## Chương 430: Tượng Khí
Sau khi ăn xong bữa cơm ở nhà Triệu Thành An, Tần Hoài bắt đầu chế độ học đồ.
Chế độ học đồ hàng thật giá thật.
Chu sư phụ không giới hạn thời gian đi làm của Tần Hoài, chỉ cần đến tiệm trước mười giờ sáng là được. Đồng thời cũng không giới hạn thời gian tan làm của Tần Hoài, chỉ cần Tần Hoài muốn, làm đến 10 giờ tối cũng không thành vấn đề, bên phía Chu sư phụ đều có thể theo cùng, hơn nữa Tri Vị Cư cũng không phải không có đệ tử thân truyền làm đến 10 giờ tối.
Giờ phút này, Tần Hoài mới thực sự hiểu được sự linh hoạt và tự do của Tri Vị Cư.
Đi làm linh hoạt, tan làm tự do, còn về việc cụ thể mỗi ngày làm việc bao nhiêu tiếng hoàn toàn phụ thuộc vào tâm ý của bạn, mà tâm ý của bạn ra sao đại sư phụ đều nhìn thấy cả.
Tần Hoài chính là kiểu học đồ có thể rất có tâm ý.
Học đồ Tiểu Tần mỗi ngày đi làm trong khoảng từ 9:15 đến 9:45 sáng, mỗi ngày tan làm trong khoảng từ 9:35 đến 10:15 tối, toàn bộ thời gian làm việc ngoại trừ buổi chiều sẽ nghỉ ngơi 1-2 tiếng chạy đi buôn chuyện bát quái với Triệu Thành An ra, thời gian còn lại về cơ bản đều đi theo Chu sư phụ luyện Chỉ pháp.
Thậm chí ngay cả thời gian họp giao ban buổi sáng cũng không bỏ qua, 45 phút họp giao ban buổi sáng là thời gian ăn sáng không có cách nào làm điểm tâm, nhưng có thể bồi dưỡng thẩm mỹ về điểm tâm, xem thêm một chút điểm tâm đẹp mắt, nói ra những điểm tâm đẹp mắt này đẹp ở chỗ nào.
Việc giảng dạy Chỉ pháp của Chu sư phụ, là sự giảng dạy toàn diện từ ý thức đến kỹ thuật.
Kỹ thuật chắc chắn là phải dạy, Chỉ pháp rất ăn vào nền tảng cơ bản, quan trọng nhất chính là tay phải vững, và nhanh, còn phải biết cách phối màu và pha màu.
Điểm này chỉ cần nhìn đĩa trái cây thập cẩm mà Chu sư phụ làm hôm đó là có thể nhận ra, muốn làm điểm tâm sống động như thật, lấy giả làm thật, thì phải làm tốt những chỗ chi tiết nhỏ nhặt. Lá nho không chỉ phải làm cho giống hình dáng mà còn phải giống thần thái, ngoài việc cần độ dày mỏng thích hợp, đường cong hợp lý ra, đường gân của phiến lá, màu sắc, thậm chí ngay cả những chấm đen nhỏ, đốm nhỏ có thể xuất hiện trên phiến lá cũng phải chú ý đến.
Đối với những điểm tâm cuộn Chỉ pháp đến mức tận cùng này mà nói, chi tiết quyết định thành bại.
Muốn làm điểm tâm tỉ mỉ như vậy, ngoài việc phải học cách sử dụng hợp lý các loại công cụ khác nhau, bao gồm nhưng không giới hạn ở kẹp nhỏ, nhíp nhỏ, kim, cán, thìa và một loạt công cụ mà sư phụ điểm tâm có thể đặt làm riêng ra, tay vững cũng rất quan trọng.
Tay nhanh cũng quan trọng không kém.
Một cái Quả Nhi làm mất ba tiếng đồng hồ, làm đẹp đến mấy cũng không thể làm sư phụ điểm tâm xuất sắc được.
Quá chậm rồi, khách hàng nào có thể đợi được chứ.
May mắn thay, những thứ cơ bản này Tần Hoài không cần phải luyện tập. Cho dù Tần Hoài chưa từng cố ý luyện qua Chỉ pháp, nhưng Chỉ pháp cấp cao của anh bày ra ở đây, bất luận là tay vững hay là việc sử dụng công cụ Tần Hoài đều coi như nền tảng khá tốt.
Đây cũng là lý do tại sao trước đây Triệu Thành An lại nói với Tần Hoài Chỉ pháp của anh nhất thời nửa khắc không luyện ra được, phải dành thời gian từ từ luyện.
Tần Hoài không phải là con số không tròn trĩnh, anh là có nền tảng và thoạt nhìn còn khá tốt, muốn tiến thêm một bước thử thách độ khó cao, cái này chẳng phải là phải dành thời gian từ từ luyện sao.
Đối với học sinh như Tần Hoài, Chu sư phụ có một cách dạy khác.
_“Lại đây, xem mấy cái Bắp cải bích ngọc này, động tác trên tay đừng dừng lại tiếp tục làm Thứ Vị Bao của cậu đi, dùng mắt nhìn là được. Cậu cảm thấy trong bốn cái Bắp cải bích ngọc này cái nào làm tốt nhất? Tại sao? Mấy cái khác có vấn đề ở đâu?”_ Chu sư phụ đặt một đĩa Bắp cải bích ngọc vừa mới hấp chín lên trước mặt Tần Hoài.
Cái gọi là Bắp cải bích ngọc, chính là dùng bột nước và bột gạo làm ra điểm tâm có tạo hình là cây cải thảo vô cùng nhỏ nhắn tinh xảo, là một loại trong nhóm bánh bột nhào, cùng một loại điểm tâm với đĩa trái cây thập cẩm.
So với đĩa trái cây thập cẩm, hệ số độ khó của Bắp cải bích ngọc nhỏ hơn rất nhiều, bởi vì cái sau nhìn vào là biết đồ giả, không có yêu cầu lấy giả làm thật cao như vậy. Chỉ cần làm đẹp mắt, làm tinh xảo, làm giống như mô hình nhỏ cho trẻ con chơi là được.
Loại điểm tâm này yêu cầu về Chỉ pháp cũng tương tự như Quả Nhi, nhưng về hương vị thì không có yêu cầu gì, nguyên liệu thường chỉ là bột nước và bột gạo đơn giản. Cũng không cần giống như Quả Nhi, nhất định phải dùng nước ép trái cây hoặc nước ép rau củ để pha màu, màu sắc của loại điểm tâm này thường rất sặc sỡ, đồng thời hương vị cũng chẳng ra sao, chính là hương vị của cục bột mì bình thường hấp chín.
Chủ yếu đóng vai trò tạo hình, bày trên bàn cho đẹp mắt.
Tần Hoài đang cầm chiếc nhíp nhỏ gắp gai cho con nhím mập mạp trên tay, nương theo hướng Chu sư phụ chỉ nhìn về phía Bắp cải bích ngọc trong đĩa thức ăn. Bốn cái Bắp cải bích ngọc kích thước tạo hình đều khác nhau, có cái hơi xanh biếc một chút trông giống cải thảo non, có cái xanh rất đậm càng giống cải thảo bằng ngọc phỉ thúy hơn.
Còn có một cái tỷ lệ màu sắc chưa pha tốt, phần chuyển màu giữa phiến lá màu xanh đến cuống cải màu trắng chưa quét tốt, thoạt nhìn giống như quét được một nửa thì hết mực. Nếp nhăn của phiến lá cũng rất cứng nhắc, chỗ nên mở thì không mở, chỗ nên khép thì không khép, thoạt nhìn giống như hàng tặng kèm mua 3 tặng 1 vậy.
Tần Hoài chỉ liếc mắt một cái đã biết cái xấu nhất kia chắc chắn là do Tô Càn làm.
Chỉ có thể nói Tô Càn ngày nào cũng bị mắng cũng không oan uổng, trong số học đồ cậu ta coi như là xuất sắc, nhưng muốn làm đệ tử thân truyền của Chu sư phụ, người anh em này vẫn còn một chặng đường rất dài phải đi.
Tần Hoài dùng khóe mắt nhìn con nhím mập mạp trong tay, động tác trên tay hơi chậm lại, tiếp tục từng cái từng cái gắp gai, đánh giá ba cái Bắp cải bích ngọc còn lại.
Bắp cải bích ngọc là điểm tâm không có đáp án chuẩn.
Bạn có thể làm nó giống với cải thảo trong đời thực hơn, tầng lớp màu sắc phong phú hơn một chút, phiến lá không theo quy tắc một chút, chưa chắc đã đẹp nhưng nhất định rất có nét đặc sắc.
Bạn cũng có thể làm nó vô cùng giả, giả đến mức giống như Bắp cải bích ngọc làm bằng ngọc thạch sẽ được trưng bày trong viện bảo tàng vậy. Phần lá cải xanh đến mức kinh ngạc, chỗ chuyển màu dường như cũng chưa xử lý tốt, một trắng một xanh độ tương phản màu sắc rất lớn, nhưng lại rất đẹp mắt, mang đến cho người ta một cảm giác nhỏ nhắn tinh xảo.
_“Chu sư phụ, cháu cảm thấy cái này tốt nhất.”_ Tần Hoài đưa tay chỉ vào cái giả nhất trong đĩa, nhìn một cái là biết do Triệu Thành An làm.
Dùng lời của Chu sư phụ mà nói, Triệu Thành An làm điểm tâm Tượng khí rất nặng, rập khuôn máy móc, người khác dạy cái gì thì làm cái đó, không có một chút suy nghĩ của riêng mình. Nhưng phần Tượng khí này đặt lên loại điểm tâm thuần túy làm tạo hình này, quả thực chính là hạng mục cộng điểm siêu cấp, kiểu như hổ mọc thêm cánh vậy.
Ít nhất Tần Hoài cho là như vậy.
Thứ tạo hình này, có cái để chép đương nhiên phải chép y nguyên rồi.
Rất rõ ràng Chu sư phụ không hài lòng lắm với thẩm mỹ của Tần Hoài.
_“Cậu cảm thấy lão Tam làm tốt hơn, vậy hai cái còn lại cậu có thể phân biệt được cái nào là của Chu Yến, cái nào là của Vương Gia Nhất không?”_ Chu sư phụ hỏi.
Nghe Chu sư phụ hỏi như vậy, Tần Hoài dừng động tác trong tay, nhìn chằm chằm vào hai cái Bắp cải bích ngọc chất lượng đều coi như thượng thừa còn lại nửa ngày, cuối cùng chỉ vào một cái màu sắc vô cùng xanh biếc, phần chuyển màu làm đặc biệt tốt, thoạt nhìn không có bất kỳ sự khác biệt nào so với rau cải thu nhỏ. Nếu cứ khăng khăng nói có vấn đề ở đâu, đại khái là chi tiết của phiến lá chưa xử lý tốt, mỗi một phiến lá đều hơi giống nhau, thực sự không có Bắp cải bích ngọc nào hoàn toàn giống thật cả.
_“Cái Bắp cải bích ngọc này hẳn là do Yến tỷ làm.”_ Tần Hoài nói, _“Yến tỷ xử lý màu sắc tốt hơn Gia Nhất ca rất nhiều, nhưng kỹ thuật Chỉ pháp của chị ấy không bằng Gia Nhất ca, cũng không to gan bằng Gia Nhất ca. Khi làm đến những chi tiết nhỏ nhặt này, Yến tỷ thà dùng cách an toàn nhất làm giống y đúc, cũng không dám dễ dàng thử nghiệm những thứ chị ấy chưa từng làm trước đây.”_
_“Còn về cái này của Gia Nhất ca, chi tiết của nó vô cùng chuẩn xác, nhưng về màu sắc thì kém xa Yến tỷ. Cái bắp cải này của anh ấy hơi quá xanh rồi, hơn nữa anh ấy cố ý làm một chiếc lá ngắn giống như bị người ta bẻ hỏng, còn điểm thêm những đốm vàng đen trên phiến lá, đây rất rõ ràng là phong cách của Gia Nhất ca.”_
_“Còn của Tô Càn thì cháu không nói nữa, với trình độ của Tô Càn bảo cậu ta làm Bắp cải bích ngọc là hơi làm khó cậu ta rồi.”_
Nghe thấy lời nhận xét vô cùng chuẩn xác như vậy của Tần Hoài, Chu sư phụ vừa vui mừng vừa bất đắc dĩ, dùng giọng điệu mang theo vài phần khó hiểu hỏi: _“Nói những đạo lý nhận xét này cậu nói đâu ra đấy, phong cách của mấy người bọn họ cậu cũng nắm rất rõ, nhưng sao cậu lại thích Bắp cải bích ngọc của lão Tam?”_
Chu sư phụ chỉ thiếu điều khắc câu: Đây chính là thẩm mỹ của cậu, cậu cứ thích loại điểm tâm không có linh hồn toàn là Tượng khí này sao? lên mặt.
_“Điểm tâm của Thành An ca làm rất chuẩn mực mà.”_ Tần Hoài nói, _“Cháu biết Thành An ca làm điểm tâm Tượng khí rất nặng, không có linh hồn của riêng mình, nhưng ở loại điểm tâm này cháu cảm thấy điểm tâm của Thành An ca đẹp mắt hơn. Không tìm thấy khuyết điểm rõ ràng, cũng không bới ra được lỗi sai, đây chẳng phải là điểm tâm đẹp mắt sao?”_
_“Đây là điểm tâm đẹp mắt, nhưng không nên là điểm tâm do một sư phụ điểm tâm có mưu cầu làm ra.”_ Chu sư phụ khổ tâm khuyên nhủ, chỉ vào tất cả những cái Thứ Vị Bao mà Tần Hoài vừa mới làm ra, _“Giống như Thứ Vị Bao mà cậu vừa làm vậy. Đẹp mắt không? Những cái Thứ Vị Bao này tuyệt đối là đẹp mắt, từ con mắt đến tổng thể đến từng mũi gai nặn ra đều không bới ra được bất kỳ vấn đề gì, nhưng cậu không cảm thấy những cái Thứ Vị Bao này đẹp mắt giống như điểm tâm làm ra trên dây chuyền sản xuất sao?”_
Nói rồi, Chu sư phụ trực tiếp lấy đi cái Thứ Vị Bao mà Tần Hoài đang làm từ trong tay anh: _“Ngay cả cái Thứ Vị Bao tôi bảo cậu vừa xem vừa làm, một lòng hai việc làm ra, vậy mà lại giống y đúc cái trước đó.”_
_“Lô Thứ Vị Bao đầu tiên cậu làm ra hình dáng kích thước đều rất chuẩn mực, tôi nói với cậu có thể làm một chút đặc điểm khác nhau, ví dụ như nhỏ hơn một chút hoặc lớn hơn một chút, kết quả cái nhỏ hơn một chút và lớn hơn một chút của cậu cũng giống nhau. Tôi bảo cậu làm chút gì đó khác biệt, không phải bảo cậu đổi một cái khuôn ép cho tôi một lô cùng kiểu dáng giống y đúc.”_
Thấy Tần Hoài hơi ngẩn người, Chu sư phụ bất đắc dĩ thở dài một hơi: _“Haizz, sớm biết cậu sẽ mắc phải tật xấu giống lão Tam, ngay từ đầu tôi đã không để lão Tam dẫn dắt cậu rồi, dạy cậu mấy ngày còn làm cậu hư theo.”_
Tần Hoài yếu ớt nói: _“Chuyện này có lẽ không liên quan đến Thành An ca, cháu làm điểm tâm luôn là như vậy, khả năng bắt chước của cháu đặc biệt mạnh.”_
_“Dùng lời của Đàm Duy An mà nói, cậu ta nghi ngờ cháu uống canh Mạnh Bà thiếu hai ngụm, chuyện kiếp trước chưa quên sạch.”_
_“Khả năng bắt chước mạnh là chuyện tốt, nhưng cũng là tật xấu rất chí mạng.”_ Chu sư phụ nói, _“Cậu có biết tại sao lão Tam lúc mới bắt đầu học nghệ với tôi là thiên tài có tiếng, bây giờ lại có chút chìm nghỉm giữa biển người không?”_
_“Bởi vì anh ấy cái gì cũng muốn học, cho nên cái gì cũng không tinh thông?”_ Tần Hoài suy đoán.
_“Không hoàn toàn là vậy, tật xấu lớn nhất của nó chính là lúc mới học nghệ ỷ vào thiên phú của bản thân mà mù quáng bắt chước, nuôi dưỡng bản thân thành thói quen xấu như bây giờ. Thời kỳ học đồ mỗi người đều sẽ bắt chước, muốn làm tốt một món điểm tâm chính là bắt đầu từ việc bắt chước, điểm này không ai có thể tránh khỏi.”_
_“Nhưng muốn làm ra điểm tâm thực sự thuộc về riêng mình thì phải vứt bỏ sự bắt chước, không thể ỷ lại quá mức. Lúc tôi dạy Chu Yến và Vương Gia Nhất đều không gặp phải vấn đề tương tự, bây giờ nghĩ lại có lẽ là vì thiên phú của hai đứa nó kém xa cậu và lão Tam, bọn nó chưa từng nếm trải vị ngọt của việc dựa vào thiên phú mà tiến bộ vượt bậc, cũng sẽ không hình thành sự ỷ lại đối với điều này.”_
_“Nhưng các cậu thì khác, hai cậu quá có thiên phú rồi, cũng quá ỷ lại vào thiên phú rồi.”_
_“Cậu nói với tôi vị Tào sư phụ kia của cậu lúc dạy cậu Đao công, điều đầu tiên dạy là quên đi. Tôi còn cảm thấy hơi kỳ lạ, đây quả thực là một phương pháp tốt nhưng rủi ro quá lớn cũng quá phiền phức, người bình thường sẽ không dùng phương pháp này, tính cách của vị Tào sư phụ kia của cậu không nên quá khích như vậy, không đến mức vừa lên đã dùng phương pháp này.”_
_“Bây giờ xem ra, vị Tào sư phụ kia của cậu lợi hại hơn tôi, cũng hiểu cậu hơn tôi, cậu chỉ có thể dùng phương pháp này.”_
Tần Hoài:?
_“Hả?”_ Tần Hoài ngơ ngác, trong đầu toàn là, không phải chứ, lại nữa à.
Trước đây Đao công của anh chỉ có Sơ cấp, quên đi làm lại từ đầu khá dễ dàng. Bây giờ Chỉ pháp của anh là Cao cấp, Chỉ pháp Cao cấp làm sao quên, cho anh một gậy đánh anh mất trí nhớ sao?
Nhưng mà thứ Chỉ pháp này phần nhiều là ký ức cơ bắp mà, não mất trí nhớ cũng chưa chắc đã có thể quên được a.
Thấy Tần Hoài hoàn toàn ngơ ngác, Chu sư phụ giải thích: _“Tôi biết làm như vậy rất khó, nhưng muốn trong thời gian ngắn tiến thêm một bước, muốn sửa đổi những tật xấu mà tôi không biết rốt cuộc cậu còn bao nhiêu cái nữa, muốn để cậu không giống như lão Tam bây giờ sa vào ngõ cụt, dùng phương pháp này vẫn còn kịp.”_
_“Cậu cũng không muốn vài năm sau biến thành dáng vẻ của lão Tam chứ?”_
Lời này của Chu sư phụ có thể nói là nói rất nặng rồi.
Tất nhiên, không có ý nói Triệu Thành An không được, nhưng vấn đề hiện tại của Triệu Thành An Tần Hoài rất rõ ràng, anh cũng rất rõ ràng với trạng thái hiện tại của Triệu Thành An trừ khi nhận được hệ thống trực tiếp khai ngộ, nếu không rất khó đột phá.
Ê, Triệu Thành An không có hệ thống, anh có a.
Tần Hoài suy nghĩ một chút, nói: _“Chu sư phụ, thực ra cháu hiểu ý của ngài.”_
_“Ý của ngài là mù quáng bắt chước ở giai đoạn đầu thậm chí giai đoạn giữa đều rất hữu dụng, nhưng một khi muốn theo đuổi thứ cao hơn tốt hơn, bắt chước sẽ trở thành hòn đá ngáng đường trên con đường tiến bước của chúng ta. Mà cháu và Triệu Thành An đều đã nuôi dưỡng thói quen tương tự, khó sửa đổi hơn người bình thường, cho nên con đường học nấu ăn lúc đầu của chúng cháu rất thuận lợi, nhưng trong việc đột phá lại khó khăn hơn những người khác.”_
Chu sư phụ vui mừng gật đầu.
_“Vậy ngài nói bảo cháu làm lại từ đầu là có ý gì? Chỉ pháp cháu không thể nào quên hết được chứ.”_
_“Không cần phải quên hết, nền tảng cơ bản của cậu khá tốt, những thứ này muốn quên cũng không quên được.”_
Tần Hoài:?
_“Vậy cháu quên cái gì?”_
_“Thẩm mỹ.”_
Tần Hoài:??
Lần này trên đầu Tần Hoài thực sự toàn là dấu chấm hỏi rồi.
Thẩm mỹ???
Cái thứ thẩm mỹ này còn có thể quên được?!
Không phải, Chu sư phụ, ý của ngài là thẩm mỹ của cháu có vấn đề?
Tần Hoài hận không thể móc bài tập mỹ thuật anh vẽ hồi tiểu học, trung học cơ sở, trung học phổ thông ra cho Chu sư phụ xem, thẩm mỹ của anh thực ra rất… được rồi, anh vẽ vời chẳng ra sao cả.
Nhưng thẩm mỹ của anh hẳn là không tệ… nhỉ?
_“Thẩm mỹ của cậu Tượng khí quá nặng.”_ Chu sư phụ nói, _“Mấy ngày nay bất luận tôi bảo bọn họ làm cái gì, cậu đều thích tác phẩm của lão Tam hơn. Nếu tôi bảo bọn họ làm là trái cây thập cẩm, thậm chí là khổng tước xòe đuôi những điểm tâm cần thẩm mỹ và sức sáng tạo nhất định thì cũng thôi đi, tôi bảo bọn họ làm đều là những kiểu tương đối cứng nhắc, tương đối cơ bản.”_
_“Điểm tâm của những người khác tuy có tì vết, nhưng rất rõ ràng là có linh hồn hơn. Cậu không thích, cậu cứ thích kiểu của lão Tam thoạt nhìn không bới ra được bất kỳ khuyết điểm nào, rập khuôn máy móc giống như cắt ra từ sách giáo khoa vậy.”_
_“Kỹ thuật không có cách nào đắp nặn lại, nhưng thẩm mỹ thì có thể.”_
_“Tuy nhiên kỹ thuật cũng phải luyện, biết tại sao mấy ngày nay tôi đều bảo cậu luyện những điểm tâm cơ bản này không? Tôi chính là muốn xem thử cậu có vấn đề rõ ràng nào trong những nền tảng cơ bản này không.”_
_“Bây giờ xem ra, nền tảng cơ bản không có vấn đề gì, nhưng thẩm mỹ có vấn đề rất lớn.”_
Nói rồi, Chu sư phụ móc ra một xấp sách dày cộp, có đến bảy tám quyển.
Tần Hoài nhìn kỹ, phát hiện những cuốn sách này lần lượt là: _“Đại cương lịch sử mỹ học thế giới”_ , _“Hành trình của mỹ học”_ , _“Cầm tay chỉ việc dạy bạn làm điểm tâm tinh xảo”_ , _“Mỹ học”_ , _“Mỹ học và nghệ thuật”_ , _“Sự tự do của cái đẹp”_ , _“Đại quan điểm tâm”_.
Độ dày của sách khiến Tần Hoài nhìn mà tối sầm hai mắt.
_“Đọc cho kỹ, mỗi ngày lúc họp giao ban buổi sáng nói cho tôi biết tâm đắc đọc sách của cậu.”_
_“Bình thường chúng ta vẫn luyện tập như cũ, cậu luyện những điểm tâm cơ bản này, tôi bảo bọn họ làm những điểm tâm có độ khó này cậu đến nhận xét.”_
_“Năm xưa lão Tam cũng từng đọc những cuốn sách này.”_