## Chương 477: Dung Hội Quán Thông (Thêm Chương Cho Minh Chủ Sunny Nhiễm Nhiễm)
Ngày hôm sau, khi Tần Hoài quay lại Tri Vị Cư đi làm bình thường, lại nghe được phiên bản hoàn toàn mới về việc mình sắp tự lập môn hộ.
Tiểu Tần sư phụ vì muốn phát triển thế lực nhà ăn cộng đồng mới ở Hàng Châu, đã chọn xong người thừa kế nhà ăn cộng đồng bên Sơn Thị, việc tự lập môn hộ đã là chuyện ván đã đóng thuyền, bây giờ chỉ là thời cơ chưa chín muồi.
Một khi Tần Hoài tìm được cửa hàng thích hợp, sự việc sẽ phát triển theo hướng không thể vãn hồi, bây giờ việc cấp bách của Tô lão bản không phải là khuyên nhủ Tần Hoài hồi tâm chuyển ý, mà là thuê lại toàn bộ những mặt bằng có khả năng biến thành nhà ăn cộng đồng ở gần Tri Vị Cư.
Lúc Tần Hoài nghe được phiên bản tin đồn mới nhất này, đều nghi ngờ có phải Đàm Duy An có mặt bằng gần đây cần cho thuê không.
Tốc độ bịa chuyện của Đàm Duy An bây giờ chưa khỏi cũng hơi quá nhanh rồi đi, buổi tối đều không ngủ sao?
Sự trở lại của Tần Hoài không gây ra quá nhiều sóng gió ở Tri Vị Cư, dù sao anh cũng không đi mấy ngày, cho dù chuyến đi Bắc Bình này xảy ra rất nhiều chuyện, nhưng tính toán chi li cũng chỉ ở Bắc Bình hơn 5 ngày.
Hội giao lưu do Bát Bảo Trai tổ chức không ai quan tâm, mọi người gặp Tần Hoài câu đầu tiên hỏi đều là Phân Viên ngon không? Có ăn được món ngon gì không?
Xuất phát từ sự khiêm tốn, Tần Hoài chỉ rất khiêm tốn tỏ ý may mắn nhờ quan hệ của bạn bè ăn được món tủ Sa Qua Ngư Sí của Phân Viên, còn lại đều là một số món ăn bình thường không có gì đặc sắc.
Lúc nhắc đến Hạ Mục Nhuy, Tần Hoài cũng khen ngợi Hạ lão tiên sinh không ngớt lời, khen ngợi toàn diện từ trù nghệ đến nhân phẩm đến tính tình. Trong miệng Tần Hoài, Hạ Mục Nhuy quả thực chính là một ông lão đức cao vọng trọng, hiền từ phúc hậu.
Tất cả những người nghe được đánh giá của Tần Hoài về Hạ Mục Nhuy đều rời đi với đầy dấu chấm hỏi trên đầu.
Chu sư phụ đối với chuyện nhỏ Tần Hoài và Triệu Thành An ăn thêm một ngày ở Bắc Bình cũng không hỏi han quá nhiều, chỉ dặn dò bình thường Tần Hoài sau khi về cũng đừng quá mệt mỏi, dù sao vừa mới kết thúc chuyến đi, bôn ba đường dài rất tổn hao tinh lực.
Chưa đợi Tần Hoài thể hiện thu hoạch lớn nhất của chuyến đi Bắc Bình lần này là Sơn Dược Cao nhãn hiệu Trần Sinh Cấp A cho Chu sư phụ xem, Chu sư phụ đã bị Tô lão bản kéo đi họp trực tuyến với Trịnh Đạt rồi.
Tô lão bản là thực sự muốn hợp tác với Trịnh Đạt, xây dựng thương hiệu điểm tâm thuộc về Tri Vị Cư, loại chuyện vừa liên quan đến thương mại, lại liên quan đến kỹ thuật này bắt buộc phải có Chu sư phụ ở đó. Chu sư phụ chỉ có thể dặn dò Triệu Thành An đừng lười biếng, nhân tiện bảo cậu ta giám sát Tần Hoài làm điểm tâm đừng quá mệt mỏi, liền vội vàng đi họp rồi.
Chu sư phụ vừa đi, Triệu Thành An liền chua xót nói: _“Tại sao lời dặn dò của sư phụ đối với tôi là đừng lười biếng, đối với cậu chính là đừng quá mệt mỏi?”_
Tần Hoài nghĩ nghĩ: _“Có thể là hiểu đồ đệ không ai bằng sư phụ đi.”_
Tần Hoài lần này trở về, vẫn áp dụng phương pháp cày độ thuần thục tùy tâm sở dục, muốn cày gì thì cày nấy. Công thức mới nhận được Thổ Đậu Giảo Tử Tần Hoài không có hứng thú gì, sủi cảo nhân khoai tây nghiền thịt xông khói thực sự là hơi không hợp khẩu vị của Tần Hoài, công thức là Cấp C+, hôm đó Tần Hoài bắt chước tay nghề của Trần Sinh làm ra cũng là Cấp C+.
Sau đó Tần Hoài chưa từng làm Thổ Đậu Giảo Tử nữa, theo phán đoán của bản thân Tần Hoài, món điểm tâm này anh dốc toàn lực ước chừng cũng chỉ có thể làm đến Cấp B, tính hạn chế của bản thân công thức quá lớn.
Tần Hoài hiện tại vẫn chưa có trình độ cải mệnh nghịch thiên này, sửa đổi công thức vốn dĩ đã không được lắm thành rất được một cách khéo léo tuyệt vời.
Anh không có hứng thú gì với Thổ Đậu Giảo Tử, nhưng rất có hứng thú với Sơn Dược Cao.
Sơn Dược Cao vốn dĩ là loại điểm tâm mà Tần Hoài vô cùng am hiểu, nếu Tần Hoài lại đột phá, đột phá giới hạn trên của điểm tâm mà mình có thể làm ra từ Cấp A lên Cấp A+, thì Sơn Dược Cao là điểm tâm có khả năng đột phá hơn Tửu Nương Man Đầu và Tứ Hỷ Thang Đoàn.
Không phải Tần Hoài không am hiểu Tứ Hỷ Thang Đoàn, chủ yếu là Sơn Dược Cao đủ đơn giản, trong tình huống chỉ dồn chỉ số cơ bản, càng đơn giản cấp bậc càng dễ kéo lên.
Tần Hoài bây giờ đang làm là Sơn Dược Cao kiểu Trần Sinh.
Đừng hỏi tại sao lại là kiểu Trần Sinh, dù sao không làm ra được Cấp A+ không có buff, Tần Hoài liền thích làm chút điểm tâm kiểu Trần Sinh trước mặt Phù Du.
Triệu Thành An ăn cũng rất vui vẻ, ngày đầu tiên quay lại Tri Vị Cư đi làm đã đưa ra một quyết định vi phạm sư phụ, đi làm lười biếng ăn điểm tâm, vừa ăn điểm tâm vừa trò chuyện.
_“Hôm qua cậu và An Du Du trò chuyện thế nào rồi? Tôi cảm thấy cô ấy hôm nay giống như được tiêm máu gà vậy, mức độ nỗ lực ít nhất cũng bằng 1.2 Hạ Sinh, cậu nói gì với cô ấy vậy? Cậu lấy tiền đập cô ấy choáng váng rồi?”_ Triệu Thành An rất tò mò hỏi.
Tần Hoài nghĩ thầm tỉnh lại rồi chính là không giống nhau, sư huynh đều thành đơn vị đo lường rồi, chỉ vào cục bột trước mặt Triệu Thành An ra hiệu cậu ta đừng lười biếng quá đáng, nếu không thiết lập nhân vật sẽ sụp đổ mất, thấp giọng kể tóm tắt lại cái bánh lớn mình vẽ tối qua và phản ứng của An Du Du.
_“Quả nhiên vẫn là phương pháp của tôi hữu dụng đi, theo phương pháp đó của Tất Phương bọn họ, cậu một năm cũng chưa chắc phát hiện ra Thiềm Thừ Ba Chân lại có thể làm được việc từ chối chiếc bánh từ trên trời rơi xuống.”_ Triệu Thành An đắc ý nói, không hề làm việc, tiếp tục gặm Sơn Dược Cao.
Tần Hoài dừng động tác trong tay nhìn chằm chằm cậu ta: _“Cậu là tỉnh lại rồi chứ không phải quỷ lười nhập rồi, lát nữa Chu sư phụ về phát hiện cậu đi Bắc Bình một chuyến tính tình đại biến, trở nên lười hơn cả Đàm Duy An, cậu không sợ ông ấy cảm thấy kỳ lạ sao?”_
Triệu Thành An xua tay: _“Sư phụ tôi không phải là người như vậy.”_
_“Ở chỗ sư phụ tôi lười không đáng sợ, chui vào ngõ cụt không tiến bộ mới đáng sợ. Chỉ cần tay nghề của tôi có tiến bộ, đến lúc đó tôi liền nói với sư phụ tôi tôi ở Bắc Bình ăn xong món ăn của Phân Viên liền ngộ ra một điều lớn lao, phát hiện chân lý của Bạch án không phải là dồn số lượng mà là dùng tâm cảm nhận, tôi thoạt nhìn đang lười biếng thực tế là đang cảm ngộ, ông ấy nhất định sẽ rất vui mừng.”_
Tần Hoài: ……
_“Cậu trước đây còn từng làm đầu bếp Bạch án? Kiếp cậu đi châu Phi đó là làm điểm tâm sao?”_
_“Sao có thể, làm gì có chuyện trùng hợp như vậy, tôi là kiếp này cơ duyên xảo hợp mới làm đầu bếp Bạch án. Nói ra cũng kỳ lạ, tôi trước đây cũng từng có lúc thành tích học tập không tồi, sao kiếp này lại không thích đọc sách chứ? Lẽ nào là kiếp đó thành tích tốt quá bị cử ra nước ngoài có bóng ma tâm lý, nên không thích đọc sách?”_ Triệu Thành An bắt đầu suy nghĩ.
Tần Hoài ngắt lời suy nghĩ của Triệu Thành An: _“Vậy cậu dựa vào đâu mà ngộ ra một điều lớn lao? Tay nghề kiếp thứ 1 của cậu còn kém hơn bây giờ, làm cái Thổ Đậu Giảo Tử làm thành như vậy, là món điểm tâm tệ nhất ngoài Niên Cao Thang ra trong tất cả các công thức mà tôi mò được.”_
_“Lúc ở phủ họ Lý càng ly kỳ hơn, làm điểm tâm hận không thể cho lượng đường đến chết, tôi nhìn đều cảm thấy ngọt, cậu lấy cái gì ngộ ra một điều lớn lao?”_
Triệu Thành An: _“…… Không thể nói nữa nha, nói nữa là không lịch sự rồi.”_
_“Cậu cũng không thể vơ đũa cả nắm, cái Thổ Đậu Giảo Tử đó là điều kiện có hạn mới làm thành như vậy, lúc ở phủ họ Lý là lão thái thái vị giác thoái hóa rồi thích ăn ngọt, làm đồ ngọt bình thường lão thái thái không thích. Tôi chỉ là một người làm thuê, vậy chắc chắn là lão thái thái thích gì làm nấy rồi? Nếu không làm sao kiếm miếng cơm ăn.”_ Triệu Thành An cố gắng ngụy biện, _“Hơn nữa, sao tôi lại không thể ngộ ra một điều lớn lao được, cậu tưởng chỉ có cậu có hack sao?”_
Tần Hoài nghiêng đầu: _“Cậu không chỉ tỉnh lại, còn tiện thể nhận được một hệ thống?”_
_“Cái đó thì không có, nhưng tôi có thể dung hội quán thông a.”_
_“Cậu xem, tôi bây giờ toàn bộ đều nhớ ra rồi, sự dạy dỗ của Trần sư phụ đối với tôi năm xưa, mưa dầm thấm đất ở Thái Phong Lâu, ký ức nhìn Giang sư phụ làm điểm tâm nhiều năm, đây đều là những kinh nghiệm vô cùng quý giá, người khác cầu cũng không được.”_
_“Lúc đó coi như tôi thiên tư không đủ cũng không đủ nỗ lực, nên tạm thời không bằng Hạ Mục Nhuy. Nhưng bây giờ tôi cũng coi như là chăm chỉ khổ luyện, dùng lời của cậu mà nói tôi cũng là đi theo trường phái sách giáo khoa, vả lại tôi xem sách giáo khoa nhiều năm như vậy, đâu thể cậu nhìn một món ăn liền ngộ ra, tôi nhớ lại ký ức nhiều năm như vậy lại không ngộ ra được chứ?”_
_“Tôi nói cho cậu biết, tôi có dự cảm, lần thức tỉnh này thực ra là đã được định sẵn rồi. Sau này Tri Vị Cư sẽ lại lưu truyền truyền thuyết của tôi, Bắc Bình chính là nơi Long Trường ngộ đạo của tôi, tôi sẽ nói cho tất cả mọi người biết thiên tài chấn động Tri Vị Cư năm xưa lại trở về rồi!”_
Triệu Thành An bùng cháy rồi.
Tần Hoài không hề lay động, cũng không làm điểm tâm nữa, trực tiếp dừng lại khoanh tay trước ngực nhìn Triệu Thành An.
_“Nên đây chính là lý do sáng nay cậu ngủ đến 9 giờ mới đến Tri Vị Cư đi làm, và vẫn luôn lười biếng đến bây giờ sao?”_
Triệu Thành An: ……
_“Tôi đây không phải là đang chuẩn bị sao? Nhìn cho kỹ, bây giờ sẽ cho cậu biết thế nào gọi là thực sự ngộ ra một điều lớn lao!”_
Triệu Thành An nhét chỗ Sơn Dược Cao còn lại vào miệng, rửa tay, khởi động, bắt đầu làm điểm tâm.
_“Tôi làm cho cậu một cái bánh màn thầu bột mì trắng cơ bản nhất trước, cho cậu biết thế nào mới gọi là bánh màn thầu bột mì trắng thực sự!”_
.
40 phút sau, Triệu Thành An nhìn bánh màn thầu bột mì trắng không có quá nhiều khác biệt so với tay nghề trước đây rơi vào trầm tư.
Triệu Thành An đã bắt đầu hoài nghi nhân sinh rồi, một lần hoài nghi nhân sinh của tám kiếp.
_“Không đúng a.”_ Triệu Thành An trăm tư không giải được, cắn một miếng bánh màn thầu trên tay, trên mặt viết đầy đây không phải là kịch bản của tôi a.
_“Không nên như vậy a, tôi đều nhớ ra rồi, về mặt lý thuyết đều dung hội quán thông rồi, đến lượt tôi ngộ ra một điều lớn lao rất hợp lý a!”_
Tần Hoài mặt không cảm xúc gặm bánh màn thầu, cho Triệu Thành An một ánh mắt cậu còn kém xa lắm, ngoan ngoãn luyện tập đi, đừng lười biếng nữa.
_“Cậu tưởng ngộ ra một điều lớn lao dễ vậy sao, tôi mỗi lần ngộ ra một điều lớn lao thoạt nhìn rất dễ, thực tế cũng không khó, nhưng đó đều là có kỹ xảo cả. Không phải tùy tiện là có thể ngộ ra được, cậu cũng nghĩ nam chính văn hệ thống chúng tôi đơn giản quá rồi.”_
_“Từ từ ngộ đi, không chừng vài tháng sau là có thể ngộ ra một điều lớn lao rồi.”_
_“Đến lúc đó đến Vân Trung Thực Đường giao lưu, Vân Trung Thực Đường chúng tôi vô cùng cần đầu bếp điểm tâm giỏi làm điểm tâm loại khai tô như cậu.”_
Không hiểu sao, Tần Hoài kể từ sau khi vẽ bánh cho An Du Du tối qua, vẽ bánh ngày càng thành thạo.
Có thể đây chính là kỹ năng thiên phú của ông chủ đi.