Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 48: Chương 48: Toàn Là Vấn Đề Về Kỹ Thuật

## Chương 48: Toàn Là Vấn Đề Về Kỹ Thuật

4 giờ chiều, Hòe Hoa Man Đầu ra lò.

【Hòe Hoa Man Đầu Cấp C】

Nhìn mẻ Hòe Hoa Man Đầu thất bại rõ rành rành, Tần Hoài biết mình chắc chắn đã sai ở rất nhiều bước.

_“Anh ơi anh, ra lò rồi phải không? Ăn được chưa? Sao cái bánh màn thầu này của anh làm lâu thế? Mẻ màn thầu mật hoa hòe trước đó bán hết rồi.”_ Tần Lạc là người đầu tiên xông đến bên xửng hấp.

Tần Hoài gật đầu tỏ ý có thể ăn rồi, dặn dò: _“Thổi nhiều một chút cho nguội bớt.”_

Tần Lạc đeo găng tay lấy một chiếc Hòe Hoa Man Đầu từ trong xửng ra, có lẽ vì hai hôm trước đã ăn Tửu Nương Man Đầu, Tần Lạc bất giác bóp nhẹ chiếc bánh, phát hiện độ đàn hồi của Hòe Hoa Man Đầu này kém xa Tửu Nương Man Đầu nên có chút thất vọng, bẻ ra.

Tần Lạc thổi mạnh vào chiếc bánh mấy hơi, định há miệng nhưng không được, lại thổi thêm nửa phút, lắc lắc, cảm thấy được rồi, cắn một miếng.

_“Anh, bánh màn thầu của anh chẳng khác gì mấy cái bánh trước đó cả, còn không ngọt lắm.”_ Tần Lạc nói không rõ lời, _“Còn hơi cứng nữa, có phải anh ủ bột không tốt không?”_

Tần Hoài cảm thấy bao nhiêu năm ăn bánh màn thầu bánh bao của Tần Lạc không hề uổng phí, nói trúng ngay điểm mấu chốt.

Nếu anh ủ bột tốt thì cái bánh này có thể là cấp C sao?

_“Còn vấn đề gì nữa không?”_ Tần Hoài bẻ một nửa nhỏ chiếc bánh từ tay Tần Lạc xuống, cắn một miếng.

Rất bình thường.

Chỉ hơn tay nghề của Tần Tòng Văn một chút.

_“Còn nữa à?”_ Tần Lạc lại nhai kỹ hai miếng, hỏi: _“Đây chẳng phải là một cái bánh màn thầu bình thường sao?”_

Ý tứ là một cái bánh màn thầu bình thường thì có thể ăn ra bao nhiêu vấn đề chứ.

Tần Hoài im lặng ăn.

Bình thường chính là vấn đề lớn nhất của Hòe Hoa Man Đầu.

Hòe Hoa Man Đầu cấp S bị anh làm thành bánh màn thầu bình thường, vấn đề này còn không lớn sao?

_“Vẫn là vấn đề ở khâu lên men.”_ Tần Hoài lẩm bẩm, _“Lên men bằng mật ong rốt cuộc có gì tốt?”_

Tối hôm qua Tần Hoài đã nghiên cứu một chút về việc lên men bằng mật ong, dùng mật ong để phát diện đã có từ lâu, thứ này không được lưu truyền đến nay là vì mật ong là sản phẩm thay thế khi không có men, là sự thay thế bất đắc dĩ.

Độ khó của việc phát diện bằng mật ong rất cao, cần kiểm soát nghiêm ngặt tỷ lệ giữa mật ong và bột mì, lượng mật ong nhiều sẽ dẫn đến thất bại, đồng thời còn phải xem xét yếu tố mùa và nhiệt độ. Thuộc phiên bản cũ có độ khó cao hiệu quả kém, không được lưu truyền là có lý do.

Lần thất bại này, Tần Hoài thậm chí cảm thấy không có bất kỳ yếu tố khách quan nào, hoàn toàn là do kỹ thuật chưa đủ tầm dẫn đến thất bại.

Tần Hoài thậm chí bắt đầu nghi ngờ tuyệt học của Tần Ký Bột Bột Phô là Tửu Nương Man Đầu, chứ không phải là phương pháp phát diện bằng mật ong đã thất truyền từ lâu. Là do phát diện bằng mật ong đòi hỏi kỹ thuật của bản thân đầu bếp quá cao, một thế hệ truyền nhân của Tần Ký Bột Bột Phô kỹ thuật không đạt, nên mới thất truyền.

Tần Hoài hơi muốn gãi đầu.

Làm sao bây giờ, hơi muốn lên mạng cầu cứu.

Hỏi thử cư dân mạng vạn năng xem có hậu nhân của Giang Thừa Đức hay hậu nhân của Tần Ký Bột Bột Phô không, có thể vô tư dạy anh một chút xem phát diện bằng mật ong có kỹ xảo gì để vượt qua nút thắt kỹ thuật không.

Tần Hoài cảm thấy mình cũng sa đọa rồi, lại bắt đầu muốn đi đường tắt.

Quả nhiên, món ăn phải luyện tập nhiều.

Tần Hoài nuốt miếng bánh trong miệng, bắt đầu luyện tập nhiều hơn.

Bên kia, Đinh Nãi Nai bước những bước chân nhẹ nhàng nhất trong mấy ngày nay, xách một túi bánh màn thầu lớn mở cửa nhà.

_“Bà ngoại!”_ Cô cháu gái nhỏ thích ăn siro lá phong với sữa dê nhào tới, _“Ăn màn thầu!”_

Cháu gái nhỏ mới hơn hai tuổi, ăn bánh màn thầu đều là ngậm ăn, nói cũng không sõi lắm, là nhân vật chủ lực trong nhà, không ăn được bánh màn thầu là khóc ầm lên.

_“Hôm nay bà ngoại mua bánh màn thầu Miêu Miêu thích ăn, lát nữa bà bẻ cho Miêu Miêu ăn nhé!”_ Đinh Nãi Nai cười tủm tỉm lấy ra Hòe Hoa Man Đầu, đưa tay về phía cháu trai nhỏ còn đang ngồi trên thảm ngây ngô xem hoạt hình, _“Đồ Đồ, ăn bánh màn thầu, món con thích nhất.”_

Thấy em trai em gái đều có bánh ăn, cháu gái thứ hai không chịu nổi, lớn tiếng phản đối: _“Bà nội, bà nội, con thì sao?!”_

_“Đình Đình cũng có, bánh màn thầu sữa tươi kiều mạch con thích ăn. Lúc bà đi bánh vừa ra lò, trả tiền xong là bà chạy một mạch về ngay, chắc chắn ngon.”_

Cháu gái thứ hai Đình Đình lúc này mới vui vẻ nhảy chân sáo chạy lại lấy bánh.

Cháu gái lớn và cháu ngoại lớn thấy mọi người đều có ăn, cảm thấy mình cũng không thể thua, cũng chạy lại đòi bánh. Đinh Nãi Nai rất có kinh nghiệm về việc này, mỗi đứa trẻ bẻ nửa cái cho gặm.

Lần này đến lượt ông bạn đời của Đinh Nãi Nai là Khâu Đại Gia ngạc nhiên.

_“Hôm nay Tiểu Tần sư phụ làm đủ vị thế à?”_ Khâu Đại Gia lựa chọn trong mấy cái bánh còn lại.

Đinh Nãi Nai cười bí ẩn, tay vẫn không ngừng bẻ bánh, cố gắng bẻ bánh thành miếng nhỏ nhất, để cháu gái nhỏ không bị nghẹn.

_“Ông tưởng hai lọ mật hoa hòe hôm qua của tôi là mang qua cho không à? Tiểu Tần sư phụ thông minh lắm, tôi đoán là hai hôm trước cậu ấy chắc chắn đã quên, hai hôm trước tôi liếc vào bếp, cái lọ mật hoa hòe tôi đưa cho cậu ấy còn chưa bày ra.”_

_“Hôm qua tôi vừa mang qua là hôm nay Tiểu Tần sư phụ đã làm đủ vị cho mấy tiểu tổ tông nhà mình rồi, cậu ấy trong lòng có tính toán cả đấy. Mấy lời chúng ta thường nói lúc uống trà tán gẫu bên đó buổi chiều cậu ấy đều nghe, còn ghi lại nữa.”_ Trong lời nói của Đinh Nãi Nai đầy vẻ khen ngợi Tần Hoài.

_“Nói đến uống trà, hôm nay thực đường tặng trà thảo mộc ông biết không? Tôi nghe nói mua đủ 25 tệ là được tặng, bà mua nhiều bánh thế không lấy một ly về à?”_ Suy nghĩ của Khâu Đại Gia rất nhảy vọt.

_“Uống trà thảo mộc gì, tôi bảo ông dẫn Đồ Đồ chúng nó xuống dưới chơi một vòng có phải ông lười không ra khỏi nhà không?”_ Ánh mắt Đinh Nãi Nai lập tức trở nên sắc bén, _“Trà thảo mộc đó khó uống đến mức sắp đồn sang khu đối diện rồi, Lão Hứa nói, trà thảo mộc là Lạc Lạc nấu, sáng nay lúc ăn sáng ông ấy tận mắt thấy.”_

_“Con bé Lạc Lạc này cũng dễ thương thật, chỉ là tay nghề so với anh nó thì kém xa. Nhưng tôi nghe nói trà chanh giã tay Lạc Lạc làm cũng không tệ, bên ủy ban khu phố đã uống rồi. Muốn uống thì tự đi mà mua, trời nóng thế này còn muốn tôi vì một ly đồ uống mà chạy một chuyến cho ông.”_

Nói rồi, bánh màn thầu trên tay Đinh Nãi Nai đã bẻ xong.

Chỉ thấy Đinh Nãi Nai dịu dàng dỗ dành cháu gái nhỏ Miêu Miêu, bảo cô bé há miệng, nhanh chóng nhét miếng bánh nhỏ vào miệng cô bé.

Miêu Miêu dùng hàm răng chưa mọc đủ vừa ngậm vừa cắn, ngậm một lúc, đột nhiên oa oa khóc lớn.

_“Không phải màn thầu, không phải màn thầu!”_ Tiếng khóc của Miêu Miêu vang vọng khắp phòng khách.

Đinh Nãi Nai hoảng hốt, tự mình nếm một miếng, xác nhận: _“Là vị siro lá phong sữa dê mà, chính là vị này!”_

_“Không phải, không phải!”_ Miêu Miêu tiếp tục gào khóc, _“Muốn cái hôm trước, cái hôm trước.”_

Đúng lúc này, cháu gái thứ hai đã gặm xong nửa cái bánh cũng lên tiếng: _“Bà nội, bánh màn thầu hôm kia ngon hơn.”_

_“Hôm kia, hôm kia.”_ Cháu trai nhỏ học theo như vẹt.

Vài phút sau, tất cả bọn trẻ đều bắt đầu đòi ăn Tửu Nương Man Đầu của hôm kia, bao gồm cả cháu ngoại lớn thích ăn bánh đậu xanh và cháu gái lớn thích ăn bánh táo tàu.

Đinh Nãi Nai: Tê dại, vẽ rắn thêm chân rồi, mật hoa hòe tặng không rồi, thế giới hủy diệt đi.

Khâu Đại Gia bị lãng tai khá nặng, đối với tiếng khóc của đám cháu rất dễ chấp nhận, vừa gặm bánh vừa nói: _“Tôi cũng thấy Tửu Nương Man Đầu hôm kia ngon hơn.”_

_“Ông im đi!”_

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!