Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 434: Chương 434: Nhiệm Vụ Hoàn Thành

## Chương 434: Nhiệm Vụ Hoàn Thành

Nếu nói lần đầu tiên Tần Hoài làm Đản tháp là vì không hiểu rõ thực lực của bản thân, vả lại trước đây chưa từng làm nên hơi căng thẳng, thì bây giờ làm Đản tháp có thể nói là vô cùng dễ như trở bàn tay rồi.

Mấy ngày Tần Hoài xem Triệu Thành An làm Cát Tường Vân Văn Quyển, đã có thêm nhiều hiểu biết sâu sắc hơn về các loại điểm tâm vỏ xốp, cho dù sau lần làm Đản tháp đó Tần Hoài không làm lại Đản tháp nữa, lúc nhào bột vẫn vô cùng thuận tay.

Thạch Đại Đảm cứ thế dựa vào khung cửa bếp mà xem.

_“Lão Thạch, bác thích ăn vỏ tháp khẩu vị thế nào? Là cứng một chút, hay là viền cứng dưới mềm, hay là mỏng một chút xốp giòn một chút.”_ Tần Hoài vừa nhào bột vừa hỏi.

Thạch Đại Đảm thường chỉ chịu trách nhiệm ăn, rất ít khi đưa ra ý kiến của mình, suy nghĩ một chút, cho dù Tần Hoài không nhìn thấy cũng cười hiền lành: _“Thế nào cũng được, chỉ cần là Tiểu Tần cậu làm cho tôi thì tôi đều thích ăn.”_

Tần Hoài vừa nhào bột vừa nói: _“Vậy tôi sẽ làm loại rất mỏng rất xốp giòn, nhân tháp rất mềm mại nhé, lão Thạch bác thích ăn vị đậm độ ngọt cao, lúc pha dung dịch Đản tháp tôi sẽ cho thêm chút đường… hay là tôi trực tiếp làm Đản tháp caramel cho bác nhé?”_

Thạch Đại Đảm sửng sốt: _“Tiểu Tần sao cậu biết tôi thích ăn ngọt?”_

Tần Hoài cười cười: _“Lão Thạch bác ăn nhiều điểm tâm ở chỗ tôi như vậy, tôi đương nhiên biết bác thích ăn loại nào rồi.”_

_“Màn thầu bác thích ăn loại bột mì trắng tinh, không muốn thêm một chút đồ thừa thãi nào, so với Tửu Nương Man Đầu thực ra bác càng thích Bạch diện man đầu hơn. Bản thân màn thầu phải xốp mềm có độ dai, bác còn đặc biệt thích ăn vỏ màn thầu, mỗi lần ăn Bạch diện man đầu bác đều sẽ bóc vỏ màn thầu ra ăn trước rồi mới ăn những phần khác.”_

_“Thiêu Mại bác thích ăn loại gạo nếp trộn hạt lựu nấm hương, Dương Nhục Thiêu Mại bác ăn ít nhất.”_

_“Còn về đồ ngọt… mặc dù rất nhiều người đều cảm thấy không ngọt là lời khen ngợi cao nhất đối với đồ ngọt, nhưng lão Thạch bác rất rõ ràng là thích ăn loại ngọt đó. Bác chính là thích ăn những thứ nặng mùi vị, ăn món mặn bác thích ăn loại sền sệt có thể trộn cơm, thịt xào ớt phải cay, thịt thăn chua ngọt phải ngọt, ngay cả mướp đắng xào nhạt cũng phải ăn loại đắng.”_

_“Tôi nói không sai chứ?”_ Tần Hoài hỏi, quay đầu nhìn Thạch Đại Đảm một cái.

Cả người Thạch Đại Đảm đều đờ đẫn, ông ta dựa cả người vào khung cửa bếp, thân hình mập mạp trông giống như vai phụ trong phim hài. Đôi mắt vốn vì dạo này ăn béo lên mười mấy cân mà trông hơi nhỏ hơn trước kia mở to thao láo, trong mắt tràn đầy sự chấn động, cảm động và những cảm xúc phức tạp khó tả.

Thấy Thạch Đại Đảm mãi không phản hồi, Tần Hoài trực tiếp xoay người lại, hơi nghi hoặc hỏi: _“Là tôi nói sai ở đâu sao?”_

Tần Hoài âm thầm xem xét lại một lượt trong lòng, cảm thấy không đúng a, phán đoán của anh về khẩu vị và thói quen của những người xung quanh đều rất chuẩn xác, chưa từng nói sai bao giờ.

_“Không sai.”_ Thạch Đại Đảm nói, _“Chính là… sức ăn của tôi khá lớn, cái gì cũng thích ăn, rất ít người sẽ chú ý đến việc tôi thực sự thích ăn cái gì.”_

_“Chỉ có Hứa Nặc sẽ chú ý đến việc tôi thích ăn vỏ màn thầu, mỗi lần ăn màn thầu cậu ấy đều sẽ bóc vỏ màn thầu của cậu ấy cho tôi.”_

Tần Hoài hiểu rồi, đây là nhắc đến chuyện đau lòng của Thạch Đại Đảm rồi, lập tức ngậm miệng không bàn nữa, chuyên tâm làm điểm tâm.

Độ khó của Đản tháp, 99% đều dồn vào lớp vỏ xốp. Trong thời gian nhào xong khối bột ngàn lớp, chờ đợi khối bột lên men ở nhiệt độ thấp, Tần Hoài âm thầm pha chế dung dịch Đản tháp, tiện miệng hỏi:

_“Lão Thạch, dạo này bác còn có món điểm tâm nào đặc biệt muốn ăn không?”_

_“Tôi không phải bảo bác cố gắng nghĩ để kích hoạt thêm một Chi Tuyến Nhậm Vụ cho tôi đâu a, Chi Tuyến Nhậm Vụ bên tôi thực sự là quá nhiều rồi, tôi đều làm không xuể. Tôi chỉ là lúc nãy nhào bột đột nhiên phản ứng lại, khoảng thời gian này mặc dù tôi đang làm điểm tâm, nhưng bác hình như không được ăn điểm tâm tôi làm mấy, hơn nữa tôi làm đều là Thứ Vị Bao, trẻ con thích.”_

_“Bác có điểm tâm gì đã lâu không ăn muốn ăn không? Ngày mai tôi đến Tri Vị Cư sẽ xin phép Chu sư phụ, dành chút thời gian làm cho bác ăn.”_

Thạch Đại Đảm vẫn dựa vào khung cửa bếp, thành thật trả lời: _“Thứ Vị Bao Tiểu Tần cậu làm tôi ăn rồi, mỗi sáng và chiều tôi đều sẽ đi xếp hàng mua, nhân đậu đỏ, ngon.”_

_“Hơn nữa Thứ Vị Bao Tiểu Tần cậu làm tôi cũng chú ý xem rồi, ngày thứ nhất là kích thước bình thường, ngày thứ hai là nhím nhỏ, ngày thứ ba là nhím mập, bắt đầu từ ngày thứ tư mỗi ngày đều là nhím hỗn hợp.”_

Thạch Đại Đảm quan sát còn khá tỉ mỉ nghiêm túc.

_“Tôi cũng không có điểm tâm đặc biệt nào muốn ăn, nếu cứ khăng khăng nói có thì…… Bạch diện man đầu của Tri Vị Cư không ngon bằng Tiểu Tần cậu làm, ngày mai nếu cậu có thời gian có thể làm một mẻ Bạch diện man đầu không, Tửu Nương Man Đầu cũng được.”_

Màn thầu của Tri Vị Cư về cơ bản đều do học đồ tinh anh hoặc đệ tử thân truyền làm, xét về tay nghề chắc chắn không sánh bằng Tần Hoài. Điểm tâm cơ bản mà Thạch Đại Đảm thích ăn nhất chính là màn thầu, lâu như vậy không được ăn màn thầu ngon đối với ông ta mà nói quả thực là hơi khó chịu.

_“Được.”_ Tần Hoài nhận lời, tiếp tục làm Đản tháp.

9 giờ 47 phút tối, Đản tháp ra lò.

Tần Hoài trong tình huống cố gắng làm ít nhất có thể, một mẻ cũng làm đủ 28 cái Đản tháp. Điểm tâm kiểu cơ bản là như vậy, số lượng lớn, muốn làm nhiều rất đơn giản, nhưng muốn làm ít thì rất có độ khó.

Tần Hoài cuối cùng vẫn không làm Đản tháp caramel, trong nhà không có súng khò lửa, không có điều kiện này.

Đản tháp vừa mới lấy từ trong lò nướng ra, là trạng thái hoàn hảo nhất.

Tần Hoài cố ý làm vỏ tháp mỏng và xốp giòn, nhân tháp nướng hơi có chút màu cháy sém thoạt nhìn núng nính, mềm dẻo.

Tất nhiên, tuyệt vời nhất vẫn phải là mùi hương.

Tràn đầy nhiệt lượng, mùi hương đến từ hỗn hợp trứng gà, sữa bò, đường và dầu có thể kích thích sự thèm ăn nguyên thủy nhất của con người, chỉ cần hít sâu một hơi ngửi một ngụm như vậy, đã cảm thấy như nếm được hương vị thơm ngọt của Đản tháp rồi.

Khuyết điểm duy nhất là hơi ngọt ngấy một chút.

Thạch Đại Đảm thích ăn ngọt, Tần Hoài liền cố ý làm ngọt hơn một chút.

Đản tháp vừa ra lò vô cùng bỏng miệng, Tần Hoài và Thạch Đại Đảm ngồi bên bàn ăn không ai ăn trước. Tần Hoài thấy trên bàn ăn vẫn còn để một quả chuối tiêu đã hơi thâm đen, liền dứt khoát cầm quả chuối tiêu lên ăn.

Đừng nói chứ, chuối tiêu ở mức độ này mặc dù có hiềm nghi bị hỏng, nhưng chính là trạng thái ngọt nhất.

_“Lão Thạch, tôi hỏi bác một chuyện.”_

_“Bây giờ đồ giám trong Game Hệ Thống Sinh Hoạt của tôi đã mở khóa 10 cái, chỉ thiếu 2 cái nữa là đầy rồi, đợi sau khi 2 cái đó đầy thì hệ thống trò chơi sẽ thế nào? Là thăng cấp hay là mở khóa chức năng mới?”_

_“Lúc đầu tôi cảm thấy 12 tinh quái rất khó tập hợp đủ, nhưng bây giờ phát hiện cũng khá dễ dàng, cảm giác tinh quái đều khá tụ tập.”_

Tần Hoài vừa ăn vừa hỏi.

Thạch Đại Đảm nhìn chằm chằm Đản tháp trên bàn, ước chừng đang suy nghĩ khi nào có thể ăn, hùa theo: _“Tinh quái quả thực khá dễ tụ tập, đặc biệt là kiếp đầu tiên và kiếp cuối cùng, đặc biệt dễ gặp nhau.”_

_“Thực ra tôi cũng có một câu hỏi muốn hỏi Tiểu Tần cậu.”_ Thạch Đại Đảm nhìn về phía Tần Hoài, _“Nói chính xác thì câu hỏi này không phải tôi muốn hỏi, là bọn Trần Huệ Hồng muốn hỏi nhưng vẫn luôn không dám hỏi, tôi thì không sợ mở lời này, cho nên tôi trực tiếp hỏi luôn.”_

_“La Quân sắp chết rồi, với trạng thái của ông ấy thực ra kiếp đầu tiên là thời cơ tốt nhất để độ kiếp thành công, Tiểu Tần cậu đã xem ký ức của ông ấy, biết tâm kết của ông ấy, cũng biết nguyên nhân ông ấy độ kiếp thất bại.”_

_“Một khi ông ấy chết đi đầu thai chuyển thế lại, mọi người chắc chắn phải rất nhiều năm sau mới gặp mặt, nếu ông ấy kiếp thứ hai cũng không thể độ kiếp thành công, hoặc là ông ấy kiếp thứ hai giống như kiếp đầu tiên sống hơn 90 năm Tiểu Tần cậu chắc chắn không sống lâu bằng ông ấy, khả năng ông ấy độ kiếp thất bại sẽ rất lớn.”_

_“La Quân là một ví dụ, sau này có thể còn có những ví dụ khác. Tiểu Tần nếu tinh quái mà cậu quen biết độ kiếp thất bại tan biến rồi, cậu có vì thế mà cảm thấy buồn bã và đau lòng không?”_

Câu hỏi này của Thạch Đại Đảm đã làm khó Tần Hoài rồi.

Anh không ngờ Thạch Đại Đảm lại hỏi một câu hỏi có độ khó và chiều sâu như vậy, bình thường câu hỏi Thạch Đại Đảm hỏi nhiều nhất là hôm nay ăn gì.

Tần Hoài nghiêm túc suy nghĩ một chút, phát hiện bản thân nhất thời nửa khắc không đưa ra được đáp án.

_“Tôi không biết.”_ Tần Hoài nói, _“Tôi vẫn chưa gặp phải chuyện như vậy, tôi cảm thấy tôi có thể sẽ buồn bã đi, nhưng đây cũng không phải là điều tôi có thể thay đổi được.”_

_“Hồng Tỷ và La tiên sinh từng nói với tôi rất nhiều, độ kiếp của tinh quái mỗi người mỗi khác, có tâm kết tôi cảm thấy rất đơn giản nhưng đối với tinh quái mà nói rất khó, có tâm kết tôi cảm thấy rất khó nhưng đối với tinh quái mà nói rất đơn giản. Tôi không phải tinh quái, tôi không có cách nào đồng cảm như bản thân mình cũng bị, tôi có thể thông qua hệ thống trò chơi nhìn thấy ký ức của họ đứng ở góc nhìn thượng đế để đánh giá, nhưng tôi không có trải nghiệm thì không có quyền lên tiếng.”_

_“Tôi quả thực cảm thấy La tiên sinh kiếp này có thể độ kiếp thành công, tôi cũng cảm thấy tâm kết của La tiên sinh không phải là hoàn toàn không thể hóa giải, nhưng tôi cảm thấy La tiên sinh là muốn thất bại.”_

_“Ông ấy chính là muốn dùng phương pháp này để trừng phạt bản thân, nếu không ông ấy hoàn toàn có thể giống như tinh quái bình thường độ kiếp vừa thất bại liền tự sát đầu thai. Ông ấy ở nhân gian lại sống thêm bao nhiêu năm như vậy, không vì thành công chỉ vì thất bại, đây là sự giằng xé của ông ấy, cũng là sự kiên trì của ông ấy, những gì chúng ta có thể giúp ông ấy đã giúp rồi, phần còn lại chỉ có thể dựa vào bản thân La tiên sinh.”_

_“Có lẽ sau khi tôi chết, La tiên sinh sẽ độ kiếp thất bại triệt để tan biến, tôi cũng nhất định sẽ vì thế mà cảm thấy buồn bã, nhưng đây là lựa chọn của bản thân La tiên sinh.”_

_“La tiên sinh là một người rất cố chấp, rất có chủ kiến. Ông ấy đã chọn như vậy rồi, tôi tin rằng ông ấy sẽ không hối hận, nếu bản thân ông ấy đều sẽ không hối hận, không có nuối tiếc, vậy tôi cũng không có cách nào nói gì được, chỉ có thể tôn trọng quyết định của ông ấy, nhân tiện kế thừa di sản của ông ấy.”_

_“Tôi không biết suy nghĩ như vậy của tôi có đúng không, nghe vào tai tinh quái các người có hơi tàn nhẫn không, nhưng đây thực sự là suy nghĩ của tôi.”_

Thạch Đại Đảm lắc đầu: _“Tất nhiên là không, Tiểu Tần cậu nghĩ như vậy là tôi yên tâm rồi.”_

_“Độ kiếp của tinh quái vốn dĩ chính là chuyện của bản thân mọi người, mọi người chính là sợ cậu can dự quá mức đầu tư quá mức, cuối cùng đổ lỗi sự thất bại độ kiếp của một vài tinh quái nào đó lên người mình, rơi vào tự trách mới muốn hỏi cậu câu hỏi này lại không dám hỏi.”_

Tần Hoài cười cười: _“Yên tâm đi, tôi sẽ không đâu.”_

_“Tôi chỉ là một nam chính truyện hệ thống bình thường, vẫn chưa tự phụ đến mức cảm thấy bản thân có thể cứu thế cứu vớt chúng sinh.”_

_“Haizz, Đản tháp hình như đã hơi nguội rồi, lão Thạch bác mau nếm thử loại Đản tháp hơi ngọt một chút này bác có thích không.”_

Nghe Tần Hoài nói như vậy, Thạch Đại Đảm đưa tay cầm lấy một cái Đản tháp, cắn một miếng.

_“Rắc.”_

Vỏ tháp phát ra âm thanh xốp giòn.

Thạch Đại Đảm lộ ra biểu cảm hài lòng.

_“Đinh, chúc mừng người chơi hoàn thành Chi Tuyến Nhậm Vụ [Đản tháp ngon miệng], nhận được phần thưởng nhiệm vụ: [Một đoạn mộng cảnh của Triệu Thành An].”_

Tần Hoài:!!!

Chi Tuyến Nhậm Vụ cứ thế hoàn thành rồi?

Đơn giản như vậy, nhẹ nhàng như vậy, chỉ là làm cho Thạch Đại Đảm một mẻ Đản tháp hơi ngọt một chút cứ thế hoàn thành rồi???

Tần Hoài đã quen với việc một nhiệm vụ kẹt mấy tháng trời, đột nhiên hoàn thành Chi Tuyến Nhậm Vụ một cách nhẹ nhàng đơn giản như vậy, anh ngược lại có hơi không quen.

Có một loại cảm giác nhiệm vụ này đơn giản như vậy, có phải đang kìm nén đại chiêu gì đó ở phía sau chưa tung ra không.

_“Tiểu Tần, sao vậy?”_ Thạch Đại Đảm hỏi.

_“Không… không có gì, chỉ là Chi Tuyến Nhậm Vụ đột nhiên hoàn thành rồi.”_ Tần Hoài gãi gãi mũi, _“Không ngờ lại hoàn thành nhanh như vậy.”_

_“Vậy rất tốt a.”_ Thạch Đại Đảm vui vẻ nói, _“Là Chi Tuyến Nhậm Vụ của Đản tháp nhỉ, nhiệm vụ này tôi nhớ là mộng cảnh của Tiểu Triệu, đúng lúc cậu có thể xem thử Tiểu Triệu là vì sao độ kiếp thất bại.”_

_“Trạng thái này của Tiểu Triệu, chắc chắn là hai kiếp cuối cùng của Phù Du, mặc dù đối với Phù Du mà nói độ kiếp thành công hơi đáng tiếc, nhưng có thể thành công cũng khá tốt.”_

_“Tôi vẫn chưa từng thấy Phù Du độ kiếp thành công đâu.”_

Tần Hoài: ……

Vậy sao? Vậy Phù Du có thể nói là thực sự rất buông xuôi rồi.

Thảo nào số lần luân hồi còn nhiều hơn tinh quái bình thường, có thể nhìn ra Thiên Đạo vô cùng muốn vớt, nhưng thực sự là vớt không nổi.

_“Vậy tôi… bây giờ xem?”_ Tần Hoài đề nghị, _“Những Đản tháp này lão Thạch bác cứ ăn trước đi, ăn không hết thì để ở đây, dù sao mỗi lần tôi xem ký ức thời gian thực tế cũng chỉ ba, năm phút. Lát nữa tôi nhắn tin cho Đàm Duy An, bảo cậu ta mang số Đản tháp còn lại đi.”_

Đàm Duy An cũng thích ăn Đản tháp, điểm này Tần Hoài vẫn nhớ.

Chỉ là không biết Đàm Duy An có thích ăn loại hơi ngọt một chút không.

Thạch Đại Đảm ngoan ngoãn gật đầu, lại cắn mạnh một miếng Đản tháp, phát ra âm thanh xốp giòn.

Tần Hoài mở hệ thống trò chơi, nhấp vào [Một đoạn mộng cảnh của Triệu Thành An], chọn có.

[Mộng cảnh đang tải].

_“Vị lão gia này làm ơn làm phước đi, cho miếng ăn đi, phát thiện tâm mua đứa trẻ này đi.”_

_“Cẩu Đản, còn ngẩn ra đó làm gì, còn không mau há miệng cho lão gia xem răng miệng! Lão gia ngài xem, bé trai 9 tuổi, tùy tiện cho chút đồ ăn nuôi hai năm là một sức lao động khỏe mạnh có thể làm việc, giỏi làm việc hơn súc vật nhiều.”_

_“Đứa trẻ này là con một của nhà nông, nền tảng tốt, bình thường loại hàng này đều ít nhất phải ba điếu tiền, bây giờ thế đạo không tốt chỉ cần hai điếu, ngài lại tùy tiện cho chút bánh đậu đen, cám gạo gì đó, loại hàng tốt thế này không có nhiều đâu a!”_

Tần Hoài không ngờ, anh vừa vào ký ức đã nhìn thấy hiện trường buôn bán người quy mô lớn.

Một người đàn ông thân hình gầy gò, nhưng trong một đám người mặt mũi vàng vọt, đói đến mức da bọc xương người đều gầy rộc đi, thoạt nhìn giống như cây sào lại có vẻ rất cường tráng, một hàm răng vàng khè đen sì, đang bày bố một bé trai bẩn thỉu và tương đối không gầy như vậy không ngừng chào hàng với một người đàn ông trung niên mặc áo vải.

Người đàn ông thô bạo bóp miệng đứa trẻ cho khách xem răng: _“Ngài xem hàm răng này, tuổi tác tuyệt đối không nói dối.”_

Người mua mặc áo vải ghét bỏ xua xua tay: _“Hai điếu tiền đắt quá, nha đầu nhan sắc tàm tạm kia cũng mới đáng giá hai điếu rưỡi, loại này mua về còn phải nuôi nó hai năm. Có thời gian rảnh rỗi mua nó, còn không bằng vào thành tùy tiện nhặt hai ba đứa, đắt quá, một điếu.”_

Kẻ buôn người vội vàng kêu khổ: _“Ây dô vị gia này, một điếu thực sự không bán được. Những đứa trẻ này đều là thu nhận từ bên tỉnh Tấn tới, dọc đường đi này chỉ riêng lương thực đã ăn không biết bao nhiêu rồi, một điếu thực sự không được.”_

_“Không được thì thôi.”_ Người mua xua tay, vỗ vỗ vạt áo đi sang nhà tiếp theo.

Thấy mối làm ăn đến tay lại hỏng, kẻ buôn người tức giận đá mạnh đứa trẻ một cước đá nó ngã xuống đất, mắng mỏ: _“Từng đứa một lúc ăn cơm rất giỏi ăn, đến lúc này sao lại câm rồi? Nói hai câu dễ nghe không biết sao? Không biết xông lên bám lấy gọi lão gia sao? Sớm biết trên đường đã nên vứt đám đồ lỗ vốn các người đi rồi, lãng phí lương thực của lão tử, hôm nay không có bánh, cút.”_

Đứa trẻ nằm trên mặt đất, không có phản ứng gì, thoạt nhìn đã đói đến mức không còn chút sức lực nào rồi.

Tần Hoài nhìn đứa trẻ trên mặt đất, hơi nghi hoặc.

Đây là… Triệu Thành An?

Phù Du trải nghiệm nhân sinh bách thái lại có cảm giác nhập vai như vậy sao, tự bỏ đói mình thành ra thế này?

Thảo nào đều nói Phù Du thích tìm đường chết, hóa ra là tìm đường chết theo đúng nghĩa đen.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!