Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 429: Chương 429: Cậu Cũng Có Thể Gọi Tôi Một Tiếng Sư Phụ Được Không?

## Chương 429: Cậu Cũng Có Thể Gọi Tôi Một Tiếng Sư Phụ Được Không?

Một bữa ăn kết thúc, chủ khách đều vui vẻ.

Bởi vì lượng điểm tâm thực sự quá lớn, Thạch Đại Đảm dọn dẹp đến cuối cùng cũng không thể ăn hết, cộng thêm trong bếp vẫn còn một phần phôi sống. Dưới sự sắp xếp nhẹ nhàng bâng quơ của Chu sư phụ, phần điểm tâm còn lại An Du Du mỗi loại gói mang về hai cái, vui vẻ xách hộp đồ ăn về nhà.

Số điểm tâm còn lại do Tần Hoài và Thạch Đại Đảm mang đi. Tất nhiên, nhà Triệu Thành An cũng phải giữ lại một ít, sủi cảo do Triệu Thành An gói và bánh bí đỏ cậu ta chiên đều được để lại nhà cậu ta.

Nghe thấy sự sắp xếp này, Triệu Thành An suýt chút nữa rớt nước mắt.

_“Tiểu Tần, có thời gian đi dạo bên ngoài với tôi không? Môi trường khu Vân Trung nhà lão Tam cũng khá tốt, giờ này cũng không nóng, ra ngoài đi dạo là vừa đẹp.”_ Nhân lúc Thạch Đại Đảm đang gói điểm tâm, Chu sư phụ đưa ra lời mời đi dạo với Tần Hoài.

Các đại sư phụ của Tri Vị Cư đều có thói quen đi dạo bên hồ, Tần Hoài biết điều này. Vốn dĩ không phải đại sư phụ nào cũng có thói quen này, nhưng kể từ khi có người hẹn địa điểm đánh nhau ở bên hồ, số lượng đại sư phụ có thói quen này ngày càng nhiều.

Nhỡ đâu gặp được thì sao?

Ngày hôm sau đi làm nghe người ta kể lại, làm sao đặc sắc và kích thích bằng việc đi dạo xem trực tiếp tại hiện trường được.

Tần Hoài ngoan ngoãn gật đầu: _“Tất nhiên là có thời gian ạ, đúng lúc cháu ăn hơi nhiều, đi dạo tiêu thực cũng tốt.”_

Triệu Thành An: (ಥ_ಥ) Sư phụ, người thay đổi rồi, trước đây người đi dạo cùng người không phải luôn là con sao?

Tần Hoài và Chu sư phụ xuống dưới lầu khu dân cư đi dạo, thực sự chỉ là đi dạo. Chu sư phụ đi phía trước không nói một lời, Tần Hoài giữ khoảng cách 5-10 bước đi theo phía sau giống như một người hầu nhỏ, hai người cứ thế đi dạo trong khu dân cư nhà Triệu Thành An.

Nói đi cũng phải nói lại, diện tích khu dân cư nhà Triệu Thành An khá lớn, nhưng cây xanh không bằng Vân Trung Tiểu Khu, không rậm rạp um tùm như Vân Trung Tiểu Khu, bù lại có rất nhiều chim chóc, kêu ríu rít nghe khá vui tai.

Tần Hoài và Chu sư phụ cứ thế đi dạo trọn một vòng trong khu dân cư, suốt quá trình không nói với nhau câu nào. Khi đi dạo, bước chân của Chu sư phụ rất nhanh, không giống đi dạo mà giống như đang đi bộ nhanh, Tần Hoài đi hết một vòng này nhịp thở cũng hơi gấp gáp một chút.

Đi xong vòng thứ nhất bắt đầu đi vòng thứ hai.

Khi vòng thứ hai đi được một nửa, Chu sư phụ đột nhiên dừng bước bên bồn hoa, không có một tia báo trước nào, Tần Hoài suýt chút nữa không phanh kịp mà vượt qua Chu sư phụ. Khi Tần Hoài nhìn về phía Chu sư phụ, phát hiện Chu sư phụ đang dùng một biểu cảm tương đối phức tạp nhìn mình.

Hoa trong bồn đang nở rộ, ban quản lý rất dụng tâm dùng những bông hoa khác màu xếp thành những tạo hình đẹp mắt. Dăm ba chú chim nhảy nhót trong bồn hoa, ríu rít hót vang, phía trên những bông hoa tươi đang nở rộ càng có bảy tám con bướm bay lượn, quả thực là một nơi thích hợp để dừng lại nghỉ ngơi đôi chút.

Chu sư phụ không có ý định ngồi xuống nghỉ ngơi, ông cứ đứng như vậy, đứng rất thẳng, nhìn chằm chằm Tần Hoài hỏi: _“Lúc nãy ở trong bếp trước khi ăn cơm, lão Tam đã nói gì với cậu?”_

Xem kìa, không chỉ hiểu con không ai bằng cha, sư phụ cũng hiểu đồ đệ y như vậy.

Tần Hoài suy nghĩ một chút, sắp xếp lại ngôn từ: _“Kể cho cháu nghe một chút về hành trình tâm lý lúc anh ấy bái sư ạ.”_

Chu sư phụ bị ngôn từ súc tích của Tần Hoài chọc cười, khẽ cười hai tiếng: _“Xem ra lão Tam cảm thấy những việc tôi làm dạo gần đây là vì tôi muốn nhận cậu làm đồ đệ, cậu đã chắc chắn là sư đệ của nó rồi.”_

Tần Hoài ngoan ngoãn không nói gì.

Chu sư phụ ra hiệu cho Tần Hoài đừng đứng nữa, đi đến bên ghế dài ngồi xuống, Tần Hoài cũng ngồi xuống theo.

_“Tôi thực sự rất muốn nhận cậu làm đồ đệ, điểm này Tiểu Tần cậu hẳn là có thể nhìn ra.”_

Tần Hoài tiếp tục gật đầu, bổ sung: _“Không chỉ có ngài, Hoa sư phụ cũng rất muốn nhận cháu làm đồ đệ, còn có Lý sư phụ, Vương sư phụ, Triệu sư phụ bọn họ, cháu ít nhiều đều có thể nhìn ra một chút.”_

_“Cho nên cậu chọn cách giả ngốc.”_ Chu sư phụ hỏi.

Tần Hoài chỉ có thể học theo dáng vẻ của Thạch Đại Đảm cười hiền lành, viết hai chữ giả ngốc lên mặt.

_“Cậu là do Trịnh Đạt đưa đến Hoàng Ký, tại sao Trịnh Đạt không nhận cậu làm đồ đệ?”_ Chu sư phụ hỏi.

Tần Hoài không ngờ Chu sư phụ lại hỏi một câu sắc bén như vậy, khựng lại một chút rồi chọn cách sử dụng nghệ thuật ngôn từ: _“Trịnh sư phụ… tính cách rất phóng khoáng, cũng sẽ không chủ động như các ngài, cháu biết Trịnh sư phụ rất muốn nhận cháu làm đồ đệ, cháu cũng rất cảm ơn Trịnh sư phụ sẵn sàng dốc lòng truyền dạy cho cháu. Nhưng… giữa sư đồ có lẽ cần một chữ duyên nhất định, cháu và Trịnh sư phụ không có cái duyên như vậy, Trịnh sư phụ cũng không chủ động mở lời, chuyện này ở chỗ hai người chúng cháu có lẽ là ngầm hiểu ý nhau thôi ạ.”_

Chu sư phụ cười khinh khỉnh, nhưng cũng không âm dương quái khí: _“Trịnh Đạt, thiên phú rất tốt.”_

_“Từng cũng có thể chịu khổ, sư phụ của cậu ta năm xưa tôi từng nghe danh, Tỉnh sư phụ lừng lẫy của tiệm cơm quốc doanh Cô Tô, một bậc thầy cực kỳ hiếm hoi am hiểu xuất sắc cả Hồng án lẫn Bạch án, chỉ là ra đi hơi sớm. Hồi nhỏ lúc tôi mới học nấu ăn, còn nghĩ đợi sau khi tôi đi làm kiếm được tiền sẽ đến tiệm cơm quốc doanh Cô Tô ăn một bữa.”_

_“Tay nghề của tôi là gia truyền, hồi đó lúc tôi học nấu ăn với cha tôi, còn từng nói với cha tôi. Nếu không phải ông ấy cũng là đầu bếp tôi chỉ có thể học ông ấy, tôi đã sớm đến Cô Tô bái Tỉnh sư phụ làm thầy rồi.”_

_“Tất cả mọi người đều biết tôi rất ghét Trịnh Đạt. Bọn họ chỉ biết tôi ghét Trịnh Đạt, là bởi vì Trịnh Đạt bỏ mặc nghề đầu bếp đang yên đang lành trong lòng chỉ có tiền, tôi cảm thấy cậu ta lãng phí trù nghệ của bản thân, lãng phí thiên phú của bản thân, biến thành một thương nhân nặc mùi tiền.”_

_“Thực ra không phải.”_

_“Tôi ghét cậu ta là vì ghen tị với cậu ta, ghen tị cậu ta có thể được Tỉnh sư phụ nhận làm đồ đệ dốc lòng dạy dỗ bao nhiêu năm như vậy, lại ở sau khi Tỉnh sư phụ qua đời chưa được mấy năm đã bỏ nghề đi buôn không làm đầu bếp nữa.”_

_“Lý do cậu ta bỏ nghề đi buôn tôi cũng có nghe qua, theo tôi thấy đây căn bản không phải là lý do gì cả.”_

_“Cậu ta chính là được Tỉnh sư phụ bảo vệ quá tốt rồi, không làm được đại sư phụ của tiệm cơm quốc doanh thì đã sao, đại sư phụ của tiệm cơm quốc doanh cũng đâu phải bị người khác làm mất, không phải bị sư huynh Hoàng Thắng Lợi của cậu ta làm rồi sao? Bạch án đã sa sút bao nhiêu năm nay, nếu không phải Tiểu Tô những năm nay kinh doanh Tri Vị Cư ngày càng phát đạt tạo dựng được chút danh tiếng, trên phạm vi cả nước còn có tửu lâu nào lấy điểm tâm Bạch án làm chủ đạo mà khiến người ta quen tai quen mắt nữa không?”_

_“Những đại sư phụ trong Tri Vị Cư này tính ra từng người một, ai mà chưa từng chịu sự đối xử bất công hơn cậu ta, ai mà chưa từng chịu những uất ức tương tự như vậy. Lại cứ thiên vị Trịnh Đạt cậu ta cao quý, một chút uất ức cũng không chịu được, nghề đầu bếp này nói không làm là không làm đi buôn làm ăn, tay nghề học bao nhiêu năm nói bỏ là bỏ.”_

_“Cũng thiên vị Trịnh Đạt cậu ta số tốt, trong hoàn cảnh này còn có thể sinh ra một đứa con trai thiên phú trác tuyệt. Làm cái nghề này của chúng ta cha truyền con nối rất phổ biến, nhưng tiền đề là con có thể nối nghiệp cha, ba đứa con của tôi đều không có thiên phú về mặt này, cũng không có hứng thú chí hướng về mặt này, tôi cũng không cưỡng cầu. Cậu đừng thấy Tiểu Đàm có vẻ hơi lười biếng không có chí tiến thủ lắm, thiên phú cũng không tính là đặc biệt tốt, nhưng Tiểu Đàm trong Tri Vị Cư chúng ta đã được coi là đại diện xuất sắc của việc cha truyền con nối rồi, nghiệp mà cha nó không thể kế thừa đã được nó gánh vác.”_

_“Tri Vị Cư chúng ta có mấy lão già đã nghỉ hưu, bây giờ chỉ trông cậy vào con trai con gái của họ sinh ra một đứa có thiên phú như Tiểu Đàm để kế thừa tay nghề của họ.”_

_“Nói nhiều như vậy, Tiểu Tần cậu có biết tôi vì sao lại thay đổi cách nhìn về Trịnh Đạt không?”_ Chu sư phụ đột nhiên hỏi Tần Hoài.

Tần Hoài đang nghe kể chuyện, không ngờ lúc Chu sư phụ trò chuyện chủ đề lại chuyển nhanh như vậy, quả quyết lắc đầu, nhưng to gan suy đoán: _“Cháu nghe nói là vì Trịnh sư phụ đã tiến hành cải cách công thức điểm tâm, không còn sản xuất hàng loạt điểm tâm cấp thấp nữa, mà là sản xuất điểm tâm từ trung đến thấp cấp, nâng cao chất lượng của ngành lên.”_

_“Không phải.”_ Chu sư phụ lắc đầu, _“Cái này chỉ có thể coi là phần thêm thắt.”_

_“Vậy là vì cái gì ạ?”_ Tần Hoài rất tò mò, theo anh thấy Trịnh Đạt có thể làm cải cách điểm tâm công nghiệp hóa đạt đến hương vị này, đã được coi là hành động rất lợi hại rồi, kiểu cải cách này nếu đặt tương đương trong giới điểm tâm truyền thống tuyệt đối là trình độ cấp Tông Sư.

_“Là sau khi cậu lên tạp chí ‘Tri Vị’, tôi đã dẫn lão Tam đeo khẩu trang đến Hoàng Ký ăn một bữa Quả Nhi, lại 5 giờ sáng xếp hàng ở cửa Hoàng Ký mua điểm tâm ngày hôm đó.”_

_“Hả?”_ Tần Hoài kinh ngạc đến ngây người.

_“Trịnh Đạt đối với cậu cũng coi như là dốc lòng truyền dạy rồi.”_ Chu sư phụ nói, _“Tam Đinh Bao tinh phẩm, Tửu Nương Man Đầu của cậu tôi đều ăn rồi, Trịnh Đạt quả thực không hề giấu giếm chút nào đem tay nghề độc môn đều dạy cho cậu rồi, đặc biệt là Tửu Nương Man Đầu, tay nghề làm Tửu Nương Man Đầu của cậu còn giỏi hơn cả con trai Trịnh Tư Nguyên của cậu ta.”_

_“Trịnh Đạt cậu ta mặc dù vì một chút chuyện vặt vãnh lông gà vỏ tỏi mà bỏ nghề đi buôn bỏ bê tay nghề, bao nhiêu năm nay cũng chưa từng đàng hoàng nhận đồ đệ chỉ truyền tay nghề cho con trai, đứa con trai đó của cậu ta cũng không biết nghĩ thế nào, không đến Tri Vị Cư cũng không đến Hoàng Ký, cứ nằng nặc đòi mở một tiệm bánh ngọt ở cổng khu dân cư cũ.”_

_“Tôi vốn tưởng rằng Trịnh Đạt cả đời này cũng chỉ đến thế thôi, không ngờ cậu ta vẫn còn chút kiên trì của người đầu bếp, không có lỗi với sự dạy dỗ của Tỉnh sư phụ, chọn một mầm non tốt nhất đem tay nghề của sư phụ cậu ta truyền lại.”_

Tần Hoài: ……

Tần Hoài nhất thời cũng không biết nên giải thích thế nào, thành thật mà nói, Trịnh Đạt quả thực trong phương diện giảng dạy đã dốc lòng truyền dạy không có bất kỳ sự giấu giếm nào, dốc hết khả năng. Nhưng mà, Chu sư phụ ngài hiểu lầm rồi, Tam Đinh Bao và Tửu Nương Man Đầu không phải do Trịnh sư phụ dạy.

Cháu nói hai món điểm tâm này là do Tỉnh sư phụ dạy ngài có tin không? Chỗ cháu có video giảng dạy của Tỉnh sư phụ, loại có thể xem đi xem lại nhiều lần ấy.

Tần Hoài chọn cách im lặng.

_“Lúc tôi ăn điểm tâm cậu làm ở Hoàng Ký, liền rất tò mò rốt cuộc là mầm non tốt như thế nào có thể khiến Trịnh Đạt dạy dỗ như vậy. Mấy tháng nay những chuyện liên quan đến cậu mà Tiểu Đàm nói với tôi khiến tôi càng thêm tò mò, nhưng lời của Tiểu Đàm thực ra tôi không tin lắm, đứa trẻ này từ nhỏ đã thích chém gió và nói quá lên, chỉ cần là người có thiên phú mạnh hơn nó nó đều sẽ dốc hết khả năng thổi phồng lợi hại hơn một chút, tỏ ra là người khác quá lợi hại chứ không phải nó kém.”_

_“Điều này dẫn đến việc tôi vô cùng mong đợi cậu đến Tri Vị Cư, vì thế tôi còn giục Tiểu Tô rất nhiều lần, hỏi cậu ta có thể nghĩ cách đưa cậu qua đây sớm một chút không, đợi đến tháng bảy, tháng tám tôi thực sự là hơi không đợi kịp.”_

Tần Hoài:?

_“Sau đó cậu liền đến.”_ Chu sư phụ nhìn Tần Hoài, trong ánh mắt tràn đầy sự hiền từ, _“Thiên phú, trình độ, tâm tính và ngộ tính của cậu đều vượt xa sức tưởng tượng của tôi.”_

Nghe thấy Chu sư phụ dùng lời lẽ tràn đầy sự tán thán nói ra câu này, Tần Hoài nghe mà cũng thấy hơi ngại ngùng.

Nói thế nào nhỉ, những lời tương tự như thế này Tần Hoài quả thực là nghe từ nhỏ đến lớn, lúc ở cô nhi viện đã nghe không ít. Cộng thêm Tần viện trưởng là một người rất giỏi khen trẻ con, ngôn từ và giọng điệu lúc Tần viện trưởng khen ngợi Tần Hoài so với Chu sư phụ bây giờ phải khoa trương hơn ít nhất 10 lần.

Nhưng Chu sư phụ là hàm lượng vàng gì chứ.

Đây chính là đệ nhất nhân Bạch án hàng thật giá thật, hơi ra tay một chút đã có thể khiến Thạch Đại Đảm ăn đến mức không ăn nổi nữa, bảng hiệu vàng của Tri Vị Cư, SSR mang theo ánh sáng vàng, bậc thầy âm dương quái khí khét tiếng.

_“Mấy ngày nay thực ra tôi đang khảo sát cậu.”_ Giọng nói của Chu sư phụ trở nên rất nhẹ nhàng, trong sự nhẹ nhàng lại mang theo một tia khàn khàn.

_“Tôi để cậu và bọn lão Tam ở cùng nhau xem bọn họ làm điểm tâm, là muốn xem cậu có thể từ trên người ba người bọn họ phát hiện ra sự khác biệt bản chất giữa sư phụ điểm tâm xuất sắc và đại sư phụ hay không.”_

_“Tôi để lão Tam dẫn cậu đi buôn chuyện bát quái, là muốn xem độ tập trung của cậu đối với điểm tâm có bao nhiêu, có vì những chuyện vặt vãnh tạp nham mà phân tâm hay không, có vì môi trường vui vẻ thoải mái mà lơ là hay không.”_

_“Mấy ngày trước, mỗi buổi chiều tôi làm Đản tháp để cậu ở bên cạnh ăn thử, là muốn xem cậu có nóng nảy bốc đồng hay không. Có cảm thấy cậu đến Tri Vị Cư là để giao lưu học hỏi Chỉ pháp, chứ không phải đến để học những món bánh ngọt phương Tây khó hiểu, không liên quan này hay không.”_

_“Tôi không dạy cậu để lão Tam dạy cậu, là muốn xem thử cậu có sự kiêu ngạo mà đa số thiên tài đều có hay không, cảm thấy bản thân là kỳ tài ngút trời, tất cả mọi người đều nên thích cậu, chiều chuộng cậu, dốc lòng truyền dạy cho cậu, có cảm thấy tôi không coi trọng cậu, qua loa với cậu mà sinh lòng bất mãn hay không.”_

_“Còn về ngày hôm đó tôi đột nhiên gọi cậu làm Đản tháp, mà sau đó lại không cho cậu làm bất kỳ điểm tâm nào nữa, là tôi muốn thử xem độ tin tưởng và độ phục tùng của cậu đối với tôi có bao nhiêu. Nhận đồ đệ vốn không khó, nhưng muốn nhận một đồ đệ tốt rất khó.”_

_“Tôi quả thực là cái gọi là đệ nhất nhân Bạch án, nhưng với thiên phú và thực lực của cậu, tôi tin rằng có rất nhiều người bao gồm cả Tiểu Đàm đều từng nói với cậu, sẽ có một ngày cậu trở thành đệ nhất nhân Bạch án tiếp theo. Thiên tài luôn có sự kiêu ngạo, càng đừng nói cậu đã không còn là một học đồ cái gì cũng không hiểu nữa, cậu từng được danh sư dạy dỗ, từng được Trịnh Đạt dạy dỗ, từng lên tạp chí Tri Vị, có điểm tâm bảng hiệu của riêng mình, thậm chí còn không thiếu tiền.”_

_“Trong số các đồ đệ, cậu hẳn là loại mà tất cả các sư phụ đều không muốn dạy nhất, bởi vì cậu nhất định rất khó dạy. Cậu có khả năng thậm chí có vốn liếng để sinh ra sự nghi ngờ đối với việc giảng dạy và năng lực của sư phụ, ngoại trừ người có tính khí đặc biệt tốt như Hoàng Thắng Lợi, rất hiếm có sư phụ nào sẵn sàng dạy loại gai góc này.”_

Tần Hoài hỏi: _“Vậy cháu vượt qua bài kiểm tra của ngài rồi ạ?”_

_“Có thể gọi là hoàn hảo.”_ Chu sư phụ nói, _“Mấy ngày nay tôi đều đang nghĩ, Trịnh Đạt làm sao có thể nhịn được không cầu xin cậu bái cậu ta làm thầy, cậu ta cũng quá giỏi nhịn rồi.”_

Tần Hoài: …… Lúc này thì không cần âm dương quái khí Trịnh sư phụ nữa đâu nhỉ.

Nói rồi, Chu sư phụ thở dài một hơi: _“Nếu như 10 năm trước cậu có thể đến Tri Vị Cư thì tốt biết mấy, mặc dù lúc đó tôi vẫn chưa phải là đệ nhất nhân Bạch án, nhưng lúc đó nếu cậu đến Tri Vị Cư, tôi dù có phải đánh nhau với Hà sư phụ xếp hạng nhất Bạch án lúc bấy giờ cũng phải cướp bằng được đứa đồ đệ bảo bối là cậu.”_

Tần Hoài hơi ngắt lời: _“Vậy Hà sư phụ bây giờ…”_

_“Kiếm đủ tiền rồi nghỉ hưu ở nhà bế cháu, Bạch án chúng ta không so được với Hồng án, những người thành danh đều là một đám lão già.”_

Chu sư phụ lại thở dài một hơi: _“Đáng tiếc nha, năm xưa người chú hay là người cậu đó của cậu sao không nghĩ đến việc thử một chút nhỉ? Cứ đưa đến Tri Vị Cư chúng ta trước đã chứ.”_

_“Bây giờ cho dù tôi rất muốn nhận cậu làm đồ đệ thứ tư của tôi, tôi cũng không làm ra được chuyện này. Tôi coi thường Trịnh Đạt mấy chục năm rồi, không thể đến lúc này lại làm một chuyện để Trịnh Đạt coi thường tôi được.”_

_“Trịnh Đạt có thể trong tình huống không nhận cậu làm đồ đệ mà dốc lòng truyền dạy cho cậu, Chu Quang Hải tôi cũng có thể, tấm lòng này, khí độ này tôi vẫn có.”_

_“Thực ra việc tôi khảo sát cậu đã sớm kết thúc rồi, mấy ngày nay sở dĩ còn để lão Tam dẫn cậu chủ yếu là vì tôi chưa nghĩ ra nên dạy cậu như thế nào. Người có thiên phú cao tôi từng dạy rồi, lão Tam coi như là người có thiên phú cao rồi, thiên phú cao thành như cậu tôi chưa từng dạy, suy cho cùng tôi không giống Trịnh Đạt có một đứa con trai tốt.”_

_“Bắt đầu từ ngày mai cậu không cần đi theo lão Tam xem nữa, theo tôi học đi, thằng nhóc Tô Càn mấy ngày nay tôi đã mắng xong rồi.”_

_“Tiểu Tần bắt đầu từ ngày mai cậu cứ theo tôi học Chỉ pháp từ đầu, tôi phải cho Trịnh Đạt biết, đồ đệ mà cậu ta không dạy được vẫn phải đưa đến chỗ tôi để dạy, thứ Chỉ pháp này cậu ta không bằng tôi.”_

_“Đúng rồi, tôi nghe Tiểu Đàm nhắc tới, cậu không hề bái vị Tào sư phụ ở tỉnh Việt kia làm thầy, nhưng cậu gọi bà ấy là sư phụ.”_

_“Cậu cũng có thể gọi tôi một tiếng sư phụ được không?”_

Tần Hoài không có bất kỳ sự do dự nào, nở một nụ cười rạng rỡ chỉ thuộc về đồ đệ, giọng nói lanh lảnh đáp: _“Tất nhiên rồi ạ, sư phụ.”_

_“Cháu ở chỗ ngài học tay nghề, ngài chính là sư phụ của cháu.”_

Chu sư phụ lại cười cười, trong lòng lẩm bẩm thảo nào Trịnh Đạt không nhận được đồ đệ cũng nhịn không được muốn dốc lòng truyền dạy, cái miệng này của Tiểu Tần sư phụ nào có thể chống đỡ nổi chứ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!