## Chương 473: Quà Tặng Của Phù Du (Thêm Chương Cho Minh Chủ Czh555)
Ba người Tần Hoài lại trò chuyện trong bếp một lúc, cơ bản đều là Tần Hoài và Triệu Thành An nói, Hạ Mục Nhuy không nói gì mấy, có thể là ông không giỏi ăn nói, cũng có thể là lúc này ông muốn nghe Triệu Thành An và Tần Hoài kể hơn.
Tần Hoài có kinh nghiệm vô cùng phong phú trong việc giới thiệu hệ thống và các tinh quái khác, mỗi người tỉnh lại đều phải nói một lần, đã vô cùng thành thạo, lúc nói vô cùng trôi chảy cơ bản sẽ không có thiếu sót.
Lúc Triệu Thành An kể tương đối mà nói thì khá là thiên mã hành không, cơ bản là nghĩ đến đâu nói đến đó, thậm chí có thể nói là mơ đến đâu nói đến đó, chốc chốc kể kiếp thứ 1, chốc chốc kể kiếp thứ 6. Thường xuyên một giây trước còn đang ôn lại chiến tích vẻ vang thời làm Vua trộm Bắc Bình, giây tiếp theo đã bắt đầu kể về phong cảnh thiên nhiên của thảo nguyên châu Phi.
Kể mãi kể mãi, Triệu Thành An còn móc điện thoại của Tần Hoài từ trong túi ra, vô cùng tự nhiên đưa cho Tần Hoài: _“À đúng rồi, Tần Hoài, điện thoại của cậu. Lúc mới tỉnh lại tôi muốn thử xem tay nghề của mình có bị mai một không, tiện tay liền lấy đi, không biết cậu có phát hiện ra không.”_
Tần Hoài nhận lấy điện thoại, nhét vào túi, rặn ra một câu từ kẽ răng: _“Cậu đoán xem tôi có phát hiện ra không.”_
Ăn cắp rất giỏi, lần sau đừng ăn cắp nữa, bây giờ thực sự là xã hội pháp trị rồi. Vua trộm Bắc Bình sẽ không trở thành một đoạn truyền thuyết của Bắc Bình, mà chỉ ngồi tù ở Bắc Bình thôi.
Đại nhân, thời đại thay đổi rồi, bây giờ có camera giám sát rồi.
Trò chuyện đến cuối, Triệu Thành An đột nhiên lại hỏi Tần Hoài quà tặng là gì, những tinh quái khác tỉnh lại lần lượt cho quà tặng gì.
Tần Hoài thành thật nói ra, ngay cả chuyện mình đã trở thành người thừa kế duy nhất di sản của La Quân, nhỡ đâu ngày nào đó La Quân ngoài ý muốn qua đời, mình sẽ trở thành nghi phạm lớn nhất cũng nói.
Những tinh quái khác đều cho tiền, Triệu Thành An nhíu mày rơi vào trầm tư.
_“Không phải tôi keo kiệt.”_ Triệu Thành An trước tiên đính chính, _“Tôi cũng rất muốn cho tiền, nhưng bây giờ tôi không có tiền, toàn bộ tiền của tôi đều lấy đi mua bình quân giá rồi, bây giờ trong túi chỉ có hơn một nghìn gọi một món ở Phân Viên cũng không đủ.”_
_“Nếu Tần Hoài cậu không chê, tôi cho cậu số cổ phiếu và quỹ mà tôi mua nhé, đúng lúc tôi cũng không muốn nữa.”_
Tần Hoài: Cậu nói là cái đống xanh rì, ngày nào mở ứng dụng lên cũng có thể khiến người ta lập tức mặt mày xanh xao đó sao?
Tần Hoài vừa định từ chối, tỏ ý cậu lượng sức mà làm, thực sự không được tôi gửi WeChat của Tần Viện Trưởng cho cậu, cậu học Khuất Tĩnh quyên góp chút đồ cho Nhi Đồng Phúc Lợi Viện Tam Mã Lộ, cổ phiếu quỹ không cần, những thứ gọi là tác phẩm nghệ thuật và tranh mà cậu sưu tầm cũng không cần.
Tần Hoài vừa há miệng, Hạ Mục Nhuy đã tài đại khí thô vung bút lên, tỏ ý quà tặng gì đó ông lo.
_“A Sinh không có tiền là bình thường, tính cách này của nó trong túi giữ không được tiền. Hồi đó Bình An từng hứa với A Sinh, sau này nó sẽ nuôi A Sinh, bây giờ Bình An không còn nữa, ta thay nó thực hiện lời hứa.”_
_“Toàn bộ di sản ta không cho được, phần lớn di sản của ta vẫn phải để lại cho Tiểu Hàng. Nhưng những năm nay ta đầu tư rất nhiều bất động sản ở Bắc Bình, tòa nhà văn phòng, tứ hợp viện, nhà ở thương mại, cửa hàng đều có cả, đồ cổ thư họa cũng có rất nhiều, đều chất trong nhà kho phía sau, nhưng mấy thứ đó chắc cũng không đáng tiền.”_
_“Lát nữa ta bảo luật sư của ta sắp xếp lại bất động sản của ta gửi cho ta, Tiểu Tần cậu xem thích cái gì, cứ tùy ý chọn vài cái.”_
_“A Sinh con tiêu tiền cũng đừng vung tay quá trán, ta chuyển cho con chút tiền tiêu vặt trước.”_ Hạ Mục Nhuy nói xong, lấy điện thoại ra mở WeChat, híp mắt chuyển khoản cho Triệu Thành An, kết quả số tiền chuyển khoản quá lớn không cho chuyển, Hạ Mục Nhuy liền bảo Triệu Thành An gửi số thẻ ngân hàng cho ông, ông dùng ngân hàng trên điện thoại chuyển.
Hai phút sau, ngân hàng trên điện thoại của Triệu Thành An nhận được 50 vạn.
Tần Hoài:!
Sư huynh, ngài còn thiếu sư đệ không? Nói thật không giấu gì, kiếp này Triệu Thành An là đệ tử chân truyền của Chu sư phụ, cháu cũng coi như là nửa đệ tử của Chu sư phụ, làm tròn lên cháu chính là sư đệ của Triệu Thành An, đã ngài là sư huynh của Triệu Thành An, vậy cũng là sư huynh của cháu! Sư đệ không phải thiếu chút tiền này, sư đệ chủ yếu là…
Chủ yếu là sợ Chương Quang Hàng cảm thấy hai chúng cháu đến lừa gạt ngài, đã nhận tiền rồi, tiếng xấu lừa đảo không thể để một mình Triệu Thành An gánh vác, cháu cũng có thể san sẻ một chút.
Nam chính văn hệ thống chúng ta chính là nhiệt tình như vậy.
Triệu Thành An bị đồng tiền ấm áp đập cho choáng váng đầu óc, trong lúc cảm động lẩm bẩm: _“Nếu Bình An vẫn còn thì tốt rồi, tôi là có thể nhận hai phần tiền rồi.”_
Tần Hoài: …… Phù Du, cậu tỉnh táo lại đi, trạng thái tinh thần này của cậu về Tri Vị Cư làm sao đối mặt với Chu sư phụ.
Hạ Mục Nhuy nghe Triệu Thành An nói vậy, lại chuyển cho cậu ta 20 vạn.
Tần Hoài: ……
Sư huynh!!!
Ba người vẫn luôn trò chuyện trong bếp đến hơn 10 giờ tối, chưa đã thèm, nhưng nên đi rồi, không đi nữa Chương Quang Hàng bên ngoài bếp sẽ báo cảnh sát mất. Tần Hoài sợ trò chuyện quá muộn trong nhóm có tinh quái phải đi ngủ, cuộc trò chuyện này kết thúc trong nhóm [Gia đình tương thân tương ái] còn có cuộc tiếp theo cơ, La Quân bọn họ vẫn chưa biết tin tốt Phù Du đã tỉnh rồi, người nhà vẫn đang đợi trong nhóm để hóng hớt.
Cho dù có chút không nỡ, Hạ Mục Nhuy cũng rất tùy ý xua tay tỏ ý đi đi, ngày mai ông sẽ không tiễn nữa, lần sau có thời gian lại đến Bắc Bình thăm cái thân già này của ông, với tình trạng sức khỏe của ông cơ hội cũng không còn nhiều lắm, tốt nhất mỗi năm đến ít nhất một lần.
Triệu Thành An cũng thực sự tạo một nhóm nhỏ, biệt danh cho mình trong nhóm là Trần Sinh, biệt danh cho Hạ Mục Nhuy là Hạ Sinh, chỉ có Tần Hoài dùng tên thật của mình.
Lúc Tần Hoài và Triệu Thành An ra khỏi bếp, Chương Quang Hàng vẫn ngồi bên ngoài, dùng ánh mắt sắc bén _"mấy tiếng đồng hồ này các người ở trong bếp rốt cuộc đã làm gì sư phụ tôi"_ nhìn chằm chằm Tần Hoài và Triệu Thành An, nhưng Hạ Mục Nhuy không cho Chương Quang Hàng cơ hội cứ trừng mắt nhìn hai người, trực tiếp gọi Chương Quang Hàng vào bếp nói chuyện với anh ta.
Tần Hoài và Triệu Thành An bắt taxi về.
Trên đường về, Tần Hoài không trực tiếp kéo Triệu Thành An vào nhóm, với tính cách của Trần Huệ Hồng, phát hiện có người mới vào nhóm việc đầu tiên chắc chắn là gọi video nhóm, thời điểm này chính là lúc Trần Huệ Hồng đang nỗ lực chơi điện thoại, bà ấy chắc chắn sẽ phát hiện ra đầu tiên.
Với trạng thái vừa nãy của Triệu Thành An, Tần Hoài sợ Triệu Thành An trực tiếp nhận cuộc gọi thoại trên taxi, sau đó nói lớn, để lại cho tài xế ấn tượng sâu sắc tối nay chở hai bệnh nhân tâm thần.
Tần Hoài định trò chuyện chuyện khác.
_“Triệu Thành An, cậu về Hàng Châu xong định…”_
_“Tần Hoài, cậu nói xem Hạ Mục Nhuy ông ấy sao lại cố chấp muốn mua lại Thái Phong Lâu như vậy chứ?”_
Hai người gần như đồng thời mở miệng, sau đó đều nhìn về phía đối phương, trong ánh mắt Tần Hoài phần lớn là sự kinh ngạc, vì anh phát hiện lúc này trạng thái của Triệu Thành An lại rất Triệu Thành An không Trần Sinh rồi, bất kể là giọng điệu hay nét mặt đều bình thường hơn rất nhiều.
_“Sao cậu lại dùng ánh mắt này nhìn tôi?”_ Triệu Thành An hỏi.
_“Tôi chỉ là cảm thấy cậu hình như thay đổi hơi lớn.”_ Tần Hoài nói thật.
_“Ồ, vì vừa nãy tôi là giả vờ đấy.”_ Triệu Thành An rất thành thật nói, _“Hạ Mục Nhuy nhiều năm như vậy không gặp tôi, nếu phong cách nói chuyện và làm việc của tôi khác trước nhiều quá, ông ấy sẽ không quen.”_
Tần Hoài lại giật mình.
_“Thực ra vừa nãy tôi có rất nhiều lời muốn nói, nhưng tôi cũng không biết nên nói gì.”_ Triệu Thành An nhìn ra ngoài cửa sổ một cái, dưới sự chiếu rọi của đèn đường và vô số ánh đèn, bên ngoài một chút cũng không tối, có thể nhìn rõ người đi đường, _“Trước đây khu vực này rất tối, tôi thường xuyên mò mẫm qua đây thám thính.”_
_“Nhiều năm như vậy trôi qua rồi, địa phương đều thay đổi rồi, Phân Viên tôi đều không nhận ra lại là vương phủ trước kia, con người làm sao có thể không thay đổi.”_
_“Cậu không cảm thấy ông ấy thực ra cũng đang giả vờ sao, chỉ là ông ấy diễn không đạt bằng tôi, Hạ Mục Nhuy ông ấy muốn giả vờ trẻ trung cũng không giống nữa rồi, ông ấy đã sớm không còn trẻ nữa, lúc trẻ ông ấy muốn cười không dám cười, còn khiến người ta cảm thấy ông ấy cười rất bẽn lẽn. Bây giờ ông ấy muốn cười không dám cười, chỉ khiến người ta cảm thấy ông ấy cười rất hiền từ.”_
_“Đâu giống tôi, vẫn rất trẻ trung.”_
Tần Hoài: …… Với tốc độ đầu thai này của cậu, muốn già cũng không có điều kiện.
_“Tối nay ông ấy chắc không ngủ được rồi.”_ Triệu Thành An nói, _“Tôi chắc cũng không ngủ được.”_
_“Trong thẻ ngân hàng của tôi chưa từng có nhiều tiền như vậy, ba tôi đều chưa từng một lần cho tôi 70 vạn.”_
_“Ơ đúng rồi, vừa nãy cậu hỏi gì ấy nhỉ?”_
_“Cậu vừa nãy nói, Hạ lão sư phụ rất cố chấp muốn mua Thái Phong Lâu.”_ Tần Hoài không lặp lại lời của mình, mà lặp lại lời của Triệu Thành An một lần, _“Vừa nãy có nói qua chuyện này sao?”_
_“Không có sao?”_ Triệu Thành An hỏi ngược lại, _“Có thể là lúc hai chúng ta trò chuyện đã nói rồi, sau đó tôi liền quên nhắc tới. Thái Phong Lâu năm xưa qua tay mấy lần, cuối cùng bị thiếu phu nhân nhà họ Lý, cũng chính là Giang Tuệ Cầm tiểu thư mua lại, bây giờ đang ở trong tay con trai của Giang tiểu thư.”_
_“Hạ Mục Nhuy từ mấy chục năm trước đã muốn mua lại Thái Phong Lâu mở lại, nhưng Lý tiên sinh, cũng chính là con trai của Giang tiểu thư vẫn luôn không chịu bán, nói di nguyện của Giang tiểu thư là đợi hậu duệ nhà họ Giang tìm về Bắc Bình, giao Thái Phong Lâu cho hậu duệ nhà họ Giang. Nhưng nhiều năm như vậy trôi qua rồi, tôi đến rồi, nhà họ Giang cũng không có ai về Bắc Bình, Lý tiên sinh cũng không định cư ở Bắc Bình.”_
_“Hạ Mục Nhuy vẫn luôn rất muốn mua lại Thái Phong Lâu, mấy lần tăng giá, năm ngoái đều tăng đến gấp ba lần giá thị trường rồi, Lý tiên sinh chính là đầu đất cắn chết không chịu bán, cũng không biết họ đang cố chấp điều gì.”_ Triệu Thành An cảm thán nói.
Tần Hoài nghĩ nghĩ: _“Có thể là tâm niệm đi.”_
_“Những năm nay vật đổi sao dời, rất nhiều thứ đều thay đổi rồi, ngay cả Phân Viên lúc đầu cậu không phải cũng không nhận ra đó là lão vương phủ sao? Nhưng Thái Phong Lâu được bảo tồn rất tốt, không khác gì năm xưa, Hạ lão sư phụ cố chấp muốn mua lại như vậy, Lý tiên sinh cố chấp không bán như vậy, đều là vì một chút tâm niệm trong lòng đi.”_
Triệu Thành An lắc đầu: _“Thật là không hiểu.”_
_“Cậu không hiểu là đúng rồi, nếu cậu hiểu thì đầu óc đã không có vấn đề rồi.”_
Triệu Thành An:?