Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 431: Chương 431: Đời Người Ngắn Ngủi Ba Vạn Ngày

## Chương 431: Đời Người Ngắn Ngủi Ba Vạn Ngày

Thẩm mỹ là một thứ rất đa dạng.

Củ cải bắp cải mỗi người một sở thích, có người thích trường phái ấn tượng, có người thích trường phái trừu tượng, có người thích chủ nghĩa hiện thực, có người thích chủ nghĩa hậu hiện đại.

Trên đây là toàn bộ hiểu biết của Tần Hoài về thẩm mỹ trước khi đọc cuốn sách mà Chu sư phụ đưa cho anh.

Sau khi đọc một trong những cuốn sách đó, quan niệm của Tần Hoài đã thay đổi, anh phát hiện ra mình hoàn toàn không hiểu cái gì là đẹp, anh cũng không thể định nghĩa thẩm mỹ, bây giờ anh có chút không hiểu gì cả.

Ở một mức độ nào đó, Chu sư phụ đã làm được việc khiến anh quên hết, tuy anh không quên những gì trước đây, nhưng anh đã hoàn toàn hỗn loạn, hỗn loạn chưa chắc đã không phải là một loại lãng quên.

Tần Hoài thậm chí đã bắt đầu hiểu Thạch Đại Đảm, bây giờ anh cũng có chút dị ứng với sách, nhìn thấy chữ là muốn ngủ.

Vào ngày thứ 5 Tần Hoài ôm cuốn _"Đại Quan Điểm Tâm"_ vừa đọc vừa ăn cơm hộp trong buổi họp sáng, Hoa sư phụ đã cố gắng quan sát 5 ngày cuối cùng cũng không nhịn được, nhân lúc Chu sư phụ đi tìm Tô lão bản bàn chuyện, lén lút đi đến bên cạnh Tần Hoài, nhỏ giọng hỏi:

_“Tiểu Tần, cuốn sách này có phải là cuốn bí kíp võ lâm mà Tiểu Đàm nói với ta không?”_ Hoa sư phụ rất tò mò hỏi.

Tần Hoài:...? Đàm Duy An rốt cuộc đã nói những gì.

_“Không có bí kíp võ lâm nào cả, cuốn sách này là Chu sư phụ giới thiệu cho tôi đọc, nói là có ích cho việc học chỉ pháp.”_ Tần Hoài thành thật nói.

_"Đại Quan Điểm Tâm"_ là cuốn sách ít liên quan nhất đến việc bồi dưỡng thẩm mỹ trong danh sách sách mà Chu sư phụ giới thiệu cho anh, đồng thời cũng là cuốn sách mà Tần Hoài có thể đọc được nhất. Trong khoảng thời gian ăn trưa vốn nên hạnh phúc và tốt đẹp này, Tần Hoài không muốn đọc những cuốn sách nhìn vào là buồn ngủ.

Anh vẫn muốn đọc những cuốn sách có thể ăn cùng cơm.

Bất kể chữ trong _"Đại Quan Điểm Tâm"_ viết thế nào, hình ảnh đi kèm đều khá đẹp. Trong đó có rất nhiều món điểm tâm mà Triệu Thành An đã từng làm, và điểm tâm của Triệu Thành An gần như giống hệt với điểm tâm trong hình, có thể thấy, cuốn sách này chính là sách giáo khoa của Triệu Thành An năm đó.

_“Đọc sách?”_ Hoa sư phụ ngạc nhiên đến mức giọng cao vút, trên mặt viết đầy dòng chữ: Chu Quang Hải, ngươi có biết dạy đệ tử không.

Chúng ta đường đường là đầu bếp điểm tâm, dạy đệ tử mà còn phải dùng đến sách. Ngươi đi hỏi xem, Tri Vị Cư chúng ta bao nhiêu năm nay có sư phụ nào dạy đệ tử mà dùng đến sách không.

Chu Quang Hải, ngươi có dạy được không, nếu ngươi thật sự không có cách nào thì để ta dạy.

_“Đúng vậy.”_ Tần Hoài gật đầu, _“Chu sư phụ nói luyện chỉ pháp thì thẩm mỹ rất quan trọng, ông ấy giới thiệu cho tôi rất nhiều sách, bảo tôi xem sách trước rồi mới làm điểm tâm.”_

Hoa sư phụ ngơ ngác, ông vốn định nói gì đó, nghe Tần Hoài nói vậy đột nhiên không biết nên nói gì.

Ngay lúc Hoa sư phụ đang ngơ ngác, Chu sư phụ cầm điện thoại hớn hở đi nhanh về, thấy Hoa sư phụ lại ở đây liền liếc ông một cái, không nói gì, cười ha hả hỏi Tần Hoài: _“Đọc thế nào rồi?”_

_“Đọc đến đoạn gấu trúc ôm tre rồi.”_ Tần Hoài nói.

_“Vậy còn sớm, mấy ngày nay bảo tàng mỹ thuật thành phố có triển lãm tranh, Tiểu Tô lấy được ba vé. Chiều nay Tiểu Tần cậu không cần luyện điểm tâm nữa, cậu của cậu chiều nay có thời gian không? Nếu có rảnh thì tôi bảo lão tam dẫn hai người các cậu chiều nay đi bảo tàng mỹ thuật xem tranh, không rảnh thì tôi đưa cho các cậu hai vé trước, vé còn lại ngày mai cậu tự đi xem.”_

_“Triển lãm tranh?”_ Tần Hoài gấp sách lại, chỉ vào mình, _“Tôi đi xem triển lãm tranh sao?”_

_“Tốt cho cậu.”_ Chu sư phụ nói, _“Mấy ngày nay luyện điểm tâm cũng vất vả rồi, vừa hay tìm cơ hội thư giãn một chút.”_

Tần Hoài không hiểu, nhưng anh vẫn làm theo.

Tần Hoài nhắn tin hỏi Thạch Đại Đảm có muốn đi xem triển lãm tranh không, Thạch Đại Đảm rất sảng khoái đồng ý. Nói rằng mình sống hai đời, chưa từng xem thứ cao cấp như vậy, rất sẵn lòng đến bảo tàng mỹ thuật để tiếp thu một chút sự hun đúc của nghệ thuật.

Dưới sự dẫn dắt của Triệu Thành An, Tần Hoài và Thạch Đại Đảm đến bảo tàng mỹ thuật thành phố lúc 1 giờ 54 phút chiều. Ban đầu Tần Hoài nghĩ Chu sư phụ đặc biệt xin Tô lão bản ba vé, triển lãm tranh lần này là triển lãm lưu động các tác phẩm của danh họa nổi tiếng, một bức tranh tùy tiện cũng vài chục vạn, vài trăm vạn, một vé khó cầu.

Kết quả không phải, triển lãm tranh này là triển lãm các tác phẩm xuất sắc do sinh viên của vài trường đại học gây quỹ tổ chức. Vé rất rẻ, 15 đồng một vé, còn có thể dùng vé cộng thêm ba đồng để đổi một ly Americano đá ở quán cà phê nhỏ trước cửa bảo tàng nghệ thuật, có thể nói là rất đáng tiền.

Với nguyên tắc đã đến thì đến, ba người Tần Hoài bỏ ra 9 đồng để đổi ba ly Americano đá. Americano đá rất chính tông, đá + nước + cà phê cô đặc, Tần Hoài tận mắt nhìn nhân viên làm như vậy.

Bảo tàng mỹ thuật thành phố cũng không lớn, dưới sự giới thiệu của Triệu Thành An, Tần Hoài mới biết bảo tàng mỹ thuật thành phố này được xây dựng từ nhiều năm trước, bản thân tòa nhà đã rất nhỏ, bình thường cũng không có mấy người đến. Nếu thật sự muốn tổ chức triển lãm lớn, sẽ đến một bảo tàng mỹ thuật hoặc bảo tàng nghệ thuật lớn hơn khác để tổ chức.

Trong bảo tàng mỹ thuật cũng không có mấy người, có lẽ là do ngày làm việc, ngoài một số ít sinh viên đại học đến xem náo nhiệt, các cặp đôi tìm một nơi rẻ và có điều hòa để hẹn hò, thì là các bậc phụ huynh dắt con nhỏ, trải nghiệm xem triển lãm rất tốt.

Thạch Đại Đảm bưng ly Americano đá, mỗi lần uống một ngụm lại nhíu mày, trên mặt viết đầy dòng chữ: Sao lại có người chịu bỏ tiền ra uống thứ này, có ba đồng này mua mấy cái màn thầu ăn không ngon hơn sao?

Triệu Thành An thong dong cầm ly cà phê đi dạo khắp nơi, biến ly Americano đá ba đồng thành hiệu ứng ba mươi đồng, cả người toát ra vẻ thong dong, nhìn chỗ này một chút, nhìn chỗ kia một chút, thỉnh thoảng còn bình luận.

Tần Hoài đi theo sau Triệu Thành An như học sinh của Triệu Thành An, mỗi khi Triệu Thành An bình luận một câu lại hỏi tại sao, nguyên lý là gì, lý thuyết này có trong sách nào, cuốn sách đó anh đã xem chưa.

Có thể thấy hiệu quả học tập gần đây rất tốt, đã đọc sách đến mức có chút tẩu hỏa nhập ma.

Đi dạo một vòng, Tần Hoài mỗi bức tranh đều quan sát kỹ lưỡng, Thạch Đại Đảm suốt quá trình nhíu mày, một ly Americano đá mà không uống hết, Triệu Thành An chụp vài tấm ảnh đăng lên vòng bạn bè khoe khoang xong thì bắt đầu xem chương trình tạp kỹ.

Chương trình hẹn hò mà Triệu Thành An xem đã bắt đầu cãi vã, nhưng cậu ta không xem nội dung cãi vã, mà là địa điểm của chương trình, vừa xem vừa cảm thán: _“Ê, hòn đảo nhỏ này không tệ, năm sau có thể đến đây du lịch.”_

Tần Hoài quay lại trước bức tranh đầu tiên anh nhìn thấy khi vào bảo tàng mỹ thuật, nhíu mày suy nghĩ không ra, lẩm bẩm: _“Chu sư phụ đặc biệt cho tôi nghỉ phép để đến xem những bức tranh này chắc chắn có ý sâu xa, nhưng những bức tranh này có gì đáng xem? Lẽ nào Chu sư phụ đang ám chỉ tôi bỏ chút tiền đi học dự thính ở học viện mỹ thuật, điều này cũng không thực tế lắm.”_

Thạch Đại Đảm nhìn chằm chằm vào nửa ly Americano đá còn lại: _“Năm đó đội trưởng tặng quà bỏ tiền nhờ người mua chính là thứ này?”_

Ba người mỗi người một vẻ.

Triệu Thành An sau khi tìm xong thông tin du lịch, đặt điện thoại xuống quan tâm đến tình hình của những người đi cùng, phát hiện Tần Hoài đã dùng phương pháp nghiên cứu học thuật ngồi xổm trước bức tranh đầu tiên để nghiên cứu kỹ lưỡng, thấy Tần Hoài nghiêm túc như vậy, Triệu Thành An lại gần: _“Xem gì thế? Thích bức tranh này đến vậy sao? Nếu thích thì mua đi, tranh triển lãm kiểu này thường có thể mua được, không có giá cũng có thể hỏi giá.”_

_“Mua được sao?”_ Tần Hoài hỏi.

_“Đương nhiên là mua được, trước đây tôi cũng từng mua tranh ở bảo tàng mỹ thuật, bức tranh treo trên tường nhà hàng của tôi chính là bức đó.”_

Tần Hoài cố gắng nhớ lại, phát hiện hoàn toàn không nhớ được nội dung bức tranh treo trên tường nhà hàng của Triệu Thành An, chỉ nhớ hình như có treo thứ gì đó.

_“Bức tranh đó của cậu mua bao nhiêu tiền?”_ Tần Hoài hỏi.

_“Hơn 4000.”_ Triệu Thành An nói, _“Bức tranh đó của tôi mua cũng đáng tiền, là lúc tôi đi Bắc Bình chơi mua ở một phòng tranh. Là tác phẩm của một họa sĩ mới nổi, rất rẻ, tôi thấy phối màu rất táo bạo nên mua, hình như là năm ngoái.”_

_“Năm nay tôi tìm hiểu một chút, tranh của họa sĩ đó bây giờ đã tăng lên đến hàng vạn, rất có giá trị đầu tư.”_

_“Tranh của triển lãm tác phẩm sinh viên như thế này cũng rất đáng đầu tư, lỡ mua được tác phẩm thời sinh viên của một bậc thầy nào đó trong tương lai thì sao? Giữ mười mấy năm bán lại là phát tài rồi, tôi thích đầu tư vào lĩnh vực này, trước đây đầu tư cổ phiếu, quỹ, sau này đầu tư đồ cổ, nước đều quá sâu.”_

_“Cổ phiếu, quỹ xanh đến mức tôi hoảng sợ, đồ cổ càng lừa đảo không có điểm dừng, vẫn là tác phẩm nghệ thuật đáng tin cậy hơn, mua vài món rẻ tiền có lỗ cũng không lỗ bao nhiêu.”_

_“Có lúc còn có thể kiếm lời, bức tranh tôi mua đó bây giờ không phải đã tăng giá rồi sao?”_

Tần Hoài: _“... Bên mình có từng nghĩ đến, thực ra không đầu tư thì sẽ không lỗ không?”_

Triệu Thành An:...

Triệu Thành An im lặng nhìn trời, giả vờ như trần nhà của bảo tàng nghệ thuật này đặc biệt nghệ thuật.

Ừm, rất đáng để thưởng thức kỹ lưỡng.

Tần Hoài dạo này vẫn luôn đọc sách và làm điểm tâm, cơ hội trò chuyện với Triệu Thành An rất ít. Bây giờ hiếm khi có cơ hội, Triệu Thành An lại chủ động tiết lộ một số sở thích của mình, Tần Hoài liền thuận nước đẩy thuyền hỏi tiếp:

_“Anh Thành An bình thường có thích đi xem những triển lãm này không?”_

Triệu Thành An lắc đầu: _“Bình thường thôi, ban đầu là chưa từng đi xem triển lãm nên thấy mới lạ, sau này phát hiện có một số tác phẩm cũng khá đáng đầu tư nên mua lung tung một ít. Mua xong tôi lại muốn biết những thứ này có khả năng tăng giá không, để tìm hiểu tôi thường xuyên đi xem triển lãm, kết quả xem xem lại không nhịn được phải mua, sau này thành thói quen.”_

_“Đặc biệt là triển lãm tác phẩm của sinh viên và triển lãm tác phẩm của một số họa sĩ mới nổi, chỉ cần gặp là tôi muốn xem.”_

Tần Hoài:... Nghe giống như rơi vào bẫy đầu tư, từng bước chìm đắm không thể thoát ra.

_“Sư huynh sư tỷ của tôi có lúc sẽ cảm thấy tôi tiêu rất nhiều tiền oan vào lĩnh vực này, dù sao nhà tôi thật sự mua rất nhiều thứ linh tinh, như tượng điêu khắc, tranh vẽ, đồ thủ công thậm chí là bộ ấm trà, còn có đặc sản và đồ thủ công mua từ các nước mỗi lần đi du lịch. Lần trước cậu đến nhà tôi là chưa vào một căn phòng nhỏ xem, bên trong chất đầy khắp nơi.”_

_“Những thứ này đa số mua về, tôi vứt ở nhà không quan tâm nữa, nhìn qua có vẻ hơi lãng phí. Nhưng tôi thấy cũng được, đời người ngắn ngủi mấy chục năm, cái gì cũng phải trải nghiệm một lần, tôi rất thích làm điểm tâm, nhưng tôi không thích cả đời ở một nơi, bị giam cầm trước cùng một bàn bếp làm điểm tâm.”_

_“Nếu lúc nào đó đầu bếp điểm tâm có thể giống như Hứa Thành thì tốt rồi, Hứa Thành đi khắp thế giới, đi đến đâu ăn đến đó, tại sao đầu bếp điểm tâm lại không thể đi khắp thế giới, đi đến đâu làm đến đó? Đúng là, nhà tôi không giàu bằng nhà Hứa Thành, muốn bố mẹ tôi phấn đấu đến mức giàu có như Hứa Thành thì có chút mơ mộng hão huyền.”_

_“Nhưng nhà phê bình ẩm thực đi khắp thế giới là hoàn toàn tiêu tiền, đầu bếp điểm tâm đi khắp thế giới có thể kiếm tiền mà. Đến một nơi làm việc ở nơi đó, tôi thấy ý tưởng này của tôi rất hay, thậm chí mấy năm trước còn đề xuất với sư phụ.”_

_“Học sinh có thể đi nghiên cứu học tập, tại sao tôi không thể đi nghiên cứu làm việc? Sư phụ nói tôi làm điểm tâm cứng nhắc, nặng tượng khí, không có ý tưởng riêng, không có linh hồn, tôi ra ngoài du lịch tìm linh hồn mà. Cho tôi ba năm năm, không nói đi khắp thế giới, ít nhất cũng để tôi đi một vòng châu Á, châu Phi, châu Âu, biết đâu tôi còn có thể giúp Tri Vị Cư quảng bá danh tiếng, vươn ra châu Á, tiến ra thế giới.”_

Triệu Thành An càng nói càng kích động, nhìn dáng vẻ của cậu ta chỉ muốn quay về xin Chu sư phụ một lần nữa, viết lại kế hoạch.

Tần Hoài im lặng mấy chục giây, giả vờ như bức tranh trước mặt thật sự rất hấp dẫn, nhìn chằm chằm vào bức tranh một lúc, từ từ hỏi: _“Vậy đối với ý tưởng này của cậu... phản ứng của Chu sư phụ là?”_

_“Sư phụ bảo tôi cút.”_

Tần Hoài có thể thấy Chu sư phụ thật sự rất thích Triệu Thành An, lại chỉ bảo cậu ta cút, chứ không phải bắt cậu ta mỗi ngày làm việc 15 tiếng để tỉnh táo lại.

_“Vậy Tần Hoài, cậu có hứng thú với bức tranh này không, nếu có hứng thú thì hỏi giá đi, thật sự rất đáng đầu tư.”_ Triệu Thành An giống như một người đã bị cuốn vào một vụ lừa đảo, không ngừng kéo người khác vào, một người bị lừa đảo đã chìm sâu.

Tần Hoài nhìn chằm chằm vào bức tranh thêm vài lần: _“Nếu không đắt thì có thể cân nhắc...”_

_“Tôi vừa hỏi rồi, bức tranh này 1800.”_ Thạch Đại Đảm không biết từ đâu chui ra, trên tay còn xách một túi bánh mì, đã bắt đầu ăn.

Thạch Đại Đảm chia cho Tần Hoài và Triệu Thành An mỗi người một cái bánh mì ngọt.

_“Tiểu Tần, cậu thích phong cách tranh này không? Nếu cậu thích thì tôi có thể nhờ bạn hỏi giúp, tôi có bạn mở phòng tranh.”_ Thạch Đại Đảm vừa gặm bánh mì vừa nói rõ ràng, _“Tôi nhớ trên tường nhà cậu không treo tranh, mua vài bức tranh treo ở nhà cũng tốt.”_

Tần Hoài nhìn bức tranh trước mặt: _“Cũng không thể nói là thích phong cách tranh này, tôi chỉ cảm thấy bức tranh này trông khá ấm áp, khá thân thiết.”_

Nghe Tần Hoài nói vậy, Triệu Thành An mới lần đầu tiên nghiêm túc quan sát bức tranh này, phát hiện đó là một bức tranh chân dung rất đơn giản.

Tên của bức tranh cũng đơn giản như nội dung của nó: _"Em trai tôi"_.

Trên tranh là một học sinh cấp ba đang nằm trên bàn học làm bài tập, một tác phẩm rất tiêu chuẩn của sinh viên, không có gì nổi bật cũng không có gì đáng chê.

Tác giả là sinh viên học viện mỹ thuật, tên là Giang Băng.

_“1800 cũng không đắt, coi như là đầu tư, thích thì mua đi.”_ Triệu Thành An nói, _“Dù sao cậu cũng không thiếu tiền, đời người chỉ sống một lần, thích gì thì cứ thử, đừng để mình hối hận.”_

_“Hôm nay tôi về sẽ viết lại một bản đơn xin, ngày mai thăm dò ý kiến của sư phụ, xem có thể cuối năm đi nước ngoài chơi một lần nữa không.”_

Tần Hoài cười: _“Tôi nghĩ Chu sư phụ sẽ không đồng ý đâu.”_

_“99.99% sẽ không đồng ý, nhưng không phải vẫn còn 0.01% sẽ đồng ý sao? Cùng lắm là bị mắng một trận, không sao đâu.”_ Triệu Thành An cười hi hi nói, _“Đời người ngắn ngủi ba vạn ngày, qua được ngày nào hay ngày đó.”_

Cùng với tiếng nói của Triệu Thành An vừa dứt, tiếng thông báo của game vang lên trong đầu Tần Hoài.

_“Ting, chúc mừng ngài đã mở khóa đồ giám mới, vui lòng xem trong bảng đồ giám.”_

Ê?

Bây giờ mở khóa đồ giám cũng có tiếng thông báo sao?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!