Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 478: Chương 478: Là Sơ Yếu Lý Lịch Hay Là Tiểu Thuyết

## Chương 478: Là Sơ Yếu Lý Lịch Hay Là Tiểu Thuyết

Triệu Thành An không ngộ ra một điều lớn lao, Tần Hoài cũng không, sau khi làm xong Sơn Dược Cao, Tần Hoài nhân lúc Chu sư phụ chưa về tranh thủ thời gian làm một phần Thổ Đậu Giảo Tử.

Cấp bậc của Thổ Đậu Giảo Tử cũng không ngoài dự đoán của Tần Hoài, là Cấp B.

Thực ra điểm tâm Cấp B không tính là khó ăn, đặt trên thị trường cũng coi như là điểm tâm thơm ngon vô cùng hiếm thấy rồi. Ngay cả các đại sư phụ của Tri Vị Cư cũng không thể làm được mỗi món điểm tâm đều có trình độ Cấp A, đối mặt với điểm tâm không am hiểu, làm ra ước chừng cũng chỉ là trình độ Cấp B+ hoặc Cấp B.

Trước đây lúc Tửu Nương Man Đầu của Tần Hoài là Cấp B, đã thu hút thực khách tranh nhau mua ở Vân Trung Thực Đường rồi.

Nhưng Tần Hoài chính là không thích ăn Thổ Đậu Giảo Tử.

Tần Hoài phát hiện ra rồi, anh chính là thuần túy không thích ăn điểm tâm khẩu vị này, nhân khoai tây thuần túy đối với anh mà nói có một chút xíu ngấy. Thứ này cũng giống như có người bẩm sinh không thích ăn rau mùi vậy, bạn làm món rau mùi ra Cấp S, thì người không thích ăn rau mùi chính là không thích ăn.

Triệu Thành An thích ăn.

Dù sao đây cũng là món điểm tâm cậu ta tâm tâm niệm niệm trước khi chết, Tần Hoài luộc xong sủi cảo nếm thử một cái liền không ăn nữa, một bát còn lại đều bị Triệu Thành An bưng đi ăn, Triệu Thành An vừa ăn còn vừa phân tích.

_“Tần Hoài, cậu nói xem buff Thổ Đậu Giảo Tử này của cậu, nếu mang cho vận động viên marathon ăn, có bị coi là chất kích thích bị tra ra cấm thi đấu không a?”_

Tần Hoài cảm thấy Triệu Thành An sau khi thức tỉnh trở nên rất có trí tưởng tượng, việc khôi phục ký ức của bảy kiếp trước đã bù đắp rất nhiều lỗ hổng kiến thức của cậu ta, lúc trò chuyện nói ra những lời ngày càng thiên mã hành không.

_“Đây là công thức của cậu cậu hỏi tôi?”_ Tần Hoài hỏi ngược lại.

Nói ra thì, Thổ Đậu Giảo Tử vẫn là công thức đầu tiên Tần Hoài mò được do chính người sở hữu ký ức làm, những công thức khác đều là người sở hữu ký ức ăn, duy chỉ có Thổ Đậu Giảo Tử là Triệu Thành An tự làm lại tự ăn, còn nhớ mãi không quên.

_“Theo tôi thấy cái hệ thống trò chơi này của cậu cũng không hợp lý, theo logic chơi game bình thường, cái đồ giám này mở khóa công thức, trong đồ giám phải là đầu bếp. Cậu thì hay rồi, trong đồ giám toàn là thực khách.”_

_“Cái này cũng không phải do tôi quyết định được, cái hệ thống trò chơi này đâu phải do tôi phát triển.”_ Tần Hoài oán thầm, _“Từ lúc tôi có ký ức góc trên bên trái tầm nhìn của tôi đã là dấu chấm than, cái trò chơi rách nát này vừa không có hướng dẫn trò chơi cũng không có hướng dẫn tân thủ, nếu không tôi cũng sẽ không bị viện trưởng ma ma coi là kẻ ngốc thích múa may quay cuồng lúc chưa biết chữ.”_

_“Cái hệ thống trò chơi này nếu mà có chăm sóc khách hàng, tôi nhất định phải viết thư khiếu nại, trải nghiệm trò chơi quá tệ, ảnh hưởng nghiêm trọng đến cuộc sống hàng ngày của người chơi.”_

_“Lời này của cậu nhịn bao lâu rồi?”_

Tần Hoài: _“Cũng vài năm rồi.”_

_“Thế nào? Có phải cảm thấy giống như Phù Du chúng tôi sống cũng khá tốt không, muốn nói gì thì nói nấy, muốn làm gì thì làm nấy, con người sống một lần không dễ dàng, nếu rụt rè e sợ, cái này cũng không dám cái kia cũng không dám, dẫn đến sống nghẹn khuất thì quá không đáng rồi.”_ Triệu Thành An bắt đầu tuyên truyền sinh tồn của Phù Du, _“Bộ lý luận này của tôi vẫn hữu dụng đi, cậu xem, trên người An Du Du lập tức liền thấy được hiệu quả.”_

_“Tôi nói cho cậu biết, tối qua tôi đã lặng lẽ suy nghĩ cả đêm. Cảm thấy trạng thái này của La Quân cũng là vì các cậu quá bảo thủ rồi, ông ấy muốn chết muốn thất bại thì nhất định phải thuận theo ông ấy như vậy sao? Tôi không tin ông ấy thực sự muốn thất bại đến thế, Tất Phương kiêu ngạo lắm, từng người một hận không thể ngẩng đầu lên trời, đi đường đều không nhìn đất. Mặc dù họ cũng không hay đi đường, vì chỉ có một chân nhảy lên không tiện.”_

_“Tôi cảm thấy các cậu chính là không dùng đúng phương pháp, ông ấy một lòng chờ chết là vì bản thân không nghĩ thông, việc các cậu phải làm không phải là thuận theo ông ấy, mà là để ông ấy nghĩ thông.”_

_“Cậu không phải đã xem ký ức của ông ấy và Liễu Đào rồi sao? Cậu đều biết trước đây đã xảy ra chuyện gì, cậu cứ nhắc với ông ấy, ông ấy càng trốn tránh cậu càng nhắc, thẹn quá hóa giận chứng tỏ hữu dụng, không chừng nói mãi nói mãi trước khi chết liền nghĩ thông độ kiếp thành công rồi.”_

Tần Hoài: ……

Hồng tỷ, những ngày này tôi vẫn luôn trách lầm chị rồi.

Tần Hoài trước đây vẫn luôn cảm thấy Trần Huệ Hồng là phái cấp tiến kiểu mãng phu, mãi đến hôm nay, Tần Hoài mới được kiến thức phái cấp tiến thực sự trong tinh quái là bộ dạng gì.

Quá cấp tiến rồi.

Tần Hoài im lặng một lúc, nói: _“Tôi là muốn để La Quân nghĩ thông độ kiếp thành công, không phải muốn chết.”_

_“Đợi ông ấy độ kiếp thành công, là thực sự có thể phun một ngụm lửa thiêu chết tôi, ngay cả tro cũng không còn loại đó.”_

Dưới sự chọc cười của Triệu Thành An, Tần Hoài vui vẻ kết thúc công việc hôm nay.

Tần Hoài coi như phát hiện ra rồi, lý luận của Triệu Thành An, trong một số trường hợp có thể khá thích hợp với An Du Du, có thể đạt được hiệu quả xuất kỳ bất ý, nhưng không thích hợp với đại đa số trường hợp.

Quá biết làm mình làm mẩy rồi.

Hạ Mục Nhuy vẫn còn sống, Triệu Thành An đã đầu thai 7 lần không phải là không có nguyên nhân.

May mà kiếp này cậu ta là đầu bếp Bạch án, công việc khá ổn định, hệ số nguy hiểm thấp, lại có Chu sư phụ nhìn chằm chằm cậu ta, không để cậu ta đi chơi khắp nơi trên thế giới, vả lại xã hội tương đối mà nói thì khá an toàn, khoa học kỹ thuật phát triển không dễ xảy ra ngoài ý muốn.

Nếu không Triệu Thành An thực sự buông thả bản thân, có thể sống đến tuổi này và cùng Tần Hoài đến Bắc Bình gặp Hạ Mục Nhuy hay không cũng chưa chắc.

Hạ Mục Nhuy đại khái là không có số tuổi đó đợi Triệu Thành An đầu thai lần thứ 8, lớn lên, đến Phân Viên ăn cơm rồi.

5 giờ chiều, Tần Hoài tan làm về nhà đúng giờ, Triệu Thành An cũng muốn cùng Tần Hoài tan làm về nhà bị Chu sư phụ cản lại bắt tập thêm.

Sự lười biếng sảng khoái hôm nay của Triệu Thành An đều bị Chu sư phụ nhìn thấy hết, Chu sư phụ trước đó không nói là vì có việc phải bận. Muốn tan làm sớm, cửa cũng không có, lúc Tần Hoài đi, Chu sư phụ đang trong bếp mắng mỏ Triệu Thành An đi Bắc Bình chơi một chuyến tâm tư lại hoang dã rồi, tâm tư không đặt vào việc làm điểm tâm thì chớ, cứ trò chuyện mãi trò chuyện mãi tay liền không cử động nữa, còn trò chuyện ra một số thói quen xấu.

Vốn dĩ tật xấu của Triệu Thành An là làm điểm tâm không có linh khí, quá cứng nhắc giống sách giáo khoa, bây giờ thì hay rồi, không quá cứng nhắc giống sách giáo khoa nữa, vì sách giáo khoa là không tìm ra lỗi sai rõ ràng, Triệu Thành An bây giờ có thể tìm ra lỗi sai rõ ràng.

Triệu Thành An bây giờ ngay cả sách giáo khoa cứng nhắc cũng không bằng.

Chu sư phụ bận rộn cả ngày kết thúc công việc bên Tô lão bản, về bếp nhìn một cái, nhìn thấy đệ tử đóng cửa của mình ra ngoài chơi một chuyến điểm tâm làm thành thế này, suýt nữa thì hai mắt tối sầm muốn tại chỗ đổi đệ tử đóng cửa, lập tức giá trị nộ khí kéo đầy.

Chu sư phụ tức đến mức đều không âm dương nữa, trực tiếp bung hết hỏa lực mắng người, mắng đến mức Triệu Thành An đầu cũng không dám ngẩng lên, quỳ gối xin lỗi với tốc độ ánh sáng, tỏ ý mình nhất định sẽ chăm chỉ khổ luyện, nhanh chóng sửa đổi thói quen xấu không cẩn thận nhiễm phải.

Từ đó có thể thấy, Phù Du ngoài miệng nói sống chính là phải tùy tâm sở dục, muốn thế nào thì thế nấy, lúc thực sự đối mặt với cuộc đời của mình, vẫn sẽ quỳ gối với tốc độ ánh sáng trước sư phụ.

Còn về việc Triệu Thành An nhiễm phải những thói quen xấu này từ khi nào…

Tần Hoài biết một chút.

Nhiễm phải từ kiếp thứ nhất.

Triệu Thành An lúc còn là Trần Sinh, tay nghề không tốt bằng bây giờ. Bây giờ Triệu Thành An một lần nhớ lại ký ức của bảy kiếp, sau khi dung hợp ký ức, tay nghề không dung hội quán thông ngộ ra một điều lớn lao, nhưng thói quen xấu lại dung hội quán thông rồi, dính phải một chút thói quen xấu của kiếp thứ nhất.

Ác quả của cuộc sống nhàn nhã mỗi ngày lười biếng sờ cá qua ngày lúc Trần Sinh không khổ luyện trù nghệ, Trần Sinh không nếm được, để Triệu Thành An kiếp thứ 8 nếm được rồi.

Tối hôm đó, lúc Tần Hoài lướt vòng bạn bè liền lướt thấy vòng bạn bè 8 cái biểu cảm khóc lớn sụp đổ do Triệu Thành An đăng.

Tần Hoài lặng lẽ thả một cái like.

Những ngày tiếp theo, Tần Hoài đều đang vô cùng bình thường cày độ thuần thục, Triệu Thành An cũng đang vô cùng bi thảm sửa đổi thói quen xấu, mọi người đều có tương lai tươi sáng.

Còn về An Du Du, hôm đó bị Tần Hoài vẽ bánh tiêm máu gà xong nhiệt tình làm việc dâng cao, đi khắp nơi thỉnh giáo người khác, người thỉnh giáo nhiều nhất chính là Đàm Duy An.

Đàm Duy An so với Tần Hoài và Triệu Thành An quả thực là hơi gà, nhưng chỉ điểm An Du Du thì dư sức, An Du Du cũng quả thực là có tiến bộ, tiến bộ một chút xíu có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Vài ngày thời gian, tiến bộ một chút xíu có thể nhìn thấy bằng mắt thường, đây đã là sự tiến bộ vô cùng kinh người rồi.

Đàm Duy An đều kinh ngạc rồi, đặc biệt nhân lúc nghỉ trưa lén lút đến hỏi Tần Hoài, những lời anh lừa gạt An Du Du tối hôm đó rốt cuộc là lừa gạt thuần túy hay là thật. Tần Hoài sẽ không thực sự rất coi trọng An Du Du, và nhìn ra tiềm lực ẩn chứa của An Du Du, vả lại An Du Du thực sự sẽ biến thành Tần Hoài tiếp theo chứ.

Tần Hoài bảo Đàm Duy An bớt xem tiểu thuyết sảng văn đi, An Du Du có thể thực hiện sự tiến bộ có thể nhìn thấy bằng mắt thường là vì không gian tiến bộ của cô ấy thực sự quá lớn rồi, bất kỳ một học đồ nào trong Tri Vị Cư nếu có thể mỗi ngày tiếp nhận sự chỉ đạo một kèm một của Đàm Duy An, đều có thể thực hiện sự tiến bộ như vậy.

Nhưng xét đến việc học đồ có thể ở lại Tri Vị Cư thiên phú đều khá tốt, An Du Du cũng coi như là một nhân tài có thể nhào nặn.

Đàm Duy An nghe xong liền ngộ ra, cảm thán hóa ra điểm thiên phú thực sự của mình không nằm ở việc làm điểm tâm, mà là ở việc dạy đồ đệ. Sự bình phàm nửa đời trước của mình, đều là để trải đường cho việc đào lý mãn thiên hạ nửa đời sau.

Đàm Duy An rất cảm động, càng nghiêm túc chỉ điểm An Du Du hơn, coi An Du Du như quái kinh nghiệm dạy đồ đệ của mình mà cày.

Tần Hoài cảm thấy Đàm Duy An những cái khác không nói, tính cách thực sự rất không tồi, rất lạc quan, cũng khó trách lầy lội như vậy lười biếng như vậy, còn có thể kiên cường lười biếng tiếp trong Tri Vị Cư.

Phù Du đều không làm được giống như Đàm Duy An không kiêng nể gì lười biếng trong Tri Vị Cư, mấy ngày nay thậm chí đang tăng ca thêm giờ khổ luyện, hận không thể cho mình một gậy quên hết những thói quen xấu của kiếp thứ nhất đi để Chu sư phụ mắng ít đi vài câu.

Những ngày tháng bình yên như vậy trôi qua ròng rã một tuần.

Triệu Thành An mỗi ngày đều cố định đăng 8 cái biểu cảm khóc lớn trên vòng bạn bè, Tần Hoài mỗi ngày đều like, vì chuyện này Khuất Tĩnh còn lặng lẽ nhắn tin hỏi Tần Hoài Triệu Thành An đây là làm sao vậy, trên đời này lại còn có chuyện khiến Phù Du sụp đổ như vậy.

Tần Hoài nói cho Khuất Tĩnh biết có thể khiến Phù Du sụp đổ chỉ có chính cậu ta, Phù Du kiếp thứ 8 thậm chí không thể đồng cảm với bản thân kiếp thứ nhất.

Bên An Du Du cũng vẫn luôn không nộp sơ yếu lý lịch mới, bên Tần Hoài thì không vội, cũng không giục, dù sao sơ yếu lý lịch anh cần rất đặc biệt, An Du Du lại có văn hóa hạn chế, viết thời gian dài một chút cũng rất bình thường.

Bốn giờ sáng ngày thứ tám, Tần Hoài giống như thường lệ đến Tri Vị Cư đi làm đúng giờ làm bánh màn thầu, An Du Du cũng giống như thường lệ đến sớm hơn Tần Hoài chuẩn bị nguyên liệu.

_“Du Du, chào buổi sáng a.”_ Tần Hoài giống như thường lệ chào hỏi An Du Du, lời chào hỏi thân thiện mỗi ngày, là sự khởi đầu của việc cày độ thuần thục.

_“Tiểu Tần sư phụ, chào buổi sáng.”_ An Du Du có chút căng thẳng đáp lại, do dự một chút trước thớt, chạy chậm đi rửa tay, sau đó đi đến phòng nghỉ lấy ra một xấp giấy.

Đúng vậy, một xấp giấy.

Ước chừng ít nhất cũng phải hai ba mươi tờ, giấy A4, bên trên là chữ in chi chít.

_“Tiểu Tần sư phụ, sơ yếu lý lịch anh cần tôi viết xong rồi.”_ An Du Du đưa sơ yếu lý lịch.

Tần Hoài:?

Đây là sơ yếu lý lịch hay là tiểu thuyết?

Tần Hoài nhận lấy sơ yếu lý lịch, nhìn kỹ, đập vào mắt chính là

_“Tiểu Tần sư phụ, phần mở đầu này tôi sửa bảy tám lần không biết viết thế nào, chỉ có thể dùng cách này để mở đầu. Tôi tên là An Du Du, theo lời ba mẹ tôi nói, cái tên này lấy từ “Du nhiên kiến Nam Sơn”_ , nhưng theo lời cậu cả tôi nói, tôi vốn dĩ tên là An Dữu Dữu, vì trong sân nhà tôi có hai cây bưởi, nhưng ba tôi nói tiếng phổ thông không chuẩn, lúc đi làm hộ khẩu nhân viên nghe nhầm, đánh tên tôi thành An Du Du, nên tôi mới tên là An Du Du.

Trước 4 tuổi tôi đều ở trong làng sống cùng bà ngoại, ba mẹ tôi đi làm thuê bên ngoài, sau 4 tuổi họ về mở quán ăn sáng ở thị trấn tôi mới lên thị trấn. Do trường mẫu giáo trên thị trấn phải đóng học phí, tôi chưa từng học mẫu giáo…”

Tần Hoài xác định rồi, là tiểu thuyết.

Loại nói nhảm rất nhiều đó.

Rất tốt, thứ cần chính là tiểu thuyết nói nhảm rất nhiều, nói nhảm càng nhiều lượng thông tin càng nhiều, lượng thông tin nhiều mới dễ tìm hiểu tình hình của An Du Du cày độ hảo cảm.

Tần Hoài trực tiếp tìm một cái ghế đẩu nhỏ ngồi xuống, tỉ mỉ xem.

Cảm ơn minh chủ 20231128142234433 đã donate! (Dài quá tiêu đề không ghi hết)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!