Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 489: Chương 489: Di Chúc

## Chương 489: Di Chúc

Tiệc trà kéo dài mãi đến 8 giờ tối.

Cũng không phải 8 giờ mọi người đều trò chuyện xong, mà là La Quân phải đuổi người rồi, suy cho cùng Trần Công đã hứa với La Quân sẽ khôi phục nguyên trạng nhà La Quân trước 9 giờ tối, khôi phục nguyên trạng luôn phải tốn chút thời gian.

Một buổi tiệc trà kết thúc, buffet Trần Công chuẩn bị không ăn hết, bánh nướng Triệu Thành An làm không ăn hết, nhân thịt Tần Hoài xào không ăn hết, Niên Cao Thang Khuất Tĩnh nấu không ăn hết, salad trái cây Trần Huệ Hồng trộn cũng không ăn hết, nguyên nhân của tất cả những điều này đều là vì Thạch Đại Đảm đang giảm cân.

Đúng vậy Thạch Đại Đảm đang giảm cân.

Bởi vì nhà La Quân cần dọn dẹp, cho nên mọi người tạm thời chuyển địa điểm xuống tầng dưới nhà La Quân, cũng chính là căn nhà Trần Công hiện đang ở. Kiểu căn hộ, bố cục, trang trí nội thất của căn nhà này gần như giống hệt nhà La Quân, Tần Hoài lúc mới bước vào, có một loại cảm giác thực ra vừa rồi mình đi nhầm cửa, tầng trên không phải nhà La Quân tầng dưới mới phải.

Lời giải thích của La Quân là lười xem các phương án thiết kế khác nhau do nhà thiết kế đưa ra, cho nên mỗi căn nhà đều trang trí giống hệt nhau.

Còn về tại sao cuối cùng La Quân lại chọn ở tầng đó, là bởi vì tầng đó có tầm nhìn tốt nhất, qua cửa sổ phòng ngủ chính có thể nhìn thấy mộ của Liễu Đào với góc độ tốt nhất.

_“Lão Thạch, sao ông đột nhiên lại muốn giảm cân?”_ So với sự tài đại khí thô của La Quân, Tần Hoài vẫn khiếp sợ hơn với việc giảm cân của Đương Khang.

Đương Khang lại muốn giảm cân, Đương Khang chính là tín đồ trung thành của chủ thực, một tinh quái yêu ăn chủ thực như vậy đều phải giảm cân, thế giới này rốt cuộc làm sao vậy?

Thảo nào ăn nửa nồi Niên Cao Thang, hóa ra muốn dùng phương pháp này để áp chế sự thèm ăn.

Thạch Đại Đảm hắc hắc cười, có chút không tiện lắm, sờ sờ đầu: _“Ở chỗ Tiểu Tần cậu ăn chực mấy tháng béo lên một vòng, sau khi trở về vợ tôi có chút không vui, cảm thấy tôi không phải là ở bên ngoài khám phá mối làm ăn mới, mà là tìm cớ không ở nhà trông con, nhân tiện ra ngoài ăn uống thỏa thuê.”_

Tần Hoài: …… Lời phàn nàn của vợ Thạch Đại Đảm ngược lại không sai chút nào, quả nhiên là hiểu chồng không ai bằng vợ.

Nói rồi, Thạch Đại Đảm sờ sờ bụng mình: _“Mặc dù đến tuổi này của tôi rồi trung niên phát tướng cũng rất bình thường, nhưng béo lên nhiều như vậy quả thực hình tượng không tốt lắm, vợ tôi cũng khá lo lắng cho sức khỏe của tôi. Vẫn là giảm chút cân đi, đỡ để bà ấy lo lắng.”_

_“Quả thực nên dưỡng sinh.”_ Trần Huệ Hồng vô cùng tán thành gật đầu, _“Mặc dù chúng ta đã thức tỉnh, thần lực cũng khôi phục, nhưng thân thể này vẫn là thân thể con người, nhiều nhất là khỏe mạnh hơn người bình thường một chút. Muốn sống thêm vài năm vẫn phải dưỡng sinh, nếu giống như La Quân sống 90 mấy tuổi liền chết, tôi cũng không bầu bạn được với Tuệ Tuệ bao nhiêu năm.”_

Trong tình huống bình thường, lúc này liền đến lượt La Quân khó chịu trừng mắt nhìn Trần Huệ Hồng một cái, sau đó trung khí mười phần bắt đầu phun, câu mở màn nhất định là câu kinh điển Trần Huệ Hồng ngươi có phải có bệnh không.

La Quân không có.

La Quân từ sau khi xuống lầu vẫn luôn không nói chuyện, ngồi trên sô pha đeo kính lão xem điện thoại, trước đây La Quân rất ít khi đeo kính lão, mỗi ngày cường độ cao xem phim truyền hình, xem điện ảnh, chơi điện thoại thị lực tốt đến kinh người.

_“La tiên sinh, ngài đang xem gì vậy?”_ Tần Hoài hỏi.

_“Di chúc.”_ La Quân nhàn nhạt nói, _“Xem xem có chỗ nào bỏ sót không.”_

_“Hai ngày trước ta chính là xem di chúc mới nhớ ra tầng dưới còn mấy căn nhà.”_

Tần Hoài cũng không biết nên nói gì nữa, với tư cách là người thừa kế duy nhất được chỉ định cho di sản của La Quân, lúc này anh bất luận nói gì cũng tỏ ra vô cùng không hợp thời.

Trực tiếp hỏi La tiên sinh ngài có bao nhiêu di sản tỏ ra Tần Hoài vô cùng con buôn.

Không hỏi lại tỏ ra đạo đức giả.

Trực tiếp hỏi La Quân anh có thể cũng xem di chúc một cái không, tỏ ra anh bây giờ liền muốn giết chim thừa kế di sản.

Tóm lại chính là làm cũng sai, không làm cũng sai, nhưng không sao, ở đây có chính là mãng phu.

Trần Huệ Hồng vừa nghe La Quân lại đang xem di chúc, lập tức một bước dài tiến tới xem điện thoại của La Quân, vừa xem còn vừa nói: _“Luật sư lập di chúc này của ông có đáng tin cậy không? Nếu đáng tin cậy, tôi cũng muốn lập một bản di chúc. Vốn dĩ tôi cảm thấy tôi còn có thể sống rất nhiều năm, không vội để lại hết di sản cho Tuệ Tuệ, quen biết Tiểu Triệu xong tôi phát hiện con người vẫn rất dễ chết. Lỡ như ngày nào đó tôi không cẩn thận chết rồi, nếu không lập di chúc, Tuệ Tuệ lại không phải do tôi sinh ra tiền có thể đều không có cách nào để lại cho con bé, tôi thật sự là chết không nhắm mắt, cho dù độ kiếp thành công trở về tôi cũng sẽ không cam tâm.”_

_“La Quân ông lại gửi 1.3 tỷ tiền mặt trong ngân hàng!”_

La Quân nhàn nhạt liếc Trần Huệ Hồng một cái: _“Ta là một trong những nhà phát triển của tiểu khu này, trong ngân hàng có 1.3 tỷ tiền mặt rất kỳ lạ sao?”_

Triệu Thành An đã hoàn toàn nghe ngây người, đầy mặt nghèo khó hạn chế trí tưởng tượng của cậu ta, ngẩn người hồi lâu mới hỏi Tần Hoài: _“Tần Hoài, gửi 1.3 tỷ trong ngân hàng một ngày có bao nhiêu tiền lãi a?”_

Tần Hoài bày tỏ anh làm sao biết trong ngân hàng anh lại không có 1.3 tỷ, chỉ có thể nói: _“Không biết, chắc là nhiều hơn số tiền mỗi ngày cậu lỗ trên thị trường chứng khoán.”_

Triệu Thành An không để ý đến lời nói sắc bén của Tần Hoài, một mình lẩm bẩm: _“Hóa ra một đời sống 90 mấy năm có thể có nhiều tiền như vậy, ai da, sớm biết vậy không dễ dàng đi chết như thế, thảo nào Hạ Mục Nhuy cũng có nhiều tiền như vậy.”_

Tần Hoài:? Cậu liền rút ra kết luận này?

Được rồi, có thể khiến Phù Du trân trọng sinh mệnh, chuyện này của La Quân còn khá có ý nghĩa giáo dục.

Đối mặt với di sản khổng lồ của La Quân, những người có mặt chỉ kinh ngạc nho nhỏ một chút, Khuất Tĩnh còn lặng lẽ dùng máy tính tính toán một chút với mức lương hàng năm hiện tại của cô phải sống bao nhiêu năm mới có thể kiếm được số tiền gửi trong ngân hàng của La Quân, sau đó lặng lẽ cất điện thoại đi.

Chỉ có thể nói may mà trong căn phòng này ngoại trừ Tần Hoài ra không còn một con người nào, nếu không với mức độ giàu có và mức độ kéo thù hận của La Quân, ông hôm nay có thể rất khó sống sót bước ra khỏi căn phòng này.

Trần Huệ Hồng tò mò hỏi Thạch Đại Đảm có khối tài sản này không, Thạch Đại Đảm lắc đầu bày tỏ ông chính là làm chăn nuôi nhân tiện bán hải sản, không có nhiều tiền như Tất Phương.

Trần Công rất nhiệt tình giúp La Quân cùng nhau kiểm kê di sản, nhân tiện giúp ông phân tích những tài sản nào là tài sản lành mạnh, những tài sản nào trong vài năm tới có thể sẽ mất giá, đợi sau khi La Quân đầu thai lại trưởng thành thêm vài năm có thể tìm được Tần Hoài thì tài sản của ông có bị thu hẹp không, nghe đến mức Triệu Thành An ngơ ngác.

_“Trước đây sao tôi lại không nghĩ đến việc ở một kiếp nào đó tích cóp một khoản tiền lớn, để tiện cho bản thân kiếp sau tiêu nhỉ?”_ Triệu Thành An quả thực mở ra cánh cửa thế giới mới.

_“Đừng nghĩ nữa, cậu không có cơ hội nữa rồi.”_ Tần Hoài vỗ vỗ vai Triệu Thành An, sợ cậu ta nghe thêm một lúc nữa cảm thấy kiếp này của mình thật sự là sống uổng phí, muốn độ kiếp thất bại đầu thai thêm lần nữa.

_“Đã 8 giờ 32 phút rồi, chúng ta về trước đi, ngày mai còn phải đến Vân Trung Thực Đường đi làm. Giờ này thực đường chắc đã đóng cửa rồi, Triệu Thành An, tôi đưa cậu qua đó nhận đường, sáng mai trước 8 giờ có mặt là được. Nếu cậu muốn đến sớm một chút cũng có thể, thực đường chúng tôi chủ yếu làm ăn bữa sáng, mỗi ngày ba, bốn giờ sáng trong thực đường đã có người rồi.”_

Nói rồi, Tần Hoài vẫy tay với mọi người trong phòng: _“Hồng Tỷ, La tiên sinh, các vị, tôi và Triệu Thành An ngày mai còn phải đi làm chúng tôi về trước đây. Mọi người sáng mai nếu có thời gian nhớ đến thực đường ăn sáng, La tiên sinh, sáng mai tôi sẽ nấu Trần Bì Trà trước. Triệu Thành An rất am hiểu làm điểm tâm khai tô, đề nghị dùng làm bữa trà chiều.”_

_“Được a được a, tôi đặt trước mỗi loại 10 phần, buổi chiều trực tiếp giao đến ủy ban khu phố là được.”_ Trần Huệ Hồng tích cực hưởng ứng.

Triệu Thành An:?

Tần Hoài kéo Triệu Thành An đi rồi.

Ra khỏi thang máy, Triệu Thành An mới có chút hồ nghi hỏi Tần Hoài: _“Tần Hoài, trước đây cậu nói việc buôn bán của Vân Trung Thực Đường của cậu có thể sẽ tốt hơn Tri Vị Cư một chút xíu, cái một chút xíu này cụ thể là bao nhiêu?”_

Tần Hoài mỉm cười: _“Tùy tình hình mà định.”_

Triệu Thành An:?

Đã lâu không về Vân Trung Tiểu Khu, lại là buổi tối, Tần Hoài đi về phía Vân Trung Thực Đường suýt chút nữa đi nhầm đường, đi vòng một vòng nhỏ mới đến cửa trong, lúc đến nơi đã là 8 giờ 47 phút rồi.

Trong Vân Trung Thực Đường vẫn còn người, đèn tầng một vẫn sáng, Tần Hoài quét mặt đi vào. Phát hiện nhà bếp đã đóng cửa dọn dẹp xong từ lâu rồi, là trong đại sảnh còn có người, An Du Du đang đối diện với khay thức ăn từng ngụm từng ngụm lớn ăn điểm tâm, trong khay thức ăn còn có một ít thức ăn thừa.

Hoàng Tịch và Triệu Dung cười ngồi đối diện An Du Du, trên mặt hai người treo nụ cười hiền từ của người mẹ giống nhau, vừa nhìn An Du Du ăn cơm, vừa nói chuyện, thấy Tần Hoài và Triệu Thành An đến, Triệu Dung trực tiếp cười đón lên.

_“Hoài Hoài, đây là Tiểu Triệu nhỉ?”_ Triệu Dung đưa tay về phía Triệu Thành An, bắt tay, _“Cô là mẹ của Tần Hoài, cô nghe Hoài Hoài nhắc đến cháu trong điện thoại rồi, lúc ở Tri Vị Cư đa tạ cháu chăm sóc Hoài Hoài nhà cô rồi. Hai chúng ta còn là người cùng họ, Tiểu Triệu nếu cháu không ngại gọi cô một tiếng Triệu dì là được.”_

_“Ba con cũng không biết là truyền lời kiểu gì, mẹ đã nói với ông ấy đón con và Tiểu Triệu xong thì đến nhà ngồi một lát trước, mẹ ở nhà đã nấu trà giải nhiệt rồi.”_

_“Ba nói rồi, chủ yếu là bên phía Hồng Tỷ và La tiên sinh có chút việc, con và Triệu Thành An liền đến nhà La tiên sinh trước, ở mãi đến bây giờ.”_ Tần Hoài vội vàng giải thích, nhân tiện mang tính thăm dò hỏi, _“Mẹ, Thất Vị Khư Thấp Trà mẹ nấu đó…”_

_“Con và Tiểu Triệu không phải có việc sao? Mẹ bảo ba con uống hết rồi.”_ Triệu Dung nói, _“Thân thể ông ấy không tốt lắm, cũng nên uống nhiều trà giải nhiệt bồi bổ một chút.”_

Tần Hoài thắp một ngọn nến cho Tần Tòng Văn trong lòng.

_“Hôm nay không uống được không sao, ngày mai mẹ lại nấu cho hai đứa. Hoài Hoài, mẹ biết các con đều cảm thấy Thất Vị Khư Thấp Trà khó uống, nhưng thuốc đắng dã tật, loại trà giải nhiệt này chính là càng khó uống càng có tác dụng, Thất Vị Khư Thấp Trà là công thức gia truyền của nhà ta, lúc này uống là tốt nhất. Mẹ dùng đều là nguyên liệu tốt, tốt hơn nhiều so với những loại trà giải nhiệt bán bên ngoài, trà giải nhiệt vẫn là phải uống loại nhà tự nấu.”_

Nói xong, Triệu Dung liền nháy mắt với Tần Hoài, kéo Tần Hoài vào góc nhỏ giọng hỏi: _“Con thuê nhà trong tiểu khu cho Tiểu An, nói là phúc lợi nhân viên của thực đường chúng ta, chuyện này là sao? Thực đường chúng ta từ khi nào có loại phúc lợi nhân viên này rồi?”_

Tần Hoài rất thẳng thắn nói chuyện anh cảm thấy An Du Du rất có thiên phú trong việc làm bữa sáng, người cũng chịu thương chịu khó, rất đáng bồi dưỡng, muốn bồi dưỡng An Du Du sau này tiếp quản Vân Trung Thực Đường, chuyên công mảng bữa sáng.

Triệu Dung nghe xong liên tục gật đầu, rất là tán thành: _“Quả thực, Vân Trung Thực Đường này tuy kiếm tiền, nhưng chủ yếu làm vẫn là buôn bán bữa sáng. Việc buôn bán bữa sáng này mệt mỏi, còn phải dậy sớm, làm thời gian dài rốt cuộc vẫn là tổn hại thân thể. Trước đây ở Cù Huyện, mẹ và ba con liền không muốn để con tiếp quản quán ăn sáng của nhà, luôn nghĩ đợi ngày nào đó tích cóp đủ tiền lên thành phố thuê một mặt bằng tốt, để con mở tiệm bánh ngọt.”_

_“Vốn dĩ kế hoạch rất tốt, không ngờ con thừa kế di sản đến Sơn Thị, làm vẫn là buôn bán bữa sáng.”_

Trong mắt Triệu Dung và Tần Tòng Văn, Vân Trung Thực Đường chính là một quán ăn sáng có thời gian hoạt động siêu dài. Chỉ là trước đây ở Tần Gia Tảo Canh Điếm, Tần Hoài là từ sáng làm bánh bao đến tối, bây giờ Tần Hoài là buổi sáng làm bánh bao, sau đó làm điểm tâm.

_“Tiểu An người không tồi, mặc dù người nhà đối xử với con bé không tốt không được đi học nhiều, nhưng thật thà, lạc quan, chưa bao giờ phàn nàn, chịu được khổ, muốn tiến thủ, những việc con bé làm hơn nửa năm nay mẹ và ba con đều nhìn thấy, là một hạt giống tốt để làm buôn bán bữa sáng.”_

_“Bán bữa sáng này không có gì khác, chính là phải chịu được khổ. Ba con tay nghề không được, nhưng bao nhiêu năm nay dựa vào chịu được khổ, quán ăn sáng nhà chúng ta chẳng phải cũng mở rất tốt sao.”_

Tần Hoài không ngờ Triệu Dung lại có đánh giá cao như vậy đối với An Du Du, phải biết Triệu Dung không phải là người giỏi nói lời khách sáo, đánh giá của bà thường rất công bằng khách quan. Đánh giá của Triệu Dung đối với Tần Lạc chính là ham chơi, ham ăn, thích lười biếng, sức ăn lớn, nhớ ăn không nhớ đòn, nhưng là một đứa trẻ thật thà, mặc dù thành tích học tập không tốt còn thích xem phim truyền hình, nhưng bản tính không xấu, nhà họ Tần có thể không có cái mạng sinh ra một mầm non học hành, không mong đợi đứa trẻ xui xẻo này sau này tìm được một công việc tốt đại phú đại quý, chỉ cầu nó có thể an an ổn ổn đừng để bản thân chết đói, suy cho cùng sức ăn khá lớn.

Đánh giá của Triệu Dung đối với An Du Du có thể nói là đánh giá cao rồi.

Nghĩ đến đây Tần Hoài lại có chút hổ thẹn, trước khi anh biết An Du Du là tinh quái, anh không mấy coi trọng An Du Du. Suy cho cùng nhân viên trong tiệm nhiều như vậy, anh mỗi ngày đều làm điểm tâm, thực ra không thân với nhân viên trong tiệm lắm.

Sau khi biết An Du Du là tinh quái, anh ngược lại coi trọng An Du Du, chỉ là vì biết trước An Du Du là Thiềm Thừ Ba Chân, cho nên có ấn tượng rập khuôn tiên nhập vi chủ đối với cô.

Những phẩm chất hoàn toàn không phù hợp với nhận thức của mọi người về Thiềm Thừ Ba Chân mà Triệu Dung có thể nhìn ra này, Tần Hoài là nhìn ra trong sơ yếu lý lịch của An Du Du.

Sự nóng vội muốn thành công với mục đích quá rõ ràng trong việc làm điểm tâm là không thể lấy, trong việc làm nhiệm vụ cũng không thể lấy.

Triệu Dung vẫn đang lải nhải: _“Du Du cũng là một đứa trẻ đáng thương, một mình xách nhiều vali hành lý như vậy trở về, nếu không phải Hoàng Tịch lái xe ra ga tàu cao tốc đón con bé, mẹ đều không biết đứa trẻ này ngay cả giấy rút dùng chưa hết cũng nhét vào vali hành lý mang về.”_

_“Vì để tiết kiệm tiền trên đường đi chỉ gặm hai bắp ngô, nếu không phải Hoàng Tịch cố ý phần cơm cho con bé, mẹ ước chừng đứa trẻ này liền định về nhà nấu nắm mì sợi.”_

_“Vừa về đã hỏi ngày mai mấy giờ đi làm, là 3 giờ hay 4 giờ, vừa rồi vẫn luôn nói với chúng ta con bé ở Tri Vị Cư học được rất nhiều, không làm con mất mặt.”_

_“Đúng rồi, buổi chiều có một vị khách họ Cung đến thực đường tặng rất nhiều đồ, nói là bạn của Hoài Hoài con.”_

_“Cung Lương?”_ Tần Hoài biết Cung Lương đến Sơn Thị chắc chắn sẽ đến Vân Trung Thực Đường, nhưng không ngờ Cung Lương đến sớm như vậy, buổi chiều đã đến rồi.

Anh buổi chiều mới nhắn tin cho Cung Lương, nói cho Cung Lương biết hôm nay anh không có thời gian hẹn ăn cơm, muốn hẹn ăn cơm thì phải xem lịch trình mấy ngày tới.

_“Anh ấy tặng gì vậy?”_

_“Nói là quà lưu niệm mua cho con lúc đi chơi trước đó, mấy thùng lớn, mẹ bảo ba con đều mang đến nhà con rồi, đều chưa bóc.”_

_“Cậu ấy là…”_

_“Hàng xóm ở cạnh nhà con lúc con giao lưu ở Cô Tô, giáo viên dạy kèm của Lạc Lạc chính là do Cung tiên sinh giới thiệu. Cung tiên sinh người rất nhiệt tình, cũng rất hay nói, anh ấy trước đây làm sale cho nên có chút bệnh nghề nghiệp.”_

Triệu Dung bừng tỉnh đại ngộ: _“Là rất nhiệt tình, nếu không phải tuổi tác không đúng, mẹ và ba con đều tưởng cậu ấy là bạn học đại học của con rồi.”_

_“Trước khi đi cậu ấy hỏi thực đường chúng ta khi nào bán điểm tâm con làm, mẹ nói từ sáng đã có bán. Cậu ấy cố ý đến hỏi một chuyến ước chừng là ngại nhắn tin làm phiền con, người cũng khá tốt, Hoài Hoài ngày mai nếu con rảnh thì làm nhiều điểm tâm sở trường cho người ta một chút, người ta đường xá xa xôi từ Cô Tô đến một chuyến cũng không dễ dàng.”_

_“Vâng.”_ Tần Hoài cười đáp ứng, trong lòng cảm thán không hổ là Cung Lương.

Một buổi chiều thời gian, đã thu phục được Triệu Dung nữ sĩ rồi.

Người có thể khiến Triệu Dung chủ động mở miệng, nhờ Tần Hoài giúp mở bếp nhỏ cũng không nhiều.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!