện đánh giá một phen những món điểm tâm trong nhà bếp mà mắt thường có thể nhìn thấy của cậu.
Đã làm xong rồi, bày ra bất cứ lúc nào cũng có thể ăn có bánh đào xốp, Hà Hoa Tô, bánh táo xốp, Đào Hoa Tô, Cát Tường Vân Văn Tô và bánh lòng đỏ trứng xốp, trong những món điểm tâm loại Khai Tô này độ khó cao nhất là Hà Hoa Tô và Đào Hoa Tô, chủ yếu khó ở tạo hình phức tạp.
Chu sư phụ làm điểm tâm loại Khai Tô tạo hình đều là kéo đầy, bất luận là Hà Hoa Tô hay Đào Hoa Tô, cái nhìn đầu tiên nhìn vào đều là tầng tầng lớp lớp, cực kỳ hình tượng, sinh động lập thể, là kiểu tùy tiện bày biện là có thể bán hai miếng với giá cao 188 thậm chí 288.
Mà ở trong nhà bếp này, Đào Hoa Tô và Hà Hoa Tô do quá nhiều, chỉ đành chen chúc xếp chồng lên nhau trong chiếc đĩa sứ trắng không có bất kỳ hoa văn tạo hình nào của nhà Triệu Thành An.
Bởi vì điểm tâm trong nhà bếp không chỉ có loại Khai Tô.
Tần Hoài còn nhìn thấy năm đĩa Giải Xác Hoàng, hai đĩa bánh nướng nhỏ rắc vừng trắng nướng vàng ruộm thơm lừng, hai đĩa bánh bao đã hấp chín nhưng không nhìn ra là nhân gì, một đĩa Diện Quả Nhi (bánh trái cây), nói chính xác hẳn là Thập Cẩm Thủy Quả, đây là một trong những món điểm tâm chiêu bài của Chu sư phụ ở Tri Vị Cư.
Một chiếc đĩa nhỏ đựng 6 loại Diện Quả Nhi có tạo hình khác nhau, cái nào cái nấy nhỏ nhắn tinh xảo, dĩ giả loạn chân (lấy giả làm thật), và không phải là kiểu cơ bản như Diện Quả Nhi hình quả táo.
Ví dụ như đĩa đang bày trong nhà bếp bây giờ, ở giữa đặt hai chùm Diện Quả Nhi hình nho, một chùm nho xanh, một chùm nho tím, không chỉ nho sống động như thật, ngay cả cuống và lá nho cũng vô cùng chi tiết, đường gân trên lá đều có thể nhìn thấy rõ ràng.
Bên cạnh nho đặt một vòng hoa quả đơn lẻ, có dưa hấu thái lát, tỳ bà, quýt, dâu tây, hồng, nhìn từ xa thật sự sẽ khiến người ta cảm thấy đây là một đĩa hoa quả, chỉ là không biết tại sao dưa hấu hơi nhỏ.
Đây là món điểm tâm đắt nhất cao cấp nhất mà thực khách bình thường và có tiền, trong lúc Chu sư phụ tâm trạng cực tốt và vận khí bùng nổ, có thể mua được ở Tri Vị Cư.
Đồng thời cũng là món điểm tâm khai vị mà Chu sư phụ sẽ bưng lên lúc làm thuyền điểm (điểm tâm trên thuyền).
Mà ở trong nhà bếp này, đĩa điểm tâm này chỉ miễn cưỡng làm được không giống như những điểm tâm khác do đĩa quá nhỏ không để vừa phải xếp chồng lên nhau, có thể sở hữu một tạo hình hoàn chỉnh, đặt ở một góc tương đối bằng phẳng của bàn bếp.
Tần Hoài lại cẩn thận quét mắt nhìn nhà bếp một lượt, ở trong góc nhìn thấy sủi cảo Triệu Thành An đã gói xong, bánh bí đỏ đông lạnh đã chiên xong, trên chiếc kệ vốn dĩ nên để thức ăn nhìn thấy bánh tam giác đường và bánh ngàn lớp mỡ, càng là sau khi mở tủ lạnh ra nhìn thấy bánh đậu xanh, bánh cuốn lạnh hình bướm đang được làm lạnh trong tủ lạnh.
Tần Hoài nghĩ đến những gì Chu sư phụ vừa nói, tùy tiện làm một chút điểm tâm luyện tay nghề.
_"Luyện tay nghề"_
Định nghĩa lại luyện tay nghề.
Tần Hoài dời ánh mắt khỏi những món điểm tâm rực rỡ muôn màu này, cố nhịn xúc động muốn ăn vụng một cái, đè thấp giọng hỏi: _"Cho nên rốt cuộc là tình huống gì? Nhiều điểm tâm như vậy căn bản không thể nào là làm ra trong một ngày hôm nay được."_
_"Tôi là thật sự không biết a, tôi là thật sự oan uổng!"_ Triệu Thành An chỉ một mực kêu oan, _"Tối hôm qua sư phụ tôi đã ngủ ở nhà tôi rồi, những điểm tâm này đương nhiên không phải một ngày là có thể làm ra được, tôi từ tối hôm qua đã bắt đầu làm phụ bếp cho sư phụ."_
_"Từ 7 giờ tan làm về nhà, làm một mạch đến 1 giờ sáng. Sáng nay hơn 6 giờ lại thức dậy làm một mạch đến bây giờ, cậu biết những điểm tâm này khó đến mức nào không? Cậu biết đĩa Thập Cẩm Thủy Quả đó trong tình huống bình thường phải làm bao lâu không? Cậu biết tại sao vừa nãy tôi không nghe điện thoại của cậu không? Bởi vì tôi vẫn luôn làm việc, điện thoại đều không dám bật chuông, nếu không phải sư phụ hỏi tôi mấy giờ cậu đến, tôi suýt chút nữa quên mất hôm nay là muốn mời các cậu ăn cơm, tôi còn tưởng hôm nay là tập huấn ở nhà đấy."_ Triệu Thành An nói nói nước mắt đều sắp rơi xuống rồi, _"Hôm nay không phải là ngày nghỉ sao? Sao tôi lại cảm thấy còn mệt hơn cả đi làm bình thường."_
Nghe thấy giọng nói bi thiết như vậy của Triệu Thành An, Tần Hoài đột nhiên có chút không chất vấn tiếp được nữa, nói như vậy thì, Triệu Thành An vẫn khá thảm.
_"Cho nên anh thật sự không biết nguyên nhân?"_ Tần Hoài hỏi.
Nghe Tần Hoài hỏi như vậy, Triệu Thành An lại có chút không chắc chắn rồi, anh ta liếc nhìn sủi cảo trong nồi, suy nghĩ xem còn có thể trì hoãn bao lâu, do dự một chút nói: _"Đại khái có thể đoán được một chút."_
_"Có thể là bởi vì hai chúng ta còn có An Du Du hôm nay đều nghỉ, Đàm Duy An cũng muốn nghỉ, cho nên sư phụ tôi đoán chúng ta đại khái là muốn tổ chức hoạt động gì đó."_
_"Chuyện này tôi bây giờ lặng lẽ kể cho cậu nghe, lát nữa ra ngoài nhất định phải coi như không biết gì cả."_
_"Sư phụ thực ra vẫn luôn rất muốn thể hiện một chút tay nghề thực sự của ông ấy trước mặt cậu."_
Tần Hoài:?
_"Thật đấy, cậu đừng không tin."_ Triệu Thành An cẩn thận liếc nhìn cửa nhà bếp, _"Sư phụ tôi thích cậu đến mức nào chuyện này không cần tôi phải nói đi, người có mắt trong Tri Vị Cư đều có thể nhìn ra. Nói trắng ra là, sư phụ tôi chính là thích người có thiên phú tốt lại chăm chỉ, tốt nhất còn có thể có chút EQ biết nhìn sắc mặt người khác khá biết ăn nói."_
_"Mấy ngày nay cậu không cảm thấy kỳ lạ sao? Tại sao sư phụ tôi thích cậu như vậy, chỉ đích danh muốn cậu theo ông ấy học, nhưng ông ấy hình như cái gì cũng không dạy cậu vẫn luôn để tôi dẫn dắt cậu."_
Tần Hoài khẽ gật đầu: _"Tôi là có một chút kỳ lạ, nhưng cũng có thể hiểu được. Chu sư phụ khoảng thời gian này rất bận không có thời gian dẫn dắt tôi, anh dẫn dắt tôi cũng dư dả, tôi cũng học được rất nhiều. Điểm duy nhất có chút không hiểu lắm là... tôi thật sự không rõ tại sao Chu sư phụ luôn không cho tôi bắt tay vào làm điểm tâm, tôi cảm thấy hơi bắt tay vào làm một chút cũng không sao chứ?"_
Thấy Tần Hoài nói trúng điểm mấu chốt, Triệu Thành An che miệng, cụp mắt, ngay cả eo cũng cong xuống, một tư thế đặc vụ tiếp ứng, giọng nói nhỏ đến mức Tần Hoài nhất định phải ghé sát vào mới có thể nghe thấy.
_"Bởi vì như vậy mới có thể nâng cao cảm giác mong đợi của cậu."_
Tần Hoài:?
_"Cảm giác mong đợi?"_
_"Đây là chiêu trò cũ của sư phụ rồi, cậu nghĩ xem, sư phụ tôi ông ấy là người đứng đầu Bạch án, người bình thường nếu có thể được sư phụ tôi chỉ đạo thì có phải đều rất hưng phấn rất mong đợi không? Sư phụ tôi trong khoảnh khắc nói với cậu bảo cậu sau này cứ đi theo ông ấy, cậu có phải rất kích động, đã ở trong đầu mường tượng có thể học được gì từ chỗ ông ấy, ông ấy sẽ chỉ điểm cậu như thế nào, có bị mắng không, có rất vất vả không."_
Tần Hoài hùa theo gật gật đầu.
_"Sau đó trong lúc này, sư phụ tôi cố tình không đích thân chỉ đạo cậu, mà là tùy tiện chỉ định một người bảo cậu đi theo anh ta. Thậm chí không cho cậu bắt tay vào làm điểm tâm, chỉ cho cậu đứng bên cạnh nhìn, để cậu sốt ruột, cậu có phải liền có chút hoang mang, có chút sốt ruột, sẽ bắt đầu suy nghĩ có phải bản thân mình xuất hiện vấn đề ở đâu dẫn đến việc sư phụ tôi không vừa mắt cậu, cho nên không bằng lòng đích thân chỉ điểm cậu mà là phái tôi đến chỉ điểm cậu."_
Tần Hoài lắc đầu: _"Cái đó thì không có, tôi chỉ đơn thuần cảm thấy Chu sư phụ dạo này khá bận."_
_"Hơn nữa Chu sư phụ luôn không cho tôi làm điểm tâm, nhất định có đạo lý của ông ấy."_
Triệu Thành An:...
Cho dù bản thân anh ta đã là kỳ tài ngút trời vạn người có một rồi, anh ta cũng muốn liều mạng với Tần Hoài loại thiên tài thực sự này. Mẹ kiếp, sao lại tự tin như vậy, hồi đó anh ta đều từng hoang mang bất an qua, Tần Hoài lại có thể một chút cũng không hoang mang.
Đáng ghét.
Triệu Thành An bị nghẹn một cái, giả vờ không nghe thấy vừa nãy Tần Hoài nói gì tiếp tục nói xuống: _"Lúc này, sư phụ tôi lại tinh thiêu tế tuyển (tuyển chọn tỉ mỉ) một ngày thích hợp, làm một bàn điểm tâm sở trường thể hiện đầy đủ thực lực của ông ấy. Khi cậu nơm nớp lo sợ ăn xong bữa cơm này, không biết sư phụ tôi rốt cuộc là có suy nghĩ gì, ông ấy lại hòa ái dễ gần nói cho cậu biết ông ấy rất coi trọng cậu, quyết định từ ngày mai bắt đầu chính thức dạy cậu làm điểm tâm, cậu có phải sẽ đặc biệt cảm động."_
_"Có phải sẽ muốn ngay tại chỗ cúi đầu bái sư không?"_
Tần Hoài:...?
Triệu Thành An có phải xem tiểu thuyết sảng văn nhiều quá rồi không cái cốt truyện này, đây đều là phân tích quái quỷ gì vậy?
_"Sẽ không."_ Tần Hoài chém đinh chặt sắt nói.
Triệu Thành An:...
_"Tôi đã nghe hiểu rồi."_ Tần Hoài đứng thẳng người nhìn chằm chằm Triệu Thành An, _"Đây hẳn là hành trình tâm lý lúc anh bái sư năm đó, đừng nói anh nữa, tình huống của tôi và anh không giống nhau, anh cứ nói thẳng những thứ anh biết đi."_
Triệu Thành An: _"... Theo tôi được biết, sư phụ tôi thích ra vẻ một chút."_
_"Từ lúc cậu đến Tri Vị Cư, sư phụ tôi đã luôn muốn lộ một tay cho cậu xem. Kết quả món điểm tâm đầu tiên cậu ăn chính là Tart trứng, cộng thêm việc cậu vẫn luôn rất thích ăn Tart trứng, sư phụ tôi liền không làm điểm tâm khác, sư phụ tôi vẫn luôn muốn tìm một cơ hội lộ một tay."_
_"Hôm nay coi như là để ông ấy tóm được cơ hội ra vẻ một phen trước mặt cậu rồi."_
Tần Hoài: ( ̄(エ) ̄)
Triệu Thành An anh thật đúng là đồ đệ ruột của sư phụ anh a, trực tiếp nói thẳng trước mặt người khác sư phụ anh chính là thích ra vẻ.
Tần Hoài không biết nói gì, cậu liếc nhìn sủi cảo trong nồi, nói: _"Sủi cảo luộc chín rồi, dọn món đi."_
Triệu Thành An vội vàng đi vớt sủi cảo ra, vừa vớt ra vừa lẩm bẩm không thành tiếng. Tần Hoài không nhìn khẩu hình của Triệu Thành An, cũng không chú ý anh ta đang nói gì, chỉ đi đến bên cửa nhà bếp mở cửa nhà bếp ra, lần lượt bưng điểm tâm ra ngoài.
Bên bàn ăn, Thạch Đại Đảm vẫn đang trò chuyện với Chu sư phụ, An Du Du ngồi trong góc ăn phần thừa của hoa quả, trên bàn đặt hai đĩa hoa quả tạo hình không được đẹp mắt cho lắm.
Thấy cửa nhà bếp mở rồi, hai người đồng loạt nhìn về phía Tần Hoài, Tần Hoài cười với Chu sư phụ, hỏi: _"Chu sư phụ, điểm tâm trong nhà bếp toàn bộ đều bưng ra sao?"_
Chu sư phụ khẽ gật đầu, An Du Du vội vàng đứng dậy vào nhà bếp giúp bưng điểm tâm, phát hiện trong nhà bếp lại có nhiều đồ ăn như vậy phát ra tiếng kinh hô.
_"A, lại có nhiều đồ ăn như vậy, tôi còn tưởng chỉ có sủi cảo, bánh bao và bánh cuốn thôi chứ, sớm biết vừa nãy không ăn nhiều hoa quả như vậy rồi!"_ An Du Du phát ra giọng điệu hối hận.
Lúc này liền làm nổi bật tầm quan trọng của tính chuyên nghiệp rồi, trong tai An Du Du Kiềm Hoa Cung Đăng Bao và Tứ Hỷ Quyển chỉ là bánh bao và bánh cuốn.
_"Vừa nãy Lão Thạch và Chu sư phụ trò chuyện gì vậy?"_ Tần Hoài làm như vô tình hỏi.
_"Thạch tiên sinh quan tâm một chút tình hình gần đây của ngài ở Tri Vị Cư, Chu sư phụ tưởng Thạch tiên sinh là họ hàng của ngài, đã giới thiệu chi tiết với Thạch tiên sinh về phúc lợi đãi ngộ của Tri Vị Cư."_
_"Tiểu Tần sư phụ, ngài là muốn nhảy việc đến Tri Vị Cư sao?"_
Tần Hoài:?
Cậu là ông chủ của Vân Trung Thực Đường, sao lại nhảy việc đến Tri Vị Cư?
An Du Du cô rốt cuộc có xem cuốn sổ tay chốn công sở hôm đó tôi gửi cho cô không? Ồ đúng rồi, điều này trên sổ tay hẳn là không viết, Thạch Đại Đảm đều không hỏi ra được câu hỏi ly kỳ như vậy.
_"Dọn món đi."_ Tần Hoài chỉ có thể nói như vậy.
Hai phút sau, trên bàn ăn 8 người nhà Triệu Thành An bày kín điểm tâm.
Thập Cẩm Thủy Quả tinh xảo nhất bày ở chính giữa bàn ăn, Hà Hoa Tô và Đào Hoa Tô đặt bên cạnh Thập Cẩm Thủy Quả, những bánh nướng xốp còn lại xen kẽ giữa bánh đậu xanh, bánh bao và bánh tam giác đường các loại điểm tâm, Giải Xác Hoàng xếp chồng lên trên bánh nướng xốp, sủi cảo Triệu Thành An gói miễn cưỡng đặt ở mép bàn ăn, bánh bí đỏ đông lạnh ngay cả tư cách lên bàn cũng không có bị đặt trên tủ giày.
Bất cứ ai nhìn thấy một bàn điểm tâm như vậy đều phải cảm thán một câu thật đúng là bữa tiệc carbonhydrate.
Món yêu thích nhất của Thạch Đại Đảm.
An Du Du chưa từng va chạm xã hội đã nhìn đến ngây người rồi.
An Du Du đã hoàn toàn quên mất hôm nay cô ấy thực ra là đến nhà Triệu Thành An ăn sủi cảo, cái gì mà thịt lợn, sủi cảo dưa chua, sủi cảo thịt lợn cần tây, sủi cảo thịt bò hành lá, toàn bộ không quen, An Du Du cô ấy hôm nay và... hoa sen, hoa đào trên bàn, còn có bánh nướng, bánh bao và đĩa bánh bao hoa quả đẹp mắt kia khá quen.
Tần Hoài nhìn Chu sư phụ.
Trên mặt Chu sư phụ nở nụ cười vân đạm phong khinh (nhẹ nhàng bâng quơ), ngồi ngay ngắn bên bàn, lưng thẳng tắp, thoạt nhìn rất buông lỏng, nghiễm nhiên là một trạng thái cao nhân thế ngoại.
_"Vừa hay hôm nay nghỉ ngơi có rảnh, liền tùy tiện làm một chút điểm tâm, tôi mấy ngày nay cũng khá bận, không có thời gian giao lưu với Tiểu Tần cậu, không biết khẩu vị của cậu là gì? Tiểu Tần, cậu xem xem khá thích ăn những món nào, từ ngày mai bắt đầu cậu không cần xem lão tam làm điểm tâm nữa, có thể theo tôi bắt tay vào làm rồi."_
_"Buổi sáng cũng không cần đến sớm như vậy, 9 giờ đi làm vẫn là quá sớm, trước 10 giờ đến là được."_
_"Trước đây đều rất bận, chỉ có thể làm cho cậu chút Tiểu Long Bao loại điểm tâm đơn giản này. Hôm nay những điểm tâm này cậu nếm thử xem có món nào đặc biệt thích ăn không, có thì sau này mỗi sáng đều có thể làm cho cậu."_
_"Mọi người cũng đừng ngồi không, có thể bắt đầu ăn rồi."_
Không biết tại sao, lúc này trong đầu Tần Hoài chỉ có câu nói vừa nãy của Triệu Thành An.
'Sư phụ tôi bình thường khá thích ra vẻ.'
Tần Hoài nhìn Chu sư phụ, trong lòng chỉ có hai câu:
Đệt, Chu sư phụ đây là ra vẻ rồi.
Thật biết ra vẻ, đây chính là sự tự tin của người đứng đầu Bạch án sao, đợi cậu sau này lên đỉnh rồi cũng phải ra vẻ như vậy.