## Chương 446: Tìm Người
Do Triệu Thành An xin nghỉ phép, tốc độ cày độ thuần thục của Tần Hoài vào ngày thứ 2 càng nhanh hơn.
Nói thế nào nhỉ? Không có ai trò chuyện thì hiệu suất cao.
Triệu Thành An mặc dù mấy ngày trước vẫn luôn ở trong trạng thái điên cuồng người sống mà chết lâm sàng, nhưng dù có điên đến đâu thì thỉnh thoảng cũng phải lải nhải vài câu, đợi đến ngày nào đó Triệu Thành An một lòng làm điểm tâm, một câu cũng không nói thì đó mới là điên thật sự.
Tần Hoài vui vẻ cày độ thuần thục cả một ngày.
Ngày thứ 3, Triệu Thành An nghỉ phép trở về, có lẽ là vì vừa mới nghỉ phép tâm trạng đặc biệt tốt, Triệu Thành An đã phá kỷ lục đi làm sớm nhất, 6 giờ 17 phút sáng đã có mặt tại vị trí.
_“Tần Hoài, hôm qua cả ngày không nhìn thấy tôi có phải đặc biệt nhớ tôi không? Có phải cảm thấy làm điểm tâm đặc biệt vô vị, bên cạnh đều không có ai lải nhải với cậu. Tôi nói cho cậu biết, thực ra tôi đã giúp cậu tranh thủ qua, hỏi xem có thể điều Đàm Duy An qua đây một ngày không, sư phụ tôi không đồng ý còn mắng tôi một trận. Đàm Duy An cũng không đồng ý, nói điều qua đây sợ bị sư phụ tôi mắng chết.”_ Triệu Thành An mang vẻ mặt: Thế nào, người anh em vẫn là nghĩ cho cậu chứ.
Tần Hoài đang làm Tùng Tử Thiêu Mại, nhạt nhẽo nói: _“Cũng không hẳn.”_
_“Hôm qua anh không có ở đây độ thuần thục của tôi cày đặc biệt nhanh, lần sau khi nào anh nghỉ phép?”_
Triệu Thành An:?
Người anh em, trao nhầm niềm tin rồi.
Việc Tần Hoài vui vẻ cày độ thuần thục vẫn luôn kéo dài đến ngày 27 tháng 6, không phải ngày 27 tháng 6 cày độ thuần thục không vui vẻ, cũng không phải Tri Vị Cư xảy ra vấn đề Tần Hoài không có chỗ cày độ thuần thục, càng không phải bên Vân Trung Thực Đường Trịnh Tư Nguyên một mình đã không thể đáp ứng được nhu cầu về điểm tâm của các ông các bà, các ông các bà chuẩn bị lập đoàn đến Hàng Thành mua nhà.
Là hai đứa con của Thạch Đại Đảm đã thi cuối kỳ xong rồi.
Đúng vậy, mặc dù rất nhiều người đã quên mất, nhưng Đương Khang nhà chúng ta kiếp này cũng là đùm đề vợ con, gia đình hạnh phúc mỹ mãn, có hai đứa con giống y hệt ông ấy bị dị ứng với việc học.
Là một người cha tốt di truyền đặc tính dị ứng với việc học cho con cái, Đương Khang có thể lấy cớ ra ngoài khảo sát làm ăn để bỏ trốn trong thời gian con cái học hành, nhưng bây giờ bọn trẻ đã học xong, Đương Khang bắt buộc phải quay về tỉnh Việt rồi.
Đợi thành tích của hai đứa trẻ có, vợ ông ấy sẽ mắng luôn cả ông ấy.
Thạch Đại Đảm đặt vé máy bay về vào ngày 28 tháng 6, không định mang theo hành lý. Lúc ông ấy đến cũng không mang theo hành lý gì, rất nhiều đồ đều là mua mới, lúc về tự nhiên cũng không định mang theo, mang quá nhiều đồ sẽ có vẻ như khoảng thời gian này đi khảo sát sống rất sung túc, không có lợi cho sự hòa thuận của gia đình.
Do Thạch Đại Đảm ngày 28 đã phải đi rồi, ngày 27 Tần Hoài đặc biệt xin nghỉ phép ở nhà, chuyên môn làm điểm tâm cho Thạch Đại Đảm.
Làm phôi sống, để Thạch Đại Đảm mang về tỉnh Việt bỏ vào tủ lạnh đông đá, nhân tiện gửi cho Tào Quế Hương một ít. Khoảng thời gian này Tần Hoài vẫn luôn đắm chìm vào việc cày độ thuần thục, không gọi video với Tào Quế Hương, chỉ thỉnh thoảng giao lưu trên WeChat.
Đối với con đường trù nghệ mà Tần Hoài tự mình tổng kết ra, Tào Quế Hương giữ thái độ vô cùng ủng hộ, mức độ ủng hộ vượt xa Chu sư phụ.
Có lẽ là vì bản thân Tào Quế Hương cũng là kỳ tài ngút trời của giới Hồng án, những thiên tài hàng đầu giữa nhau luôn có sự đồng cảm, có thể thấu hiểu đối phương.
Tào Quế Hương lần đầu tiên nghe Tần Hoài nói cậu muốn trở thành sách giáo khoa trong sách giáo khoa với lời lẽ hào hùng, phản ứng đầu tiên là cười ha hả, sau đó nói với Tần Hoài, mục tiêu nhỏ đầu tiên bà đặt ra khi học nấu ăn là vượt qua sư huynh, sau đó vượt qua sư phụ, cuối cùng giẫm sư phụ dưới chân.
Phải biết rằng lúc đó, sư phụ của Tào Quế Hương cũng là người đứng đầu Hồng án thời bấy giờ.
Đáng tiếc sự việc không như ý muốn, Tào Quế Hương thậm chí chưa đợi được đến ngày vượt qua sư huynh, đã vì một số tình huống đặc biệt mà thanh niên trí thức về nông thôn, sau khi rời khỏi Bắc Bình thì không bao giờ có thể quay lại nữa. Những lời lẽ hào hùng tráng chí thời niên thiếu, bây giờ nhớ lại Tào Quế Hương cũng chỉ có thể cười cười, sau đó nói với Tần Hoài bây giờ cậu đã bắt kịp thời điểm tốt, có một ngày nhất định có thể trở thành sách giáo khoa trong sách giáo khoa.
Tần Hoài hiếm khi nghỉ phép ở nhà làm điểm tâm, trong nhà lại chỉ có một mình Thạch Đại Đảm dựa vào cửa bếp, vừa gặm táo, vừa xem Tần Hoài làm điểm tâm, bầu không khí vô cùng nhàn nhã, nhàn nhã đến mức khiến Tần Hoài cảm thấy mình đã về Vân Trung Thực Đường.
Bầu không khí đã đến nước này rồi, Tần Hoài dứt khoát lục tìm cái giá đỡ điện thoại bằng gỗ mà Trương Chử làm cho cậu từ trong vali ra, dựng trên bàn bếp cách một khoảng xa gọi video với Tào Quế Hương.
Tào Quế Hương đang ở nhà xem tivi, Trương Chử ngồi bên cạnh Tào Quế Hương cắn hạt dưa.
_“Sư phụ, Trương Chi Uẩn và Thanh Thanh đã nghỉ hè chưa ạ?”_ Tần Hoài am hiểu sâu sắc đạo lý trò chuyện với người lớn tuổi, việc đầu tiên là phải nói về trẻ con, vừa mở miệng đã hỏi thăm hai đứa trẻ đang đi học.
_“Chưa đâu, hai đứa nó mùng 6 tháng 7 mới thi cuối kỳ, thi hai ngày, phải đợi đến mùng 8 mới được nghỉ. Còn cách ngày nghỉ 10 ngày nữa, Uẩn Uẩn đã bắt đầu gọi món rồi, lúc thì đòi ăn tôm hùm đất kho, lúc thì đòi ăn canh vịt già nấm trà, ngay cả bào ngư sốt dầu hào cũng gọi luôn rồi, người không biết còn tưởng nó nắm chắc phần thắng lần này sẽ thi đứng nhất khối về cho bà xem đấy.”_ Tào Quế Hương cười ha hả nói, trong giọng điệu tràn ngập sự tự hào về việc cháu trai nhà mình học giỏi.
_“Thanh Thanh cũng gần như vậy, đòi ăn vây cá kho vàng và Vạn Phúc Nhục, bà đều nghi ngờ hai đứa trẻ này đã thông đồng với nhau rồi, món gọi đều không trùng lặp.”_
Đối mặt với loại chủ đề liên quan đến việc học hành của trẻ con này, Thạch Đại Đảm một câu cũng không dám nói.
Thạch Đại Đảm không nói, Tào Quế Hương tự nhiên sẽ nhắc tới. Thạch Đại Đảm dựa vào cửa bếp, góc nhìn của điện thoại vừa vặn có thể nhìn thấy ông ấy, Tào Quế Hương nhìn chằm chằm vào màn hình cười ha hả hỏi: _“Lão Thạch, ông đi chuyến này cũng hai ba tháng rồi nhỉ.”_
_“Đầu tiên là Sơn Thị, sau đó là Cô Tô, bây giờ lại đi Hàng Thành, còn chưa về sao? Tôi thấy ông đều ăn béo lên một vòng rồi, tuần trước lão Trương nhà tôi đi mua thức ăn, còn tình cờ gặp vợ ông ở chợ, vợ ông nói với lão Trương nhà tôi không biết ông ở bên ngoài khảo sát dự án gì mà lâu như vậy không về, nghi ngờ ông bị người ta lừa rồi.”_
Thạch Đại Đảm chỉ đành cười chất phác, thành thật trả lời: _“Ngày mai là về rồi, hai đứa trẻ nhà tôi học trường tư thục nghỉ sớm, hôm nay đã thi xong rồi.”_
_“Tôi đi chuyến bay sáng mai, đợi máy bay hạ cánh ước chừng thành tích cũng có rồi. Quế Hương tôi nhờ bà một việc, nếu trước 5 giờ chiều mai tôi vẫn chưa nhắn tin cho bà, phiền bà gọi cho tôi một cuộc điện thoại, cứ nói bà làm một bàn thức ăn ngon bảo tôi đến nhà bà ăn cơm.”_
Tào Quế Hương: _“... Đến mức đó sao?”_
Thạch Đại Đảm thở dài thườn thượt, lộ ra một biểu cảm bà không hiểu đâu: _“Uẩn Uẩn và Thanh Thanh nhà bà, từ nhỏ đến lớn đi thi không đứng nhất thì cũng đứng nhì, hai cái thằng ranh con nhà tôi, từ nhỏ đến lớn đi thi không đứng bét thì cũng đứng áp chót.”_
_“Trình độ văn hóa của tôi bà biết rồi đấy, chỉ biết vài chữ, chữ nhiều nhìn đã thấy đau đầu. Mời gia sư cho con, tôi ngồi bên cạnh nghe cũng không hiểu, từ nhỏ đến lớn việc học của con cái đều do vợ tôi phụ trách, cô ấy nóng tính cũng là bình thường.”_
_“Chỉ có một điểm không tốt, thích giận cá chém thớt.”_
Tần Hoài nghe mà suýt bật cười, sao trước đây cậu không phát hiện ra Thạch Đại Đảm nói chuyện hài hước thế này.
_“Vậy Lão Thạch lần này ông về, còn đến chỗ Tiểu Tần nữa không?”_ Tào Quế Hương hỏi, _“Tôi biết ông thích ăn đồ ăn chính, điểm tâm Tiểu Tần làm ông chắc chắn thích ăn, nhưng ông thật sự phải ăn ít thôi. Đã đến tuổi này rồi, cẩn thận ăn đến mức ba cao (huyết áp cao, mỡ máu cao, đường huyết cao).”_
Thạch Đại Đảm tiếp tục cười cười: _“Sẽ không đâu.”_
Đây là thật sự sẽ không, bây giờ Thạch Đại Đảm đã độ kiếp thành công, từ một ý nghĩa nào đó mà nói thuộc về sự tồn tại vượt qua nhân loại, cơ thể cực kỳ tốt.
Còn về việc cụ thể có thể tốt đến mức nào, cứ nhìn Tất Phương 92 tuổi vẫn còn có thể đi làm loạn ở bệnh viện là biết.
_“Lần này về xem tình hình thế nào, tôi cũng rất lâu không ra biển câu cá phải đi câu chút hàng ngon. Trước Tết tôi đã hứa với hai thằng ranh con nhà tôi nghỉ hè sẽ đưa chúng ra nước ngoài chơi, lần này về... ước chừng phải đợi đến cuối tháng 8 mới có thể lại đến chỗ Tiểu Tần ăn được.”_
_“Vốn dĩ giữa tháng 7 Tiểu Tần đi Bắc Bình họp cái hội giao lưu gì đó tôi còn khá muốn đi theo, hôm qua tính toán lại thời gian phát hiện không đi được.”_
Nghe Thạch Đại Đảm nhắc tới Bắc Bình, Tào Quế Hương hơi sững sờ: _“Bắc Bình còn có hội giao lưu à.”_
Tần Hoài nghe giọng điệu của Tào Quế Hương có chút bâng khuâng, ngẩng đầu nhìn điện thoại một cái, hỏi: _“Tào sư phụ, lần này cháu đi Bắc Bình, ngoài việc tham gia hội giao lưu còn sẽ ở lại Bắc Bình thêm một ngày. Cháu nhớ bà từng nói với cháu, hai vị sư huynh của bà đều đã ra nước ngoài, nhưng bà có cần cháu giúp bà đến Vĩnh Hòa Cư hỏi xem có phương thức liên lạc của hai vị sư phụ không ạ?”_
Tào Quế Hương lắc đầu: _“Đã nhiều năm như vậy rồi, bỏ đi.”_
Trương Chử thò đầu bổ sung: _“Hai vị sư huynh của Quế Hương ra nước ngoài quá sớm, lúc đó đều là gửi thư. Lúc đầu còn có địa chỉ, sau này không biết xảy ra vấn đề gì thư gửi đi không có hồi âm, liên lạc cũng đứt đoạn.”_
_“Thực ra mười mấy năm trước tôi từng nhờ bạn bè đến Vĩnh Hòa Cư dò hỏi qua, mới biết năm xưa lúc hai vị sư huynh của Quế Hương ra nước ngoài, về cơ bản đã đưa hết đồ đệ ra nước ngoài rồi, đồ đệ ở lại trong nước cũng đã nghỉ hưu. Đầu bếp và ông chủ của Vĩnh Hòa Cư người ta đều không biết tôi và Quế Hương là ai, hai chúng tôi chỉ là dân đen bình thường cũng không có năng lượng lớn như vậy, người ta tự nhiên cũng không muốn giúp cái bề bộn này. Thêm vào đó lúc đó thông tin liên lạc cũng không phát triển như bây giờ, chạm mặt một lần rồi thôi.”_
_“Đúng vậy.”_ Tào Quế Hương gật đầu, _“Bây giờ lại trôi qua nhiều năm như vậy, tôi có lúc lên mạng tìm kiếm thông tin của sư huynh tôi cũng không tìm được gì, anh ấy tuổi cũng đã cao sớm đã nghỉ hưu, những năm nay cũng chưa từng về nước.”_
_“Có thể bên Vĩnh Hòa Cư cũng không liên lạc được với sư huynh tôi, Tiểu Tần cháu cũng không cần tốn công sức này. Năm đó tôi thanh niên trí thức về nông thôn là khi nào? Chuyện này đã trôi qua gần nửa thế kỷ rồi, có những thứ không cần cưỡng cầu.”_
_“Giống như Lão Thạch, tôi nhớ năm đó sau khi tiệm cơm đóng cửa, ông ấy nói muốn ra ngoài xông pha nhân tiện tìm người, chạy khắp nơi trên cả nước khắp nơi trên thế giới, cuối cùng cũng không tìm được. Có một năm ăn cơm tất niên ở nhà tôi uống say rồi, ôm lão Trương nhà tôi gào khóc thảm thiết, lúc đó ông ấy còn chưa yêu đương với vợ ông ấy, làm lão Trương sợ hãi còn tưởng ông ấy bị cô nương nào lừa tiền, an ủi ông ấy cả một đêm rát cả môi.”_
Trương Chử điên cuồng gật đầu: _“Đúng vậy, tôi còn tưởng xảy ra chuyện lớn gì, kết quả là không tìm được mối làm ăn muốn làm.”_
_“Sau lần khóc đó ông ấy cũng không chạy ra ngoài nữa, mở một trang trại chăn nuôi làm công việc kinh doanh hiện tại.”_
Thạch Đại Đảm: _“... Ê, Tiểu Tần, bây giờ cậu đang làm điểm tâm gì vậy? Màn thầu à?”_
Thạch Đại Đảm vô cùng gượng gạo chuyển chủ đề, chọc cho Tào Quế Hương và Trương Chử cười ha hả.
_“Đúng vậy.”_ Tần Hoài nghiêm túc trả lời, _“Lão Thạch không phải ông thích ăn màn thầu bột mì trắng nhất sao? Cháu làm nhiều cho ông một chút.”_
_“Cái đó... có thể làm nhiều Tứ Hỷ Thang Đoàn một chút không? Vợ tôi thích ăn đồ ngọt, tôi mà có thể xách 100 cân Tứ Hỷ Thang Đoàn về có khi có thể bớt bị mắng một chút.”_
Tần Hoài: _“... Được, bây giờ cháu gọi điện thoại bảo Đàm Duy An mang chút nguyên liệu qua cho cháu. Nhưng Tứ Hỷ Thang Đoàn không thể để trong tủ lạnh đông đá quá lâu, 100 cân...”_
_“Phải tranh thủ thời gian ăn.”_
.
Hai mươi phút sau, Đàm Duy An dẫn theo bốn học đồ mang nguyên liệu Tần Hoài cần qua, vừa vào cửa đã la lối: _“Tần Hoài hôm nay cậu không phải nghỉ phép sao? Sao lại cần nhiều nguyên liệu thế này, cậu ở nhà cũng cuộn à? Tôi đều nghi ngờ có phải cậu muốn lập môn hộ riêng, mở một nhà ăn cộng đồng trong khu dân cư cạnh tranh với Tri Vị Cư chúng ta không.”_
Đàm Duy An nhìn phôi sống Tần Hoài đã làm xong kêu oai oái: _“Đệt, sao cậu không đi làm mà khối lượng công việc còn lớn hơn lúc đi làm vậy!”_
_“Lão Thạch ngày mai về rồi, tôi đương nhiên phải làm nhiều điểm tâm cho ông ấy một chút để ông ấy mang về từ từ ăn.”_ Tần Hoài đầu cũng không ngẩng lên nói.
Đàm Duy An lập tức chua xót: _“Lần trước tôi về, sao cậu không nghĩ đến việc làm nhiều điểm tâm cho tôi mang về ăn một chút?”_
Tần Hoài:?
Người anh em, có phải anh quên mất bản thân mình làm nghề gì rồi không?
Tần Hoài kiểm kê lại nguyên liệu Đàm Duy An mang tới, xác định không thiếu, lại tính toán trong lòng lượng điểm tâm hôm nay phải làm.
_“KPI hôm nay của anh hoàn thành chưa?”_ Tần Hoài hỏi.
Đàm Duy An mờ mịt trả lời: _“KPI gì? Tôi không có KPI nha.”_
Tần Hoài mừng rỡ: _“Tuyệt quá, bên tôi đang thiếu nhân thủ. Anh đợi một chút, bây giờ tôi gọi điện thoại cho Tô lão bản, xem có thể mượn anh qua đây giúp tôi làm điểm tâm trước không?”_
Đàm Duy An:??
Tần Hoài gọi điện thoại cho Tô lão bản trình bày tình hình, Tô lão bản vô cùng khoan dung, tỏ vẻ không thành vấn đề, dù sao Đàm Duy An ở Tri Vị Cư làm việc cũng là lười biếng, chi bằng ở nhà Tần Hoài làm nhiều một chút, thuận miệng hỏi thêm một câu một Đàm Duy An có đủ không.
Sau đó Triệu Thành An cũng bị Tô lão bản sắp xếp đến chỗ Tần Hoài làm điểm tâm.
Triệu Thành An:???
Đàm Duy An và Triệu Thành An vẫn luôn làm việc ở nhà Tần Hoài đến 8 giờ tối, điểm tâm làm ra nhiều đến mức hai cái tủ lạnh của Tần Hoài căn bản không chứa nổi, giữa chừng gọi vài tốp học đồ vận chuyển đến tủ đông của Tri Vị Cư để đông đá.
Lúc tan làm Triệu Thành An và Đàm Duy An đều có chút hai mắt tối sầm, trong lòng sâu sắc cảm thấy Tần Hoài khoảng thời gian trước không nghỉ phép là đúng, tên này không thể nghỉ phép, tên này nghỉ phép quá đáng sợ rồi!
_“Không phải Tần Hoài, làm nhiều điểm tâm thế này Lão Thạch mang về được không? Khoang hạng nhất của máy bay ký gửi cũng chỉ 30 hay 40 kg thôi nha!”_ Triệu Thành An phát ra câu hỏi từ tận đáy lòng.
Thạch Đại Đảm chất phác nói: _“Không ký gửi, tôi thuê một chiếc xe đông lạnh, sáng mai trực tiếp chở hàng một mạch đưa đến nhà tôi.”_
Triệu Thành An:...
Đây là cách mang quà lưu niệm mà con người có thể nghĩ ra sao?
Triệu Thành An và Đàm Duy An tan làm về nhà, Tần Hoài dọn dẹp nhà bếp, lúc Tần Hoài dọn dẹp nhà bếp Thạch Đại Đảm cũng dựa vào cửa bếp xem.
_“Lão Thạch.”_ Tần Hoài đột nhiên mở miệng hỏi, _“Hôm nay lúc gọi điện thoại, sư phụ bọn họ nói, lúc trẻ ông vẫn luôn chạy khắp nơi trên cả nước, khắp nơi trên thế giới chân trời góc bể tìm người, là đang tìm ai?”_
Thạch Đại Đảm không ngờ Tần Hoài sẽ để ý đến vấn đề này, sững sờ, do dự một chút, nói: _“Tôi đang tìm Hứa Nặc.”_
_“Lúc tôi quen biết Hứa Nặc, Hứa Nặc đã là kiếp giữa rồi. Tôi sợ cậu ấy lần đầu thai tiếp theo sẽ hoàn toàn quên mất mình là tinh quái, sợ xác suất cậu ấy độ kiếp thành công quá thấp, cho nên tôi vẫn luôn tìm cậu ấy.”_
_“Nhưng trái đất quá lớn, tìm người thật sự rất khó.”_
_“Tôi cũng quá ngốc, tôi căn bản không nhận ra tinh quái ở kiếp giữa.”_