## Chương 445: Kỹ Năng Đột Phá Đầu Tiên Không Thể Nào Là Hoang Ngôn Được Chứ (Cảm Tạ...)
Cuối cùng, Hoa sư phụ vẫn không thể như nguyện đạt được sự thỉnh giáo của Tần Hoài.
Tần Hoài mặc dù buổi chiều có làm một mẻ mì nhào tay, nhưng không có gì cần thỉnh giáo Hoa sư phụ cả. Không phải Tần Hoài chê kỹ thuật của Hoa sư phụ không tốt, mà là kỹ thuật của Hoa sư phụ quá tốt rồi.
Tần Hoài đối với mì sợi thực ra không có quá nhiều nghiên cứu, bất luận là mì kéo hay mì nhào tay thì cũng chỉ dừng ở mức biết làm, mọi người sở dĩ cảm thấy mì sợi Tần Hoài làm đặc biệt ngon, chủ yếu vẫn là vì Tần Hoài nhào bột tốt. Mà bất luận là mì kéo hay mì nhào tay, thực tế đều thuộc về một loại kỹ pháp, hiện tại Tần Hoài căn bản không luyện kỹ pháp, cũng không có gì cần thỉnh giáo Hoa sư phụ.
Hoa sư phụ chỉ đành mất hứng quay về.
Tần Hoài tiếp tục vui vẻ cày độ thuần thục, nhân tiện bớt chút thời gian lặng lẽ quan sát Triệu Thành An.
Triệu Thành An vẫn đang làm Tứ Hỷ Hoa Cuốn.
Tần Hoài sau khi nói chuyện với Chu sư phụ xong, đã ngắn ngủi tự kiểm điểm lại bản thân một chút, phát hiện khoảng thời gian này mình có hơi quá đắm chìm vào việc cày độ thuần thục, đến mức bỏ qua người thân cận nhất bên cạnh...
Triệu Thành An ở vị trí làm việc ngay vách bên, tinh quái Phù Du chưa thức tỉnh.
Tần Hoài đột nhiên phản ứng lại, cậu vì cày độ thuần thục nên vẫn luôn không nghỉ ngơi. Triệu Thành An không biết tại sao cũng vẫn luôn không nghỉ ngơi, phải biết rằng, Triệu Thành An mỗi tháng có 4 ngày nghỉ hận không thể nghỉ một lần cho xong để tự cho mình một kỳ nghỉ dài, hơn nữa có thể nghỉ đầu tháng thì sẽ nghỉ đầu tháng, tuyệt đối không trì hoãn.
Đầu tháng nghỉ hết phép rồi, giữa tháng và cuối tháng còn có thể chơi xấu, đòi thêm vài ngày nghỉ cứng.
Dù sao Triệu Thành An cũng không thiếu tiền, tiền lương mà, trừ thì cứ trừ thôi.
_“Thành An ca.”_ Tần Hoài nhìn Triệu Thành An đã làm Tứ Hỷ Hoa Cuốn đến mức có chút hồn lìa khỏi xác, _“Tháng này anh nghỉ hết phép rồi à?”_
_“Chưa đâu, mới nghỉ có một ngày.”_ Triệu Thành An yếu ớt nói.
_“Vậy sao anh không nghỉ phép?”_
Triệu Thành An ngước mắt lên, dùng một loại ánh mắt bi phẫn kiểu 'cái tên con nhà người ta đáng ghét nhà cậu, sao có thể hiểu được trái tim của một thiên tài bình thường như tôi' nhìn Tần Hoài, oán hận nói: _“Còn không phải tại cậu sao.”_
Tần Hoài:?
_“Vốn dĩ hai chúng ta cùng nhau trò chuyện, làm điểm tâm, lười biếng, phối hợp tốt biết bao. Đàm Duy An cũng nói với tôi rồi, con người cậu cuộn lên thì cũng cuộn được đấy, nhưng bình thường thực ra rất lười biếng, tôi còn đang nghĩ cuối cùng cũng có một cạ cứng đến, kết quả...”_
Triệu Thành An hơi ngửa đầu lên, chỉ có như vậy nước mắt mới không trào ra từ khóe mắt: _“Không phải đã nói xong rồi sao, cậu chỉ khi nào vô cùng muốn làm ra một món điểm tâm thì mới cuộn thôi mà? Sao bây giờ không có điểm tâm làm cũng cuộn vậy?”_
_“Người anh em, cuộn lên không nói đạo lý cơ bản à?”_
_“Tôi thì muốn nghỉ ngơi đấy, cậu cứ ngày ngày ở bên cạnh tôi làm điểm tâm, tôi có thể nghỉ được sao? Tôi mà nghỉ, sư phụ tôi nhìn tôi thế nào, sư huynh tôi nhìn tôi thế nào, sư tỷ tôi nhìn tôi thế nào? Đàm Duy An ở sau lưng sẽ đồn đại tôi ra sao? Triệu Thành An tôi còn muốn lăn lộn ở Tri Vị Cư nữa không?”_
Tần Hoài:...
Có nghiêm trọng đến thế không?
_“Nhưng mà, vừa nãy Chu sư phụ còn nói với tôi, ông ấy cảm thấy anh sắp không trụ nổi nữa rồi.”_ Tần Hoài lựa chọn chuyển đạt lại suy nghĩ của Chu sư phụ, _“Ông ấy còn định tháng sau cho hai chúng ta cùng đi hội giao lưu ở Bắc Bình, ông ấy giúp chúng ta đặt một bàn ở Phân Viên, nhân tiện cho nghỉ thêm một ngày để chúng ta chơi ở Bắc Bình một ngày.”_
Triệu Thành An vốn dĩ đã như người sống mà chết lâm sàng trong nháy mắt liền sống lại, hai mắt bắn ra tia sáng kỳ dị, kích động nói: _“Cái gì! Sư phụ đồng ý cho tôi đi tham gia hội giao lưu ở Bắc Bình, còn đặt cho tôi một bàn ở Phân Viên, còn cho tôi chơi thêm một ngày?!”_
_“Là chúng ta.”_
_“Tuyệt quá!”_ Triệu Thành An kích động hai tay nắm chặt thành quyền, _“Lại có chuyện tốt thế này, sao không nói sớm, bây giờ tôi đi tìm Tô lão bản xin nghỉ phép, ngày mai tôi không đi làm nữa!”_
Nói xong, Triệu Thành An co cẳng chạy, Tứ Hỷ Hoa Cuốn mới cuộn được một nửa cũng mặc kệ.
Tần Hoài:...?
Đợi Triệu Thành An xin nghỉ phép xong quay lại, trên người đã tràn ngập niềm vui sướng của việc xin nghỉ thành công, không chỉ đi đường sinh gió, mà người cũng từ tử khí trầm trầm biến thành hỉ khí dương dương.
Tần Hoài nhìn Triệu Thành An, vô cùng chắc chắn nói: _“Lý do không xin nghỉ phép vừa nãy anh nói là bịa ra đúng không?”_
Triệu Thành An cười hì hì: _“Bị cậu phát hiện rồi.”_
_“Thực ra là khoảng thời gian này tôi vẫn luôn tìm sư phụ tôi mài giũa ỉ ôi, bảo ông ấy cho tôi ra nước ngoài chơi nửa tháng, nhưng sư phụ tôi sống chết không đồng ý. Tôi liền nghĩ tháng này không phải còn ba ngày phép sao? Tháng này tôi không nghỉ phép, tháng sau tôi cũng không nghỉ phép, tôi có thể tích cóp được 7 ngày phép. Sau đó tôi lại đi mài giũa ỉ ôi, xin thêm 8 ngày phép nữa, là có thể ra nước ngoài chơi nửa tháng.”_
_“Suy nghĩ rất hay, nhưng thực hiện thì độ khó quá lớn, tôi chưa bao giờ đi làm liên tục lâu như vậy, tôi thật sự là đi làm đến mức hơi phát điên rồi.”_
_“Vừa nãy cậu nói với tôi tháng sau có thể đi Bắc Bình chơi, tôi cảm thấy cũng không nhất thiết cứ phải ra nước ngoài, nghỉ phép trước đã, cái ca làm này mà làm tiếp nữa tôi thật sự sắp không xong rồi.”_
Tần Hoài: Phù Du, không hổ là anh.
Bất luận là kiếp đầu tiên hay kiếp này, tư duy đi làm của anh đều thanh kỳ như vậy, khiến người ta theo không kịp.
Tần Hoài chuyển niệm nghĩ lại, cảm thấy Triệu Thành An đi Bắc Bình tham gia hội giao lưu, từ một ý nghĩa nào đó mà nói cũng coi như là về quê, kiếp đầu tiên của anh ta chắc chắn đã ở Bắc Bình một thời gian rất dài.
_“Thành An ca, anh đi Bắc Bình nhiều không?”_ Tần Hoài lập tức đổi cách xưng hô về lại Thành An ca.
_“Mới đi có một lần.”_ Triệu Thành An tiếp tục cuộn Tứ Hỷ Cuốn, _“Ở bên đó chơi một tuần, đi chơi hết tất cả các điểm tham quan. Lần đó vốn dĩ định đặt Phân Viên, kết quả lần đầu tiên đi không có kinh nghiệm quên mất phải hẹn trước, lúc đó tôi cũng hết phép rồi, đành phải về trước.”_
_“Phân Viên không phải có thể thêm tiền thêm bàn sao?”_ Tần Hoài hỏi, theo như Tần Hoài biết, Hàn Quý Sơn chính là ăn liên tục một tháng ở Phân Viên như vậy, không có bất kỳ kỹ xảo nào, thuần túy là thêm tiền.
Triệu Thành An nhìn Tần Hoài, ánh mắt lập tức biến thành kiểu có những lời nói với loại người có tiền vạn ác như các cậu cũng không rõ được, ngừng một chút mới nói: _“Cậu có biết thêm bàn ăn một bữa tốn bao nhiêu không?”_
_“Không biết, nhưng nghe nói là giá thức ăn tăng gấp đôi hay gì đó.”_
_“Không chỉ giá thức ăn tăng gấp đôi, còn có mức tiêu dùng tối thiểu, tiêu dùng một bàn không được thấp hơn 5 vạn!”_
_“Tôi mà có thể ăn nổi bữa cơm 5 vạn một bữa, tôi còn làm đầu bếp ở Tri Vị Cư sao? Tôi đã sớm muốn làm gì thì làm nấy rồi, vác cái balo đi làm điểm tâm vòng quanh thế giới, chơi đến quốc gia nào thì làm điểm tâm ở quốc gia đó, Hứa Thành ăn khắp thế giới thì tính là gì? Tôi làm khắp thế giới mới là bản lĩnh thật sự!”_
Tần Hoài trong đầu tính toán sơ lược một lượt, tiêu dùng một bàn không thấp hơn 5 vạn, ăn liên tục một tháng, một tháng chỉ riêng ăn cơm đã tiêu 150 vạn.
Ừm, có cơ hội phải duy trì mối quan hệ tốt với Hàn tổng, đây là một vị chủ nhân vô cùng nỡ tiêu tiền vào việc ăn uống.
_“Vậy lần trước anh không ăn được Phân Viên, thì không nghĩ đến lần sau tìm thời gian hẹn trước rồi lại đi Bắc Bình ăn một bữa sao?”_ Tần Hoài lại hỏi.
_“Thực ra cũng từng nghĩ tới.”_ Triệu Thành An nói, _“Nhưng sư phụ không duyệt phép, tôi một năm chỉ có một lần nghỉ phép dài nửa tháng, chắc chắn là phải ra nước ngoài chơi rồi, không có thời gian chia riêng cho Bắc Bình. Sư phụ mà chịu cho tôi nghỉ thêm hai ngày, tôi chắc chắn sẽ đi Bắc Bình ăn một bữa, nhưng đây không phải là không có phép sao.”_
_“Lúc đầu tôi còn tưởng hội giao lưu lần này sư phụ sẽ không cho tôi đi đâu, ơ, vừa nãy có phải cậu nói cậu đi cùng tôi không? Cậu đi thì là đại diện cho Tri Vị Cư chúng ta, hay là đại diện cho cái Vân Trung Thực Đường kia của cậu?”_
Tần Hoài: Hóa ra nãy giờ anh căn bản không nghe tôi nói chuyện, trọng điểm toàn đặt ở việc tháng sau có thể đi Bắc Bình chơi.
_“Tôi mà đi thì chắc chắn là đại diện cho Tri Vị Cư rồi.”_ Tần Hoài nói, _“Vân Trung Thực Đường đâu có được mời, tôi đại diện cho Vân Trung Thực Đường kiểu gì.”_
_“Ồ, cũng đúng.”_ Triệu Thành An chợt hiểu, _“Vậy Tần Hoài cậu đã đi Bắc Bình chưa?”_
_“Chưa.”_ Tần Hoài lắc đầu, _“Nơi tôi đi thực ra rất ít, trước khi học đại học vẫn luôn ở tỉnh Việt, sau khi học đại học thì kỳ nghỉ cũng đều phải về nhà giúp làm bữa sáng không có thời gian đi chơi.”_
_“Hình như tôi chỉ cùng em gái tôi đi Ma Đô xem Tháp Minh Châu Phương Đông một lần, năm đó con bé thi cuối kỳ thi cũng tạm được, ba mẹ tôi thưởng cho con bé đi chơi. Sau này đứa trẻ đó thi cuối kỳ không bao giờ thi tốt nữa, cho nên cũng không bao giờ được đi chơi nữa.”_
_“Vậy thì tiếc thật, ngày ngày canh giữ trước bàn bếp làm điểm tâm chán biết bao vô vị biết bao, cậu nên học tôi mỗi năm dành chút thời gian đi chơi, không muốn ra nước ngoài, chơi trong nước cũng được mà. Dù sao cậu cũng không thiếu tiền, Đàm Duy An nói với tôi rồi, cậu đặc biệt có tiền, xe lái đều là RR, mở nhà ăn cộng đồng kiếm tiền thế sao?”_
_“Đợi ngày nào đó tôi không muốn làm ở Tri Vị Cư nữa, tôi cũng sẽ đi mở nhà ăn cộng đồng.”_
Tần Hoài:...
Không phải, Đàm Duy An, rốt cuộc anh còn nói những gì ở trong Tri Vị Cư nữa vậy?
Tại sao cho đến tận bây giờ, vẫn còn có phiên bản mà cậu chưa từng nghe qua.
Triệu Thành An vẫn đang lải nhải nói: _“Khu dân cư kia của chúng ta hình như không có nhà ăn cộng đồng, không biết có thể mở một cái không, có thời gian bảo ba tôi đi dò hỏi giúp tôi một chút, chiếm chỗ trước để phòng khi cần đến.”_
_“Chỉ là không biết tháng sau chúng ta đi Bắc Bình, Bắc Bình có triển lãm tranh không. Mấy bức tranh mua lần trước chẳng có tác dụng gì, tôi ở nhà xem mấy ngày cũng không nhìn ra được manh mối gì, còn chiếm chỗ. Tần Hoài cậu còn cần tranh không? Cần tranh thì đến nhà tôi chọn vài bức, trong phòng thật sự là không để vừa nữa rồi, tôi cũng không dám để sang nhà ba mẹ tôi, nếu không ba mẹ tôi chắc chắn sẽ nghĩ đầu óc tôi có bệnh mua một lúc nhiều tranh như vậy, lần sau không cho tôi tiền nữa.”_
Tần Hoài coi như đã nhìn ra, Triệu Thành An là khoảng thời gian trước vẫn luôn không nghỉ ngơi, ngày ngày làm điểm tâm có hơi bức bối đến phát điên rồi. Bây giờ khôi phục bình thường, ngày mai có thể nghỉ ngơi, lại có chút buông thả bản thân rồi.
Tần Hoài lựa chọn cưỡng ép chuyển chủ đề.
_“Vậy Thành An ca lúc anh đi Bắc Bình, có đi Thái Phong Lâu xem thử không?”_ Tần Hoài hỏi.
_“Thái Phong Lâu?”_ Triệu Thành An vẻ mặt ngơ ngác, hiển nhiên không biết đây là cái gì, _“Là tửu lâu rất nổi tiếng ở Bắc Bình sao? Chưa nghe nói qua nha, hay là quán tư phòng thái? Nhưng quán tư phòng thái nổi tiếng nhất Bắc Bình chính là Phân Viên, cũng chưa nghe nói có quán tư phòng thái nào khác đặc biệt trâu bò.”_
_“Là một tửu lâu lâu đời, nhưng chắc là đã đóng cửa nhiều năm rồi, trước đây tôi nghe một người bạn nhắc tới, tưởng anh biết.”_ Tần Hoài giải thích.
_“Ồ, tôi không biết.”_ Triệu Thành An cũng không quá để ý.
_“Vậy Thành An ca anh có biết quy trình và những điều cần lưu ý của hội giao lưu không?”_ Tần Hoài lại hỏi.
_“Tôi cũng không biết.”_
Tần Hoài:?
_“Trước đây tôi chưa từng đi hội giao lưu.”_ Triệu Thành An nói, _“Tri Vị Cư chúng ta là tửu lâu Bạch án, người ta mở hội giao lưu Hồng án chưa bao giờ dẫn chúng ta theo. Nếu mở hội giao lưu Bạch án của chúng ta, cũng chắc chắn là Tri Vị Cư chúng ta mở, tửu lâu khác cử người đến, không thể nào chúng ta cử người qua đó.”_
_“Thỉnh thoảng có mở chung, cũng là mở hội giao lưu mang tính địa phương như Cô Tô, Hàng Thành, Hoài An, loại hội giao lưu này về cơ bản đều là ông chủ đi đầu bếp không đi, cậu nói xem sao tôi có thể biết quy trình của hội giao lưu được chứ.”_
_“Tôi chỉ biết hội giao lưu của Tri Vị Cư chúng ta là các đại sư phụ làm một chút điểm tâm sở trường trổ tài, mọi người ăn uống giao lưu tâm đắc một chút, trò chuyện nói chuyện phiếm, rồi sắp xếp một chút lịch trình như đi dạo bờ hồ các loại, là kết thúc rồi.”_
_“Còn về hội bên Bát Bảo Trai sẽ mở như thế nào, tôi thật sự không biết. Hơn nữa Bát Bảo Trai hai năm nay đổi ông chủ mới, nghe nói vẫn luôn điên cuồng mua marketing, tổ chức hoạt động gì đó, lợi nhuận rất tốt nhưng đánh giá có chút không ổn.”_
_“Tôi nghe Tô lão bản nói qua, cách làm này của Bát Bảo Trai trong thời gian ngắn chắc chắn là có thể thấy được hiệu quả và lợi nhuận to lớn, nhưng không có lợi cho sự phát triển lâu dài, những tửu lâu lâu đời như chúng ta nói trắng ra vẫn là phải dựa vào danh tiếng, nếu danh tiếng hỏng rồi muốn vãn hồi sẽ rất khó.”_
_“Nếu không phải muốn nghỉ phép, tôi mới không đi tham gia cái hội giao lưu gì đó của Bát Bảo Trai đâu.”_
Tần Hoài tỏ vẻ đã hiểu, không nói thêm nữa, tránh để anh ta tiếp lời Triệu Thành An nói tiếp thì cuộc trò chuyện này sẽ không có hồi kết.
Mặc dù Tần Hoài rất thích lúc làm điểm tâm trò chuyện hóng hớt với người khác, nhưng cũng phải phân biệt hoàn cảnh, bây giờ là thời kỳ mấu chốt cày độ thuần thục, có thể không trò chuyện thì vẫn là không trò chuyện.
Trò chuyện quá nhiều dễ phân tâm, làm chậm tiến độ.
Dù sao độ thuần thục hiện tại của Tần Hoài vô cùng khả quan.
_“Ê, Tần Hoài, cái độ thuần thục gì đó của cậu bây giờ cày thế nào rồi?”_ Triệu Thành An lại tìm một chủ đề mới.
Nghe Triệu Thành An nói vậy, Tần Hoài tiện tay nhấn một cái, trực tiếp mở bảng trò chơi xem độ thuần thục.
Tên người chơi: Tần Hoài
Bách khoa toàn thư đã mở khóa: 10/12
Kỹ năng:
Phát Diện (Cao Cấp): Kỹ thuật Phát Diện của ngài đã đánh bại 96% sư phụ điểm tâm trên toàn quốc. (79631/100000)
Điều Hãm (Đại Sư Cấp): Kỹ thuật Điều Hãm của ngài đã đánh bại 98% sư phụ điểm tâm xuất sắc trên toàn quốc. (118127/1000000)
Chỉ Pháp (Cao Cấp): Cuối cùng ngài cũng có thể làm ra một chút điểm tâm còn có thể lọt vào mắt rồi. (39517/100000)
Du Án (Trung Cấp): Quẩy ngài chiên ra không tồi. (4437/10000)
Đao Công (Trung Cấp): Vẫn cần cố gắng. (2171/10000)
Hỏa Hầu (Cao Cấp): Là một đầu bếp Bạch án, ngài đã thực sự hiểu được Hỏa Hầu. (12511/100000)
Phẩm Thái (Cao Cấp): Được rồi, ngài cũng khá biết ăn đấy. (Không thể thăng cấp)
Kinh Doanh (Trung Cấp): Cũng coi như biết làm ăn, không lỗ vốn được. (3621/10000)
Hoang Ngôn (Đại Sư Cấp): Gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ chính là nói ngài đấy! (567111/1000000)
Có thể nói như vậy, dưới hành vi điên cuồng cày độ thuần thục cơ bản của Tần Hoài, độ thuần thục Chỉ Pháp, Điều Hãm và Phát Diện của cậu đều có sự tăng trưởng vô cùng rõ rệt.
Nếu nói trước đây Tần Hoài cày độ thuần thục còn cần phải chọn điểm tâm, ví dụ như phải căn cứ vào tình hình hiện tại của mình chọn ra món điểm tâm có tỷ lệ lợi ích trên giá thành cao nhất để cày độ thuần thục, thì bây giờ Tần Hoài đã không cần phải suy xét những điều này nữa.
Cậu bây giờ bất luận làm món điểm tâm gì, tốc độ cày độ thuần thục đều rất nhanh.
Có lẽ đây chính là chỗ tốt mà sự đốn ngộ thực sự mang lại đi, sau khi xác định rõ mục tiêu và phương hướng của mình, Tần Hoài hiểu được mình bất luận làm gì cũng đều có ích có lợi nhuận, cho nên cậu làm gì cũng được.
Làm Quả Nhi cũng được, làm màn thầu bột mì trắng cũng được, chỉ cần cậu muốn, cái gì cũng có thể cày.
Độ thuần thục Hoang Ngôn cũng có thể cày.
Đương nhiên, lúc này Tần Hoài phải nói một câu nói thật lòng rồi, cậu thật sự không muốn cày độ thuần thục Hoang Ngôn đến thế.
Một người thành thật đến mức cái gì cũng nói với mọi người như cậu, sao có thể thích nói dối được chứ?
Sự phán định của độ thuần thục này chắc chắn có vấn đề.
Một đầu bếp Bạch án thành thật, có thiên phú như cậu, kỹ năng đột phá Đại Sư Cấp đầu tiên không thể nào là Hoang Ngôn được chứ.
Ngài nói xem có đúng không, Điều Hãm.