Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 433: Chương 433: Phản Tư

## Chương 433: Phản Tư

Hiệu suất làm việc của Triệu Thành An rất nhanh, trước khi Thạch Đại Đảm ăn hết bánh mì đã mua xong bức tranh, còn tiện thể dẫn theo một nhân viên, nghe nói là một trong những người tổ chức triển lãm lần này, cũng là sinh viên của học viện mỹ thuật.

Nhân viên này đặc biệt đến để cảm ơn sự ủng hộ nhiệt tình của Tần Hoài đối với triển lãm lần này, tiện thể trao đổi với Tần Hoài về thời gian giao tranh.

Tần Hoài lúc này mới biết tranh trong triển lãm không phải mua xong là có thể lấy đi ngay, triển lãm này còn phải tổ chức thêm vài ngày nữa. Triển lãm ở Hàng Thành kết thúc, bên Bắc Bình còn một buổi nữa, dù sao cũng là do sinh viên của mấy trường cùng tổ chức, phải triển lãm vài ngày ở phòng tranh rẻ nhất tại địa điểm của mỗi trường.

Đương nhiên, nếu Tần Hoài thật sự rất thích bức tranh này và muốn lấy gấp, cũng có thể lấy đi ngay.

Nếu Tần Hoài không vội, họ sẽ định một thời gian sau khi triển lãm kết thúc hoàn toàn, rồi gửi tranh cho Tần Hoài.

Miễn phí vận chuyển.

Tác phẩm của sinh viên như thế này không có khả năng bị tráo đổi, làm giả cũng cần chi phí, bức tranh 1800 thật sự không cần thiết phải làm giả.

Tần Hoài xua tay tỏ ý mình không vội, nếu có thể gửi bưu điện thì cứ gửi thẳng đến Sơn Thị, đã thêm thông tin liên lạc, chỉ cần đối phương liên hệ lại với mình xác nhận địa chỉ một lần nữa trước khi gửi là được.

Lúc rời khỏi phòng tranh, Tần Hoài còn cảm thán với Triệu Thành An: _"Tôi còn tưởng sẽ được thêm thông tin liên lạc của tác giả chứ, không ngờ lại là thêm của nhân viên."_

_"Cái này tùy người, có người có thể thêm thông tin liên lạc của tác giả để thương lượng giá cả. Có không ít trường hợp triển lãm điêu khắc định giá 15000, sau nửa năm triển lãm kết thúc giảm giá sốc còn 10000 bao ship, nếu cậu có hứng thú với các tác phẩm khác của tác giả này, muốn xem có gì khác có thể mua không thì cũng có thể thêm thông tin liên lạc của tác giả, cứ tìm nhân viên là được."_ Triệu Thành An đề nghị.

Tần Hoài vội vàng xua tay: _"Thôi không cần đâu, mua một bức về thúc giục em gái tôi học là được rồi."_

Tần Hoài tỏ ý anh không phải Phù Du, không có hứng thú trải nghiệm trăm thái nhân sinh, càng không có hứng thú dạo một vòng giới nghệ thuật bỏ chút tiền mua một bài học.

Chu sư phụ cho Tần Hoài và Triệu Thành An nghỉ cả buổi chiều và tối, kết quả Tần Hoài chưa đến 4 giờ chiều đã rời khỏi phòng tranh. Triệu Thành An vốn định mời Tần Hoài và Thạch Đại Đảm đến một nhà hàng Tây gần phòng tranh ăn một bữa, theo lời Triệu Thành An thì nhà hàng đó tuy giá hơi đắt nhưng món ăn khá ngon.

Kết quả bị một câu của Tần Hoài: _"1800 cậu tham ô hôm nay chưa chắc đã đủ trả tiền cơm hôm nay"_ dập tắt ý định, ba người ai về nhà nấy, đường ai nấy đi.

Chính xác hơn là Triệu Thành An đường ai nấy đi với hai người, sau khi tiễn Triệu Thành An rời đi, Tần Hoài và Thạch Đại Đảm bắt taxi đến nhà hàng Tây đó ăn cơm.

Khá ngon, dưới phương châm _"gọi cả quyển"_ của Thạch Đại Đảm, Tần Hoài đã nếm thử mỗi món một miếng của nhà hàng Tây này, cuối cùng rời đi trong ánh mắt khâm phục của nhân viên phục vụ, vừa đi vừa ợ.

Buổi tối, Tần Hoài lại khởi xướng cuộc gọi video nhóm, chia sẻ với mọi người tin tức chấn động Triệu Thành An là Phù Du.

Thạch Đại Đảm không lừa Tần Hoài, Phù Du thật sự rất nổi tiếng trong giới tinh quái, ngay cả Khuất Tĩnh vốn ít nói cũng cảm thán một câu không ngờ thật sự có Phù Du đến độ kiếp, cô vẫn luôn chỉ nghe nói chứ chưa từng thật sự thấy.

Thông tin về Phù Du, La Quân nói cũng tương tự như Thạch Đại Đảm, La Quân cũng chưa từng thấy Phù Du thật sự.

_"Vậy, những tinh quái rất đặc biệt mà các vị nói với tôi trước đây, ngoài Phù Du ra còn có những loại nào ạ?"_ Tần Hoài có chút tò mò hỏi.

Chiều nay sau khi biết Phù Du thực ra chính là tinh quái đặc biệt mà mọi người nói, Tần Hoài nhận ra sự đặc biệt mà anh tưởng tượng và sự đặc biệt mà các tinh quái định nghĩa không giống nhau.

Tần Hoài vẫn luôn cho rằng, tinh quái đặc biệt là loại rất hiếm hoặc rất mạnh, ví dụ như Thao Thiết, Ứng Long, những nhân vật thường xuyên đóng vai phản diện trong các bộ phim truyền hình thần thoại, hoặc những loại ít người biết đến mức anh còn không gọi được tên, không có chút khái niệm nào.

Kết quả tinh quái đặc biệt lại là Phù Du.

Độ nổi tiếng cực cao, đa số người nhìn thấy hai chữ này thậm chí còn biết đọc là Phù Du.

Câu hỏi này của Tần Hoài khiến mọi người đều im lặng, thấy mọi người không nói gì, Tần Hoài liếc nhìn Thạch Đại Đảm đang ngồi bên cạnh mình, ăn quả chuối mình mua mấy hôm trước quên ăn nên hơi thâm, ra hiệu cho anh ta một ánh mắt _"tôi đã hỏi câu gì khó trả lời lắm sao"_.

Thạch Đại Đảm không nhìn thấy, anh ta đang cúi đầu bóc vỏ chuối.

Cuối cùng vẫn là Khuất Tĩnh lên tiếng: _"Tần Hoài cậu đột nhiên hỏi vậy, tôi nhất thời không nghĩ ra được."_

_"Cậu vừa nói Phù Du, tôi liền biết Phù Du là tinh quái rất đặc biệt. Nhưng cậu hỏi tôi có những tinh quái đặc biệt nào? Bây giờ trong đầu tôi không có khái niệm."_

Trần Huệ Hồng vội vàng phụ họa: _"Đúng đúng đúng, tôi vừa rồi cũng đột nhiên không nghĩ ra được, cảm giác có mấy cái tên đã đến miệng rồi nhưng không nói ra được. La Quân, ông có phải cũng vậy không?"_

_"Tôi không phải."_ La Quân bướng bỉnh nói, _"Tôi không giống các người, tôi là già rồi nên quên, không phải không nghĩ ra."_

Mọi người:...

Sau một hồi im lặng kéo dài, Tần Hoài lặng lẽ hỏi: _"Lão tiên sinh gần đây có đi bệnh viện kiểm tra sức khỏe không ạ?"_

Ý của Tần Hoài là có để bác sĩ xem còn sống được bao lâu không, nghe có vẻ thật sự không sống được bao lâu nữa.

_"Có gì mà kiểm tra?"_ La Quân mặt mày khó chịu, _"Kiểm tra ra rồi thì sao? Mổ cho tôi một ca để tôi sống thêm hai năm à? Bệnh viện của Khuất Tĩnh có bác sĩ nào gan to như vậy, dám mổ cho một ông già 92 tuổi?"_

_"Tần Hoài cậu đừng có nói mấy chuyện vớ vẩn đó, tôi nhớ cậu có phải có một phần thưởng nhiệm vụ chi tuyến là ký ức của Phù Du không?"_

_"Đúng vậy."_ Tần Hoài gật đầu, trí nhớ của anh cũng có vấn đề, vội vàng mở bảng game ra xem lại một lần, _"Là nhiệm vụ chi tuyến của lão Thạch, làm bánh tart trứng cho anh ấy."_

_"Nhiệm vụ đó cậu nhận được bao lâu rồi? Một cái bánh tart trứng quèn mà còn chưa làm ra, Tần Hoài cậu tự xem lại mình đi? Làm việc lề mề, làm một cái bánh tart trứng khó đến vậy sao? Cậu đã làm bánh tart trứng chưa?"_

_"Tôi ở đây sắp chết đến nơi rồi, các người từng người một còn nhàn nhã tự tại như thể tôi còn sống được 10 năm 8 năm nữa vậy. Bộ phim truyền hình vớ vẩn theo dõi dạo trước cũng vậy, lề mề, một hung thủ điều tra 12 tập, một đoạn hiểu lầm giải thích 6 tập, tôi có cái mạng này để nghe họ giải thích hiểu lầm không?"_

_"Còn cái tiểu thuyết tôi đang theo dõi nữa, cái tác giả vớ vẩn đó viết được thì viết, không viết được thì cút đi, cốt truyện bé tí mà câu kéo mấy tháng trời cũng không viết rõ ràng, từng người một ở đây làm cái gì vậy?"_

La Quân càng nói càng tức, nhìn bộ dạng của ông ta hận không thể nói một hồi phun ra một ngụm lửa đốt chết tất cả mọi người trong màn hình: _"Còn Trần Huệ Hồng nữa, bảo cô ta tìm cho tôi một cái mộ tốt mà tìm đến giờ vẫn chưa tìm được. Tìm mộ khó đến vậy sao? Mấy kiếp trước chưa chết bao giờ à? Chút kinh nghiệm đó cũng không có?"_

_"Trần Công cậu cũng đừng ở đây giả chết cho tôi, lại lén lút vào nhóm chat không nói gì phải không? Người biết thì nói cậu là trợ lý, người không biết còn tưởng cậu là chủ tịch tập đoàn trăm tỷ, trong phim truyền hình tổng tài bá đạo bận trăm công nghìn việc còn có thời gian yêu đương, cậu làm trợ lý bận trăm công nghìn việc đến mức không có thời gian xin nghỉ mấy ngày đến Sơn Thị à?"_

_"Khuất Tĩnh cô cũng vậy, cô... đi làm mà ngay cả náo loạn bệnh viện cũng không giải quyết được còn phải để tôi đến giúp cô náo loạn, tôi thấy cái công việc vớ vẩn này của cô cũng đừng làm nữa."_

_"Ồ, tôi suýt quên mất cái tên Thạch Đại Đảm bên cạnh Tần Hoài. Đương Khang thì hay lắm à, độ kiếp thành công thì hay lắm à, thụy thú thì hay lắm à, cậu và Tần Hoài ra ngoài bao lâu rồi? Tần Hoài có hoàn thành một nhiệm vụ nào không?"_

_"Lúc Tần Hoài ở chỗ chúng tôi, tốc độ hoàn thành nhiệm vụ nhanh biết bao. Từ khi đi cùng cậu, nhiệm vụ thì kích hoạt không ít, lề mề một cái cũng không hoàn thành, cậu không nên tự kiểm điểm lại mình sao? Suốt ngày ở đó ăn ăn ăn, ăn ngon thì hay lắm à, còn có hai cái là nhiệm vụ của cậu, cậu cũng nghĩ cách đi chứ!"_

Thạch Đại Đảm:...

Thạch Đại Đảm lặng lẽ đặt quả chuối xuống, nhận lấy điện thoại từ tay Tần Hoài đối mặt với camera: _"Hay là... tôi nhịn đói hai ngày không ăn gì rồi ăn bánh tart trứng?"_

La Quân không nói gì, người hiểu ông ta đều biết, La Quân bây giờ đã mắng xong, lúc ông ta mắng người không cần giải thích, chỉ đơn thuần là muốn mắng người.

Lão điểu gần đây tính tình không tốt lắm mọi người đều biết.

La Quân mắng người xong tinh thần sảng khoái, thoát khỏi nhóm chat tiếp tục xem TV.

Trần Công cuối cùng lên tiếng, cho biết mình dạo này sẽ cố gắng xử lý tốt công việc, nhanh chóng sắp xếp thời gian, xin nghỉ dài ngày đến Sơn Thị tụ họp cùng mọi người, sau đó cuộc gọi video nhóm kết thúc.

Tần Hoài mở bảng nhiệm vụ của mình, xem từng nhiệm vụ một.

La Quân thực ra không mắng sai, Tần Hoài bên này đã tích lũy rất nhiều nhiệm vụ chưa hoàn thành.

Nhiệm vụ chính tuyến là về An Du Du, yêu cầu làm ra ba loại điểm tâm cấp A+ có thể kích hoạt buff, còn yêu cầu Tần Hoài một mình độc lập làm ra, bây giờ Tần Hoài một cái cũng không làm được, rõ ràng là một nhiệm vụ dài hạn.

Ba nhiệm vụ chi tuyến đều do Thạch Đại Đảm kích hoạt, Như Ý Quyển, bánh tart trứng và tìm kiếm sự thật về cái chết của Hứa Nặc.

Vốn dĩ theo diễn biến bình thường, nhiệm vụ chi tuyến của tinh quái có thể thẳng thắn trao đổi như thế này là dễ hoàn thành nhất, gần như tương đương với hack game. Trước đây nhiệm vụ chi tuyến của La Quân hiếm khi giống như câu đố, có gì không hiểu Tần Hoài cứ trực tiếp đi hỏi La Quân là được.

Kết quả đến lượt Thạch Đại Đảm, Tần Hoài có thể hỏi, nhưng Thạch Đại Đảm không trả lời được.

Sự thật về cái chết của Hứa Nặc là điều Thạch Đại Đảm muốn biết, Như Ý Quyển Tần Hoài làm Thạch Đại Đảm không hài lòng nên nhiệm vụ không thể hoàn thành, ngược lại là bánh tart trứng...

Bị La Quân mắng như vậy, Tần Hoài đột nhiên nhận ra, đúng rồi, từ khi nhận nhiệm vụ bánh tart trứng, Tần Hoài chưa từng làm bánh tart trứng nữa.

Anh hình như thật sự có chút bị các nhiệm vụ gần đây làm cho rối trí, độ khó hoàn thành các nhiệm vụ gần đây đều rất cao. Mỗi khi kích hoạt một nhiệm vụ mới, Tần Hoài đều mặc định nhiệm vụ này rất khó hoàn thành, phải hoàn thành nhiệm vụ trước đó mới có thể bắt đầu suy nghĩ về nhiệm vụ này.

Đến mức khi kích hoạt nhiệm vụ chi tuyến về bánh tart trứng, trọng tâm của Tần Hoài đều đặt vào việc Triệu Thành An lại là tinh quái, chứ không phải nhiệm vụ này thực ra là làm bánh tart trứng.

Nhiệm vụ chi tuyến [Bánh tart trứng ngon] được kích hoạt sau khi Thạch Đại Đảm ăn xong bánh tart trứng do Tần Hoài và Chu sư phụ làm, nhưng sau đó, Thạch Đại Đảm chưa từng ăn bánh tart trứng do Tần Hoài làm nữa.

Thạch Đại Đảm vẫn đang tự kiểm điểm: _"La Quân mắng tôi hình như cũng không sai, dạo này chỉ có tôi ở bên cạnh cậu, Tiểu Tần, tôi cũng thật sự không giúp được gì cho cậu, chỉ toàn ăn uống, không nghĩ cách giúp cậu hoàn thành nhiệm vụ của tôi."_

_"Tôi thấy ý tưởng nhịn đói mấy ngày cũng khá hay, dạo này tôi ăn thật sự hơi tốt quá, tôi đã béo lên hơn chục cân. Lúc ở Quảng Đông, tuy thỉnh thoảng có thể đến nhà Quế Hương ăn một bữa ngon, nhưng cũng không đi nhiều. Quế Hương bây giờ lớn tuổi rồi, không có nhiều sức lực nấu ăn, tôi ăn nhiều, cô ấy nấu cho tôi một bữa cũng khá mệt, tôi cũng biết, nên bình thường tôi toàn ăn qua loa."_

_"Thêm nữa tôi cũng hơi béo, ở nhà vợ tôi quản tôi rất nghiêm, không cho tôi ra ngoài ăn uống linh đình, bình thường đều ăn ở nhà."_

_"Tay nghề của dì giúp việc nhà tôi thì... vợ tôi thích ăn thanh đạm hơn."_

_"Bây giờ nghĩ lại đúng là vấn đề của tôi, ra ngoài rồi tôi có hơi chỉ lo cho bản thân, hoàn toàn không nghĩ đến nhiệm vụ của cậu, Tiểu Tần."_

_"Ừm, cứ vậy đi, từ bây giờ tôi không ăn nữa! Nhịn đói hai ngày! Không được, hai ngày có lẽ không đủ, vậy thì nhịn đói ba ngày!"_

_"Ba ngày sau tôi sẽ ăn bánh tart trứng và Như Ý Quyển cậu làm, Tiểu Tần, biết đâu nhiệm vụ sẽ hoàn thành."_

_"Lão Thạch, đây không phải vấn đề của anh, là vấn đề của tôi."_ Tần Hoài nhìn thẳng vào Thạch Đại Đảm, rất nghiêm túc nói, _"Anh đã cố hết sức giúp tôi rất nhiều rồi, là do năng lực của tôi không đủ, không làm ra được Như Ý Quyển đạt yêu cầu, anh đương nhiên sẽ không hài lòng."_

_"Anh cũng không cần nhịn đói mấy ngày rồi mới ăn, tôi không muốn dùng cách làm hại sức khỏe của các anh để giúp tôi hoàn thành nhiệm vụ chi tuyến. Các anh có thể giúp tôi tôi đã rất vui rồi, đây là nhiệm vụ của tôi không phải của các anh, các anh hoàn toàn không có nghĩa vụ giúp tôi."_

_"Hơn nữa tôi cũng không giúp được gì cho anh, anh là dựa vào năng lực của mình mà thức tỉnh, từ lúc tôi quen anh anh đã thức tỉnh rồi."_

_"Thực ra tôi vừa rồi cũng đã tự kiểm điểm lại, thật sự là vấn đề của tôi, từ khi nhận được nhiệm vụ chi tuyến về bánh tart trứng đến giờ tôi lại chưa từng làm bánh tart trứng cho anh."_

_"Anh còn ăn được không?"_ Tần Hoài hỏi.

Thạch Đại Đảm gật đầu mạnh: _"Trong vòng 5 cái bánh tart trứng chắc chắn ăn được, nhiều hơn thì không chắc."_

_"Đủ rồi, hôm nay tôi chỉ làm điểm tâm buổi sáng, cũng không mệt. Bây giờ cũng còn sớm, mới hơn 7 giờ, thời gian làm bột ngàn lớp đủ rồi."_

_"Chỉ là không biết nhiệt độ có phù hợp không, bếp ở nhà cũng không phải phòng nhiệt độ thấp, thôi, tôi hạ nhiệt độ điều hòa xuống vậy."_

_"Lão Thạch, anh thích ăn loại bánh tart trứng nào? Loại bình thường, hay thêm chút linh tinh, như caramel, sầu riêng, xoài, việt quất, ngô."_ Tần Hoài bẻ ngón tay đếm các loại bánh tart trứng màu mè mà anh biết.

_"Đều được."_ Thạch Đại Đảm nói ra một câu trả lời tiêu chuẩn mà người khác sẽ nhận được sau khi hỏi bạn thích ăn gì.

_"Thật sự đều được."_ Thạch Đại Đảm cười hiền hậu, giọng điệu cũng trở nên rất hiền hậu, _"Chỉ cần là cậu làm, Tiểu Tần, tôi đều thích."_

_"Cậu có làm bánh tart trứng vị Americano đá, cũng... cũng nhất định có lý do của cậu!"_

Tần Hoài:...

Cũng không cần phải tin tưởng mù quáng như vậy.

Bánh tart trứng Americano đá, đây là món ăn địa ngục gì vậy? Nghe có vẻ giống món điểm tâm mà Âu Dương sẽ thích.

Tần Hoài tuyệt đối không có ý phỉ báng Âu Dương, vì Âu Dương thật sự đã làm những chuyện tương tự. Tuần trước, quán trà chanh thủ công của Tiểu Âu đã ra mắt sản phẩm mới, trà chanh thủ công sủi bọt đào Americano đá, chỉ nghe tên thôi đã khiến người ta tối tăm mặt mũi.

Lên kệ một tuần bán được một ly, theo người trong cuộc tiết lộ là do La Quân đặt giao hàng.

La Quân dùng tài khoản phụ đăng một bài đánh giá tiêu cực dài 1619 chữ, nhận được hơn 300 lượt thích, toàn là lượt thích của các cửa hàng từng bị La Quân mắng, mắng đến mức Âu Dương phải trực tiếp đóng cửa giao hàng, buồn bã ba ngày.

Còn về việc Tần Hoài làm sao biết Âu Dương buồn bã ba ngày...

Tần Hoài theo dõi tài khoản phụ của Âu Dương trên Weibo, Âu Dương liên tục đăng ba ngày trên tài khoản phụ: Trà chanh thủ công sủi bọt đào Americano đá cứ như vậy không được thế gian dung thứ sao? Một thức uống sáng tạo như vậy, tại sao không ai biết thưởng thức???

La Quân cũng coi như đã cống hiến cho cư dân xung quanh.

_"Yên tâm, sẽ không đâu."_ Tần Hoài nói, _"Vậy hôm nay tôi làm loại bánh tart trứng bình thường như lần trước nhé."_

_"Lão Thạch, phiền anh vào phòng lấy giúp tôi một chiếc áo khoác, điều hòa 16 độ thật sự quá lạnh."_

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!