## Chương 472: Không Hổ Là Phù Du
Triệu Thành An và Hạ Mục Nhuy ở trong bếp rất lâu.
Hiệu quả cách âm của nhà bếp Phân Viên khá tốt, cửa vừa đóng, người bên trong nói chuyện chỉ cần không quá lớn tiếng thì bên ngoài một chữ cũng không nghe rõ.
Tần Hoài và Chương Quang Hàng hai người như hai bức tượng thần giữ cửa canh bên ngoài, nửa ngày cũng không nghe được bên trong rốt cuộc nói gì. Canh một lúc Tần Hoài cảm thấy hơi chán, muốn móc điện thoại từ trong túi ra, chơi điện thoại một lát.
Vừa sờ.
Điện thoại của tôi đâu?
Cái điện thoại to đùng của tôi đâu??
Cái điện thoại tôi luôn nhét trong túi, bình thường như hình với bóng với tôi đâu???
.
Khoảng 20 phút sau, cửa bếp mở ra, Triệu Thành An thò đầu ra từ sau cánh cửa, dưới ánh mắt _"băng nhóm lừa đảo các người tốt nhất đừng có thực sự lừa gạt tôi, Phân Viên không phải là nơi ngoài vòng pháp luật"_ của Chương Quang Hàng lén lút vẫy tay với Tần Hoài: _“Tần Hoài, cậu vào đây trước đi.”_
Sau đó Triệu Thành An áy náy cười với Chương Quang Hàng: _“Chương… Chương sư phụ phiền anh ở bên ngoài đợi thêm một lát, chúng tôi còn có việc khác phải nói.”_
Có thể thấy, Triệu Thành An đến bây giờ vẫn chưa nhớ tên đầy đủ của Chương Quang Hàng là gì.
Tần Hoài bước vào bếp.
Hạ Mục Nhuy đang ngồi, ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ trong bếp gặm cái bánh màn thầu đường đỏ không tính là ngon do Triệu Thành An làm. Thấy Tần Hoài bước vào, Hạ Mục Nhuy còn vô cùng hòa ái cười với Tần Hoài, đây không phải là nụ cười của trưởng bối đối với vãn bối, mà giống như bạn bè cùng trang lứa chào hỏi thân thiện hơn, khiến Tần Hoài có chút thụ sủng nhược kinh.
_“Cậu nói gì rồi?”_ Tần Hoài nhỏ giọng hỏi Triệu Thành An trước.
_“Tần Hoài, không sao đâu, cái gì cũng có thể nói, cậu nói lớn cũng vậy thôi, tôi cái gì cũng nói rồi!”_ Triệu Thành An tự hào nói.
Tần Hoài: …… Di chứng đăng nhập tài khoản của Phù Du nhà cậu nghiêm trọng hơn Trần Huệ Hồng nhiều đấy, tốt quá rồi, đợi hai chúng ta về Tri Vị Cư tôi sẽ không phải là bệnh nhân tâm thần duy nhất của Tri Vị Cư nữa, người anh em bệnh tình của cậu thoạt nhìn nghiêm trọng hơn tôi nhiều.
_“Cái gì cũng nói rồi là cái gì?”_ Tần Hoài vẫn cẩn thận hỏi một câu.
_“Thì là cái gì cũng nói rồi a!”_ Triệu Thành An nói, _“Bao gồm cả việc cậu luôn vô cùng thành thật nói với chúng tôi cậu có một hệ thống, trước đây chúng tôi đều cảm thấy là do cậu tưởng tượng ra đầu óc cậu có vấn đề. Bây giờ nghĩ lại cái hệ thống đó chắc là thật, oa tắc, Tần Hoài cậu thực sự thông minh hơn tôi nhiều a, tôi đều không ngờ tới còn có cách này có thể thẳng thắn với nhau, biết sớm lúc kiếp thứ 1 tôi đã trực tiếp nói với sư phụ họ tôi là Phù Du rồi.”_
Tần Hoài: ……
Tần Hoài dùng ánh mắt khó tin nhìn về phía Hạ Mục Nhuy: _“Cho nên Hạ lão sư phụ ngài đều chấp nhận rồi?”_
Tần Hoài chỉ vào Triệu Thành An: _“Cậu ta là Phù Du, là đến nhân gian độ kiếp, bây giờ đầu thai chuyển thế không biết bao nhiêu lần rồi vừa nãy tỉnh lại mới khôi phục ký ức.”_
_“Bảy lần, bây giờ tôi là kiếp thứ tám, nếu không có gì bất ngờ thì kiếp sau chính là kiếp cuối cùng của tôi.”_ Triệu Thành An bổ sung phát biểu.
Tần Hoài:? Người anh em, cho dù cậu là Phù Du tôi cũng muốn hỏi một chút cậu làm thế nào vậy? Sư huynh của cậu vẫn còn sống trên đời này, cậu đã làm lại từ đầu 7 lần rồi, tốc độ đầu thai này có phải hơi quá nhanh rồi không, cho dù Phù Du các cậu giỏi tìm đường chết, cậu chưa khỏi cũng hơi quá giỏi rồi đi?
Tần Hoài bị lời của Triệu Thành An làm cho nghẹn họng, lại chỉ vào mình, tiếp tục nói: _“Cháu có một hệ thống trò chơi, thực sự có một hệ thống, hệ thống trò chơi này có thể ban bố nhiệm vụ cho cháu, mở khóa đồ giám của tinh quái, ngoài Triệu Thành An ra cháu đã quen biết rất nhiều tinh quái rồi.”_
Hạ Mục Nhuy rất bình tĩnh nhìn Tần Hoài, vẻ mặt cậu cứ tiếp tục nói đi.
_“Cái này ngài cũng có thể chấp nhận?”_ Tần Hoài gần như hét lên, cảm thấy thế giới này rốt cuộc vẫn là điên rồi.
Mức độ bao dung của Hạ lão sư phụ chưa khỏi cũng hơi quá… cao rồi đi. Chấp nhận Triệu Thành An còn có thể coi là bộ lọc sư đệ, vậy chấp nhận mình có hệ thống tính là gì? Tính là Hạ lão sư phụ những năm nay thích đọc tiểu thuyết?
_“Ngài… bình thường thích đọc chút tiểu thuyết?”_ Tần Hoài thăm dò hỏi.
_“Không đọc.”_ Hạ Mục Nhuy nói, _“Không thích đọc sách.”_
_“Vậy sao ngài có thể chấp nhận được?”_ Lần này đổi lại Tần Hoài không thể chấp nhận được rồi, bao lâu nay đều là người khác chấp nhận anh là một bệnh nhân tâm thần, anh luôn cảm thấy không có gì. Bây giờ hoán đổi thân phận, Tần Hoài đột nhiên cảm thấy Trịnh Tư Nguyên, Đàm Duy An bọn họ thực ra đều rất bao dung.
Những ngày này cũng làm khổ họ rồi.
_“Cái này có gì mà không thể chấp nhận?”_ Hạ Mục Nhuy bày ra vẻ mặt thanh niên các cậu chính là thích ngạc nhiên, đúng là chưa từng trải sự đời, _“Ta đều sống đến chín mươi mấy tuổi rồi có cái gì chưa từng thấy, mặc dù ta không hiểu lắm hệ thống mà A Sinh nói là thứ gì, nhưng chắc cũng xấp xỉ quỷ nhập tràng. A Sinh có thể là yêu quái đầu thai chuyển thế, Tiểu Tần cậu bị quỷ nhập tràng cũng có thể chấp nhận.”_
Tần Hoài: ……
Quỷ nhập tràng…
Hệ thống trò chơi mày xem mày kìa, phế vật đến mức này đều bị đánh đồng với quỷ nhập tràng rồi.
Triệu Thành An ánh mắt sáng rực nhìn Tần Hoài: _“Tần Hoài, cậu nói trước đi.”_
_“Được rồi…”_
Tần Hoài rất thành thạo bắt đầu công việc giới thiệu người mới vào nhóm, vừa nói vừa thỉnh thoảng quan sát biểu cảm của Hạ Mục Nhuy. Không phải Tần Hoài ngạc nhiên, anh thực sự không thích ứng được lúc giới thiệu tinh quái và hệ thống, bên cạnh lại có một người bình thường ở đó.
Triệu Thành An nghe mà liên tục gật đầu, Hạ Mục Nhuy rất bình tĩnh nghe không có biểu cảm gì, giống như đang nghe kể chuyện, đợi Tần Hoài nói xong, Triệu Thành An mới tiến hành giải thích bổ sung, nói cho Tần Hoài biết, sau khi cậu ta chết Trần Thu Sinh liền châm lửa đốt nhà tự thiêu rồi, nhân tiện nói cho Tần Hoài biết tại sao mức độ chấp nhận của Hạ Mục Nhuy lại cao như vậy.
Vì Triệu Thành An kiếp thứ nhất chính là một kẻ bép xép.
La Quân, Thạch Đại Đảm bọn họ có hiểu Phù Du đến đâu, cũng chỉ là hiểu biết kiểu nghe đồn, vì Phù Du ở chỗ họ cũng là tinh quái vô cùng hiếm gặp, chỉ biết Phù Du lấy độ kiếp thất bại làm mục tiêu, chứ không biết thao tác cụ thể khi độ kiếp của Phù Du.
Tóm lại là hai chữ: Tìm chết.
Nhưng không thể tìm chết một cách vô mục đích, tìm chết vô mục đích dễ giống như tinh quái thảo mộc, hồ đồ đến, hồ đồ chết, mắt mở mắt nhắm là độ kiếp thành công rồi.
Sự tìm chết của Phù Du, phải nhập thế trước rồi mới tìm chết. Nên Triệu Thành An kiếp thứ nhất trước tiên tìm đông gia, tiếp xúc với con người, chỉ cần con người đối xử tệ với cậu ta một chút, khiến Triệu Thành An nảy sinh bất mãn, có oán hận hoặc tiếc nuối, cậu ta là có thể xác định mình độ kiếp thất bại, sau đó buông thả bản thân thích sao thì sao.
Kết quả trái với mong muốn, Triệu Thành An là tìm được đông gia, nhưng mọi người đối xử với cậu ta hơi quá tốt, tốt đến mức Triệu Thành An vẫn luôn không độ kiếp thất bại. Mãi đến trước khi chết, Triệu Thành An cảm thấy là vì mình không biết thuốc, lúc ăn cắp thuốc làm lỡ quá nhiều thời gian, dẫn đến Bình An không đợi được cậu ta về, là cậu ta hại Bình An chết trước mình, cậu ta nuốt lời rồi, cậu ta vừa hận bản thân, lại cảm thấy áy náy và không cam tâm, mới độ kiếp thất bại trước khi tắt thở.
Nhưng do Phù Du và tinh quái thảo mộc giống nhau đều hồ đồ, nên Triệu Thành An trước khi chết là không biết mình độ kiếp thất bại, cậu ta cũng luôn tưởng mình độ kiếp thành công sắp phải về rồi.
_“Các cậu và tinh quái thảo mộc giống nhau đều hồ đồ, vậy các cậu lúc độ kiếp bình thường làm sao phán đoán mình độ kiếp thất bại?”_ Tần Hoài hỏi.
_“Xem chúng tôi có lớn lên hay không a.”_ Triệu Thành An nói, _“Phù Du chúng tôi độ kiếp đều sẽ không chọn hình thái người trưởng thành, cơ bản đều là thanh thiếu niên. Trẻ con dễ chết, người lớn rất khó nhìn ra sự thay đổi, thanh thiếu niên vừa không dễ chết lại dễ phán đoán, chỉ cần chăm chỉ quan sát, rất nhanh là có thể xác định mình độ kiếp thất bại.”_
_“Có một khoảng thời gian Hạ Mục Nhuy lớn rất nhanh, vóc dáng cứ cao vọt lên, vốn dĩ cậu ta không cao bằng tôi, kết quả vài tháng thời gian đã vượt qua tôi rồi. Lúc đó tôi đặc biệt không vui, rất muốn độ kiếp thất bại vóc dáng vượt qua cậu ta. Bình An nhìn ra tôi muốn cao lên, để an ủi tôi đã tặng tôi một đôi giày đế khá dày, nhưng tôi không biết a, tôi phát hiện mình hình như cao lên rồi hưng phấn lắm, tưởng là độ kiếp thất bại liền trực tiếp nói với họ rồi.”_
_“Trực tiếp nói rồi?”_ Triệu Thành An một đoạn thoại ngắn ngủi lại làm Tần Hoài chấn động.
_“Đúng a, tôi đều độ kiếp thất bại rồi còn có gì phải cố kỵ nữa, tôi liền trực tiếp nói với Hạ Mục Nhuy rồi, tôi nói với cậu ta tốt quá rồi cuối cùng tôi cũng độ kiếp thất bại rồi. Lần này tôi không cần sợ chết nữa, đợi ngày nào đó tôi không muốn sống nữa, tôi sẽ đến vương phủ ăn cắp một vố lớn, để lại vàng bạc châu báu cho mọi người rồi đi chết.”_
_“Mọi người phản ứng thế nào?”_ Tần Hoài hỏi.
_“Trần sư phụ mời một thầy thuốc đến bắt mạch cho tôi, đè tôi ra ép uống thuốc hai tháng.”_
Tần Hoài: ……
Hạ Mục Nhuy bình tĩnh bổ sung: _“A Sinh trước đây thường xuyên nói năng lung tung, lẩm bẩm những lời như bây giờ vẫn chưa thể chết, vẫn chưa thất bại, thất bại rồi mới có thể đầu thai chuyển thế, chúng ta đều coi như nó phát bệnh rồi.”_
_“Nhưng sau này đợi mọi người đều không còn nữa, ta có lúc lại nhớ đến những lời nói lung tung của A Sinh, hy vọng con người thực sự có kiếp sau, hy vọng A Sinh bọn họ sau khi đầu thai thực sự có thể giống như A Sinh nói trước đây, nhớ lại chuyện trước kia quay lại tìm ta.”_
_“Ta không tin quỷ thần, nhưng ta hy vọng những lời A Sinh nói là thật.”_
_“Nên những năm nay ta vẫn luôn ở lại Bắc Bình chưa từng rời đi, ta chưa từng đổi tên, mua lại vương phủ năm xưa A Sinh muốn ăn cắp nhất mở Phân Viên ở đây.”_
_“Cái gì?!”_ Triệu Thành An kinh hãi, _“Chỗ này lại là vương phủ năm xưa? Hạ Mục Nhuy huynh có đào xới hết vườn của vương phủ một lượt không? Đệ nghe nói năm xưa lão vương gia chôn rất nhiều vàng bạc châu báu trong vương phủ, lúc đó sư phụ không cho đệ ăn cắp, đệ đều từng nghĩ có nên nửa đêm đến vườn của vương phủ đào vài cái không, Phù Du chúng ta đào đất nhanh lắm.”_
Hạ Mục Nhuy nói: _“Giả đấy, không giấu đồ.”_
Tần Hoài: Hạ lão tiên sinh, ngài thực sự đào một lượt rồi a…
Triệu Thành An tiếc nuối thở dài: _“A, vậy chẳng phải huynh mua lỗ rồi sao. Lão vương gia năm xưa nghèo đến mức hận không thể dỡ vương phủ ra bán, vương phủ còn không có tiền bằng phủ bối lặc, nếu không phải nghe nói trong vườn của vương phủ chôn rất nhiều vàng bạc châu báu đệ đều không muốn ăn cắp vương phủ.”_
_“Ta mua sau khi lập quốc, không lỗ.”_
_“Vậy thì tốt.”_
Tần Hoài cảm thấy anh hình như hơi nghe không hiểu cuộc đối thoại giữa cặp sư huynh đệ này.
_“Vậy Triệu Thành An tại sao cậu sau khi đầu thai kiếp thứ hai không về Bắc Bình tìm người?”_ Tần Hoài hỏi.
_“Tôi cũng muốn a, nhưng tôi kiếp thứ hai và kiếp thứ ba đầu thai đều không tốt, kiếp thứ hai lúc 4 tuổi ăn đậu nành bị sặc chết, kiếp thứ ba lúc 5 tuổi bị sốt ốm chết, đến kiếp thứ tư tôi đã không còn nhớ mình là tinh quái nữa rồi, chỉ còn lại một chút ký ức tàn dư. Kiếp đó cha mẹ tôi tưởng tôi bị tà nhập, ngày nào cũng nói sảng, cho tôi uống nước bùa, cũng không biết bà đồng đó thêm cái gì vào nước bùa, hại tôi bị tiêu chảy, lúc chín tuổi lại bị tiêu chảy chết rồi.”_
_“Đợi đến kiếp thứ năm, tôi liền hoàn toàn không nhớ nữa, sau đó mãi đến bây giờ kiếp thứ tám. Tôi cũng cảm thấy rất ly kỳ, tôi biết Phù Du chúng tôi đầu thai nhanh, nhưng không ngờ nhanh thế này a, 18 năm đầu thai 4 lần tôi chính là muốn đến Bắc Bình tìm Hạ Mục Nhuy cũng không có điều kiện.”_ Triệu Thành An vô cùng tủi thân.
_“Mấy kiếp sau chết coi như tự tôi chuốc lấy, nhưng mấy kiếp trước thực sự không trách tôi.”_
_“Mấy kiếp sau cậu chết thế nào?”_ Tần Hoài chất vấn từ tận đáy lòng.
Triệu Thành An: _“…… Kiếp thứ năm cha mẹ tôi đều là bác sĩ Đông y, từ nhỏ mưa dầm thấm đất, muốn học Thần Nông nếm bách thảo, tự bắt mạch cho mình kê một đơn thuốc không cẩn thận tự độc chết mình.”_
_“Kiếp thứ sáu vất vả lắm mới sống đến lúc trưởng thành tham gia công tác, mắt thấy sắp lấy vợ sinh con, vì quá thích xem náo nhiệt, vây xem hắc bang hỗn chiến trên phố, bị ngộ thương một đao chém trúng động mạch chủ chết bất đắc kỳ tử trên phố.”_
_“Kiếp thứ bảy sống thực ra cũng không tính là ngắn, hơn nữa kiếp đó thành tích học tập của tôi còn khá tốt, học đến thạc sĩ tốt nghiệp tham gia công tác được cử đi châu Phi. Cảm thấy thế giới rộng lớn như vậy tôi muốn đi xem thử, tự lái xe đến thảo nguyên xem sư tử, kết quả xe hỏng, lúc sửa xe thì làm mồi cho sư tử.”_
Tần Hoài: ……
Không hổ là Phù Du, cách chết của mỗi kiếp đều vượt quá sức tưởng tượng của anh, mỗi kiếp đều chết ra một tầm cao mới.
Hạ Mục Nhuy bất đắc dĩ thở dài một hơi: _“Sau này không được làm bừa như vậy nữa.”_
_“Yên tâm đi, trước đây là đệ không nhớ, bây giờ đệ đã tỉnh rồi đây chính là kiếp cuối cùng của đệ, đệ chắc chắn sẽ trân trọng sống thật tốt, nhất định chết sau huynh.”_ Triệu Thành An vỗ ngực đảm bảo, _“Lần này đệ tuyệt đối sẽ không nuốt lời.”_
_“Được.”_ Hạ Mục Nhuy cười gật đầu.
Tần Hoài: Hai người có thể đừng dùng giọng điệu và bầu không khí ấm áp như vậy nói những lời địa ngục như vậy được không a!
Tần Hoài hỏi: _“Vậy bây giờ tôi kéo cậu vào nhóm gọi video với mọi người, hay là chúng ta trò chuyện thêm một lát?”_
Triệu Thành An nói: _“Trò chuyện thêm một lát đi, chiều mai chúng ta về Hàng Châu rồi, lần sau đến Bắc Bình không biết là khi nào.”_
Tần Hoài sửng sốt: _“Chiều mai chúng ta đi luôn sao? Không ở lại Bắc Bình thêm vài ngày?”_
Tần Hoài tưởng Triệu Thành An và Hạ Mục Nhuy sư huynh đệ nhận nhau, dù thế nào cũng phải ở lại Bắc Bình ba năm ngày, chủ đề có thể trò chuyện giữa sư huynh đệ họ một chút cũng không ít.
Hạ Mục Nhuy sau khi rời khỏi Bắc Bình đã trải qua những gì, hơn nửa thế kỷ này đã sống thế nào, trải nghiệm bảy kiếp sau khi Triệu Thành An chết. Thực sự kể ra, về mặt lý thuyết chắc là ba ngày ba đêm cũng kể không hết.
Đây chính là cuộc hội ngộ thế kỷ sau hơn nửa thế kỷ, cứ thế trò chuyện nông cạn một buổi tối rồi ai về nhà nấy?
_“Chuyến bay của chúng ta chính là chiều mai, hơn nữa tôi đã xin nghỉ thêm một ngày rồi, nghỉ thêm mấy ngày nữa sư phụ chắc chắn sẽ mắng tôi.”_ Triệu Thành An nói, _“Tôi đã không còn là Trần Sinh nữa rồi, Hạ Mục Nhuy cũng không phải là Hạ Mục Nhuy mười mấy tuổi, chúng ta đều có việc của mình phải làm, tôi đâu thể ở lại Phân Viên làm lỡ việc kiếm tiền của Hạ Mục Nhuy chứ?”_
_“Có việc có thể trò chuyện trên WeChat a, thực sự không được tôi tạo một nhóm cho ba chúng ta, chúng ta có việc trực tiếp gọi điện trong nhóm.”_
Hạ Mục Nhuy gật đầu: _“Ngày mai Phân Viên còn tám bàn khách, ta sẽ không ra sân bay tiễn hai đứa, ta bảo Tiểu Hàng đi tiễn hai đứa. Đến lúc đó ta canh giờ làm một phần Sa Qua Ngư Sí, hai đứa mang lên máy bay, ăn trên máy bay.”_
Tần Hoài nhìn hai người, đột nhiên cảm thấy hai người này thực sự không hổ là sư huynh đệ.
Một người dám thẳng thắn, một người có thể chấp nhận, và đều không sống trong quá khứ.
Họ trong cuộc hội ngộ mang tính định mệnh, sau khi hoàn thành tâm nguyện của mình, không để cốt truyện tiến triển theo kiểu cả nhà vui vẻ như thường thấy trên phim truyền hình, mà lựa chọn mỉm cười trao cho đối phương một cái ôm, tiếp tục cuộc sống của mình.
Nếu Trần Thu Sinh và Trần Bình An nhìn thấy, chắc cũng sẽ cảm thấy vui mừng cho họ.