Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 488: Chương 488: Cậu Chính Là Kém

## Chương 488: Cậu Chính Là Kém

Là một Phù Du cực hiếm hoi độ kiếp thành công, Triệu Thành An tự nhiên là nhân vật chính tuyệt đối của buổi tiệc trà lần này.

Do nhà La Quân đã bạo cải thành nhà hàng buffet rồi, lần này người lại khá đông, mọi người chắc chắn không thể ngồi quanh bàn ăn mở tiệc trà, mà là tản ra khắp nơi.

Tần Hoài vào bếp trước nấu Trần Bì Trà cho La Quân, Khuất Tĩnh yên lặng ngồi bên bàn ăn ăn món Niên Cao Thang mà cô mang đến, đồng thời nhiệt tình giới thiệu cho tất cả tinh quái. Chỉ có Thạch Đại Đảm nhận lời mời của Khuất Tĩnh, ngồi xuống ăn Niên Cao Thang, ăn một miếng xong liền bày tỏ trù nghệ này của Khuất Tĩnh thật sự không ra sao vẫn là bớt xuống bếp thì hơn.

Trần Huệ Hồng bưng khay thức ăn đứng bên cửa sổ ăn sầu riêng, La Quân vẫn ngồi trên chiếc ghế lười của ông, phớt lờ món Niên Cao Thang trước mặt, ngẩn người chờ uống Trần Bì Trà.

Trần Công đang trong trạng thái nghỉ phép hiếm khi nhàn nhã, bưng khay thức ăn đứng bên bàn ăn ăn đồ ăn, nhân tiện trò chuyện với Khuất Tĩnh và Thạch Đại Đảm.

Triệu Thành An sau khi xem xét môi trường trong nhà, sâu sắc cảm thấy La Quân thật sự là một con Tất Phương rất dễ nói chuyện, trước tiên bưng khay thức ăn gắp một đĩa đồ ăn cậu ta muốn ăn, sau đó to gan tiến đến trước mặt La Quân chào hỏi: _“La… La tiên sinh, buổi chiều tốt lành a.”_

La Quân nhấc mí mắt liếc Triệu Thành An một cái, cuối cùng dồn ánh mắt vào khay thức ăn của cậu ta, lộ ra biểu cảm ghét bỏ: _“Bánh waffle chấm sốt mayonnaise, khẩu vị của cậu còn kỳ lạ hơn cả Trần Huệ Hồng.”_

Triệu Thành An: ……

_“Có việc gì?”_ La Quân hơi ngẩng đầu, cả người lọt thỏm trong chiếc ghế lười, rõ ràng là ngước nhìn Triệu Thành An, lại nhìn ra một loại cảm giác nhìn xuống từ trên cao.

_“Tôi có một vấn đề muốn thỉnh giáo ngài.”_ Triệu Thành An giọng hơi run rẩy, nói ra phiền não trù nghệ không tiến mà lùi sau khi mình thức tỉnh, sau đó dùng ánh mắt mong đợi nhìn La Quân, hy vọng cuốn bách khoa toàn thư này có thể cho mình một giải pháp tốt.

La Quân không thèm nghĩ ngợi liền cao giọng gọi Trần Huệ Hồng bên cửa sổ: _“Trần Huệ Hồng, Phù Du có việc tìm ngươi thỉnh giáo.”_

Sau đó thấp giọng nói một câu: _“Ta vẫn chưa đầu thai, không có kinh nghiệm về phương diện này.”_

Nghe nói Triệu Thành An có việc tìm mình thỉnh giáo, Trần Huệ Hồng hào hứng bưng khay thức ăn chạy về phía Triệu Thành An, Triệu Thành An đành phải lặp lại vấn đề của mình một lần nữa. Lần này gần như tất cả mọi người đều xúm lại bên cạnh Triệu Thành An, ngay cả Khuất Tĩnh vẫn luôn cúi đầu yên lặng ăn Niên Cao Thang cũng ngẩng đầu nhìn Triệu Thành An.

Đối mặt với vấn đề của thành viên mới trong nhóm, mọi người thi nhau hiến kế.

Trần Huệ Hồng suy nghĩ hai giây, dẫn đầu phát biểu: _“Có phải vì vốn dĩ cậu đã học nghệ không tinh? Lúc mới thức tỉnh quả thực sẽ hơi ảnh hưởng đến cuộc sống bởi vì đột nhiên nhớ lại quá nhiều ký ức trước kia, liền có cảm giác là một người mất trí nhớ trong đầu đột nhiên bị nhét vào chuyện của rất nhiều năm không quen. Nhưng tôi vẫn là tôi, tôi là Trần Huệ Hồng, cũng là Phong tiểu thư, đối với tôi mà nói những chuyện đó đều là chuyện đã qua, người chết như đèn tắt, tôi đều đã chết mấy lần rồi, ký ức trước khi chết cứ coi như là một đoạn mộng cảnh kỳ diệu, chỉ cần tôi muốn làm Trần Huệ Hồng, thì tôi vẫn là Trần Huệ Hồng.”_

_“Mặc dù sau khi thức tỉnh, có lúc em trai tôi sẽ nói với tôi nó cảm thấy tính cách tôi thay đổi một chút, nhưng chắc là thay đổi không lớn, tôi ở trước mặt chúng bao nhiêu cũng sẽ giả vờ một chút, ít nhất Tuệ Tuệ nhà tôi không nhìn ra tôi thay đổi.”_

_“Đã quyết định muốn làm Trần Huệ Hồng, vậy tôi chỉ là Trần Huệ Hồng, kiếp này tôi chính là muốn ở lại nhân gian bầu bạn với Tuệ Tuệ nhà tôi, đợi chết trở về mới là thảo mộc tinh quái.”_

_“Cho nên về mặt lý thuyết mà nói ký ức kiếp trước sẽ có ảnh hưởng, nhưng không đến mức lớn như vậy. Tôi cảm thấy cậu chính là đơn thuần kỹ thuật chưa tới nơi tới chốn, Tiểu Triệu vừa rồi cậu cũng nói, kiếp thứ nhất cậu đã học nghệ không tinh, kiếp này miễn cưỡng coi như là cần cù chăm chỉ nhưng hai năm nay cũng có chút lười biếng, vấn đề của cậu có thể vẫn luôn ở đó, chỉ là nhớ lại những thứ trước kia đã phóng đại vấn đề của cậu.”_

_“Cậu chính là kém.”_

Triệu Thành An: …… Các người thảo mộc tinh quái nói chuyện đều khó nghe như vậy sao?

Thảo nào phương pháp độ kiếp của các người là đến nhân gian bị người ta dùng lửa thiêu chết a, với cái miệng này của các người, đáng đời bị trói lại thiêu chết!

Đối mặt với phát biểu của Trần Huệ Hồng, Khuất Tĩnh yếu ớt giơ tay, giữ ý kiến phản đối: _“Thực ra trải nghiệm của mấy kiếp trước nếu đối với chúng ta mà nói rất quan trọng, quả thực sẽ gây ra ảnh hưởng rất lớn.”_

_“Vốn dĩ kiếp thứ nhất và kiếp cuối cùng của tinh quái độ kiếp đã rất quan trọng, càng đừng nói Triệu sư phó bây giờ không phải là kiếp cuối cùng, đối với cậu ấy hiện tại mà nói trải nghiệm của kiếp thứ nhất chính là quan trọng nhất.”_

_“Bây giờ Hạ lão sư phụ vẫn còn sống, tốc độ đầu thai của Triệu sư phó lại nhanh như vậy, tám kiếp của cậu ấy cộng lại cũng chỉ bằng một kiếp này của Hạ lão sư phụ, đối với cậu ấy mà nói kiếp thứ nhất và kiếp này không có sự khác biệt quá lớn, chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng. Trần Sinh của kiếp thứ nhất là cậu ấy, Triệu Thành An của kiếp này cũng là cậu ấy, cậu ấy vừa là Trần Sinh lại vừa là Triệu Thành An, giữa hai người này không có sự khác biệt quá lớn, hơn nữa cậu ấy cũng đích xác bị ảnh hưởng rất nhiều.”_

_“Cho nên Triệu sư phó sẽ vì thức tỉnh mà trực tiếp ảnh hưởng đến trù nghệ là hợp lý, nhưng giải quyết như thế nào…”_

_“Hồng Tỷ nói cũng có lý, vấn đề vẫn luôn tồn tại, chỉ là vấn đề của kiếp thứ nhất của Triệu sư phó tích tụ đến kiếp thứ tám mới đến giải quyết. Nếu trình độ trù nghệ kiếp này của cậu ấy đủ cao, những vấn đề đó có thể sẽ không ảnh hưởng đến cậu ấy, nhưng…”_

_“Có thể thật sự phải luyện tập nhiều hơn.”_

Triệu Thành An: …… Các người chim chóc nói chuyện cũng rất khó nghe, so với các người Tất Phương nói chuyện quả thực chính là ôn văn nhĩ nhã, ôn hòa dễ gần.

La Quân nghe Khuất Tĩnh và Trần Huệ Hồng líu lo líu lo nói một tràng dài cũng không nói ra được kết quả, nghe có chút mất kiên nhẫn, nói: _“Cụ thể có vấn đề gì, là thật sự bị ảnh hưởng hay là thực lực không đủ, trực tiếp làm điểm tâm không phải là được rồi sao?”_

_“Ta sống 90 mấy năm, đồ ngon từng ăn nhiều vô kể, Trần Huệ Hồng mặc dù là ăn chực uống chực, nhưng chẳng phải cũng ăn ở Thái Phong Lâu Bắc Bình mấy năm sao. Làm điểm tâm ra cho hai chúng ta nếm thử, chẳng phải sẽ biết có phải trình độ có vấn đề hay không.”_

La Quân nhìn Triệu Thành An: _“Cậu am hiểu làm gì?”_

Triệu Thành An theo bản năng thốt ra: _“Bánh nướng.”_

La Quân: _“? Sư phó điểm tâm của Tri Vị Cư các cậu am hiểu làm bánh nướng? Tửu lâu Bạch án cao cấp như Tri Vị Cư còn bán bánh nướng? Nhà bếp nhà ta có lò nướng, rau củ ở bên ngoài, thịt trong tủ lạnh, bột mì trong tủ, cậu bây giờ làm hay lát nữa làm?”_

_“Bây giờ.”_ Triệu Thành An chạy một mạch vào bếp.

Tần Hoài vừa mới xử lý sạch sẽ chim bồ câu chuẩn bị cho vào nồi hầm để hầm, phát hiện Triệu Thành An có chút hoảng hốt chạy vào định làm bánh nướng, không hiểu ra sao hỏi: _“Trần Công không phải đã chuẩn bị buffet rồi sao? Sao cậu còn vào làm điểm tâm?”_

_“Hồng Tỷ và Khuất Tĩnh nói chuyện khó nghe quá, tôi vào trốn một lát.”_

Tần Hoài:?

Đã Triệu Thành An muốn làm bánh nướng, Tần Hoài tuân thủ nguyên tắc bồi tiếp một cái cũng làm Viên Mộng Thiêu Bính. Lúc hai người làm bánh nướng Thạch Đại Đảm liền dựa vào cửa bếp xem, vừa ăn buffet vừa xem, nồi Niên Cao Thang Khuất Tĩnh nấu Thạch Đại Đảm đã ăn hơn nửa nồi, cũng coi như là hy sinh dung lượng dạ dày của mình vì mọi người rồi.

Tần Hoài ngược lại vô cùng thích ứng với mô hình anh làm điểm tâm, Thạch Đại Đảm dựa vào cửa bếp xem này. Trước đây ở Hàng Thành Thạch Đại Đảm vẫn luôn như vậy, theo lời Thạch Đại Đảm, trước đây mỗi lần Hứa Nặc làm điểm tâm ông đều sẽ canh ở cửa bếp xem, như vậy vừa có thể trò chuyện với Hứa Nặc cũng có thể ăn điểm tâm ngay lập tức, ông đều quen rồi.

Cũng nhờ Thạch Đại Đảm có thói quen này, Tần Hoài mới có thể biết được cách làm và công thức cụ thể của Tứ Hỷ Quyển.

Mặc dù đến bây giờ anh vẫn không làm ra được Tứ Hỷ Quyển, không thể hoàn thành Chi Tuyến Nhậm Vụ của Thạch Đại Đảm.

_“Lão Thạch, ông không bị ký ức của kiếp thứ nhất ảnh hưởng sao?”_ Triệu Thành An vừa làm bánh nướng vừa hỏi.

Thạch Đại Đảm đang gặm lê, lê là lê Thu Nguyệt, vừa to nước lại nhiều, cắn một miếng có thể phát ra âm thanh rắc rắc giòn rụm.

_“Tôi bây giờ là kiếp thứ hai, ký ức của kiếp thứ nhất cơ bản đều còn, sao có thể bị ảnh hưởng?”_ Thạch Đại Đảm nói, _“Tôi cũng không quên thứ gì.”_

_“Vậy ông thức tỉnh như thế nào?”_ Triệu Thành An hỏi, cậu ta thật sự không biết Thạch Đại Đảm thức tỉnh như thế nào, Tần Hoài không nói với cậu ta.

_“Tôi chính là…”_ Thạch Đại Đảm gặm một miếng lê, nhai hai cái nuốt xuống mới từ từ nói, _“Kỳ danh diệu danh liền thức tỉnh, trước đây tôi mở quán ăn ở Cù Huyện, sau này đầu bếp từ chức không làm quán ăn đóng cửa tôi lại ra ngoài làm ăn, chạy rất nhiều thành phố, đi không ít quốc gia, hồ đồ mơ hồ kỳ danh diệu danh liền thức tỉnh.”_

_“Vốn dĩ theo lý mà nói sau khi thức tỉnh nên phòng hờ vạn nhất, trực tiếp tự sát trở về. Nhưng tôi có chút không nỡ Hứa Nặc, tôi không biết Hứa Nặc bây giờ là kiếp thứ mấy, tôi sợ cậu ấy kiếp này không có ký ức càng khó thức tỉnh hơn, tôi liền nghĩ ở lại nhân gian tìm Hứa Nặc, bất quá tìm nhiều năm như vậy… Người quá nhiều, Hứa Nặc kiếp này ước chừng cũng không tên là Hứa Nặc.”_

_“Tiểu Triệu cậu khá may mắn, sau khi thức tỉnh còn có thể gặp lại bạn bè của kiếp thứ nhất.”_

Triệu Thành An gật đầu: _“Tôi cũng không ngờ Hạ Mục Nhuy lại sống dai như vậy, tôi đều đã chết 8 lần rồi ông ấy lại vẫn còn sống, còn giàu có như vậy.”_

_“Ê Tần Hoài, cậu nói xem cậu bây giờ đã mở khóa 10 đồ giám rồi, nhưng tôi tính toán chẳng phải mới 9 cái sao? Còn một tinh quái nữa là ai?”_ Triệu Thành An đột nhiên đặt câu hỏi.

Tần Hoài bị câu hỏi này của Triệu Thành An làm cho khựng tay, lập tức mặt không biến sắc tim không đập nhanh nói: _“Là một đồ giám tôi đột nhiên mở khóa ở quê, đã độ kiếp thất bại tiêu tán rồi, cứu không được tôi liền không nói, sợ mọi người liên đới cùng nhau khó chịu.”_

_“Ồ, ra là vậy.”_ Triệu Thành An chợt hiểu, _“Bất quá độ kiếp thất bại mới là chuyện thường tình, giống như cậu có thể trực tiếp xem ký ức tinh quái, ăn một miếng thức ăn liền khiến tinh quái thức tỉnh quả thực chính là bug. Lần này tôi trở về chắc chắn trâu bò hỏng rồi, tôi sống mấy ngàn năm, chỉ từng thấy một Phù Du độ kiếp thành công, tôi vẫn luôn cảm thấy trong Phù Du chúng tôi chỉ có ông ấy độ kiếp thành công, bây giờ tôi trở về chính là người thứ 2 rồi.”_

_“Chỉ là tiếc thời gian chúng tôi thức tỉnh hoạt động quá ít, không có cách nào ngày nào cũng lượn lờ ở trên, mọi người với nhau cũng rất khó gặp mặt. Nếu không tôi trở về chắc chắn phải mở fan meeting, dùng lời của con người các cậu mà nói, lần này tôi trở về quả thực chính là làm rạng rỡ tổ tông, gia phả từ trang của tôi mở riêng!”_

Tần Hoài: ……

Tần Hoài cảm thấy theo tính cách thích tìm đường chết và thói quen độ kiếp của Phù Du, Triệu Thành An cái này không gọi là gia phả từ trang của cậu ta mở riêng, có thể cậu ta trở về sau đó trên gia phả chỉ có một mình cậu ta.

Ba người cứ như vậy nói chuyện phiếm không mục đích, rất nhanh Tần Hoài và Triệu Thành An đã làm xong bánh nướng, bưng Viên Mộng Thiêu Bính và bánh nướng thịt lợn nhỏ hình tròn lên bàn.

Trần Huệ Hồng nhìn thấy Viên Mộng Thiêu Bính mắt liền sáng lên: _“Viên Mộng Thiêu Bính! Tôi nhớ món điểm tâm này, Tiểu Tần mặc dù nhân thịt xào không được lắm, nhưng bánh nướng làm không tồi, Tuệ Tuệ nhà tôi rất thích ăn.”_

Nói xong, Trần Huệ Hồng liền gắp riêng bánh nướng ăn.

La Quân cũng ăn riêng bánh nướng.

Những tinh quái còn lại đều là cách ăn bình thường, Thạch Đại Đảm càng là nhét nhân thịt đầy ắp.

La Quân khẩu vị quả thực không tốt lắm, bánh nướng Tần Hoài làm ăn nửa cái, bánh nướng Triệu Thành An làm ăn hai miếng, lại uống hai ngụm nước mới phát biểu bình luận.

_“Tám kiếp bánh nướng liền làm thành như vậy? Trần Huệ Hồng nói không sai, trình độ không được bớt tìm lý do.”_

Triệu Thành An: ……

Trần Huệ Hồng vội vàng kêu oan: _“Tôi đâu có nói lời này, La Quân ông đừng nói bậy. Tôi nói là Tiểu Triệu chính là kém, phải luyện tập nhiều hơn.”_

_“Trần sư phó của Thái Phong Lâu ta nhớ, thỉnh thoảng ông ấy làm điểm tâm Lư lão bản cũng sẽ bảo ta ăn thử. Tay nghề của Trần sư phó lợi hại hơn Tiểu Triệu nhiều, Tiểu Triệu nếu là đồ đệ của ông ấy, cái học nghệ này quả thực là không tinh”_

Triệu Thành An: ……

_“So với tay nghề của Giang Vệ Minh cũng kém xa.”_ La Quân nói.

Triệu Thành An: ……

Nghe La Quân nhắc đến Giang Vệ Minh, Tần Hoài lập tức hỏi: _“La tiên sinh, thám tử tư ngài thuê đã tìm được Giang Vệ Minh sư phó chưa?”_

_“Chưa.”_ La Quân chậm rãi uống trà, _“Thám tử tư trước đó trình độ tìm người không được, đổi một người khác rồi, không biết trình độ người hiện tại thế nào, có thể tìm được người trước khi ta chết không.”_

Tần Hoài liền không hỏi nhiều nữa.

Triệu Thành An bắt đầu nghi ngờ nhân sinh, suy nghĩ lẽ nào mình thật sự kém như vậy sao, rõ ràng kiếp này từ nhỏ đến lớn đều là thiên tài có tiếng trong miệng mọi người, kết quả gặp phải Tần Hoài xong mọi thứ liền thay đổi, bây giờ càng là biến thành kém thì luyện tập nhiều hơn.

Triệu Thành An cảm thấy thế giới sau khi thức tỉnh thật tàn khốc.

La Quân uống xong trà, không có ý định tiếp tục ăn bánh nướng, mà là lơ đãng nhấc mí mắt nhìn Tần Hoài một cái, hỏi: _“Cậu có phải có việc gì không?”_

_“Hả?”_ Tần Hoài sửng sốt.

_“Tần sư phó, ngài từ lúc bước vào cửa liền thỉnh thoảng thất thần. Hơn nữa ngài cũng không phải là người ít nói, nhưng từ vừa rồi đến giờ ngài tổng cộng cũng không nói mấy câu, gần như viết mấy chữ trong lòng ngài có tâm sự lên mặt rồi.”_ Trần Công cười nói.

Trần Huệ Hồng đều nghe ngây người, cho Khuất Tĩnh một ánh mắt Tần Hoài có viết mấy chữ này lên mặt sao? Khuất Tĩnh đáp lại một ánh mắt mờ mịt cô cũng không nhìn ra, hai người ăn bánh nướng lặng lẽ không nói chuyện.

Tần Hoài không ngờ lời nói dối và kỹ năng diễn xuất cấp đại sư của anh lại bị Trần Công và La Quân dễ dàng nhìn thấu, cũng không giấu giếm nữa: _“Thực ra cũng không tính là trong lòng có tâm sự, chính là Cung Lương cũng đến Sơn Thị rồi.”_

_“Tôi cảm thấy đây là một cơ hội, bình thường thời gian tôi và anh ấy tiếp xúc rất ít, cơ bản chỉ có tôi đi Cô Tô mới có thể gặp mặt anh ấy, Chi Tuyến Nhậm Vụ bên phía Cung tiên sinh rõ ràng vẫn chưa kích hoạt xong.”_

_“Lần này hiếm khi mọi người tề tựu đông đủ, tôi đang suy nghĩ có nên có nên tìm một cái cớ, đưa anh ấy qua đây mọi người cùng nhau gặp mặt một chút.”_

La Quân không nhịn được trợn trắng mắt: _“Cậu đang do dự cái gì? Cảm thấy Trần Huệ Hồng không quản được miệng sẽ nói sai?”_

Trần Huệ Hồng bất mãn kháng nghị: _“Tôi từng gặp Cung Lương, ở Cô Tô lúc đó tôi và cậu ấy giao lưu rất bình thường!”_

_“Không phải, chủ yếu là Cung tiên sinh khá tinh minh…”_

La Quân cao giọng: _“Cậu cảm thấy ta không thông minh bằng cậu ta?”_

Tần Hoài: _“…… Ý của tôi là…”_

_“Được rồi.”_ Trần Công cười hòa giải, _“Ý của La tiên sinh là cơ hội hiếm có thì đừng do dự, Tần Hoài ngài cứ yên tâm mạnh dạn đưa Ngoa Thú qua đây, có bất kỳ tình huống đột phát nào tôi và La tiên sinh đều có thể giải quyết.”_

_“Tôi ở ngay tầng dưới.”_

_“Hơn nữa tôi tin tưởng với trình độ xã giao của Ngoa Thú, cậu ta chỉ cần biết giữa chúng ta định kỳ có một buổi tiệc trà nội bộ như vậy có thể ăn được điểm tâm độc quyền, không cần Tần Hoài ngài tìm cớ, tự cậu ta sẽ tìm lý do gia nhập tiệc trà.”_

_“Ngược lại là bên phía Vương Căn Sinh và An Du Du cần ngài tìm một cái cớ đưa họ cùng qua đây.”_

Tần Hoài mở to mắt: _“A, hai người họ cũng phải đến sao?”_

Hai người này cũng chưa thức tỉnh a!

_“Tất nhiên.”_ Trần Công gật đầu, _“Đã là tiệc trà mọi người tề tựu đông đủ trước khi La tiên sinh qua đời, bất kể là đã thức tỉnh hay chưa thức tỉnh, có thể đều đến tự nhiên là tốt nhất.”_

_“Suy cho cùng La tiên sinh cũng không còn bao nhiêu ngày có thể chờ đợi nữa, nếu phải đợi ba vị đó thức tỉnh, có thể phải ủy khuất La tiên sinh sống thêm hai năm nữa, hoặc trực tiếp độ kiếp thành công.”_

_“La tiên sinh chắc hẳn là không mấy nguyện ý.”_

La Quân trợn trắng mắt.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!