## Chương 47: Tiên Nhưỡng
_“Đơn tầng 19 Trung Hạ, 17 cốc Thủ Đả Nịnh Mông Trà!”_
_“Đơn tòa nhà C Lam Thiên, 9 cốc Thủ Đả Nịnh Mông Trà.”_
_“Vẫn là đơn tòa nhà C Lam Thiên, 11 cốc Thủ Đả Nịnh Mông Trà.”_
_“Tòa nhà A Lam Thiên, 8... có một cốc là của bảo vệ tầng 1, tổng cộng 8 cốc Thủ Đả Nịnh Mông Trà.”_
_“Trung...”_
Buổi trưa yên tĩnh, nhìn từng tờ từng tờ đơn được dán lên, Tần Lạc giã chanh sắp giã ra cả tia lửa rồi.
Tần Lạc: Không phải, người thành phố lớn chưa từng uống Thủ Đả Nịnh Mông Trà sao???
Nếu không phải điều kiện không cho phép, Tần Lạc hận không thể lấy cái chậu lớn ngâm đậu xanh trước đây ra giã.
Tần Lạc vừa điên cuồng làm việc, vừa nhìn quanh quất lộ ra ánh mắt cầu cứu.
Ba mẹ không có ở đây, về ngủ rồi.
Hoàng Tịch không có ở đây, về nghỉ ngơi rồi.
An Du Du không có ở đây, đi giao đồ ăn ngoài rồi.
Những... những chị phục vụ khác đều không có ở đây, ngoại trừ để lại một người ghi đơn, đều đi giao đồ ăn ngoài rồi.
Còn về anh trai cô...
Tần Hoài đang trong kho nghiên cứu video hướng dẫn Hòe Hoa Man Đầu.
Nội tâm Tần Lạc thực ra nghi ngờ có phải anh trai cô tìm một lý do để lười biếng, vào trong kho chơi điện thoại không, nhưng cô không dám nói. Bởi vì cái Hòe Hoa Man Đầu đó nghe tên đã thấy rất ngon rồi, nếu anh trai cô thực sự làm ra được cô phải là người đầu tiên ăn.
Đã biến thành người giã chanh vô tình Tần Lạc, lần đầu tiên cảm thấy đi làm thật mệt.
Còn không bằng đi cọ nhà vệ sinh.
_“Yo, hôm nay sao không có ai a. Tần Hoài còn ở đây không? Vừa nãy tôi nghe đồng nghiệp trong ủy ban khu phố nói món mới Thủ Đả Nịnh Mông Trà hôm nay đặc biệt ngon, chúng tôi gần thế này sẽ không gọi đơn bảo mọi người giao nữa, tôi đại diện cho ủy ban khu phố chúng tôi qua đây mua 9 cốc.”_ Âu Dương trên tay cầm một chai hồng trà đá bước vào thực đường.
Tần Lạc vừa nhìn thấy Âu Dương cứ như nhìn thấy cứu tinh, vội vàng hét lớn: _“Dương ca! Dương ca mau đến giúp em giã mấy cốc trà chanh!”_
Âu Dương:? Tôi không phải đến tiêu dùng sao? Sao lại biến thành đi làm rồi?
Ba phút sau, Âu Dương thay đồng phục làm việc hậu bếp của Vân Trung Thực Đường, gia nhập vào đội ngũ giã chanh.
Tần Hoài lại nghiên cứu kỹ lưỡng một lần nữa video hướng dẫn Hòe Hoa Man Đầu, lúc từ trong kho ra đều kinh ngạc đến ngây người.
Âu Dương vào làm từ khi nào vậy?
Nghĩ một giây, Tần Hoài cảm thấy không cần nghĩ, bước vào nhà bếp: _“Cho tôi một cốc, ít đá, đủ đường, lấy cốt tràt hương vịtt phân vịt.”_
Âu Dương: Tôi %@!
Tần Hoài trở lại trước bàn bếp, bắt đầu lần thử nghiệm đầu tiên.
Có vết xe đổ của Tửu Nương Man Đầu, khi làm Hòe Hoa Man Đầu có độ khó cao hơn Tần Hoài cố gắng không thay đổi bất kỳ một bước nào, nguyên liệu cũng cố gắng làm giống hệt.
Bột mì xám, bột kiều mạch, mật hoa hòe, nước lạnh.
Đúng vậy, Hòe Hoa Man Đầu nhào bột cần dùng nước lạnh nhào bột.
Trong tình huống bình thường nhào bột đều dùng nước ấm, như vậy bột nhào ra thích hợp với đại đa số các món ăn làm từ bột mì. Tần Hoài lúc làm bánh màn thầu kiều mạch sẽ dùng nước sôi chần bột kiều mạch một chút trước, là vì bản thân bột kiều mạch rất khó nhào thành khối bột, sau khi chần xong bột sẽ xốp mềm hơn dễ tạo hình hơn.
Mà dùng nước lạnh nhào bột, Tần Hoài trước đây chỉ khi làm vỏ sủi cảo mới dùng nước lạnh nhào bột, làm bánh màn thầu cơ bản đều là dùng nước ấm có nhiệt độ khá thấp.
Có thể nói như vậy, Hòe Hoa Man Đầu từ bước nhào bột này đã vô cùng không đi theo con đường bình thường.
Nhưng bây giờ trời nóng, dùng nước lạnh chắc cũng không sao.
Tần Hoài làm theo dáng vẻ trong video hướng dẫn, trộn bột mì xám và bột kiều mạch theo tỷ lệ 8:2 vào nhau, thêm một lượng nhỏ mật ong.
Lượng mật ong thêm vào phải ít, là điểm trọng tâm thứ 2 Tần Hoài nắm bắt được khi xem video hướng dẫn.
Còn về thủ pháp nhào bột, có một nói một, Tần Hoài chưa nghiên cứu hiểu lắm.
Quá trình nhào bột của Giang Thừa Đức rất tùy ý, mang lại cho người ta cảm giác giống như trong thế giới tiên hiệp có một vị tiền bối cao nhân biểu diễn kiếm pháp cho đồ tử đồ tôn mới nhập môn, chỉ thấy ông ta cầm kiếm tùy ý múa vài đường trong hư không, thu kiếm.
Ngọn núi đối diện liền bị chẻ làm đôi rồi.
Sau đó tiền bối cao nhân hòa ái dễ gần hỏi đồ tử đồ tôn: Chiêu thức thế nào, nhìn hiểu chưa?
Đồ tử đồ tôn: 0.0
Bây giờ Tần Hoài chính là đồ tử đồ tôn đó.
Tần Hoài chỉ có thể dựa theo kinh nghiệm làm bánh màn thầu kiều mạch trước đây để nhào bột.
Bột kiều mạch trộn trong bột mì khối bột sẽ khá khó nhào thành hình, không thể giống như trong video hướng dẫn Tửu Nương Man Đầu của Tần Uyển làm một cái spa nhẹ nhàng cho khối bột, phải dùng sức.
Nhào bột và ném lao từ một ý nghĩa nào đó mà nói là giống nhau, đều có thể dùng sức mạnh tạo ra kỳ tích.
Tần Hoài dùng sức nhào bột.
Ừm, cảm giác này...
Không khác gì làm bánh màn thầu kiều mạch trước đây.
Sau khi khối bột thành hình, chính là lên men.
Hòe Hoa Man Đầu lên men cần môi trường đủ ấm áp, Tần Hoài làm theo dáng vẻ trong video hướng dẫn nhúng đẫm nước nóng vào miếng vải ướt, để một lúc, đậy lên khối bột tĩnh tâm chờ đợi lên men.
Thời gian Hòe Hoa Man Đầu lên men dài hơn bánh màn thầu bình thường rất nhiều, và không có dư địa để quan sát. Khoảng thời gian này Tần Hoài cũng không rảnh rỗi, nhào chút khối bột kiều mạch bình thường luyện tay nghề, tiếp tục làm bánh màn thầu kiều mạch.
Nhiệm vụ của Trần Tuệ Tuệ vẫn chưa hoàn thành đâu.
Đôi tai của Đinh nãi nãi cũng cần cậu đến bảo vệ.
Cuối cùng cũng làm xong một mẻ đơn lớn nghỉ trưa, lần đầu tiên bê chiếc ghế đẩu nhỏ ngồi trong nhà bếp uống Thủ Đả Nịnh Mông Trà do chính tay mình giã Âu Dương:...
_“Lạc Lạc, sao anh thấy anh trai em lúc vừa nhào bột cứ như robot bị kẹt vậy, cứ khựng lại khựng lại.”_ Âu Dương vô tình oán tháo, _“Nhớ nói với anh trai em a, buổi trưa hôm nay Thủ Đả Nịnh Mông Trà có 37 cốc là anh giã đấy, tiền hoa hồng phải tính cho anh đấy.”_
Tần Lạc gật đầu bày tỏ đã ghi nhớ, hỏi: _“Vậy Dương ca, buổi chiều anh còn qua giã không?”_
Âu Dương: _“... Có một khả năng nào đó là, buổi chiều anh phải đi làm không?”_
Tần Lạc suy nghĩ một chút: _“Anh có thể giã trong văn phòng không? Em bảo Du Du tỷ qua lấy.”_
Âu Dương: Công việc làm thêm này hôm nay anh không làm không được sao?
Tần Lạc: Dương ca lúc giã trà chanh dùng sức lắm, còn mạnh hơn cả sức của mình, ngon (ì_í)
Âu Dương còn mười mấy phút nữa mới đến giờ đi làm, Tần Lạc cảm thấy Âu Dương giúp mình làm Thủ Đả Nịnh Mông Trà vất vả rồi, lấy từ trong tủ đông ra bánh đậu xanh lạnh quý giá đã để lạnh ít nhất ba ngày trở lên không biết còn ăn được nữa không chia sẻ cho bạn công nhân.
Hai người vừa ăn vừa xem Tần Hoài làm bánh màn thầu, đưa cơm.
_“Lạc Lạc, khối bột đầu tiên anh trai em nhào có phải không giống lắm không? Anh thấy mấy khối phía sau đều nở tốt rồi sao khối đó vẫn chưa có động tĩnh gì, có phải anh trai em quên rồi không?”_ Âu Dương không chỉ ăn bánh đậu xanh lạnh, còn bình phẩm tay nghề nấu nướng của Tần Hoài.
_“Không đâu, bình thường những chuyện như thế này đều chỉ có ba em mới làm.”_ Tần Lạc bày tỏ không thể nào, _“Bà nội em nói rồi, anh trai em làm gì cũng có đạo lý của anh ấy, chúng ta chờ ăn là được.”_
_“Nhưng hôm nay sao nhiều người mua Thủ Đả Nịnh Mông Trà thế a? Anh nghĩ quanh đây quán trà sữa của chúng ta cũng không ít a, quán bán Thủ Đả Nịnh Mông Trà có đầy, loại trà này.”_ Âu Dương uống một ngụm lớn trà chanh do chính tay mình giã ra, cũng không thể nói trà mình giã không ngon, _“Cũng không ngon đến mức đó đi.”_
_“Không biết.”_ Tần Lạc lắc đầu, _“Hôm nay trong tiệm có chương trình khuyến mãi, ăn cơm thì tặng trà giải nhiệt, Ngũ Hoa Trà, Trà Trần Bì và Thất Vị Khư Thấp Trà đều tặng, chỉ có Thủ Đả Nịnh Mông Trà không tặng phải mua.”_
_“Cũng không biết tại sao, buổi trưa ba loại trà giải nhiệt kia mới tặng được hơn nửa nồi, trà chanh lập tức bán điên cuồng. Buổi trưa không chỉ em đang giã, hai sư phụ xào rau cũng đang giã, Du Du tỷ bọn họ đều đang giã.”_
_“Sau khi ăn cơm xong đơn liền ít đi rất nhiều, nhưng không biết tại sao vừa nãy đột nhiên lại có thêm rất nhiều đơn giao đi, còn là những người buổi trưa gọi cơm hộp gọi thêm.”_ Nói rồi, Tần Lạc liếc nhìn trà giải nhiệt chưa tặng hết, _“Dương ca, anh có muốn uống trà giải nhiệt không? Mẹ em nói rồi, Thất Vị Khư Thấp Trà mùa hè uống đặc biệt tốt cho sức khỏe!”_
Âu Dương trước đây chưa từng uống trà giải nhiệt, cũng không nghĩ nhiều, gật gật đầu: _“Vậy anh phải nếm thử.”_
Tần Lạc đi rót trà giải nhiệt cho Âu Dương.
Âu Dương uống ực một ngụm lớn.
()
Âu Dương khẩn cấp uống một ngụm Thủ Đả Nịnh Mông Trà.
Mọi người ơi, Thủ Đả Nịnh Mông Trà, quả thực là Tiên Nhưỡng!